Ngọc Bội Chốn Hoàng Cung - Mộng Phiến Bối

Lượt đọc: 12088 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 144
chương 144

❊ ❊ ❊

“Tiên trưởng, không biết đoán mệnh qua tinh tượng mà ngài nói là như thế nào?” Người Minh gia nghe thấy thế thì sợ run lên, nhưng lại lo mình hỏi nhiều gây phiền phức cho hai vị tiên trưởng, gắng gượng nhịn xuống một hồi lâu, cuối cùng để người phụ nữ trong gia đình là Thẩm Doanh lên tiếng hỏi.

“À.” Đại đạo trưởng ngẩng đầu nhìn trời, “Chính là bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện biến số, chỉ cần cúi người nhặt một chiếc lá, hay nói nhiều thêm một câu, thì cũng đủ để thay đổi số phận.”

Người Minh gia càng ngơ ngác.

“Đời người hãy cứ hành thiện tích đức, chớ hỏi chuyện tương lai.” Đại đạo trưởng cười, “Sinh tử có số hay không thì cũng chỉ trong một ý nghĩ.”

Người Minh gia đã hiểu, đây là cảnh giới của cao nhân, bọn họ có hiểu hay không cũng chẳng sao, miễn Cửu Châu không xảy ra chuyện là được rồi.

“Phong thủy ở kinh thành không thích hợp cho việc tu hành, ngày mai chúng ta sẽ khởi hành về Lăng Châu.” Đại đạo trưởng hành lễ đạo gia với Minh gia, “Mọi người không cần chiêu đãi, chúng ta sẽ tự đi nghỉ ngơi.”

“Hai vị tiên trưởng, Cửu Châu rất nhớ hai vị. Xin tiên trưởng hãy nán lại kinh thành vài hôm, ôn chuyện với Cửu Châu một bữa.” Minh Ký Viễn thấy hai vị tiên trưởng định rời đi thì lên tiếng giữ lại, “Sáng sớm mai ta sẽ cho người vào cung đưa tin, để Cửu Châu xuất cung gặp hai người.”

“Chuyện ngày mai thì cứ để mai tính, giờ đi ngủ trước đã.” Đại đạo trưởng ngáp một cái, người kinh thành chỉ dở mỗi điểm này, ai nấy đều giỏi thức khuya, qua giờ Tý rồi mà vẫn tỉnh như sáo.

“Không dám làm phiền giấc nghỉ ngơi của hai vị tiên trưởng, xin mời đi hướng này.” Minh Ký Viễn thầm thở phào, hai người bọn họ không nhắc đến chuyện rời đi, có nghĩa là họ muốn gặp Cửu Châu.

Tờ mờ sáng, Cửu Châu đã bừng tỉnh khỏi giấc mộng, nàng nhìn màn ngủ xinh đẹp trước mắt, giật mình hồi hồn.

“Nàng dậy sớm thế?” Vân Độ Khanh đưa tay choàng lấy eo nàng, giọng ngái ngủ, “Ngủ thêm chút đi.”

“Điện hạ, ta mơ thấy sư phụ.”

Nhận ra vẻ nhớ nhung và buồn bã trong giọng nói của Cửu Châu, Vân Độ Khanh mở mắt ra, ngồi dậy lấy chăn quấn Cửu Châu lại thật kín, “Có phải nàng nhớ bọn họ không?”

“Ta mơ thấy hai ngươi bưng một bát thuốc lớn dí theo sau ta.” Cửu Châu sợ run người, “Ta từng có giấc mơ đáng sợ như thế là vào cái lần ta lén đổ bát thuốc đi.”

“Minh Tiểu Trư, nàng lúc bé cũng quậy thật đấy, ngay cả thuốc mà cũng dám đổ.” Thấy dáng vẻ chột dạ của Cửu Châu, Vân Độ Khanh vò rối mái tóc của nàng, “Ngủ thêm nửa canh giờ nữa đi, lát nữa ta sẽ cùng nàng về thăm nhạc phụ và nhạc mẫu.”

“Vâng.” Cửu Châu mơ mơ màng màng vùi vào lòng hắn, nằm lại xuống giường, vẫn không quên kéo chăn che lại phần cánh tay bị lộ ra ngoài của Vân Độ Khanh.

Bị nàng giày vò như thế, Vân Độ Khanh chẳng còn buồn ngủ nữa, hắn nghiêng đầu nhìn Minh Tiểu Trư ngủ ngon lành mà giận đến bật cười, đúng là heo con, nói ngủ là ngủ ngay.

Hắn khẽ khàng ngồi dậy mặc quần áo, phân phó Dương Nhất Đa chuẩn bị xe ngựa để hắn và Thái tử phi về Minh gia.

“Thái tử điện hạ.” Dương Nhất Đa do dự một lúc, “Ngài vừa được sắc phong làm Thái tử, nếu đưa Thái tử phi về thăm nhà Minh thị lang, tiểu nhân sợ các triều thần sẽ nghĩ ngài muốn làm thân với nhà vợ.”

“Chuyện này còn cần bọn họ nghĩ ư?” Vân Độ Khanh hùng hồn hỏi lại, “Chẳng phải là sự thật sao?”

Dương Nhất Đa ngớ người trước vẻ lý lẽ của Thái tử điện hạ, khiếp sợ đến độ không nói nên lời.

Tuy rằng là thế, nhưng đôi khi… không thể biểu hiện rõ ràng vậy được đâu.

“Điện hạ, quan viên Chiêm sự phủ đã được chọn xong, hôm nay ngài có muốn gặp mặt bọn họ không?” Dương Nhất Đa bỏ qua vấn đề vừa nãy, nói sang chuyện của Chiêm sự phủ.

Theo lý thuyết, quan viên của Chiêm sự phủ nên chọn từ những mưu sĩ tâm phúc của Thái tử điện hạ, nhưng điện hạ nhà bọn họ vừa trở thành Thái tử, lại không có thói quen nuôi mưu sĩ, thế nên toàn bộ quan viên trong Chiêm sự phủ đều do Bệ hạ và Lại bộ xử lý, bản thân điện hạ trái lại chẳng hề quan tâm.

“Dù không gặp thì ta vẫn đoán được, nhất định đều là người quen trong kinh thành cả. Có gặp hay không thì cũng chẳng khác gì, không cần phải đi tới đi lui làm chi cho hành xác nhau.” Vân Độ Khanh rộng lượng vẫy tay, “Đợi ba ngày sau bọn họ đến làm việc rồi gặp luôn cũng được.”

Người ta thường nói quan mới nhậm chức đốt ba ngọn lửa*, còn điện hạ đây lười đến nỗi chẳng buồn châm lửa luôn sao?

“Mẫu phi, Đỗ Thanh Kha cho người mang món này đến.” Tĩnh Vương đưa một quyển sách cho Vi Tiệp dư, “Hắn ta nói chuyện hôm qua là do hạ nhân tắc trách, không phải ý của hắn, trong đây có thứ mà người muốn.”

Vi Tiệp dư cười khẩy, bà ta sẽ không tin Đỗ Thanh Kha nữa.

Bà ta mở sách ra, là một quyển thoại bản.

Trong thoại bản viết rằng, có hai kẻ mang huyết mạch tiền triều còn sót lại đã xuất gia, nuôi một đồ đệ, rồi để đồ đệ của mình mê hoặc hoàng tử, cuối cùng làm rối loạn triều cương, báo thù rửa hận cho tổ tiên.

“Thứ nhảm nhí gì đây…”

Vi Tiệp dư đóng sách lại, toan ném đi thì sắc mặt bỗng chốc lóe lên nét hưng phấn, bà ta quay sang nhìn Tĩnh Vương, “Con à, con nói xem nếu có người ám sát đế hậu, nhưng tất cả chứng cứ đều chỉa mũi dùi về Minh Cửu Châu thì sẽ ra sao?”

Tĩnh Vương đang định nói thì Vi Tiệp dư đưa tay ngăn hắn lại, “Không, còn có Đỗ Thanh Kha nữa. Nếu ta nhớ không lầm, Đỗ gia là thế gia truyền thừa mấy trăm năm, lúc tiền triều chưa bị diệt vong, bọn hắn đã là danh môn vọng tộc.”

Gia chủ của thế gia đại tộc liên thủ với Thái tử phi để báo thù cho tiền triều bị diệt vong, đây đúng là một trò hay.

Bị Minh Cửu Châu liên lụy, Vân Độ Khanh không thể nào trở thành đế vương đời tiếp theo được.

“Mấy ngày nữa là tiết Mang chủng, Hoàng thượng và Tô Mi Đại sẽ ra ngoại ô tham gia nghi lễ gieo mạ.” Vi Tiệp dư bỏ quyển thoại bản vào chậu than, nhìn nó cháy thành tro, “Nói với Đỗ Thanh Kha, để hắn sắp xếp thích khách ổn thỏa, ta sẽ cho người nội ứng ngoại hợp với hắn.”

“Mẫu phi, bên cạnh phụ hoàng và Tô hậu đều có hộ vệ bảo vệ, ta sợ ám sát bất thành.”

“Thành công hay không không quan trọng, quan trọng là kẻ chủ mưu của vụ ám sát này phải là Minh Cửu Châu và Đỗ Thanh Kha.” Vi Tiệp dư cầm bình trà đổ vào đống tro tàn, “Nếu Tô hậu c.h.ế.t trong tay thích khách, Thái tử và Thái tử phi trở mặt thành thù, ta lại càng vui.”

“Nhi thần đã hiểu ý của mẫu phi.” Gương mặt lãnh đạm của Tĩnh Vương hiện rõ sát ý.

Dưới sự mè nheo của Cửu Châu, thời gian rời kinh của hai vị đạo trưởng đã được định sau tiết Mang chủng.

Thứ làm bọn họ lung lay ý chí, chính là mỹ thực trong tiết Mang chủng.

Người tu hành không trọng ăn uống, bọn họ không gọi là háu ăn, mà chỉ muốn nếm thử trăm vị của thế gian.

Nghi lễ gieo mạ của tiết Mang chủng mang ý nghĩa cầu mùa màng bội thu, bách tính bình an, thế nên mỗi khi đến ngày này thì cực kỳ náo nhiệt.

Tô hậu thay phượng bào, lúc chọn đồ trang sức thì nhìn thấy hồ lô gỗ đào do chính tay Cửu Châu khắc tặng mình nằm trong hộp.

Hồ lô trông cực kỳ đáng yêu, bà cầm lên đeo vào bên hông.

“Nương nương, hôm nay đeo vật này có phải… không thích hợp lắm không ạ?”

“Sao lại không thích hợp?” Tô hậu vuốt ve hồ lô, cười nói, “Hôm nay là lễ cầu phúc với trời, hồ lô này mang theo ý tốt, đeo lên người phúc khí tràn đầy, vận may sẽ tới.”

Hương Quyên cười, “Vâng vâng vâng, đồ do chính tay Thái tử phi điêu khắc hiển nhiên là tốt rồi ạ. Người đeo nó vào, bách tà bất xâm, gặp dữ hóa lành, phúc khí vây quanh, khí lành lượn lờ.”

Toàn bộ Minh Nguyệt cung đều biết hoàng hậu nương nương cực kỳ yêu quý Thái tử phi, thế nên nhóm cung nhân nghe thế đều nở nụ cười.

Bầu không khí vô cùng vui vẻ.

“Đừng cười nữa, sang Kỳ Lân cung xem thử Thái tử phi đã chuẩn bị xong chưa.” Tô hậu cười nói, “Đây là lần đầu tiên Thái tử phi tham gia lễ tế, lát nữa để lễ quan sắp xếp cho Thái tử phi và Thái tử đứng sau ta. Có ta và Độ Khanh chăm sóc, tránh để con bé hồi hộp.”

Dứt lời, bà cúi đầu vuốt v3 hồ lô bên hông, “Đúng rồi, chuẩn bị quần áo để bọn nó thay, sau khi nghi lễ gieo mạ kết thúc sẽ có vài cặp vợ chồng son đi nghịch bùn, ta đoán hai đứa nó nhất định sẽ tham gia trò này.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Tiến »