Xe ngựa của Thiết gia đưa một đám phụ nhân chuẩn bị rời đi, tâm tình Thiết Tâm Nguyên cực tệ, cảm thấy mình tình toán thiếu chu đáo làm hại mọi người.
Lão Cẩu đi bộ dắt ngựa đột nhiên hét lên:” Nguy lâu sắp đổ rồi!”
Thiết Tâm Nguyên vén vội rèm xe lên chỉ thấy Nguy lâu đang lung lay, nhất là tầng cao nhất, ngói đang rơi rào rào, đám nha dịch xông vào trước đó đang cuống cuồng chạy ra.
Trong tiếng la hét kinh hãi xen lẫn tuyệt vọng, Nguy lâu ngả về phía đường sông, những tiếng rắc rắc kinh khủng truyền xa cả dặm, thế rồi một tiếng động lớn làm mọi người bất giác đưa tay bịt tai, Nguy lâu đã đổ, mặt băng dày bị đập vỡ, lầu gác từ từ chìm xuống ...
Tới lúc này Thiết Tâm Nguyên không nhịn được phì cười, cười lăn cười bò, đấm sàn cười không ngồi dậy nổi, Vương Nhu Hoa vỗ đầu y một phát:” Làm sao?”
“ Bọn họ .. họ đuổi lợn lên tầng trên ... thế là ...”
Chẳng cần nghe y nói hết người khác cũng đoán ra, Lão Câu cười chảy nước mắt.
Hoàng bì tượng nhảy nhót:” Ha ha ha, lão tử không cần chuyển hiệu nữa, Lão Cẩu, ông cũng không cần đi đâu nữa, xong ... xong cả rồi, mọi thứ lại như cũ.”
Vương Nhu Hoa cũng vui vẻ, kiến nghị:” Không về nữa, mọi người tới ngõ Tảo Trủng, hôm nay mời các vị thưởng thức món mới của cửa hiệu.”
Lão Cẩu vỗ tay:” Nhất định phải thử, chưa nói lão hán hôm nay chưa hạt cơm nào vào bụng, đói mờ mắt rồi, đi mau, đi mau.”
Xe ngựa chuyển hướng, một đám hán tử trung niên hoan hỉ chạy theo xe như đám trẻ con, không biết ai bắt đầu, thế là bọn họ "hồ hề, hồ hề" hát vang.
Thiết Tâm Nguyên vén một khe nhỏ nhìn Nguy lâu dần biến mất, thầm nhủ trong lòng :" Lương bá bá, mong rằng hôm nay bá bá thật thống khoái."
Có lẽ Lão Lương trên trời linh thiêng, một ngôi sao băng xẹt qua bầu trời, mang theo vệt sáng dài, không biết đi về nơi nào.
….... ........
Đã canh hai rồi mà trong hiệu bánh canh Thất gia vẫn náo nhiệt vô cùng, Lão Cẩu trên đường đi mua một vò rượu lớn, cũng chẳng dùng chén, bẻ lau sậy bên đường làm ống, cắm vào vò rượu hút.
Bốn năm đứa bé đứa nào đứa nấy cầm khúc xương lợn gặm lấy gặm để, Quách đại tẩu ngủ lại trông cửa hiệu xuyên qua lại như bươm bướm, lúc thì đùa với người này cài câu, lát lại đụng vai nam nhân khác câu dẫn người ta cưới mình.
Trước mặt Thiết Tâm Nguyên là một bát hành to, đang ra sức bóc vỏ, Vương Nhu Hoa mặc tạp dề mỉm cười nhìn mọi người phá phách ở đại sảnh, vừa dùng đũa khuấy đều trứng trong chảo, sau đó cho cơm trắng phau phau vào, rải hành hoa, động tác thuần thục.
Thiết Tâm Nguyên cầm củ cà rốt đưa lên:” Mẹ quên cho cà rốt.”
“ Dưa ngốc, cà rốt đắt lắm, nhà ta rang một bát cơm bát mười đồng, cho cà rốt làm gì, mẹ thấy không cho còn ngon hơn.”
Mẹ dùng cả cả thủ đoạn gian thương với mình rồi, Thiết Tâm Nguyên bướng bỉnh nói:” Con thích ăn cà rốt, mẹ chê phí tiền thì sao không bỏ cả trứng luôn.”
Vương Nhu Hoa búng mũi nhi tử:” Nếu không cho cả trứng thì ăn chẳng có tư vị gì, món này trứng là nguyên liệu chính, con thích ăn củ cải thì làm riêng, mẹ làm cơm rang để bán, tiết kiệm chút nào kiếm thêm chút đó.”
Thấy mẹ hứng trí đang cao, Thiết Tâm Nguyên lấy trong lòng ra một viên bảo thạch:” Cái này con kiếm được.”
Vương Nhu Hoa đoạt ngay lấy, tránh mọi người ăn cơm ngoài sảnh, đưa lên đèn xem, nổi giận hỏi:” Con lại lừa ai?”
“ Đã nói là con kiếm được mà, con giúp công chúa làm một bộ khải giáp, đây là tiền công.”
Nghe tới hai chữ công chúa, hai mắt Vương Nhu Hoa cong vút, che miệng cười khúc khích:” Nếu con lừa của công chúa thì mẹ giữ cho con.”
Tối hôm đó Vương Nhu Hoa cũng chẳng nhớ mình đã rang bao nhiêu bát cơm, tóm lại tới canh ba thì hàng xóm ai nấy đều ợ hơi ngà ngà say về nhà.
Lão Cẩu lè nhè thề, hôm khai trương nhất định tới ăn một bát cơm rang, món này thực sự quá ngon.
Một đêm nhiều cảm xúc kết thúc.
Sáng hôm sau Thiết Tâm Nguyên ngủ dậy phát hiện trong chăn của mình có rất nhiều thứ lông lá, tay lần mò tóm cổ một con chó lôi khỏi đũng quần mình, con chó có vẻ rất bất mãn vì bị người ta lôi khỏi chỗ ấm áp, ra sức vẫy đuôi kêu "âu âu".
Thuận tay ném nó sang một bên, lại cho tay vào trong chăn bắt, liên tục bảy lầy, cuối cùng hồ ly cũng bị tóm cổ, vỗ đầu nó cảnh cáo sau này không được chui vào chăn của mình, đến khi hồ ly cúi đầu cầu xin mới tha.
Bị bọn chúng quấy phá, Thiết Tâm Nguyên chẳng buồn ngủ nữa, mẹ đi rồi, cho cơm nguội vào hâm lại rồi ăn qua cho xong bữa sáng.
Ra ngoài không thấy hồ ly đâu, chó con cũng không thấy đâu, cái giỏ ở góc tường cũng không thấy, hẳn bị Tiểu công chúa móc đi mất,
Ngẩng đầu lên thấy ngay chóp mũi hồng hồng của Tiểu công chúa, cười hỏi:” Hôm nay có chuyện gì mới không?”
Tiểu công chúa nghe hỏi thế bỗng nhiên rụt đầu vào, mãi một lúc sau mới thò đầu ra, rõ ràng khó khăn lắm mới nhịn được cười, vai cứ rung rung, chỉ về phía Tây Thủy Môn:” Mới, mới sáng sớm mà Tông Chính bá bá đã vào cung khóc lóc ... nói bị đàn lợn ức hiếp ... Hi hi hi, cười chết mất.”
Vân Sơ kiếm được người chia sẻ niềm vui che giấu, khoe:” Tối qua ta cũng ở Nguy lâu, cũng thiếu chút nữa bị lợn húc chết đấy.”
Tiểu công chúa không cười nữa, mắt mở to:” Không phải lợn ngốc lắm à?”
Thiết Tâm Nguyên hoa chân múa tay, nói khoa trương:” Mấy trăm con lợn cùng bắt nạt người ta, cuối cùng làm đổ lầu, nghe nói chết sáu người.”
Mắt Tiểu công chúa mở to hết cỡ, sợ hãi nói:” Nhà ngươi sau này đừng ăn thịt lợn nữa, chuyển sang ăn thịt dê đi.”
Nói chuyện với tiểu nha đầu này, tâm tính Thiết Tâm Nguyên bất giác cũng như đứa bé thực sự vậy, cảm giác này chỉ ở bên mẹ mới có, y rất thích, nhưng lúc như thế chẳng phải nghĩ gì:” Không, sau này phải ăn thịt sói mới được, nếu bị lợn dọa thì con ăn được gì nữa?”
“ Sói ăn thịt người đấy.” Tiểu công chúa giọng nhỏ hơn, như sợ sói tới vậy:
Thiết Tâm Nguyên nhe hàm răng trắng ởn:” Ta ăn thịt còn đáng sợ hơn, rắc một cái là cắn đứt chân sói.”
Tiểu công chúa nắm chặt tay hâm mộ:” Nguyên ca nhi lợi hại quá, lần trước ta ăn cá còn bị hóc xương.”
“ Sau này ngươi có những thứ như tay gấu có thể cho ta, để ngươi thấy bản lĩnh ăn thịt của ta.”
“ Được, bếp của mẫu phi có tay gấu đấy.”