Ngày Mai Tôi Sẽ Khác

Lượt đọc: 1004 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 74

Tôi luôn hướng về những vật và những người mà tôi biết rằng tôi sẽ mất họ. Kế hoạch của tôi đã thất bại thảm hại. Dù thế nào thì tôi cũng sẽ đến gặp Ric để thú nhận với anh điều tôi đã thử. Tôi không tin là điều đó sẽ thay đổi tình huống. Chỉ nghĩ lại về ánh mắt cuối cùng của anh thôi thì tôi đã thấy sợ rồi.

Tôi gõ cửa nhà anh. Cuối cùng thì cửa cũng mở ra.

- Julie, anh đã nói với em là anh sẽ gặp em sau mà.

- Em biết, Ric. Em nhớ chính xác tất cả những điều anh nói với em. Nhưng em cần nói chuyện với anh, tối nay. Sau đó, em sẽ không bao giờ làm phiền anh nữa.

Bối rối, anh để tôi vào rồi nói:

- Anh không có nhiều thời gian.

“Em nghi ngờ điều đó.”

- Em nghi ngờ điều đó, với những gì anh đang chuẩn bị.

Anh ngạc nhiên nhướng mày lên.

- Em muốn nói về việc gì vậy?

- Em biết là anh muốn đột nhập vào dinh thự của gia đình Debreuil để trộm đồ.

Anh tái mặt.

- Anh sẽ cố phá vỡ tủ kính số 17.

- Julie, em đang huyên thuyên cái gì thế?

- Đừng ngắt lời em, xin anh đấy. Sau này, anh sẽ không nghe nói về em nữa. Đơn giản là em đến để báo trước cho anh là tủ kính này trống không. Nó không có món đồ trang sức nào cả. Anh cũng cần biết là anh sẽ không bao giờ có thể đột nhập vào bên trong phòng này. Nó có lớp cửa bọc thép bảo vệ, người canh gác và hệ thống điện từ mọi hướng.

Anh kéo ghế rồi thả mình rơi xuống. Tôi vẫn đứng và tiếp tục nói:

- Anh không có cơ may nào đâu Ric. Em không biết anh muốn lấy kho báu nào nhưng anh sẽ không thể. Em thậm chí đã nghĩ đến việc đề nghị giúp anh. Vì anh, em sẽ sẵn sàng trườn bò trong các ống dẫn khí hay canh gác, nhưng việc đó vô ích.

- Làm thế nào mà em biết được mọi chuyện? Làm thế nào mà em biết được nơi đó? Em làm việc cho họ à?

- Không, Ric. Em đã đến đó chiều nay, vì anh. Em đã tham quan tất cả. Em đã quan sát tất cả.

- Khỉ thật, em đã làm thế nào?

- Không quan trọng. Chủ yếu là em đã đo lường cụ thể tính bất khả thi cho phi vụ của anh. Ric, hãy bỏ rơi em nếu anh muốn, nhưng em xin anh, hãy từ bỏ kế hoạch điên rồ này.

Giằng xé trước những cảm xúc vừa dữ dội vừa mâu thuẫn, anh chuyển mình trên ghế. Anh nhìn tôi:

- Tại sao em làm như vậy?

- Vì em yêu anh, Ric. Vì em muốn đánh liều tất cả vì anh hơn là làm ra vẻ vui tươi nếu không có anh. Nếu anh biến mất, anh sẽ ra đi cùng với cuộc đời em. Cuộc đời này sẽ không còn ý nghĩa gì với em nữa. Em không biết tại sao anh muốn lấy những món đồ trang sức đó, và em thú nhận với anh là câu hỏi này đã tra tấn em từ nhiều tháng nay. Nhưng em biết anh là ai. Em nhận ra điều đó khi anh nói, khi anh chạy, thậm chí khi anh ngủ.

Tôi đã không thể kìm được nước mắt.

- Em không biết điều gì lớn lao, Ric, nhưng ít nhất em biết là nếu mất anh, cuộc đời em sẽ không bao giờ được như thế nữa. Em sẽ bỏ lỡ cơ may mà anh chính là đại diện. Em có thể yêu thương cả thế giới, với điều kiện là em có thể yêu anh bằng một tình yêu không giống với bất kỳ tình yêu nào khác. Em sẵn sàng từ bỏ tất cả, đánh mất tất cả để sống bên anh.

Anh cúi đầu, nhưng tôi chưa kết thúc:

- Đến lúc này thì, Ric, em thú nhận tất cả với anh. Chính bởi muốn biết anh là ai mà em bị kẹt trong hòm thư của anh. Mỗi lần anh nói điều gì, em ghi lại trong bộ nhớ của em. Em nhớ tất cả những ánh mắt anh nhìn em, mỗi lần anh hôn em. Điều đó không xảy ra thường xuyên… Nếu như anh biết số lần em mong muốn anh ôm em trong vòng tay…

Anh đưa tay lên ôm đầu rồi thở dài.

- Tại sao trước đây em không nói với anh?

- Vì em sợ! Sợ mất anh, sợ anh sẽ khinh thường em! Này, thật ra em đã mang về cho anh một kỷ vật nhỏ trong chuyến thăm viện bảo tàng của em.

Tôi lùa tay vào chiếc túi bóng mà tôi cầm chặt từ nãy tới giờ như một chiếc phao cứu hộ.

- Anh đã tặng em một chiếc áo thun nam, do đó hẳn anh sẽ không trách em vì em tặng anh một chiếc túi xách tay.

Tôi chìa chiếc túi cũ ra cho anh. Anh sửng sốt.

- Đây là thứ có trong tủ kính số 17. Không đủ để dưỡng già ở Bahamas.

Anh chết lặng như một pho tượng, nhìn chằm chằm chiếc túi.

- Anh không giận em chứ?

Tôi đặt chiếc túi xuống bàn, trước mặt anh. Nước mắt rơi lã chã.

- Còn bây giờ, em sẽ để anh yên. Em sẽ không bao giờ quên anh.

Anh chìa tay cầm chiếc túi. Anh run lên.

- Julie, xin em, hãy ở lại. Anh phải nói với em.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Tiến »