Trong gian đại sảnh của phi trường quốc tế JFK New York, Vương Khởi Minh và Quách Nhạn xách mấy chiếc va ly hành lý nặng trịch nhìn ngơ ngác gian phòng to đẹp như mê cung.
Đủ loại người túm tụm tại gian đại sảnh, dường như cả thế giới được ôm trọn vào nơi này.
Cô gái Mỹ vẽ trong tấm tranh quảng cáo nước hoa to bè đang giương mắt đưa tình với Vương Khởi Minh, người từ một đất nước cổ xưa vừa đặt chân lên nước Mỹ. Vương Khởi Minh cảm thấy mắt mình không sao nhìn bao quát hết được.
Quách Nhạn giật tay áo Vương Khởi Minh, lôi anh ra khỏi cơn bàng hoàng.
- Nhanh lên chứ! Bà dì sao chưa thấy đâu nhỉ?
- Đừng sốt ruột! Vương Khởi Minh giải thích. - Dì mình là người Mỹ. Người Mỹ bao giờ cũng giữ lời hứa, đã nói đến thì thế nào cũng đến.
Loa phóng thanh vang lên giọng phụ nữ dịu dàng bằng tiếng Anh.
- Anh học hết quyển “Nói theo tôi” (Follow me) rồi phải không? - Quách Nhạn hỏi chồng. - Anh cố gắng lắng nghe họ nói gì.
Vương Khởi Minh dừng chân lắng nghe một cách chăm chú. Lát sau, anh lắc đầu quầy quậy:
- Họ nói nhanh quá!
- Họ có nói chậm, anh cũng chẳng hiểu. - Quách Nhạn nói toạc ra.
- Để anh nghe thêm vài câu nữa đã, một vài câu thôi.
Vương Khởi Minh xua tay bảo Quách Nhạn im lặng, rồi dỏng tai nghe.
Lát sau, Quách Nhạn hỏi anh:
- Anh nghe hiểu được chút ít rồi chứ?
- Cô ta nói, - Vương Khởi Minh nghĩ ngợi giây lát rồi tiếp, - Thưa các quý ông, quý bà...
- Chỉ có chừng ấy thôi ư? Còn gì nữa chứ?
- Chắc là thế! Có điều, còn phải nghe thêm nữa đã...
- May I help you? (Tôi có thể giúp gì các vị không?) - Một cô chiêu đãi viên ở sân bay bước đến hỏi.
Vương Khởi Minh mê mẩn trước câu hỏi bằng tiếng Anh đột ngột ấy, anh chỉ còn biết há hốc mồm nhìn cô ta.
- May I help you? - Cô chiêu đãi viên hỏi lại lần nữa.
- À, giúp, giúp đỡ, I - Vương Khởi Minh líu lưỡi một hồi, - I go home (Tôi muốn về nhà)
- Where is your home? (Nhà ông ở đâu?)
- Tôi... tôi... I go home (Tôi muốn về nhà)
- Yes, I understand (vâng, tôi hiểu). - Cô chiêu đãi viên mỉm cười kiên nhẫn giải thích.
You'd better tell me, where is your home. Give me your home address, may be I can help you. (Tot nhất ông hãy cho tôi biết địa chỉ nhà ông, có thể tôi sẽ giúp được ông)
Trước một câu tiếng Anh dài như thế, Vương Khởi Minh chẳng biết thế nào mà lần, nên cứ nhắc đi nhắc lại mỗi câu I go home.
- No problem (không sao), - cô chiêu đãi viên có vẻ hơi sốt ruột - The front gate is over there, go out and find a taxi, tell them where do you want to go (Cửa ra vàọ ngay kia, ông bà hãy qua đó rồi tìm một chiếc tắc xi, bảo với người ta là ông bà muốn về đâu).
Vợ chồng Vương Khởi Minh và đống hành lý nặng trịch của họ được đưa ra ngoài cửa sân bay.
Họ vừa đứng lại thì phía trước, một gã da đen cao to hộc tốc chạy tới.
- Hi, you. What’s up, man? Oh, yes, I know you, man. You just got here. You need help. Let me tell you something, man: J.F.K Airport is very dangerous place, come with me, man. See there that is my car. I take you home, man. (Chào ông bà, có chuyện gì thế? À, tôi hiểu rồi, ông bà vừa đến đây, phải không nào? Chắc ông bà cần sự giúp đỡ. Tôi phải thưa với ông bà rằng: sân bay J.F.K là nơi rất nguy hiểm. Xin hãy đi theo tôi. Ông bà nhìn kia, đấy là xe của tôi. Tôi xin đưa ông bà về tận nhà).
Người da đen lang thang trên đường phố New York ấy có giọng nói rất nặng. Vương Khởi Minh không hiểu được câu nào, chỉ còn biết giương mắt nhìn anh ta, chẳng khác gì người đang nằm mê.
- Dì kìa! Dì ơi!
Quách Nhạn bất chợt hét gọi trong nỗi vui mừng khôn tả, chẳng khác gì kẻ sắp chết đuối vớ được phao của người đến cứu. Cả Vương Khởi Minh lẫn Quách Nhạn cùng vừa réo gọi vừa nhảy tung tăng về phía bà dì của Quách Nhạn.
Bà dì dắt tay chồng cùng tiến về phía họ, vừa đi bà vừa thanh minh:
- Xin lỗi các cháu, xin lỗi các cháu! Xe bị tắc đường, dì đến muộn, xin lỗi các cháu!
Vương Khởi Minh và Quách Nhạn giữ đúng phong cách phương Đông cổ xưa, cúi lạy vợ chồng bà dì mấy lễ, vừa lễ vừa gọi tên hai người.
Chồng bà dì nhiều hơn vợ đến vài chục tuổi, nói giọng Quảng Đông rất nặng.
- Mừng các cháu đến New York! Trên máy bay vất vả lắm hở!
Vương Khởi Minh vội thưa:
- Chúng cháu không mệt đâu ạ.
Quách Nhạn cũng cất tiếng, vẻ khách sáo:
- Chúng cháu cảm ơn chú và dì lắm lắm!
- Chúng ta về thôi chứ nhỉ?
Bà dì mỉm cười ra hiệu cho vợ chồng Quách Nhạn:
- Ôi chết! Hành lý của chúng ta đâu cả rồi!
Quách Nhạn kêu to, lúc đó mọi người mới phát hiện ra hành lý biến mất, chỉ còn lại những gì họ mang theo người.
Bà dì của Quách Nhạn tự lái lấy xe. Chiếc xe chạy êm ru trên con đường cao tốc.
Vương Khởi Minh nhìn qua cửa xe ra ngoài, mọi cái đều mới lạ và hay hay.
Những cầu tránh qua ngã tư đường cao đến bốn năm tầng.
Dòng đèn xe bất tận nối đuôi nhau một cách ngay ngắn, làm anh hoa cả mắt.
Lát sau, chiếc xe chui vào con đường ngầm nằm dưới đáy biển, những ngọn đèn đường chạy loang loáng qua cửa xe.
Khi xe từ dưới đường hầm chui lên mặt đất, cả Vương Khởi Minh và Quách Nhạn cùng reo à một tiếng.
New York như một tòa nhà nhiều tầng đồ sộ nằm trên mặt biển, ánh điện sáng trưng, chẳng khác một cao ốc bằng kính trong suốt, hiện ra trước mắt vợ chồng Quách Nhạn.
Bà dì Quách Nhạn giới thiệu:
- Đây là New York.
Hai vợ chồng Quách Nhạn trầm trồ nhìn ngắm cảnh sắc bên ngoài.
Trả xong tiền qua cầu, chiếc Cadillac phóng vào khu phồn hoa của New York - Manhattan.
Cái thành phố tràn ngập ánh điện yêu quái và là nơi đô hội bậc nhất thế giới này, làm cho người nước ngoài luôn cảm thấy lạ lẫm vô cùng.
Xe giảm tốc độ. Tất cả loại xe đến đây đều biến thành xe bò, chỉ lăn bánh từng chút một về phía trước.
Những chiếc taxi màu vàng, choán gần kín mặt đường. Chúng luồn lách giữa các khe hở, không chịu nhường nhau, tranh cướp nhau từng đoạn đường giữa dòng chảy xe cộ.
Những toà nhà chọc trời như những con quái vật khổng lồ, cúi nhìn dòng xe dòng người dầy đặc bên dưới, chẳng khác gì chúng mặc kệ cho dòng xe cộ luồn lách dưới chân chúng.
Ánh đèn neon đủ các màu thi nhau tỏa sáng, làm sáng rực cả khoảng trời đêm.
Những chiếc xe xanh lam của cảnh sát chạy vòng vèo giữa dòng xe cộ đã gần như đông đặc cùng tiếng quát tháo ầm ĩ.
- Lại có chuyện gì rồi! - Vương Khởi Minh bất giác thốt lên.
- Không đâu, - bà dì của Quách Nhạn mỉm cười như không, - những chiếc xe cảnh sát này là nét đặc sắc lớn của New York, mỗi ngày phải có mặt 24 trên 24 giờ.
Vương Khởi Minh giật mình giương mắt nhìn.
Ba bốn cái xe cứu hỏa màu đỏ bị kẹt giữa dòng xe cộ, không cựa quậy được, chỉ biết ấn còi inh ỏi như tiếng kêu tuyệt vọng.
- Người nào đến New York lần đầu, - ông chồng bà dì cất giọng Quảng Đông hờ hững giới thiệu, - phần đông đều hoảng hốt: ái dà, ở đây đang xảy ra chuyện gì nhỉ? Kỳ thực, có chuyện gì đâu. Anh trông kìa, mọi người vẫn thản nhiên như không, chả ai để ý đến dòng xe cộ ồn ào trên đường phố. Người nào cũng vội vã làm vội vã đi.
Vương Khởi Minh cảm thán thốt lên:
- Cái đất này kỳ lạ thật!
Quách Nhạn liếc mắt ra hiệu cho chồng.
Cuối cùng, chiếc xe cũng ra khỏi đoạn đường náo nhiệt. Và chỉ ít phút sau, những âm thanh huyên náo, ồn ã, chìm lắng hẳn.
Cảnh tượng hiện ra trước mắt họ là từng toán người vô gia cư nấp trong những xó tối trước cửa những ngôi nhà cũ nát, lom khom sưởi lửa.
Bên vệ đường, những kẻ sống lang thang nằm ngổn ngang trên mặt đất đang liên tục nốc rượu mạnh.
Hai cô gái gần như trần truồng nháy mắt và vẫy vẫy Vương Khởi Minh. Vương Khởi Minh không biết phải đáp lại thế nào.
Vương Khởi Minh không khỏi sự hoài nghi, anh quay sang hỏi bà dì của Quách Nhạn:
- Đây là... là nước Mỹ, là New York ư?
- Phải. Là New York đấy.
Bà dì Quách Nhạn trả lời quả quyết.
Chiếc xe Cadillac sang trọng đỗ xịch trước một căn nhà gác cũ kỹ.
Bà dì của Quách Nhạn vẫn ngồi im trên ghế, quay mặt nói với vợ chồng Vương Khởi Minh.
- Dì nghĩ các cháu vừa đến chẳng khá giả gì, tiền thuê nhà ở phố này tương đối rẻ.
Vừa nói, bà vừa rút trong ví đựng tiền ra chiếc phong bì:
- Đây là số tiền năm trăm đô, kèm theo số dây nói của dì, các cháu cứ nhận lấy, chớ nên khách sáo.
Vương Khởi Minh và Quách Nhạn giơ tay đỡ chiếc phong bì, lúng túng xuống xe, bước về phía ngôi nhà lở lói với những bức vẽ rất khó coi.
Vương Khởi Minh đưa ra một câu hỏi vừa như hỏi mình vừa như hỏi Quách Nhạn:
- Chúng ta ở đây ư?
- Không đâu. - Bà dì của Quách Nhạn nhoài nửa người ra cửa xe nói với theo. - Ngôi nhà gác này nặng tiền lắm. Dì thu xếp cho các cháu ở dưới tầng hầm cơ. Tiền thuê và tiền đặt cọc trước hết bốn trăm đô. Cộng với số tiền năm trăm đô dì cho các cháu vay vừa rồi là chín trăm đô. Dì và chú sáng mai có việc bận, nếu có khó khăn gì các cháu hãy gọi điện cho dì sau tám giờ rưỡi tối mai!
Báo cho vợ chồng Vương Khởi Minh số tiền họ nợ xong, bà ta để máy, rồi phóng vụt xe đi.
Vương Khởi Minh và Quách Nhạn đờ đẫn nhìn nhau, không biết phải làm gì nữa.
- Chúng ta vào nhà thôi chứ! - Đứng ngây ra một lúc, rồi Vương Khởi Minh bảo vợ.
Quách Nhạn sợ hãi nhìn khoang cửa tối om, bảo chồng:
- Anh đi trước, em đi sau nhé!
Trong nhà tối om, ngọn đèn điện mù mờ không đủ làm cho căn phòng sáng lên mà chỉ tăng thêm cái vẻ ma quái của nó.
Vương Khởi Minh đẩy cửa gian nhà hầm. Tiếng cánh cửa rỉ rít lên. Từ trong gian hầm phả ra một thứ mùi rất khó chịu.
Quách Nhạn khúng khắng ho mấy tiếng.
Vương Khởi Minh bật ngọn đèn vàng khè lên.
Toàn bộ tiện nghi trong phòng chỉ có chiếc hòm gỗ trống rỗng dùng để bày hoa quả ngoài siêu thị, hai cái ghế không có chỗ tựa lưng và chiếc giường đôi bẩn thỉu.
Quách Nhạn đờ đẫn bước đến trước cái hòm không, từ từ ngồi xuống, hai tay chống cằm.
Vương Khởi Minh đưa mắt quan sát “nhà” của mình.
Anh phát hiện ra một gian phòng phụ, điều đó khiến anh ngạc nhiên. Trong gian phòng phụ có một bếp nhỏ, anh bật nút bếp ga, lửa bốc to thành ngọn, điều đó lại làm anh mừng rỡ. Ngoài ra còn có cái tủ lạnh, chưa bị hỏng, vẫn còn dùng được. Điều làm anh mừng hơn cả là trong gian bếp còn có một khoang buồng tắm. Anh vặn vòi, nước nóng chảy ra.
Anh bước đến cạnh Quách Nhạn, giơ tay xoa đầu nàng.
Quách Nhạn thốt lên:
- Em sợ lắm!
- Có anh ở cạnh, em đừng sợ. Ở đây em sợ thì chúng ta chuyển đến chỗ khác vậy.
- Chuyển đi đâu? Anh không nghe thấy chúng mình còn nợ chín trăm đô à?
- Phải kiếm tiền trả bà ấy ngay thôi! - Nhắc đến món nợ, mặt Vương Khởi Minh tối sầm lại -Anh được nghe từ lâu là ở cái đất này không có tình người và hôm nay anh mới thực sự được nếm trải.
Quách Nhạn than vãn:
- Nơi đây đất khách quê người, mình có chết đói cũng chẳng ai để mắt đến ấy chứ!
- Đói thế nào được, trong ba lô còn bao nhiêu mỳ ăn liền, anh sẽ đi nấu cho em ăn. Bây giờ em hãy đi tắm trước đi.
- Tắm ư?
Vương Khởi Minh kéo tay vợ, cởi quần áo cho nàng, rồi đẩy nàng đến trước cửa buồng tắm.
- Em tắm trước đi, lát nữa anh vào.
- Anh còn hứng thế cơ à!
- Chuyện khác không hứng, chứ chuyện này không hứng không được! Nhanh lên! Nhanh lên!
Đây là ngày đầu tiên của họ ở New York. Hai cơ thể trần như nhộng ghì chặt lấy nhau giữa màn hơi nước mờ mờ trong buồng tắm.
Ngoài hai cơ thể trần trụi ra, họ không có gì nữa hết.
Ngoài việc ghì chặt lấy nhau ra, họ không còn biết làm gì khác.
Những đám người hối hả từ dưới đường tàu điện ngầm đi ra, chẳng khác gì những làn sóng đục ngầu phun từ lòng đất lên.
Người da trắng, người da đen, người da vàng, người da nâu, người da đỏ và người các dân tộc khắp mọi xó xỉnh trên thế giới đều đưa con cháu của họ đến cái hòn đảo bé nhỏ là New York - Manhattan này. Không gian chật hẹp, nhịp sống gấp gáp, thời gian 24 giờ của từng người đều được bố trí khít khịt. Con người ở đây đều biến thành những con ong thợ, mỗi con bay đi một ngả, từ lòng đất chui lên mặt đất, rồi lại từ đường phố chui vào nhà, chui vào thang máy để lên tầng trên cùng của những ngôi nhà chọc trời. Mọi người đều bận bịu không ngừng, nhưng lại không có chút nào hoảng loạn. Người nào đi đường ấy, đôi lúc có va chạm nhau, nhưng họ không bận tâm về điều đó, chẳng khác gì những hành tinh vận hành theo quỹ đạo riêng.
Vương Khởi Minh cũng là một tinh cầu bé nhỏ. Anh chui từ đường tầu điện ngầm lên, dùng tay nắn lại cổ áo, bước đến bảng chỉ đường. Anh cầm trong tay tờ giấy ghi số máy điện thoại của bà dì bên vợ, ra đi từ rất sớm, đối chiếu với hàng chữ chỉ đường bằng tiếng Anh trên bảng chỉ đường.
Vốn là người sáng dạ, New York không cản trở được anh. Chẳng bao lâu, anh tìm được ngôi nhà mở tiệm ăn của người Hoa.
Đứng chần chừ giây lát trước cửa, anh đẩy cổng bước vào.
Nhà hàng chưa đến giờ mở cửa, mấy người hầu bàn và đầu bếp đang chuẩn bị những món ăn các kiểu. Sự có mặt của anh không làm họ chú ý. Người nào bận bịu với công việc của người ấy. Chỉ riêng một người hầu bàn ít tuổi, có lẽ do đứng gần anh nhất, vừa bày giấy ăn và dao nĩa ra bàn, vừa cất giọng mệt mỏi nói với anh:
- We are not open yet (chúng tôi chưa đến giờ mở cửa)
Vương Khởi Minh rất quý mến cách tiếp đãi của họ, anh nói:
- Tôi là họ Vương. Tôi được ngài họ Tôn giới thiệu đến đây làm việc.
Người hầu bàn trẻ ngắm nghía từ đầu đến chân anh một lượt, rồi gọi to:
- Thưa bà chủ, có người muốn gặp bà ngoài cửa.
Gọi xong, anh ta lại cắm cúi vào công việc đang làm.
Tiếp đó có tiếng giày cao gót lộp cộp, một phụ nữ Trung Quốc trạc trung niên bước ra. Bà ta trang điểm rất đúng mốt, váy áo màu thẫm, trông thấy Vương Khởi Minh, bà ta hỏi bằng tiếng Anh:
- Good morning, sir. What can I do for you? (Chào ông, tôi có thể giúp gì cho ông ạ?)
Vương Khởi Minh lại tự giới thiệu:
- Tôi họ Vương, ngài họ Tôn giới thiệu tôi đến làm việc ạ.
- À, à, biết rồi, - thái độ bà ta lập tức lạnh nhạt hẳn, hoan nghênh ông. Thử tay nghề trong ba ngày không có tiền lương. Công việc chủ yếu là rửa bát đĩa, lau chùi bếp lò trong bếp, quét dọn nhà vệ sinh, lau cọ sàn nhà. Còn công sá, mỗi tháng tám trăm đô.
Vương Khởi Minh thấy bà ta ăn nói dứt khoát, bèn mỉm cười gật đầu.
- Được rồi, chỉ có vậy thôi, - bà chủ thở dài như để kết luận. - Tiểu Lý, ngoài kia có ông họ Vương. Ông ấy sẽ cùng rửa bát đĩa với anh đấy nhé.
Tiếng giày cao gót lại lọc cọc, bà ta đã biến đi.
Anh chàng tên là Tiểu Lý quấn cái tạp dề bẩn thỉu, từ phía sau bước đến.
Anh ta vừa lau tay, vừa ca thán:
- Tạ ơn trời đất mới tìm được người rửa bát đĩa. - Thế là mình phải làm chân chạy vặt kiêm rửa bát, nguy đến nơi rồi.
Nghe giọng nói, anh chàng Tiểu Lý này rõ ràng là người vùng Giang Triết, Vương Khởi Minh bước tới:
- Tôi họ Vương đến rửa bát. Từ giờ trở đi mong anh chỉ bảo cho.
- Phì, rửa bát thì có gì mà phải chỉ bảo! Cứ rửa rồi sẽ biết.
- Vâng, vâng. Xin anh cho biết rửa ở chỗ nào ạ?
- Đi đâu mà vội, lát nữa có khối bát cho ông rửa. Mà cũng đừng đứng chơi không, bây giờ ông vào thái hành tây đi đã!
Thái hành quả không phải là công việc dành cho con người.
Tiểu Lý sắp xếp công việc, nói rất đơn giản, chính xác, song vô cùng thoải mái:
- Đây là dao thái. Đây là hành tây: hai sọt thái lát, bốn sọt thái quân cờ!
Hành tây của Mỹ, bạn đã được ăn bao giờ chưa? Mùi hành hăng nồng hơn hành của Trung Quốc nhiều lắm. Vừa thái được mấy lát, nước mắt Vương Khởi Minh đã chảy giàn giụa. Nước mắt thật, chứ không hàm hồ gì nữa! Cả nước mắt lẫn nước mũi ròng ròng cùng chảy, chẳng khác có người ném lựu đạn hỏa mù vào bếp.
Thái theo lát? Thái quân cờ? Chẳng sức đâu mà nghĩ đến chuyện ấy nữa. Cứ biết thái xong là được rồi.
Tiểu Lý bước đến hướng dẫn cho anh:
- Ông phải thái thế này này. Bà chủ mà nhìn thấy ông thái như vừa rồi thì thế nào ông cũng bị đuổi! Ông phải né mặt sang một bên, đầu ông phải nghiêng sang một phía. Hiểu chưa?
Vương Khởi Minh làm đúng theo sự hướng dẫn của Tiểu Lý, quả nhiên công việc nhẹ nhõm trông thấy. Anh đang đắc chí lẩm bẩm thì tiếng bà chủ vang lên ở sau lưng:
- Đây là hành thái hay hành nhay thế?
Vương Khởi Minh quay lưng lại, thấy bà chủ đang bới đống hành anh vừa thái. Bà ta mắng thế cũng không oan, những lát hành được thái thành hàng trăm kích cỡ nham nhở, trông ngứa cả mắt.
- Tôi bỏ tám trăm đô một tháng để mua cái đống hành này ư? - Bà ta ca cẩm. - Ai mới đến làm, nhất là những người đến từ Hoa Lục, đều phải uốn nắn đến nơi đến chốn.
Từng này tuổi đầu, Vương Khởi Minh chưa bao giờ bị ai nói té tát vào mặt như thế, nên lúc này anh rất tự ái. Anh đang định biểu lộ phản ứng của mình, thì bà chủ đã giật lấy con dao trong tay anh, tự mình thái làm mẫu. Anh chỉ thấy những ngón tay búp măng và những móng tay bôi thuốc đỏ chót của bà ta chuyển động thoăn thoắt, hoa cả mắt. Củ hành tây trong tay bà ta được thái thành những lát đều chằn chặn, trông rất đẹp mắt.
Thoạt đầu Vương Khởi Minh chỉ nhìn vào những lát hành, nhưng sau đó anh bị cuốn hút vào những ngón tay thon thả, càng ngắm nhìn anh càng bị thu hút mạnh mẽ. Bà chủ ngừng thái rồi mà mắt anh vẫn chưa rời nổi những ngón tay của bà ta.
- Thế nhé, - bà ta dừng tay, nói với anh. - Ông Vương bây giờ mười giờ bốn mươi, đến 11 giờ 30, trước bữa cơm trưa, ông phải thái xong số hành này. Nếu không...
Không nói hết câu, nhưng ý bà thế nào thì đã quá rõ. Xong, bà ta lại lộc cộc nện giày cao gót, bỏ đi.
Vương Khởi Minh nhìn theo bà chủ, sau đó anh lại cầm lấy dao. Lần này anh thái nhanh và đều hơn trước nhiều...
Đến giờ ăn trưa, nhà hàng như một bãi chiến trường. Đám hầu bàn chạy đi chạy lại như con thoi giữa phòng ăn và nhà bếp để báo món ăn:
- Một đĩa cơm thịt kho.
- Hai trứng ốp lết, không cho mỳ chính.
- Đĩa cơm rang Dương Châu, ít trứng thôi.
Trong lúc bận rộn, bà chủ ngó vào bếp giục:
- Ông Vương, nhanh tay lên. Phải nhanh nhanh một chút. Khách đang đông. Ông làm nhanh lên chứ.
Giọng nói còn vang vọng, nhưng bà ta đã quay ngoắt ra phòng ăn.
- Long time no see you, Mr John! How you doing (Lâu lắm không gặp ông, ông giận ạ)
- Oh you look different today Janng, come this way (Ồ, bà Giăng, trông bà hôm nay khác quá. Xin mời bà đến đây)
- Hi! Tomy, everything ok man... Sure, I miss very much, man (Ôi! Tomy khoẻ chứ... Tôi rất nhớ ông, thật đấy!)
Nghe những lời đối đáp trơn tru của bà chủ, Vương Khởi Minh cảm thấy người đàn bà này có những nét rất hay.
Tất nhiên anh chăm chú vào công việc rửa bát đĩa, chăm chú hơn cả rửa bát đĩa ở nhà mình. Thứ nước xà phòng màu lục làm tay anh ngứa ngáy, còn loại bột tẩy màu trắng, thì nồng nồng, khiến anh không mở được mắt. Anh bất chấp tất cả, chỉ mong rửa cho thật sạch mọi bát đĩa, cốt cho nét mặt của bà chủ tươi tỉnh vừa lòng.
Song, bát đĩa mỗi lúc một nhiều, rửa không kịp, chồng đống bên cạnh Vương Khởi Minh.
Đám chạy bàn kêu ca, cốc không đủ dùng, khay chưa rửa kịp, bát đĩa cũng thiếu be bét... Bà chủ từ quầy thu tiền phía trước, lao như tên bắn vào bếp, đẩy Vương Khởi Minh sang bên cạnh, trừng mắt nhìn anh, rồi xắn tay áo tự rửa lấy, không hé miệng nói một lời.
Vương Khởi Minh đứng né sang một bên không biết phải làm gì, chỉ biết nghĩ thầm trong bụng, chuyến này có lẽ bị đuổi việc.
Bà chủ vừa rửa, vừa quát:
- Ông đứng đấy làm gì, rửa đi!
Như người vừa tỉnh mộng, anh vẫn được làm ở đây, anh vẫn có thể làm ở đây. Anh mắm môi mắm lợi rửa và xếp bát đĩa thành từng chồng! Mồ hôi mồ kê nhễ nhại, chiếc áo sơ mi anh mới mặc đã ướt đẫm mồ hôi! Hết rửa lại chồng! Dù thế nào, anh cũng phải kiếm được tám trăm đô la một tháng. Dù thế nào cũng không để cho người ta đuổi việc.