Ngàn Dặm Xa

Lượt đọc: 49759 | 7 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16
văn chương tả về sa mạc. trích đoạn tập thơ: bài ca chép trên vết bánh xe rơm.

Cho đến nay khắp gầm trời vẫn còn hai điều bí ẩn. Đó là nguồn gốc sự

sống và nguồn gốc quả đất. Các độc giả ơi cho dù còn hai điều bí ẩn trên nhưng chúng ta cũng biết rằng ngay từ lúc mới tạo thành, quả đất luôn chịu đựng những vận động thăng trầm mãnh liệt. Nó xảy ra âm ỉ, huyền bí, trải qua hàng triệu năm trời, làm thay đổi lớp vỏ ngoài của trái đất. ( Hay nói như nhà địa lý học nổi danh Rùa Đá, thì làm thay đổi lớp cùi của quả đất ).

Chỗ lõm xuống thành sông thành biển, chỗ lồi lên thành núi cao, lại có chỗ phẳng lì, đá bị bóp vụn ra thành cát, cát nhiều vô kể, tụ cồn lớp lớp như đại dương. Nơi đó gọi là sa mạc.

Sa mạc rất rộng, rất nóng. Ai cai quản sa mạc? Không có kẻ nào khác,

ngoài những cơn gió hung dữ. Giữa một trưa hè oi bức, mặt trời đổ lửa xuống chảo cát khổng lồ nóng rẫy lên như rang. Đột nhiên có những tiếng hú rùng rợn vang lên. Bầu trời tối xầm lại, mặt trời đỏ ngầu như ứa máu. Và trong bụi đen xoáy tròn của những đám mây sà xuống, hàng vạn cồn cát đang nằm lịm như một đại dưong chết, bỗng đùng đùng nhổm dậy tiến vào lấp kín các bình nguyên xanh rờn cỏ.

Sa mạc là biển cát mênh mông, giấu đầy tai họa và những chuyện bí hiểm.

Đã bao đời nay rồi, muôn loài vừa kinh sợ sa mạc, vừa tò mò thèm khát

những kho của vô tận cất giấu trong lòng sa mạc. Những kẻ hèn yếu, dút dát thì đừng có bén mảng đến sa mạc làm gì mà chết uổng đời. Còn những ai gan góc, khôn ngoan thì đã từng đóng xe, quẩy gánh, mở bao cuộc lộ trình xuyên sa mạc để buôn bán lùng kiếm của ngon vật lạ ở đời. Và không ít kẻ ra đi đã gửi đời cho cõi vô tận không còn có ngày về. Một đống xương khô vương vãi trong ngôi miếu đổ nát, những cỗ xe gãy tan tành vứt bên đường, từng đàn chim ác sải cánh, kêu gào quanh những ngôi mộ cô đơn, gối vào doi cát. Đó chẳng phải là dấu vết của một cuộc lộ trình, một cuộc đời ngang dọc còn lưu lại đó hay sao?

Trong chuyến đi lang thang trên sa mạc khô cằn cùng với Kiến Vống,

những phút rỗi rãi trong buổi chiều tà nghỉ lại ven đường, tôi có ghi chép lại một vài mẩu chuyện nhỏ. Tập bản thảo này bị thất lạc trong hoàn cảnh nào tôi cũng không nhớ nữa. Nghe nói sau này lọt vào tay thi sĩ Ong Vàng nổi tiếng. Thi sĩ mến cuộc đời chìm nổi của tôi, nên có gửi tặng cho tôi một hũ mật ong chính cống. Và đặt cho tập chép ấy một cái tên ngồ ngộ : “Những bài ca chép trên vết bánh xe rơm”.

Đỡ phải kể dài dòng, xin mời độc giả thưởng thức một vài bài ca - trích

trong tập đó, để hiểu thêm về chuyến chu du của tôi.

Những bài ca chép trên vết bánh xe rơm.

(Trích đoạn)

Bài ca tâm sự

Đã mười hôm xe rơm mải miết

Bon bánh trên sa mạc hoang vu

Ôi chuyến đi buôn cát mịt mù

Kinh thành Nắng chắc còn xa lắc.

Cây xương rồng

Xe lăn qua miếu đổ nát

Gặp cây Xương Rồng đói khát

Chìa ra nắm cành đầy gai

Như đang hậm họe dọa ai.

Ngày nắng nỏ

Đường xa cứ đi hoài

Vết lộ trình mê mải

Cát trắng, lại cát trắng

Gió đùa trên đầu ta

Muôn ngàn doi cát xa xa

Giăng thành chiến luỹ, thách ta xông vào.

Đêm mơ về tổ cũ

Nhớ về tổ cũ gò Me

Có cây Lúc Lắc lá xoè đơm hoa

Đêm dài ngủ nẻo trời xa

Giật mình thức giấc ngỡ nhà đâu đây

Thảm cỏ non sương rơi đầy

Tôi cùng Kiến bạn vui vầy sớm trưa

Kìa đồng nội sau cơn mưa

Cỏ cây tươi tốt như vừa tưới xong

Hoa Ngô bay khắp cánh đồng

Cho chàng Châu Chấu mơ màng dạo chơi

Đêm khuya sao rắc đầy trời

Ra xem Đom Đóm lả lơi lập lèo

Mùa thu về vắng tiếng Ve

Cây thay lá mới, Chích Choè hót vang

Đàn Ong rộn rã lên đàng

Bay đi tìm cánh hoa vàng ngẩn ngơ.

Gặp bão cát

Trời chiều rất oi bức

Sa mạc vắng lạ thường

Không khí đặc quánh lại

Như báo điều bất thường

Hú hú hú - bỗng chốc

Gió gào lên hãi hùng

Cuốn lên cơn lốc bụi

Che phủ vầng mặt trời.

Hùng mạnh sao những cơn bão cát

Như đàn Trâu dữ tợn quăng mình

Xe rơm bị quật đổ nhào

Tôi và Vống vội chui vào gầm xe

Nằm dưới đó chúng tôi nhìn thấy

Sóng cát khổng lồ ào ạt cuốn trôi

May mà to phúc - bọn tôi

Sắp chôn biển cát. Lạy trời bão

tan.

Chui khỏi xe thân còn run rẩy

Vẫn ngỡ là đương ở trong mơ

Chú chàng Kiến Vống bơ phờ

Lên xe mà vẫn ngây đờ khúc đuôi.

Bạn đường

Gặp một đàn Kiến Đen buôn mật

Cẳng gầy khô, tính nết lầm lì

Nhập thành một bọn cùng đi

Qua sa mạc vắng se se nỗi buồn.

Những chiều muộn đứng bên doi cát

Túm tụm quanh một hũ mật nồng

Chào mời nhau húp thoả thê

Rồi kể lể chuyện đời kỳ quặc

Tôi nhớ cụ Kiến Đen râu bạc

Khi đêm về là cất lời ca

Giọng khàn khàn mỏi mệt bay xa

Theo gió lẫn vào đêm dày đặc

Lời ca kể đời ai lưu lạc

Sống can trường và chết thảm thương

Lòng thuỷ chung của kẻ bạn đường

Thà mất của, quyết không bỏ bạn.

Ta sẽ tới những kinh đô cát sạn

Tắm nắng trời, uống gió bốn phương

Sẽ đọ gươm với gã dị thường

Sống vất vưởng bị họ hàng ruồng bỏ…

Chống lại bão cát

Lại bão cát bất ngờ ập đến

Sa mạc gầm lên cát cuốn mù trời

Bọn buôn mật khôn ngoan nằm xuống

Xếp chồng xe vây thành tường luỹ

Che đỡ cho thân Kiến yếu mềm

Chụm đầu quấn chặt râu nhau

Chống đuôi cong tếu lâu nhâu ra ngoài

Mặc kệ gió suốt đêm gào thét

Vật vã trên sa mạc hoang vu

Sáng ra trời quang, mây tạnh

Đoàn Kiến Đen buôn mật chui ra

Phủi cát bám trên lưng, trên cánh

Vểnh râu lên, tất cả cười ha hả

Vui vẻ nhất không ai thiệt mạng

Chén no nê rồi lại lên đường.

Chia tay

Đường đến đây phân làm đôi ngả

Bọn Kiến Đen buôn mật rẽ ngang

Cỗ xe rơm nép sát đường

Nhường lối xe mật đầy sóng sánh

Lời tạm biệt vang lên

Khua cẳng, múa râu chào

Chúc nhau câu thượng lộ

Mà lòng dạ xốn xang

Thôi thế là tạm biệt

Cắm cúi đẩy xe đi

Đi rồi lại đứng lại

Đôi râu cứ ngẩn ngơ

Chiều vàng xuống kia rồi

Mây trời sao đỏ thế

Đường ngoằn nghèo xa tắp

Đi một mình buồn ghê

« Lùi
Tiến »