Ngày Mai Tôi Sẽ Khác

Lượt đọc: 922 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

“Julie Tournelle đã yên nghỉ nơi đây, chết vì xấu hổ cách đây một giờ.” Đó là những gì sẽ khắc trên bia mộ của tôi, bên cạnh là mấy tấm đá cẩm thạch nhỏ khắc lời người than gửi gắm: “Ta sẽ bán được ít bánh sừng bò hơn” – người bán bánh mì của cô ấy. “Một bài học cho cậu vì động vào đồ của người mà cậu không quen biết” – Géraldine. “Cô đã dung bàn tay của mình đầu tư sai chỗ” – Mortagne ký tên cùng logo ngân hàng.

Tôi ở một mình trong tình trạng bị móc treo vào hòm thư không lâu, nhưng tôi có cảm giác như thời gian kéo dài đến vô tận. Trong lúc chờ đợi, tôi thử chọn cho mình một thái độ đúng mực nhất có thể khi anh ta quay lại. Tôi chẳng tìm được giải pháp ưng í nào. Patatras quay trở lại cùng Xavier với một chiếc kìm cắt tôn. Hai người cùng nhau phá cửa hòm thư và giải phóng cho tôi. Xavier ái ngại, nhưng khi thấy tôi vẫn sống sót và đang có người đáng tin cậy ở bên cạnh, cậu ấy bèn quay trở về để hàn đống sắt vụn của mình. Patatras đưa tôi đến hiệu thuốc cách đây không xa, và ông Blanchard, chủ hiệu thuốc, chăm sóc cho tôi. Ân nhân của tôi hết sức tế nhị, chỉ giải thích rằng tôi bị thương vì một cánh cửa. Trên đường về, anh dìu tôi từ bên phía cánh tay lành của tôi, như kiểu dìu bà ngoại.

- Ôi cô còn đi khập khiễng nữa à…

“Đó lại là một buổi tối khác, em bị ngã trong tư thế khoả than như con ngốc khi chạy ra xem mặt anh trong cầu thang.”

- Không sao, một cú ngã tệ hại ấy mà.

Khi về đến chung cư, tôi chợt có phản xạ lùi lại khi nhìn vào mấy hòm thư. Giờ thì tôi có thể hiểu người Việt Nam xưa cảm thấy thế nào khi nhìn lại những chiếc lồng bằng tre. Cánh cửa nhỏ bằng tôn nằm chỏng chơ dưới đất, nát tươm như vừa bị cài bom. Anh ấy lịch lãm nhặt nó lên rồi nói:

- Tôi không thể để cô thế này được, lên chỗ tôi nhé.

Tôi không dám tin điều đó đến nỗi tôi cứ ngỡ là anh ấy đang nói với cánh cửa nhỏ. Sao anh ấy lại gọi nó là “cô” khách sao thế nhỉ? Dù thế nào thì nó cũng là đồ của anh ấy mà.

Và thế là tôi đã ngồi bên bàn của anh, giữa một lô thùng các tông đựng đồ. Tôi nhìn anh và cố gắng không để anh nhận ra điều đó. Tôi thấy bác Bergerot thật nghiêm khắc khi cho rằng anh ấy khá quyến rũ. Anh ấy đẹp chết người ấy chứ, đúng vậy đấy! Đôi mắt màu hạt dẻ, bộ hàm đầy nam tính, nụ cười chân thật, tóc nâu ngắn vừa phải. Và hẳn anh ấy có chơi thể thao. Không phải kiểu tập thể hình đâu, mà là chơi thể thao ấy. Thế còn tôi, cái mặt tôi đang trông như thế nào nhỉ? Một con chuột lang vừa bị sét đánh và đang ngơ ngẩn nhìn ngắm anh.

- Tiếc quá, anh nói, máy pha cà phê đang nằm đâu đó trong đống thùng này. Tôi chỉ có thể mời cô cà phê uống liền được thôi.

- Như thế là tuyệt vời rồi.

Tôi ghét cà phê. Tôi không thích thứ mùi đó và nó chính là thảm hoạ sinh thái chứ đâu. Tôi không hiểu bằng cách nào thứ đồ uống này lại trở thành một quy ước xã hội phổ biển đến như vậy. Vậy nên ta có thể khiến người khác chấp nhận bất cứ điều gì nếu cứ nài nỉ mãi. Nhưng tôi sẽ không nói với anh ấy như vậy. Tôi sẽ im lặng và uống cà phê.

Anh thao tác chậm rãi, không chút ngập ngừng. Mọi động tác đều được tiến hành theo trình tự, đầy ấn tượng, ngay từ cách anh đặt chiếc tách xuống bàn cũng cho thấy điều đó. Anh quay người đi tới chậu rửa. Anh ấy có cặp mông tuyệt đẹp. Nỗi lo sợ xấm chiếm tôi. Cầu mong đây không phải một gã tồi…

- Anh có chơi một nhạc cụ nào không?

Anh ngoái lại nhìn tôi với ánh mắt tươi cười:

- Sao cô lại hỏi vậy? Cô lo ngại cho sự yên tĩnh của chung cư à?

- Không, tôi chỉ tò mò thôi.

- Tôi không chơi nhạc. Còn về vấn đề bình yên của cả khu, cô đừng lo lắng gì, tôi thuộc típ người sống kín đáo.

Trong khi chờ anh đun nước, tôi chăm chú quan sát mọi thứ xung quanh. Quần áo của anh được gấp gọn gàng. Đây là lần đầu tiên tôi thấy một người đàn ông xếp gọn quần áo trong khi anh ta không đợi một cuộc thăm viếng nào. Hay anh là dân gay nhỉ? Tôi trông thấy một cái bay. Có thể anh là thơ xây chăng? Trông có vẻ hợp với anh, chiếc mũ bảo hiểm và áo sơ mi kẻ caro để mở cúc tới ngực. Trên một cái thùng, có chiếc máy tính xách tay đang mở. Anh đã để máy nối mạng sẵn. Có thể anh đã ngốn hang giờ đồng hồ với những trò chơi trực tuyến chăng?

Anh quay lại bàn và ngối đối diện tôi. Anh rót nước nóng vào tách của tôi rồi đẩy nó về phía tôi. Cà phê hôi quá.

- Cô dung bao nhiêu đường?

“Ba mươi tám viên, sao cho không ngửi thấy cái mùi tởm lợm đó nữa.”

- Hai viên, cảm ơn anh.

- Cô thấy thế nào rồi?

- Khá hơn rồi. Tôi thật sự rất tiếc vì…

- Không sao mà. Hôm nào cô hãy nói cho tôi biết cô đã làm gì để bị như vậy nhé.

- Tôi muốn lấy lại chiếc đèn của mình…

Anh không buộc tôi nói thêm về chuyện đó nữa. Anh nhìn tôi, điềm đạm.

- Cô sống ở đây lâu chưa? Anh hỏi.

- Tôi vẫn luôn sống trong khu phố này, còn chuyển tới chung cư này thì được gần năm năm. Trường phi cánh Tả thứ hai.

- À, cậu bạn Xavier của cô đặc biệt nhỉ. Trong gara của cậu ấy, tôi thấy một loại ô tô to đùng thật lạ. Trông như con tàu vũ trụ trong khoa học viễn tưởng đang được chế tạo vậy. Cậu ấy tự lắp ráp cái động cơ đó đấy à?

- Từ khi còn bé, cậu ấy đã đam mê các loại xe bọc thép. Chúng tôi quen nhau từ hồi học mẫu giáo. Cậu ấy xin gia nhập vào quân ngũ nhưng bị trượt ở vòng thi tuyển. Đó là thảm kịch thật sự đối với cậu ấy. Rồi cậu ấy ấp ủ kế hoạch tạo ra một thứ như vậy.

- Một mình ư? Trong gara của cậu ấy?

- Cậu ấy dành toàn bộ thời gian rảnh của mình chỉ để ở trong đó. Cậu ấy là một người tử tế. Anh sẽ thấy, trong khu này có những người thật sự rất tốt bụng. Nếu anh muốn biết mọi thứ thuộc về khu này, nhà hang, nơi dạo chơi, bất cứ thứ gì, anh cứ hỏi tôi.

- Tốt quá. Tôi vừa mới tới đây và tôi chưa quen với thành phố. Tôi đang thử từng chút một. Tối nay, tôi đã mua tôm xốt cay ở chỗ người bán đồ ăn châu Á.

“Vĩnh biệt Ricardo, tôi sẽ không bao giờ gặp lại nữa. Tôi bị xao động thật rồi.”

Tôi nuốt vội cà phê để giữ bình tĩnh. Anh ấy nhìn đồng hồ.

- Mà tôi làm anh mất thời gian quá, tôi nói. Chắc chắn anh còn nhiều việc phải làm.

- Tôi vẫn thu xếp được. Chẳng ai đợi tôi hết. Thế còn, chỗ cô…

- Cũng không có ai đợi tôi.

- Nếu biết trước, tôi đã mua nhiều đồ hơn ở cửa hang Trung Hoa và tôi đã có thể mời cô rồi.

“Giết người!”

- Hôm nay anh đã cho tôi đủ rồi.

Anh ấy đưa tôi về. Trước ngưỡng cửa căn hộ của anh, chúng tôi như những kẻ long ngóng. Nếu thành thực, tôi đã phải nói với anh rằng đừng ăn chỗ tôm kia. Tôi không dám. Cơn xấu hổ vẫn còn đang gặm nhấm tâm can tôi. Tôi thà muốn anh ấy ốm bê bết còn hơn là mạo hiểm để trở nên lố bịch một lần nữa. Thật xấu xa.

- À đấy, anh vừa thốt lên vừa quay trở lại bàn, đừng quên mang đèn của cô về nhé. Chắc hẳn nó có ý nghĩa với cô rất nhiều đến mức cô phải liều mình tới đây…

Tôi tự nhủ rằng, nếu không có bất cứ một điểm nhấn nào trong câu nói kia, sẽ chẳng phải nghi ngờ là anh đang mỉa mai mình. Tôi mỉm cười ngu ngốc – đó, tôi chỉ biết làm như vậy thôi. Tôi cầm lấy chiếc đèn và chúng tôi chia tay nhau. Anh đã đóng cửa. Nếu là anh, tôi sẽ ngay lập tức dán mắt vào lỗ nhìn.

Trong lúc xuống nhà, tôi rơi vào một trạng thái kỳ lạ. Có thể là do cánh tay đau nhức, không loại trừ nỗi sợ hãi khi mình vừa trở thành nữ hoàng ngu ngốc. Dù thế nào đi nữa, tôi vẫn cảm thấy dễ chịu lạ kỳ. Nói chung là, bối rối. Tôi không nghĩ rằng cà phê đã khiến tôi thành ra như vậy.

« Lùi
Tiến »