Ngày Mai Tôi Sẽ Khác

Lượt đọc: 953 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32

Các bạn có thể hình dung câu nói của Xavier đã tác động đến tinh thần tôi như thế nào. Ít nhất có thể nói đó là, một cơn động đất thật sự. Nhà tù đầu tiên cách đây khoảng sáu mươi ki lô mét và đó là một trại giam nữ. Buồn ơi chào mi. Ngay khi đọc tên anh trên tấm bảng gắn trên hòm thư vào cái buổi đầu tiên, tôi đã gần như vạch trần bộ mặt anh rồi. Ricardo Patatras, nghe giống như một tên điệp viên trốn chạy đang lên kế hoạch giải cứu cho người đang bị bắt giam mà hắn yêu hơn bất kỳ điều gì. Đối với cô ta, anh sẽ bất chấp mọi gian nguy. Anh không bao giờ tha thứ cho mình khi để cô ta bị tóm trong nhiệm vụ ở Novosibirsk hôm đó. Anh đã thề sẽ đưa cô ta ra khỏi đó. Tiếp đến, cả hai người cùng chạy trốn tới một địa điểm bí mật trong khu rừng rậm um tùm ở Brasil giữa hàng ngàn con thú đáng yêu. Trên một khu đất tuyệt vời được anh ấy mua bằng chương trình tích lũy nhà ở của CIA, họ sẽ khỏa thân sống trong đam mê. Ric của tôi cùng con mụ béo xấu xí kia. Tôi tuyệt vọng kinh khủng khiếp. Cô ta, nếu tôi mà tóm được cô ta, tôi sẽ làm cho đầu gối cô ta rời ra với chiếc mui xe của Xavier. Tưởng tượng cảnh cô ta đang ở trong vòng tay của Ric đã khiến tôi muốn hét lên. Còn tôi, tôi bị kẹt lại trong cuộc đời khốn khổ của mình, chỉ biết tẩu tán các tài khoản, thậm chí còn chẳng có xu lương nào trong lúc đợi bán được bánh mì, giữa hai lần ăn tối của những kẻ độc thân điên rồ. Lòng tôi tan nát. Tôi khóc kể từ hôm qua khi Xavier nói hết những chuyện đó với tôi. Đúng là như vậy đấy.

Khi tới bệnh viện, tôi lau khô nước mắt trước khi đi đến quầy lễ tân:

- Xin cho hỏi phòng của bà Roudan.

Cô gái trẻ gõ bàn phím và kiểm tra trên màn hình. Cô ấy trông thật đáng yêu, cuộc đời lẽ ra nên mỉm cười với cô ấy, vậy mà trông cô ấy buồn quá. Có lẽ người đàn ông của cô ấy cũng đã chạy trốn cùng một nữ gián điệp. Khi ta nghĩ về điều đó, đối mặt với cánh đàn ông, chúng ta dường như đều có cùng một tâm trạng.

- Khoa ung thư, tầng bốn, phòng 602.

- Cảm ơn.

Cánh cửa thang máy đóng lại quá nhanh đến nỗi nó suýt nữa đã đớp phải chiếc bánh kem phủ sô cô la mà tôi mang đến.

Tôi bước đi qua những dãy hành lang rộng. Lần gần đây nhất tôi tới đây là để thăm một người bạn bị gãy chân. Lúc đó có rất nhiều người ở hành lang, nhưng trong khoa này, khoa của những người bị ung thư, tôi chỉ gặp phần lớn là các y tá và bác sĩ trong chiếc áo blouse trắng. Tôi đã tới cửa phòng bà. Tôi khẽ gõ cửa.

- Mời vào.

Không phải giọng bà Roudan.

Tôi bước vào. Có hai chiếc giường. Trên chiếc giường đầu tiên là một phụ nữ lớn tuổi người thẳng đơ, với một chiếc váy ngủ hoa vàng và một kiểu tóc hết ý của một bà giám đốc ký túc xá nữ. Bà nhìn tôi bằng con mắt u tối do bị làm phiền, tôi đã cắt ngang quá trình nghiền ngẫm một trò chơi truyền hình mà các thí sinh phải trả lời những câu hỏi nhạt nhẽo dưới sự hỗ trợ to lớn cùa hàng loạt tràng cười được thu thanh sẵn.

- Cháu chào bà, tôi nói cùng nụ cười dè dặt.

Một cái lắc đầu nghiêm nghị. Biết ngay mà, có lẽ bà ta là quản ngục ở trại nơi cô ả của Ric đang bị giam cũng nên.

Nằm trên chiếc giường phía trong, cạnh cửa sổ, bà Roudan thậm chí còn không nhận ra là tôi đang ở đây. Bà đang say sưa xem ti vi. Bà nhìn nó với đôi mắt mê mẩn của một đứa trẻ đứng trước tủ kính lễ Giáng sinh. Lẽ nào bà chưa bao giờ xem ti vi? Tôi tiến lại gần:

- Bà Roudan…

Bà nhìn về phía tôi và vẻ mê mẫn trong ánh mắt của bà đã ngay tức khắc biến thành ngạc nhiên:

- Julie ? Cháu làm gì ở đây vậy? Cháu không bị ốm đấy chứ?

- Không, cháu không sao ạ. Cháu chỉ ghé qua chào bà thôi.

Bà có vẻ khó chịu nhiều hơn là vui mừng:

- Không cần phải thế đâu. Cháu tử tế quá. Cháu biết đấy, ta quen ở một mình rồi.

- Cháu mạn phép mang một chiếc bánh ga tô đến biếu bà.

- Quý hóa quá

- Bà được phép ăn mọi thứ chứ ạ?

- Ừ, lúc này thì được, nhưng nếu như ta không nhầm, có lẽ sẽ không còn được như vậy lâu nữa đâu

Tôi đặt hộp bánh lên chiếc bàn đầu giường của bà. Một ánh mắt ghen tị của người giường bên.

- Hộp bánh hơi bị móp một chút vì cháu không để ý cánh cửa thang máy đấy bà ạ…

Bà Roudan nhìn tôi, hoài nghi. Tôi nghĩ là bà không quen với việc người ta nói chuyện với bà. Mỗi tuần vài lời chào hỏi, đôi ba câu chuyện tầm phào về thời tiết hay về những đau khổ xưa cũ bỗng nhiên ùa về từ những lần gặp gỡ ngẫu nhiên, chẳng còn gì hơn. Thế nên, giữa các y tá phải ghé thăm mỗi ngày mười lần và tôi là người đang nói với bà về cánh cửa thang máy…

- Cháu ngồi đi, bà bảo tôi. Ở đây có rất nhiều ghế.

- Bà thấy trong người thế nào?

- Không còn đau như lúc ở nhà nữa.

- Người ta có nói khi nào thì bà được về không ạ?

Bà nắn bóp hai bàn tay:

- Họ không nói gì cả.

Dưới ánh sáng của căn phòng, trong bà có vẻ nhợt nhạt hơn và mái tóc dường như mỏng hơn. Gương mặt bà toát lên một điều gì đó bớt căng thẳng hơn khi tôi gặp bà ở cầu thang. Bà nghiêng người về phía tôi để người kia không nghe thấy:

- Thế khu vườn của ta thế nào rồi?

- Hôm qua cháu đã lên tưới cho chúng và mọi thứ đều ổn cả. Cháu nghĩ sang tuần là cà chua chín rồi đấy. Cháu sẽ mang chúng tới cho bà.

Viễn cảnh ấy dường như khiến bà thấy vui vẻ hơn.

Tôi hỏi bà:

- Bà có cần thứ gì không, một tờ tạp chí, điện thoại hay bất cứ thứ gì?

Bà gượng xua tay để thể hiện là bà không cần.

- Ta đã có mọi thứ ta cần ở đây rồi. Chốn này như một khách sạn vậy. Chỉ cần đau ốm thôi là đã có phòng ngay rồi. Và ta còn có cả ti vi nữa chứ…

Bà len lén chỉ tay về phía màn hình. Vẻ say mê lại một lần nữa xuất hiện trên gương mặt bà. Bà thì thầm:

- Tất cả những người đó, những câu chuyện đó, thật điên rồ. Cuộc đời những người khác đều ở trong cái nhà hát bé xíu này. Ta không biết có phải là có nhiều người xem nó hay không…

- Nhiều, bà Roudan ạ, rất nhiều.

Bà không nói gì về bệnh của mình. Tôi cũng không dám hỏi. Tôi thử chuyện trò với bà nhưng tôi nghĩ rằng đã khá lâu rồi bà không nói chuyện cùng ai, vì thế nên những câu trả lời của bà thường cụt ngủn. Khi ra về, tôi hứa với bà sẽ quay lại. Bà có vẻ hài lòng. Trước khi rời khỏi tầng, tôi ghé vào phòng y tá.

- Chị có thể cho tôi các thông tin về xét nghiệm của bà Roudan phòng 602 được chứ?

- Chị là người nhà à?

“Thế là lại bắt đầu một câu chuyện bịa đặt.”

- Cháu gái của bà ấy

Người phụ nữ lục tìm hồ sơ.

- Không có ai ở mục “thông báo trong trường hợp khẩn cấp” Tôi ghi thông tin của chị vào nhé.

- Vâng

Tôi cho cô ta số điện thoại di động của mình.

- Bà ấy có vấn đề gì vậy?

- Chúng ta sẽ biết sau khi có kết quả các xét nghiệm trong tuần tới. Ở lần thăm tới, chị hãy hẹn gặp bác sĩ Joliot, ông ấy sẽ giải thích cho chị.

- Tôi hiểu rồi.

- Và chị tranh thủ mang theo vài bộ quần áo nữa nhé vì cô của chị đã tới đây với quá ít hành lý. Nên có mấy bộ áo ngủ và đồ mặc khi đi dạo trong vườn nữa…

- Tôi sẽ lo việc này.

« Lùi
Tiến »