Ngự Linh Thế Giới

Lượt đọc: 18312 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
quá khứ vị lai

Trong bóng tối, một điểm quang minh chợt lóe.

Vân Mộ bỗng nhiên từ trong giấc mộng thức tỉnh, đầu đau như búa bổ. Lập tức, vô số ký ức hỗn độn tràn ngập tâm trí, vừa lạ lẫm vừa quen thuộc. Kinh ngạc mờ mịt, lòng dấy bất an.

Vân Mộ thực sự không nghĩ ra, chính mình vốn đã hồn phi phách tán, cớ sao trong chớp mắt lại hiện diện nơi đây?

Đây là một gian phòng nhỏ hẹp, ánh sáng mơ hồ từ khung cửa khẽ rọi vào nội thất. Nói là trang trí, kỳ thực chỉ một chiếc giường gỗ đơn sơ cùng một bàn vuông cổ kính. Nhưng dù là nơi đơn sơ ấy, lại gánh vác vô vàn hồi ức của Vân Mộ.

Tâm tư phập phồng, ký ức mờ xa.

Qua một lúc lâu, Vân Mộ khó nhọc chống thân, cố nén cự thống từ mọi khớp xương, khập khiễng rời gian phòng.

Sắc trời mờ sáng, thu ý man mác.

Vân Mộ hồn xiêu phách lạc, bước đi giữa tạp viện, lướt qua những cảnh tượng quen thuộc, tựa chốn mộng ảo, khiến y quên đi hàn ý, quên đau đớn, thậm chí quên cả bản thân.

Bước đến bờ hồ, Vân Mộ chợt khựng bước, thẫn thờ nhìn bóng mình dưới mặt nước... Trong ảnh hiện rõ một tiểu thiếu niên độ mười hai tuổi. Khóe miệng ứ máu, vành mắt sưng đỏ, tóc tai bù xù, hiển nhiên đã chịu thương tích không nhẹ.

Huyền lịch năm 9682... Đại Lương cổ quốc... Tây nam biên cảnh... Lưu Vân trấn... Vân gia...

Ký ức Vân Mộ một lần nữa tuôn trào, chẳng phải ảo giác, cũng không phải mộng cảnh. Y không chỉ trở về nơi ở thuở trước, mà còn hóa thành dáng vẻ khi còn bé!?

Vì sao lại thế này!? Cớ sao!?

Vân Mộ tai ù đi, đầu óc hỗn loạn tột cùng, nỗi hoảng sợ khôn tả lan tràn sâu trong linh hồn.

"Lẽ nào..."

Giữa lúc hoảng hốt, Vân Mộ tựa hồ ngộ ra điều gì, vô thức sờ lên cổ mình. Nơi ấy đeo một sợi dây đỏ quấn quanh Như Ý Điếu Trụy. Thanh văn bạch ngọc, lớn bằng lòng bàn tay, cổ điển cổ xưa, thoạt nhìn chẳng có gì đặc biệt.

Nhưng Vân Mộ nhớ rõ, y ở khoảnh khắc tiêu vong, chính là Như Ý Điếu Trụy trước ngực đột nhiên phóng ra một đạo kỳ quang, che chở một tia linh tính bất diệt của y. Khi y lần nữa tỉnh táo, đã trở về trăm năm trước.

Như ý như ý, bình an cát tường, vạn sự như ý.

Vật ấy đeo trên người hài tử, tượng trưng cho lời chúc phúc cùng kỳ vọng của song thân. Nhiều hài tử gia đình khá giả đều có vật này. Chỉ có điều, khi Vân Mộ nhìn Như Ý Điếu Trụy trong tay, trên mặt không khỏi hiện lên vẻ phức tạp.

Vân Mộ vốn là một cô nhi, thuở nhỏ được dưỡng mẫu mang về Vân gia nuôi nấng. Bởi vậy y xưa nay chẳng rõ song thân mình là ai, chỉ biết Như Ý Điếu Trụy này là vật duy nhất song thân y lưu lại. Dù nhiều kẻ mắng Vân Mộ là con hoang không ai muốn, nhưng y xưa nay chẳng nghĩ mình là hài tử bị song thân vứt bỏ. Ai lại đeo cho hài tử bị vứt bỏ một viên Như Ý Điếu Trụy tượng trưng cho cát tường?

Bởi vậy Vân Mộ càng tin tưởng, ắt hẳn có nguyên nhân đặc biệt nào đó, y mới phải xa lìa song thân. Biết đâu họ vẫn đang nỗ lực tìm kiếm y, xưa nay chưa từng từ bỏ.

"Cảm tạ... Cảm tạ các người..."

Vân Mộ vuốt ve Như Ý Điếu Trụy trước ngực, trong lòng dấy lên một nỗi cảm kích khôn tả. Y cảm kích song thân che chở, càng cảm kích Như Ý Điếu Trụy đã đưa y trở về nơi đây.

Quá khứ vị lai hai cánh cửa, một sa một niệm ở trong đó.

Giờ phút này, Vân Mộ từ lâu đã chẳng phân định nổi đâu là mộng ảo, đâu là hiện thực. Trầm mặc thê lương, âm u rơi lệ.

Bất kể là trở về quá khứ, hay chỉ là cảnh mộng ảo, chỉ cần còn sống là đủ. Còn sống ắt có hy vọng, còn sống mới có tư cách nói lời cam kết.

Đúng lúc này, từ xa thoảng đến một mùi hương thảo dược nồng nàn. Vân Mộ dần dần tỉnh táo, dưới sự dẫn dắt của tâm tư, vô thức hướng về nguồn thuốc tìm kiếm.

Nơi góc tạp viện, tiếng ho khan kịch liệt chợt truyền đến. Vân Mộ tiến lại gần, nhìn, chỉ thấy một tố y phụ nhân đang ngồi xổm dưới góc tường, nhóm lửa nấu thuốc, thỉnh thoảng ôm ngực khó chịu.

Nhìn bóng lưng tinh tế gầy yếu ấy, tâm Vân Mộ như bị ai đó bóp nghẹt, đầu óc trống rỗng!

Tố y phụ nhân tên Vân Thường, từng là trưởng nữ dòng chính Vân gia. Nhờ dung mạo xuất chúng, thiên tư trác việt, được Mai gia Đại Minh phủ để mắt, rồi cưới hỏi vào cửa, tưởng chừng tiền đồ vô lượng, phong quang vô hạn.

Đáng tiếc, tiệc vui chóng tàn. Sau khi Vân Thường gả vào Mai gia, hiển lộ thiên phú siêu phàm, bởi thế chiêu phải đố kỵ, bị kẻ gian thiết kế hãm hại, phế bỏ một thân tu vi, thậm chí còn mang tiếng bất tuân nữ tắc. Vì không có bất kỳ chứng cớ nào, sự việc rốt cuộc đành bỏ qua. Vân Thường lại chẳng còn mặt mũi lưu lại Mai phủ, rất nhanh bị đuổi về nhà mẹ đẻ.

Khi ấy, Vân Thường nản lòng thoái chí, vốn đã có ý niệm khinh thường sinh mạng bản thân. Chẳng ngờ, bên bờ sông nàng lại phát hiện một hài nhi trong tã lót, do đó lại thắp lên hy vọng sống, đồng thời đem hài nhi mang theo bên mình nuôi nấng trưởng thành. Đúng vậy, hài nhi ấy chính là Vân Mộ.

Cái tên "Vân Mộ" là Vân Thường đặt. Vân là vân bạch, Mộ là thiên quang mộ, tượng trưng cho sự thuần khiết, hướng về quang minh cùng hy vọng. Đây là kỳ vọng của Vân Thường dành cho Vân Mộ, nên nàng xưa nay chẳng kể chuyện mình cho Vân Mộ, chỉ mong con mình đơn thuần vui vẻ, chẳng phải sống trong phẫn hận cùng thống khổ.

Ít ai thấu hiểu, một quả phụ mang theo hài tử sinh hoạt, cần chịu đựng áp lực lớn đến nhường nào. Vân Mộ đến giờ vẫn còn nhớ rõ tình cảnh Vân Thường sau khi trở về Vân gia, chẳng những không cảm nhận được sự quan tâm từ thân nhân, trái lại tao ngộ vô số nhục nhã cùng đánh đập, thậm chí dẫn đến Lưu Vân trấn đàm tiếu, thêm mắm thêm muối.

Vân gia vì thể diện của mình, cuối cùng đành an bài mẫu tử Vân Thường đến tạp viện hẻo lánh này, đồng thời cắt đứt nguyệt bổng, chỉ để họ làm chút tạp dịch đê tiện duy trì kế sinh nhai.

"Mẫu... Mẫu thân."

Một tiếng khẽ gọi, phảng phất xuyên qua trăm năm thời không. Vân Mộ từng bước tiến đến trước mặt phụ nhân, tầng tầng quỳ xuống đất, ôm phụ nhân lệ rơi lã chã, chỉ sợ lần nữa mất đi người.

"Tiểu Mộ ngươi... Ngươi tỉnh rồi! Tốt lắm, tỉnh rồi là tốt rồi, tỉnh rồi thì... Khặc khặc khục..."

Phụ nhân thấy Vân Mộ tỉnh lại, tâm tình kích động, lại một trận ho khan mãnh liệt, dung nhan tiều tụy càng thêm trắng bệch.

"Mẫu thân đừng giận, đừng giận!"

Vân Mộ vội vàng đứng dậy, nhẹ nhàng vỗ mấy cái sau lưng phụ nhân, khí sắc phụ nhân lúc này mới thoáng tốt hơn chút.

Mười hai năm sinh hoạt tại Vân gia, Vân Mộ cảm nhận sự lạnh lùng khắp nơi, chỉ có Vân Thường mang lại cho y vô vàn ấm áp. Đây là một nữ nhân kiên cường thiện lương, cũng là một nữ nhân vĩ đại. Nàng ban cho Vân Mộ sinh mệnh lần thứ hai, đem quãng thanh xuân tươi đẹp nhất của đời mình, vô tư dâng hiến cho Vân Mộ. Bởi vậy, bất kể người ấy có phải mẫu thân ruột của mình hay không, tình yêu kính Vân Mộ dành cho nàng chưa từng thay đổi.

"Tiểu Mộ, vì sao con lại đánh nhau với người? Huống hồ lần này còn bị thương nặng đến thế, con có biết mấy ngày nữa chính là ngày Khải Linh đài Vân gia khai mở không, con..."

Vân Thường vốn định nghiêm khắc răn dạy Vân Mộ đôi lời, nhưng nhìn thấy đôi mắt đối phương đong đầy lệ, những lời sau đó làm sao cũng chẳng thốt nên lời.

"Còn đau không?"

Vân Thường đau lòng sờ khóe mắt ứ máu của nhi tử, ánh mắt hơi ướt át: "Tiểu Mộ, là mẫu thân không tốt, theo một mẫu thân như ta, con phải chịu khổ rồi."

"Không, không phải, là nhi tử khiến mẫu thân lo lắng. Xin lỗi... Xin lỗi..."

Vân Mộ lần nữa quỳ trên mặt đất, nhất quyết không chịu đứng dậy. Lời xin lỗi này, y đã thiếu ròng rã trăm năm.

Vân Thường lòng chua xót, nhẹ nhàng ôm đầu nhi tử nói: "Mẫu thân biết, ắt hẳn lại là bọn chúng trêu chọc con, chẳng phải lỗi của con, chẳng phải lỗi của con."

"Khà khà, chẳng phải lỗi của hắn, lẽ nào còn là lỗi của Minh Hiên thiếu gia?"

Một thanh âm khô khốc từ xa vọng đến. Hai mẹ con quay đầu nhìn tới, chỉ thấy một đôi trung niên nam nữ vênh váo tự đắc bước vào tạp viện.

« Lùi
Tiến »