Bạch Thục Dĩnh lập tức kéo tay anh ấy lại, mắt lại rưng rưng lệ: "A Thần, hắn nói không chừng lúc nào sẽ quay lại, em sợ lắm, anh... có thể ở lại đây với em một đêm không?"
Trên bàn mổ, tôi nhìn đèn mổ trước mắt, nghe điện thoại đến.
Tôi bình tĩnh lên tiếng, vẫn là giọng điệu dịu dàng không so đo như vậy: "Không vội, anh cứ ở lại chăm sóc Bạch tiểu thư đi."
Sau khi đưa điện thoại cho bác sĩ, tôi lần cuối vuốt ve bụng mình.
Mẹ xin lỗi, mẹ không phải một người mẹ tốt.
Tôi đặt tay xuống, quyết nhiên nhắm mắt lại: "Bắt đầu phẫu thuật đi."
Vừa xuống xe đã thấy tôi đắp chăn, nằm trên ghế bập bênh sưởi nắng.
Tôi nhận lấy, mắt hơi cụp xuống.
Nhưng tôi không nói gì cả, lặng lẽ nhận lấy rồi lặng lẽ đặt cái hộp sang một bên.
Thứ cảm xúc không nói rõ được này cứ giày vò mãi trong lòng anh ấy.
Tôi nhìn anh ấy.
Nếu là trước đây, lòng tôi sẽ lập tức dâng lên một trận cay đắng.
Bây giờ lòng tôi như một hồ nước, những cơn gió, hạt mưa kia đều bị bức tường do sự vô cảm của anh ấy xây nên cản lại bên ngoài, hoàn toàn không thể tạo nên chút gợn sóng nào.
Nhìn các kiểu váy cưới trên máy tính bảng, tôi không khỏi nhớ lại chuyện rất lâu trước đây.
Kết quả anh ấy lại nhận được điện thoại của Bạch Thục Dĩnh báo bị bạo hành gia đình, liền lập tức xuất ngoại.
Bây giờ anh ấy nói muốn tổ chức lại hôn lễ cho tôi, tôi không vui nổi.
Bạch Thục Dĩnh lập tức kéo tay anh ấy lại, mắt lại rưng rưng lệ: "A Thần, hắn nói không chừng lúc nào sẽ quay lại, em sợ lắm, anh... có thể ở lại đây với em một đêm không?"
Trên bàn mổ, tôi nhìn đèn mổ trước mắt, nghe điện thoại đến.
Tôi bình tĩnh lên tiếng, vẫn là giọng điệu dịu dàng không so đo như vậy: "Không vội, anh cứ ở lại chăm sóc Bạch tiểu thư đi."
Sau khi đưa điện thoại cho bác sĩ, tôi lần cuối vuốt ve bụng mình.
Mẹ xin lỗi, mẹ không phải một người mẹ tốt.
Tôi đặt tay xuống, quyết nhiên nhắm mắt lại: "Bắt đầu phẫu thuật đi."
Vừa xuống xe đã thấy tôi đắp chăn, nằm trên ghế bập bênh sưởi nắng.
Tôi nhận lấy, mắt hơi cụp xuống.
Nhưng tôi không nói gì cả, lặng lẽ nhận lấy rồi lặng lẽ đặt cái hộp sang một bên.
Thứ cảm xúc không nói rõ được này cứ giày vò mãi trong lòng anh ấy.
Tôi nhìn anh ấy.
Nếu là trước đây, lòng tôi sẽ lập tức dâng lên một trận cay đắng.
Bây giờ lòng tôi như một hồ nước, những cơn gió, hạt mưa kia đều bị bức tường do sự vô cảm của anh ấy xây nên cản lại bên ngoài, hoàn toàn không thể tạo nên chút gợn sóng nào.
Nhìn các kiểu váy cưới trên máy tính bảng, tôi không khỏi nhớ lại chuyện rất lâu trước đây.
Kết quả anh ấy lại nhận được điện thoại của Bạch Thục Dĩnh báo bị bạo hành gia đình, liền lập tức xuất ngoại.
Bây giờ anh ấy nói muốn tổ chức lại hôn lễ cho tôi, tôi không vui nổi.