Nana du ký

Lượt đọc: 741 | 2 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bút ký 4
noriko

Công việc trước đây đòi hỏi phải chuyển công tác thường xuyên nên Noriko đã dần quen với việc chuyển nhà. Bà cẩn thận dỡ tuần tự từng thùng giấy một cách không mệt mỏi, bắt đầu từ những thùng đựng vật dụng cần thiết; cứ dỡ được hai ba thùng, bà lại cẩn thận tháo chúng ra, xếp vào nhau coi như đánh dấu phần việc đã hoàn thành.

Vốn không có thói quen mua sắm đồ dùng trong nhà nên mớ hành lý của bà cũng không nhiều.

Bên trong thùng giấy mới khui lộ ra một cái đồng hồ, kim chỉ đúng 12 giờ trưa. Chưa thấy cái móc treo đồng hồ nằm đâu nên bà đặt nó lên ghế xô pha ngoài phòng khách. Lần nào dọn nhà cũng tự nhủ phải đóng gói theo cả mấy cái móc nữa, thế nhưng lần nào bà cũng quên.

Chiếc điện thoại của Noriko nãy giờ yên vị trong túi áo - do lần nào chuyển nhà cũng sợ để lung tung sẽ lạc mất nên phải bỏ vào túi - bất chợt rung lên. Có tin nhắn.

Người gửi là Miyawaki Satoru. Với Kashima Noriko, cậu ta vừa là đứa cháu trai, vừa là “kỉ vật” để lại của người chị đã mất, Miyawaki là họ của chồng chị.

Tiêu đề thư là Cháu xin lỗi kèm theo biểu tượng mặt cười rất dễ thương. Noriko không phải loại người dùng mặt cười khi gửi tin nhắn, trước đây khi còn trẻ đúng là bà cũng từng dùng, vì nghĩ đính kèm chúng vào sẽ cho người nhận cảm giác thân thiết hơn; nhưng những người xung quanh đều tỏ vẻ khó hiểu nên bà dần dần từ bỏ thói quen này, cho đến tận bây giờ, khi đã ở tuổi ngoài năm mươi.

Cháu đã hứa sẽ đến lúc xế trưa nhưng xem chừng sẽ phải trễ một chút đấy ạ, xin lỗi dì vì phải để dì dọn nhà một mình.

Nó đã nói là sẽ ghé thăm mộ của cha mẹ trước rồi mới đến. Có lẽ lại suy nghĩ vẩn vơ rồi.

Đầu tiên bà đặt tiêu đề tin nhắn trả lời là Dì hiểu rồi, và gõ nội dung Đằng này cũng không có việc gì, đi đường cẩn thận là được, rồi gửi đi.

Gửi tin xong, Noriko mới thoáng bần thần: hình như nói thế có hơi lạnh nhạt quá thì phải? Nhỡ thằng bé tưởng bà giận nó vì tội đến trễ nên mới đáp trả nhát gừng thì sao?

Vì thế bà mở lại tin nhắn vừa gửi đọc lại lần nữa, quả nhiên cùng là những tin nhắn rất ngắn gọn, nhưng so với cách viết uyển chuyển nhã nhặn của Satoru thì mấy tin nhắn của bà cứng nhắc tệ. Có lẽ nên thêm vào vài câu chăng?

Nghĩ là làm, Noriko soạn thêm một tin nhắn mới với tiêu đề Tái bút, nhưng không biết phải viết gì cho có vẻ nhẹ nhàng, băn khoăn mãi bà đành gõ Cẩn thận đừng gặp tai nạn rồi gửi đi, nhưng gửi xong lại ân hận ngay, giá đừng viết thế thì hơn.

Muốn cứu vãn tình hình, bà gửi tiếp cái tin thứ ba. Tiêu đề là Tái bút 2 nội dung là Dì lo cháu vội đến cho kịp giờ mà lái xe không cẩn thận. Gửi rồi mới nhận ra, đang lúc lái xe mà nhận cùng một lúc nhiều tin như thế thì thằng bé càng dễ phân tâm và dễ gặp tai nạn, bà lại thừ người.

Đang lúc ấy thì điện thoại rung lên báo hiệu có tin nhắn mới. Là Satoru. Khung tiêu đề là Cười.

Khi nhìn thấy cái tiêu đề này, bà mới thở phào nhẹ nhõm.

Cảm ơn dì đã lo lắng cho cháu, cháu sẽ nghe lời dì, chạy chậm chậm thôi ạ.

Cuối cùng cũng không quên đính kèm thêm hình mặt cười nho nhỏ đang vẫy tay rất dễ thương.

Noriko buông người xuống ghế xô pha, nỗi lo lắng trong lòng dần dần nhường chỗ cho sự mệt mỏi... Lại bắt đứa cháu trai nhỏ hơn mình cả hai giáp phải chiều theo những suy nghĩ vớ vẩn vụn vặt của mình nữa rồi...

Nhưng nghĩ kĩ lại, mối quan hệ giữa bà với Satoru đã như thế từ rất lâu, kể từ khi anh chị bà mất, khi bà dắt theo Satoru khi ấy còn chưa đầy 12 tuổi. Có phải vì chị của bà đã cho bà mọi thứ chị ấy có thể, nên đến phiên mình bà cũng muốn làm hết mọi thứ cho Satoru - đứa con chị ấy để lại? Nỗi lo lắng rằng dường như ngoài vật chất ra, mình chưa cho Satoru được điều gì lúc nào cũng canh cánh trong lòng Noriko.

Noriko nhỏ hơn chị tám tuổi.

Mẹ Noriko đã mất từ lúc bà còn chưa biết gì, cha cũng qua đời năm bà đang học lớp Mười, nên với Noriko, chị gái chính là người thân duy nhất.

Khi cha mất, bà đã định bỏ học, nhưng vì chị gái nói bà rất thông minh, nên đã xoay xở cho bà vào đại học. Phần chị, sau khi tốt nghiệp cấp ba đã vào làm tại một hợp tác xã nông nghiệp ở địa phương, và dường như đã quyết định sẵn cả con đường học lên cao cho Noriko. Vì cứ theo gia cảnh thì đủ thấy, cho dù cha bà còn sống cũng khó mà lo cho cả hai đứa con vào đại học.

Mùa xuân năm Noriko đỗ vào khoa luật mà bà mong ước từ lâu, chị bà cũng chuyển đến làm việc ở Hokkaido. Trường đại học Noriko theo học nằm ở ngoại ô, và hai chị em cũng đã quyết sẽ rời quê nhà để sống cùng nhau, nên trước khi đi chị bà đã dứt khoát bán hết tất cả phần ruộng đất và vùng đồi mà cha họ để lại.

Vì bán từng mảnh chẳng được bao tiền, chị bà đã nói thế. Trước đó bọn họ vẫn cho mấy hộ nông dân xung quanh thuê nhưng cũng chẳng được là bao. Còn bán hết một lần sẽ được một khoản kha khá, đủ để đóng học phí và bắt đầu một cuộc sống mới.

Ban đầu họ còn muốn giữ lại căn nhà và cho thuê, nhưng đến khi Noriko tốt nghiệp thì cũng bán nốt để chị bà kết hôn, và để bà thanh toán phần học phí còn nợ. Dù sao cũng không thể để gia đình mới của chị phải cưu mang cả đứa em vợ nữa.

Xin lỗi em, vì chị không thể chờ cho đến khi em tốt nghiệp rồi mới kết hôn.

Chị gái đã xin lỗi bà như thế không biết bao nhiêu lần, nhưng Noriko biết, anh rể bà mới là người phải miệt mài chờ đợi. Anh đã cầu hôn chị khi anh phải chuyển công tác và rời khỏi Hokkaido.

Đó là lý do chính thức, còn lý do thực sự thì lại rất khó nói. Gia đình anh phản đối không cho anh lấy chị, một cô gái mồ côi cả cha lẫn mẹ, lại còn phải nuôi thêm một đứa em gái. Gia đình anh là một gia đình tư sản giàu có, họ cho rằng chị bà, một cô gái nghèo, tiếp cận anh chỉ vì tiền.

Để buộc anh phải chia tay chị, họ đã sắp xếp cho anh đi xem mắt nhiều lần, hai anh chị không thể chịu nổi áp lực nữa, nên đã quyết định kết hôn.

Thật may là anh rể không phải loại người vì áp lực từ phía gia đình mà bỏ rơi chị. Noriko thực sự cảm kích anh vì điều đó, nên chưa từng nghĩ tới chuyện phản đối đám cưới của anh chị.

Nhưng mà chị à, cứ giữ lại căn nhà chẳng tốt hơn sao?

Không muốn để nhà hoang hóa thì cho thuê cũng được, mà chị cũng mong sau này có tuổi sẽ về quê sinh sống còn gì.

Em cũng chỉ còn một năm đại học nữa thôi, nếu phấn đấu thành thực tập sinh ở Bộ Tư pháp thì còn có lương ấy chứ...

Khi Noriko nói đến đây, chị bà trầm xuống.

Thực ra chẳng ai muốn thuê nó nữa, cũ quá rồi mà.

Người thuê hiện tại bảo rằng hoặc là cải tạo lại căn nhà, hoặc là nhượng hẳn cho họ. Mà điều kiện nhượng cũng không tệ... Huống hồ chị em mình cũng xa nhà, không thể khư khư giữ mãi một căn nhà hoang được. Nếu cải tạo lại nhà thì có thể tìm được người thuê khác thật, nhưng mình lại không đủ vốn liếng...

Một căn nhà vắng chủ, làm sao chống chọi được khi mùa đông tới?

Đến khi nghe những lời này của chị, Noriko mới biết mình đã được chị bao bọc kĩ đến mức nào, đến nỗi trước đó không bao giờ bà phải biết đến những khó khăn chị mình đã gánh.

Chắc chắn chị quyến luyến ngôi nhà nơi quê cha đất tổ hơn bà nhiều lắm, nhưng vì bà, chị sẵn sàng từ bỏ nó, và cho tới chết cũng chưa từng than thở nỗi nhung nhớ với bà một lần nào.

Noriko vẫn luôn tâm niệm sẽ đền trả lại cho chị mọi điều chị đã làm cho bà, nhưng cả hai anh chị lại ra đi quá vội vàng.

Ít ra, bà muốn làm thật nhiều điều cho Satoru, nỗi bận tâm của anh chị, nhưng có lẽ, bà đã thất bại ngay từ đầu.

Chưa làm được gì cho Satoru thì mọi thứ đã muốn kết thúc cả rồi.

Em xin lỗi chị.

Em đã không thể mang lại hạnh phúc cho Satoru.

Ngược lại chỉ toàn làm nó bận lòng vì mấy chuyện lặt vặt. Như cái tin nhắn có tiêu đề Cười này. Trông như Satoru đang đùa, nhưng thực ra đó là cách nó thể hiện sự lo lắng quan tâm tới bà.

Từ khi về ở với bà, thằng bé đã là một đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện, già dặn như người lớn. Nhưng bà tự hỏi, liệu đó có phải là bản tính của Satoru không?

Chị của Noriko là một người tinh nghịch và hay gây rắc rối, mỗi lần bà phàn nàn chị mình phiền phức là chị bà lại cười toe toét sung sướng. Vả lại khi anh chị bà còn sống thì Satoru cũng là một đứa bé khá hiếu động, ngay cả đối với Noriko là người ít khi đến chơi mà thằng bé vẫn sẵn sàng sà tới nũng nịu theo kiểu của một đứa trẻ thường được cưng chiều, và quấn chặt lấy bà mà “dì ơi, dì ơi” suốt, thỉnh thoảng còn đòi bế ẵm.

Một đứa bé ngây thơ là thế, vậy mà khi theo bà về thì bắt đầu lầm lì ít nói. Không phải vì cha mẹ mất khiến nó phải trưởng thành sớm, mà có lẽ là tại Noriko đã nghiêm khắc quá.

Sau lần đầu tiên phạm sai lầm, Noriko lại không biết làm sao để rút ngắn khoảng cách giữa hai dì cháu, khiến cho xa cách giữa họ cứ càng ngày càng rộng ra.

Chí ít thời gian cuối cùng này cũng muốn làm hòa với thằng bé, nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng ngay cả tin nhắn của dì gửi cho cháu mà bà cũng không biết viết.

Cố gắng lên, Noriko vừa nghĩ thầm vừa vươn người đứng lên khỏi xô pha.

Ít ra trước khi Satoru đến cũng phải dọn cho xong. Noriko vốn đã không phải là một người tinh tế, mà khi quá tập trung vào việc gì đó, bà lại hóa ra tự kỷ nữa.

Gần 3 giờ, cuối cùng Satoru cũng đến nơi.

“Xin lỗi dì, cháu đến trễ quá.”

“Không sao, một mình dì làm cũng được mà.”

Ý bà là thằng bé không cần phải bận tâm làm gì, nhưng lời lẽ lại như đãi bôi, Satoru vừa nghe liền hơi biến sắc. Đến lúc đó bà mới sực nhận ra mình lỡ miệng.

Từ nay rõ ràng hai dì cháu sẽ sống cùng nhau, vậy mà lại nói như thể không cần đến đứa cháu.

“Dì không ngại sống cùng cháu đâu, dì là người giám hộ của Satoru mà.” Bà luống cuống thêm vào, nhưng lời này hiển nhiên cũng không nên nói ra. Bà quả là loại người không khéo ăn khéo nói. “Chỉ còn hành lý của cháu là dì chưa dỡ ra, nhưng dì đã đặt sẵn trong phòng cho cháu rồi đấy. Các phòng còn lại dì dọn cả rồi, cháu không cần phải đụng tay tới nữa đâu.”

Satoru chỉ đứng nhìn bà chằm chằm, khiến Noriko nhận ra mình lại làm thằng bé buồn.

“... Xin lỗi cháu, dì lại thế nữa...”

Bà so vai buồn bã, chợt nghe Satoru khẽ bật cười.

“Dì không có gì thay đổi là cháu yên tâm rồi. Mười ba năm nay không sống cùng nhau, cháu cũng hơi lo lắng một chút.”

Rồi thằng bé bỏ ba lô đang khoác trên vai và cái lồng đang xách trên tay xuống.

“Nana, nhà mới của chúng ta đấy.”

Thằng bé vừa mở chốt lồng thì một con mèo bước ra. Trên trán có đốm lông hình chữ bát, cái đuôi cong màu đen gập lại. Toàn thân trắng toát. Noriko nhớ ngày xưa lúc nhận nuôi Satoru, hình như nhà thằng bé cũng từng có một con mèo tương tự nhưng phải cho đi.

Con mèo bắt đầu hít ngửi xung quanh một cách nghi ngờ.

“Xin lỗi dì, cháu mang cả Nana đến...”

Satoru so vai vẻ biết lỗi.

“Cháu cũng không định mang cả nó đến sống chung, nhưng mãi vẫn chưa tìm được chủ mới, cũng có nhiều người nhận nuôi, nhưng mà...”

“Không sao.”

“Nhưng bắt dì phải cất công tìm một căn hộ cho phép nuôi mèo thế này...”

Thằng bé đã hứa trước khi rời khỏi căn hộ ở Tokyo rằng sẽ tìm người để cho, nhưng cuối cùng vẫn mang theo mèo đến. Vì thế Noriko phải rời khỏi căn hộ cấm nuôi thú cưng mà chuyển đến một nơi cho phép nuôi mèo.

Nhưng chỗ này cũng tiện cho việc ra vào bệnh viện của Satoru.

“Nana, có gì hay thế?”

Satoru nheo mắt nói chuyện với con mèo Nana. Nó đang hít ngửi mấy cái thùng giấy rỗng bà chưa kịp xếp lại.

“Cái gì thế?”

Với Noriko, chúng chỉ là mấy cái thùng rỗng không hơn không kém.

“Lũ mèo thích chui vào mấy cái hộp hay thùng rỗng ấy mà dì. Và cả mấy khe hở hẹp hẹp nữa.”

Satoru quay đầu nhìn Nana, cái gáy của thằng bé gầy nhẳng như của một ông già, chìm nghỉm dưới cổ áo sơ mi. Lúc này mà nó vẫn còn cười thoải mái thế...

Sống mũi chợt thấy cay cay, Noriko vội vã chạy vào nhà bếp.

Nếu tính theo thứ tự, thì bà còn lớn hơn Satoru những hai giáp cơ mà, vì sao lại là Satoru...?

Dì, cháu xin lỗi.

Bà nhớ lại cái ngày nhận được cú điện thoại định mệnh của Satoru. Kiểm tra sức khỏe phát hiện u ác tính. Vì thằng bé cần phẫu thuật gấp, nên cần bà phải kí giấy chấp thuận.

Bà đã cuống cuồng chạy lên Tokyo, đến tận bệnh viện hỏi thăm bác sĩ. Nhưng không còn dấu hiệu lạc quan nào, càng nói chuyện với bác sĩ, Noriko càng mất dần hi vọng. Bác sĩ khuyên phẫu thuật càng sớm càng tốt, thế là bà vội vàng kí giấy chấp thuận. Nhưng khối u đã di căn ra khắp cơ thể, đến mức các bác sĩ sau khi mở ổ bụng ra rồi cũng đành ngậm ngùi khâu lại mà không thể làm gì hơn.

Chỉ còn một năm.

Sau khi cuộc phẫu thuật chỉ có mở và đóng ổ bụng ấy kết thúc, Satoru nằm trong phòng bệnh mỉm cười đầy khó nhọc.

Cháu xin lỗi dì.

Sao lại nói thế nữa.

Sao cháu lại nói lời xin lỗi với dì? Noriko đã kích động quát lên. Satoru vội xin lỗi lần nữa, nói xong lại hấp tấp lúng búng đầy vẻ ăn năn, cuối cùng chỉ đành cười khổ.

Từ giờ phải làm sao đây? Noriko không có nhiều lựa chọn.

Satoru quyết định xin nghỉ việc, trả căn phòng ở Tokyo và về sống cùng Noriko. Sau này khi cần ra vào bệnh viện thường xuyên thì ít ra cũng có người chăm sóc.

Noriko đang làm thẩm phán ở Hokkaido, nhưng bà cũng đã xin nghỉ để tiện chăm sóc Satoru. Nghề thẩm phán thường phải chuyển đơn vị công tác thường xuyên, khó đảm bảo sẽ không ảnh hưởng tới việc lo cho Satoru. Sau đó thông qua một người bạn cùng khóa, Noriko tìm được công việc làm luật sư ở một văn phòng luật tại Sapporo.

Satoru luôn áy náy vì chuyện Noriko chuyển nghề, nhưng việc trở thành một luật sư đảm nhiệm công tác chăm lo đời sống cho những người về hưu là mong muốn từ lâu của bà, chẳng qua chỉ là hơi sớm hơn dự tính mà thôi.

Ngược lại, giá như bà đổi nghề sớm hơn chút nữa... bà luôn hối hận vì sao mình không nghĩ đến công việc này ngay từ lúc nhận nuôi Satoru.

Nhưng lúc này hay lúc trước cũng thế cả. Chính bà là người đã ép Satoru, khi ấy đang ở tuổi đa sầu đa cảm, phải chuyển trường thường xuyên, vừa kịp thân ở nơi này đã phải chia tay bạn bè mà chuyển đến nơi khác.

Nếu biết cuộc đời thằng bé ngắn ngủi nhường ấy, thì lúc Satoru còn nhỏ, bà đã cố cho nó một tuổi thơ vô âu vô lo, tự tại hạnh phúc hơn rồi.

Đang lúc cố ngăn những giọt nước mắt chực trào ra bằng cách cặm cụi quét dọn nhà bếp, bà chợt nghe tiếng Satoru.

“Dì ơi, cái thùng giấy nhỏ dì đừng xếp lại mà cứ để thế cho cháu nhé? Có vẻ Nana thích nó rồi.”

“Cháu rảnh rỗi thì dọn giúp dì với.” Bà cố giữ cho giọng mình thật bình tĩnh để Satoru không nhận ra mình đang khóc. “Cháu biết chỗ để xe rồi chứ?”

Noriko đã đặt một chỗ trong bãi gửi xe dưới tầng hầm, đó sẽ là chỗ để xe của Satoru. Còn xe của bà đã gửi ở một bãi gara khác gần đó.

“Cháu biết rồi, là chỗ số bảy trong góc phải không ạ? Dì có cố tình chọn số ấy cho cháu không thế ạ?”

Có vẻ Satoru rất vui vì con số gợi nhớ đến cái đuôi gấp khúc hình số bảy của Nana.

“Cũng không hẳn, thực ra là tại nó nằm trong góc nên dễ tìm.”

Bà thật thà đáp lại, rồi lại lập tức hối hận giá như mình nói dối theo ý thằng bé thì hay hơn biết bao. Bản tính của bà đúng là hỏi gì đáp nấy mà không hề cân nhắc. Vừa miên man suy nghĩ, bà vừa đối đáp với Satoru những câu thật chẳng ra sao.

“Cái tên Nana có nghĩa là số bảy phải không?”

“Vâng, tại cái đuôi của nó gấp khúc hình số bảy đấy ạ. Dì xem này...”

Satoru vừa định ôm con mèo chạy đến cho bà xem thì chợt “Ủa?” một tiếng rồi nghiêng đầu nhìn lại, Nana đã chạy biến đi đâu mất.

Bất chợt...

“Ối ối?!”

Noriko kêu lên. Có gì đó lông lông mềm mềm vừa sượt qua chân bà.

Cái chảo đang cầm trên tay rơi xuống đất, phát ra một âm thanh chói tai. Bà lại hét lên, con mèo đã luồn qua chân bà chạy mất.

Nó chạy thẳng đến chỗ Satoru, thằng bé ôm lấy con mèo đang phóng tới mà phì cười. Tiếng hét của Noriko như nghẹn lại trong cuống họng.

Satoru vừa cười khổ vừa xin lỗi luôn miệng.

“Xin lỗi vì dì không thích mèo mà lại phải sống chung với chúng cháu.”

“Dì cũng không ghét mèo, chỉ không thoải mái lắm thôi.”

Nghe như đang bào chữa. Lúc nhỏ bà từng trêu nhầm mèo hoang nên bị nó cắn, khiến bàn tay phải bị sưng to, kể từ đó bà bắt đầu ngại mèo.

Rồi bà chợt ngây người nhận ra: Satoru biết bà sợ mèo từ lúc nào kia chứ?

“Nhưng con mèo ngày xưa của nhà cháu... dì không nhận nuôi không phải vì dì sợ mèo đâu.”

“Cháu biết mà.”

Khi nhận nuôi Satoru, bà phải cho con mèo kia đi vì công việc buộc hai dì cháu phải di chuyển nhiều, mà hầu hết các khu nhà trọ đều không cho phép nuôi thú cưng. Nếu nhận nuôi thêm con mèo thì sẽ phải cất công lùng một căn hộ phù hợp.

Chỉ có điều, giá như mình thích động vật thì dẫu phải vất vả hơn nữa chắc cũng chẳng là gì, và nếu mình thích động vật, cho dù không phải mèo đi nữa, thì mình đã có thể hiểu được tâm trạng của một đứa trẻ phải rời xa con mèo mà nó yêu quý rồi.

Năm Satoru học cấp hai, trong chuyến du lịch với cả lớp đến Fukuoka, đột nhiên có một đêm thằng bé trốn ra khỏi khách sạn. Nó bị giáo viên tóm được ở nhà ga, bị cảnh cáo bằng cách thông báo về cho người giám hộ, khi nghe tin, trong một khoảnh khắc, bà như muốn ngừng thở.

Phải chăng thằng bé muốn đi thăm lại con mèo cũ? Người họ hàng xa đã nhận nuôi con mèo của Satoru sống tại Ogura, cách thị trấn Hakata chỉ một trạm đi bằng tàu siêu tốc. Satoru từng nói với bà là nó muốn đi thăm con mèo, nhưng vì bà quá bận rộn nên đã từ chối. Đối với Noriko, con mèo giống như một hồ sơ vụ án đã được giải quyết dứt điểm. Kể từ khi nó được một người đáng tin cậy nhận nuôi, thì không còn cần thiết phải quan tâm tới nữa.

Hóa ra cuộc trốn chạy khỏi khách sạn là một kế hoạch mà Satoru và một đứa bạn rất thân của nó khi đó đã bày ra. Lúc nghe hai đứa trẻ thuật lại đầu đuôi câu chuyện, tim bà giật thót. Thằng bé kia bảo là chúng chỉ muốn đi thăm lại chốn kỉ niệm của cha mẹ nó - khi ấy đã ly hôn - mà thôi.

Có phải Satoru cũng đã đồng cảm với nỗi cô đơn của đứa bé kia? Một đứa trẻ ngoan ngoãn vâng lời như Satoru mà sẵn sàng trốn khỏi chuyến du lịch chỉ vì một người bạn thì phải biết chúng thân và hiểu nhau đến mức nào.

Mà nếu Satoru xin mình dẫn nó đến thăm con mèo liệu mình có đồng ý không? Bà đã từng hỏi Satoru, nhưng nó trả lời là không cần, chuyện đó không liên quan gì đến con mèo.

Vì thằng bé trả lời là không cần, nên bà cũng không gặng hỏi, cuối cùng chuyện con mèo cứ thế bị xếp vào quá khứ.

Mãi tới khi Satoru học cấp ba thì hay tin con mèo chết, thằng bé liền dùng tiền làm thêm vào dịp nghỉ hè đi thăm mộ nó.

Bà đã rất hối tiếc, đáng lẽ ra khi con mèo còn sống, bà nên cho chúng có cơ hội gặp lại nhau mới phải.

“Xin lỗi cháu, ngày xưa dì đã không hiểu tình cảm của cháu dành cho con mèo. Giá như dì cho phép cháu nuôi nó thì tốt rồi...”

“Không sao đâu ạ, vì Hachi được nuôi nấng rất tử tế. Dì cũng giúp cháu tìm người tốt nhận nuôi nó rồi mà.” Satoru vuốt ve Nana đang khoanh tròn trên đầu gối. “Nhưng Nana với cháu quả thật có duyên lắm ạ. Cháu rất cảm ơn dì vì đã cho phép nó đến ở cùng cháu.”

Nói đoạn thằng bé xoay mặt con mèo Nana hướng về phía bà.

“Này, Nana. Chào dì đi.”

❆❆❆

Chào cái gì mà chào, đây còn đang bực mình ấy chứ. Tại sao hả, là vì bà Noriko này có hơi bất lịch sự với tôi đấy nhé. Biết là từ nay sẽ sống cùng với Satoru ở đây, biết là phải tạo quan hệ tốt nên tôi đã cất công chào hỏi bà trước. Hành động cọ cọ người vào chân là lời chào thân ái nhất của họ nhà mèo đấy, “ối ối” cái gì mà “ối ối” kia chứ! Làm như gặp ma giữa đêm không bằng!

... Mà thôi, dù sao bà cũng nhận nuôi cả tôi lẫn Satoru, nên cho qua lần này vậy.

Ấn tượng đầu tiên có hơi tệ, nhưng cuộc sống chung của tôi và bà Noriko đã bắt đầu như thế đấy.

Con người tên Noriko này hoàn toàn chẳng hiểu gì về loài mèo cả, tôi nhanh chóng nhận ra hố sâu ngăn cách giữa tôi và bà Noriko.

“Chào buổi sáng, Nana.”

Noriko có vẻ muốn làm thân với tôi theo cách của riêng bà, nhưng cái bộ dạng vừa run rẩy sợ hãi vừa rụt rè vươn tay ra... lại còn sờ đúng vào cái đuôi của tôi là thế nào hả?

Đuôi là bộ phận mà một con mèo sẽ không để cho ai sờ vào nếu nó không hoàn toàn tin tưởng người đó. Nếu là bình thường thì tôi đã nhe nanh múa vuốt rồi, nhưng nể tình bà là chủ nhà nên tôi chỉ nhẹ nhàng tránh cái đuôi đi với vẻ mặt không hài lòng mà thôi.

Phản ứng như vậy bởi tôi muốn Noriko hiểu ra, nhưng mỗi lần muốn đụng vào tôi là bà lại cứ nhè đúng cái đuôi mà nắm.

Sáng hôm ấy may sao Satoru vừa vặn trông thấy, liền lên tiếng cứu tôi.

“Dì ơi không được đâu, đừng nắm vào đuôi Nana như thế. Nana nó ghét lắm đấy.”

“Vậy dì nên sờ vào chỗ nào?”

“Đầu tiên là xoa đầu hoặc gãi gãi phía sau tai ấy, khi nào nó quen rồi dì hãy gãi xuống dưới cằm nó.”

Một tay Satoru còn cầm bàn chải đánh răng, tay còn lại vuốt vuốt quanh đầu tôi làm mẫu.

“Đầu, sau tai, dưới cằm...”

Bạn nghĩ Noriko vừa lẩm nhẩm nhắc lại vừa làm gì? Bà ấy lấy giấy bút ghi chú lại cơ đấy!

“Không sờ vào đuôi...”

“Không cần phải ghi chú nghiêm túc thế đâu ạ.”

Satoru cười, nhưng Noriko nghiêm túc đáp lại, “Tại dì sợ quên mất.” Ôi trời, đúng là một con người hậu đậu.

“Cháu thấy dì nên sờ thử thì dễ nhớ hơn đấy.”

“Ơ, nhưng mấy chỗ ấy gần miệng nó quá...”

... Gần miệng thì làm sao nào?!

“Dì sợ nó cắn...”

Bất lịch sự quá mức đấy, thưa bà! Đây đã lịch thiệp tới nỗi bị bà nắm đuôi mà còn kìm lại không cắn cho bà một cái cơ mà! Mà bà nắm đuôi tôi chẳng phải chỉ có lần một lần hai nữa kìa!

Chỉ với câu nói vừa rồi cũng đủ đáng cắn cho bà một cái rồi!

“Không sao mà dì, coi nào.”

Dưới sự hối thúc của Satoru, Noriko lại run rẩy, run rẩy vươn tay ra... Thật là, đã bảo câu nói vừa rồi của bà đáng cắn mà. Nào mọi người, mau mau khen ngợi chú mèo chững chạc giỏi chịu đựng là tôi đi!

Nhưng dù sao thì tôi cũng hiểu lý do vì sao Noriko cứ nhằm vào cái đuôi của tôi rồi. Vì nó nằm xa miệng tôi nhất, theo logic của bà. Nhưng nói thật nhé, tốc độ phản ứng của các loài động vật nói chung khi bị sờ phải đuôi hay lưng còn nhanh hơn nhiều so với khi bị sờ từ phía trước mặt đấy nhé.

“Êm quá...”

Còn phải nói, đây vốn tự tin mình có bộ lông mềm mại không thua gì nhung lụa mà lại.

“Dì xem, trông Nana thích chưa kìa.”

Đính chính lại, tôi không hề thích thú gì với mấy cái động chạm ấy đâu nhé, chẳng qua là chỉ muốn cho Noriko có cơ hội... học hỏi, thế thôi! Thế này còn hơn lần nào cũng bị tóm lấy đuôi.

“Oái oái!”

Noriko đột nhiên hét lên và rụt tay lại. Tôi cũng giật thót, thu mình lại, có chuyện gì thế?

“Cái cổ của nó. Nó cứ gầm gừ trong cổ họng ấy, ghê quá!”

... Lần thứ hai bất lịch sự rồi đó nha! Đây cảm thấy thoải mái thì đây gừ gừ chứ sao.

“Không sao đâu ạ, nếu Nana thấy thích thì nó sẽ gừ gừ như vậy đó dì.”

Trên nguyên tắc thì đúng là vậy, nhưng lúc nãy là ngoại lệ, cũng đừng quên rằng khi mèo khó chịu đến cực độ thì chúng tôi cũng sẽ cảnh cáo bằng những tiếng gầm gừ như thế.

“Hóa ra tiếng gừ gừ của mèo lại được phát ra từ cổ họng đấy.”

Noriko dường như đã quen hơn, lấy ngón tay gãi gãi lên cổ tôi.

“Nếu không phải từ cổ họng thì dì nghĩ nó phát ra từ đâu?”

“Dì cứ nghĩ nó dùng miệng kêu chứ...”

Dùng miệng kêu gừ gừ?! Bà bị ngốc à! ... Ấy chết, nóng nảy quá nên có hơi lỡ lời.

Bất lịch sự, quá mức bất lịch sự.

Noriko không vuốt ve tôi nữa nên tôi cũng thôi gừ gừ mà nhẹ nhàng chui vào thùng giấy đặt ở góc nhà.

Chính là cái thùng giấy Satoru đã giữ lại cho tôi khi vừa dọn tới, nhỏ hẹp, ấm áp, dễ chịu vô cùng.

“Satoru ơi, cái thùng giấy này phải để lại đến bao giờ?”

“Nana thích nó lắm, dì cứ giữ lại cho cháu với.”

“Dì không thích cảm giác cứ như mình chưa thu dọn xong thế này, với lại dì có mua cho nó cả giường lẫn ổ mèo rồi cơ mà...”

Mấy thứ đó vẫn khác với một cái thùng giấy chứ.

Noriko nghĩ có thể mua chuộc tôi bằng mấy thứ vật dụng kiểu thế sao.

“Này, cái này trông thế nào?”

Vừa phàn nàn, Noriko vừa nhấc cái thùng giấy hôm dọn nhà đã bị tôi dùng móng cào rách bươm như đồ tái chế lên.

Cái thùng đó đã được bà tháo ra rồi dùng băng keo dán lại lần nữa thành một cái thùng vừa rộng vừa nông.

“Cái này rõ ràng mới hơn và rộng hơn mà, dù bị vuốt mèo cào phải rồi nhưng dì đã cẩn thận lót tới hai đáy, phải dễ chịu hơn cái thùng hẹp ấy chứ? Chúng ta nên vứt cái thùng cũ đi thôi, rộng thế này Nana nằm mới không bị cấn lưng.”

“À... cháu cũng không biết nữa...”

Satoru vừa cười khổ vừa nhìn tôi ra ý hỏi, thế nào?

Tôi đáp lại bằng một cái ngáp. Không khuyến khích đâu đấy.

Noriko chẳng hiểu gì cả. Mấy cái rộng rộng chẳng thích thú tí nào, chẳng có khoái cảm chen chúc vào một cái thùng tí nào.

Tôi không màng tới nỗ lực của Noriko nữa mà chỉ lừ đừ chui vào cái thùng cũ, thấy thế, bà có vẻ thất vọng ra mặt. Satoru bật cười phụ họa tôi.

“Chẳng cần sửa gì thêm đâu ạ, nếu lần sau có cái thùng nào mới hơn thì dì thử thay vào xem sao...”

“Dì thử rồi đấy chứ...”

Vô ích thôi, loài mèo một khi đã xác định chúng thích thứ gì đó rồi, thì xác suất để mất thứ đó là rất thấp.

Cái thùng mới của Noriko tiếp tục được đặt cạnh cái thùng cũ của tôi suốt một thời gian dài, nhưng cuối cùng bà cũng đành phải gỡ ra thành giấy vụn đem đổ.

Satoru bắt đầu ra vào bệnh viện thường xuyên. Bệnh viện nằm gần nhà, đi bộ cũng tới nơi, nhưng lần nào anh cũng đi từ sáng sớm đến tối mịt mới về. Tại bệnh viện đông quá sao? Hay là vì khám chữa bệnh mất thời gian?

Cánh tay phải của Satoru chi chít những vết tiêm xanh tím không sao mờ đi nổi, rồi dần dần đến cả cánh tay trái cũng thế. Mỗi năm tôi chỉ phải chích ngừa có một lần mà đã thấy ớn lắm rồi, chẳng biết làm thế nào mà anh chịu đựng nổi nữa?

Nhưng cho dù có đến bệnh viện bao nhiêu lần, cái mùi của Satoru vẫn không thay đổi. Cái mùi mà lũ chó mèo trước đây đã bảo, chẳng còn bao lâu nữa, cái mùi ấy cứ càng ngày càng đậm hơn.

Một khi đã mang trong mình cái mùi này thì chẳng có sinh vật nào quay lại được nữa.

Bà Noriko thỉnh thoảng vẫn khóc thầm. Bí mật ấy chỉ có mình tôi biết. Trước mặt Satoru, bà luôn tự kiểm soát, tuyệt đối không để rơi nước mắt, nhưng có vẻ tôi là ngoại lệ.

Dạo này tôi có quấn quanh chân, Noriko cũng không thét Ối á nữa, ngược lại, từ cử chỉ ve vuốt trên cổ mà bà dành cho mình, tôi cảm thấy bà như đang muốn nói lời cảm ơn.

Thành phố ngập trong tuyết trắng, những cây thanh lương trà bên vệ đường được cái lạnh mài giũa, dần dần cháy rực sắc đỏ.

“Nana, mình đi dạo đi.”

Satoru dạo này đã yếu lắm, ngày nào phải đi viện về là cứ thế ngủ một mạch đến tối, nhưng anh vẫn giữ thói quen đi dạo cùng tôi.

Lạnh đến nỗi chân tay tê cóng hết cả, nhưng trừ những ngày đi viện và những lúc có bão tuyết, chúng tôi vẫn đều đặn ra ngoài.

“Nana lần đầu trải qua mùa đông ở xứ tuyết đấy nhỉ.”

Mặt đường đóng băng lạnh lẽo làm móng mèo bị trượt. Những trụ băng đổ dài bám men theo mái nhà. Từng ụ tuyết dày xốp chồng chất lên nhau như bánh kem. Mấy chú chim sẻ đậu trên đường dây điện. Những con chó hào hứng chạy sục qua những lớp tuyết dày trong công viên, vài con mèo hoang lanh lẹn lẩn vào những khe hở hẹp để tránh rét.

Vẫn còn rất nhiều, rất nhiều thứ mà hai chúng tôi chưa nhìn thấy.

“Chà, mèo con đáng yêu quá. Đi dạo đấy à?”

Vào một ngày trời thật trong thật xanh, tôi được một bà lão dễ mến bắt chuyện.

“Tên mày là gì?”

“Nó tên Nana ạ. Vì cái đuôi của nó gập lại hình số bảy đấy ạ.”

Thói quen kể tuốt luốt cả xuất xứ tên gọi của mèo với người qua đường vẫn chẳng thay đổi chút nào.

“Thông minh nhỉ, còn đi dạo với chủ được cơ đấy.”

“Vâng ạ.”

Sau khi chia tay với bà lão, Satoru bế tôi lên.

“Nana rất thông minh, cho nên sau này Nana vẫn phải ngoan đấy nhé?”

Thì có lúc nào tôi không ngoan ngoãn chứ? Dặn thế là không tôn trọng tí nào đâu.

Cả thành phố nhấp nháy ánh đèn trang trí mùa Giáng sinh. Trên truyền hình cũng ngập tràn không khí lễ hội.

Satoru và Noriko cắt một cái bánh kem nho nhỏ, còn cho tôi mấy miếng cá ngừ, sáng sớm hôm sau, hơi thở năm mới đã bảng lảng trong không khí.

Ngày mùng một tết, Noriko cho tôi một miếng ức gà, nhưng tôi ngửi thấy mùi là lạ nên hất chân muốn vùi xuống cát. Dĩ nhiên là không có cát ở đây, thế nên trông chỉ như tôi đang hất suông.

“Sao vậy Nana, không ăn à?”

Satoru ngoảnh lại nhìn. Tôi muốn ăn lắm chứ, nhưng miếng ức gà này có mùi lạ quá.

“Dì ơi, miếng ức gà này làm từ bao giờ thế ạ?”

“Hôm nay là tết nên người ta tặng đấy. Dì hấp kĩ lắm rồi mà.”

“Lúc hấp dì có nêm thêm thứ gì vào không?”

“Chỉ thêm chút xíu rượu vào cho dậy mùi thôi.”

Hóa ra người làm chuyện vô nghĩa là bà, Noriko!

“Xin lỗi dì, Nana không ăn được rượu ạ.”

“Hả, chỉ có chút xíu thôi mà!”

“Mũi mèo thính lắm ạ.”

“Mũi chó mới thính chứ nhỉ? Nghe nói thính hơn mũi người tới sáu ngàn lần...”

Noriko thực sự không phải người xấu, nhưng bà chẳng biết gì về mấy chuyện này cả. Đúng là mũi chó rất thính, chuyện ấy ai cũng biết; nhưng thế đâu có nghĩa là mũi mèo tệ hơn! Huống chi chẳng cần phải có một cái mũi thính gấp sáu ngàn lần mũi người mới ngửi ra được mùi rượu nồng nặc trong miếng ức gà này.

“Mèo nhạy cảm hơn người nhiều dì ạ.”

Satoru đang đứng trong bếp, bỏ một miếng ức gà bình thường, đúng tiêu chuẩn vào đĩa và đẩy sang cho tôi. Rồi nhón lấy miếng gà tôi không thèm.

“Để cháu ăn miếng tẩm rượu này chung với ozoni[*].”

(chu thich): Là một món ăn truyền thống ngày tết của người Nhật, dạng súp, nấu chung với bánh dày mochi.

Noriko thở dài.

“Ai đời người lại đi ăn đồ thừa của mèo chứ, trước khi Nana tới đây dì không tưởng tượng nổi đấy.”

“Ai nuôi mèo cũng quen thế cả dì ạ, với lại có phải đồ thừa đâu, nó chưa đụng miệng vào nên vẫn an toàn mà.”

Satoru bỏ miếng gà lên bát ozoni.

“Ai mà nghe dì cho cháu ăn đồ mèo không thèm chắc họ cười cho, cháu đừng đem chuyện này kể ra ngoài đấy.”

“Mấy người nuôi mèo chắc thấy thường thôi dì à.”

Rồi Satoru và Noriko cùng chúc nhau năm mới vui vẻ và nâng bát ozoni lên.

“Mới nuôi nó có ba tháng mà dì cảm thấy loài mèo kì lạ thật đấy.”

Hở, lời chúc đầu năm dành cho tôi đấy à! Thật là thiếu tế nhị!

“Cả chuyện cái thùng giấy nữa.”

Cái thùng giấy từ dạo chuyển nhà vẫn an ổn yên vị trong góc tường. Việc không thể dọn sạch nó trước năm mới chắc khiến Noriko hậm hực lắm.

“Đã cho nó một cái thùng mới toanh thế mà...”

Đã bảo không ăn nhằm gì đâu, thưa quý bà!

“Còn nữa, cứ thấy hộp hay thùng nào nhỏ nhỏ là nó lại cố chui vào, thế là sao nhỉ? Nhìn là biết không vừa rồi mà...”

Hự, đụng trúng chỗ đau của đây nha.

“Hôm trước nó còn cố thò chân vào cái hộp đựng nữ trang rỗng của dì...”

“Phải phải, loài mèo là thế đấy dì ơi.” Satoru sung sướng hưởng ứng.

“Cả mấy cái hộp nhỏ xíu đựng đồng hồ nó cũng không tha, cứ thò chân trước vào...”

Chỉ có thể giải thích là do bản năng chúng tôi như thế. Loài mèo là loài không ngừng tìm kiếm những khoảng không gian hẹp đủ để chúng tôi phải chui vào. Cho nên mỗi lần nhìn thấy những thứ có hình tứ giác trống không như hộp hay thùng gì đó là bản năng của chúng tôi lại không bỏ qua được. Lúc nào tôi cũng tưởng tượng, lỡ mình vừa thò chân vào đột nhiên có một bộ phận nào đó làm cái hộp nở to ra thì sao? Tiếc là cho tới giờ, sự thật luôn trái ngược với hi vọng của tôi.

Thế nhưng chẳng phải có một con mèo nước ngoài nào đó cứ mở hết cánh cửa này đến cánh cửa khác để tìm cánh cửa nối liền với mùa hè đó sao[*]?

(chu thich): Chi tiết này ý muốn nhắc tới tác phẩm The door into summer (Cánh cửa mở ra mùa hè) của nhà văn chuyên viết tiểu thuyết khoa học giả tưởng Robert A. Heinlein.

“Xin lỗi dì, cháu no rồi.”

Satoru buông đũa khi trong bát vẫn còn ozoni. Trong một thoáng, mặt Noriko buồn lặng đi, bà chỉ bỏ có một cái bánh dày mochi vào bát của Satoru. Cả món osechi[*] trang trí đẹp mắt mua trong siêu thị, anh cũng chỉ đụng đũa tí chút.

(chu thich): Một món ăn rất đẹp ăn trong dịp tết ở Nhật, bao gồm nhiều món ăn ngon và quý như tôm hùm, sushi, các loại rau củ và bánh trái đắt tiền đựng trong hộp sơn mài.

“Ngon lắm ạ, trong ozoni có đủ vị khoai môn, đậu Hà Lan với cà rốt, giống cách mẹ cháu làm nữa. Đúng là đồ ăn dì nấu có mùi vị giống y như của mẹ cháu vậy.”

“Vì với dì, đồ ăn mẹ cháu làm có mùi vị giống của bà ngoại mà...”

“Lúc mới sống với dì, cháu cũng cảm thấy được an ủi vì món ăn của dì có mùi vị giống của mẹ nấu. Thế nên cháu mới có thể làm quen nhanh chóng với cuộc sống mới...” Nói đến đây, Satoru bật cười khe khẽ. “Cháu cảm thấy thật may mắn vì được dì nhận nuôi.”

Noriko hơi sặc như thể ngạc nhiên lắm, đôi mắt bà ngó qua ngó lại một cách ngượng ngùng. Rồi bà cúi đầu nói thật khẽ.

“Dì... không phải là một người giám hộ tốt. Nếu không phải tại dì, chắc chắn cháu đã...”

Nhưng Satoru làm như không nghe thấy, chỉ điềm tĩnh lặp lại.

“Cháu cảm thấy thật may mắn vì được dì nhận nuôi.”

Từ cổ họng Noriko phát ra một tiếng như thể ếch kêu.

Là ai chê tiếng gừ gừ trong cổ họng tôi là khó nghe lúc mới gặp ấy nhỉ? Chẳng phải bà kêu còn to hơn ấy à?

“Nhưng dì... dì đã lỡ kể cho cháu nghe mọi chuyện ngay lúc mới nhận cháu về...”

“Đến một lúc nào đó cháu cũng phải biết thôi mà. Dì không làm gì sai cả.”

Nhưng Noriko vẫn cúi gầm mặt, khẽ sụt sịt. Tiếng ục oạc như ếch kêu vẫn không ngừng vang lên kèm theo những lời xin lỗi.

Giá như lúc đó dì khoan cho cháu biết...

Cuối cùng, bà nói câu ấy với giọng khàn khàn.

❆❆❆

Khi nghe tin dữ về vợ chồng anh chị, Noriko, lúc ấy vẫn độc thân, đã đến dự đám tang với quyết tâm nhận nuôi Satoru. Chẳng thể làm gì để trả ơn được cho chị nữa, ít nhất cô muốn nhận nuôi đứa cháu trai này. Đứa con mà chị cô quan tâm lo lắng. Cô muốn làm mọi thứ mình có thể cho Satoru.

Gia đình anh rể chỉ đến cho có, họ ra về mà chẳng ngó ngàng đến Satoru lần nào, như thể đối với họ, Satoru chẳng có quan hệ thân thích máu mủ gì hết. Cứ nhìn thái độ của họ dành cho chị cô khi còn sống là đủ hiểu.

Những người họ hàng xa bên nhà cô cũng chẳng có ai nghĩ đến việc nhận nuôi Satoru cả. Khi Noriko tuyên bố sẽ nhận Satoru, còn có người tỏ ý lo lắng vì cô chưa kết hôn. Hơn nửa số người có mặt khuyên cô nên đưa thằng bé vào trại mồ côi.

Satoru là con của anh chị cháu, kể như nó không còn thân thích gì thì cũng đành, nhưng đằng này rõ ràng nó có người thân đủ khả năng kinh tế để lo cho nó, nếu bảo cháu đưa nó vào trại trẻ mô côi thì thật vô đạo đức!

Lúc ấy cô đã định chọn cách nói nào mềm mỏng hơn, nhưng trong lúc nóng nảy cô đã quá gay gắt, và hậu quả là những người họ hàng đều tức giận. Sau này, thậm chí cô còn được biết mấy người đã kháo nhau rằng: Con bé Noriko ăn nói đáo để như thế, chẳng trách không có người nào dám cưới nó làm vợ.

Nhưng quả thực, bằng kinh nghiệm trải đời, họ hoàn toàn có quyền chê trách cô không biết cư xử khéo léo.

Vì sau khi đám tang xong xuôi, tài sản thừa kế cũng được thu xếp ổn thỏa, khi nhận nuôi Satoru, cô đã nói thẳng với thằng bé thế này:

“Dù bây giờ dì có im lặng thì đến một lúc nào đó chắc cháu cũng sẽ biết, nên dì nói luôn vậy. Cháu không phải con ruột của cha mẹ cháu đâu.”

Chỉ vì cô nghĩ, sự thật vẫn cứ là sự thật, nói ra bây giờ hay sau này mới nói cũng như nhau cả, đằng nào thằng bé cũng sẽ biết... Nhưng nhìn vẻ mặt của Satoru sau khi nghe điều đó, cô liền hiểu, mình sai mất rồi.

Sắc mặt thằng bé trắng bệch đi như thể dưỡng khí đột ngột thoát hết khỏi cơ thể; gương mặt hằn rõ sự khủng hoảng tột độ khi bỗng chốc bị tước đoạt mọi thứ thuộc về mình.

Lúc nghe tin anh chị mất và tới nơi, cô thấy Satoru dựa sát vào hai cỗ quan tài đặt ngay ngắn trong phòng tang lễ, vẻ mặt thằng bé cũng y hệt, trống rỗng như thể mọi thứ trên thế gian này đều đã tan biến hết.

Cho dù có là một kẻ chậm hiểu đến đâu, khi thấy thế thì cũng hiểu rằng: Trong thời điểm nhạy cảm này, cô lại một lần nữa cướp đi mọi thứ của thằng bé.

Đêm ấy, khi bạn bè tới thăm, lần đầu tiên thằng bé òa khóc. Sau đó nó dần khôi phục lại vẻ ngoài bình thường như cũ. Nhưng Noriko vẫn bị dằn vặt vì suy nghĩ mình đã lỡ nói ra một điều không sao rút lại được nữa.

“Vậy cha mẹ ruột của cháu là ai?”

“Cha mẹ thực sự của cháu là chị và anh rể, cháu chỉ cần biết thế là được rồi.”

Thằng bé chẳng làm gì sai, vậy mà cô lại gắt lên như thể đang mắng nó. Quả là hồ đồ hết chỗ nói.

Cha mẹ đúng nghĩa của Satoru là vợ chồng anh chị cô, còn cha mẹ đẻ của thằng bé chỉ sinh nó ra thôi. Sinh con mình ra một cách vô trách nhiệm, rồi còn suýt giết chết thằng bé khi nó chỉ mới là một đứa trẻ sơ sinh nữa chứ.

Đó là vụ án lớn đầu tiên mà Noriko thụ lý. Một cặp vợ chồng trẻ. Một vụ bỏ rơi con nghiêm trọng tới nỗi trở thành án hình sự, bọn họ đáng bị gọi là hung thủ giết người mới đúng. Bỏ đói đứa bé tới mức yếu lả đi để nó không khóc được, đem bọc lại bằng bao xốp rồi lén vứt chung với đống rác chuẩn bị đem đổ. May mà những người hàng xóm xung quanh nhìn thấy bao rác hơi động đậy, thấy lạ nên mở thử ra và phát hiện thấy đứa bé. Khi bị mấy người xung quanh gọi lại, cặp vợ chồng nọ còn quay lại đánh họ, vì thế tội nặng thêm một bậc.

Kết thúc phiên tòa, cặp vợ chồng kia lãnh mức án họ đáng phải nhận, nhưng tương lai của Satoru cũng trở nên mù mịt, vì thân thích hai bên đều từ chối nhận nuôi. Satoru chỉ còn nước đến cô nhi viện.

Đúng là một vụ án thương tâm. Cho dù thủ phạm đã bị trừng phạt xứng đáng, nhưng cuộc sống của một đứa trẻ vô tội lại trở nên lay lát.

Khi ấy, chính chị gái của Noriko là người đã ân cần an ủi cô rất nhiều. Vì đây là lần đầu tiên cô nhận một vụ án lớn nên chị đã theo sát cô từ đầu đến cuối.

Từ xưa em đã nói là nên thắt chặt luật hôn nhân gia đình hơn mà lại. Giá như cặp cha mẹ nào cũng giống anh chị thì mấy vụ án kiểu này đâu có xảy ra...

Lảm nhảm đến đây cô mới sực tỉnh, mồ hôi lạnh ướt đầm lưng... sau khi kết hôn, chị cô mới phát hiện mình không có khả năng sinh con. Dù không sống với nhà chồng, dù anh rể vẫn rất hạn chế liên hệ với cha mẹ, nhưng chị vẫn không khỏi khổ tâm.

Sau đó ít lâu, chị cô ngỏ ý muốn nhận nuôi Satoru, ngay trước khi thằng bé phải vào trại trẻ mồ côi.

Nhờ em đấy, lúc nào em cũng khen anh chị là cha mẹ tốt còn gì.

Chị nói thế và cười.

Thực ra anh chị nghĩ đến chuyện nhận con nuôi từ trước rồi, nhờ những lời của em mà anh chị quyết tâm hơn thôi. Mà chị nghĩ, đã nhận con nuôi thì một đứa trẻ có liên hệ với em là tốt nhất.

Cô chẳng thể nói lại câu nào. Vì nghĩ gia đình anh rể chắc chắn sẽ không để yên đâu.

Anh rể sẽ nói sao đây?

Những câu hỏi quay cuồng trong đầu cô.

Chồng chị sẽ không phản đối. Anh ấy cũng muốn một đứa con có liên hệ với em mà.

Chị cô cười hể hả.

Dù sao thì chị cũng chẳng thể sinh con được, chị sẽ làm điều mình muốn.

“Cha mẹ ruột chỉ sinh ra cháu thôi, còn anh chị dì mới chính là cha mẹ đích thực của cháu. Cho nên dì nhận nuôi cháu là trách nhiệm đương nhiên thôi.”

Ý cô là thằng bé không cần phải lo lắng, nhưng hai chữ “trách nhiệm” vừa buột khỏi miệng lại nghe như nghĩa vụ.

“Satoru không cần bận tâm gì hết.”

Cô cố nói chữa đi, nhưng chẳng khiến hai chữ “trách nhiệm” lúc nãy nhẹ nhàng hơn chút nào, ngược lại, còn như đang nhấn mạnh thêm.

Các bậc cha chú mắng cô không biết ăn nói thật đúng lắm. Vừa mới nhận nuôi thằng bé mà cô đã tuôn vào nó rất nhiều những lời khó nghe rồi.

Chẳng có ai dám lấy nó làm vợ. Lời tiên đoán ấy vậy mà lại thành sự thật. Bấy giờ cô đang có người yêu, nhưng chẳng bao lâu sau thì chia tay.

Lý do chính là vì Noriko phải đèo bòng thêm một đứa trẻ, nhưng ngoài miệng thì anh ta nói là do cô quyết định nhận nuôi Satoru mà không bàn trước với anh ta.

Khi người yêu cô hỏi như thể buộc tội rằng vì sao không nói với anh ta trước, Noriko bèn trả lời vì thằng bé là cháu cô nên cô thấy không cần thiết phải bàn bạc gì với anh ta cả.

Khoảnh khắc thấy mặt anh ta tối sầm lại, cô cũng hiểu ra. Mình lại vừa đánh vỡ thêm một điều gì đó.

Giao tiếp với người khác, sao khó khăn hơn cả học luật thế này.

Con mèo Satoru đang nuôi lúc ấy thì giao cho một người họ hàng xa nuôi hộ.

Người họ hàng xa tới nỗi Noriko không hề có cảm giác thân thuộc gần gũi, nhưng khi nhận nuôi con mèo lại xoa đầu Satoru rất yêu thương.

Cháu yên tâm đi, nhà ông ai cũng thích mèo cả, sẽ chăm sóc cho nó thật tốt.

Nét mặt Satoru sáng bừng lên, thằng bé gật đầu lia lịa. Kể từ khi vợ chồng anh chị qua đời, thằng bé chưa từng cho Noriko nhìn thấy vẻ mặt này.

Từ đó thỉnh thoảng người họ hàng nọ lại gửi hình con mèo tới cho Satoru. Địa chỉ của Noriko càng lúc càng xa họ, nhưng năm nào cũng vậy, đến dịp tết lại có một cánh thiệp gửi tới in hình con mèo nọ, thêm dòng chữ “Hachi vẫn khỏe”.

Khi con mèo chết, nhà họ còn cẩn thận gửi thư báo, và lo ăn ở cho Satoru rất chu đáo khi thằng bé đến chơi để thăm mộ. Cho đến tận bây giờ Noriko vẫn nghĩ, nếu như Satoru được gia đình ấy nhận nuôi chứ không phải mình, có lẽ thằng bé đã hạnh phúc hơn nhiều chăng? Ai cũng sẽ cảm thấy do dự nếu định nhận nuôi một đứa bé không cùng máu mủ, nhưng chỉ có nhà họ là nói, “Giá như có điều kiện hơn thì chúng tôi cũng muốn nhận nuôi cậu bé...” Khi ấy nhà họ đã có bốn đứa con lít nhít. “Tiếc là tài chính không cho phép”, ông cười cười đầy vẻ tiếc nuối.

Nhưng vì sao Noriko không nghĩ tới việc chu cấp tài chính cho bọn họ để nhà ấy nhận nuôi Satoru? Việc cô khăng khăng giữ thằng bé chẳng phải chỉ là vì tính vị kỷ, hi vọng giữ được điều gì đó để tưởng nhớ tới chị mình thôi sao? Mãi về sau này, cô vẫn cứ tự dằn vặt mình như vậy.

❆❆❆

Noriko tự nhiên khóc nấc lên.

“Đáng lẽ dì nên để ông chú ở Ogura nhận nuôi cháu, nếu thế thì Satoru đã hạnh phúc hơn rồi.”

“Sao thế ạ?” Satoru giật mình, ngạc nhiên nhìn bà. “Đương nhiên ông chú ở Ogura cũng là người tốt, nhưng cháu vẫn nghĩ được dì nhận nuôi mới thật là may cho cháu.”

“Tại sao?” Lần này đến phiên Noriko hỏi ngược lại.

“Vì dì là em gái của mẹ cháu. Chỉ có dì mới biết rõ chuyện của cha mẹ cháu nhất.”

“Nhưng lúc anh chị vừa qua đời dì lại đi nói với Satoru chuyện kia...”

Satoru nhẹ nhàng cắt lời Noriko. “Đúng là lúc mới nghe cháu rất choáng váng, nhưng cũng nhờ biết mọi chuyện sớm như vậy mà cháu mới hiểu mình may mắn nhường nào.”

Noriko ngơ ngác. Satoru mỉm cười:

“Trước khi dì cho cháu biết sự thật, cháu hoàn toàn không biết tí ti gì về chuyện mình không phải do cha mẹ sinh ra. Chứng tỏ cha mẹ cháu đã thực lòng coi cháu như con ruột. Cha mẹ đẻ đã vứt bỏ cháu, vậy mà cháu lại được cha mẹ nâng niu yêu thương đến thế, chuyện thần kì ấy đâu phải lúc nào cũng gặp được.”

Đã nhiều lần, Satoru vừa cười vui vẻ vừa nói với tôi, Bởi vậy mới bảo, tao quả là hạnh phúc.

Cha mẹ mình yêu thương mình đến mức nào, cuộc đời mình đã hạnh phúc viên mãn ra sao, cảm giác ấy tôi hiểu chứ. Giây phút được Satoru nhặt về, tôi cũng đã hạnh phúc đến nghẹt thở như thế.

Mèo hoang vốn đã quen cam chịu kiếp sống bị bỏ mặc, bị làm ngơ, nhưng Satoru đã vươn tay ra cứu lấy tôi. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng là một kì tích rồi, được trở thành mèo nhà của Satoru, tôi chính là con mèo hạnh phúc nhất trên đời này.

Vì thế, dù sau này Satoru không thể nuôi tôi nữa, tôi cũng không mất mát gì cả.

Tôi đã có cái tên Nana, cùng năm năm được sống bên anh.

Nếu không gặp anh, tôi sẽ chẳng có bất kì thứ gì hết. Cho dù Satoru ra đi trước tôi, cuộc đời này vẫn vô cùng hạnh phúc vì đã được hội ngộ.

Vì tôi sẽ nhớ mãi, nhớ mãi năm năm chúng tôi sống bên nhau. Tôi vẫn sẽ giữ mãi, giữ mãi cái tên Nana này.

Cả khu phố nơi Satoru lớn lên,

Cả cánh đồng mạ non xanh biếc đung đưa theo gió,

Cả tiếng biển khơi ì ầm đầy đe dọa,

Và ngọn núi Phú Sĩ oai nghiêm như đang đâm thẳng về phía mình,

Cả chiếc ti vi cũ tôi rất thích nằm cuộn tròn trên nóc,

Cả bà mèo Momo dễ mến hiền dịu,

Cả Toramaru lông vằn nghịch ngợm,

Cả chiếc phà màu trắng vĩ đại nuốt chửng hàng tá xe hơi vào bụng,

Cả lũ chó vẫy đuôi thân thiện với Satoru trong khoang tàu dành cho thú nuôi,

Cả con mèo Chinchilla độc miệng nhưng vẫn chúc chúng tôi may mắn,

Những dải đất chạy dài đến vô cùng ở Hokkaido,

Những bụi hoa tím và vàng tươi đầy sức sống,

Cánh đồng hoa lau dập dờn như sóng biển,

Lũ ngựa chậm rãi gặm cỏ,

Màu quả thanh lương trà rực rỡ,

Những sắc đỏ đậm nhạt khác nhau của quả thanh lương trà mà Satoru đã dạy,

Rừng bạch dương vươn cao thanh mảnh,

Khu mộ quạnh hiu,

Bó hoa cầu vồng bảy sắc,

Nhà nai lưng đốm trắng lấm tấm, đuôi hình trái tim,

Và cả dải cầu vồng đôi rực rỡ vươn lên từ mặt đất...

... Tôi sẽ ghi nhớ suốt đời.

Cả Kosuke, Yoshimine, Sugi và Chikako, và nhất là Noriko, người đã nuôi nấng Satoru đến khi trưởng thành để tôi có thể gặp anh.

Những người đã đi qua cuộc đời Satoru, tôi cũng sẽ nhớ mãi không quên.

Đã hạnh phúc đến mức này rồi, tôi còn cần gì khác cơ chứ?

“Chỉ tại dì chuyển chỗ làm thường xuyên quá, cứ mỗi lần cháu vừa kết bạn mới là... Xin lỗi đã làm tuổi thơ cháu phải cảm thấy cô độc.”

“Không đâu ạ, cháu vẫn làm quen được với bạn bè khắp nơi đấy chứ. Lúc chia tay Kosuke thì đúng là buồn thật, nhưng lúc lên cấp hai cháu quen Yoshimine này, lên cấp ba lại có Sugi và Chikako làm bạn, tuy chuyện nhận nuôi cuối cùng chẳng đi đến đâu nhưng cái chính là bạn bè cháu ai cũng niềm nở chào đón Nana. Lúc cần, chỉ mới ngỏ lời một tiếng mà biết bao nhiêu người sẵn lòng giúp đỡ nên có thể nói là không uổng một kiếp đấy chứ ạ?”

Satoru nhẹ nhàng vươn tới nắm chặt hai bàn tay Noriko.

“Mà cho dù bị tất cả từ chối đi nữa, cháu vẫn còn dì mà.”

Noriko cúi gầm mặt, hai vai run rẩy.

“Hơn nữa, chính nhờ dì mà cháu mới được gặp cha mẹ. Được ở bên cạnh dì và ngày ngày cùng ôn lại những kí ức về cha mẹ, sao cháu có thể không cảm thấy may mắn?”

Satoru nói đúng đấy, Noriko, bà đừng khóc nữa.

Những ngày cuối cùng của chúng ta không nên trôi qua trong nước mắt nhòe nhoẹt, mà phải tươi tắn lên, phải cười nhiều hơn thì mới cảm nhận được hạnh phúc chứ!

Một ngày kia, Satoru phải chuyển vào nằm viện dài ngày.

“Chờ vài ngày là người ta lại cho tao về ấy mà.”

Anh vừa xoa đầu tôi vừa an ủi, sau đó xách túi đựng quần áo và vật dụng hằng ngày lên rồi ra khỏi nhà. Những chuyến ra vào bệnh viện cứ mỗi lần lại kéo dài hơn. Bảo ba bốn ngày nhưng thường phải nằm lại cả tuần. Bảo một tuần lại thường bị kéo dài đến mười ngày, nửa tháng.

Số quần áo Satoru mang theo từ Tokyo dần dần trở nên không vừa người nữa, áo cứ rộng ra còn quần thì như muốn tụt khỏi vòng eo gầy nhẳng. Ngay cả khi ở trong nhà, Satoru cũng phải đội mũ len trùm kín đầu, tôi không rõ tình trạng sức khỏe của anh thế nào nhưng tóc càng lúc càng mỏng đi, rụng nhiều hơn, cho tới một ngày trông anh chẳng khác nào sư ông ngoài miếu. Chả lẽ bệnh viện còn có quy định bắt người ta phải cạo đầu? Trong lúc tôi miên man suy nghĩ thì xem chừng anh đã quyết tâm, tự mình ra tiệm cắt tóc.

Lại một ngày kia, trong khi gom quần áo chuẩn bị cho chuyến nhập viện dài ngày, Satoru đã với lấy tấm hình để đầu giường bỏ luôn vào túi xách. Đó là tấm hình chụp chung với tôi từ xưa lắm rồi. Lúc còn ở Tokyo, tấm hình ấy luôn yên vị trên đầu giường Satoru, chưa bao giờ xê dịch.

Chuông báo động trong đầu tôi réo vang.

Tôi nhanh nhảu chạy tới, vừa cào cái lồng để trong góc phòng vừa kêu meo meo, chúng ta cần cả cái này nữa phải không?

Satoru kéo khóa túi xách lại, cười buồn nhìn tôi, “Nana cũng muốn đi theo phải không?”

Anh cúi xuống mở nắp lồng ra, tôi lập tức chui gọn vào chờ nắp lồng đóng lại... Nhưng sau đó, Satoru lại xoay cái lồng vào tường.

Này này, như thế làm sao đây chui ra được? Đừng có đùa nhau chứ...

“Nana thông minh lắm, cho nên sau này Nana vẫn phải ngoan đấy nhé.”

Không! Tôi cật lực cào vách lồng kèn kẹt. Anh đang nói quái quỷ gì thế hả Satoru?

Nhưng Satoru đã nhấc túi lên và từ từ đứng dậy. Anh bước thẳng ra cửa phòng mà không mang tôi theo.

Chờ đã, chờ đã! Tôi vừa điên tiết cào vách lồng vừa bồn chồn chạy qua chạy lại, lông dựng ngược cả lên, gào thét trong tuyệt vọng.

“Nana ngoan đi nào...”

Im miệng! Ngoan ngoan cái đầu anh ấy! Tôi tuyệt đối, tuyệt đối không tha thứ cho anh cái tội dám bỏ tôi lại hôm nay đâu!

“Ngoan đi chứ, đồ ngốc!”

Đồ ngốc?! Ai trong hai chúng ta mới là đồ ngốc hả! Quay về đây! Quay về với tôi mau!

Mang tôi theo với!

“Tao cũng có muốn bỏ mày lại đâu! Tao thương mày thế cơ mà, đồ ngốc!”

Tôi cũng thương anh lắm, đồ ngốc chết tiệt!

Satoru chạy ra khỏi phòng như thể muốn trốn khỏi tiếng kêu gào thảm thiết của tôi, cánh cửa phòng nặng nề đóng sầm lại như một cú đấm tống thẳng vào giữa ngực.

Quay về đây! Quay về đây, quay về đây, quay về đây, quay về đây với tôi nào!

Tôi muốn làm mèo của Satoru cho đến giờ phút cuối cùng kia mà.

Mặc cho tôi gào khóc đến khan cả tiếng, cánh cửa đóng chặt kia không mở ra lần nào nữa. Tôi cứ gào, gào mãi, gào mãi, gào mãi, cả căn phòng ngập tràn tiếng khóc than nức nở.

Không biết bao nhiêu thời gian trôi qua, mãi đến khi căn phòng chìm trong bóng tối mới nghe “cạch” một tiếng, cánh cửa từ từ hé mở. Cảnh tượng khủng khiếp khi nó đóng sầm lại dường như chỉ còn là một cơn ác mộng.

Nhưng người bước vào là Noriko. Bà từ từ kéo cái lồng khỏi vách tường, mở nắp ra. Nếu Satoru không trở lại thì tôi còn nhảy xổ ra với ai? Vì thế tôi chỉ hậm hực quay đi, định lủi thủi trèo lên giường, nhưng một bàn tay đã rụt rè vươn tới.

Bàn tay chạm lên đầu, vuốt nhẹ sau tai, lần xuống cổ gãi gãi dịu dàng... Bà không sợ tôi cắn nếu đưa tay gần miệng tôi nữa sao?

Có vẻ như đã khỏi bệnh sợ mèo rồi nhỉ?

“Satoru nhắn lại... là nhờ tao chăm cho mày đấy Nana, ‘vì Nana là con mèo yêu quý của cháu’, thằng bé nói thế đấy Nana...”

Tôi biết quá rõ ấy chứ. Tôi biết mình là con mèo yêu quý của Satoru mà.

“Tao chuẩn bị cơm cho mày rồi. Satoru còn gỡ thịt gà cho mày nữa cơ, bảo là hôm nay phải chiều Nana hơn mọi ngày...”

Sao khác hẳn với lúc nhẫn tâm bỏ tôi lại mà đóng cửa đánh sầm rồi đi thế?

“Phòng bệnh của Satoru tuy nhỏ nhưng vẫn là phòng đơn, với cả trong phòng không có hơi hám bệnh viện gì cả nên Nana cứ yên tâm nhé. Các y tá của Satoru trông cũng có vẻ tử tế. Satoru muốn những ngày cuối cùng của nó thật yên bình, nên bên bệnh viện người ta giới thiệu phòng này cho tao...”

Vừa vuốt ve tôi, giọng Noriko vừa vỡ ra, run rẩy.

“Cho nên Nana không cần phải lo lắng cho Satoru đâu...”

Nhưng làm sao có thể không lo cho được, nơi ấy có tôi bên cạnh Satoru đâu.

“Lúc nó vào phòng bệnh, việc đầu tiên nó làm là lấy tấm hình chụp với Nana ra để lên đầu giường. Giống y như ở nhà mình vậy. Nana cứ yên tâm đi.”

Đừng nói vớ vẩn. Một đằng chỉ là hình chụp, một đằng là mèo thật, khỏi cần suy nghĩ cũng biết bên nào hơn chứ!

Có tôi bên cạnh rõ ràng tốt hơn hẳn kia mà, vừa ấm vừa mềm, có thể ôm thay gối nữa!

... Thế nhưng...

Tôi lặng lẽ thè lưỡi liếm bàn tay Noriko. Trước đây bà thường chê lưỡi mèo quá ráp nên không thích bị liếm chút nào.

Nhưng lúc này Noriko đang khóc, nên cơm tối cứ để đó tôi sẽ ăn sau cũng được. Dù sao cũng có thịt gà lạng xương, món tôi thích nhất.

Ngoại trừ giờ ăn và đi vệ sinh, thời gian còn lại tôi chỉ nằm khoanh tròn trong phòng Satoru.

Mỗi lần nghe tiếng lạch cạch ở cửa, tôi lại phóng vụt ra, lỡ đâu Satoru trở về, nhưng lần nào người bước vào cũng là Noriko.

Mỗi lần như thế, cái đuôi vốn đang giương cao hăng hái lại ỉu xìu cụp xuống, tôi chán nản quay về phòng Satoru tiếp tục nằm dài chờ đợi. Chẳng việc gì phải xấu hổ vì cụp đuôi xuống khi không gặp được một người, không nhìn thấy Satoru thì đương nhiên phải cảm thấy đau khổ rồi.

Có vẻ Noriko được Satoru dặn dò rất kĩ nên thỉnh thoảng lại rủ tôi ra ngoài chơi. Nhưng nếu không phải đi cùng Satoru, tôi chẳng hứng thú gì phơi mình giữa những con đường trơn trượt ngập đầy tuyết trong cái rét căm căm này cả.

Bản thân Satoru không hiểu, tất cả mọi người xung quanh cũng không hiểu, anh có ý nghĩa với tôi đến nhường nào.

Ngày lại ngày, tôi đều chăm chỉ đứng lên cửa sổ ngóng ra đường. Cảnh sắc ngoài kia cứ thế nối liền, nối liền nhau không dứt, chắc chắn cũng nối liền với căn phòng nơi Satoru đang ở lúc này.

Satoru ơi, chỗ anh bây giờ ra sao?

Hôm nay bão tuyết thật dữ dội. Ngoài cửa sổ trắng xóa một màu, mờ mịt đến độ chẳng thể nhìn thấy ánh đèn hắt ra từ những ngôi nhà kế cận nữa. Nơi anh ở cũng giống như thế chứ?

Hôm nay trời nắng đẹp rồi này. Mặt trời lên cao rọi nắng qua cửa sổ. Nhưng trông bầu trời cao vời vợi và xanh biếc thế kia thì chắc vẫn còn lạnh nhỉ?

Đám sẻ đậu trên mấy đường dây điện hôm nay trông to xù, tròn ủm. Trời xám như chì đúc, không đổ tuyết nhưng xem chừng bên ngoài lạnh đến thấu xương.

Có một chiếc xe hơi đỏ chói vừa chạy ngang qua đấy Satoru. Màu thanh lương trà anh đã dạy tôi đấy. Nhưng tôi có cảm giác màu quả thanh lương trà vẫn đậm và rực rỡ hơn. Loài người đúng là rất giỏi trong việc tạo ra đủ thứ màu sắc, nhưng xem chừng họ vẫn chẳng thể nào tái hiện được toàn vẹn những sắc màu của tự nhiên, phải không?

Từ phòng anh có thể nhìn thấy những gì? Thời tiết nơi ấy có giống như tôi nhìn thấy từ bậu cửa sổ này không?

Một ngày kia, Noriko bước vào phòng của Satoru.

“Nana, mình cùng đi gặp Satoru nhé?”

Gì cơ?!

“Trông Satoru dạo này buồn lắm, chắc thằng bé mong gặp Nana chết đi được ấy, nên tao xin với người ta rồi. Bác sĩ bảo không thể cho mày vào tận phòng bệnh được, nhưng có thể mang mày theo cho gặp Satoru ngoài sân lúc nó ra ngoài đi dạo.”

Noriko, bà thật tuyệt vời!

Tôi vội vàng chuồi ngay vào lồng cho Noriko xách theo. Chúng tôi cùng leo lên chiếc xe đa dụng màu xám bạc. Hình như kể từ khi Satoru nhập viện, Noriko chuyển sang sử dụng chiếc xe này luôn, nhưng với tôi thì đây là lần đầu tiên trông thấy nó kể từ lần cuối đi du lịch cùng Satoru.

Đó là một nơi cách nhà chúng tôi hai chục phút đi xe hơi.

Không ngờ Satoru lại ở gần đến thế!

Nếu là Satoru thì tôi chẳng cần chờ cửa lồng mở khóa đã nhấp nhổm phóng ra rồi, nhưng vì lần này đi cùng Noriko nên tôi ngoan ngoãn ở yên tại chỗ. Noriko vốn không quen với cách cư xử và suy nghĩ của loài mèo nên lần này bà đã để cái lồng ở băng ghế sau, thành ra suốt chuyến đi tất cả những gì tôi nhìn thấy chỉ quanh quẩn trong lòng xe.

“Ngoan ngoãn chờ ở đây nhé Nana, tao sẽ dẫn Satoru tới.”

Nói xong, Noriko xuống xe. Còn tôi an phận ở nguyên chỗ của mình, kiên nhẫn chờ đợi.

Tôi có thể ngoan ngoãn được mà. Tôi có thể ngoan ngoãn được chứ. Lúc chia tay, Satoru đã nhiều lần dặn tôi phải ngoan ngoãn còn gì.

... Đương nhiên...

Đương nhiên tôi có thể ép mình làm một con mèo ngoan ngoãn. Bởi tôi là một con mèo biết giữ chữ tín, bất cứ ở đâu, bất kì lúc nào, tôi cũng luôn tự dặn mình phải hoàn thành trọn vẹn những việc cần làm.

Chẳng bao lâu Noriko đã trở lại, xách cái lồng ra khỏi xe.

Bệnh viện đứng im lìm giữa một khu dân cư vô cùng yên tĩnh. Cả bãi đỗ xe chìm trong một làn tuyết mềm mại. Mấy chậu cây và băng ghế đá ven đường cũng bám đầy tuyết trắng như thoa phấn. Dưới lớp tuyết kia hẳn là biết bao mầm xanh cùng nụ hoa đang chìm trong giấc ngủ vùi.

Dưới những ngôi đình có mái che xây xung quanh tòa nhà bệnh viện, người ta đặt sẵn bàn ghế đầy đủ để những khi trời chuyển mưa, khách bộ hành có thể ghé vào dừng chân. Và lúc này...

Ở đó, đang ngồi trên một chiếc xe lăn, chính là Satoru.

Tim tôi nghẹn ngào, định phóng ngay ra khỏi lồng chạy về phía anh, nhưng Noriko đã khóa cửa lồng lại nên lúc này tôi chỉ có thể cào cào ổ khóa một cách nóng nảy.

“Nana!”

Cả người anh quấn trong một đống quần áo dày sù, nhưng rõ ràng kể từ khi chúng tôi tách khỏi nhau, anh đã gầy tọp đi, sắc mặt cũng nhợt nhạt.

Gương mặt võ vàng đầy vẻ bệnh tật ấy thoáng chốc chợt ửng hồng lên như được tiếp thêm máu... Có quá tự mãn không khi tôi bỗng nghĩ màu hồng ấm áp khỏe khoắn đó xuất hiện là nhờ mình?

“Mày đã đến rồi!”

Satoru hơi ưỡn người lên trên chiếc xe lăn. Cả tôi và anh đều mong mỏi rút ngắn khoảng cách giữa hai bên. Tôi muốn phá tung cánh cửa lồng này ra mà phóng đến bên anh... nhưng rõ ràng là Noriko chẳng hiểu gì về những nỗ lực phá cửa của tôi cả, nên tôi đành phải kiên nhẫn, kiên nhẫn.

Cuối cùng Noriko cũng đến chỗ Satoru. Cánh cửa vừa bật mở, tôi lập tức phóng vút ra, gọn ghẽ nhảy phóc lên đầu gối Satoru.

Satoru im lặng ghì chặt tôi vào lòng, còn tôi vừa rên rỉ vừa ra sức dụi đầu mình vào người anh.

Hai chúng tôi rõ ràng hòa hợp đến mức này, ai lại có thể nghĩ đến việc bắt chúng tôi phải tách xa nhau chứ?

Tôi những muốn mãi mãi được anh ôm sát vào lòng, nhưng hơi lạnh xung quanh chẳng mấy chốc đã khiến xương cốt hai chúng tôi như muốn đông cứng lại. Tình trạng sức khỏe yếu ớt của Satoru lúc này không cho phép ở ngoài quá lâu.

“Satoru...”

Noriko ngập ngừng lên tiếng. Satoru cũng hiểu hoàn cảnh hiện tại của mình, nhưng anh vẫn nhất quyết không buông tôi ra.

“Tấm hình bọn mình chụp chung ấy, tao vẫn để trên đầu giường đấy.”

Ừ, có nghe Noriko nói rồi.

“Cho nên tao chẳng thấy cô đơn chút nào.”

Nói dối. Nói dối quá vụng về đến nỗi Diêm Vương cũng chẳng buồn kéo lưỡi nữa ấy chứ.

“Nana cũng phải khỏe mạnh nhé.”

Anh ôm siết lấy tôi lần cuối, ghì chặt đến nỗi muốn nghiến đứt đôi tôi, sau đó lưu luyến buông tay ra. Bị Noriko gọi về, tôi cũng ngoan ngoãn chui lại vào lồng.

“Cháu chờ ở đây nhé, để dì đưa Nana ra xe đã.”

Noriko đem tôi để vào xe rồi hối hả trở lại đưa Satoru vào phòng.

Chỉ cần chờ thêm chút nữa thôi. Tôi cạy khóa, lặng lẽ mở nắp lồng ra và chuồi lên ghế lái, chờ Noriko quay lại.

Non một tiếng đồng hồ sau, Noriko đã thấp thoáng xa xa. Bà liên tục so vai, chắc bị lạnh vì tuyết lất phất rơi. Cánh cửa chỗ ghế lái “cạch” một tiếng, mở hé ra...

... Chính là lúc này!

Tôi run mình lấy đà, phóng vọt ra ngoài!

“Nana?!”

Noriko vừa í ới gọi vừa đuổi theo sau lưng, nhưng con người chỉ có hai chân thì làm sao địch lại được loài thú có những bốn chân. Tôi nhanh chóng bỏ xa Noriko rồi phóng ra khỏi bãi gửi xe.

“Không được đâu! Quay về đây! Quay về đây ngay!”

Giọng Noriko càng lúc càng nghẹn ngào. Nhưng xin lỗi bà, lần này tôi không thể nghe lời được.

Bởi tôi là một con mèo biết giữ chữ tín, bất kì ở đâu, bất kì lúc nào, tôi đều tự nhắc mình phải hoàn thành trọn vẹn những việc cần làm.

Có một khoảnh khắc tôi dừng lại, quay đầu nhìn về phía Noriko.

Cái đuôi hơi dựng thẳng lên thành tư thế chào trang trọng.

Tạm biệt.

Sau khi để lại lời từ biệt cuối cùng, lần này tôi không mảy may chần chừ, quay mình phóng vụt vào màn tuyết trắng xóa.

Ái chà chà... tuy tôi là một chú mèo vô cùng cao ngạo nhưng cũng phải công nhận cái rét ở Hokkaido quả là một đối thủ đáng gờm.

Màn tuyết dày đặc che kín tầm nhìn trước mắt, cơn bão tuyết tối tăm mặt mũi này hẳn không phải anh em họ hàng gì với thứ gọi là “tuyết” ở Tokyo cả. Nhưng nơi đây chính là nơi đã để lại kỉ niệm cùng đi dạo phố với Satoru.

Mèo hoang sống trong thành phố nhanh chóng lẩn vào những địa điểm có thể tránh cái lạnh cắt da cắt thịt lúc này, và đương nhiên trong số đó có cả những chú mèo ngoan cường sống xung quanh khu bệnh viện. Một kẻ luôn luôn chuẩn bị tâm lý sẵn sàng quay lại kiếp lang thang bất cứ lúc nào như tôi, không lý nào lại không chống chọi qua nổi mùa đông này.

Chẳng mấy chốc, tôi đã tìm được mấy chỗ xung quanh bệnh viện có thể tá túc tránh rét. Vì khu bệnh viện rất rộng nên chẳng thiếu gì bãi giữ xe và cơ man nhà kho cho loài mèo trú thân, chưa kể đến gầm sàn và dưới lò sưởi của những căn nhà dân gần đó. Tuy nhiều địa điểm đã có những con mèo nhanh chân chiếm trước, nhưng có lẽ chúng lớn lên trong tâm lý phải biết sẵn sàng giúp đỡ nhau khi mùa rét đến, nên thay vì khư khư chiếm địa bàn làm của riêng, đại đa số mèo hoang đều chọn cách chấp nhận chia sẻ và chung sống cùng nhau.

Với khách vãng lai tứ xứ, người dân Hokkaido có thể được xem là những người hiền lành và mến khách. Tôi từng nghe Noriko và Satoru kể rằng ở đây, chuyện cho khách du lịch hoặc đám say sưa trọ lại qua đêm là chuyện thường.

Có một câu nói nửa đùa nửa thật là, nếu không giúp đỡ thì các người chết mất còn gì, nhưng có vẻ như mèo hoang Hokkaido cũng thừa hưởng được tính tốt này từ con người nơi đây.

Tôi còn được những con mèo khác chỉ cho chỗ có thể kiếm ăn, gia đình và cửa hàng nào thường có thức ăn thừa, công viên nào có các bà các cô thường cho mèo ăn. Bên cạnh bệnh viện cũng có cửa hàng tiện lợi, và nhờ vốn kinh nghiệm trong quá khứ nên tôi rất biết cách tỏ ra dễ thương và nhanh chóng dành được thiện cảm của con người, nhờ đó được cho thức ăn đầy đủ thừa mứa.

Và đương nhiên, tôi còn có thể săn mồi. Mấy con chim nhỏ và lũ chuột lù đù khi mùa đông đến chính là những con mồi lý tưởng.

Với đám mèo hoang xung quanh, tôi là một kẻ lập dị, vì chẳng ai đã được con người nhận nuôi rồi lại tự nguyện đâm đầu trở lại cuộc sống lang thang như tôi cả. Con nào nghe chuyện cũng xuýt xoa, sao cậu phải làm thế tiếc quá đi mất. Chắc chúng đều nghĩ tôi là một đứa dở hơi.

Thế nhưng, tôi có một mục tiêu cao cả hơn là được sống ấm áp thoải mái.

Tuyết đã ngừng rơi. Vẫn còn thời gian từ đây tới lúc hoàng hôn. Tôi quay lại bóng râm chỗ nhà kho, từ đó có thể quan sát cửa ra vào bệnh viện. Quả nhiên...

Satoru ngồi trên xe lăn, chầm chậm di chuyển ra khỏi cửa bệnh viện.

Cái đuôi của tôi phấn khích lắc qua lắc lại, tôi chạy nhào tới bên anh. Satoru nhìn tôi, nở nụ cười như đang khóc.

“Về nhà đi mà, Nana.”

Ái chà chà, anh phải hiểu anh đang là con tin tôi bắt được đấy nhé? Tôi cào nhè nhẹ ngang dọc khắp mặt Satoru, như thể đang bày một ván cờ Othello lên mặt đối phương.

Có vẻ như đã hiểu tín hiệu cảnh cáo của tôi, Satoru bật cười, “Mày bỏ cuộc đi thôi.”

Được lắm.

Khi tôi từ biệt Noriko và bỏ đi, hai dì cháu họ đã gần như hoảng loạn, Satoru vì quá kinh hoàng trước tin tôi mất tích nên nghe đâu đã sốt cao một trận. Bắt đầu từ ngày hôm sau, Noriko mở chiến dịch tìm kiếm tôi khắp nơi, nhưng đương nhiên tôi đâu có ngốc đến độ để cho bà bắt được. Mấy ngày sau đó, một lần Satoru tình cờ ra mái đình hôm trước hóng gió, và khi nhìn thấy tôi hí hửng chạy tới trước mặt, anh mới kinh ngạc làm sao chứ! Miệng há hốc ra hớp hớp, trông cứ như con cá mắc cạn vậy.

Đây đã hứa sẽ ở bên anh cho tới giờ phút cuối cùng mà, anh quên rồi sao?

Satoru định vươn tay bắt lấy tôi, nhưng tôi quẫy mình liên tục như một con cá mắc lưới và cuối cùng vùng thoát khỏi vòng tay anh.

Nhìn tôi cảnh giác lùi ra xa, gương mặt Satoru thoáng chốc méo xệch đi như một đứa trẻ sắp òa khóc. Anh muốn thử thách lòng quyết tâm của tôi chắc?

Satoru mếu máo gào toáng lên, Nana là đồ ngốc! Chào hỏi nhau thế đấy.

Tôi là con mèo duy nhất của Satoru. Và Satoru là bạn đồng hành duy nhất tôi chấp nhận.

Một con mèo cao ngạo như tôi không bao giờ bỏ rơi bạn đồng hành của mình. Để có thể được ở bên anh cho đến giây phút cuối cùng, tôi không ngại trở về kiếp mèo hoang nay đây mai đó.

Có vẻ nhận được tin từ Satoru nên Noriko cũng nhanh chóng lao xe tới, nước mắt nước mũi tèm lem. Chẳng biết bà mượn đâu được một cái lồng mèo to tướng định bắt tôi về, nhưng nếu để bà bắt được thì tôi đâu còn là Nana vĩ đại nữa.

Cả đám y tá bác sĩ trong bệnh viện cũng là kẻ thù nốt! Được Satoru và Noriko nhờ vả, họ còn giả tiếng mèo kêu định dụ tôi đến để bắt lấy.

Thế nhưng cứ mỗi lần Satoru xuất hiện ngoài căn đình lại thấy tôi chạy tới, và khi Satoru quay vào trong tôi lại nhanh chóng lẩn mất, xem chừng họ đã bắt đầu chấp nhận.

Cuối cùng, Noriko đành mang cái lồng bắt thú to tướng lủi thủi ra về. Đám y tá không còn giả tiếng mèo kêu dụ tôi ra nữa, và tôi vẫn cứ thế tiếp tục kiếp mèo hoang luẩn quẩn quanh bệnh viện.

Tôi trở thành con mèo “ngoại trú” của Satoru.

Những ngày trời không đổ tuyết, Satoru chắc chắn sẽ ra ngoài. Những lúc đó chúng tôi lại chia sẻ khoảnh khác hiếm hoi được ở bên nhau, tôi vừa nhỏ nhẻ ăn mẩu bánh hoặc miếng thịt gà Satoru mang tới và khoanh tròn nằm trên đầu gối anh. Còn Satoru thì gãi sau tai và dưới cổ tôi một cách dịu dàng.

Này, giống hệt như ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau ấy nhỉ?

Anh biết không, từ trước khi trở thành mèo của anh, tôi đã thích anh rồi đấy. Thật ra, tôi đã rất mong chờ ngày chúng ta được gặp nhau.

Lúc này đây niềm mong muốn đó càng trở nên mãnh liệt. Bởi tôi đã được anh trao cho cái tên Nana, có được năm năm sống bên nhau, nên lúc này tôi còn thích Satoru gấp mười, gấp trăm, gấp ngàn lần khi xưa nữa kia.

Có thể tự do gặp Satoru bất kì lúc nào mình muốn như lúc này, tôi cảm thấy hạnh phúc lắm.

“Cậu Miyawaki ơi.”

Y tá đã đến gọi Satoru rồi. Trông bà ta tầm tuổi Noriko nhưng phốp pháp hơn nhiều.

“Cháu xin lỗi, cháu vào trong ngay đây ạ.”

Vừa trả lời Satoru vừa ôm ghì lấy tôi lần nữa. Lần nào chia tay anh cũng siết lấy tôi thật chặt, như thể lần nào cũng là lần cuối.

Tạm biệt, tạm biệt, hẹn mai gặp lại. Nhất định ngày mai phải gặp nhau đấy nhé.

Tôi khẽ khàng liếm tay Satoru lần cuối rồi nhảy khỏi lòng anh.

Ngoài ra, việc tôi trở thành chú mèo “ngoại trú” của bệnh viện cũng đem lại không ít lợi ích cho những con mèo hoang khác quanh đó. Cảm động trước việc đến thăm Satoru chăm chỉ không biết mệt mỏi của tôi, các y tá và khách thăm bệnh khác thường rải thức ăn cho mèo khắp nơi, người nào cũng lén lút làm như chỉ có mỗi mình biết, nhưng họ không ngờ rất nhiều người khác cũng có cùng ý tưởng.

Một mình tôi làm sao ăn hết từng ấy thức ăn, nên đây cũng là cách trả ơn cho những con mèo đã giúp đỡ tôi ban đầu.

Đã nhiều ngày nay trời đổ tuyết không ngớt.

Chờ đến khi tuyết sắp ngưng, tôi theo thói quen quay trở lại dưới bóng kho hàng nhìn về phía cửa ra vào bệnh viện.

Hôm ấy trời trong nắng đẹp là thế, mà sao Satoru không xuất hiện?

Mãi tới khi mặt trời sắp lặn, Noriko mới lái chiếc xe thể thao đa dụng màu xám bạc tới, mặt xanh mét như tàu lá.

Khi tôi chạy tới, bà chỉ hấp tấp nói, “Xin lỗi mày, để sau nhé!” rồi bước vội vào trong.

❆❆❆

Giữa cơn bão tuyết, tình trạng sức khỏe của Satoru đột ngột chuyển biến xấu.

Chẳng lẽ đã tới lúc...? Noriko mang theo tâm trạng nặng như đá đeo vội vàng chạy vào bệnh viện giữa làn tuyết đổ.

Bà ở lại bệnh viện nhiều ngày, thế nhưng trong khoảng thời gian đó, Satoru không hề tỉnh lại.

Mỗi sáng bà lại tạt về nhà soạn thêm ít vật dụng cá nhân và tranh thủ chợp mắt, vì trên chiếc giường xếp trong phòng bệnh cháu mình, chẳng bao giờ bà ngủ yên được.

Chiều hôm ấy có điện thoại từ bệnh viện.

Bệnh nhân nguy kịch. Vào gấp.

Vừa chạy tới cửa bệnh viện thì Nana đã từ đâu chạy ra trước mặt, nhưng bà chỉ có thể nói với nó, “Xin lỗi mày, để sau nhé!”

Con mèo hẳn đã phải nhịn đói nhiều ngày vì bão tuyết, nhưng lúc này quả thật bà không còn tâm trí nào chăm chút cho nó nữa.

Trong phòng bệnh quen thuộc, Noriko không thể làm gì khác ngoài việc đứng nhìn.

Nhịp tim của Satoru được đo bởi chiếc máy điện tầm đồ hiện lên màn hình những làn sóng mỏng manh, càng lúc càng yếu dần.

Còn bà thì chỉ biết đứng lặng sau lưng mấy cô y tá đang tất bật xung quanh cháu trai mình.

Cô y tá đứng bên tủ đầu giường của Satoru nghiêng người, làm hai tấm hình chụp được đặt song song trên đó rớt xuống, Noriko vội vàng nhặt lên để không ai giẫm phải.

Một tấm Satoru chụp chung với Noriko, tấm còn lại chụp chung với Nana. Tấm chụp chung với bà vốn được thằng bé trưng ngoài phòng khách, còn tấm với Nana thì đặt trên đầu giường.

Ngay lúc ấy, từ bên ngoài chợt vọng vào tiếng mèo kêu nghe não lòng. Kêu mãi, kêu mãi, kêu mãi.

Là Nana.

“Xin các cô...”

Trước khi kịp suy nghĩ thấu đáo, Noriko buột miệng. Nếu là bình thường, bà không bao giờ dám yêu cầu điều này.

“Xin các cô cho con mèo vào với được không ạ? Nó là mèo cưng của Satoru...”

Đây là lần đầu tiên trong đời Noriko yêu cầu một điều không tưởng như vậy.

“Tôi xin các cô mà! Xin cho nó vào với!”

Bà y tá trưởng trả lời với vẻ thoáng trách móc.

“Cô không cần phải hỏi, vì có hỏi thì chúng tôi cũng chỉ có thể nói ‘không được’ mà thôi!”

Như thể được khuyến khích, Noriko vội chạy bổ ra khỏi phòng, vụt qua hành lang bất chấp cảnh báo “Cấm chạy” dán khắp nơi, bước vội từng ba bốn bậc thang mà lao thẳng xuống dưới tầng trệt.

Bà tông cửa bệnh viện, dáo dác nhìn xung quanh.

“Nana! Nana ơi, lại đây!”

Từ trong bóng tối, Nana phóng tới như một quả bóng lông trắng muốt. Ôm chặt con mèo trong tay, Noriko vội vã quay trở lại phòng bệnh.

“Satoru!”

Trong phòng bệnh, các y tá đã xử lý xong những bước cuối cùng.

Mặt nạ oxy đã được tháo ra khỏi mặt Satoru mà đặt ngay ngắn trên gối thằng bé.

“Satoru ơi, Nana đến đây này!”

Hàng mi khép chặt bỗng hơi run lên. Rồi từ từ, đôi mắt Satoru chậm chạp, cố sức mở ra như thể phải chống lại nghìn cân trọng lực.

Đôi mắt ấy đầu tiên nhìn thấy Nana, nhìn sang Noriko, rồi lại từ từ đảo về phía Nana.

Lồng ngực Noriko thắt lại đau đớn. Bà run rẩy nâng bàn tay buông thõng của Satoru lên từ từ xoa đầu Nana.

Đôi môi Satoru hơi mấp máy. Không có âm thanh nào thốt ra nhưng Noriko có thể nghe rõ điều thằng bé muốn nói, Cảm ơn dì.

Màn hình điện tâm đồ run rẩy lần cuối rồi biến thành một đường ngang thẳng tắp.

Nana hãy còn mải miết dụi đầu vào bàn tay đã cứng đờ của chủ mình.

Bệnh nhân đã qua đời, y tá chính thức thông báo. Bà y tá trưởng quay sang tiếp lời:

“Mèo cũng vào thăm bệnh thế này thì khổ cho chúng tôi quá, xin cô nhanh chóng đưa nó ra ngoài giúp nhé.”

Không khí đang trầm uất u buồn thoáng chút dịu lại. Vẻ mặt các y tá chứa đầy vẻ thông cảm dịu dàng. Dường như vừa sực tỉnh khỏi cơn mê, Noriko cũng cười cười đáp lại vẻ biết ơn.

Rồi ngay tức khắc, như có ai đó vừa vặn một cái vòi nước trong đầu, nước mắt Noriko bỗng chốc tuôn như suối.

Chỉ khi còn bé bà mới bật khóc tức tưởi thế này.

Ngay cả khi anh chị qua đời, vì quyết tâm phải trở thành chỗ dựa vững chắc cho Satoru nên bà cũng không hề để rơi nước mắt.

Các y tá nhanh chóng thu dọn chỗ máy móc trong phòng.

“Nhờ cô mau chóng mang con mèo ra ngoài giúp nhé.”

Bà y tá trưởng nhắc nhở lần cuối với vẻ tiếc thương và thông cảm.

Hồi lâu sau, chừng như đã khàn cả cổ, tiếng khóc đau đớn dần dần dịu đi thành tiếng nấc nghẹn ngào.

Khi bình tĩnh lại, bà mới nhận ra bàn tay mình đang được liếm láp, liên tục. Thật dịu dàng, dịu dàng.

“Mình cùng đưa Satoru về nhà thôi, Nana.”

Như thể để trả lời, Nana lại liếm lần nữa.

“Tao tin rằng Satoru đã rất hạnh phúc đấy.”

Nana khẽ cụng trán mình vào lòng bàn tay Noriko, rồi lại tiếp tục liếm láp một cách thật dịu dàng.

« Lùi
Tiến »