Hôm nay, trong chiếc xe đa dụng màu xám bạc lại vang lên khúc nhạc nghe như tiếng ảo thuật gia vung đũa phép biến ra con chim bồ câu từ trong chiếc mũ. Satoru bảo nhan đề là Olive Tree[*] nhưng tôi chẳng hiểu vì sao lại không có “chim bồ câu” trong cái tên nhỉ? Nếu là tôi thì nhất định sẽ đưa “chim bồ câu” vào tựa đề, ví dụ như Mối liên kết kì diệu giữa chim bồ câu và nón áo thuật, mọi người thấy sao?
(chu thich): “Olive Tree” là một bản nhạc không lời do dàn nhạc Paul Mauriat trình diễn. Được người dân Nhật Bản biết tới như một bài nhạc chủ đề quen thuộc cho những buổi biểu diễn ảo thuật.
“Hôm nay trời đẹp quá Nana nhỉ?”
Satoru lái xe với vẻ phấn chấn lạ thường. Nếu loài mèo thường cảm thấy buồn ngủ mỗi khi trời mưa thì có lẽ tình trạng sức khỏe của con người cũng thay đổi tùy vào thời tiết chăng?
“Trời nắng đẹp thế này thì lái xe mới thú chứ!”
Hóa ra chỉ là vấn đề tâm trạng thôi à? Con người dễ dãi thật đấy. Đối với loài mèo nói chung thì điều kiện tự nhiên sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến sức chiến đấu, riêng với mèo hoang đôi khi là vấn đề sống còn, vì thời tiết thay đổi khiến tỉ lệ bắt mồi thành công cũng thay đổi theo.
“Chúng ta sẽ nghỉ một lát ở trạm dừng chân tiếp theo nhé.”
Khác với con đường dẫn đến nhà Kosuke, con đường này rất ít đèn xanh đèn đỏ. Satoru gọi đây là “đường cao tốc”. Từ lúc xuất phát tới giờ, chúng tôi chỉ có thể tấp vào những “trạm dừng chân” theo cách gọi của Satoru mà thôi.
“Người ta phải đi đường cao tốc trong những chuyến hành trình xa.” Satoru giải thích thế. Mà cũng phải thôi, chuyến đi lần này có vẻ dài đáo để. Chúng tôi vừa xuất phát sáng hôm qua, cả ngày phơi mình giữa đường quốc lộ và chỉ đến đêm mới vào nghỉ trong những nhà trọ cho phép chó mèo.
Cũng trong những chuyến đi dài thế này, không gian bên trong chiếc xe đa dụng phải được cải tạo đặc biệt cho phù hợp với tôi. Nhắc mới nhớ, tôi cần đi ra đây một lát... Tôi nhanh nhẹn nhoài mình từ ghế phụ lái ra băng ghế sau. Thấy thế Satoru vội hỏi, “Làm sao thế?” Nhưng vừa liếc qua...
“Ơ, xin lỗi nhé.”
Biết rồi, biết rồi. Ở băng ghế sau có đặt một cái “nhà vệ sinh” dành riêng cho tôi mà Satoru vừa mua, bên trên có nắp đậy để cát không vương vãi ra ngoài.
Nhờ có nó, tôi và Satoru có thể đi đến bất cứ nơi đâu trên chiếc xe màu xám bạc này.
Đi đến hết đời cũng được.
“Nana ơi, mình đến trạm dừng chân rồi này.”
Ô...kê...! Tôi vừa lấy chân sau hẩy cát lấp lại cho sạch vừa meo lên trả lời đầy khí thế.
Satoru đưa xe vào bãi đậu rồi nhanh chóng lấy từ hành lý ra nào bát ăn nào khay nước uống, đổ đầy vào đó thức ăn cứng dành cho mèo và nước sạch đóng chai.
“Thế tao cũng đi vệ sinh một lát nhé!”
Satoru hấp tấp đóng cửa xe lại rồi chạy biến. Chắc anh đã phải nhịn rất lâu rồi, thế mà vẫn ưu tiên thức ăn nước uống cho tôi trước, đúng là một anh chủ tốt bụng.
Mới liếm được vài hớp nước thì chợt ngoài cửa sổ xe vang lên những tiếng gõ cộc cộc. Lại nữa à...
Tôi từ từ ngoái đầu sang liếc nhìn. Bên ngoài cửa xe là một cặp trai gái trông như đôi vợ chồng trẻ đang dán mặt vào lớp kính trầm trồ nhìn vào trong xe. xê cái bản mặt hiếu kì của các người ra chỗ khác mau!
“Mèo kìa...”
Ừ đây là mèo đấy, thì sao nào? Một con mèo đang ăn thì có gì hiếm lạ?
“Ghét ghê! Đang ăn kìa! Xinh quá!”
“Dễ thương quá đi mất!”
Hai con người vô duyên ngớ ngẩn này! Đang ăn mà bị chỉ trỏ thì thật quá khó chịu. Thử đặt mình vào tình huống này thử xem, liệu có bình tĩnh mà ăn nổi không? Thức ăn vào miệng còn có mùi vị gì không? Đã thế lâu lắm mới được cho ăn vị nạc gà và vị hải sản hỗn hợp nữa chứ!
Sao đám người yêu mèo lại nhanh mắt thính tai đến thế nhỉ? Mỗi lần dừng lại nghỉ tôi đều gặp phải hoàn cảnh tương tự nên thật sự băn khoăn.
Nếu các người cho tôi ăn thì tôi có thể thân thiện với các người tí chút gọi là đền ơn, nhưng người cho tôi ăn là Satoru mà. Vì thế tôi lại cắm mặt vào bát thức ăn, mặc kệ bọn họ nhìn. Mặc kệ cho là phúc rồi đấy nhé!
Thấy tôi chăm chú ăn, cặp trai gái nọ nhìn nhau cười hỉ hả rồi bỏ đi.
Nhưng chẳng được bao lâu thì tôi lại cảm thấy một ánh nhìn nóng rực đang dán chặt vào mình. Áp lực khủng khiếp quá! Không nhịn được, tôi đành ngẩng đầu lên, ngoài cửa xe là một ông chú với vẻ mặt hung tợn như loài thủy quái đang chằm chằm nhìn tôi.
Á á á!! Theo phản xạ, tôi nhảy dựng lên và lùi tuốt ra sau, thì chợt thấy vẻ mặt trông rất... tổn thương của ông chú. Gì cơ? Nhưng mà... rõ ràng là... nếu bị theo dõi kiểu đấy lúc đang ăn thì ai mà chẳng hoảng lên? Ai mà chẳng giật bắn mình? Tôi có lỗi gì đâu chứ?!
Ông chú vẫn đứng đó bất động, dán mắt vào cửa sổ và nhìn tôi không chớp. Cái kiểu này thật đáng sợ...
“Chẳng lẽ... chú cũng thích mèo ạ?”
Ông chú quay đầu về phía tiếng nói và thấy Satoru đứng đó. Ông ta vội lắp bắp, “Bé mèo... bé mèo dễ thương nhỉ.”
Xin ông, đừng gọi tôi là “bé” bằng cái bộ mặt đấy!
Ông ta bối rối thì thầm, “Thôi tôi xin phép!” rồi định đứng dậy bỏ đi, nhưng tôi cảm thấy không đành lòng chút nào.
Tôi bèn ngẩng đầu “meo” một tiếng rõ to, Satoru đứng ngoài cửa xe cũng gật đầu mỉm cười.
“Chú có muốn vuốt ve nó không ạ?”
“Được không vậy?”
Hai má ông chú chợt ửng lên như một cô bé. Tôi bước lại gần phía cửa sổ mà Satoru vừa mở ra. Chạm vào cánh tay đang chìa sẵn của ông chú như để đáp lại tấm chân tình. Gương mặt ông chú như sắp tan chảy. Ngay lúc đó...
“Aa a!!! Mèo kìa!!”
Một nhóm con gái ăn mặc lòe loẹt theo trường phái Gyaru[*] đi ngang qua, rít lên the thé.
(chu thich): Tên một kiểu thời trang cho giới trẻ nữ ở Nhật, thường bao gồm nhuộm tóc, sơn và trang trí móng tay lòe loẹt và trang điểm thật đậm. Trong trường phái Gyaru còn chia thành nhiều trường phái nhỏ.
“Muốn ôm cơ!! Chú ơi, khi nào chú xong thì đến lượt chúng cháu nhé!”
Ồn ào quá! Tôi chẳng có nghĩa vụ gì phải phục vụ các người hết. Nghĩ thế tôi tức giận nhe nanh, lông dựng ngược lên.
“Ối ối con mèo nổi giận rồi!” Đám con gái Gyaru lập tức la chí chóe rồi bỏ chạy tán loạn.
“Hứ, chỉ muốn sờ một cái thôi mà!”
“Thôi bỏ đi, con mèo trông như có lông mày ấy, cũng chả dễ thương lắm, hừ!”
Các người nói gì hả?! Tôi nhe cả hàm răng trên ra và khụt khịt mũi liên hồi để đáp lại mấy lời sỗ sàng vô duyên kia.
“Dẽ thương mà! Nana dễ thương lắm mà.” Satoru vội vàng nói với theo bọn họ. “Thôi vậy, đám con gái ưa chưng diện này có khiếu thẩm mỹ kì quái lắm. Không chấp bọn họ làm gì.”
“Đâu, bé mèo dễ thương thật mà. Nó tên là Nana à?”
“Vâng, tại cái đuôi gấp khúc hình số bảy đó chú.”
Cá nhân tôi thì nghĩ chẳng cần phải giải thích cặn kẽ như thế về nguồn gốc cái tên tôi cho một ông chú qua đường làm gì, nhưng phải công nhận Satoru thành thật lắm.
“Hình như bé mèo không quen được người lạ vuốt ve thì phải?”
“Đúng thế đấy ạ, nó kén chọn lắm.”
Nghe thế, ông chú hớn hở tít cả mắt lại, “Thế kia à?” Sau đó ông chú vuốt ve tôi thêm mấy cái nữa rồi mới tiếc rẻ đứng dậy bỏ đi.
“Hiếm có thật đấy Nana nhỉ, chưa bao giờ thấy mày cho phép người lạ chạm vào như thế?”
Hở, anh đang tìm cách lấp liếm gì thế hỡi kẻ đầu sỏ tội đồ kia? Không nên tò mò anh nhé!
Xe lại bắt đầu bon bon trên đường, và tôi rướn người nhìn ra ngoài qua cửa sổ ghế phụ lái.
“Nana có vẻ thích biển nhỉ?”
Vì nơi tôi sinh ra không gần biển, trước giờ tôi chỉ mới nhìn thấy nơi được gọi là “biển cả” qua ti vi thôi. Tuy chỉ mới thấy biển tận mắt qua cửa kính xe hơi nhưng nó đã để lại trong tôi một ấn tượng vô cùng sâu sắc.
Một màu xanh biếc như ngọc thạch sẫm màu lấp lánh dưới ánh mặt trời, đã thế từ lớp màu xanh thăm thẳm khó tả ấy lại sực nức mùi ngon lành y như mùi hải sản trong bữa trưa ban nãy nữa chứ, thật không còn gì lãng mạn bằng... Ấy chết, chảy nước miếng rồi!
“Nếu sau này còn cùng nhau về ngang đây thì mình sẽ tấp vào bãi biển chơi một lúc nhé.”
Ồ, có cơ hội tấp vào à? Không biết lúc đó mình có may mắn tóm được mùi vị biển cả ngon lành này không ta?
Khi cảnh biển đã lùi xa, tôi cuộn mình chợp mắt một lúc trên ghế phụ lái, đến khi tỉnh giấc thì cảnh vật xung quanh đã là của một vùng nông thôn nào đó, chiếc xe đa dụng màu xám bạc mải miết chạy xuyên qua những cánh đồng và ruộng lúa trải dài xanh ngút mắt, hệt như một con bọ nước khổng lồ đang băng băng giữa mặt hồ.
“Ồ, mày dậy rồi đấy à? Mình sắp tới nơi rồi.”
Đúng như Satoru vừa nói, chiếc xe xám bạc từ từ rẽ vào sân trước của một nông gia rồi dừng lại.
Một gian nhà kho toát lên vẻ chân chất mộc mạc, đề cao tính thực dụng và khả năng tận dụng không gian được dựng riêng, tách biệt với nhà chính, trước sân đậu một chiếc xe tải loại nhẹ.
Tôi chuồi mình ra băng ghế sau, chui vào chiếc lồng đựng mèo Satoru đã mở sẵn. Có một khoảng không gian quen thuộc cho riêng mình mỗi khi phải vào một ngôi nhà xa lạ thì vẫn cảm thấy yên tâm hơn.
Satoru mở cửa sau, xách chiếc lồng ra.
“Miyawaki!”
Nghe tiếng gọi, tôi hé mắt nhìn qua những chấn song và thấy một người đàn ông mặc quần áo nông dân, đầu đội mũ rơm đang vẫy tay chào Satoru.
“Lâu quá không gặp, Yoshimine!” Satoru cũng vui vẻ trả lời. “Trông cậu có vẻ khỏe nhỉ!”
“Thì làm suốt ngày mà, không khỏe sao được. Trông Miyawaki hình như hơi gầy đi hả?”
“Thật hả? Chậc, tại cuộc sống không lành mạnh ở thành phố đấy mà.”
Hai người sóng vai nhau đi về phía nhà chính.
“Có bị lạc đường không?”
“Không, nhờ hệ thống định vị trên xe.”
“Nhưng tớ không ngờ cậu dám tự lái xe từ Tokyo đến tận đây đấy. Đi máy bay thì nhanh và an toàn hơn chứ? Đi đường bộ thế này còn tốn kém nữa.”
Chính xác. Để đến được đây Satoru phải rút ví không biết bao nhiêu lần, nào là phí đường cao tốc, tiền xăng xe, lại còn tiền thuê phòng cho phép thú cưng để chúng tôi trọ lại đêm qua nữa chứ.
“Ừ, nhưng nếu đi máy bay thì sẽ phải kí gửi Nana dưới dạng hành lý, mà dưới khoang hành lý thì tối lại còn ồn ào khiếp lắm. Con mèo ngày xưa tớ nuôi ấy, chỉ cho đi máy bay mỗi một lần mà nó run rẩy mất hồn mất vía cả một ngày. Lũ mèo có biết gì đâu, nếu phải xuống khoang hành lý để rồi sợ run lên thì tội nghiệp lắm.”
Tôi ngạc nhiên vì anh đánh dồng tôi với Hachi. Tôi tự thấy mình mạnh mẽ hơn Hachi nhiều chứ, dù sao tôi cũng lớn lên ngoài đường phố mà.
Ngược lại tôi lo cho anh nhiều hơn đấy, tốn bao nhiêu tiền thế kia mà.
Yoshimine dẫn chúng tôi vào phòng khách. Satoru đặt chiếc lồng vào góc nhà và mở cửa ra.
Yoshimine lập tức cúi người nhìn vào trong.
“Nana, cho nhìn một cái nhé.”
“Được thôi, nhưng cậu phải chờ một lúc cho nó quen và tự mình chui ra khỏi lồng đấy.”
“Ờ, không hề gì.”
“Không hề gì” là ý gì cơ? Đang khi tôi còn nghiêng đầu thắc mắc thì một cánh tay lực lưỡng bỗng thò vào trong lồng!
Á á á...?!
Cánh tay lực lưỡng chẳc khỏe ấy chẳng tốn chút sức nào đã tóm ngay lấy gáy tôi nhấc bổng ra khỏi lồng. Và cứ thế đung đưa tôi trên cao.
Cái... cái... cái... cái... gì thế này, đồ man rợ!!! Thế này mà dám bảo là “không hề gì” đấy à?!
“Tốt tốt, một chú mèo đúng nghĩa đây.”
Anh nói thế là nghĩa làm sao?!
“Này này này!!”
Vừa lấy lại bình tĩnh sau một giây ngẩn người, Satoru lập tức dùng hết sức đập mạnh vào lưng Yoshimine.
“Cậu làm cái quái gì thế?”
“Có gì đâu, tớ chỉ đang kiểm tra con mèo này thôi.”
Vừa thản nhiên trả lời, Yoshimine vừa ôm chặt lấy tôi. Tôi giãy giụa, cố tìm cách thoát ra nhưng những cú đạp của tôi chẳng ăn thua gì với vòng tay rắn như thép của anh ta.
“Cậu nói gì thế? Tớ chẳng hiểu gì cả?!”
“À thì tại vì, nếu chúng ta xách con mèo lên thế này...”
“Đừng có xách gáy nó đung đưa kiểu đó nữa!”
“Nếu hai chân sau của nó co lên gập sát bụng như thế này thì được coi là mèo chuẩn đấy.”
Đủ rồi, có buông tôi ra không thì bảo! Tôi dồn hết sức bình sinh đá Yoshimine tới tấp, toàn thân giãy đành đạch như một con cá hồi rồi vùng thoát khỏi tay anh ta.
Nhẹ nhàng xoay mình, tiếp đất thật đẹp mắt! Khi tôi vừa đáp xuống với tư thế quay lưng về phía anh ta, Yoshimine lại vỗ tay đôm đốp, “Ồ ồ! Con mèo này giỏi quá, hệ thần kinh vận động không thể chê vào đâu được, lại còn thông minh nữa chứ. Thật là một con mèo tuyệt vời!”
“Ờ, ừ, chắc thế...”
Còn phải hỏi! Thế này chỉ mới là bản năng đơn giản của mèo thôi đấy... cơ mà...
“... Cơ mà đó không phải là vấn đề!”
Ồ, hai ta lại đồng thanh tương ứng nữa rồi. Quả nhiên là cặp đôi hoàn hảo!
“Ai cho cậu tự nhiên xách cổ Nana lên như thế? Cậu làm nó giật mình rồi kìa, thấy không!”
“Đâu có, tại gần đây tớ nhặt phải một con mèo mà chẳng ra dáng mèo tẹo nào cả. Lỡ Nana cũng vô dụng như thế thì mất toi nửa ý nghĩa của việc nuôi mèo ở một gia đình làm nông như nhà tớ rồi còn gì, nên tớ thử tí thôi..”
Hãy nghe cái kẻ xấu xa nãy giờ vẫn thản nhiên đùa với cái đuôi của tôi mặc kệ việc gã chính là thủ phạm khiến tôi khó chịu kìa!
Đột nhiên nghe một tiếng “méo” nhỏ, tôi quay đầu lại và thấy một con mèo đực vằn vàng nhỏ xíu. Tôi không biết nó chui ở đâu ra và vào phòng từ lúc nào, nhưng lúc này nó đang giơ chân nghịch cái đuôi cong cong của tôi. Tức thật...!
Yoshimine nhẹ nhàng túm lấy gáy nó rồi nhấc bổng lên. Hai chân sau của con mèo lập tức duỗi đơ ra.
“Thấy chưa? Không phải mèo chuẩn.”
Ừ, cũng phải, đúng là nhóc này khuyết thiếu một vài bản năng thiết yếu của loài mèo. Cái kiểu này nhìn là biết không có khả năng bắt chuột, giống như Hachi vậy. Nếu được huấn luyện cẩn thận thì chắc sẽ cải thiện đôi chút, nhưng cũng khó lòng trở thành một thợ săn lão luyện như tôi. Hừ hừ.
“Ơ, cậu đừng làm thế chứ, con mèo còn nhỏ thế kia...”
Nhìn dáng vẻ lo lắng như gà mẹ của Satoru, Yoshimine liền thẳng tay quẳng luôn nhóc mèo con vào lòng anh.
“Thích sờ không? Cho đấy.”
“Tuyệt quá!”
... Satoru đúng là một tín đồ cuồng mèo. Anh thử dí con mèo con sát mũi mà ngửi xem, mùi phân đấy.
❆❆❆
Một ngày kia, anh nhận được bức thư điện tử từ người bạn thân thời cấp hai, Miyawaki Satoru.
Lúc đó anh mới nhớ ra cậu ta và tự hỏi, không biết dạo này bạn mình thế nào.
Ngoài việc thông báo về tình hình cuộc sống hiện tại, nội dung chính của bức thư là một lời nhờ vả.
Tớ xin lỗi vì đột ngột làm phiền cậu thế này, nhưng cậu có thể nuôi giúp tớ con mèo được không?
Cậu ta kể đó là con mèo mình rất yêu quý, nhưng nay gặp phải tình thế bất khả kháng nên không thể không tìm chủ mới cho nó.
Từ việc cậu ta chỉ kể lể thảm thiết về tình trạng đáng thương của con mèo mà lại không hề có lời giải thích nào về tình hình khó khăn của bản thân, Yoshimine hiểu được hai điều:
Người bạn yêu mèo tha thiết của anh lại một lần nữa gặp được con mèo mà cậu ta yêu quý; và người bạn yêu mèo tha thiết của anh, một lần nữa lại phải chia tay với con mèo yêu quý ấy.
Bản thân Yoshimine Daigo không thích mà cũng chẳng ghét mèo. Nếu nhà có nuôi mèo, anh sẽ chăm sóc và cho ăn uống tử tế, nhưng anh không yêu quý mèo đến độ muốn tự mình tìm nuôi một con. Nói đúng ra thì với anh, mèo, hay chó hay chim chóc gì cũng thế cả.
Nhưng nhà làm nông như anh thì nuôi mèo cũng chả thiệt gì. Thóc lúa hay bị chuột phá hại, mà mèo thì có thể tiêu diệt lũ gặm nhấm ấy.
Vì thế anh đã trả lời cậu bạn thế này.
Tớ chỉ có thể coi con mèo như là một con mèo đúng nghĩa mà thôi, chứ không yêu chiều chăm chút cho nó được như cậu đâu. Nếu cậu đồng ý với cách nuôi kiểu ấy thì tớ sẽ nhận. Đương nhiên tớ sẽ chu toàn nhiệm vụ của một người chủ đàng hoàng nên cậu có thể yên tâm.
Sau đó anh nhận được thư cảm ơn của Miyawaki. Nghe bảo trước anh có ai đó cũng nhận lời nuôi con mèo rồi nên cậu ta sẽ ghé qua chỗ người ta trước, nếu mối kia không thành công thì cậu ta sẽ đến đây.
Khoảng một tháng sau, anh lại nhận được bức thư thứ hai của Miyawaki, hỏi có thể mang con mèo tới cho anh xem được không?
Việc anh nhặt được một chú mèo con khác trong khoảng thời gian đó là hoàn toàn ngẫu nhiên.
“Bấy giờ tớ đang chạy cái xe tải nhỏ xuống quốc lộ thì tự nhiên nhìn thấy nó sóng soài giữa đường cứ như miếng giẻ rách ấy. Nếu làm ngơ bỏ mặc nó chết thì tớ sợ ăn không ngon ngủ không yên được...”
“Thế à.”
Miyawaki bê con mèo vằn vàng đặt lên đùi. Đối với một kẻ mê mèo như cậu ta thì lũ mèo con luôn cần chăm chút đặc biệt.
“Nó nhỏ thế này mà cậu chăm nó tốt thật đấy. Chắc khó lắm nhỉ?”
“À, tớ chỉ cần tham khảo ông bác sĩ thú y thôi mà. Xung quanh đây cũng có nhiều nhà sẵn lòng nhận nuôi mèo lắm, riêng nhà ông giáo đã có cả đống.”
Đương nhiên đây là nông thôn, nên cũng không thể trông mong người ta chăm chút cho thú nuôi quá nhiều.
“Lúc nó chịu ăn thức ăn cho mèo, tớ đã mừng rớt nước mắt.”
“Không thể tưởng tượng ra cảnh Yoshimine dùng bơm tiêm đút sữa cho mèo con.”
Như thể đang hình dung, Miyawaki khẽ huýt sáo.
“Vậy là tốt rồi còn gì, Yoshimine đã thành một cậu chủ dịu dàng đầy tư cách.”
“Dịu dàng gì đâu. Tớ chỉ nghĩ nuôi nó lớn để bắt chuột, mà cuối cùng mèo chẳng ra mèo, làm tớ thất vọng quá.”
“Vậy chả lẽ cậu định chờ đến khi nó khỏe rồi lại vứt nó đi?”
Giọng Miyawaki nhuốm vẻ giễu cợt nhẹ nhàng, nhưng Yoshimine xịu mặt xuống rồi quay đi. Miyawaki cũng không truy cứu nữa mà chỉ dịu dàng vuốt ve con mèo nằm trên đùi.
“Hóa ra đó là lý do cậu phải ‘kiểm tra’ Nana ngay lần đầu gặp mặt.”
“Nếu cả hai đều không phải mèo chuẩn thì phí cả tiền thức ăn.”
“Nói dối, nếu hai chân sau của Nana có duỗi đơ ra đi nữa thì cậu cũng không từ chối tớ đâu.”
“Tớ không thể khiến một cậu chủ vì con mèo của mình mà sẵn sàng lái xe từ tận Tokyo xuống đây phải thất vọng, đúng không nào?”
Đúng rồi, Miyawaki thờ ơ đáp lại. “À mà mèo con này tên gì thế?”
“Chatoran.”
“... Cái tên hợp ghê[*].”
(chu thich): Vì “Chatora” có nghĩa là “lông vằn màu vàng”, còn “Chatoran” là một dạng biến âm nghe thân mật đáng yêu hơn.
“Thật không đấy?”
Lỗi là tại ông hàng xóm cũng có nuôi mèo mà Yoshimine hay chạy sang hỏi ý kiến mỗi khi cần kíp. “Cậu đặt tên nó là Chatora à? Thôi cứ gọi là chatoran đi!” Thế là cái tên Chatoran dễ đọc dễ gọi cứ thế thay thế cái tên Chatora “nghiêm túc” ban đầu.
“Nếu là mèo vằn lông vàng thì phải đặt tên là Chatoran, đó là một giao ước của giới nuôi mèo, lấy cảm hứng từ phim Chuyện mèo con[*] đấy.”
(chu thich): Phim Koneko monogatari được sản xuất năm 1986, kể về những chuyến phiêu lưu của chú mèo Chatoran và chú heo Pusuke.
“Tớ không biết mấy thứ quy ước gì đó của đám mê mèo đâu.”
Con mèo Chatoran không hề biết mình được đặt cho cái tên nổi tiếng đến thế, có vẻ chỉ nhận ra mình đang nằm trong vòng tay của một người yêu mèo cuồng nhiệt nên yên tâm thư thái duỗi mình.
“Nhớ quá, con mèo ngày xưa tớ nuôi cũng hay làm thế này.”
Miyawaki cố tình không nhắc đến tên “con mèo nuôi ngày xưa” trước mặt Yoshimine, nhưng Yoshimine biết bạn mình không có ý gì khác. Mà chỉ vì nếu nhắc đến con mèo đã từng yêu thương hết lòng ấy, thì chẳng khác nào phải chịu một nhát dao đâm thấu tim.
Ngay cả một người “ngoại đạo” không biết đến những quy ước lắt léo của giới nuôi mèo như anh cũng hiểu được cảm xúc này.
❆❆❆
Mùa xuân năm lớp Tám, Yoshimine chuyển về ngôi trường mà cậu sẽ tốt nghiệp cấp hai sau này.
“Giới thiệu với các em, đây là bạn Yoshimine Daigo, từ hôm nay bạn ấy sẽ học cùng lớp với các em đấy.”
Chủ nhiệm lớp là một cô giáo còn trẻ và rất xinh đẹp, nghe đâu hồi học đại học còn được bình chọn là hoa khôi này hoa khôi nọ nữa cơ, nhưng Yoshimine có ác cảm với cô giáo ngay từ lần đầu gặp mặt.
Cái cách cô nhiệt tình quá mức trong việc cố làm thân với mình khi giới thiệu về trường lớp đã khiến cậu khó chịu. Có thể cô giáo cảm thấy làm thế sẽ để lại ấn tượng tốt đẹp về một giáo viên tình cảm và lý tưởng, nhưng Yoshimine lại thấy mình hoàn toàn không có nghĩa vụ phải đáp lại.
Cậu đã cố chịu đựng cách thể hiện tình cảm nồng nhiệt đến mức phát bệnh của cô từ đầu đến giờ, nhưng đến lúc đó thì không thể chịu nổi nữa.
“Vì cha mẹ của bạn Yoshimine rất bận rộn nên bạn ấy phải chuyển trường từ Tokyo về đây sống cùng bà nội đấy. Không có cha mẹ bên cạnh chắc bạn Yoshimine buồn lấm, bạn ấy thật kiên cường phải không các em? Nên các em nhớ thân thiết với bạn ấy nhé!”
Hóa ra cái kiểu thân mật kì quặc này là do “lòng thương hại” ngớ ngẩn của cô mà ra. Yoshimine cảm thấy chán nản thật sự. Điều khủng khiếp nhất khi giới thiệu về một học sinh mới là cứ thế khai tồng tộc mọi bí mật riêng tư của nó cho một đám học sinh cấp hai khác, những đứa trẻ còn non nớt chưa biết gì là đúng hay sai.
“Yoshimine, em tự giới thiệu đi.”
“Thưa cô.” Yoshimine quay hẳn về phía cô giáo. “Sao cô lại tùy tiện đem chuyện riêng của em ra nói vậy ạ. Em đâu nhờ cô nói giúp đâu ạ!”
Cả lớp xôn xao, gương mặt tươi cười của cô chủ nhiệm xinh đẹp thoáng dao động.
“Ơ? Cô chỉ nghĩ làm thế sẽ tốt cho Yoshimine...”
“Ngược lại cô đang làm em khó chịu đấy ạ. Em muốn được đối xử bình thường, không liên quan tới chuyện gia đình mình.”
Cô giáo chỉ biết lắp bắp “Nhưng mà...” rồi lại “Tại vì...”. Thấy mọi chuyện có vẻ không tiến triển nổi, Yoshimine quay về phía lớp học.
“Tên tôi là Yoshimine Daigo. Chuyện gia đình tôi chẳng có gì quan trọng, các bạn cứ cư xử bình thường là được.”
Lớp học lập tức lặng ngắt như tờ. Đám nhóc đã hoàn toàn bị cậu bạn mới áp đảo.
“Em quá đáng lắm!” Cô giáo gần như hét lên. “Cô chỉ không muốn em cảm thấy cô đơn thôi mà...”
“Chỗ ngồi của em đâu ạ?”
Khi cậu tưởng như mình chỉ vừa hỏi một câu hết sức cần thiết và bình thường, thì với cô giáo nó lại là giọt nước tràn ly, khiến cô òa lên khóc, và cứ thế tức tưởi chạy ra khỏi lớp theo tiếng chuông reo báo hiệu giờ sinh hoạt đầu ngày kết thúc. Thậm chí còn chẳng buồn chỉ cho cậu chỗ ngồi của mình.
“Cậu cứ ngồi vào chỗ nào trống là được.”
Người vừa nói vừa chỉ vào một chỗ trống phía cuối lớp chính là Miyawaki. Tiết thứ nhất đã kết thúc, trong lúc những người bạn cùng lớp khác e ngại cậu ra mặt rồi cố ý tránh xa thì Miyawaki lại nhanh nhảu tiến tới.
“Tiết tới chúng ta phải đổi phòng học. Chắc cậu chưa biết phòng nào đâu nhỉ, chúng ta cùng đi nhé.”
Giờ tiếp theo là vật lý. Yoshimine bèn rút sách giáo khoa và vở ghi chép rồi đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
“À mà này.” Khi họ đang đi, Yoshimine quay sang hỏi cậu bạn cùng lớp điều mình băn khoăn nãy giờ. “Cậu làm thân với tớ là vì lệnh của cô giáo đấy à?”
“Hoàn toàn không.” Miyawaki quay lại mỉm cười. “Tớ chỉ nghĩ sao mà hai người trẻ con thế không biết. Cả cậu lẫn cô giáo.”
Cả cậu lẫn cô giáo... ư?
“Cả tớ à?”
“Cô giáo này ấy mà, cô ấy chỉ muốn tỏ ra quan tâm đặc biệt tới những học sinh có hoàn cảnh gia đình khác thường thôi. Không có ý xấu đâu.”
Nếu thật sự muốn thể hiện sự quan tâm và không có ác ý gì, thì người được quan tâm phải cảm thấy được chia sẻ chứ?
“Hồi mới vào lớp Bảy, tớ cũng bị cô bêu chuyện ngay ngày đầu nhập học nên tớ hiểu cảm giác của cậu. Tại cha mẹ tớ bị tai nạn giao thông mất hồi tớ học tiểu học, giờ tớ đang sống với dì mà. Nhưng đúng là chẳng ai muốn những chuyện như thế bị khơi ra ngay trước lớp cả.”
Chuyện riêng của cậu ta còn nghiêm trọng gấp mấy lần Yoshimine, nên chắc hẳn cái cảm giác bẽ bàng của Miyawaki khi bí mật bị công khai trước lớp cũng khủng khiếp hơn cậu nhiều.
“Nhưng cậu cũng đâu cần phải phản ứng với cô ngay lập tức như thế. Cứ nhịn một chút, dĩ hòa vi quý cho xong, bản thân mình cũng phải trưởng thành lên chứ!”
Tại cậu già trước tuổi thì có... Yoshimine thầm nghĩ, nhưng cậu ta nói cũng đúng nên cậu không phản bác.
Chợt Miyawaki rúc rích cười, “Nhưng mà...”
“Cậu thẳng tính thật đấy! Hồi nhập học tớ cũng chỉ muốn nói thẳng vào mặt cô như Yoshimine thôi!”
“Này, tên cậu là gì?”
Đến lúc đó Yoshimine mới nhớ ra là mình chưa biết tên cậu bạn.
“Miyawaki Satoru, rất vui được gặp cậu.”
Tuy Yoshimine không đáp lại rằng “Hãy làm bạn nhé!”, nhưng trong thâm tâm, từ lúc ấy cậu bắt đầu coi Miyawaki là một người bạn thân thiết.
Tuy mới ngày đầu tiên đã gây xích mích với bạn cùng lớp và cả cô chủ nhiệm, nhưng nhờ có Miyawaki làm bạn mà những tháng ngày đi học của Yoshimine khá dễ chịu. Miyawaki thuộc kiểu hoạt bát và nhiều bạn, nên thân với cậu ta, tự nhiên cậu cũng hòa nhập hơn với những người khác. Bản tính Yoshimine vốn không thích giao tiếp, mặt lúc nào cũng đăm đăm lại khó gần, nên nếu không có Miyawaki thì chắc giờ cậu đã cô độc một mình trong góc lớp rồi cũng nên.
Giờ cơm trưa cậu cũng bị Miyawaki kéo đi ăn cùng với một đám bạn. Vốn không có khiếu tán dóc và không thích tham gia vào những câu chuyện rôm rả của đám bạn nên Yoshimine thường chỉ ngồi nghe. Chỉ ngồi nghe thôi nhưng cậu vẫn thấy thú vị.
Vì cơm hộp mang theo hơi ít nên cậu đứng dậy định đi mua thêm bánh mì, thì bị Miyawaki gọi giật lại, “Chờ chút, Yoshimine! Đi đâu thế?”
“Mua đồ, tớ định đi mua bánh mì.”
“Đầu cậu chẳng lẽ toàn nghĩ tới bánh mì thôi à? Chẳng thèm để ý tới chuyện mọi người đang nói gì cả.”
Yoshimine vừa gãi đầu vừa ngượng nghịu, “À, xin lỗi.” Thấy thế mọi người cười phá lên.
“Tớ đi được chưa?”
Khi cậu hỏi lại thêm lần nữa thì cái người vừa gọi cậu lại xua xua tay, nở nụ cười ngán ngẩm, “Ừ, đi đi.”
Từ khi học tiểu học, sổ liên lạc của Yoshimine đã hay bị phê cụm từ “Thích gì làm nấy”. Chỉ vì cậu thường bắt tay vào việc luôn mà không cảm thấy cần phải nói với ai, nên thường gây ra những hiểu lầm không đáng có. Thế nhưng lần này có vẻ nhờ sự can thiệp kịp thời của Miyawaki nên chuyện hiểu lầm nho nhỏ ấy cứ thế trôi tuột đi, không đọng lại trong đầu ai cả.
Cả vụ cô chủ nhiệm nữa, hình như Miyawaki cũng đã âm thầm tìm cách giải quyết khôn khéo. Không biết cậu ta đã nói gì và bằng cách nào. Chỉ biết một ngày kia, cô giáo gọi Yoshimine đứng lại ở hành lang, rồi vừa nước mắt giàn giụa vừa xin lỗi rối rít.
“Xin lỗi Yoshimine, cô đã không thể hiểu cho nỗi buồn của em...”
Hình như Miyawaki đã khéo léo nói gì đó đánh thẳng vào tâm lý “một giáo viên lý tưởng” của cô. Dù lờ mờ cảm thấy một sự hiểu lầm cực kì nghiêm trọng ở đây, nhưng Yoshimine không muốn giải thích thêm cho phiền phức, vả lại lời khuyên “phải trưởng thành lên chứ” của cậu bạn hãy còn văng vẳng trong đầu, nên Yoshimine quyết định làm theo bằng cách đáp gọn lỏn, “Em không để bụng đâu ạ.”
“Từ giờ, cô sẽ không nói đến chuyện nhà Yoshimine nữa đâu, nên em hãy yên tâm nhé!”
Đúng thật là đã hiểu lầm gì đó rồi, chuyện gia đình cậu thì chỉ có Miyawaki biết mà thôi.
“Cha mẹ tớ ai cũng đi làm, và ai cũng cực kì yêu thích công việc của mình.”
Cha Yoshimine lúc đó đang giữ chức kĩ sư sáng chế trong một công ty sản xuất điện máy lớn trong nước, mẹ làm việc trong một công ty thương mại vốn nước ngoài. Hai người họ đều rất hiếm khi ở nhà cùng lúc, đến mức Yoshimine đã quen với cuộc sống nhiều ngày liền không được thấy mặt cha mẹ.
“Chưa kể từ mùa xuân này, công việc của họ nghe đâu còn bận rộn gấp mấy lúc trước. Việc chăm sóc cho gia đình chung trở nên quá nặng nề với họ, tớ cũng không phải ngoại lệ.”
Họ cứ đùn đẩy việc chăm sóc con cái cho nhau, cả căn nhà chẳng mấy chốc trở nên hỗn loạn.
“Vậy nên, cho đến khi mọi chuyện ổn định thì tớ được gửi về cho bà nội chăm sóc.”
“Thế à, buồn quá nhỉ!”
“Xa bạn bè thì cũng thấy hơi buồn một chút.”
Chứ Yoshimine không cảm thấy buồn vì phải xa cha mẹ chút nào. Cảm giác đó đã mất hẳn từ hồi ba người còn sống chung dưới một mái nhà rồi.
“Vả lại kì nghỉ dài nào tớ cũng được đem về gửi bà nên tớ thân với bà lắm. Cuộc sống cũng chẳng thay đổi là bao, nên tớ không thể hiểu nổi vì sao cô lại cứ nghiêm trọng hóa chuyện đó lên.”
Vì chẳng phải chuyện gì lớn lao, nên cậu càng ghét kiểu thương hại sụt sùi của cô chủ nhiệm. Trên đời này thiếu gì những đứa trẻ khác có hoàn cảnh còn đáng thương hơn nhiều... ví dụ như Miyawaki.
Mất cha mất mẹ ngay khi còn học tiểu học hẳn phải là một cú sốc rất lớn, nhưng Miyawaki lúc nào cũng tỏ ra bình thản vui tươi như thể đã quên bẳng chuyện đó rồi.
“Ê, Yoshimine ơi!”
Câu chuyện bị gián đoạn bởi tiếng gọi của cậu bạn cùng lớp.
“Có hứng thú vào câu lạc bộ Judo không?”
“Không.”
Câu trả lời nhanh gọn của Yoshimine khiến Miyawaki so vai thất vọng, nhưng vẫn không ngừng “dụ dỗ” cậu bạn hồi lâu bằng những lời hứa hẹn như sẽ cho cậu vào đội tuyển này nọ, đến khi đã khô cả cổ, cậu ta hí hửng hỏi lại, ”Thấy hứng thú chút nào chưa?”
Chỉ để nhận lại từ Yoshimine một câu trả lời ráo hoảnh, “Chẳng hứng thú chút nào cả.”
Cậu ta đành bỏ cuộc.
Vì có thân hình to cao nên Yoshimine nhận được vô số lời mời gia nhập từ những câu lạc bộ thể thao, nhưng cậu từ chối hết.
“Cậu không thích hoạt động đội nhóm à?”
Yoshimine trả lời, “Không thích thể thao.” Tuy có thể lực tốt thật, nhưng cậu không thích việc bắt cơ thể mình phải vận động đến mệt nhoài và tuân theo một quy tắc nào đó.
“Nếu không phải câu lạc bộ thể thao thì sao?”
“Nếu là câu lạc bộ làm vườn thì tớ gia nhập cũng được.”
Vì nhà bà nội làm nông, và đã quen thuộc từ khi còn bé nên cậu khá thích việc cày cấy tưới trồng. Ông nội đã mất mấy năm trước nhưng bà vẫn canh tác trên mấy mẫu ruộng be bé đến tận bây giờ nên cậu thường xuyên có cơ hội giúp đỡ bà việc đồng áng.
“Trong góc vườn trường có một cái nhà kính. Hình như câu lạc bộ làm vườn sử dụng chỗ ấy.” Yoshimine đã để ý đến nó từ khi chuyển tới. Biết đâu họ sẽ cho mình trồng một khoảnh vườn be bé trong đó?
“Ồ, thế mà tớ chưa bao giờ để ý đấy. Cậu thấy thích hả?”
“Vườn của bà tớ là vườn ngoài trời, tớ chưa bao giờ có cơ hội thử trồng cây trong nhà ươm cả.”
“Cậu mê trồng trọt thật đấy.”
Yoshimine định kết thúc câu chuyện tại đây, nhưng Miyawaki lại nói tiếp.
“Câu lạc bộ làm vườn ấy, mấy năm trước vì không có người tham gia nên đã ngưng hoạt động rồi. Nhưng nếu cậu có hứng thú thì chỉ cần hai hội viên thôi, rồi sang nhờ giáo viên môn Tự nhiên làm người cố vấn cho. Còn có thể sử dụng cả nhà kính nữa đó.”
Có hai điều làm cậu kinh ngạc, một là Miyawaki đã tìm hiểu hết thảy mọi chuyện giúp cậu, và hai là hình như cậu ta cũng muốn tham gia.
“Cậu cũng muốn tham gia à?”
“Tớ chưa từng sinh hoạt câu lạc bộ nào cả nhưng nếu có Yoshimine tham gia thì tớ cũng muốn thử xem sao.”
“Nhưng cậu đâu thích thú gì chuyện làm vườn.”
“Không phải không thích, mà là không có duyên thì đúng hơn. Tớ chẳng quen ai làm nông cả.”
“Hả? Ông bà nội ngoại thì sao? Không có ai hết à?” Yoshimine không khỏi cảm thán thật lòng, “Đúng là cậu ấm thành phố.”
Nhưng Miyawaki vội xua tay, “Không phải thế. Ngày xưa cha mẹ tớ có rất ít họ hàng. Ông bà ngoại đã mất khi mẹ còn trẻ, còn phía bên nội thì không được thân thiết lắm. Lần đầu tiên tớ gặp họ là trong đám tang của cha mẹ, mà lúc đó cũng chẳng nói chuyện gì với nhau.”
Nên Miyawaki đã chấp nhận về sống chung với dì. Khi cha mẹ mất, thường người ta sẽ dọn về sống với ông bà nội ngoại nếu họ còn khỏe mạnh. Chứ được một phụ nữ độc thân nhận nuôi thì lạ quá.
“Nếu có cơ hội thì phải chộp lấy để trải nghiệm chứ, nếu không chúng ta sẽ sống cả đời mà chẳng biết gì hết.” Rồi cậu ta lại cười, “Thật đáng mong đợi, y như phim Hàng xóm tôi là Totoro[*] vậy!”
(chu thich): Một bộ phim hoạt hình nổi tiếng của Ghibli Studio, kể về hai chị em theo cha mẹ về quê làm nông và gặp một sinh vật kì bí đáng yêu tên là Totoro.
Và như thế, hai người bắt đầu gây dựng câu lạc bộ làm vườn. Bà nội Yoshimine mời Miyawaki về nhà chơi khi nghe cậu ta bảo mình chưa từng tới thăm gia đình làm nông bao giờ. Nhà của Miyawaki nằm ngay khu trung tâm thị xã nên chẳng mấy khi được nhìn thấy những cánh đồng bạt ngàn. Dì cậu cũng bận rộn, để cậu ở nhà một mình suốt, thế nên cậu ta thường xuyên sang nhà Yoshimine chơi và đến cuối tuần thỉnh thoảng còn ngủ lại.
“Cháu vào đi, cứ tự nhiên như ở nhà nhé.”
Đó là những lời đầu tiên mà người bà lớn tuổi của Yoshimine chào mừng bạn của cháu mình đến chơi.
“Ở trường, thằng Yoshimine hòa thuận với bạn bè không cháu? Không bị ai bắt nạt chứ?”
“Không đâu bà. Cháu không nghĩ có ai dám bắt nạt Yoshimine đâu ạ.”
Lấy khuỷu tay thúc vào hông người ta là ý gì? Tớ có hiểu đâu! Vừa nghĩ thế, Yoshimine vừa thúc ngược lại.
Bà nội Yoshimine vốn đang lo lắng không biết ở trường học mới cháu mình có hòa nhập được hay không, nên khi cậu dẫn Miyawaki về chơi, bà đã rất vui. Cách gọi Miyawaki nhanh chóng được bà đổi thành “cháu Satoru” đầy trìu mến.
“Hay để bà đi mua mấy trò chơi điện tử về cho hai đứa chơi?”
Bà có vẻ ái ngại vì lần nào Miyawaki đến nhà chơi cũng lăn xả vào phụ giúp việc đồng áng.
“Trò chơi điện tử thì cháu cũng có, mà Miyawaki cũng có rồi.”
“Nhưng chẳng lẽ hai đứa không thích chơi trò khác à?”
“Bà không cần bận tâm đâu ạ!”
Bởi không có người quen họ hàng nào làm nông, nên Miyawaki rất thích thú, luôn xem việc đồng áng như một cách để thư giãn.
“Ở trường chúng cháu cùng tham gia câu lạc bộ làm vườn mà bà, cháu thích làm nông lắm.”
“Thật à?”
“Được vậy thì tốt quá,” bà nội Yoshimine lẩm bẩm, có vẻ đã bị thuyết phục hoàn toàn. “Dù sao thì có một người bạn thân ở đây là tốt quá rồi, chỉ cần thế là ổn nhỉ?”
Không phải chỉ một lần đó, mà bà thường hỏi đi hỏi lại việc này, như để chắc chắn.
Không lẽ đối với bà, cậu còn trẻ con đến vậy sao? Yoshimine cảm thấy ngột ngạt.
Bà nội Yoshimine quan tâm đến Miyawaki hết mực vì cậu ta là bạn thân của cháu mình, và ngược lại cậu ta cũng hết sức thân thiết với bà.
“Thích thật, giá như tớ cũng có một người bà như bà nội cậu.”
Miyawaki không có cơ hội thân thiết với ông bà nội ngoại nên có lẽ việc tiếp xúc với các cụ ông cụ bà là một trải nghiệm mới mẻ với cậu ta.
“Nếu cháu thích thì cứ xem đây là nhà ông bà mình, có thể đến chơi lúc nào cũng được.”
Yoshimine rất vui khi nghe bà nội nói thế với Miyawaki, vì cậu chưa từng nếm trải cảm giác thấy bạn bè thân thiết của mình được người nhà hoan nghênh đón chào. Ở Tokyo, Yoshimine cũng thường xuyên ở nhà một mình, nên ba mẹ cậu gần như không nắm được quan hệ bạn bè của con trai. Bạn bè Yoshimine có đến nhà chơi thì cũng chỉ có mình cậu ở nhà.
Vì không có người lớn cằn nhằn, nên bạn bè rất hay đến chơi nhà Yoshimine và lấy làm ghen tị với cậu. Nhưng ngược lại, Yoshimine lại ghen tị vô cùng với gia đình của những đứa bạn, khi mẹ chúng mang quà vặt lên cho cả nhóm lót dạ lúc đói.
Có vài đứa thậm chí còn tỏ ra bực bội khi bánh quy mẹ chúng tự làm trông không được đẹp, “Nghe bảo tớ mang bạn về là bà ấy lại rối lên thế đấy.” Dù bạn phàn nàn, Yoshimine vẫn thấy thế này là quá xa xỉ. Ngay cả mấy thứ quà vặt đơn giản, mẹ cậu cũng không bao giờ làm. Hằng ngày bà chỉ đặt trên bàn một số tiền lẻ nhất định, nếu ngày nào số tiền nhiều hơn bình thường, thì nghĩa là bao gồm cả tiền ăn tối, đó là luật mặc định trong nhà cậu.
Thỉnh thoảng họ cũng khen cậu, nhưng luôn là những câu na ná nhau, “Daigo là một đứa trẻ rất ngoan, nó không bắt cha mẹ phải bận tâm bao giờ.” Lời khen ấy khiên cậu chẳng thể phàn nàn khi bị họ bỏ mặc. Hiểu rõ trong mắt cha mẹ, khả năng tự lập để “không bắt cha mẹ phải bận tâm” chính là giá trị duy nhất của mình, Yoshimine thậm chí không dám nghĩ nếu mình mất đi giá trị duy nhất ấy thì sẽ ra sao.
“Bà của Yoshimine thật dễ mến!”
Thì làm sao có thể nặng lời với một đứa trẻ lúc nào cũng quấn quít bên bà như Miyawaki được. Cậu biết rõ Miyawaki lúc nào cũng giữ một khoảng cách lịch sự với dì mình, và biết cả sự thật rằng cậu ta chẳng còn ai trên đời này để mong được yêu thương cưng chiều nữa.
“Cậu có thể đến chơi bất cứ lúc nào. Bà cũng quý cậu lắm!”
Mỗi lần nghe thế, Miyawaki lại gật đầu lia lịa, mặt mày sáng rỡ.
Tiết học buổi chiều hôm ấy, Yoshimine vừa than thầm “Nóng quá...”, vừa nhìn xuống sân trường và thấy mặt đất như đang bốc hơi nghi ngút. Một hiện tượng thường xuyên xảy ra vào những ngày giữa hạ nóng hừng hực...
Yoshimine chợt nghĩ ra một chuyện, cậu kêu lên và đứng bật dậy. Cả giáo viên lẫn học sinh trong lớp đều ngơ ngác.
“Yoshimine, em làm sao thế?”
Cậu chỉ đáp lại câu hỏi thảng thốt của cô giáo bằng một câu gọn lỏn, “Không có gì ạ.” Rồi cứ thế phóng thẳng ra khỏi lớp.
“Kìa...!!”
Những lúc thế này, Miyawaki lại ra sức phát huy vai trò của mình.
“Làm sao mà không có chuyện gì được!”
“Tớ sẽ quay lại ngay.”
“Khoan đã...!”
Cuối cùng, người chạy theo cậu ra khỏi lớp không phải là giáo viên mà lại là Miyawaki.
“Cậu làm sao thế?”
“Nhà kính, sáng nay, tớ quên mở cửa thông gió. Với nhiệt độ cao thế này, chắc rau củ bị hấp chín mất.”
Trong nhà kính, bọn họ trồng cà chua, một số loại rau củ và chăm thêm vài loại hoa lan theo sở thích của thầy cố vấn.
Do cà chua không chịu được mưa nên họ đã cẩn thận che chắn cho chúng bằng vòm che, nhưng đất vẫn có thể hấp nhiệt khủng khiếp trong thời tiết nóng bức này và gây hại cho cây cối.
“Có thể đợi tới giờ nghỉ giải lao mà, chỉ khoảng ba mươi phút nữa thôi.”
“Nhưng lúc này đang là thời điểm nóng nhất. Phải hạ nhiệt càng nhanh càng tốt.”
“Thì ít ra cũng phải nói dối với cô là đi vệ sinh chứ! Cậu sẽ bị đình chỉ vì tội gây rối trật tự trong lớp mất!”
“Thì cậu cứ quay lại mà nói.”
Miyawaki thở dài, “Trời ạ...” rồi lủi thủi quay về lớp học.
“Yoshimine bị Tào Tháo đuổi ý mà!”
Cả lớp học ồ lên như ong vỡ tổ sau thông báo “động trời” của Miyawaki. Đôi khi điều ta cần chính là một thằng bạn hữu ích, ranh ma và có khiếu hài hước.
Nhờ thế, cả hai không những tránh khỏi án phạt vì làm náo loạn lớp học mà trước khi nghỉ hè còn thu hoạch được mấy thứ rau củ cùng cà chua ngon tươi, và mấy giò lan của thầy cố vấn cũng thoát khỏi số phận bị hấp chín.
Lúc Yoshimine chia rau củ với Miyawaki và thầy cố vấn, Miyawaki nhường cậu nhiều cà chua hơn. Vì số cà chua trồng ngoài ruộng của bà nội cậu bị đợt mưa dầm quật cho tơi tả, nên chỗ cà chua trong nhà kính này là thành quả duy nhất.
“Cậu lấy thêm đi, nhà tớ có hai người thì ăn làm sao hết.”
Nhìn cậu ta cứ dãy hết quả này đến quả khác cho mình, Yoshimine tức tối hừ mũi. Cậu nhắc cho Miyawaki nhớ rằng nhà mình cũng chỉ có hai người, mà bà cậu lại lớn tuổi, nhưng cậu ta đáp trả, “Nhưng Yoshimine ăn nhiều hơn tớ gấp mấy lần còn gì! Tớ cũng muốn gửi tặng bà nội cái gì đó ngon ngon, nhưng chỉ có cà chua thôi!”
Qua một học kì tham gia câu lạc bộ, kiến thức trồng trọt của Miyawaki cũng tăng lên đáng kể, cậu ta thừa biết Yoshimine quyết định trồng cà chua trong nhà kính là để giảm bớt rủi ro nếu chẳng may chỗ cà chua trong ruộng nhà bà gặp vấn đề gì. Thế là nhờ sự thông cảm của cậu bạn, Yoshimine mang được về nhà những ba phần tư chỗ cà chua thu hoạch được.
“Tớ dự định sẽ về thăm nhà trong tuần đầu tiên của kì nghỉ hè này.”
Vừa nói tới đó, Miyawaki đã vội đáp, “Tớ biết rồi.”
“Trong khoảng thời gian ấy, cậu thay tớ chăm sóc vườn cây nhé.”
Mặc dù đợt thu hoạch đầu tiên đã kết thúc, nhưng nhiều loại rau củ trong nhà kính vẫn tiếp tục đơm hoa kết trái.
“Đây là lần đầu tiên cậu về thăm nhà kể từ khi chuyển đến đây ấy nhỉ. Cứ nghỉ ngơi thoải mái nhé.”
Miyawaki không hề tung hô những câu đại loại như “Thế thì tuyệt quá!” hay “Nhất cậu rồi!” vì cậu ta quá hiểu Yoshimine, tuy cha mẹ cậu cũng chẳng vì con trai mà xin nghỉ dịp hè này đế đến thăm con đâu, nhưng cậu vẫn muốn thỉnh thoảng được gặp họ một lần.
“Thôi kệ, có thể gặp lại đám bạn cũ nữa mà.”
Yoshimine chỉ có bây nhiêu để trông đợi.
Vì nếu cậu mơ ước quá cao xa, “Giá như bọn họ xin nghỉ phép dù chỉ một ngày thôi để dành cho con trai mình nhỉ!”, thì cậu sợ mình sẽ cảm thấy mệt mỏi đến độ không muốn về nhà nữa, nên đành cố gắng tránh né vấn đề này, càng lâu càng tốt.
“Trong lúc Yoshimine không có ở đây, nếu cà chua chín tớ sẽ mang sang cho bà.”
“Ừ, nhờ cậu đấy.”
Cậu được bà nội lái xe tải nhỏ đưa ra sân bay và lên máy bay về nhà. Về đến sân bay Narita cũng chẳng có ai ra đón. Vẫn hệt như ngày xưa, mỗi lúc cậu trở về sau kì nghỉ dài ở nhà bà nội.
Xe buýt của sân bay chở cậu về khu chung cư dành cho những người hằng ngày phải đi làm xa nhà. Đã ở nhà bà cả một học kì nên ngay lập tức cậu thấy ngột ngạt trong khu nhà chật chội này.
Từ ngày đầu tiên về nhà, Yoshimine lại quay về với cuộc sống lủi thủi một mình, thỉnh thoảng hẹn đám bạn cũ đi chơi. Chỉ đến nửa đêm khi cha mẹ từ công ty mệt mỏi về nhà hay những sáng sớm trước lúc đi làm, cậu mới chạm mặt họ được vài phút.
Hai người vẫn bận rộn như xưa, không có thời gian để nhìn vào mắt ai khác.
Mãi đến ngày thứ ba sau khi Yoshimine về nhà, cả cha lẫn mẹ không hẹn mà cùng về nhà sớm, hiếm hoi lắm mẹ cậu mới vào bếp nấu cơm và cả nhà ngồi ăn chung với nhau.
Lạ lùng hơn nữa là ăn xong, mẹ liền đi vào bếp pha trà. Yoshimine hoang mang ngồi đó, không hiểu chuyện quái quỷ gì đang xảy ra.
Cha cậu ngồi phía bên kia bàn ăn mở lời với vẻ mặt khó tả.
“Cha muốn nói với con một chuyện quan trọng.”
Mẹ cậu lẳng lặng ngồi xuống bên cạnh cha. Chắc chắn đây không phải là bầu không khí để nói một điều hay ho.
“Thật ra, cha mẹ đã quyết định ly hôn.”
Quả nhiên...
Cậu đã biết ngày này rồi sẽ đến, vì cả hai người bọn họ đều quá say mê công việc.
“Daigo, con muốn về ở với cha hay với mẹ?”
Nghe câu hỏi quyết định đó và thấy rõ vẻ mặt mong chờ của cả hai người, lần đầu tiên cậu mới giật mình nhận ra chuyện ly hôn là thật.
Cha mẹ cậu nín thở chờ đợi, không phải đợi được con mình lựa chọn, mà ngược lại, họ đều mong không phải là mình.
Tại sao họ phải thật thà đến thế chứ? Cả hai người? Dù có chọn bên nào đi nữa thì chắc chắn họ cũng sẽ không ghét bỏ mình, và sẽ hoàn thành nghĩa vụ mà một người giám hộ phải làm kia mà?
Thế nhưng từ sâu thẳm ánh mắt đang chăm chăm nhìn vào con trai kia, lại ánh lên một nguyện vọng tha thiết, rằng “Nếu có thể mong nó đừng chọn mình mà hãy chọn người kia”.
“... Con xin lỗi.”
Cuối cùng Yoshimine cũng chỉ biết thốt lên như thế.
“Con chưa thể quyết định ngay được, con muốn suy nghĩ thêm.”
Trông cha mẹ như thể thở phào nhẹ nhõm. Chắc vì chưa cần phải vác theo gánh nặng này ngay bây giờ.
“Ngày mai, con về nhà bà được chứ ạ?”
Nghĩ tới việc mình chính là gánh nặng cho cả hai bên, cậu không biết từ nay sẽ phải đối diện với họ thế nào nữa.
Chắc chắn cha mẹ Yoshimine không hề nghĩ đến việc ngăn cậu lại, nên trưa hôm sau cậu đã ở trên chuyến bay quay về nhà bà nội. Bởi các hãng hàng không có chế độ chăm sóc tận tình dành cho những đứa trẻ đi máy bay một mình, nên chẳng cần cha mẹ đưa tiễn tận nơi, cậu vẫn an tâm là mình sẽ tới nơi an toàn. Thật nhẹ nhõm!
Bà nội đã chờ sẵn ở sân bay trên chiếc xe tải nhỏ quen thuộc, chở cháu về nhà.
“Cha mẹ quyết định ly hôn rồi bà ạ.”
Thế à, bà nội chỉ ậm ừ.
“Không biết cháu nên theo ai đây?”
“Ở với ai cũng như nhau thôi. Daigo chỉ cần ở với bà là được.”
Cậu thấy cổ họng nghẹn ứ.
“Ở đây, Daigo cũng có bạn thân mà. Không sao đâu cháu, không sao đâu mà.”
A, đúng rồi, đến lúc đó cậu mới nhớ ra.
“Có một người bạn tốt ở đây là được rồi, chỉ cần thế là ổn.” Lời nhắc nhở thường xuyên của bà lại vang lên trong đầu cậu.
Ngay từ đầu, bà đã biết chuyện sẽ thành ra thế này. Từ lúc bà nhận chăm sóc đứa cháu.
Cổ họng càng lúc càng như nghẹn lại, khi về tới nhà cậu tưởng như mình sắp vỡ òa.
“Cháu đến trường một lát đây ạ!”
Vừa tới nhà, cậu vội vàng thay quần áo, mặc đồng phục vào. Tuy lúc này đang giữa kì nghỉ hè nhưng nếu mặc thường phục thì không được phép vào trường.
“Chờ bớt nắng một tí được không cháu? Trời đang nắng thế kia.”
“Cháu thấy lo cho mấy cái cây ở nhà kính.”
Gạt phang lời can ngăn của bà, Yoshimine leo lên xe đạp chạy thẳng đến trường. Theo từng nhịp chân nhấn pê đan vùn vụt, cái khối nghẹn ứ trong cổ họng cậu dường như chìm dần xuống, và tan biến vào dạ dày.
Xe đạp của Miyawaki đang dựng trong bãi gửi xe của trường.
Trong nhà kính, cậu ta đang hí hửng hái cà chua và dưa leo dù chỉ có một mình.
“Chào.”
Yoshimine cất tiếng gọi từ ngoài cửa, Miyawaki lập tức ngẩng phất lên và reo to, “Ơ kìa!”
“Về rồi hả? Hình như cậu về hơi sớm đấy.”
“Ừ, đã xảy ra một số chuyện.”
Bọn họ mang rau củ thu hoạch được ra bồn rửa, rồi ngồi dưới bóng râm nói về lý do Yoshimine về sớm.
Vừa ngắm nhìn những thành viên của đội bóng chày tập phát bóng dưới cái nóng hầm hập khiến đất trời như muốn bốc hơi, Yoshimine vừa thầm cảm phục quyết tâm của bọn họ.
“Chuyện nhỏ ấy mà, tớ đã được bà nội nhận nuôi, thế là xong. Từ bé tớ đã quen với việc bị cha mẹ bỏ mặc rồi.”
Chính vì vậy nên hồi chuyển trường cậu mới khó chịu với kiểu quan tâm sỗ sàng thái quá của cô chủ nhiệm. Trong mắt cậu, đó là chuyện thường ngày chẳng đáng nhắc đến.
“Nhưng rõ ràng đây không phải chuyện nhỏ. Cho dù bận rộn vì công việc đến đâu đi chăng nữa thì bình thường chẳng có ai lại bắt con mình chuyển trường về quê và tống cho bà nội nuôi giúp cả.”
Hóa ra sự quan tâm thái quá của cô chủ nhiệm cũng là vì cô thấy việc này bất bình thường.
“Họ đã chuẩn bị ly hôn từ đó. Thế mà tớ không nhận ra, thật ngốc quá đi mất!”
Miyawaki vốn chỉ ngồi im lặng và gật đầu, giờ lại đột ngột phản bác, “Không phải không nhận ra. Cậu chỉ không muốn nghĩ tới khả năng đó thôi.”
Cục nghẹn trong cổ họng lại dâng lên - dừng lại đi đồ ngốc.
Cái cục nghẹn cậu đã nuốt xuống trong lúc đạp xe tới đây. Không thể để nó trào lên lần nữa!
Cho tới giờ cậu đã cố tránh né không muốn nghĩ đến khả năng này. Để rồi khi sự thật không muốn nghĩ đến mà vẫn không sao tránh khỏi kia xảy ra thật, đầu cậu quay cuồng với ý nghĩ rằng mọi chuyện đã quá muộn màng, có suy nghĩ bao nhiêu đi nữa cũng không thể thay đổi được gì.
“Daigo là một đứa trẻ rất ngoan, không bắt cha mẹ phải bận tâm bao giờ.” Nếu cậu là một đứa trẻ hư hỏng và nhõng nhẽo thì mọi chuyện có thể đã khác chăng?
Từ nhỏ cậu đã biết cha mẹ say mê công việc đến điên cuồng. Cũng biết rằng họ không quan tâm tới mình. Nên cậu mới cố hết sức để cha mẹ không phải vất vả vì mình, cố hết sức để họ không phải tốn công chăm sóc.
Mà cho dù cậu có quậy tung lên với lý do không được cha mẹ yêu thương thì họ cũng sẽ không bao giờ thèm để ý tới, đến lúc ấy người đau đớn nhất lại chỉ có mình cậu. Nếu bầu không khí trong nhà bị xáo trộn thì người phải hứng chịu hậu quả cũng vẫn là cậu, cái đứa phải ở nhà nhiều nhất.
Nếu làm một đứa trẻ tự lập, chí ít tâm trạng của cha mẹ cậu sẽ không tệ hơn, không khí trong gia đình sẽ không trở nên xấu đi. Và người lúc nào cũng phải mòn mòi chờ ở nhà là cậu sẽ cảm thấy dễ thở hơn.
Cậu đã cố gắng sao cho những giây phút hiếm hoi cả nhà ở bên nhau, không ai phải khó chịu cả. Nhưng có lẽ chính vì chỉ ưu tiên sự dễ chịu nhất thời nên gia đình cậu mới ra nông nỗi này?
Có quan niệm, “con cái là cầu nối cha mẹ với nhau”. Nhưng một đứa trẻ bình thường, có thể tự lập không cần ai lo lắng, nếu đột ngột bị đẩy vào tình thế khẩn cấp như hiện tại chứ không phải những ngày tháng bình yên thường nhật, thì mới biết hóa ra chúng chẳng có khả năng trở thành cầu nối cho ai hết.
Một đứa con hay làm loạn vì lý do ấu trĩ “chưa bao giờ cảm nhận được tình yêu thương của cha mẹ” có khi còn có ích hơn trong lúc này.
... Không được!!
Yoshimine lắc đầu để giũ sạch những dòng suy nghĩ đang lẩn quẩn trong đầu.
Cứ nghĩ đi nghĩ lại về những chuyện đã qua cũng chẳng giải quyết được gì. Làm vậy chỉ khiến cục nghẹn thứ hai trong cổ họng càng lớn dần lên thôi, thế này là quá đủ rồi.
“Nhưng mà...”
Cậu mở lời, cố đè nén những cảm xúc cứ ngo ngoe trỗi dậy.
“Cha mẹ ly hôn cũng là chuyện thường thôi nhỉ?” Cậu cố nói thật bình tĩnh nhưng đến cuối câu giọng vẫn run lên, có lẽ Miyawaki cũng đã nhận ra. “Vì hoàn cảnh của Miyawaki còn tệ hơn nữa mà.”
“Mấy chuyện thế này đâu thể đem so sánh như vậy được.” Miyawaki nói vẻ triết lý. “Đúng là cha mẹ tớ đã qua đời cả... Nhưng tớ vẫn nghĩ hoàn cảnh của Yoshimine rất đáng thương... Thậm chí tớ còn cho là Yoshimine đáng thương hơn tớ nữa kia.”
“Tớ vẫn còn bà nội...”
“Ít ra cha mẹ tớ đã không bỏ rơi tớ ngày nào.”
Đến đây thì Yoshimine không đáp lại được nữa. Cục uất nghẹn trong cổ họng đã vỡ òa.
Mình thật đáng thương. Mình thật đáng thương. Mình thật đáng thương.
Dù trên thế gian này còn nhiều người khổ hơn mình, nhưng một đứa trẻ mà cả cha và mẹ đều không ai muốn “được” chọn như mình thì quả thật đáng thương.
Ngay cả đứa bạn có hoàn cảnh bi thảm hơn mình là Miyawaki còn bảo mình đáng thương, thì mình đúng là đáng thương hết chỗ nói.
Từ khi nghe chuyện ba mẹ ly hôn, đây là lần đầu tiên cậu bật khóc.
Khi những tiếng nức nở cuối cùng cũng dịu đi, Miyawaki chìa quả cà chua cho cậu và hỏi, “Có ăn không?”
❆❆❆
Hừm... Tôi liếc trộm Yoshimine.
Tôi đã ra khỏi lồng, vì khi nãy Satoru đã trót bảo “nó sẽ ra ngoài khi nào bình tĩnh lại” nên anh không hề đóng cửa lồng lại, mà nếu cửa cứ mở thế này thì nhóc mèo con vằn vàng có cái tên chơi chữ vô cùng hài hước là Chatoran sẽ cứ thế mà chui vào theo, khiến tôi rất khó chịu.
Này mèo vằn, hình như chủ của nhóc cũng cùng số phận bị cha mẹ bỏ rơi thì phải. Mặc những lời tôi nói, nó vẫn cứ chăm chăm đùa giỡn với con chuột đồ chơi, chẳng có vẻ gì là đang lắng nghe cả. Ha ha, không biết đến khi nào nhóc mới nhận ra thật vô ích khi vờn con chuột giả đó.
Ngay từ đầu, tôi không nên trông đợi có thể nói chuyện đàng hoàng với tên nhóc chỉ mới vài tháng tuổi này. Đây là cái tuổi chỉ biết ăn rồi chạy nhảy, đùa giỡn vòng quanh, rồi khi mệt thì cứ thế lăn ra ngủ bất kể nơi đâu.
Đang trò chuyện nửa chừng, một cơn gió thổi đến làm tấm rèm cửa rung lên, lập tức nhóc mèo con bỏ hết để chạy ra, say sưa vờn tấm rèm. Không nhớ khi ở độ tuổi này tôi có từng hành động ngốc nghếch như vậy không? Tôi vẫn nghĩ chúng tôi không giống nhau. Mà thôi, mỗi cá nhân có một quá trình phát triển tâm sinh lý khác nhau, nếu bị so sánh với một chú mèo thông minh sáng suốt như tôi thì tội cho nó quá.
Theo thông tin chắp vá được từ những mẩu chuyện rời rạc mà con mèo này lơ đãng kể cho tôi nghe, thì nó là đứa vô tích sự nhất trong đám anh em sinh ra cùng lứa. Vì vậy khi mèo mẹ chuyển ổ, nó không theo kịp mẹ mình nên bị bỏ lại.
Chuyện này cũng thường gặp trong thế giới loài mèo. Những con mèo con khó nuôi hay có vẻ chậm chạp, không lanh lợi thường dễ bị bỏ rơi. Dù cố gắng thế nào thì lượng sữa của mèo mẹ cũng chỉ có hạn, nó sẽ không lãng phí sữa cho những đứa con ốm yếu không sống nổi.
Trong đám sinh cùng lứa với tôi cũng có vài con mèo như vậy. Chúng rất mờ nhạt, đôi khi tôi còn không biết chúng có ở đó hay không. Đến khi đột nhiên nhớ ra thì chúng đã biến mất như thể chưa từng tồn tại.
Con mèo vằn này mặc dù đã được vài tháng tuổi nhưng cơ thể rất còi cõm, hẳn thuộc loại không được mẹ đoái hoài tới. Yoshimine đã chăm nó rất tốt, đối với một nhóc mèo con có tố chất yếu ớt thế này thì dẫu có bỏ công chăm sóc đến đâu thì nhiều khi cũng thành công cốc công cò.
Mới gặp tôi có cảm giác Yoshimine là một gã thô lỗ khi chưa gì đã nắm cổ tôi nhấc lên. Nhưng chỉ dựa vào việc anh ta đã không bỏ rơi con mèo đáng thương tình cờ bắt gặp này, cũng đủ biết Yoshimine là một người có lòng thông cảm sâu sắc.
Có những con mèo thân hình to lớn, sức khỏe tốt và dễ nuôi hơn nhiều mà vẫn bị con người vứt bỏ như thường. Đó là một sự thật đáng buồn. Trong khi ở thế giới loài mèo, chúng sẽ được ưu tiên chăm sóc.
Mà thôi, dẹp chuyện đó qua một bên.
Này mèo vằn nhẽ ra đã chết mất xác từ lâu kia, nhóc có định trả ơn cho Yoshimine vì anh ta đã cho nhóc cơ hội sống không hả? Phải phải, ta đang nói với nhóc đấy.
Trong một thoáng, con mèo vằn đã nghiêng tai ra chiều nghe ngóng, nhưng đúng là nó chẳng hiểu gì cả vì ngay tức lại cúi xuống vần vò đuôi tôi một cách thích thú. Hừ, có lẽ phải tìm cách truyền đạt dễ hiểu hơn.
Nè, nhóc có thích Yoshimine không?
Lần này có vẻ nó đã hiểu những gì tôi nói. Con mèo vừa gặm đuôi tôi vừa gật đầu. Đau quá con ranh này! Tôi đập đuôi đánh “bép” một cái rồi giơ lên cao.
Nếu nhóc thích Yoshimine, nhóc có muốn làm gì đó cho anh ta vui không?
Nhưng con mèo vằn có vẻ vẫn chưa ngộ ra, nó chỉ chăm chăm muốn túm lấy đuôi tôi mà nhay thôi. Đã bảo là đau mà lại! “Bép!”
Yoshimine muốn con mèo của mình biết bắt chuột chứ gì? Nhóc chỉ cần trở thành một mèo đúng nghĩa và bắt được chuột là anh ta vui ngay.
Con mèo vằn ngừng lại. Dường như nó đã bắt đầu hứng thú với những gì tôi nói.
Nhưng với khả năng hiện tại của nhóc thì chưa được. Giờ đến thằn lằn còn chẳng bắt nổi nữa là chuột. Tệ thế đấy.
Nếu nhóc muốn thì ta sẽ dạy cho nhóc cách săn mồi cơ bản, sao hả? Không chỉ là cách săn mồi, mà còn cả cách đánh bại mấy con mèo khác nữa. Vì nếu nhóc thua trong mấy trận đánh nhau của loài mèo thì Yoshimine sẽ lo lắng lắm.
Đến đây thì con mèo vằn xem chừng đã hiểu. Nó sửa tư thế, ngồi lại nghiêm chỉnh ngụ ý xin thỉnh giáo. Được lắm, được lắm. Là mèo mà không tôn trọng lễ nghi là không được.
“A!” Satoru reo lên vui vẻ khi thấy tôi bắt đầu dạy con mèo vằn tư thế bắt mồi cơ bản. “Nhìn kìa Yoshimine, chúng đã bắt đầu chơi với nhau rồi.”
“Không phải đang đánh nhau đấy chứ?”
“Không, trông Nana rất nhẹ nhàng mà.”
Thật ra thì đây không phải trò chơi... Mà thôi kệ đi.
“Nếu chúng thân với nhau được thì Yoshimine có thể nhận nuôi Nana rồi.”
Trời ạ, đây đang lo chuyện riêng nên hai người đừng để ý được không, tự nói chuyện với nhau đi.
Nhìn dáng mèo vằn phóng tới vồ lấy con chuột đồ chơi theo “chỉ đạo” của tôi, Satoru thoáng nheo mắt.
“Dáng vẻ Chatoran hơi lừ đừ nhỉ, giống hệt con mèo tớ nuôi hồi xưa vậy.”
Anh nói đúng. Những lúc cần ẩn mình đi, thì đuôi nó lại cứ ve vẩy cật lực. Không giống tôi, cái đuôi dài duỗi thẳng của nó lúc nào cũng như cánh trực thăng quay tít mù, trông cứ như cả một đoàn diễu hành đang cùng đi săn mồi ấy. Tư thế nhún mình rình mồi của nó cũng quá cao.
“Còn Nana thì sao?” Yoshimine hỏi.
“Tớ bắt đầu nuôi Nana khi nó đã lớn, nên không biết lúc nhỏ trông cu cậu thế nào. Đó là điều tớ tiếc nhất đấy, chắc lúc nhỏ Nana dễ thương lắm.”
Còn phải hỏi! Vẻ dễ thương của tôi lúc nhỏ đủ khiến cho cả đám người qua đường phải lao vào giành giật nhau để có cơ hội tặng quà cho tôi cơ đấy. Thậm chí có kẻ vừa nhìn thấy tôi đã vội vàng lao vào cửa hàng tiện lợi mà mua thức ăn dâng tới nữa kia.
Ái chà, thật là tự hào.
“Mà nhắc mới nhớ...” Yoshimine đột nhiên ngớ ra. “Sau này cậu có cơ hội gặp lại con mèo hồi xưa đã nuôi không?”
“Không may là không. Nó chết hồi tớ học cấp ba.”
Ra vậy, Yoshimine gật đầu với vẻ thông cảm. Giọng anh ta chùng xuống.
“Giá như hồi đó chúng ta gặp được nó nhỉ, tiếc quá.”
“Không không, chính tớ phải cảm ơn cậu mới đúng... Tại hồi đó tớ không chịu nói rõ với dì.”
Chà chà, Satoru, hồi cấp hai anh đã gây chuyện động trời gì thế?
Tôi cho con mèo vằn tự luyện tập rồi vểnh tai lắng nghe câu chuyện của hai người.
❆❆❆
Việc ly hôn của cha mẹ Yoshimine được tiến hành mà không gặp trở ngại gì. Quyền nuôi dưỡng cậu cuối cùng thuộc về cha vì cậu ngỏ ý muốn sống cùng bà nội. Cũng tránh được phiền phức vì không phải đổi họ.
Cả hai đều cảm thấy như được giải thoát và nhanh chóng chuyển ra nước ngoài, nghe đâu sau đó họ sống rất thoải mái. Yoshimine cũng vậy, vì đã dự liệu từ trước nên cuộc sống của cậu và bà nội gần như không bị ảnh hưởng gì.
Gần một năm sau, vào học kì một lớp Chín, trường tổ chức một chuyến dã ngoại, điểm đến là Fukuoka.
Yoshimine rất quan tâm đến cảm xúc của Miyawaki vì cậu còn nhớ cậu ta đã kể, cha mẹ qua đời trong một dịp cậu ta đang đi dã ngoại kiểu thế này.
Từ lúc xuất phát, Miyawaki đã ủ rũ âu sầu. Ngày đầu tiên đến Fukuoka là thời gian sinh hoạt tự do, nhưng Miyawaki bình thường vẫn hoạt ngôn nhất nhóm hôm ấy lại chẳng buồn mở miệng. Yoshimine đoán có thể cậu ta lại nhớ đến những kỉ niệm không vui, nhưng xung quanh đông bạn bè quá nên cậu không tìm được dịp nào để hỏi trực tiếp cả.
Mãi đến sau bữa ăn tối, trong lúc đi dạo mát quanh khu bán quà lưu niệm của khách sạn, Yoshimine mới tìm được dịp chỉ có riêng hai người.
“Cậu ổn cả chú?”
Miyawaki ưu tư thấy rõ. Cậu ta đưa mắt nhìn Yoshimine rồi lại lảng đi. Cuối cùng, cậu ta khẽ thì thầm bằng một giọng băn khoăn.
“Tớ đang nghĩ mình có đến được Ogura không đây...”
Nếu đi bằng tàu siêu tốc từ ga Hakata thì chỉ mất hai mươi phút. Đúng là “có thể” đi được thật, nhưng đang giữa chuyến dã ngoại với toàn trường này thì không.
Các giáo viên đã bố trí cả một mạng lưới giám thị để chắc chắn học sinh sẽ không thể làm gì ngoài lịch trình cho phép. Kế hoạch hoạt động từng ngày được phân chia cực kì chặt chẽ, một khi đã nhận phòng khách sạn là cấm ngặt không được tự tiện ra ngoài. Trước cửa khách sạn luôn có giáo viên chia ca túc trực.
Nếu học sinh nào dám trốn ra ngoài đi chơi đêm sẽ bị cưỡng chế gửi trả về gia đình ngay lập tức.
Thường sẽ không có cách nào để trốn đi cả, nhưng một người luôn biết cân nhắc như Miyawaki hẳn phải có lý do chính đáng.
“Sao vậy?”
Yoshimine hỏi. Miyawaki vẫn trả lời với vẻ mặt trầm tư.
“Ogura là nơi một người họ hàng xa của tớ đang sống, nhà họ nhận nuôi giúp con mèo ngày xưa tớ từng nuôi.”
Miyawaki kể rằng đó là con mèo cậu ta nuôi khi cha mẹ còn sống, nhưng sau khi họ qua đời, cậu sống cùng dì, con mèo phải cho đi và được gia đình người họ hàng xa kia nhận giúp.
“Công việc của dì rất bận nên tớ không dám nhờ dì đưa đến Ogura thăm nó... Vì thế vào giờ tự do lúc trưa, tớ đã nghĩ xem có cách nào trốn đi được không.”
Giờ tự do buổi trưa chỉ kéo dài một tiếng, và bị thầy cô kiểm soát rất chặt chẽ, chỉ cần đi hơi xa một chút đã nghe tiếng giáo viên gọi với theo, “Mấy em kia, đi đâu đó!”
“Cậu muốn gặp con mèo đến thế cơ à!”
Nghe vậy, giọng Miyawaki vặn vẹo đầy đau khổ, “Nó là gia đình của tớ!”
Thảo nào, Yoshimine khoanh hai tay lại gật gù. Cậu chưa bao giờ nuôi thú cưng, mèo thì lại càng không.
Nhưng đối với Miyawaki, đó là con mèo mà cả gia đình đã thương yêu khi cha mẹ cậu ta còn sống. Nay khi cha mẹ đã mất, con mèo đó lại là thành viên cuối cùng của gia đình còn có chung những kí ức về khoảng thời gian hạnh phúc trước đây. Cậu có thể hiểu được tâm trạng bạn mình lúc này.
Được rồi.
Chỉ là một con mèo, tuy chỉ là một con mèo. Nhưng vì con mèo này lại là cả thế giới với người bạn thân, mình có dám chọn cách lẻn khỏi chuyến dã ngoại nghiêm khắc như kì huấn luyện quân đội này không?
Không cần bàn cãi, câu trả lời là “Có”.
“Vậy mình đi thôi.”
Nghe vậy Miyawaki vội lắp bắp, “Nhưng mà...”
“Từ giờ đến lúc tắt đèn còn ba tiếng đồng hồ, cậu biết địa chỉ nhà người quen đó chứ?”
Miyawaki trả lời, hình như là chung cư ngay cạnh ga Ogura.
“Nếu bỏ giờ tắm thì chắc kịp. À, bỏ cả tiền tiêu vặt cho chuyến dã ngoại nữa.”
Cả đi lẫn về Ogura chắc hẳn sẽ mất vài nghìn yên.
“Ta cứ trốn đi mà đừng nói cho đám bạn cùng nhóm biết, vì nếu bị lộ thì sẽ phải chịu trách nhiệm chung đấy. Cứ bảo chúng nó đi tắm trước còn mình sẽ đi sau, rồi nhân cơ hội chuồn ra là được.”
“Nếu đi thì để tớ đi một mình thôi, tớ không muốn kéo ai vào vụ này hết!”
“Đừng nói mấy lời vô nghĩa.”
Cậu vỗ mạnh lên lưng Miyawaki để bắt cậu ta im lặng. Miyawaki đành thì thầm cảm ơn bằng vẻ mặt nửa như đang cười nửa lại như muốn khóc.
Trong chuyến ngoại khóa này không cho phép mặc thường phục nên học sinh chỉ mang theo có hai loại quần áo, một là đồng phục, hai là đồ ngủ. Vì quần áo ngủ của cả hai là đồ thể dục nên chúng quyết định mặc đồ thể dục trốn đi luôn. Ít ra cũng không bắt mắt như đồng phục.
Lúc tới giờ tắm, hai đứa lần lượt giả vờ phải về phòng lấy thêm đồ rồi xua tay với đám bạn ra hiệu cứ vào tắm trước.
Cả hai đợi ba phút rồi chuồn khỏi phòng. Ở cửa chính đã có giáo viên đứng canh nên từ đầu hai người đã nhắm đến cửa thoát hiểm. Nhưng tay nắm cửa thoát hiểm lại được bọc một lớp nhựa an toàn, nếu phá đi chắc chắn sẽ đánh động mọi người. Nếu phát hiện lớp nhựa bị cạy, các giáo viên sẽ lập tức đi điểm danh.
“Làm sao bây giờ, tớ sợ lúc này các thầy cô đang đi tuần để kiểm tra rồi!”
“Lên tầng trên!” Yoshimine nắm lấy tay Miyawaki lúc cậu ta còn đang than thở và đẩy vào thang máy.
“Chỉ cần cạy cửa tầng khác là được, ai biết đấy là đâu.”
Để cách ly đám học trò hiếu động với khách trọ thường, khách sạn đã sắp xếp cho học sinh một khu riêng biệt. Nếu phá nắm cửa thoát hiểm ở tầng khách thường thì sẽ không bị phát hiện quá sớm.
Khách sạn này từ tầng năm trở lên là các buồng cho khách. Học sinh đi dã ngoại lần này được sắp xếp ở ba tầng, năm, sáu và bảy. Khi ra khỏi thang máy tầng tám, cả hai mới giật mình trước bầu không khí yên lặng khác thường nơi đây và bất giác cũng im lặng theo.
“Được rồi, đi thôi!”
Khi phá được miếng nhựa bao quanh tay nắm cửa thoát hiểm, cả hai từ từ mở cánh cửa nặng trịch ra và bước xuống cầu thang trải thảm trống hoác.
Xuống tới tầng trệt, cả hai nhận ra cầu thang này thông với lối ra vào dành riêng cho nhân viên khách sạn. Họ đã định tỏ vẻ thật tự nhiên rồi cứ thế đi thẳng ra cửa, nhưng thình lình có tiếng gọi giật lại, “Hai cậu kia!”
Cả hai giật bắn mình quay lại, hóa ra là một nhân viên khách sạn.
“Đừng nói là học sinh theo trường đi dã ngoại đấy nhé!”
Cả hai thầm tặc lưỡi. Hình như ngay cả nhân viên khách sạn cũng được nhờ trông chừng những học sinh trốn đi chơi.
“Không phải ạ!”
Yoshimine trả lời ngay lập tức. Cả hai quyết định phớt lờ mà đi thẳng.
“Chờ đã!” Anh nhân viên đuổi theo.
“Chạy mau!”
Yoshimine chạy vụt đi, Miyawaki hấp tấp đuối theo.
“Ai đó ngăn lũ trẻ lại giùm với!”
Lời kêu gọi của anh nhân viên khiến thành phần tham gia truy đuổi càng lúc càng đông, hai đứa trẻ cuống lên chạy tới chạy lui, rồi thế nào lại đâm đầu ra ngay cửa chính.
Đúng ngay lượt canh cửa của giáo viên chủ nhiệm hồi lớp Tám, cô giáo xinh đẹp “đầy lòng cảm thông”.
“Yoshimine, Miyawaki?! Hai em định làm gì thế?”
Miyawaki đã định bỏ cuộc, nhưng...
“Chạy qua luôn, đừng phân vân nữa!”
Tiếng hét của Yoshimine khiến Miyawaki được tiếp thêm sức mạnh, lại lồng lên chạy. Chúng luồn qua cô giáo xinh đẹp, lúc này đang dang hai tay ra chặn vì tưởng chúng sẽ dừng lại, rồi chạy thốc ra đường, hòa vào dòng người hỗn loạn.
“Ha ha ha!”
Không biết ai là người bắt đầu trước nhưng cả hai đều phá lên cười. Biết thế chạy quách ra cửa chính từ đầu cho xong!
Vừa guồng chân thật nhanh để tránh “truy binh”, Miyawaki vừa hổn hển gọi, “Này Yoshimine! Tớ quyết định sẽ khai với nhà trường là trốn ra ngoài để đi chơi đêm.”
“Ờ.”
Vừa hỏi đường người qua lại, bọn họ vừa men theo những con phố xa lạ, chừng hai mươi phút sau thì ra đến ga Hakata.
Nhưng vừa định mua vé đến Ogura...
“Ái chà chà, hai cái thằng này!”
Cả hai nghe thấy một giọng nói trầm khàn giận dữ vang lên sau lưng mình. Đó là thầy thể dục, chịu trách nhiệm quản lý học sinh.
Hai đứa trẻ đã định chạy vào khu vực quầy hàng, nhưng Yoshimine bị thầy túm ngay lấy vạt áo thể dục. Trong lúc cậu còn đang giằng co thì Miyawaki cũng bị một giáo viên khác chạy tới bắt gọn. Thế là hết.
“Yoshimine thì đã đành, đằng này cả Miyawaki nữa chứ. Hai đứa bị ai tiêm nhiễm đấy hả, lũ ngốc!”
Đại khái các thầy cô trong trường chỉ nghĩ được có vậy.
Sau này hai đứa trẻ biết được rằng, các thầy cô đã rất sợ chúng sẽ trốn đi xa nên việc đầu tiên họ nghĩ tới là chạy thẳng ra nhà ga gần nhất đón đầu.
Ban đầu cả hai cứ nghĩ nên hòa vào dòng người đông đúc sẽ an toàn hơn. Nếu biết thế thì đã đón taxi đến thẳng nhà ga Hakata rồi. Giờ có hối hận cũng đã muộn màng.
Cả hai bị gọi đến phòng nghỉ giáo viên và hứng chịu một cơn giận khủng khiếp.
“Các em định đi đâu?”
Bị hỏi dồn dập mà lại chưa có thời gian hội ý trước, cả hai cứ bối rối nhìn nhau, ánh mắt như muốn hỏi, “Phải trả lời thế nào đây? Đứa nào nói trước?”
“Miyawaki!” Cô giáo xinh đẹp đứng trước mặt bọn họ. “Chẳng lẽ em không vui khi tham gia chuyến dã ngoại này với mọi người sao?”
Cô giáo xinh đẹp đầy cảm thông à, em xin cô đấy, hãy thôi đi. Đừng tỏ vẻ lo lắng một cách kì cục như vậy nữa, đừng có “bảo vệ” Miyawaki bằng cái kiểu đó.
Miyawaki ghét nhất việc này.
“Dạ không phải.”
Miyawaki gắng gượng trả lời nhưng sắc mặt đã trắng bệch ra.
“Em chỉ muốn đi chơi vào buổi tối. Sự thật chỉ có vậy.”
“Đừng nói dối chứ. Miyawaki có phải là đứa trẻ như vậy đâu.”
Nụ cười trên mặt cô hơi héo đi vì thất vọng. Nhưng cô thì biết gì về Miyawaki chứ?
Vì muốn đi chơi đêm nên em mới trốn ra ngoài... Sự thật là, Miyawaki không muốn cho cô biết cậu ta định đi đến Ogura để thăm con mèo yêu quý.
“Xin lỗi cậu, Miyawaki. Không cần nói dối nữa đâu.”
Yoshimine cất tiếng. Lập tức sự chú ý dồn hết sang phía cậu.
“Thưa cô, là do em. Em rất muốn ăn mì Nagahama[*]. Vì vậy em mới hỏi đường ở nhà ga.”
(chu thich): Mì Nagahama là tên một món mì ramen rất nổi tiếng, đặc sản thành phố Hakata, Nhật Bản.
Cô giáo xinh đẹp đầy cảm thông ơi, hướng về em đây này. Vẫn còn một người mà cô có thể trút sự cảm thông vào.
“Hồi cha mẹ em chưa ly hôn, em từng được họ đưa đi ăn món mì đó ở một quán lề đường tại Tenjin. Vì chỗ dã ngoại lần này gần Tenjin quá làm em nhớ đến kỉ niệm xưa, thế nên em mới bắt Miyawaki đi cùng mình.”
Ly hôn và từ biệt là hai việc khác nhau, nhưng cái nào cũng dẫn đến bi kịch bắt con cái phải lìa xa cha mẹ. Hai tâm hồn đồng điệu tìm đến an ủi nhau, lý do quá chính đáng.
Cô giáo xinh đẹp à, chắc là cô thích câu chuyện này nhỉ?
“Yoshimine...”
Yoshimine cắt lời Miyawaki định nói bằng câu “Đủ rồi”. Đủ rồi, cậu cứ im lặng đi, tớ sẽ không để con mèo cậu yêu thương nhất trên đời phải hứng chịu lòng thương hại kệch cỡm của đám người này đâu.
Các giáo viên im lặng với vẻ mặt nghiêm trọng. Chuyện đến nước này thì khó mà nổi giận, sự bối rối hiện rõ trên mặt mọi người.
“Tôi hiểu cảm giác của em, nhưng quy định là quy định. Cho dù có khúc mắc gì đi nữa, thì các em cũng không nên hành động khinh suất như vậy.”
Thầy thể dục nghiến răng, nhăn nhó kết luận như thể vừa nuốt phải một con sâu. Đúng là một ông thầy thật thà.
Sau đó cả hai chỉ phải cúi đầu xin lỗi. Họ đã liên lạc với người giám hộ của cả hai, và để làm gương cho các học sinh khác, hai đứa trẻ bị phạt quỳ ngoài hành lang đến nửa đêm.
Sau khi chuyến dã ngoại kết thúc, Yoshimine quay trở về nhà, việc đầu tiên là tìm đến bà nội.
“Bà ơi. Cháu có chuyện cần nhờ bà, chuyện quan trọng lắm đấy ạ!”
Yoshimine muốn nhờ bà gọi điện thoại cho dì của Miyawaki để xin lỗi vì đã làm cậu ta bị liên lụy. Bà nội đương nhiên biết làm gì có chuyện cháu mình cùng cha mẹ nó đi ăn mì ở Tenjin, nhưng bà vẫn làm theo những gì cháu nhờ mà không hề thắc mắc.
“Xin lỗi chị rất nhiều! Xin chị đừng mắng cháu Satoru vì lỗi của thằng Daigo nhà tôi.”
Dì của Miyawaki đáp lại “Không không, cháu mới phải xin lỗi chứ ạ” bằng giọng vô cùng giận dữ.
“Cháu nghe nói cậu Yoshimine đã định quay về, nhưng lại bị thằng nhóc nhà này nhất định kéo đi nên mới ra nông nỗi này.”
Xem ra cậu bạn đã kể cho dì mình nghe một phiên bản hoàn toàn khác.
“Cháu cảm ơn bà ạ.”
Bà nội cậu chỉ cười khúc khích, “Bà biết hai đứa có lý do gì đâu, chỉ tự nhiên muốn phá quấy nội quy thôi chứ gì!”
Cổ họng cậu bỗng thấy nghèn nghẹn.
Nhờ được một người bà dịu dàng và hiểu biết như thế nuôi nấng, cậu mới có thể yêu nổi hai người làm cha làm mẹ mà lại hoàn toàn bỏ mặc con cái kia.
❆❆❆
Người bà ấy đã qua đời gần mười năm trước. Có thể coi đó là cú sốc lớn nhất đời anh.
Trước đó, Miyawaki đã chuyển đi ngay sau khi tốt nghiệp cấp hai, nhưng khi nghe anh báo tin, cậu ta vẫn cất công về tận nơi đưa tiễn.
Khi anh ngỏ lời xin lỗi vì đã làm phiền Miyawaki, cậu ta chỉ cười bảo rằng bà cũng đã nhận mình làm cháu. Yoshimine cũng vừa cười vừa gật đầu, cố nuốt những giọt nước mắt chực trào ra trên mí.
Cha anh, người chủ trì tang lễ, chưa bao giờ có ý định về quê làm ruộng nên ông đã định giao ruộng vườn của bà nội cho người họ hàng gần đó. Vốn sức khỏe bà nội không tốt nên người họ hàng nọ đã nhận chăm sóc vườn tược giúp bà từ lâu, nay nếu giao hẳn cho họ cũng là hợp lẽ, nhưng ngay lúc đó Yoshimine bỗng đứng ra xin thừa kế số ruộng của bà.
Người họ hàng nọ khuyên anh là số đất này không sinh lời lãi gì, huống chi anh chưa vợ thì không có người phụ giúp, nên bỏ đi thì hơn. Còn ông bố thờ ơ của anh thì như mọi lần, chỉ biết bỏ mặc Yoshimine muốn làm gì tùy ý.
“Chà... cuối cùng lời tiên đoán của ông ấy lại thành sự thật. Đến giờ này tớ vẫn chẳng vợ con gì.”
“Tớ mà là con gái thì đã ‘hốt’ cậu ngay tắp lự rồi!”
“Nếu có cô nào suy nghĩ như cậu thì giới thiệu cho tớ với.”
Vừa nói Yoshimine vừa rót rượu vào ly. Hoàng hôn trải dài trên cánh đồng mênh mông, sau đó là bóng đêm mịt mùng từ từ giăng khắp.
Miyawaki chỉ uống hết ly bia đầu tiên rồi chuyển sang nhấp trà lúa mạch. Anh biết cậu ta vốn chẳng uống được bao nhiêu, nhưng dạo này hình như tửu lượng càng yếu đi thì phải?
“Ngày mai, trước khi về cho tớ ra viếng mộ của bà được không?”
“Đương nhiên, bà chắc hẳn sẽ vui lắm.”
Mộ của bà anh ở sau núi. Đi bằng xe tải nhỏ thì mất chưa tới năm phút.
Hiếm có dịp người bạn đã lâu không gặp đến thăm, anh đã định thức thâu đêm một chuyến; nhưng thói quen ngủ sớm dậy sớm đã ăn vào xương tủy, nên chẳng mấy chốc anh đã ngủ tít đến sáng.
❆❆❆
Satoru và Yoshimine lên xe từ sáng sớm, họ không đi chiếc xe xám bạc của Satoru mà đi chiếc xe tải nhỏ của Yoshimine.
Có lẽ là đi viếng mộ bà nội Yoshimine như hôm qua đã bàn.
Vậy thì đây cũng phải hoàn tất công việc trong ngày hôm nay mới được. Ê vằn!
Nhóc còn nhớ bài học hôm qua không đấy? Ta cùng ôn lại cách đánh nhau nào!
Tôi chun mũi, tai quặt ngược về phía sau. Nếu gặp thái độ gây hấn của một con mèo khác thì phải làm gì nào?
Con mèo vằn cũng bắt chước tôi chun mũi, quặt tai, thân cong lên như cánh cung, xù lông phần đuôi và lưng.
Tốt tốt, nhóc học khá lắm!
Sau đây là bài kiểm tra cuối cùng. Hễ ta khoặm mặt như thể sắp gây hấn thì nhóc phải lập tức vào tư thế chiến đấu ngay nghe chưa! Phải thu hút được sự quan tâm của Yoshimine! Hiểu không nào? Bài kiểm tra này sẽ kéo dài đến lúc bọn ta ra về nhé! Tập trung vào!
Sau khi “đả thông tư tưởng” cho con mèo vằn xong xuôi thì cũng vừa lúc Satoru và Yoshimine quay về.
Tôi canh đúng thời điểm cả hai bước vào phòng, và ra hiệu cho mèo vằn vào tư thế chiến đấu.
Lông trên lưng và đuôi của mèo vằn trong thoáng chốc đã dựng đứng lên trông vô cùng hung hãn, như thể sắp xông vào một mất một còn. Xem ra nó thật sự muốn cố gắng để Yoshimine nhìn thấy.
“Ơ kìa...?!”
Satoru cất giọng đầy lo lắng.
“Hôm qua vẫn còn thân nhau lắm mà? Sao hôm nay đã thế này rồi?”
Ai mà biết được? Mèo con nổi tiếng thất thường mà, biết đâu nó tự nhiên thay đổi?
“Hay sau khi ngủ một đêm chúng quên nhau luôn rồi?”
Yoshimine cũng thắc mắc.
“Không sao, cứ để yên một lúc xem tình hình đã. Có khi lạ chỗ cũng nên.”
Satoru vốn đã định đi từ sáng nhưng giờ đành nấn ná đến trưa. Thậm chí họ còn định cải thiện tình hình bằng cách tách chúng tôi ra cho mỗi đứa ở một phòng riêng.
Nhưng tiếc thay, bài kiểm tra tôi đưa ra cho mèo vằn sẽ kéo dài đến lúc “bọn ta” ra về cơ. Mỗi lần thấy tôi ra hiệu, mèo vằn lại xù lông lên ở tư thế chiến đấu quyết liệt. Tuy là mèo con nhưng cũng dai sức ra phết, tương lai có vẻ triển vọng rồi đây. Có khi còn bắt mồi siêu đẳng ấy chứ.
“Hay cậu cứ thử bỏ nó ở đây? Có khi vài hôm nữa chúng sẽ quen hơi nhau không chừng.”
Vừa từ ngoài đồng về sau công việc nông gia buổi sáng, Yoshimine nhìn tình hình trước mắt và thử đề nghị, nhưng hai vai Satoru chùng xuống, “Không được. Nana cũng bực bội đến mức chui vào lồng nằm dỗi rồi, nên tớ sợ là khó đấy. Nếu chúng không ưa nhau thế này thì để Nana ở đây sẽ tội cho cả hai lắm...”
“Vậy hả, tiếc nhỉ, con mèo xuất sắc thế mà.”
Yoshimine, tôi thật sự không ghét anh, nhưng cũng không cảm thấy có lỗi với anh được.
Vì tôi vẫn chưa có ý định xuống khỏi chiếc xe màu xám bạc.
Mặc dù Satoru có vẻ vẫn còn phân vân, nhưng vẻ mặt hung hãn không khoan nhượng và dáng điệu giận dữ của mèo vằn đã khiến anh bỏ cuộc. Anh đành mang chiếc lồng chứa tôi ra xe.
“Tiếc quá, thật đấy.”
“Miệng nói thế mà mặt cậu trông vui chưa kìa.”
Giọng Yoshimine có vẻ đùa cợt, còn Satoru chỉ đáp lại bằng một tiếng “hức” trong cổ họng, như thể bị nói trúng tim đen.
“Ờ thì... đúng là tớ không muốn phải xa Nana tí nào...”
“Nếu thương nó đến thế thì vì lý do gì mà phải cho nó đi?”
Ố Ồ, một cú ném ăn điểm trực tiếp đấy, Yoshimine. Giống như cách anh thò tay vào lồng xách thẳng tôi ra trong lần đầu tiên chúng ta gặp nhau vậy!
Satoru chỉ im lặng một cách khó xử mà không trả lời. Thấy thế, Yoshimine nhún vai, “Thôi bỏ đi!” mà không gặng hỏi thêm nữa. “Nếu có khó khăn gì thì cậu cứ đến đây. Tớ chẳng vợ con gì, cũng chẳng giàu có là bao, nhưng được cái không bao giờ thiếu ăn cả.”
“Nhưng mà Chatoran và Nana...”
“Chúng không giết nhau là được. Nếu cần, tớ sẽ dùng vũ lực bắt hai con phải chung sống hòa bình. Cần quái gì biết chúng có hợp nhau không, chúng chỉ là thú nuôi thôi mà!”
“Đừng nói kiểu đó, cậu làm tớ căng thẳng đấy.”
“Nếu cậu thật sự không cố được thì để tớ tìm giúp một căn nhà trống gần đây. Quanh đây nhà bỏ không nhiều lắm, chỉ cần dọn vào là ở được luôn. Người làng cũng rất nhiệt tình chào đón thanh niên trẻ.”
Satoru vừa cảm ơn vừa cười buồn.
“Nếu khó tìm miếng ăn quá, tớ nhất định sẽ đến.”
“Ờ. Tớ chờ đấy.”
Trước khi lên chiếc xe xám bạc, Satoru nắm tay Yoshimine thật chặt.
“Cảm ơn cậu. Có thể đến viếng mộ bà là tớ cảm thấy hạnh phúc lắm!”
“Chính tớ mới phải cảm ơn cậu chứ. Hẳn bà cũng rất vui.”
“Tạm biệt. Nhớ giữ gìn sức khỏe đấy. Cả Chatoran nữa nhé!”
Trước khi cho xe chạy, Satoru chợt hạ cửa kính nói vọng ra, “À đúng rồi! Yoshimine biết tên con mèo lúc trước tớ nuôi mà nhỉ?”
“Không.”
“Tên nó là Hachi. Nó là một con mèo khoang giống Nana, và có vết đốm hình chữ bát.”
“Vậy cái tên Nana là do cái đuôi cong hình số bảy à?”
Yoshimine phì cười.
“Tuy cái tên Chatoran của mèo nhà cậu nổi tiếng thật, nhưng cậu cũng thuộc loại ‘trông sao đặt tên vậy’ thôi!”
“Trông sao đặt tên vậy” với “Chơi chữ”. Tôi nghĩ là sự kết hợp của cả hai.
Cuối cùng, Satoru khẽ bấm còi, ngôi nhà của Yoshimine lùi xa dần.
“Đúng là không được Nana nhỉ... con mèo đó xem chừng khó sống chung.”
Hờ... thế ai là người ban đầu đòi bỏ tôi lại để về một mình?
“Nhưng nói thật là tao cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Vì được mang mày về cùng.”
Tôi hiểu mà.
“Như đã hứa, chúng ta ghé qua biển trước khi về nhà nào!”
Tuyệt quá! Không biết ở đó có bao nhiêu vị biển trong hỗn hợp hải sản và thịt gà nhỉ?
Giữa đường, Satoru ghé vào cửa hàng tiện lợi, vừa mua ít đồ dùng vừa tiện thể hỏi đường.
“Gần đây hình như có một bờ kè, chúng ta ra đó nào!”
Chiếc xe đa dụng màu xám bạc tiến thẳng về phía bờ kè. Vì xách theo chiếc lồng rất phiền toái nên Satoru đành bế tôi.
Anh bước thong dong trên con dốc xuống bờ biển. Thế nhưng...
“Ối, sao lại bung móng vuốt ra thế Nana? Đau quá!”
Không, không, không, không, nhất quyết là không!
Thứ âm thanh ầm ì như dội từ lòng đất lên là gì thế?
Tôi chưa từng nghe thấy âm thanh kiểu này bao giờ. Cái thứ âm thanh tạo ra áp lực khủng khiếp này là gì vậy?!
Biển cả đã trải dài trước mắt. Một khối nước khổng lồ, áp đảo, không ngừng tuôn đổ về phía tôi.
“Chà, nhìn kìa Nana, biển đó. Sóng biển nhìn thú vị quá ha?”
Thú vị?! Thú vị chỗ nào?! Gọi sự chuyển động vĩnh cửu của một lượng nước khổng lồ mang theo nguồn năng lượng khủng khiếp thế này là thú vị, loài người đều vô tri cả sao?! Tôi không biết người thì thế nào, nhưng tôi biết mèo mà bị cuốn vào khối nước đó thì chết là cái chắc.
“Chúng ta thử ra chỗ mép sóng nhé?”
Không được!!!
“Ối! Nana! Đau! Đau quá Nana ơi!”
Tôi vùng khỏi vòng tay Satoru, hớt hơ hớt hải tìm chỗ nào cao hơn. Và chọn ngay đỉnh đầu anh.
“Vuốt của mày! Nana! Đừng bấu vào đầu tao như thế!”
Không được! Đỉnh đầu Satoru vẫn chưa đủ an toàn! Chạy!
Tôi đạp vào đầu Satoru, bay vèo xuống mặt đất. Rồi cứ thế ba chân bốn cẳng chạy càng xa mép sóng càng tốt.
“Trời ạ, Nana...!”
Tôi leo phóc lên vách đá gần đó, rồi núp dưới gốc một cây thông mọc nghiêng nghiêng trên ấy. Như vậy thì chắc chắn an toàn.
“Trời ơi... Thôi mà! Sao lại leo lên tận đấy... Xuống đây mau!”
Không được! Lỡ bị sóng cuốn thì chết chắc.
“Nana, nếu mày không xuống đây thì chẳng lẽ tao phải leo lên tận đó sao? Khó lắm đấy!”
Cuối cùng Satoru phải hùng hục leo lên mỏm đá để đón tôi.
Vậy là lần đầu tiên đến biển tôi đã nhận được một bài học mới.
Phải tránh xa biển, càng xa càng tốt.
Hương vị của biển không phải là thứ một con mèo bé tẹo có thể săn được. Đành tự hài lòng với những gì loài người cung cấp vậy.
“Đầu tao đầy vết thương rồi này, gội đầu chắc đau lắm.”
Mặc dù Satoru cứ làu bàu suốt, nhưng chẳng mấy chốc anh lại bật cười.
“Không ngờ Nana lại sợ biển đến mức đó. Phát hiện mới.”
Nếu chỉ đứng xa xa mà nhìn thôi thì tôi cũng thích biển lắm.
Chiếc xe xám bạc lại bon bon trên con đường dọc bờ biển. Vừa say sưa ngắm nhìn mặt nước mang màu ngọc thạch xanh biếc lấp lánh ánh nắng, tôi vừa khoái chí vẫy vẫy đuôi.
Nếu như không có chuyến đi này thì chắc cả đời tôi cũng chẳng thể tận mắt thấy biển. Thế giới của tôi vốn chỉ là khu vực rất bé nhỏ xung quanh căn hộ của Satoru mà thôi. Có thể như thế là khá rộng so với lãnh thổ của một con mèo rồi, nhưng đem so với sự bao la rộng lớn của thế giới này thì vẫn quả là rất bé nhỏ.
Trên thế giới này còn vô vàn, vô vàn cảnh đẹp mà cho đến chết, một con mèo cũng không có cơ hội được nhìn thấy dù chỉ một lần.
Này Satoru.
Từ lúc chuyến đi bắt đầu, tôi đã được nhìn thấy hai vùng đất nơi anh lớn lên. Nhìn thấy miền quê. Và nhìn thấy cả biển.
Tôi tự hỏi từ giờ cho đến lúc kết thúc cuộc hành trình, chúng ta sẽ còn cùng nhau nhìn thấy những cảnh tượng gì nữa nhỉ?