Chu Ôn Yến cúp điện thoại, đứng ngoài hành lang một lúc rồi mới quay lại.
Ký túc xá nam lúc nào cũng ồn ào, tiếng gõ bàn phím còn to hơn cả tiếng sấm. Mối quan hệ của anh cũng tốt, có người từ phòng bên cạnh ngậm điếu thuốc sang trao đổi với Lục Thứ về bài kiểm tra nhỏ trước đó, thấy anh thì chào hỏi, còn đưa bao thuốc hỏi anh có hút không.
Chu Ôn Yến lắc đầu, ngồi về chỗ của mình. Sau khi quay lại trường anh rất bận, giờ mới có chút thời gian thở, nhưng trong lòng vẫn không thể bình tĩnh được. Một lúc sau, anh mới mở laptop ra.
Phía sau, Lục Thứ đứng dậy lấy bia để tỉnh táo, tiện tay cầm một lon đặt bên cạnh anh. Anh liếc nhìn rồi một tay mở ra uống một ngụm.
Giang Tự tối nay đi đội tranh biện của khoa, chẳng thèm nghe đề tài tranh biện gì, lại đi phải lòng một cô gái. Giờ anh ta phấn khích như sấm xuân sắp đến bên ngoài vậy, náo động cả tối khiến Chu Ôn Yến đau đầu.
Anh uống hết một lon bia, lại mở tài liệu ra xem. Giang Tự sau khi trao đổi vài câu với cô gái kia thì không có động tĩnh gì nữa, lại chạy đến nhờ anh chỉ điểm.
Chu Ôn Yến lười để ý đến anh ta, uể oải di chuột.
“Cậu với Lục Thứ rốt cuộc là sao vậy? Sao đột nhiên lại cố gắng thế?” Giang Tự thật sự không hiểu lắm, anh ta vốn tưởng Chu Ôn Yến bận rộn với đủ loại dự án hàng ngày là để xin trường học, nhưng nhìn thấy nội dung trên tài liệu và trang web, anh ta hơi ngạc nhiên, “Cậu định tham gia dự án sáng tạo à?”
Chu Ôn Yến nói: “Chưa nghĩ kỹ.”
Lục Thứ ngồi phía sau nghe thấy, “Nghĩ kỹ rồi gọi tôi.”
Chu Ôn Yến “ừm” một tiếng.
Giang Tự thật sự quá hối hận khi học chuyên ngành này, bài tập nhiều, học thuộc nhiều, kiểm tra nhiều, ai cũng như robot vậy, thứ gì nộp lúc nào cũng chính xác đến từng phút.
May là anh ta vốn tâm lý thoải mái, dù học hành căng thẳng vẫn lạc quan được.
Anh ta cầm điện thoại huých huých Chu Ôn Yến, “Học mãi cũng chẳng hết được, giúp tôi đi, cái này phải trả lời thế nào?”
Chu Ôn Yến xoa xoa cổ, tối nay thái độ của anh vẫn lạnh nhạt, ánh mắt còn chẳng buồn liếc qua màn hình điện thoại của Giang Tự.
“Cậu có phải quên mất một chuyện không?” Anh nói.
Giang Tự ngẩn người, “Chuyện gì?”
Lục Thứ tốt bụng nhắc nhở: “Ý của A Yến là, cậu ấy là người được tán tỉnh, chuyện đau đầu như không biết trả lời tin nhắn thế nào, cậu ấy không cần làm.”
Giang Tự chửi một câu tục rồi hỏi: “Thế Trình Tuế Ninh thì sao?”
Chu Ôn Yến không nhúc nhích cũng không lên tiếng.
Giang Tự hiểu ra điều gì đó, nhìn thấy trong phòng còn có người khác liền kéo anh ra ngoài.
Nhiệt độ đêm nay thật sự cao hơn tối qua không ít, Giang Tự thật sự coi Chu Ôn Yến là anh em, bọn họ từ cấp ba đã học cùng trường, sau đó anh chuyển trường năm cuối cấp ba nhưng vẫn giữ liên lạc.
Giang Tự nói: “Tôi cứ tưởng cậu sẽ không học đại học trong nước, không phải cậu đã xin học từ lớp 11 rồi sao.”
Anh nói: “Ban đầu tôi cũng tưởng vậy.”
“Vậy sau này thay đổi thế nào?” Giang Tự dừng lại, nhìn anh, “Cậu định thế nào? Tuy còn sớm, nhưng định tiếp tục học trong nước hay ra nước ngoài?”
“Tôi sao cũng được, xem em ấy thế nào.”
Anh nói nhẹ nhàng như không để tâm, nhưng Giang Tự biết anh thực sự nghĩ vậy.
Giang Tự hút hết điếu này lại châm điếu khác, bộ dạng như một người anh tâm phúc muốn ngồi tâm sự với anh.
Anh hơi khó chịu vì khói thuốc, Đàm Gia Nghi sau đó lại gửi cho anh mấy tin nhắn, không ngoài việc cảm thấy nắm được nhược điểm của anh, nửa đe dọa bảo anh về hòa giải quan hệ.
Mây thấp trĩu xuống, ngày mai chắc lại là thời tiết xấu.
Giang Tự đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, ánh mắt thay đổi có vẻ không thể tin được, “Cậu cân nhắc dự án sáng tạo không phải vì tiền thưởng đấy chứ?”
Chu Ôn Yến bị gió thổi khiến mắt hơi nheo lại, trả lời qua loa, “Có thể.”
Giang Tự hiểu ra đôi chút, nghĩ đến gần đây thì lại hả hê, “Có phải đang hối hận vì quá phô trương không?”
Lần này, anh cười không thật lòng lắm, giọng nói hòa vào gió nhưng đặc biệt kiên định, “Điều này thì không hối hận.”
Lén lút không phải phong cách của anh, yêu đương thì phải quang minh chính đại.
Khi cửa phòng sách mở ra, Chu Ôn Yến đang nấu ăn trong bếp.
Trình Tuế Ninh để lại không gian cho Thẩm Nghi và Hoàng Thần Úy nói chuyện, cũng chui vào bếp.
Bên cạnh bồn rửa để một đống rau là đồ vừa mua online giao đến, Chu Ôn Yến đang cúi đầu cầm điện thoại nghiên cứu công thức.
Trình Tuế Ninh tiến lên ôm anh, má áp vào áo anh, trong lòng nói không nên lời cảm giác gì, vừa chua xót vừa hơi khó chịu.
Anh xoay người kéo cô vào lòng, cúi đầu hôn nhẹ cô, “Cũng khóc theo à?”
“Vâng.”
“Ngốc không cơ?” Anh xoa xoa đuôi mắt đỏ của cô.
Trình Tuế Ninh lại “vâng” một tiếng, “Thẩm Nghi ngốc lắm, nếu là em biết anh với mấy người yêu cũ không dứt khoát thì chắc chắn sẽ không giống cậu ấy cho Hoàng Thần Úy cơ hội nhiều lần như vậy.”
Chu Ôn Yến nắm eo cô, cúi đầu cười trầm ổn lại đẹp trai, “Đây là đang cảnh cáo anh sao?”
Trình Tuế Ninh lắc đầu, “Là bảo anh giấu cho kỹ thôi.”
Sau khi nói xong, anh nắm cằm cô, lại cúi xuống hôn.
Ngày hôm đó kết thúc, Thẩm Nghi và Hoàng Thần Úy nói chuyện khá lâu, cũng không chia tay.
Trình Tuế Ninh hỏi cô ấy tại sao, cô ấy nói thật sự rất thích Hoàng Thần Úy, thừa dịp bây giờ còn mù quáng, cậu ta nói gì cô ấy tin nấy, sau này hết mù quáng rồi thì lập tức đá cậu ta.
Trình Tuế Ninh gật gật đầu, hơi hiểu lại hơi không hiểu.
Nhưng sau ngày đó, Chu Ôn Yến trở nên rất lạ.
Trước đây tuy cũng dính người, nhưng sau ngày đó hình như còn dính hơn, không có tiết học là đến tìm cô, đi đâu cũng phải theo.
Thẩm Nghi đùa nói: “Mình cảm thấy cậu ấy giống như vẽ một vòng tròn vậy, người đến gần cậu trong phạm vi một mét đều phải được cậu ấy cho phép.”
Rồi cảm thán, “Con trai thời kỳ yêu đương nồng nhiệt thật đáng sợ, không đúng, Chu Ôn Yến thời kỳ yêu đương nồng nhiệt thật đáng sợ.”
Nhưng thời gian cứ trôi qua từng ngày, Chu Ôn Yến lại cứ như thế, còn có xu hướng càng ngày càng nghiêm trọng.
Tối thứ Sáu vì một thí nghiệm có chút sự cố, kéo dài gần nửa tiếng mới kết thúc.
Trình Tuế Ninh ra khỏi phòng thí nghiệm mới mở điện thoại, cuộc gọi nhỡ đã có 23 cuộc. Cô nhìn thấy một loạt tin nhắn và các loại thông báo thì ngẩn người.
Thẩm Nghi và Ôn Dao ở bên cạnh thấy cô không đi, ánh mắt dời qua.
“Trời ơi, 23 cuộc gọi nhỡ.” Thẩm Nghi không dám tin đây là chuyện Chu Ôn Yến sẽ làm.
Ôn Dao kéo kéo góc áo Trình Tuế Ninh, bảo cô nhìn xuống dưới.
Chu Ôn Yến đang đợi cô dưới tòa nhà thí nghiệm, thời tiết đã ấm đến mức không cần mặc quần áo mùa đông dày nữa.
Anh mặc một chiếc áo hoodie đen hòa vào bóng đêm, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn người đi ra, lại thỉnh thoảng cúi đầu nhìn màn hình điện thoại.
“Nếu mấy cô gái mê cậu ấy đi ngang qua bên cạnh anh ấy, biết được khi cậu ấy mặt không biểu cảm là đang gửi mấy tin nhắn kiểu này liệu có vỡ mộng không nhỉ?”
Thẩm Nghi tiếp lời: “Chắc chắn không vỡ mộng đâu.” Cô ấy nghĩ đến điều gì đó, nhìn về phía Trình Tuế Ninh, “Hai người các cậu kỳ lạ thật, tại sao mình cảm thấy người không có cảm giác an toàn là cậu ấy vậy?”
Trình Tuế Ninh không nói gì, điện thoại cô lại rung lên.
Cuộc gọi thứ 24.
Cô vừa bắt máy, vừa nhanh chóng chạy xuống dưới.
Chu Ôn Yến nhìn thấy cô trong giây phút đó, tuy biểu cảnh vẫn lạnh lùng, nhưng ánh mắt lập tức dịu đi rất nhiều.
Anh ôm cô một cái, rồi ôm cô rời đi.
Ôn Dao nhìn cảnh này hỏi Thẩm Nghi, “Cậu nghĩ ra chưa? Giờ mình rất tò mò tại sao Chu Ôn Yến lại thiếu cảm giác an toàn như vậy.”
Thẩm Nghi lắc đầu, “Chậc, không biết, nhưng thật sự ngọt ngào quá.”
Bên kia.
Eo Trình Tuế Ninh bị anh ôm rất chặt, nhìn sắc mặt anh, “Làm thí nghiệm không thể xem điện thoại, không biết anh gọi cho em nhiều như vậy, có chuyện gì xảy ra à?”
Đường quai hàm Chu Ôn Yến căng rất chặt, tâm trạng còn trầm hơn cả bầu trời lung lay sắp đổ tối nay.
Trình Tuế Ninh căng thẳng lên, tưởng thật sự xảy ra chuyện gì, “Giữa chừng có chút sự cố nên muộn nửa tiếng.”
Hai người đã đi đến bên xe.
Anh vẫn chưa lên tiếng, chỉ mở khóa xe, tay nhẹ nhàng đẩy eo cô.
“Lên xe trước.”
Trình Tuế Ninh ngoan ngoãn lên xe, anh đóng cửa xe rồi cũng lên xe từ bên kia.
Trong không gian chật hẹp, cách biệt tất cả bên ngoài, chỉ còn lại tiếng hô hấp của hai người.
Trình Tuế Ninh nhìn chằm chằm Chu Ôn Yến, vừa định mở miệng, anh đã áp tới, hôn vừa hung hăng vừa gấp gáp, không có kết cấu.
Như đang sợ điều gì đó.
Lại như muốn xác nhận điều gì đó.
Môi Trình Tuế Ninh bị anh cắn đau, cô mở mắt nhìn anh.
Nhưng rốt cuộc đang sợ điều gì chứ.