Vương Nhu Hoa hôm nay không đi tới cửa hiệu nữa, ba mươi Tết rồi quý nhân chẳng tới hiệu nhà mình ăn cơm, cước phu, khổ lực nếu làm ăn không tốt, cũng không nỡ tiêu thêm tiền ăn một bát bánh canh.
Bởi thế đối tượng của cửa hiệu Thiết gia là những người trong tay có ít tiền nhưng không dư dả, là quần thể đông đảo nhất Đông Kinh.
Thế là mẹ kéo Thiết Tâm Nguyên đi dạo phố.
Hiệu son phấn đâu phải chỗ nam nhân vào, Vương Nhu Hoa lại cứ kéo nhi tử vào, một nữ tử đang nhổ lông chân thấy nam tử đi vào thì ré lên, định kéo váy xuống, nhìn rõ gương mặt non choẹt mới tiếp tục vén váy tận hông, tiếp tục để nữ hỏa kế trong hiệu giúp mình nhổ lông.
Gặp ma rồi, nữ nhân chết tiệt đó giữa hai chân trải một cái khăn lông, còn dạng chân ra chả biết che đậy gì, người ta không để ý, mặt Thiết Tâm Nguyên lại đỏ rực.
Nữ tử nằm trên giường gấm cười giễu cợt:” Tiểu lang quân nhà cô hiện chưa biết chỗ hay của nữ nhân, không muốn nhìn, ha ha , đợi nó lớn rồi, muốn nhìn không có cơ hội.”
Vương Nhu Hoa lại còn cười theo, nữ chưởng quầy đưa tay bẹo má Thiết Tâm Nguyên: “ Tiểu lang quân trông thật tuấn tú, nếu như mặc đồ nữ vào sẽ thành tiểu mỹ nhân, chậc chậc, cô xem gương mặt này đi.”
Đứng trong đám nữ lưu manh, Thiết Tâm Nguyên bị người ta bẹo má một hồi mới có được chút thanh tịch.
Vương Nhu Hoa chọn mấy loạn son phấn quyến luyến rời khỏ cửa hiệu, cô gắng muốn gài một đóa hoa lụa đỏ rực lên đầu Thiết Tâm Nguyên, đó là do nữ chưởng quầy tặng thêm, một mực nói bây giờ Đông Kinh lưu hành gài hoa lên đầu nam oa, nam tử gài hoa mới phong lưu tuấn tú.
Vừa rồi bị mẹ thí nghiệm phấn trên mặt cũng đành đi, ra ngoài lau sạch là được, nếu bị gài hoa lên đầu thì không còn mặt mũi nào nhìn ai nữa.
Rời cửa hiệu này, vào cửa hiệu kia, Thiết Tâm Nguyên nhận ra, mẹ không đi mua đồ, mà khoe khoang mình có nhi tử xinh đẹp, không biết nhịn bao lâu rồi, trước kia y lấy đủ cớ từ chối, nhưng ai bảo hôm qua đi chơi một mình?
Thế là Thiết Tâm Nguyên lúc nào cũng phải nhe răng cười như đứa ngốc, chứng minh mình là một tiểu thần đồng vừa thông minh vừa ngoan ngoãn.
Đồ rất nhiều, treo hết lên người Thiết Tâm Nguyên, Vương Nhu Hoa đi thướt tha như dương liễu trước gió, Thiết Tâm Nguyên lật động theo sau như giá treo di dộng hình người.
Đại Tống chết tiệt không có túi sách, dù hàng hóa gì cũng dùng thừng nhỏ treo lên người ngươi, nếu như vật quý, bọn họ còn gói rất có kỹ xảo lọ ra ngoài một ít, để người mua tận tình khoe khoang.
Vương Nhu Hoa thấy nhi tử vất vả, mua một cây mía, treo hết mọi thứ lên, như thế nhi tử gánh đỡ mệt hơn.
Hai mẹ con đi từ phía đông sang phía tây, rồi đi từ phía tây sang phía đông, dừng lại xem xiếc khỉ, Vương Nhu Hoa mua ít bàn ghế, hình như mua đắt, lòng không thoải mái đi mua hai cái trâm trân châu để tự an ủi.
Cho nên khi hai mẹ con về nơi gửi xe ngựa thì mặt trời đã xế bóng.
Thiết Tâm Nguyên không hiểu sao mẹ muốn hút sạch sức lực của mình, đến khi mẹ mua bánh bốn màu mới ngộ ra.
Hôm nay là Giao Thừa, mẹ muốn tới Vương gia thăm cha mẹ.
Sẽ có một ngày mẹ về Vương gia, Thiết Tâm Nguyên từ lâu đã biết như thế, dù sao cái nhà đó có lỗi với mẹ, chứ mẹ làm gì sai đâu mà tránh, chỉ là y nghĩ rằng sớm nhất là ngày mình đỗ đạt làm quan, lúc đó mẹ sẽ trở về thật phong quang, đó cũng là mục tiêu phấn đấu của y. Không hiểu sao mẹ thay đổi, hay ngoại công ngoại bà mình không khỏe, thế nào cũng tốt, vừa vặn mình cũng có việc muốn làm nên chuyện mẹ không muốn đưa mình tới Vương gia, y nghĩ rất thông.
Về tới nhà, hai mẹ con ăn qua loa xong, Thiết Tâm Nguyên thấy mẹ mấy lần muốn nói lại thôi, chủ động lên tiếng trước, ngáp dài:” Hôm nay con mệt thảm rồi, mẹ đừng hòng bắt còn làm gì nữa.”
Nói xong đổ gục xuống bàn như chó chết.
Vương Nhu Hoa ôm đầu nhi tử hôn một cái, tích cực hẳn lên:” Mẹ trải giường cho con, hồ ly tối nay ở phòng mẹ, con nghỉ ngơi cho khỏe, ngày mai có nhiều thứ hay để xem lắm, nghe nói ở chỗ Vũ Vương miếu có khiêu thần, mẹ đưa con đi xem, mai con thích đi đâu cũng được.”
Thiết Tâm Nguyên mệt thật, người chui vào chăn là mí mắt gọi nhau, Vương Nhu Hoa ngồi bên yêu thương nhìn nhi tử, mẹ không nỡ đi làm y sợ cứ thế này mình ngủ tới trời sáng luôn mất, hai mí mắt đã muốn thân thiết với nhau lắm rồi.
Song Vương Nhu Hoa là nữ tử rất quyết đoán, cắt đứt chút do dự cuối cùng, đợi nhi tử thở đều ròi mới đứng dậy dẫn hồ ly và đàn chó tròn trùng trục rời phòng.
Mẹ vừa đi, hai mắt Thiết Tâm Nguyên mở ra ngay, nghiêng tai lắng nghe đến khi thấy tiếng xe ngựa chuyển bánh liền tức tốc mặc quần áo vào, lấy nước lạnh thấm lên mặt, để cái lạnh tê tái xua đi cơn buồn ngủ, sau đó lén lút rời đại môn, nhân lúc trời vẫn còn ánh sáng lờ mờ cuối ngày, nhanh chân lẻn về phía vườn hạnh.
Tiểu Xảo Nhi ngồi trên chạc cây hạnh buồn chán gặp bánh khô, mãi mới thấy Thiết Tâm Nguyên tới, nhảy xuống hỏi khẽ:” Sao muộn vậy?”
Không có thời gian kể chuyện rườm rà, Thiết Tâm Nguyên hỏi:” Chuẩn bị cả chưa? Không phải ngươi ở đây suốt chứ?”
“ Ngày nào ta cũng nhân lúc trời tối đến đây, yên tâm ta luôn chui kênh tới, không ai thấy ta hết, mùa đông chẳng có gì mà trộm, trông vườn về nhà rồi, trừ thi thoảng vài phụ nhân tới lấy lá ra thì không ai khác.”
“ Hơn trăm cân dầu hỏa là do ta vác từng thùng tới, ngươi xem, không thiếu thùng nào, trên mặt lá khô cũng không có dấu tích. Nhiều lần ta trốn dưới lá cũng không thấy ai bám theo, đã kín kẽ lắm rồi.”
Tiểu Xảo Nhi vừa nói vừa lắp cho Thiết Tâm Nguyên một cái cà kheo thấp, dưới cà kheo là hai bàn chân lớn đẽo bằng gỗ được đi giày gai phổ thông, dùng để ngụy trang.
Thiết Tâm Nguyên đi lại vài bước cho quen, thấy thoải mái, giơ ngón tay khen ngợi.