Ngón Tay Thứ Mười Một

Lượt đọc: 7999 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Vụ Án Thứ 11
bờ hồ rực cháy phần 1

Cô độc, tất cả mọi thứ đều cô độc, không ai có thể một mình vượt qua tất cả mọi thứ.

Maya Angelou

Phân đội trưởng Hoàng của thành phố Vân Thái từng nói, tôi không mở miệng thì thôi, đã mở miệng thế nào cũng có án mạng, thế nên tôi mới có biệt hiệu là sao Quả Tạ. Nhưng thực ra, Đại Bảo là trợ thủ của tôi, luôn nấp sau lưng tôi, anh ta mới là nói tốt không linh, nói gở là trúng, cứ nói gở là trúng phóc, anh ta mới đích xác là một ông sao Quả Tạ to tướng.

Thực ra, mấy hôm trước, khi Đại Bảo nói 'về nhà với vợ một Trung thu bình yên', trong lòng tôi đã lờ mờ một dự cảm chẳng lành.

Trung thu năm nay trời trong xanh ngắt, gió nhẹ hiu hiu, thật là thời tiết lý tưởng để ngắm trăng. Nhưng, sau khi chuyên án Ba Sáu xuất hiện, từ tháng Sáu đến nay, đừng nói là ngắm trăng, mà tất cả các hoạt động vui chơi giải trí đều không còn khiến chúng tôi hào hứng. Vụ án này hệt như một chiếc gai độc, đâm vào tận trong đáy tim, thi thoảng lại nhói lên nhức nhối.

Nghe nói gần đây, có một cô em làm việc ở đài truyền hình tỉnh đang cưa cẩm Lâm Đào, còn mời Lâm Đào đến đài truyền hình xem một live show văn nghệ. Để đề phòng bị đối phương 'quấy rối' trong dịp lễ tết truyền thống hết sức lãng mạn này, đồng thời cũng hy vọng chương trình ca nhạc hoành tráng rộn ràng có thể tạm thời xoa dịu nỗi buồn bực do chuyên án Ba Sáu đi vào bế tắc, Lâm Đào rủ vợ chồng tôi và vợ chồng Đại Bảo đi cùng.

“Xem kìa, xem kìa.” Đại Bảo kêu lên: “Trăng hôm nay tròn quá, không khí mới lãng mạn làm sao.”

“Này! Cô em đang ủ mưu cưa cẩm cậu đâu rồi?” Tôi nhìn vài chục người chen chúc trước mặt, hỏi: “Cổng phụ đến giờ vẫn chưa mở, bao giờ mới cho người ta vào đây?”

Lâm Đào dẫn chúng tôi đến xếp hàng bên cổng ngách của sân khấu.

“Cô ấy đang bận trong kia.” Lâm Đào giơ thẻ đeo trước ngực lên, nói: “Nhìn thấy chưa, được đứng xếp hàng ở đây đều là VIP cả! Chứ đằng cổng chính còn xếp hàng đông nghịt kia kìa.”

“Lần đầu tiên được làm VIP đấy.” Đại Bảo cúi nhìn tấm thẻ đeo trước ngực.

Còn chưa dứt lời, bỗng thấy một đám người chen ngang đi vượt qua bên cạnh chúng tôi, được một người ăn bận giống như đạo diễn đưa vào trong khán phòng.

Đám đông xôn xao lên một chốc.

Tôi cười nói với Lâm Đào: “Nhìn thấy chưa? Mấy người kia mới là VIP nhé, cậu thì đừng có mơ!”

Lâm Đào trợn mắt lườm tôi một cái.

Chúng tôi cứ đứng đó trò chuyện trên trời dưới bể suốt nửa tiếng đồng hồ, cổng phụ mới mở ra, đám đông bắt đầu từ từ nhích vào bên trong.

“Reng, reng…”

Chuông điện thoại bỗng réo lên rất không đúng lúc. Trong đầu tôi lập tức hiện lên câu nói của Đại Bảo.

Tôi đứng trong đám đông chen chúc, cố gắng rút điện thoại di động ra khỏi túi, bốn chữ 'trung tâm chỉ huy' lập lòe trên màn hình.

“Này, này, đợi tí đã.” Tôi kiễng chân gọi với theo Lâm Đào và Đại Bảo.

“Tôi là Tôn Túc Đồng ở trung tâm chỉ huy.” Một giọng nam trầm vang lên: “Tôi nhận được thông báo, vừa phát hiện ra một xác chết tại công trường khai thác đá ở ngoại ô thành phố Long Phiên, phán đoán sơ bộ là án mạng.”

“Ặc!” Cổ họng tôi tắc nghẹn.

“Hôm nay, nghỉ lễ, các anh có uống rượu không thế?” Tôn Túc Đồng hỏi.

“Chưa!” Tôi quay sang nhìn Lâm Đào và Đại Bảo, họ đã phát giác ra sắc mặt bất thường của tôi, đang cố gắng quay ngược trở ra trong dòng người chen chúc.

“May quá. Vậy thì bây giờ, phiền các anh đi về phía tây thành phố, đến hết đường quốc lộ Long Phiên, ở đó có một công trường khai thác đá.” Tôn Túc Đồng nói: “Tôi đã báo cáo với sếp Trần, sếp Trần vẫn ở trong đội chuyên án, bảo tôi trực tiếp thông báo cho các anh.”

“Tôi biết rồi.” Tôi tắt điện thoại, đưa ánh mắt tràn đầy day dứt nhìn vợ.

Linh Đan cụp mắt xuống, làn mi khẽ rung rung: “Không sao, em và chị Bảo cùng xem vậy, các anh đi đi, lái xe từ từ thôi nhé!”

Nét buồn man mác của nàng càng khiến tôi thêm cắn rứt. Đã lâu rồi, tôi không đưa nàng đi dạo phố hay cùng nhau đi ăn một bữa cho ra hồn.

Còn vợ Đại Bảo lại hào sảng như một nữ tướng quân, khoác tay Linh Đan nói: “Thôi biến hết cả đi! Vào thôi Linh Đan, họ có hiểu quái gì về âm nhạc đâu, có xem cũng phí, hai người chúng ta xem là đủ rồi.”

Đứng nhìn theo cho đến khi hình bóng hai vị phu nhân biến mất giữa đám đông, tôi mới quay ra gọi điện thoại cho trưởng phòng Hồ của phòng Pháp y Công an thành phố Long Phiên và đưa chìa khóa xe cho Lâm Đào.

“Trưởng phòng Hồ, Trung thu vui vẻ nhé. Tội phạm lại có quà cho chúng ta đây. Tình hình vụ án của các anh thế nào? Có manh mối gì không?” Tôi vừa lên xe vừa hỏi.

Trưởng phòng Hồ đáp: “Vẫn chưa rõ, ít nhất cũng khẳng định là vụ án giết người vứt xác, vừa bắt đầu triển khai công tác khám nghiệm, đang mở đường đến hiện trường, chúng tôi vẫn chưa nhìn thấy tử thi.”

“Em muốn hỏi, có mối quan hệ gì với chuyên án Ba Sáu không.” Tôi hỏi.

“Ít có khả năng.” Trưởng phòng Hồ nói: “Đây có vẻ là vụ án đốt xác.”

“Đốt rồi à?” Tôi hỏi: “Liệu có phải là hung thủ của chuyên án Ba Sáu nâng cấp tay nghề không thế?”

“Tôi xin cậu đấy! Đừng có trù úm thế nữa, đồ sao Quả Tạ!” Trưởng phòng Hồ kêu toáng lên.

“Em có phải sao Quả Tạ đâu?” Tôi hằn học nhìn Đại Bảo đang ngồi ở hàng ghế sau: “Có người còn độc mồm độc miệng hơn cả em đấy, bắt chúng ta phải chạy hiện trường ngay đêm Trung thu thế này!”

Đại Bảo nhăn nhó hỏi: “Em lái xe nhà thế này có được tính tiền xăng không thế?”

* * *

Chiếc xe nhảy chồm chồm hơn một tiếng đồng hồ thì trưởng phòng Hồ chỉ về phía một ngọn núi đã bị đào khoét một nửa ở phía trước, nói: “Ở trong hẻm núi kia.”

Thành phố Long Phiên là tỉnh lỵ, chúng tôi đều sống trong cái thành phố không lớn lắm, nhưng rất dễ chịu này. Trị an của thành phố Long Phiên rất tốt, xã hội ổn định, rất ít khi xảy ra án mạng nghiêm trọng. Nhưng năm nay, chuyên án Ba Sáu đã khiến cho cảnh sát hình sự thành phố mất ăn mất ngủ, lực lượng cảnh sát tinh nhuệ đã dốc toàn lực vào chuyên án. Nếu đúng lúc này lại gặp thêm một vụ án mạng đau đầu nữa thì khả năng phá án sẽ sụt giảm nghiêm trọng vì thiếu nhân lực.

Vì thế, lực lượng cảnh sát tham gia vụ án này ai cũng mặt khó đăm đăm, trông rất nghiêm trọng.

Nếu không đích thân đi vào trong hẻm núi tĩnh mịch, tôi không thể ngờ được sát bên sườn một thành phố phồn hoa lại có một nơi thế này. Không có phong cảnh, nhưng lại khiến người ta thanh thản dễ chịu.

Tôi nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, cảm nhận rõ vẻ yên tĩnh xung quanh. Tôi luôn nghĩ rằng tôi thích hợp với cuộc sống thôn quê, vì tôi ghét ồn ào, ưa tĩnh mịch.

“Ồ, sao lại có một nơi thế này nhỉ? Gây án, giấu xác ở đây, đúng là rất khó phát hiện!” Câu nói của Đại Bảo đã phá tan cảm giác thư thái trong tôi.

Đây là một công trường khai thác đã bị bỏ hoang, từ đường cao tốc vành đai đến đường quốc lộ, sau đó chuyển sang đường xa lộ, rồi lại băng qua con đường bê tông liên thôn mới thấy con đường dẫn vào bãi khai thác đá. Bãi khai thác đá chạy thành một vòng tròn, một nửa ngọn núi đã bị đào rỗng, lộ ra lõi đá vàng quạch. Vì rất nhiều nguyên nhân, bãi khai thác đá đã bị bỏ hoang từ vài năm trước, chỉ còn lại vài gian nhà gạch và một ngọn tháp hoang tàn đổ nát. Do trung tâm của vòng tròn đã đào xuống rất sâu, quanh năm tích tụ nước mưa, nên đã biến thành một hồ nước. Xung quanh hồ nước là một con đường lầy lội bùn đất, sau đó được dân làng rải đá dăm làm thành một con đường đá.

Bước vào bãi khai thác đá, có cảm giác như đã lạc vào một không gian tách biệt, cách xa phố thị ồn ào. Dưới ánh trăng rằm Trung thu vằng vặc, tôi nhìn thấy những bóng người đang di chuyển bên hồ nước.

“Ở đây không giống như cậu nói đâu.” Trưởng phòng Hồ cười nói: “Tại hôm nay, là tết Trung thu, với lại giờ cũng hơn 9 giờ rồi. Bình thường, nơi đây là chỗ người dân quanh vùng tập thể dục.”

“Tập thể dục?” Tôi hỏi.

Trưởng phòng Hồ gật đầu, nói: “Khoảng 6, 7 giờ tối, có rất nhiều người dân đến đây đi bộ, chạy bộ xung quanh hồ nước, có lẽ bởi vì, ở đây không khí trong lành. Sau 8 giờ thì ở đây vắng tanh vắng ngắt, không một chút âm thanh hay ánh sáng.”

“Tối đen như mực thế này mà chạy bộ được à?” Tôi ngẩng đầu nhìn trời, nếu không nhờ ánh trăng sáng đêm nay, quanh hồ chắc chắn là rất tối.

“Ồ, mùa hè thì khoảng 6, 7 giờ trời vẫn chưa tối hẳn đâu, người dân trong thôn sẽ đến đây.” Trưởng phòng Hồ nói: “Mùa đông thì không ai tới nữa.”

“Sao anh lại biết rõ thế, anh Hồ?” Tôi hỏi.

“Quê tôi cách đây chỉ năm dặm đường thôi.” Trưởng phòng Hồ chỉ về phía xa.

“Vụ án xảy ra khi nào?” Tôi hỏi.

“6 giờ 5 phút, tôi nhận được điện thoại báo án.” Một điều tra viên đứng bên cạnh trả lời: “Có lẽ, là người dân đầu tiên đến đây tập thể dục đã phát hiện ra.”

“Phát hiện ra tử thi?” Tôi vừa đeo găng tay vừa kiễng chân nhìn những bóng người và ánh đèn khám nghiệm bên bờ hồ phía xa.

“Không phải.” Điều tra viên nói: “Lúc đó, họ nhìn thấy khói bốc lên. Họ lấy làm lạ, vì cây cỏ đều mọc trên sườn núi, chứ trong hẻm núi chỉ toàn nước với đá, chẳng có cây cối gì, làm sao lại cháy được? Mấy người dân đến gần thì thấy một đống lửa, họ nghĩ chắc là ai đốt rác.”

“Có nhiều người đốt rác ở đây không?” Tôi hỏi.

Điều tra viên gật đầu, chỉ xuống mặt đất nơi chúng tôi đang đứng, nói: “Anh nhìn mà xem, trên con đường đá dăm này thường xuyên nhìn thấy những vệt màu đen, đều là dấu vết người dân đốt rác.”

“Sau đó thì sao?” Tôi tròn mắt hỏi.

Điều tra viên nói: “Vài người dân đi tập thể dục cùng nhau đã phản ánh rằng, khi đó, lửa đã yếu dần, sắp tắt đến nơi. Một người dân nói vật thể trong ngọn lửa trông rất giống hình người, hay là trong hẻm núi có ma? Một người khác cười nhạo anh ta mê tín. Hai người liền cá cược, rồi cùng nhau dập tắt ngọn lửa, kết quả là phát hiện ra thứ bị đốt đúng là người thật.”

“Phải nói là xác người mới đúng.” Đại Bảo đính chính, còn Lâm Đào nem nép dịch sát vào bên Đại Bảo.

“Phải, là một xác chết.” Điều tra viên gãi đầu.

“Tính chất của vụ án đã xác định được chưa?” Tôi vẫn nuôi một tia hy vọng, hỏi: “Có phải là tự thiêu không?”

Điều tra viên lắc đầu, ý nói không biết. Tôi, Đại Bảo và Lâm Đào xách hòm đồ nghề lên, bước về phía hiện trường trung tâm.

* * *

Đống tro nằm ở chỗ bùn nhão không có đá dăm che phủ bên cạnh hồ nước. Do người nhân đã lấy quần áo nhúng nước dập tắt đám lửa, nên tàn tro văng vãi khắp nơi. Giữa đám tro tàn, có một vật thể hình người nằm co quắp.

Nói như vậy, bởi vì nếu chỉ thoạt nhìn, căn bản không thể nhận ra đây là một con người. Bề ngoài của thi thể đã cháy thành than hoàn toàn, ngả sang màu đen kịt. Đặc biệt phần đầu mặt bị cháy nghiêm trọng nhất, một số chỗ đã trơ cả xương sọ.

“Tử thi ở trong tư thế đấm bốc, có phải là bị thiêu sống không?” Do thường xuyên đi cùng chúng tôi, nên Lâm Đào cũng học lỏm được một số thuật ngữ pháp y.

Tôi lắc đầu, nói: “Sai về bản chất. Trong các vụ hỏa hoạn, thường thấy nạn nhân ở trong tư thế tứ chi co quắp như đấu quyền Anh, đó là do phần cơ bị đốt nóng co lại khiến tứ chi gập lại tại các khớp, hai chân, hai khuỷu tay và hai cổ tay co lại giống như tư thế đấm bốc, nên mới có tên như vậy.”

“Ồ, phải rồi!” Lâm Đào nói: “Lần trước trong vụ án giám đốc công trình bị thiêu chết ở thành phố Long Phiên, cậu đã giải thích cho tớ nghe rồi. Vì thế mới nói, tư thế đấm bốc không phải là phản ứng sống, đúng không?”

Tôi nói: “Vừa nãy, tớ đã giải thích, nguyên lý hình thành tư thế đấm bốc là do hiện tượng co cơ do gặp nhiệt độ cao. Vậy thì thi thể gặp nhiệt độ cao, cơ cũng sẽ co lại, vì thế cũng xuất hiện tư thế đấm bốc. Nó chỉ là đặc trưng của thi thể trong hiện trường hỏa hoạn chứ không có liên quan đến việc bị thiêu khi còn sống hay đã chết.”

“Đúng đấy!” Đại Bảo nói: “Muốn phán đoán bị thiêu trước khi chết hay sau khi chết thì phải quan sát đường hô hấp, và còn phải đo nồng độ carboxyhemoglobin trong máu nữa.”

“Vì thế, muốn biết là bị thiêu trước khi chết hay sau khi chết, phải đợi pháp y giải phẫu phải không?” Lâm Đào hỏi.

“Không nhất định.” Tôi nhìn chằm chằm vào đám tàn tro, lắc đầu.

“Sao thế?” Lâm Đào cúi xuống, nhìn theo ánh mắt của tôi, hỏi.

Tôi nói: “Trước tiên, tớ cảm thấy tình trạng của thi thể này một cách chính xác thì không thể coi là tư thế đấm bốc được, mà là co quắp. Hay nói cách khác, trước khi bị thiêu thành tư thế đấm bốc, nạn nhân đã ở trong tư thế co quắp. Nhiệt độ cao chỉ khiến cho phần cơ co rút lại chứ không thể khiến cơ thể co quắp đến giới hạn tối đa của các khớp như thế này được.”

Tôi thấy kỹ thuật viên đã chụp ảnh xong bèn kéo tử thi một cái, nói: “Cậu nhìn này, chân đã co gập lại đến gần trước ngực, nếu chỉ bị lửa đốt, chắc chắn không thể như vậy được.”

“Ý cậu muốn nói, khi bị thiêu, tử thi đã ở trong trạng thái co quắp?” Lâm Đào nhìn tôi hỏi.

Tôi gật đầu, rồi mở túi đựng xác ra, cùng Đại Bảo hợp sức khiêng thi thể lên, bỏ vào trong túi. Tử thi rất nhẹ, không phải vì gầy nhỏ mà, bởi vì nhiệt độ cao đã khiến nước trong thi thể bốc hơi, làm cho trọng lượng giảm xuống rất nhiều.

“Điều này cũng không đủ để khẳng định đây là một vụ án mạng.” Lâm Đào gãi đầu nói.

Tôi không lên tiếng, lấy ra một túi vật chứng, quét vun từng lớp tàn tro lại, xúc vào trong túi.

“Tại hiện trường hỏa hoạn thì tàn tro chính là báu vật, rất nhiều vật chứng sẽ được phát hiện từ trong túi vật chứng này.” Đại Bảo đang lên lớp bỗng im bặt, bởi vì ba chúng tôi cùng nhìn thấy một thứ.

Sau khi tôi quét được một phần tàn tro, bỗng lộ ra hai vật thể dài dài màu đen, vuông vắn, có góc cạnh. Đợi kỹ thuật viên chụp ảnh lưu lại xong, tôi cẩn thận nhấc hai vật thể đó ra khỏi đống tro tàn. Tôi có cảm giác chúng được làm từ kim loại, một loại hợp kim khá nhẹ.

“Cái gì thế nhỉ?” Đại Bảo trợn tròn mắt: “Kim loại đấy, này, liệu có phải là hung khí gây án không?”

Bờ Hồ Rực Cháy

Phần 2

Tôi quan sát kỹ lưỡng khắp các mặt của hai tấm kim loại, sau đó tiện tay bỏ luôn vào trong túi vật chứng, nói: “Rất nhẹ, không thể trở thành hung khí gây án được. Nhưng, về cơ bản, em đã có thể khẳng định đây là một vụ án giết người đốt xác.”

“Em phán đoán thế nào vậy?” Đại Bảo hỏi.

“Hai vật thể kim loại này giống hệt nhau về kích cỡ, độ dài và độ cao, xếp song song bên dưới xác chết, mọi người nói xem, hai thứ này nhiều khả năng nhất là thứ gì?” Tôi hỏi.

Lâm Đào chau mày suy nghĩ, rồi kêu lên: “À, tớ biết rồi, đây là tay kéo của túi hành lý!”

Tôi gật đầu, nói: “Đúng, đây là tay kéo của túi hành lý. Vì túi hành lý được làm từ vải, nên đã bị đốt cháy sạch, chỉ còn sót lại hai tay kéo làm bằng kim loại. Thế nhưng, thứ này đã mách bảo với chúng ta rằng, tử thi được đựng trong túi hành lý và vận chuyển đến đây, sau đó bị đốt.”

“Điều này có thể giải thích tại sao các khớp của xác chết đều co quắp đến mức tối đa!” Đại Bảo phấn khởi nói.

Tôi nói: “Đúng, có lẽ hung thủ đã gập xác chết lại để nhét vào túi có tay kéo. Nhưng, em thấy với tình hình thế này, đáng lẽ anh không nên phấn khởi mới đúng.”

“Ồ, phải rồi!” Đại Bảo lập tức ỉu xìu: “Đây là một vụ án mạng, sẽ có nhiều việc phải làm.”

“Nhưng, cũng không phải quá lo lắng.” Tôi tràn đầy tự tin: “Tuy hiện giờ, nhân lực thiếu thốn, nhưng em tin rằng chúng ta có thể cố gắng hết sức để thu hẹp phạm vi điều tra đến mức tối đa, nhanh chóng phá án!”

Sau khi chuyển thi thể đi rồi, chúng tôi vẫn cẩn thận gom lấy toàn bộ tàn tro tại hiện trường đổ vào trong túi vật chứng. Tôi nói với trưởng phòng Hồ: “Nhờ anh mang một phần tàn tro đến phòng Kiểm nghiệm hóa lý xét nghiệm thử xem liệu có tìm ra vật dẫn cháy gì không. Đốt một cái xác trong túi hành lý mà cháy đến mức độ này, em đoán kiểu gì cũng phải có chất dẫn cháy.”

“Được, tôi đi ngay đây.” Trưởng phòng Hồ nói: “Vậy các cậu thì sao?”

Tôi nói: “Em và Lâm Đào, Đại Bảo đến nhà xác, các anh hãy để lại vài người ở đây để khám nghiệm dấu vết tại hiện trường. Xác chết cháy quá nghiêm trọng, phán đoán lai lịch thi thể sẽ hóc búa đây. Hiện trường tuy là đường đá dăm, nhưng cũng có chỗ bùn nhão, nên hy vọng bộ phận khám nghiệm dấu vết có thể tìm thấy ít dấu giày hay vết bánh xe gì đó.”

* * *

“Đã hơn 10 giờ rồi, không biết nhạc hội đã kết thúc chưa nhỉ?” Đại Bảo tựa vào cửa xe, nhìn ánh trăng bên ngoài qua làn cửa kính.

“Đều tại anh cả đấy.” Lâm Đào nói: “Sao cứ nhất định phải nói tết Trung thu về nhà với vợ mới được cơ chứ? Anh thì chỉ được cái độc mồm độc miệng là tài.”

Đại Bảo cười ngượng nghịu, xe từ từ dừng lại.

Ánh trăng chiếu tràn trên gian nhà xác, trông không còn vẻ âm u như thường ngày. Nhân viên nhà xác ngáp dài, chuyển thi thể từ trên xe xuống, đặt lên bàn giải phẫu, sau đó tháo găng tay, vươn vai đi về phía phòng trực ban.

Tôi đang định bật đèn trong phòng giải phẫu, chợt nghe loáng thoáng như có tiếng sột soạt vọng lại đâu đây.

Trong phòng, ngoài tử thi vừa đặt lên bàn giải phẫu, đâu còn thứ gì nữa? Tôi thầm nghĩ, nạn nhân không thể chết lâm sàng được, đã cháy thành than rồi cơ mà.

Càng phấp phỏng sợ hãi thì lại càng không mò thấy công tắc đèn đâu cả. Tim đập thùm thụp, tôi lập bập móc điện thoại di động ra, bật chức năng đèn pin, một chùm sáng trắng bệch hắt lên tường phòng giải phẫu.

Nhưng, còn chưa kịp bật đèn, một bóng đen bỗng vọt ra từ chiếc tủ trong góc tối, lao qua bàn giải phẫu, sau đó vụt biến mất bên cửa sổ. Tôi giật nảy mình kinh hãi, điện thoại rơi luôn xuống đất.

Lâm Đào ôm cứng lấy tôi, rú lên: “Má ơi! Ma!”

Đại Bảo cũng mất vía, bước chân đi về phía bàn máy bên trong bỗng khựng lại, cả người cứng đờ tại chỗ, không thốt nên lời.

Phản ứng quá lố của Lâm Đào khiến tôi trấn tĩnh hơn nhiều. Tôi gắng sức gỡ cánh tay Lâm Đào đang ôm chặt lấy mình ra, nói: “Này, cậu ra dáng đàn ông một tí được không? Sao mà nhát gan thế nhỉ?”

Tôi nhặt điện thoại lên, lia đèn pin tìm công tắc, bật bóng đèn lớn trong phòng giải phẫu lên. Nháy mắt, cả gian phòng đã sáng trưng. Chẳng hề có cảnh xác chết sống dậy, túi xác vẫn nằm im lìm trên bàn giải phẫu, lồi lõm mấp mô, nạn nhân vẫn nằm lặng lẽ bên trong.

Tôi đi đến bên bàn giải phẫu ngó nghiêng một chốc, rồi chỉ vào một vết chân bám bụi, bật cười nói: “Ôi trời, ma với mãnh gì, đúng là mang tiếng làm nghề pháp chứng, cậu lại đây khám nghiệm dấu vết xem nào! Xem thử cái bóng vừa vọt qua có phải con mèo hoang không?”

Lâm Đào ngượng ngùng gãi đầu gãi tai, nói: “Nửa đêm nửa hôm, mèo hoang còn mò vào đây làm gì không biết? Có quái gì để ăn đâu?”

Vố kinh hãi thình lình đã xua tan cơn buồn ngủ, chúng tôi lại tỉnh như sáo, bắt tay vào ca khám nghiệm.

* * *

Túi đựng tử thi vừa mở, mùi cháy khét xộc thẳng vào mũi, một xác chết cháy đen phơi ra trước mắt chúng tôi.

“Hic, tớ thấy xác chết cháy còn khủng khiếp hơn cả xác chết thối.” Lâm Đào một tay cầm máy ảnh, một tay dụi mũi nói.

“Làm sao lại thế được?” Tôi ngạc nhiên hỏi lại: “Xác chết thối bốc mùi phát khiếp, chứ xác chết cháy thì chỉ là mùi thịt cháy thôi mà. Cậu chạy hiện trường nhiều quá, rồi thơm thối lẫn lộn hết rồi phải không?”

Lâm Đào xua tay ngăn tôi nói tiếp, nôn khan một chập, rồi nói: “Cậu bảo tớ về sau còn dám nhìn đến món thịt nướng nữa không?”

Nạn nhân là nam, vì phần mặt đã bị đốt cháy hoàn toàn, nên không thể đoán được độ tuổi. Khi bị đốt, có lẽ nạn nhân ở trong tư thế nằm nghiêng sang bên phải, vì nửa người bên phải dựa vào đáy vali, nên da chưa bị cháy thành than hoàn toàn. Nửa người bên trái quay lên trên, da đã bị đốt cháy nghiêm trọng. Thi thể bị tác động nhiệt, nên cả da và cơ đều co rút lại, thi thể giữ nguyên trong tư thế co quắp. Không có cách nào để duỗi thẳng thi thể ra được, chúng tôi đành dùng dao phẫu thuật tách mở các khớp mới nới lỏng được phần da và cơ đã kéo căng hết cỡ.

Chật vật đến toát mồ hôi, chúng tôi mới duỗi thẳng được tử thi ra.

“Giải phẫu thế này khác nào hủy hoại thi thể người ta?” Lâm Đào ghé lại nhìn: “Hai người có nhớ đã rạch mấy nhát dao để nới lỏng tứ chi người ta ra không đấy?”

Tôi gật đầu, nói: “Nhớ chứ. Hơn nữa, tổn thương vốn có trên thi thể, dù là tổn thương trước khi chết hay sau khi chết, chúng tớ đều có thể phân biệt được với vết thương do chúng tớ tạo ra khi giải phẫu.”

“Ồ? Nghĩa là sao cơ?”

“Rất dễ phân biệt tổn thương trước khi chết với tổn thương sau khi chết. Nếu là tổn thương khi còn sống, da và mô mỡ tại vết thương sẽ bị nhuốm máu, nên vết thương có màu đỏ. Còn nếu là tổn thương sau khi chết, da và mô mỡ sẽ có màu vàng. Đây là cách để phán đoán vết thương có phản ứng sống hay không, rất dễ.” Tôi nói: “Cậu nhìn xem, tất cả các vết thương của nạn nhân, cho dù là tổn thương trước hay sau khi chết, do đã bị thiêu đốt, nên bên trong vết thương có rất nhiều tàn tro khiến vết thương có màu đen, có thể lau sạch được. Hơn nữa, vì đã bị đốt, nên mép vết thương co rút lại, chất da cũng cứng hơn hẳn. Còn những vết dao rạch của chúng tớ lúc nãy, da quanh vết thương không bị co lại, để lộ ra lớp mỡ màu vàng, vì thế rất dễ phân biệt.”

Lâm Đào gật đầu, ra hiệu cho tôi tiếp tục.

Phần lớn bề mặt da trên thi thể đều đã cháy thành than, không thể phán đoán được tình trạng tổn thương của tử thi, nhưng nhìn vào mấy vết thương trên ngực, có thể đoán rằng nạn nhân đã bị đâm khi còn sống bằng hung khí nhọn, có lẽ là tử vong do mất máu.

Do bị đốt cháy, nên cũng không nhìn thấy vết hoen tử thi đậm hay nhạt để phán đoán có phải nạn nhân tử vong do mất máu hay không. Đại Bảo cầm dao phẫu thuật chuẩn bị giải phẫu khoang ngực của nạn nhân để xem tình hình tổn thương của nội tạng bên trong.

“Từ từ đã!” Tôi kêu lên ngăn Đại Bảo lại, rồi gồng mình tách hai cánh tay của nạn nhân ra khỏi thân mình, dưới hai nách có hai miếng vải rơi ra.

Tôi nhặt lấy tấm vải, giũ sạch tàn tro dính trên đó, nói: “Thường thì khi xác chết bị đốt, do quần áo là vật dễ cháy, nên đa số sẽ bị thiêu rụi, nhưng phần áo dưới nách được tay che chắn, nên sẽ không cháy hết. Quần áo của nạn nhân chỉ còn sót lại hai mảnh vải này thôi.”

Đại Bảo ghé lại nhìn, Lâm Đào mang tới một chiếc kính lúp.

“Đây có lẽ là hai lớp áo, do nhiệt độ cao, nên đã dính lại với nhau.” Tôi vừa nói vừa cầm nhíp tách rời hai lớp vải ra: “Lớp bên trong màu đen, sợi rất mịn, có lẽ là loại vải giống như lụa tơ tằm. Lớp bên ngoài sợi thô, màu trắng, có lẽ là chất liệu vải rẻ tiền.”

“Ồ, hai ngày nay trời có lạnh đâu.” Lâm Đào nói: “Tuy đã là mùa thu, nhưng nắng vẫn gắt, mấy hôm nay, đều trên 300, vẫn phải mặc áo ngắn tay. Ai lại mặc hai lớp áo vào thời tiết này nhỉ?”

“Đúng đấy.” Đại Bảo nói: “Nhìn vào lớp da dưới nách thấy vẫn khá hoàn chỉnh, có lẽ thi thể còn mới chứ không phải là để một thời gian sau đó, mới mang thiêu.”

Tôi nói: “Bác sĩ!”

* * *

Từ tấm vải sót lại dưới nách thi thể, chúng tôi dễ dàng suy đoán ra nghề nghiệp của nạn nhân, điều đó đã thắp lên cho chúng tôi niềm hy vọng nhanh chóng phá án. Tâm trạng phấn chấn, ánh trăng ngoài cửa sổ dường như cũng tươi sáng hơn một chút.

Chúng tôi giải phẫu khí quản của nạn nhân. Đúng như dự đoán, trong khí quản không có dấu vết xung huyết, cũng không có muội than. Bởi vậy, có thể phán đoán nạn nhân bị thiêu xác sau khi chết.

Do bị tác động nhiệt, xương sườn trở nên rất giòn, dao phẫu thuật dễ dàng tách mở xương sườn, lộ ra nội tạng vẫn chưa bị đốt cháy trong khoang ngực.

“Lâm Đào, cậu nhìn này, cơ thể con người kỳ diệu thật đấy.” Tôi nói: “Tuy bên ngoài đã bị đốt cháy thành than, nhưng nội tạng vẫn nguyên vẹn. Có thể thấy, da của chúng ta có tác dụng rất lớn trong việc bảo vệ nội tạng.”

Lâm Đào mặt mũi ngơ ngác, giơ tay lên sờ ngực mình.

“Cung động mạch chủ đã bị đứt.” Đại Bảo dùng kẹp cầm máu kẹp lấy động mạch chủ phía trên tim, nói.

“Động mạch chủ bị đứt, đáng lẽ phải có nhiều máu tích tụ trong khoang ngực chứ?” Lâm Đào hỏi.

Tôi nói: “Đúng vậy, nhưng vì thi thể bị đốt, nhiệt độ cao đã khiến máu bốc hơi rồi, tuy chúng ta không nhìn thấy bao nhiêu máu tụ, nhưng vẫn có đấy. Vẫn có thể đưa ra kết luận rằng nạn nhân bị hung khí nhọn đâm trúng động mạch chủ gây mất máu ồ ạt dẫn đến tử vong.”

“Dạ dày trống rỗng, chắc nạn nhân vẫn chưa kịp ăn bữa cơm đoàn tụ tết Trung thu.” Đại Bảo lắc đầu thương cảm.

“Thế là đã thiếu mất một căn cứ để điều tra.” Tôi nói: “Phân tích vật chất trong dạ dày cũng là một cách để tìm kiếm lai lịch thi thể. Giờ thì dạ dày trống rỗng, chúng ta đã mất thêm một manh mối.”

“Nhưng, vẫn còn liên hợp xương mu cơ mà?” Đại Bảo giơ chiếc cưa trong tay lên.

Chúng tôi cho liên hợp xương mu vào nồi áp suất trong phòng giải phẫu đun lên. Trong lúc đợi, chúng tôi tiếp tục khám nghiệm tử thi theo quy trình bình thường. Sau khi đã thu thập được tàn tro trên một phần tử thi, liên hợp xương mu cũng đã được ninh xong.

“Nạn nhân có vẻ như đã ngoài 30 tuổi.” Tôi liếc nhìn liên hợp xương mu, nói.

Liên hợp xương mu có liên quan chặt chẽ đến độ tuổi sinh học của con người, nếu thường xuyên quan sát liên hợp xương mu, bác sĩ pháp y chỉ cần nhìn qua đã có thể đoán được tuổi tác đại khái của nạn nhân. Nếu muốn chuẩn xác hơn nữa thì phải thực hiện một vài phép tính.

“Trong ngôi làng nhỏ gần đấy liệu có được bao nhiêu bác sĩ?” Lâm Đào nói: “Độ tuổi và nghề nghiệp đã có, tớ nghĩ sẽ nhanh chóng tìm được lai lịch thi thể thôi.”

Tôi lắc đầu, nói: “Chưa chắc đâu, ai dám khẳng định nạn nhân ở gần hiện trường? Cũng không biết chính xác là ở bệnh viện nào. Không dễ tìm đâu.”

“Nói cũng phải.” Lâm Đào gật gù: “Hung thủ đựng xác vào túi kéo, không chừng là người vùng khác cũng nên.”

“Không!” Tôi lắc đầu phủ định: “Hiện trường thế này không phải ai cũng tìm đến được. Vì vậy, tớ nghĩ rằng, nạn nhân là người ở đâu thì chưa biết, nhưng hung thủ chắc là ở cách hiện trường không xa, và khá quen thuộc với vị trí địa lý của hiện trường.”

“Vậy chúng ta phải làm thế nào để tìm ra lai lịch thi thể đây?” Lâm Đào nói.

Tôi cởi trang phục giải phẫu, nhìn đồng hồ, kim giờ đã chỉ 1 giờ sáng. Tôi nói: “Hay là chịu khó thêm một lúc nữa nhé, chúng ta sẽ sàng lọc tàn tro.”

Chúng tôi thường dùng sàng để sàng lọc tàn tro tại hiện trường hỏa hoạn, như vậy, những vật nhỏ bé sẽ lọt qua mắt sàng, chỉ còn lại những vật khá lớn mà mắt thường có thể phân biệt được. Đó chính là vật chứng có giá trị mà chúng tôi cần tìm. Dùng phương pháp sàng lọc có thể nâng cao xác suất tìm được vật chứng.

Ba người chúng tôi mang hết những túi vật chứng đựng tro ra trước cửa phòng giải phẫu, mỗi người vác đến một cái ghế, ngồi quanh dưới ánh đèn. Tôi và Đại Bảo cầm sàng sàng tro, còn Lâm Đào phụ trách đổ tro ra sàng.

Sau khi sàng một hồi, chúng tôi tìm thấy mấy đầu khóa kéo và một thứ giống như tấm card cháy dở.

“Đầu khóa kéo có tên thương hiệu đấy.” Đại Bảo nói: “G- F- T- P-, tại sao lại toàn là phụ âm thế nhỉ?”

“Phụ âm? Hàhà!” Lâm Đào nghe mà cười ngặt nghẽo: “GFTP là một nhãn hiệu túi cao cấp đấy.”

“Trong bộ sậu có một thằng cha ham dạo phố cũng hay đấy nhỉ!” Tôi phản công giúp Đại Bảo: “Nếu không sao chúng ta biết được có phải hàng hiệu hay không.”

“Cái gì mà ham dạo phố?” Lâm Đào giải thích: “Đây là tinh thần thời thượng, hiểu không? Tinh thần thời thượng!”

“Một nhãn hiệu cao cấp ấy à?” Đại Bảo nói: “Điểm này liệu có chứng tỏ hung thủ là người giàu có không nhỉ?”

“Cũng chưa hẳn.” Tôi nói: “Nếu hung thủ gây án ngay trong nhà nạn nhân, sau đó dùng luôn túi kéo của nạn nhân thì sao?”

“Chí ít thì điểm này cũng chứng tỏ được rằng, giữa hung thủ và nạn nhân sẽ có một người giàu có. Dùng cái túi cao cấp thế này để đựng xác người, thật là lãng phí.” Lâm Đào tặc lưỡi.

“Tấm card này chỉ còn sót lại một bên mép thôi.” Đại Bảo nói: “P? Phong? Nghĩa là gì nhỉ?”

Tôi và Đại Bảo đồng loạt chiếu ánh mắt tràn đầy mong đợi về phía Lâm Đào. Lâm Đào gật gù nói: “Đừng hòng qua mắt được tớ nhé!”

Bờ Hồ Rực Cháy

Phần 3

“Cậu đã quên câu chuyện của chúng ta khi xếp hàng ở đài truyền hình rồi à?” Lâm Đào hỏi.

Tôi ngẩng đầu suy nghĩ một lát, nói: “Là cô nàng đang cưa cẩm cậu ấy à?”

Lâm Đào đấm cho tôi một cái, gào lên: “Là VIP với chẳng không VIP ấy.”

“Ồ, phải rồi, đây là một tấm thẻ VIP!” Tôi nói.

Lâm Đào gật đầu: “Nếu tớ đoán không nhầm, đây có lẽ là tấm thẻ VIP của trung tâm thương mại Ngân Phong tại trung tâm thành phố Long Phiên. Vì chỉ có trung tâm thương mại Ngân Phong mới bán loại túi du lịch này.”

“Chắc tấm thẻ ở ngay trong túi hành lý, hay nói cách khác, tấm thẻ được làm vào lúc mua cái túi, nhưng sau đó, chưa được dùng đến. Không biết làm thẻ VIP ở đó có phải đăng ký thông tin không nhỉ?” Tôi hấp tấp hỏi.

Lâm Đào nói: “Có chứ!”

“May quá!” Tôi phấn chấn hẳn lên. Bây giờ, chúng ta đã có dữ liệu để khoe với tổ chuyên án rồi.”

Khi chúng tôi đến tổ chuyên án, đã là 3 giờ sáng. Tuy vụ án vừa mới xảy ra, vẫn chưa có manh mối để bắt đầu, nhưng hai mươi mấy người trong tổ chuyên án đều chưa ngủ, vẫn mở to những đôi mắt đỏ sọng chờ đợi chúng tôi.

“Nạn nhân bị dao đâm vào ngực, gây mất máu dẫn đến tử vong.” Nói xong, tôi nhìn sang tổ trưởng tổ chuyên án, nhưng anh ta lại có vẻ không mấy hứng thú với nguyên nhân tử vong.

“Chúng tôi đã suy đoán ra nghề nghiệp của nạn nhân, là một bác sĩ, khoảng 30 tuổi.” Tôi nói tiếp.

Vừa dứt lời, các thành viên trong tổ chuyên án bắt đầu mở sổ ghi chép lia lịa.

“Còn nữa, tôi cho rằng có lẽ, nạn nhân là hội viên VIP của trung tâm thương mại Ngân Phong trong thành phố.” Tôi nói.

Lâm Đào mở to mắt kêu lên: “Nhưng, vẫn chưa xác nhận được chủ nhân của cái túi kéo là ai cơ mà, làm sao biết được hội viên là hung thủ hay nạn nhân?”

“Trên đường đến đây, tôi đã suy nghĩ về chuyện này, và cho rằng chủ nhân của cái túi có lẽ, chính là nạn nhân.” Tôi nói: “Trước tiên, chúng ta đã biết thông tin nghề nghiệp của nạn nhân, do đã phát hiện ra mảnh vải áo dưới nách của tử thi. Thường thì bác sĩ sẽ mặc áo blouse trắng vào lúc nào? Lúc đang làm việc! Hay nói cách khác, có lẽ nạn nhân đã bị sát hại khi đang làm việc.”

“Cũng có khả năng là sau khi sát hại nạn nhân, hung thủ đã đưa nạn nhân về nhà mình, hoặc là quay về nhà mình lấy túi để đựng xác nạn nhân?” Đại Bảo nói.

Tôi nói: “Không thể. Nạn nhân ở trong tư thế co gập, cho thấy sau khi tử vong chưa lâu, hiện tượng co cứng tử thi vẫn chưa hình thành thì nạn nhân đã bị hung thủ nhét vào túi. Nếu hiện tượng co cứng tử thi đã hình thành, hung thủ sẽ không thể bỏ thi thể vào trong túi được. Điều này cho thấy, khoảng thời gian từ khi hung thủ giết người đến khi cho xác vào trong túi rất ngắn ngủi.”

Tôi ngừng lại, nói tiếp: “Hơn nữa, anh bác sĩ có lẽ khá giàu có.”

“Ồ?”

“Tôi cho rằng, có lẽ anh ta là bác sĩ của phòng khám tư chứ không phải là trong bệnh viện. Giết người và cất xác vào túi ngay trong bệnh viện là quá khó khăn.” Tôi nói: “Khả năng lớn nhất là bác sĩ bị sát hại ngay trong phòng khám tư của mình.”

“Có lý!” Giám đốc Trương, tổ trưởng tổ chuyên án nói: “Vậy, bây giờ chúng tôi sẽ cho người điều tra tư liệu hội viên của trung tâm thương mại Ngân Phong xem có bác sĩ nào phù hợp với điều kiện tuổi tác như vậy không.”

“Tôi cho rằng không nhiều đâu.” Tôi nói: “Có lẽ, là sáng ngày mai, mà không, sáng hôm nay, sau khi thức dậy, chúng ta sẽ có được tin tốt lành.”

* * *

Tôi ngủ một mạch đến hơn 9 giờ sáng, khi tôi nghe thấy tiếng chuông điện thoại réo vang, tôi biết ngay tin tốt lành đã đến.

“Lai lịch thi thể về cơ bản đã xác định được, là một bác sĩ phòng khám tư trong thị trấn Trình Vương phía đông thành phố.” Trưởng phòng Hồ nói: “Giám đốc Trương đã dẫn người đến đó, tôi cũng chuẩn bị đi đây, các cậu cứ đến thẳng đó nhé.”

“Nơi đó cách hiện trường bao xa?” Tôi hỏi.

“Khoảng mười cây số.” Trưởng phòng Hồ đáp.

“Em tới ngay!” Chẳng kịp đợi trưởng phòng Hồ nói xong, tôi nhấc ngay cái điện thoại còn lại gọi cho Lâm Đào.

“Bác sĩ tên là Lý Khắc Hoa.” Trưởng phòng Hồ nói: “Phòng khám tư làm ăn rất tốt, thu nhập của Lý Khánh Hoa có lẽ rất khá. Sáng hôm qua, anh ta còn mở cửa. Trưa hôm qua, thị trấn vắng người, nên không ai chú ý, nhưng 2 giờ chiều có người đến truyền nước thì thấy phòng khám đã đóng cửa, đợi mãi không thấy mở. Vì hôm qua, là Trung thu, họ nghĩ rằng bác sĩ Lý về nhà sớm ăn cỗ Trung thu rồi. 6 giờ sáng sớm hôm nay, sau khi chúng tôi điều tra phát hiện ra nghi vấn đã phái người đến đây, cạy cửa chính ra, phát hiện trên sàn phòng khám có vết máu.”

Trưởng phòng Hồ giới thiệu rất chi tiết, tôi không cần hỏi thêm gì nữa, nên đổi sang chuyện khác: “Cách hiện trường mười cây số, chắc là chưa kịp ăn trưa đã bị sát hại rồi, sau đó bị đưa đi luôn.”

“Điều này cho thấy hung thủ có phương tiện giao thông.” Trưởng phòng Hồ nói.

“Tại sao hung thủ lại muốn chở nạn nhân đi xa thế nhỉ?” Tôi thắc mắc.

“Có lẽ, là muốn kéo dài thời gian phát hiện án mạng.”

“Vậy cũng không hợp lý.” Tôi nói: “Hung thủ rất thông thạo hiện trường, nên phải biết rằng nơi đó có nhiều người đến tập thể dục, nếu đốt xác ở đó, kiểu gì cũng sẽ bị phát giác.”

Trưởng phòng Hồ nói: “Có lẽ, hắn cho rằng chở đi xa thế thì chúng ta sẽ không tìm thấy lai lịch thi thể.”

“Cứ khóa thi thể trong phòng khám, không di chuyển đi đâu, chẳng phải càng dễ che mắt hơn à?” Tôi nói: “Chở đi xa, rồi đốt xác thì càng dễ bại lộ. Theo mọi người, liệu có phải là người quen gây án không? Nên mới lo sợ, nếu chúng ta tìm ra lai lịch thi thể sẽ tìm được ngay hung thủ?”

“Không biết.” Đại Bảo nói.

“Chúng ta cứ vào trong xem sao đã.” Lâm Đào đã mang xong trang bị khám nghiệm.

Phòng khám là gian nhà mặt tiền. Ngay sau cửa là bàn làm việc dùng để khám bệnh. Bên cạnh bàn có cân và bảng đo thị lực. Sau bàn là một tấm rèm đang kéo mở, sau rèm là giường khám bệnh. Giường kê sát tường, sau bức tường là một gian phòng nhỏ được ngăn cách bằng ván gỗ. Trong phòng rất bừa bộn, chủ yếu dùng để trữ thuốc.

Vết máu chủ yếu tập trung trên bàn, trên ghế và mặt sàn tương ứng, chứng tỏ nạn nhân bị hung thủ đâm đột ngột khi đang ngồi trước bàn. Vết máu phun hỗn loạn, cho thấy sau khi bị đâm, nạn nhân vẫn còn vùng vẫy.

Phía dưới ghế ngồi của người đến khám có một tấm thảm kê chân dệt bằng sợi thô màu đỏ. Loại thảm này thường đặt trước cửa chính cho người từ bên ngoài bước vào đứng trên đó thay giày.

Nhìn vào vết bụi lưu trên sàn, có thể phán đoán tấm thảm vốn nằm ở dưới chân bác sĩ. Dưới ghế của bác sĩ còn có một đôi giày.

“Tôi cứ thắc mắc sao nạn nhân không đi giày.” Tôi nói: “Chắc vị bác sĩ này mắc chứng mồ hôi chân, nên mới lót thảm ngay dưới chỗ ngồi, bình thường ngồi đây khám bệnh sẽ tháo giày đặt chân lên thảm. Do bị đâm đột ngột, nên hai chân mới giậm xuống tấm thảm khiến nó văng sang ghế ngồi của người đến khám.”

“Nhưng, tấm đệm chẳng sạch tí nào.” Đại Bảo nói: “Nó dính phải rất nhiều thứ vàng vàng đen đen.”

“Chắc là do hung thủ giẫm lên đó.” Tôi nói: “Vì nó văng đến đúng phía dưới chỗ ngồi của người khám bệnh, nên khi hung thủ di chuyển, rất có khả năng đã đạp phải. Vì lực ma sát của tấm thảm rất lớn, nên có lẽ khi hung thủ đạp chân xuống, những vật chứng vi lượng bám dưới đế giày hung thủ đã bị gạt ra và dính vào tấm thảm. Mang tấm thảm về, em nghĩ nó rất có giá trị đấy.”

“Các anh xem này, Tần Minh đoán đúng rồi đấy.” Lâm Đào đứng trước cửa gian phòng trong, một tay cầm đèn khám nghiệm, một tay chỉ vào bên trong, nói: “Trong này có vài tủ thuốc, bên cạnh tủ thuốc có một khoảng trống không bám bụi hình vuông, chứng tỏ chỗ này vốn có một vật gì đó hình vuông đã bị lấy đi.”

Một điều tra viên nghe nói vậy thì bước vào phòng trong, kéo thước dây đo đạc một lát, rồi nói: “Kích thước giống hệt như kích thước của một cái túi du lịch mà chúng tôi tìm thấy trong GFTP.”

“Hung thủ vào phòng trong lấy túi hành lý, liệu có lưu lại dấu chân không?” Tôi hỏi.

Lâm Đào lắc đầu, nói: “Điều kiện sàn nhà rất kém, có dấu chân cũng không có giá trị đối chiếu.”

Sau khi khám nghiệm hiện trường một lượt, không phát hiện ra được dấu tay, dấu chân khả nghi trên sàn nhà hay đồ vật. Vì phòng khám có nhiều người ra vào, nên dù có vân tay cũng không thể phán đoán có phải là của hung thủ hay không.

Tôi nhìn bàn khám bệnh bừa bộn, nói với Đại Bảo: “Lại đây, chúng ta tìm thử xem có gì hữu ích không.”

Trên bàn, ngoài thiết bị khám chữa bệnh, đơn thuốc và một số bệnh án, còn có một số giấy tờ lộn xộn. Tôi lật xem từng trang một, đến cuối cùng, gần như đã thuộc làu nét chữ của nạn nhân.

Sau khi dọn dẹp xong mặt bàn, tôi lại xem đến ngăn kéo. Vừa kéo mở ngăn kéo, một tấm thiệp thiết kế rất đẹp đập vào mắt tôi. Tôi giở tấm thiệp ra, bên trong là nét chữ của nạn nhân, viết một bài thơ, hoặc là một bài từ có tựa đề là “Khoảng cách chạm vào nhau“:

Nhớ thương,

Có lẽ chưa từng gặp.

Cuồng si,

Có lẽ chẳng vĩnh hằng.

Tiếng lòng khiến chúng ta xích lại,

Tâm sự niềm đồng bệnh tương lân.

Hữu duyên,

Nên chúng ta mới gặp.

Luyến lưu,

Mới hai ngả nhớ thương.

Tình em khiến tim anh êm ả,

Lời đường mật đâu bằng tấm chân tình.

Chưa bao giờ chạm được nụ cười em,

Chưa bao giờ được hôn lên rèm mắt.

Nhưng hình bóng em trong tim anh bền chặt,

Tiếng lòng anh thổn thức ngân nga.

Em không thể đến được bên anh,

Anh chẳng biết ngày mai ra sao nữa.

Chỉ biết đợi số mệnh kia gõ cửa,

Để hai ta cùng chung một tiếng lòng.

Cỏ thơm kia vẫn ngắm ánh trăng suông,

Trăng ngây ngất rọi xuống vườn phương thảo.

Em mỉm một nụ cười ngọt lịm,

Anh đưa ngón tay gầy,

Cùng cảm nhận,

Khoảng cách chạm vào nhau.

“Lời bài hát à?” Tôi đọc một lượt, thấy vần điệu rất nhịp nhàng.

Lâm Đào lắc đầu, nói: “Không phải, có lẽ là tự sáng tác đấy.”

“Ồ, anh ta là một nhà thơ.” Tôi nói: “Nhưng mà, viết gì ấy nhỉ?”

Lâm Đào là người 'chữ nghĩa' nhất trong ba chúng tôi, cậu ta đọc vài lượt, rồi sờ cằm nói: “Theo tớ thì đây là một bài thơ tình đau khổ, hẳn là tình yêu ngoài giá thú đây.”

“Lý Khắc Hoa chưa lấy vợ, luôn sống độc thân.” Điều tra viên nói xen vào.

Đại Bảo trêu chọc: “Mất mặt chưa? Em có hiểu được không thế?”

Lâm Đào nói: “Lỡ người phụ nữ ngoại tình thì sao? Bác sĩ chính là kẻ thứ ba?”

“Nếu đúng là ngoại tình thật, thì kiểu giết người đột ngột và hành vi chuyển xác đi xa sẽ rất dễ lý giải.” Tôi nói: “Lai lịch thi thể đã tìm thấy, lại thêm tình tiết này, chắc phá án sẽ dễ dàng hơn!”

Nói xong, tôi liếc về thùng rác bên cạnh chỗ ngồi của bác sĩ.

“Thùng rác trông hơi lạ.” Tôi nói: “Đây là thùng rác kiểu đạp chân, giẫm một cái, nắp thùng mở ra, gạt một cái, nắp thùng, liền đậy vào. Nhưng, nắp thùng lại đang mở ra, không đóng lại.”

Tôi cầm đèn khám nghiệm soi vào trong thùng rác, nói: “Trong thùng rác có một miếng gạc.”

Tôi dùng kìm gắp miếng gạc trong thùng rác ra.

“Thế này thì lại càng kỳ lạ.” Tôi nói: “Trên gạc có một chút máu, nhưng vết máu còn tươi, lại rất ít. Thường thì người bị thương đến phòng khám có hai loại, một là đã bị thương một thời gian, đến thay băng, vậy thì trên miếng gạc không phải là máu tươi mà là chất lỏng có lẫn máu, màu vàng sẫm. Một loại khác là sau khi bị thương lập tức sẽ đến phòng khám để băng bó, nhưng nếu vậy thì vết thương sẽ khá nặng, chứ chảy có tí máu thế này thì đâu cần băng bó?”

Đại Bảo nói: “Ý của em là hung thủ giả vờ đến thay băng, rồi chớp thời cơ hành hung bác sĩ?”

Tôi gật đầu, nói: “Có lẽ, là gây án có âm mưu từ trước. Dùng một vết thương nhỏ để lừa gạt bác sĩ, rồi bất ngờ hành hung.”

“Vậy thì rất có thể đây là chồng của người phụ nữ ngoại tình.” Điều tra viên nói.

Tôi nói: “Dù thế nào đi nữa thì trước tiên, chúng ta cần phải xét nghiệm ADN trên miếng gạc thử xem. Miếng gạc rất khả nghi. Thứ nhất, trong thùng rác chỉ có một miếng gạc này. Thứ hai, nắp thùng rác chưa đậy lại, rất có khả năng nạn nhân vừa vứt miếng gạc vào thùng rác đã bị đâm luôn. Rác y tế thường mang mầm bệnh truyền nhiễm, nên bác sĩ chắc phải có thói quen tiện tay đậy nắp thùng rác lại.”

Điều tra viên gật đầu đi ra.

Đại Bảo hỏi: “Rất nhiều công việc đã được triển khai cùng lúc, bước tiếp theo chúng ta phải làm gì?”

Tôi nhún vai, vừa bước ra khỏi phòng khám vừa nói: “Chẳng còn gì để làm nữa, ngồi đợi tin thôi. Ngày mai, vẫn là ngày nghỉ, em về nhà ngủ bù đây.”

Đúng lúc này, trưởng phòng Hồ bước lại gần, nói: “Kết quả kiểm nghiệm hóa lý đã có rồi, trong tàn tro phát hiện ra vật dẫn cháy là xăng.”

“Đã điều tra được nguồn gốc của xăng chưa?” Đại Bảo hỏi.

“Có vài nhóm đang xem camera giám sát ở các cây xăng gần đây.” Trưởng phòng Hồ nói: “Và còn người đi dò hỏi xem có kẻ khả nghi nào một mình đến mua xăng ở cây xăng không.”

“Em nghĩ chắc không điều tra được đâu.” Tôi nói: “Bởi vì, hung thủ có phương tiện giao thông, chẳng nhẽ hắn lại không biết tự rút xăng trong xe mình ra?”

“Hiện nay, để phòng ngừa trộm xăng, đường dẫn xăng của các loại xe con đều rất quanh co, muốn rút xăng từ xe ra không phải dễ đâu.” Hàn Lượng đang đứng bên cạnh xe, nghe thấy tôi nói vậy thì lên tiếng: “Xe trọng tải lớn thì chở theo cả thùng xăng, nên lấy dễ, nhưng loại xe này lại chạy dầu diesel.”

“Thế liệu có phải là xe máy không?” Tôi hỏi.

Hàn Lượng gật đầu, nói: “Có thể. Xe máy thì rút xăng trực tiếp được.”

Bờ Hồ Rực Cháy

Phần 4

Sau giấc ngủ trưa, tôi tinh thần phấn chấn đi đến tổ chuyên án.

Bầu không khí trong tổ chuyên án rất sôi nổi, mọi người đang thảo luận về tiến độ của vụ án hiện tại.

“Đúng là Lý Khắc Hoa có qua lại với một người phụ nữ đã có chồng.” Điều tra viên nói: “Chị ta tên là Nguyễn Phương, các anh có nhận ra không, trong bài thơ có nhắc đến chữ Phương đấy.”

“Chồng chị ta là tổng giám đốc của một công ty, tên là Ngũ Lực Học.” Một điều tra viên khác nói: “Không chịu ở nhà hưởng phúc mà lại đi quyến rũ trai trẻ, hại cả đời người ta.”

“Tổng giám đốc công ty?” Tôi nhíu mày suy nghĩ: “Thế các anh bắt người rồi à?”

Điều tra viên gật đầu, nói: “Trung đội trưởng đang thẩm vấn, ADN cũng đang xét nghiệm.”

“Thế Ngũ Lực Học có nuôi chim không?” Tôi thình lình hỏi một câu không đầu không cuối.

Điều tra viên ngẩn tò te một lúc mới lắc đầu: “Không!”

Tôi cúi đầu, nói: “Chắc là các anh bắt nhầm người rồi đấy, ADN kiểu gì cũng không khớp.”

“Sao anh biết?” Bị tôi tạt cho một gáo nước lạnh, điều tra viên kinh ngạc hỏi.

Tôi lấy ra một túi vật chứng trong suốt, nói: “Sau khi rời khỏi phòng khám, chúng tôi đã kiểm tra tấm thảm. Lúc trước, chúng ta có nói, trên tấm thảm rất có khả năng lưu lại dấu vết của nghi phạm. Sau khi mang về, phòng Kiểm nghiệm hóa lý đã nhanh chóng cho chúng tôi câu trả lời. Trong túi này là các vật chứng lấy được từ tấm thảm.”

“Cái gì thế?” Điều tra viên chau mày bước lại xem.

Tôi nói: “Màu vàng là hạt kê, thường để nuôi chim cảnh. Màu đen là xỉ than, là loại than tổ ong. Hay nói cách khác, môi trường sinh hoạt của hung thủ rất có thể có thức ăn của chim và than tổ ong. Ông tổng giám đốc kia không nuôi chim thì tại sao lại có thức ăn của chim? Người trong thành phố không đốt than tổ ong thì lấy đâu ra xỉ than?”

Tôi còn chưa dứt lời, phòng ADN đã gửi tin đến, nói: “Đã đối chiếu ADN, nghi phạm đã được loại trừ.”

“Biết đâu dấu vết trên tấm thảm và miếng gạc không có liên quan gì đến hung thủ thì sao?” Giám đốc Trương hỏi: “Các anh suy đoán tuy có lý, nhưng cũng không phải là tuyệt đối, chắc là vẫn chưa nên thả người ngay.”

Tôi nói: “Tôi tin chắc rằng tôi đúng, nhưng thả người hay không, vẫn do các anh quyết định.”

“Nhưng, ngoài mối quan hệ này thì còn có ai khác muốn sát hại bác sĩ kia chứ?” Điều tra viên thắc mắc: “Tuy trong phòng khám không thấy có tiền mặt, nhưng trộm cướp tài sản có nhất thiết phải ủ mưu từ trước như thế không?”

“Còn có một khả năng nữa.” Lâm Đào từ ngoài cửa bước vào: “Không chừng hung thủ đã để mắt đến một thứ gì đó trong phòng khám, nên nhất quyết muốn lấy cho bằng được, mà để lấy được, buộc phải giết người.”

“Vật gì được kia chứ?” Điều tra viên thấy Lâm Đào xuất hiện thì hơi ngạc nhiên.

Lâm Đào không ngủ trưa mà vẫn tiếp tục khám nghiệm hiện trường phòng khám suốt từ sáng đến giờ. Nhìn bộ mặt hơn hớn của anh chàng, tôi biết cậu ta đã có phát hiện gì quan trọng.

Lâm Đào ngồi xuống bên bàn họp, nhưng chưa vội khoe khoang. Cậu ta thong thả uống một ngụm nước, cắm usb vào máy tính, mở máy đèn chiếu, chiếu tấm ảnh vừa chụp lên màn hình.

“Trọng điểm khám nghiệm buổi chiều của chúng tôi chính là gian phòng nhỏ trong cùng.” Lâm Đào nói: “Tuy điều kiện mặt sàn không tốt lắm, nhưng nhờ có Tần Minh gợi ý, nên tôi đã quan sát các đồ vật trong phòng, điều kiện của nhiều đồ vật vẫn rất tốt. Sau khi khám nghiệm, chúng tôi đã căn cứ vào tình trạng phân bố của bụi bặm mà phán đoán được rằng, tủ thuốc có dấu vết lục lọi còn mới.”

“Đã loại trừ khả năng bác sĩ tự lục lọi chưa?” Tôi hỏi.

Lâm Đào nói: “Đã loại trừ. Bác sĩ rất ngăn nắp, mỗi một ngăn tủ đều dán nhãn ghi tên thuốc. Hay nói cách khác, nếu anh ta muốn lấy loại thuốc nào, cứ chiếu theo nhãn tên thuốc mà tìm là được. Nhưng, dấu vết lục lọi lại rất hỗn loạn, hơn nữa rất nhiều thuốc đều nằm cách xa vị trí nhãn dán. Nên có lẽ là do hung thủ gây ra.”

“Đã thiếu thứ gì à?” Tôi hỏi.

Lâm Đào nói: “Chúng tôi nhờ một bác sĩ ở bệnh viện gần đây, giúp chúng tôi tra tìm biên lai gốc của đơn thuốc và cũng tiến hành đối chiếu với thuốc trong tủ. Đến giờ, đã phát hiện ra thuốc trong phòng khám bị thiếu.”

“Là thuốc gì vậy?” Hai mắt tôi sáng rực.

Lâm Đào thong thả đáp: “Methadone.”

Methadone Hydrochloride, gọi tắt là Methadone, là một loại thuốc kích thích, hiệu quả giống như Morphine, có tác dụng giảm đau, đồng thời cũng gây ra các triệu chứng như ức chế hô hấp, co đồng tử, trấn tĩnh. So với Morphine, thuốc này có đặc điểm là hiệu quả duy trì lâu hơn, ít gây nhờn thuốc hay phụ thuộc vào thuốc.

“Rất nhiều con nghiện thiếu thuốc đã sử dụng chất này để thay thế.” Tôi nói: “Một kẻ nghiện ngập đang thiếu thuốc hoàn toàn có thể âm mưu giết người để thỏa mãn cơn nghiện của mình.”

“Tuy anh đã giội cho chúng tôi một gáo nước lạnh, nhưng phát hiện này vẫn mang lại rất nhiều hy vọng.” Giám đốc Trương nói: “Có thể thả Ngũ Lực Học được rồi, nhớ đưa người ta về tận nhà đấy. Bước tiếp theo, cần phải tìm kiếm manh mối trong những kẻ nghiện hút.”

“Tôi cho rằng manh mối chủ yếu chính là những phát hiện về vật chứng vi lượng.” Tôi nói: “Hiện tại, đã có rất nhiều điều kiện, phạm vi điều tra đã thu nhỏ, chắc là có thể phá án ngay trong hôm nay. Anh xem thử, đầu tiên, chúng ta nên tìm kiếm những người thông thạo địa hình khu vực đốt xác và cũng sống ở gần đó, trong nhà có nuôi chim, đốt than tổ ong, có vết thương nhẹ trên người. Nhiều điều kiện thế này, lại còn có cả ADN để đối chiếu, chẳng lẽ lại không phá án được?”

Sau khi các điều tra viên đã đi cả, chúng tôi lặng lẽ ngồi chờ trong tổ chuyên án. Có vẻ như, đây lại là một thảm án do thuốc phiện gây ra, nhưng hành vi vận chuyển và đốt xác đúng là có nhiều điểm hết sức khó hiểu.

“Một kẻ nghiện, chỉ vì vài ống thuốc thì đâu đến mức phải hao tâm tổn trí đến thế?” Tôi vẫn băn khoăn mãi về chuyện này.

* * *

8 giờ tối, nghi phạm Ngũ Bưu bị bắt về quy án.

Vụ án được điều tra rất thuận lợi, tổ chuyên án đã huy động toàn bộ lực lượng của hai đồn cảnh sát quản lý bốn, năm thôn xóm xung quanh hiện trường để tiến hành rà soát, thăm dò khắp lượt trong thôn xóm, nhanh chóng phát hiện ra một kẻ nghiện hút, nuôi chim, nấu than tổ ong, có vết thương nhẹ, chính là Ngũ Bưu.

“Đương nhiên, điều tra trong phạm vi lớn thế này để nhanh chóng thu được kết quả, chúng tôi cũng phải có bí quyết đấy.” Điều tra viên phụ trách bắt giữ nói: “Bốn, năm thôn quanh đó có đến mấy nghìn hộ chứ ít đâu. Trước khi tiến hành điều tra sàng lọc, chúng tôi đã tiến hành nghiên cứu rà soát, rồi liên hệ với một vài phòng khám khác đã từng bị ăn trộm Methadone ở quanh đây. Sau đó, dùng kỹ thuật bản đồ tội phạm[14] để đóng khung phạm vi hoạt động đại khái của nghi phạm, sau đó căn cứ vào các điều kiện mà các anh đã tìm ra để tiến hành rà soát. Chỉ hai tiếng sau, đã xác định được vị trí cụ thể của kẻ tình nghi.”

Đội cảnh sát hình sự xông vào nhà Ngũ Bưu bắt giữ đối tượng, đồng thời tiến hành khám xét nhà hắn.

Kết quả điều tra khiến mọi người kinh ngạc và mừng rỡ. Mừng rỡ vì đã tìm thấy Methadone có cùng mã số lô hàng, kinh ngạc vì tìm thấy một trăm nghìn tệ trong nhà hắn.

“Ồ?” Đại Bảo cũng ngạc nhiên: “Hắn có những một trăm nghìn tệ thì còn phải đi lấy trộm Methadone làm gì nữa? Sao không mang tiền đi mua thuốc cho xong?”

“Bắt về thẩm vấn, hắn liền khai ra tuốt.” Điều tra viên nói: “Hắn nói vì muốn lấy Methadone, nên giả vờ đến thay băng, sau đó nhân lúc bác sĩ Lý không đề phòng đã đâm chết anh ta, sau đó tìm túi kéo trong phòng khám để đựng thi thể vào đó, chở xe máy đến hiện trường, rồi rút xăng từ trong xe máy ra để đốt xác.”

“Hoàn toàn trùng khớp với suy đoán của chúng ta.” Đại Bảo có vẻ đắc ý.

“Chúng tôi cũng hỏi hắn tại sao lại không cầm tiền đi mua ma túy.” Điều tra viên nói: “Hắn đáp trả tại gần đây, công tác truy bắt ma túy ác liệt quá, nên tuy hắn có tiền, nhưng không có cách nào mua ma túy được.”

“Vậy nguồn tiền là ở đâu ra?” Tôi hỏi: “Chứ thường đã dính vào nghiện ngập thì cả núi vàng cũng hết.”

“Khi hỏi đến, hắn cứ ngắc ngứ không trả lời rõ ràng.” Điều tra viên nói.

“Chắc chắn là hắn vẫn còn giấu giếm!” Tôi nói.

“Tần Minh, em thấy sao?” Đại Bảo bắt chước giọng điệu trong phim 'Thần thám Địch Nhân Kiệt'.

Tôi cúi đầu ngẫm nghĩ một lát, rồi nói: “Thấy sao ấy à?” Chắc chúng ta lại sai nữa rồi.”

“Sai ở đâu?” Đại Bảo hỏi.

Tôi quay sang nói với điều tra viên: “Người họ Ngũ ở vùng này chắc không nhiều đâu nhỉ? Ngũ Bưu và Ngũ Lực Học có mối quan hệ ra sao?”

Nghe tôi hỏi vậy, điều tra viên ngơ ngác hỏi lại: “Ngũ Lực Học đã được thả rồi cơ mà? A, tôi hiểu rồi!”

* * *

Qua điều tra, Ngũ Bưu là kẻ vô công rồi nghề, chuyên đâm thuê chém mướn cho người ta, đối tượng phục vụ chủ yếu là anh họ của hắn, Ngũ Lực Học.

Ngũ Lực Học kinh doanh phát đạt, chưa đến 40 tuổi đã sở hữu khối tài sản hàng chục triệu. Một người làm quan, cả họ được nhờ, bạn bè người thân ở nông thôn đều đến tìm anh ta xin một công việc. Anh ta ưa nhất là gã em họ bặm trợn liều lĩnh Ngũ Bưu.

Ngũ Bưu nghiện ma túy, lúc nào cũng khát tiền, và điều đó đã trở thành cái chuôi dao nắm chắc trong tay Ngũ Lực Học.

Vợ của Ngũ Lực Học là Nguyễn Phương, ít hơn anh ta mười lăm tuổi, Ngũ Lực Học rất yêu thương vợ. Nguyễn Phương đúng là ngồi mát ăn bát vàng, thẻ tín dụng tha hồ quẹt không bao giờ hết tiền. Thỏa mãn đủ đầy về chi dùng, nhưng tinh thần lại luôn thấy trống trải.

Để tìm kiếm 'tình yêu thực sự', Nguyễn Phương thường xuyên ra vào quán bar, hộp đêm, trung tâm thể dục thẩm mỹ, những nơi dễ dàng gặp gỡ tình yêu.

Rất nhanh, cô ta đã tìm thấy một anh chàng đẹp trai khiến mình rung động tại một phòng tập thể hình, chính là Lý Khắc Hoa.

Lý Khắc Hoa không cao, nhưng có khuôn mặt điển trai và cơ bắp lý tưởng. Năm 27 tuổi, anh ta đã thôi việc ở bệnh viện tỉnh, tự mở một phòng khám ở thị trấn, thu nhập rất cao. Sự tự lập của anh càng khiến Nguyễn Phương say như điếu đổ. Ngược lại, vẻ đẹp quyến rũ của một quý phu nhân ở Nguyễn Phương cũng khiến Lý Khắc Hoa si mê.

Sau khi qua lại được một tháng, mối quan hệ của hai người đã có bước tiến triển, nhưng sự tiến triển này rất nhanh chóng bị mạng lưới tai mắt của Ngũ Lực Học phát giác ra.

Tết Trung thu, Nguyễn Phương và Lý Khắc Hoa lại âm thầm hẹn hò. Ngũ Lực Học bèn tìm đến Ngũ Bưu. Bí mật vạch ra kế hoạch mưu sát xong xuôi, Ngũ Lực Học và Ngũ Bưu bí mật quay camera theo dõi, lưu giữ lại để làm bằng chứng về sau.

“Một trăm nghìn tệ để mua một mạng người.” Tôi lắc đầu: “Kẻ có tiền đúng là coi trời bằng vung.”

“Hóa ra tờ bưu thiếp chính là món quà Lý Khắc Hoa chuẩn bị tặng cho Nguyễn Phương vào tết Trung thu.” Đại Bảo nói: “Với Nguyễn Phương, những thứ mua được bằng tiền đều chẳng có gì đặc biệt. Chỉ những món quà được làm bằng cả tấm lòng mới khiến cô ta rung động.”

“Đúng vậy.” Tôi nói: “Anh bác sĩ đúng là tài hoa, làm thơ rất hay.”

“Giờ thì chuyện chở xác, đốt xác đều đã giải thích được rồi.” Trưởng phòng Hồ nghe thẩm vấn xong, bước ra khỏi phòng, nói với tôi.

“Đúng vậy, em vẫn chưa giải đáp được khúc mắc này.” Tôi nói.

“Ngũ Lực Học vô cùng căm hận Lý Khắc Hoa vì đã cướp vợ mình.” Trưởng phòng Hồ nói: “Thế nên, đã bảo Ngũ Bưu, sau khi giết chết đối phương phải đâm thêm mấy nhát nữa, sau đó ném xác cho chó ăn.”

“Cho chó ăn khó thực hiện quá, nên mới mang đi đốt?” Tôi tiếp lời trưởng phòng Hồ: “Tay Ngũ Bưu này cũng thực tế thật đấy.”

Lâm Đào không tham gia vào cuộc thảo luận của chúng tôi, cậu ta đứng một mình một góc, than thở: “Con người ta tốt nhất, nên sống đơn giản một chút.”

“Đúng đấy!” Đại Bảo nói: “Nhất là những soái ca độc thân như em thì càng phải tránh xa mấy bà chị đã có chồng ra, đừng có để mắc câu!”

“Dù sao thì vụ án đã được xử lý nhanh chóng, mọi người đã có thể tập trung vào chuyên án Ba Sáu được rồi.” Tôi nói: “Vụ án này cũng nhắc nhở chúng ta, không phải tất cả mọi nghi phạm đều hành động riêng lẻ mà còn có thể thuê kẻ khác giúp mình. Chúng ta phân tích hạn hẹp quá, lần sau phải rút kinh nghiệm mới được.”

“Mai là hết kỳ nghỉ Trung thu rồi, phải dậy sớm đi làm, cậu còn không mau về nhà ngủ đi?” Lâm Đào lúc này mới bừng tỉnh.

Tôi cười nói: “Cậu về trước đi, tớ phải đi tìm điều tra viên lúc nãy, để học lỏm kỹ thuật bản đồ tội phạm mà anh ấy vừa nhắc đến mới được.”

Chú Thích

[15]: Lọt sàng xuống nia: ví sự việc người này thiệt thì người kia được, không mất mát đi đâu (giữa hai người có quan hệ thân thích).

[16]: Xem 'Pháp y Tần Minh' tập 2: “Lời tố cáo lặng thầm”.

« Lùi
Tiến »