NGƯỜI GÁC ĐÊM

Lượt đọc: 12616 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1
tiếng động dị thường trên gác

thời khắc đen tối nhất xuất hiện vào trước lúc mặt trời mọc. paulo coelho

1

La Y cảm giác bản thân mình chưa già mà đã yếu rồi.

Cậu gấp cuốn sách trước mặt lại, vươn vai một cái thật thoải mái.

Gần đây kiểu học hành tăng cường đột xuất này cũng không biết có phát huy được tác dụng gì trong lần thi viên chức của cậu hay không. Kỳ thi tuyển dụng lần này đối với cậu mà nói là một cơ hội không gì tốt hơn, dù sao thì yêu cầu học vấn của cương vị này chỉ là cao đẳng, chứ không phải là đại học.

Đảm nhiệm công việc cảnh sát hỗ trợ mấy năm nay rồi, La Y tràn đầy ngưỡng mộ đối với công việc của một cảnh sát. Nhưng, một cậu nhóc tuổi đời còn non trẻ, cũng không thể cả đời chỉ là một cảnh sát hỗ trợ! Dù gì cậu cũng là một sinh viên tốt nghiệp hệ cao đẳng chính quy ra. Theo yêu cầu của bố mẹ, La Y quyết định nắm chặt lấy cơ hội lần này, thi tuyển vào chức danh cảnh sát này, đổi hai gạch chéo (viên chức cảnh sát kiến tập) trên cầu vai của mình sang thành hai ngôi sao (viên chức cảnh sát cấp 1).

La Y nằm trên giường, xoa bóp đôi chân đang vô cùng nhức mỏi vì đã bôn ba khắp nơi cả ngày nay, sắp sửa ngủ thiếp đi. Những tháng ngày vừa hao tổn trí não vừa hao tổn thế lực này dự là cũng không còn đến mấy chục ngày nữa, đợi đến khi kỳ thi viên chức kết thúc là cậu sẽ được giải phóng rồi.

La Y đang mơ tưởng đến thời khắc bản thân mình được trao cảnh hàm.

Đột nhiên, vang lên những âm thanh hỗn độn cắt đứt dòng mơ tưởng của cậu. Cậu bất giác tỉnh táo trở lại.

Không phải chứ, căn phòng này có lớp cách âm về tổng thể mà nói là rất tốt, trước kia cho dù là hàng xóm cãi nhau, dường như cũng không nghe thấy cơ mà, tại sao những âm thanh hỗn độn từ gác trên vọng xuống đây lại rõ nét như vậy?

La Y lật người ngồi dậy, rồi cậu ngồi trên giường của mình, nghiêng tai lắng nghe.

Cậu nghe được những âm thanh mơ mơ hồ hồ, có giọng đàn ông, có cả giọng phụ nữ, có thể do mình nghĩ nhiều rồi chăng, mặc dù có thể nghe thấy giọng đàn ông và giọng phụ nữ đang rầm rì thảo luận điều gì đó, cự nự điều gì đó, song nội dung cuộc nói chuyện cụ thể thì lại không nghe được chút gì cả.

La Y hết sức giữ yên lặng, hòng nghe rõ xem âm thanh tranh cãi hỗn độn này rốt cuộc có dẫn đến mâu thuân xã hội gì đó hay không, rồi từ đó phát sinh thành các vụ án trật tự trị an. Là một cảnh sát hỗ trợ có lý tưởng và hoài bão, cậu có trách nhiệm đi hóa giải kịp thời những mâu thuẫn trước khi chúng có khả năng chuyển thành những nguy hại cho xã hội.

La Y thậm chí còn muốn tạm thời nén chặt lại tiếng nhịp tim đang đập thình thịch của mình.

“Cầu Tuấn Kiệt… hự hự hự hự…” Giọng người phụ nữ dường như vô cùng sắc nhọn.

Cầu Tuấn Kiệt? Tại sao cái tên này hình như có chút cảm giác đã từng nghe đến nhỉ?

“Hự hự hự… tấm bản đồ… hự… ở đâu?” Một giọng đàn ông khác tuy trầm thấp nhưng lại rất thô bạo.

Tiếp đó là những tiếng đập chát chúa dội lên.

Sau một loạt những tiếng động chói tai đó, dường như lại có tiếng một người than khóc và cầu xin.

Tiếng đập chan chát này La Y vốn không hề xa lạ nữa. Hồi nhỏ, dùng dây thừng đánh vào con quay đang xoay tít dưới nền nhà, tiếng sợi dây tiếp xúc với mặt đất, chính là âm thanh nghe như vậy!

Trời ơi! Không lẽ là một vụ bạo lực thật sao? Sao lại có thể bắt nạt người khác ngay trước mắt một cảnh sát hỗ trợ đường đường chính chính như mình chứ? La Y bất giác nắm chặt tay.

“Tấm bản đồ… hự hự hự hự…” Âm thanh hỗn độn một lần nữa vang lên.

“Không được, mình phải ra tay trượng nghĩa mới được.” La Y khoác lên người bộ đồng phục cảnh sát hỗ trợ của mình, rồi nhảy từ trên giường xuống.

Hàng xóm quanh đây mình đều quen biết cả. Ngay sát vách là nhà dì Ngô, chỉ có hai vợ chồng già, không thể nào. Hai nhà ở gác dưới đều là gia đình ba người phổ thông, rất là hòa nhã, cũng không có khả năng lắm. Trên gác thì quả là có một căn phòng trước giờ vẫn luôn để không, là nhà của bác Triệu. Âm thanh vọng đến có lẽ cũng từ hướng đó, nếu có vụ án trật tự trị an, nhất định là ở căn phòng vừa mới được cho thuê đó. Chà, bác Triệu cũng thật là, chọn lựa khách thuê kiểu gì lại thành ra như vậy, chọn đúng phải loại người này chứ.

La Y chỉnh đốn lại trang phục, đội chiếc mũ cảnh sát rộng vành lên, thở ra một hơi thật sâu rồi mở cửa nhà mình ra đi lẻn phía trên gác. Đi đến chỗ đoạn rẽ cầu thang giữa hai tầng, âm thanh hỗn tạp đột nhiên chấm dứt, cứ như là người ở bên trong căn phòng nghe thấy có người đến gần vậy. Có điều, La Y lúc này đã có thể chắc chắn âm thanh hỗn độn đó phát ra từ phía bên trong căn hộ nhà bác Triệu cho thuê này.

La Y lấy can đảm, lòng nghĩ trong một xã hội pháp trị hiện giờ, chắc là không có ai dám động thủ với một người mặc đồng phục cảnh sát chứ? Thế là, cậu giơ tay lên gõ vào cánh cửa căn phòng.

Cộc cộc cộc!

Không có bất cứ phản ứng gì.

La Y ghé sát tai vào cánh cửa, cẩn thận lắng nghe. Không chỉ là những âm thanh hỗn độn kia, mà ngay cả tiếng khóc than và tiếng cầu xin vừa nãy vẫn còn nghe thấy rõ ràng, đều đồng loạt biến mất.

Mẹ kiếp, không lẽ diệt khẩu rồi sao?

La Y gõ cửa lần nữa, lần này tiếng gõ lớn hơn nhiều.

Vẫn là một sự im lặng chết người.

“Này, tôi là cảnh sát đây, mở cửa.” La Y gọi qua cánh cửa lớn. Âm thanh không lớn, vì cậu sợ làm các hàng xóm khác tỉnh giấc.

Vẫn không hề có bất cứ phản ứng nào.

La Y đứng ở cửa phòng không biết phải làm thế nào. Rốt cuộc là nên giơ chân tung một cú đá bay cánh cửa, hay là gọi hết hàng xóm đến đây? Dường như đều không ổn thỏa lắm. Ngộ nhỡ do bản thân mình dạo này thần kinh căng thẳng nên gây ra ảo giác thì phải làm sao?

La Y nghĩ đi nghĩ lại, lấy di động trong túi quần ra, ấn một loạt dãy số, đây là số điện thoại của trưởng phòng. Tối nay trưởng phòng trực ban, theo quy định của đồn công an, lúc trực ban thì không được phép ngủ. Hy vọng lúc này trưởng phòng không đi ra ngoài điều tra, nếu như vậy, ông ta sẽ nhanh chóng có thể giúp mình đưa ra một quyết định ổn thỏa hơn.

Điện thoại còn chưa kịp gọi đi, cánh cửa phòng đã đột ngột mở ra.

Cánh cửa phòng đột nhiên mở ra lại khiến La Y sợ hết hồn. Cậu cất điện thoại, ra hiệu cho người bên trong căn phòng mở cả cánh cửa lưới sẫm màu ra. Bởi vì lúc này còn đang cách nhau một cánh cửa lưới, ánh đèn mờ tối vàng vọt, người đứng đối diện trông như thế nào, cậu cũng không nhìn ra được.

Lần này, người bên trong căn phòng lại rất nghe lời phối hợp một cách ngoan ngoãn, cô ta chậm rãi mở cánh cửa lưới.

Trước mặt là một phụ nữ để tóc ngắn, nhìn khoảng 40 tuổi. Có điều, do bên trong phòng có ánh điện, ngoài hành lang thì tối om, cho nên người phụ nữ đúng ở chỗ ngược sáng trông mặt mũi ra sao La Y lại nhìn không rõ.

La Y bỏ mũ trên đầu xuống, nói: “Tôi là cảnh …”

Chưa nói dứt lời, La Y đã nhìn thấy một thanh gậy gỗ to như cổ tay đột nhiên xuất hiện đằng sau người phụ nữ, cùng lúc với động tác xoay vai của người phụ nữ, thanh gậy gỗ vạch một đường vòng cung đẹp đẽ phang thẳng vào đỉnh đầu cậu ta.

Như vậy thì không thế nào trách bản thân mình học nghề kém cỏi, trong tình huống này, muốn tránh cũng không thể tránh được. La Y đã nghĩ như vậy rồi chỉ còn cách tuyệt vọng nhắm mắt lại.

“Binh” một tiếng, cùng với một cơn đau thấu xương ập đến, trước mắt La Y tối om, cậu nặng nề ngã sấp xuống đất.

“Rầm” một tiếng, cánh cổng lớn chầm chậm mở ra. Chút ánh sáng tà dương còn sót lại len theo khe cửa vừa mở ra chiếu thẳng vào trong phòng. Bất giác, Nhiếp Chi Hiên thấy trước mắt mình mờ mờ ảo ảo.

“Đóng cửa lại.” Nhiếp Chi Hiên không quay người lại mà vẫn đứng nguyên trong căn phòng lớn trống trơn, nói với cái bóng phía sau lưng.

Cùng với tiếng cửa đóng đanh gọn, một bóng người vội vã chạy lao đến phía sau Nhiếp Chi Hiên, nói: “Anh Nhiếp, anh mau ra mà xem đi, trong tổ chức giờ đang hỗn loạn hết cả lên rồi.”

Nhiếp Chi Hiên giơ cánh tay phải lên, những ngón tay máy theo quán tính vẫn khe khẽ động đậy.

“Anh vẫn còn ở đây làm gì?” Trình Tử Mặc vừa giậm chân vừa nói.

“Đeo lên.” Nhiếp Chi Hiên đưa một chiếc kính VR khác đang cầm trên tay trái sang phía Trình Tử Mặc.

“Đâu còn tâm trạng gì mà xem cái này chứ!” Trình Tử Mặc không cầm kính.

“Nhóc con, là một người tìm kiếm, cô cần phải có sự bình tĩnh và khách quan.” Nhiếp Chi Hiên quay người lại, giúp Trình Tử Mặc đeo chiếc kính VR lên, rồi nói tiếp, “Càng trong những tình huống hỗn loạn, chúng ta lại càng cần phải bình tĩnh.”

“Tôi là người thu thập tin.” Trình Tử Mặc mặc dù không tình nguyện, song cũng vẫn tự mình đưa tay ra chỉnh lại chiếc kính VR trên mặt.

Vừa đeo chiếc kính VR lên, trước mắt Trình Tử Mặc ngay lập tức xuất hiện những hình ảnh đã được thiết lập sẵn. Đây là sa bàn lớn mô phỏng VR mà tổ chức Người gác đêm sử dụng, chỉ cần trang bị lên người những thiết bị chuyên dụng, hai người bọn họ dường như là sẽ ngay lập tức di chuyển đến hiện trường xảy ra vụ án nơi Đường Tuấn tử vong - một bãi đất cát trống không rộng lớn, ở chính giữa đậu một chiếc máy xúc với gàu xúc đã bị cưa đứt.

Đầu óc Trình Tử Mặc lúc này đã nhanh chóng quay lại bởi những hình ảnh huyền ảo trước mắt.

Cô ghi nhớ rất rõ khu công trường hoang lạnh đó, ở chính giữa công trường là một bãi cát lớn, ở một mé bên bãi cát lớn đậu một chiếc máy xúc có gầu xúc đang nằm dưới mặt đất. Mấy cảnh sát đặc nhiệm vũ trang đầy đủ chỉnh tề đang làm nhiệm vụ cảnh giới xung quanh, còn ở chỗ chiếc máy xúc đang có mười mấy người vây quanh, ai nấy đều bận rộn.

Cùng lúc xuất hiện trong trí óc Trình Tử Mặc là hình ảnh khuôn mặt trắng bệch không còn chút sinh khí của Đường Tuấn với đôi bàn tay máu thịt be bét của ông.

“Sếp à, chúng tôi đã kiểm tra rồi, đúng thật là do thiết bị thủy áp xảy ra trục trặc, có thể là do tối qua gió lớn, hoặc có xe trọng tải nặng đi qua làm mặt đất bị rung khiến cho máy móc bị trục trặc, dẫn đến việc thanh thủy áp ngưng hoạt động, sau cùng xảy ra sự cố ngoài ý muốn này.” Những phán đoán của người kỹ sư đeo kính đó cũng vọng về bên tai Trình Tử Mặc.

Trình Tử Mặc đột nhiên cảm thấy tim mình chấn động, cô chau mày lại, hơi cúi người xuống, giữ cho cơ thể vững vàng.

“Tại sao chúng ta vẫn còn phải xem hiện trường? Sở Công an thành phố không phải đều đã khám nghiệm xong hết rồi hay sao? Tại hiện trường không có dấu vết hay vật chứng gì cả, cũng không có căn cứ gì có thể chứng minh được thầy Đường là bị người khác giết hại.”

“Nhưng Lăng Mạc đã phát hiện ra điểm nghi vấn.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Đó là sự sai lệch về số lượng bước chân ghi lại được trên vòng đeo tay và trên điện thoại di động; Cùng với đồ vật tìm thấy tại hiện trường đó, vốn không thể nào lại là thiết bị cảm biến gia tốc ba chiều rơi ra từ chiếc vòng đeo tay hoàn chỉnh được. Hơn nữa, hành động đột ngột rời khỏi nhà vào sáng sớm tinh mơ của thầy Đường cũng có rất nhiều điểm khả nghi. Nếu như mọi điều này đều được lý giải là ngẫu nhiên ngoài ý muốn thì đều không thể thuyết phục tôi được, cũng không thể thuyết phục được bất cứ ai trong tổ chức cả.”

“Nhưng mà, bây giờ vào lúc này anh đi xem hiện trường còn có tác dụng gì nữa không?” Trình Tử Mặc nhìn ra bốn phía xung quanh, hiện trạng giống y hệt so với hiện trường thực tế mình vừa đi xem lúc trưa.

“Tôi cũng không biết có tác dụng gì nữa không. Nhưng, là một người tìm kiếm dấu vết, manh mối duy nhất để chúng ta có thể đột phá được vụ án này, chính là hiện trường.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Hơn nữa vừa rồi ở trong này một tiếng đồng hồ, tôi đã biết được nhiều điều thú vị của sa bàn lớn.”

“Sao cơ?” Trình Tử Mặc nghĩ bụng, chẳng phải là để tiện cho việc xem lại hiện trường tái hiện một cách thuận lợi hay sao? Còn có thể có thú vị gì khác nữa đây?

“Cô cũng từng là một nhân viên khám nghiệm hiện trường, có lẽ cũng biết, yếu tố lớn nhất phá hoại hiện trường chính là người đằng mình.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Bất luận chúng ta cẩn thận từng chút một ra sao, bất luận chúng ta có “bốn phụ kiện[*] đầy đủ” hay không, bất luận có tấm ván dẫm chân khám nghiệm[*] hay không, kỳ thực thì một khi chúng ta đã bước vào hiện trường, là chắc chắn đã làm cho những dấu vết vốn có ở hiện trường bị phá hỏng; Cho dù chúng ta có đeo găng tay, song những chỗ chúng ta chạm vào, có thể sẽ khiến cho dấu vân tay vốn có bị phủ xóa đi.”

“Cho nên, bên trong sa bàn lớn, bất luận chúng ta đi lại như thế nào, hoạt động ra sao, đều sẽ không phá hoại được những hình ảnh vốn có.” Trình Tử Mặc nói.

Nhiếp Chi Hiên gật đầu, nói: “Bởi vì đây là những hình ảnh ghi lại toàn bộ tình hình hiện trường do cảnh sát kỹ thuật sau khi đến hiện trường đầu tiên chụp lại, cũng là những hình ảnh sớm nhất mà chúng ta đã làm hết sức mình để có thể lưu giữ được, chúng ta cũng sẽ không gây ra bất cứ phá hoại nào đối với nó. So với việc sau khi chúng ta đến hiện trường vào khoảng thời gian muộn hơn sau đó rồi tiến hành khám xét, điều này có ý nghĩa hơn rất nhiều.”

“Vậy anh ở đây hơn một tiếng đồng hồ rồi, đã xem được điều gì chưa?” Trình Tử Mặc hỏi.

Nhiếp Chi Hiên trầm ngâm giây lát, gật đầu, rồi lại lắc đầu, anh nói: “Manh mối nói có thì cũng có, nhưng nếu nói là manh mối quan trọng, thì cho đến giờ vẫn chưa phát hiện được. Cho nên, tôi cần sự giúp đỡ của cô.”

“Tôi có thể giúp anh điều gì?” Trình Tử Mặc hỏi tiếp.

“Cô xem, khoảng trống rộng lớn trước mặt chúng ta đây, là dạng đất cát.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Lúc trước giám đốc Tiêu từng nói, vật dẫn là bề mặt đất ở đây không hội đủ giá trị kiểm nghiệm, kỳ thực không đúng như vậy. Tuy rằng bề mặt đất cát do anh hưởng của những yếu tố như gió to chẳng hạn thì rất khó mà lưu giữ lại được dấu chân hoàn chỉnh, song những dấu chân mờ mờ hoặc hoàn chỉnh cục bộ có lẽ là vẫn có thể lưu giữ lại được.”

“Điều này thì tôi biết, nhưng xem những ghi chép khám nghiệm hiện trường lần đầu tiên, thì bọn họ không phát hiện ra điều gì khả nghi.” Trình Tử Mặc nhún vai.

“Để tôi nói một chút về trình tự nhé.” Nhiếp Chi Hiên bẻ ngón tay giả của mình, nói, “Đầu tiên là người báo án đi qua hiện trường phát hiện thầy Đường bị đè bên dưới gầu xúc, đại loại là đứng ở vị trí của chúng ta đây, không tiến vào trong, rồi sau đó báo cảnh sát. Đồn công an và phòng cháy đến nơi đầu tiên, có ba chiến sĩ và một cảnh sát tiến vào, cắt đứt gầu xúc, đưa thầy Đường ra ngoài. Lúc này 120 cũng đến nơi rồi, đại loại cũng ở vị trí của chúng ta đang đứng hiện giờ, tiến hành xác nhận các triệu chứng dấu hiệu sinh tồn của thầy Đường, bác sĩ y tá không hề tiến vào bên trong hiện trường. Tiếp ngay sau đó cảnh sát kỹ thuật của đội cảnh sát hình sự Sở Công an thành phố Nam An đã đến hiện trường, đồng thời tiến hành quay chụp lại toàn cảnh hiện trường. Cũng có nghĩa là, ngoài ba chiến sĩ và một cảnh sát kia ra, không có ai khác đã từng bước vào hiện trường cả.”

“Chỉ có điều lúc chúng ta đến được hiện trường, hiện trường đã rất lộn xộn rồi, người vào trong hiện trường cũng rất nhiều.” Trình Tử Mặc nói, “Cho nên không phát hiện ra điều gì cả.”

“Không chỉ như vậy.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Cho dù là người cảnh sát kỹ thuật đầu tiên tiến vào trong hiện trường, cũng đã là một dạng phá hỏng hiện trường. Pháp y, chụp ảnh, kiểm nghiệm dấu vết, kỹ sư v.v… đều vào cả. Cho nên, hiện trường lộn xộn mà lại rộng lớn như vậy, xem ra đúng là không hội đủ điều kiện kiểm nghiệm rồi.”

“Cho nên khám nghiệm thực địa lần đầu còn không bằng được như là chúng ta xem xét những hình ảnh nguyên bản đầu tiên ở bên trong sa bàn lớn này?” Trình Tử Mặc nói.

“Đúng thế, khoa học kỹ thuật đã thay đổi cuộc sống.” Nhiếp Chi Hiên cảm thán.

“Anh vẫn chưa cho tôi biết anh đã phát hiện được gì.” Trình Tử Mặc tiếp tục hỏi, “Anh Nhiếp, báo cáo công việc của anh đâu?”

“Đi nào, đi đến hiện trường trung tâm để xem.” Nhiếp Chi Hiên giơ cánh tay phải ra, kéo tay Trình Tử Mặc lôi đi. Cảm giác lạnh lẽo của bàn tay máy, khiến Trình Tư Mặc bất giác hơi run lên.

Hai người song hành cùng đi đến bên cạnh chiếc máy xúc, ngồi xổm xuống mặt đất. Độ nét của những tấm ảnh rất cao, cho nên có thể lờ mờ nhìn thấy những vết dấu chân trên mặt đất.

Nhiếp Chi Hiên lôi từ trong túi áo ra một thiết bị điều khiển từ xa, nói: “Trước đây tôi còn không biết rằng, sa bàn lớn của chúng ta còn có chức năng ghi chú đánh dấu. Hôm nay đã thử xem sao, rất hay.”

Nói xong, Nhiếp Chi Hiên ấn ấn vào mấy nút ấn trên thiết bị điều khiển từ xa. Trước mắt hai người, đột nhiên sáng lên mười mấy vòng tròn đánh dấu màu đỏ.

“Những ghi chú màu đỏ là dấu chân của chiến sĩ phòng cháy chữa cháy A.” Nhiếp Chi Hiên nói.

“Phân tích từng dấu chân một, hồi đó Lăng Mạc đã dùng kỹ thuật này để phân tích được rằng vụ án giết người trong nhà nghỉ thực ra là do một người gây án nhỉ.” Anh mắt Trình Tử Mặc sáng lên, cô nói một cách khá hào hứng.

Nhiếp Chi Hiên gật đầu, tiếp tục ấn vào các nút trong tay, nói: “Mọi dấu chân, tôi đều đã tiến hành đối chiếu với vật mẫu và đánh dấu lại. Hiện trường có tất cả năm loại dấu chân, trong đó bốn loại là của chiến sĩ phòng cháy chữa cháy và cảnh sát, dấu chân còn lại được đánh dấu màu xanh lá là dấu chân của thầy Đường.”

“Cùng có nghĩa là, chỉ có một mình thầy Đường đến hiện trường ư?” Trình Tử Mặc nói.

Nhiếp Chi Hiên lắc đầu, nói: “Càng là như vậy, lại càng khả nghi. Giữa đêm hôm như vậy, thầy Đường một mình đến chỗ bên dưới gầu xúc của máy xúc để đứng ư? Đợi để bị đè bẹp ư? Nói như vậy thật không ổn. Hơn nữa, cô nhìn những dấu chân màu xanh lá xem, chỉ có mấy dấu chân chính tại hiện trường xảy ra sự việc mà thôi, xung quanh đều không thấy có, không lẽ thầy Đường đã bay vào trong đó?”

“Hiện trường trung tâm có lớp cát sâu, dễ dàng lưu lại dấu chân, còn phần đất xung quanh không dễ lưu lại dấu chân, thêm vào đó đêm hôm qua gió to, nên có khả năng không nhìn ra được mà thôi.” Trình Tử Mặc nói.

“Những suy luận phán đoán như vậy, tôi công nhận, nhưng nếu đúng như cô vừa nói, cùng với việc độ dày của lớp cát dần dần mỏng đi do gió thổi thì dấu chân lẽ ra cũng phải dần dần biến mất. Vậy mà hiện giờ, xung quanh không có một chút dấu vết gì, còn ở giữa thì lại có hẳn mấy dấu chân rất rõ nét. Nếu không phải là dần dần biến mất, thì có lẽ cũng không phải do gió to che mất dấu chân chứ.”

“Anh muốn nói, có người cố ý dọn dẹp hiện trường để đối phó?” Trình Tử Mặc nói, “Trời tối om không đèn không đóm, mà có thể dọn dẹp thành ra như vậy, thật không dễ dàng gì.”

“Tôi có căn cứ rất xác thực, cô hãy bỏ kính ra đã.” Nhiếp Chi Hiên đứng thẳng người lên, tháo kính VR trên đầu xuống, chỉ sang màn hình cực lớn phía trên tường mé bên phải, ấn thiết bị điều khiển từ xa rồi nói, “Bây giờ tôi sẽ trình chiếu những hình ảnh khám nghiệm tử thi của thầy Đường để cô xem.”

Vào lúc Trình Tử Mặc trong lòng còn tỏ ý ngần ngại từ từ gỡ kính xuống, đập ngay vào mắt cô quả thật là những cảnh tượng tàn nhẫn. Khuôn mặt thân thuộc, hiện trường máu me khiến trái tim Trình Tử Mặc bị chấn động mạnh. Cô nắm chặt chiếc kính VR trong tay, hít thở một hơi thật sâu.

Những tấm ảnh được chụp lại này, là toàn bộ quá trình khám nghiệm tử thi của Đường Tuấn. Nhiếp Chi Hiên thao tác trên thiết bị điều khiển từ xa chuyển đến từng bức ảnh một để xem, khi xem đến bức ảnh giải phẫu tử thi, Trình Tử Mặc cuối cùng cũng không chịu đựng thêm được nữa, cô ọe khan một tiếng.

“Cô không sao chứ?” Nhiếp Chi Hiên hỏi.

Trình Tử Mặc trấn tĩnh lại tinh thần, từ trong cổ họng thốt lên mấy chữ: “Sức chịu đựng tâm lý của anh thật tốt.”

“Tôi cũng phải hết sức chịu đựng nỗi đau trong lòng mới hoàn thành được việc giải phẫu.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Tần Minh sư đệ của tôi từng nói, người bác sĩ pháp y trải qua mấy năm tôi luyện, phải dẹp được sang một bên mọi yếu tố tình cảm, tạp niệm, chuyên tâm vào công việc với một thái độ lãnh đạm. Nói không hề sai, một khi đã ở trong trạng thái làm việc, mọi thứ tình cảm hay cảm xúc khác đều có thể bỏ qua.”

“Khám nghiệm tử thi có phát hiện được gì không?” Trình Tử Mặc lẳng lặng cắn môi.

“Cô xem, vừa nãy tôi đều chiếu những bức ảnh trọng điểm.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Tổn thương chủ yếu của thầy Đường đều ở vùng ngực bụng. Phần ngực có rất nhiều xương sườn bị gãy, xương ngực bị gãy, xương đòn bị gãy, phổi bị xương sườn gãy đâm thủng gây ra nhiều vết thương hở xuất huyết, gan cũng có vết rách vỡ. Vết thương chí mạng của thầy ấy là ở tim, thầy ấy bị vỡ tim trong tình trạng màng ngoài tim không bị tổn thương.”

“Nguyên nhân gây ra cái chết là do bị vỡ tim.” Trình Tử Mặc nói, “Không có nghi vấn gì khác sao?”

“Những tổn thương như vậy, quả thật là chỉ có thể xảy ra do có vật nặng đột nhiên đè nén, là dạng tổn thương đè nén điển hình, không phải là bị gây ra bởi sức người.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Hơn nữa, trên người thầy Đường không phát hiện có những tổn thương bó buộc[*], tổn thương uy hiếp[*] hay tổn thương kháng cự[*].”

“Vậy chẳng phải không có điểm nghi vấn gì sao?” Trình Tử Mặc nói, “Tình hình khám nghiệm tử thi và tình hình ở hiện trường vậy là phù hợp với nhau rồi.”

“Đúng, cái chúng ta nói đến, chính là có đúng là phù hợp với tình hình ở hiện trường không.” Nhiếp Chi Hiên đeo lại chiếc kính VR lên, tiếp tục thao tác thiết bị điều khiển từ xa, trong sa bàn lớn xuất hiện một hình ảnh 3D. Thi thể của một người đàn ông không rõ mặt mũi nằm bên dưới chiếc gàu xúc.

Trình Tử Mặc cũng đeo lại chiếc kính VR lên, cô biết rằng, đây là tình trạng hiện trường được Nhiếp Chi Hiên phục dựng lại. Nhiếp Chi Hiên nói: “Trước hết có một tiền đề là, tổn thương ở vùng ngực của thầy Đường. Xương gãy dạng phức hợp, ở nhiều chỗ, có phần xương sườn gãy đâm thủng phổi, cũng có phần xương gãy chọc thủng da thịt, hình thành các vết thương mở và xuất huyết, ở các bộ phận có quần áo che chắn, tạm thời chúng ta chưa nói đến. Vậy còn lại, vết thương do xương đòn bị gãy đâm thủng phần da cổ, vết thương do hai cổ tay bị gãy đâm thủng phần da cổ tay, rồi cả vết thương ở phần da mí mắt do mắt kính bị vỡ gây ra, đều là những chỗ không có quần áo che chắn.”

Nói xong, tại các vị trí vừa được Nhiếp Chi Hiên khoanh tròn xác định lại trên hình ảnh 3D mô phòng cơ thể người đều hiển thị lên những vết nứt hở màu đỏ. Rồi sau đó trong quá trình chiếc gàu xúc rơi xuống, từ trong các vết thương nứt hở màu đỏ này bắn ra bên ngoài những chất lỏng màu đỏ.

“Tôi đã hiểu ý của anh rồi.” Trình Tử Mặc nói, “Gãy xương, vết thương hở trên da, xuất huyết đều là nhũng sự việc xảy ra trong khoảng thời gian rất ngắn. Nếu như đã xác định được thầy Đường là bị đè chết, hơn nữa lực tác động đè xuống vô cùng lớn, vậy thì chỉ cần là có xuất hiện những vết thương hở trên da, lực chèn ép cực mạnh sẽ khiến cho máu trong những mạch máu nhỏ bị dồn ép từ đó hình thành các vết máu phun bắn tung ra xung quanh. Cho dù là vết thương không lớn, cũng không có tổn thương đến mạch máu lớn, thì vẫn có thể hình thành các vết máu phun bắn rõ rệt. Nếu vết thương hở ở da được quần áo che chắn, thì dạng vết máu phun bắn ra sẽ không xuất hiện, còn nếu không có quần áo che chắn, thì ở trên bề mặt hiện trường chắc chắn sẽ phải lưu lại vết máu bắn ra.”

Trình Tử Mặc cúi đầu suy tư, cô cảm nhận được một giọt nước mắt đang trào ra từ khóe mắt. Không biết là do ánh sáng đột nhiên thay đổi gây kích thích mắt, hay là những hình ảnh về cái chết thảm thương của Đường Tuấn được tái hiện lại trong quá trình mô phỏng đã gây chấn động mạnh mẽ đến cô. Cô vội vàng đưa ngón tay vào phía bên trong chiếc kính VR để lau mắt.

Hai người cứ như đang quay trở lại hiện trường trung tâm một lần nữa. Nhiếp Chi Hiên ngồi xổm trên mặt đất, chỉ vào nền đất nói: “Sau khi thầy Đường bị gàu xúc đè ngã, thì đã không thể dịch chuyển cơ thể được nữa, đúng không?”

“Đúng, chiếc gàu xúc rất nặng, bị đè xuống rồi thì khó mà cử động được nữa. Hơn nữa thầy Đường chết là do vỡ tim, cho nên thầy ấy cũng không có khả năng để có thể cử động được.” Giọng nói của Trình Tử Mặc trở nên trĩu nặng.

“Vậy thì vị trí cơ thể ban đầu của thầy Đường là như thế này.” Nhiếp Chi Hiên ấn vào thiết bị điều khiển từ xa một cái, trên nền đất xuất hiện một hình người được khoanh lại màu trắng, cũng giống như lúc trinh sát khám nghiệm hiện trường, các cảnh sát dùng phấn khoanh lại xung quanh thi thể một vòng màu trắng vậy. Khoa học kỹ thuật phát triển rồi, nhưng có một số thói quen vẫn không thay đổi được.

“Vậy thì, ở vị trí cơ thể như thế này, xung quanh vị trí phần cổ, phần đầu và phần tay, lẽ ra đều có vết máu phun ra.” Nhiếp Chi Hiên nói tiếp.

“Nhưng lại không có.” Trong đầu Trình Tử Mặc bùng lên những ngọn lửa, cô tiếp tục nói, “Bên dưới cơ thể của thầy Đường, chỉ có vết máu đọng thành vũng.”

“Điều đó chứng tỏ cái gì?” Nhiếp Chi Hiên gợi mở.

“Có người đã quét dọn hiện trường.” Trình Tử Mặc nói một cách chắc chắn.

“Cho nên, tôi đã tiến hành kiểm tra xung quanh các vị trí trọng điểm này, quả thật đã phát hiện ra vài điều.” Nhiếp Chi Hiên nói, “May ở chỗ những hình ảnh quay chụp lại tình hình ở hiện trường có độ nét cực cao, tôi thậm chí còn có thể nhìn thấy rõ ràng các chi tiết ở dưới nền đất. Cô xem, các đường gân nhỏ này, đáng lẽ ra là không nên xuất hiện trên bề mặt đất cát đúng không?”

Trình Tử Mặc ngồi xổm trên mặt đất quan sát tỉ mỉ chỗ dấu vết mà Nhiếp Chi Hiên đang chỉ. Quá thật, tựa hồ như có vô số các dấu vết sợi mảnh xếp thẳng hàng với nhau trên mặt đất.

“Có hy vọng.” Trình Tử Mặc dường như đã lấy lại tinh thần phần nào, cô dùng câu cửa miệng ngắn gọn để biểu đạt tâm trạng của mình.

Cô vừa ngồi xổm vừa di chuyển trên mặt đất, một lúc lại xem xét bên này, một lúc lại xem xét bên kia, có lúc lại còn dùng thiết bị điều khiển từ xa trong tay Nhiếp Chi Hiên phóng to những hình ảnh trên mặt đất lên để quan sát.

“Đây không phải là được hình thành nên một cách tự nhiên.” Trình Tử Mặc quan sát một lúc lâu, rồi đứng thẳng người lên nói một cách kiên định, “Nếu như là được hình thành do gió tự nhiên, thì lớp cát trên bề mặt phải đồng đều nhau, hoặc là phải có dạng hình khối thô, còn ở đây trên mặt đất các hình khối dạng mảnh sợi, là dấu vết do con người tạo nên mà gió tự nhiên không che phủ đi.”

“Là cái gì vậy nhỉ?” Nhiếp Chi Hiên hỏi.

“Cái này thì hơi khó nói.” Trình Tử Mặc nói, “Nếu phải đoán, thì tôi đoán là lấy bàn chải cào. Có điều, nếu là do con người làm, ví dụ như là dùng bàn chải cào lên bề mặt đất, cũng khó mà làm được một cách đồng đều có quy luật như vậy.”

“Đúng, vấn đề chính ở chỗ đó, trước đó tôi không xác định được có phải là do con người tạo ra hay không, chính là do nó quá quy luật như vậy. Nếu như do con người làm, thì làm thế nào mà các đường gân sọc được cào một cách đồng đều thống nhất phương hướng như vậy?” Nhiếp Chi Hiên nói, “Hơn nữa người cào mặt đất bản thân cũng không để lại một dấu vết gì? Điều này quá là kỳ lạ khó hiểu.”

Trình Tử Mặc trầm mặc hồi lâu, rồi nói: “Trừ phi là kiểu giống như người máy quét dọn vậy, có thể điều khiển từ xa, hoặc là lập trình sẵn chương trình quét dọn theo cùng một phương hướng.”

“Máy móc? Lại là máy móc ư?” Nhiếp Chi Hiên như có chút ngộ ra.

“Hơn nữa, các dấu vết trên mặt đất, cũng không chỉ xuất hiện ở mỗi khu vực hiện trường trung tâm.” Trình Tử Mặc chỉ ra phía khu nhà lán phía xa, nói, “ít nhất có một con đường rất rõ rệt, từ hiện trường trung tâm thẳng đến khu nhà lán đằng kia, cũng còn có một con đường nữa là từ hiện trường trung tâm thẳng đến con đường cái bên phía tây.”

“Vậy đó có phải là con đường mà phần tử phạm tội tháo chạy không? Cho nên cũng phải dọn dẹp?” Nhiếp Chi Hiên hỏi, “Hiện trường trung tâm sau khi được các đồng nghiệp ở Sở Công an thành phố khám xét nhiều lần, cũng không còn gì có thể khai thác được nữa rồi, nếu bây giờ có thể mở ra một đường hướng tìm kiếm khác, mới có nhiều hy vọng phát hiện ra manh mối.”

Trình Tử Mặc gật gật đầu, nói: “Có điều, hai con đường này lại ngược hướng với nhau. Cho nên, tôi đoán, con đường cái phía tây là hướng đường bọn chúng tháo chạy, còn con đường ra phía nhà lán thì cái này lại không biết là có ý đồ gì nữa rồi.”

“Khu nhà lán à?” Nhiếp Chi Hiên nói, “Trước đó tôi đã từng hỏi rồi, khu nhà lán bị khóa, cũng lâu rồi không có ai ở cả. Liệu có phải là thầy Đường đi từ phía nhà lán đằng kia lại đây nên đã để lại dấu chân không?”

“Có thể, nhưng nếu thầy Đường một mình đi ra phía đằng này, tại sao lại phải dọn sạch dấu chân đi chứ?”

“Hai người ư?” Nhiếp Chi Hiên nói, “Nếu thầy Đường và phần tử phạm tội đứng nói chuyện bên phía nhà lán, tại sao còn phải đi ra phía chiếc máy xúc bên này? Hơn nữa cái người nói chuyện với thầy Đường, nhất định không thể nào lại còn chui được vào bên trong thân máy xúc để gây án.”

“Một người nói chuyện, còn kẻ gây án là một người khác nữa.” Nhiếp Chi Hiên trầm ngâm giây lát, đoạn tiếp tục nói.

Vốn nhạy cảm với địa hình, Trình Tử Mặc nói tiếp: “Còn có một vấn đề nữa. Người kỹ sư thiết bị đã nói rồi, thiết bị thủy áp bên dưới thân máy chỉ cần bị phá hỏng một cái là chiếc gàu xúc sẽ lập tức rơi xuống do tác động của trọng lực. Thời gian diễn ra quá trình đó là không thể kéo dài hay trì hoãn được. Còn nếu như trong lúc thầy Đường đứng nói chuyện bên dưới chiếc gàu xúc, mà lại có người đột nhập vào bên trong thân máy xúc, thì thầy ấy nhất định sẽ phát hiện ra. Một là do xung quanh đây hoang vắng trống trải, không có chỗ yểm trợ ẩn thân. Hai là thầy Đường dù gì đã tôi luyện nhiều năm ở Người gác đêm như vậy rồi, một chút nhạy cảm như thế chắc chắn là thầy ấy có.”

“Cũng có nghĩa là, chỉ có khả năng là có người đã đột nhập trước vào phía dưới máy xúc, đợi đến khi thầy Đường đi đến, rồi ra tay gây án.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Có điều, việc này rất khó đoán định, bởi vì hung thủ làm sao biết được thầy Đường sẽ đứng ở chỗ này?”

“Đây là một canh bạc cá cược.” Trình Tử Mặc nói, “Chúng ta thử đặt giả thiết rằng, nếu như thầy Đường ngay từ đầu đứng nói chuyện bên cạnh khu nhà lán, tại sao ư? Bởi vì khu nhà lán chính là vật che chắn, không dễ bị người khác phát hiện được, chứng tỏ nội dung cuộc nói chuyện của họ rất bí mật. Rồi nếu như vị trí chỗ nhà lán trở nên không an toàn cho lắm, thì chỉ còn cách tiến đến khu hiện trường trung tâm này. Mà hiện trường trung tâm chỗ này lại quá thoáng rộng, vật yểm hộ duy nhất, chỉ có chiếc máy xúc này thôi.”

“Cũng có nghĩa là, thầy Đường nhờ vào sự nhạy cảm về địa hình, nếu như muốn đổi vị trí nói chuyện từ chỗ nhà lán kia, vậy thì bên dưới chiếc máy xúc là sự lựa chọn tốt nhất.” Nhiếp Chi Hiên tổng kết lại.

“Chính là vì phần tử phạm tội đoán trước được điều này, cho nên có thể mai phục trước bên trong thân máy.” Trình Tử Mặc nói một cách chắc chắn.

“Phân tích rất hợp lý.” Nhiếp Chi Hiên tán thưởng, “Vậy thì bây giờ chỉ còn lại một vấn đề thôi, tại sao thầy Đường lại từ khu nhà lán dịch chuyển sang phía dưới chiếc máy xúc?”

2

Vào lúc hoàng hôn, trời đổ xuống một cơn mưa phùn nhẹ.

“Tốt rồi, khu nhà lán đã được canh giữ bên trong hàng rào cảnh giới của cảnh sát.” Chỉ nhìn động tác Nhiếp Chi Hiên nhảy ra khỏi xe, cơ bản không phát hiện được anh là người tàn tật.

Hiện trường tử vong của Đường Tuấn đã được bên cảnh sát cách ly bằng hàng rào cảnh giới. Có điều chỗ này nằm ở khu vực vắng vẻ hẻo lánh, cơ bản không có ai qua lại, cho nên Sở Công an thành phố Nam An chỉ để hai cảnh sát cùng với một xe cảnh sát ở đây làm nhiệm vụ bảo vệ hiện trường. Sau khi xuất trình thẻ cảnh sát, Nhiếp Chi Hiên và Trình Tử Mặc bắt đầu khoác lên người trang phục khám nghiệm hiện trường.

“Ở trong hàng rào cảnh giới hay không cũng không ảnh hưởng gì, tôi lại đang e ngại những cơn mưa nhỏ bất ngờ ập đến này sẽ phá hủy hiện trường.” Trình Tử Mặc giơ bàn tay đeo găng cao su ra hứng lấy mấy giọt nước mưa.

Muốn lấy vật mẫu để kiểm tra, trong sa bàn lớn thì không thể làm được, chỉ còn cách đi đến thực địa tiến hành khám nghiệm trực tiếp. Mục đích lần này của hai người rất rõ ràng, nhất định phải tìm ra nguyên nhân Đường Tuấn di chuyển từ phía nhà lán sang bên dưới chiếc máy xúc, nếu có thể, tốt nhất là lấy được một số vật chứng dấu vết có liên quan ở xung quanh khu nhà lán.

Khu nhà lán nằm ở vị trí cách máy xúc khoảng 300 mét, khá biệt lập. Nói là nhà lán, kỳ thực là thùng xe container được dùng để ở. Căn cứ vào điều tra, nhà lán này đã lâu rồi không có người ở nữa.

Hai người tiến đến gần nhà lán, phát hiện ra xung quanh phía bên dưới chiếc container này cỏ dại đã mọc um tùm. Nhà lán chỉ có một cánh cửa sổ nhỏ và một cánh cửa ra vào nhỏ.

“Cửa sổ có song sắt, lại còn bị khóa chặt nữa, không mở được.” Trình Tử Mặc xem xét dấu vết bụi phủ bên viền cửa sổ, còn dùng cả tay thử đẩy cánh cửa kính, nói, “Hơn nữa không có dấu vết lõm trên bụi[*], có lẽ không có ai từng động đến.”

“Ừ, cửa ra vào cũng vậy.” Nhiếp Chi Hiên đang ở một bên cạnh khác của chiếc container cũng nói, “Cửa ra vào được khóa từ phía ngoài, không có dấu vết đã mở cửa.”

“Chắc chắn không ai có thể vào trong được.” Trình Tử Mặc đưa tay ra che ánh sáng, nhìn vào bên trong qua ô cửa sổ, trên nền chỉ toàn là bụi, một lớp bụi cũ kĩ và hoàn chỉnh.”

“Vậy việc thầy Đường rời khỏi nhà lán, không có liên quan gì đến bản thân cái nhà lán này cả?” Nhiếp Chi Hiên ngồi xổm trên mặt đất, xem xét đám cỏ dại xung quanh chiếc container. Mưa nhỏ khiến bên trên đám cỏ ướt đẫm nước mưa.

“Chiếc máy xúc nằm ở phía nam của nhà lán, còn dấu vết của người máy quét dọn kéo dài cho đến phía nam của nhà lán, vậy có phải là chúng ta nên đi xem về phía bắc của nhà lán?” Nhiếp Chỉ Hiên đang đứng bên phía tây nhà lán, nói vọng qua sang bên phía đông nơi Trình Tử Mặc đang kiểm tra chỗ cửa sổ.

Hai người có ý kiến thống nhất, rồi từ hai phía đông và tây cùng tiến lại quan sát dọc theo phía bắc của chiếc container.

“Anh Nhiếp, anh Nhiếp, chỗ này quả thật là có vấn đề!” Trình Tử Mặc cầm trong tay một chiếc kính phóng đại, hét lớn lên.

Nhiếp Chi Hiên vòng qua những đám cỏ dại bên cạnh container, đi đến bên cạnh Trình Tử Mặc, ngồi xổm xuống xem chỗ cô vừa phát hiện ra.

Qua kính phóng đại, mấy thân cây cỏ dại xanh mướt đã bị gãy gục.

“Chỗ này, là có cái gì làm cho cỏ bị đứt gãy nhỉ?” Nhiếp Chi Hiên hỏi.

Trình Tư Mặc chỉ về phía trước mặt mình, nói: “Anh xem, không chỉ có mấy ngọn cỏ ở đây đâu, phía trước cũng còn có không ít cỏ dại bị gãy gục kìa.”

“Không phải là vừa nãy bị cô giẫm lên làm gãy chứ hả?” Nhiếp Chi Hiên chất vấn.

“Sao có thể thế được! Tôi đi từ phía đông sang phía tây, những vệt cỏ bị đứt gãy này đều ở đằng trước mặt tôi đây, nếu như là giẫm gãy, thì chính là do anh giẫm gãy đấy.” Trình Tử Mặc phản bác lại.

Nhiếp Chi Hiên cười lớn, nói: “Việc này để lúc quay về xem trong sa bàn lớn là biết được ngay, nếu như đúng thật là có người nào đó giẫm gãy, hơn nữa vết đứt gãy hãy còn mới mẻ như thế này, lúc khám nghiệm hiện trường, phía cảnh sát lại không chú ý đến khu nhà lán này. Như vậy vào lúc xảy ra vụ án có lẽ thật sự còn có một người nữa đứng ẩn nấp ở phía bắc của khu nhà lán.”

“Người này ở đó làm gì chứ?” Trình Tử Mặc hỏi.

Nhiếp Chi Hiên lắc lắc đầu, cầm theo chiếc kính phóng đại, rồi gần như phủ phục trên mặt đất, lần theo dấu vết những thân cây cỏ bị gãy tiến thẳng về phía trước tìm kiếm, vừa tìm vừa nói: “Cô đừng nói vội, người này mai phục ở phía bắc khu lán, rồi liên tục di chuyển.”

“Đợi chút đợi chút, anh Nhiếp, trên giày của anh có gì đó.” Trình Tử Mặc đang sát phía sau, nhìn thấy trên gót giày của Nhiếp Chi Hiên lúc này đang bò ra trên mặt đất có dính theo cái gì đó. Bởi vì dính vào bên dưới gót giày của chiếc chân giả, cho nên Nhiếp Chi Hiên không cảm nhận được sự bất thường.

“Cái gì vậy?” Nhiếp Chi Hiên quỳ thẳng người lên, ngoái đầu lại nhìn gót giày của mình.

“Hình như là dính phải một miếng kẹo cao su.” Trình Tử Mặc đưa tay ra gỡ.

“Đừng động!” Nhiếp Chi Hiên ngăn cản hành động của Trình Tử Mặc lại, quay người tháo bọc giày ra, “Đây là bọc giày dùng cho việc khám nghiệm hiện trường, vừa mới bọc vào, sao có thể dính phải kẹo cao su chứ?”

“Vậy thì chỉ có khả năng là đã dính vào lúc ở bên cạnh nhà lán thôi.” Trình Tử Mặc giơ ngón tay ra nói, “Cảnh sát thì không thể phạm phải sai sót sơ đang là nhổ kẹo cao su bên trong hàng rào cảnh giới được, thầy Đường trước giờ chưa từng ăn kẹo cao su, vậy thì chỉ có khả năng là phần từ phạm tội nhổ ra thôi? Có điều, phần tử phạm tội này dọn dẹp hiện trường một cách cẩn thận tỉ mỉ như vậy, sao lại có thế vừa dọn dẹp hiện trường vừa nhổ kẹo cao su chứ? Không hợp logic gì cả.”

“Ái chà, cái thứ này cũng dính chặt thật đấy.” Nhiếp Chi Hiên lấy ra cái túi đựng vật chứng, cẩn thận chút một gỡ miếng kẹo cao su bên dưới bọc giày ra, để vào trong túi đựng vật chứng, nói, “Kệ nó đi, cho đến giờ đây là vật chứng duy nhất chúng ta tìm ra được. Còn nữa, cái này chỉ cần không phải là do cô nhổ ra là được rồi.”

“Tôi? Sao tôi lại có thể phạm phải sai lầm sơ đẳng như vậy được?” Trình Tử Mặc cười khinh khi, há to miệng ra, nói, “Anh xem, anh xem đi, kẹo của tôi vẫn còn trong miệng tôi đây này.”

“Tiêu Lãng nói thật không sai, khoảng cách giữa cô và một cô gái tinh tế, chỉ còn cách nhau một chút ít thôi.” Nhiếp Chi Hiên cười, cất túi đựng vật chứng đặt vào hòm đựng vật chứng, rồi lại tiếp tục nghiên cứu đám cỏ dại bị gãy gập.

Trình Tử Mặc lại càng ra sức nhai kẹo cao su, cô nhướn nhướn đôi lông mày, cùng với Nhiếp Chi Hiên lúc này vẫn đang bò ra tiếp tục quan sát mặt đất.

Hai người men theo những thân cây cỏ dại bị gãy, chầm chậm di chuyển đến góc phía tây bắc của chiếc Container, dấu vết gãy giập đến đây đã biến mất.

“Người này có lẽ chỉ di chuyển trong cự ly một đoạn ngắn này thôi.” Nhiếp Chi Hiên trở lại tư thế ngồi xổm, nói, “Cả một vùng này đều là cỏ dại, tôi đã xem xét nền đất, do trước kia rất lâu không có mưa xuống, nền đất quá cứng, cho nên đã không hình thành các dấu chân lập thể trên bề mặt đất. Giẫm lên cỏ thì không thể lưu lại hoa văn dưới đế giày được, cho nên, chúng ta đã không tìm được dấu chân.”

Nhiếp Chi Hiên nói như vậy, Trình Tử Mặc cũng bất giác thò tay ra sờ vào nền đất bên dưới đám cỏ dại.

“Ai bảo không có dấu chân lập thể chứ, sao tôi lại sờ thấy một vết lõm này.” Trình Tử Mặc nói.

“Chỗ cô sờ đến không đúng.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Chỗ này đều không thấy cỏ dại bị đứt gãy, sao lại có thể có vết lõm chứ?”

“Nhưng mà có thật này.” Trình Tử Mặc quỳ trên mặt đất, dùng tay rẽ đám cỏ ra, nói, “Anh xem anh xem, vết lõm còn rất mới.”

“Thật hay đùa vậy?” Nhiếp Chỉ Hiên nửa tin nừa ngờ xúm lại xem, quả đúng thật, trên nền đất còn chưa bị cơn mưa nhỏ làm ướt, có một vết lõm dạng nửa hình tròn. Xung quanh vết lõm, có dấu vết lớp bùn đất sâu bên dưới bị đẩy lên, còn rất mới.

“Đây không phải là dấu chân.” Trình Tử Mặc nói, “Chỗ này có thể là bị cái gì đó ấn xuống.”

“Ấn xuống?” Nhiếp Chi Hiên xem xét vị trí vết lõm, nó nằm trên mặt đất ngay sát cạnh container ở góc phía tây bắc của chiếc container, “Là một vật nặng?”

“Không nặng bao nhiêu đâu.” Trình Tử Mặc nói, “Dấu vết của hố nông, diện tích tiếp xúc nhỏ, có lẽ là do lực tác động gây ra.”

“Lực tác động…” Nhiếp Chi Hiên trầm ngâm nói, nhìn lên phía trên quan sát theo hướng bên góc chiếc container.

“Ha ha, quả đúng là như vậy!” Trong lòng Nhiếp Chi Hiên đột nhiên đã thông tỏ đáp án, anh vui mừng như một đứa trẻ.

“Quả đúng là như thế nào?” Trình Tử Mặc hiếu kỳ hỏi.

Nhiếp Chi Hiên giơ cánh tay trái ra, xòe lòng bàn tay đặt bên dưới cằm của Trình Tử Mặc, nói: “Nhổ ra đây.”

“Cái gì?” Trình Tử Mặc kinh ngạc.

“Kẹo cao su trong miệng cô.” Nhiếp Chi Hiên mỉm cười nói.

“Không.”

“Nhanh lên.”

“Không, tôi là một cô gái tinh tế.”

Trình Tử Mặc vừa nói dứt lời, miếng kẹo cao su liền không may rơi ra khỏi miệng cô, vừa hay rơi vào lòng bàn tay của Nhiếp Chi Hiên. Gò má Trình Tử Mặc ửng hồng.

Nhiếp Chi Hiên khe khẽ cười, lấy miếng kẹo cao su vừa rơi ra gắn vào trên cạnh bên của chiếc container, đợi một lúc sau rồi lại lấy ra.

“Cô xem xem, đây là dấu vết vừa nãy tôi dính miếng kẹo cao su lên. Cô lại xem tiếp chỗ dấu vết cũ trên viền gờ của chiếc container này, có phải là giống nhau y hệt không?” Nhiếp Chi Hiên chỉ vào cạnh bên chiếc container rồi nói.

Hai dấu vết đều là những dấu vết hình bầu dục không đều, dính theo đi cả lớp bụi bặm vốn có trên cạnh bên chiếc container, do tác dụng của vết nước bọt, dấu vết còn lưu lại trên thành container phản chiếu ánh sáng dưới ánh đèn pin chuyên dụng của cảnh sát.

Trời đã sập tối, Nhiếp Chi Hiên và Trình Tử Mặc đang ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế dài tại khu chờ đợi bên ngoài cửa phòng xét nghiệm DNA của Sở Công an thành phố Nam An.

“Xác suất tỷ lệ xét nghiệm ra được là bao nhiêu vậy?” Trình Tử Mặc xoa xoa tay có chút lo lắng.

“100%.” Nhiếp Chi Hiên tự tin nói, “Miếng kẹo cao su được nhai trong miệng rồi, trong đó sẽ chứa lượng lớn tế bào niêm mạc miệng. Cô nghĩ xem, một đồ vật dùng để lau miệng thôi cũng đã có thể xét nghiệm ra DNA, huống hồ lại là một miếng kẹo cao su chứ? Hơn nữa, chị Bác của chúng ta là một trong những chuyên gia thực hiện công việc xét nghiệm DNA hàng đầu của cả nước, về năng lực kỹ thuật có thể tin tưởng tuyệt đối.”

“Hy vọng là có kết quả tốt vậy.” Trình Tử Mặc nói, “Như vậy xem ra, đối thủ của chúng ta đáng sợ hơn chúng ta tưởng tượng nhiều.”

“Đúng vậy.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Nếu không phải là phần tử phạm tội nhất thời sơ suất, chúng ta quả thực rất khó tìm được chứng cứ trực tiếp này rồi.”

Căn cứ theo những phân tích phán đoán sau khi tiến hành khám nghiệm hiện trường, Nhiếp Chi Hiên nhận định, vào lúc xảy ra án mạng, Đường Tuấn và một người nữa đang đứng nói chuyện ở phía nam khu nhà lán. Cũng vào lúc đó, một phần tử phạm tội khác mai phục ở phía bắc khu nhà lán, lợi dụng sự che chắn của nhà lán, nghe trộm nội dung cuộc nói chuyện của hai người. Sau đó không biết do nguyên cớ gì, phần tử phạm tội kia đã tiện tay dùng luôn miếng kẹo cao su đang nhai trong miệng, gắn dính một đồ vật có trọng lượng không nặng lên trên thành cạnh bên của chiếc container. Rồi lợi dụng khả năng phát ra âm thanh của chính đồ vật này, hoặc là âm thanh lúc đồ vật này rơi xuống mặt đất gây ra, thu hút sự cảnh giác của Đường Tuấn.

Mục đích của hắn chính là để cho Đường Tuấn hiểu lầm rằng xung quanh khu nhà lán không an toàn, rồi từ đó mà tiến đến khu vực hiện trường bên cạnh chiếc máy xúc nơi duy nhất có khả năng làm vật che chắn để tiếp tục cuộc nói chuyện. Như vậy, phần tử phạm tội này sẽ có thể ra tay đối với Đường Tuấn.

Trình Tử Mặc cũng từng nghi ngờ đặt câu hỏi, tại sao phần tử phạm tội kia không trực tiếp tạo ra âm thanh, thu hút sự nghi ngờ của Đường Tuấn? Kỳ thực rất đơn giản, là do xung quanh máy xúc trống trải, nếu như đợi cho đến lúc sau khi Đường Tuấn đã ở vào vị trí, rồi mới tiến đến mai phục ở thân máy xúc, thì sẽ không thể thực hiện được. Cho nên, phần tử phạm tội cần có một thiết bị trì hoãn kéo dài thời gian. Cũng có nghĩa là, sau khi bố trí xong xuôi thiết bị phát ra âm thanh, phần tử phạm tội cần có thời gian rời đi trước tránh khỏi phạm vi tầm nhìn cùa Đường Tuấn, đến mai phục phía bên dưới máy xúc. Mà khoảng thời gian này có được bằng cách nhờ vào thiết bị phát ra âm thanh trì hoãn kéo dài thời gian được gắn trên thành container nhờ vào miếng kẹo cao su này.

Sau khi gây án xong, phần tử phạm tội đã cẩn thận thu dọn hiện trường, bao gồm xóa sạch dấu chân, chỉnh sửa lại phần thân máy xúc, đồng thời, cũng không quên quay trở lại bên cạnh khu nhà lán, lấy đi thiết bị phát ra âm thanh trì hoãn kéo dài thời gian kia. Nhưng sơ suất duy nhất của phần tử phạm tội, chính là hắn không ngờ rằng lúc thiết bị kia rơi xuống mặt đất, miếng kẹo cao su dính trên đó cũng rơi xuống theo. Cho nên, hắn ta chỉ lấy đi thiết bị, mà quên mất việc tìm kiếm hoặc giả không tìm thấy miếng kẹo cao su, cuối cùng đã bỏ lại miếng kẹo cao su ở hiện trường.

Người tính không bằng trời tính, miếng kẹo cao su này lại bị Nhiếp Chi Hiên vô tình dẫm phải.

“Vậy tại sao phần tử phạm tội không dự tính trước mà mai phục sẵn, sau đó một người khác trực tiếp dẫn thầy Đường ra phía dưới chiếc máy xúc để nói chuyện chứ?” Trình Tử Mặc ngáp một cái, ngả người trên chiếc ghế dài hỏi.

“Bởi vì phần tử phạm tội không dự tính được diễn biến của sự việc, việc giết hại thầy Đường, cũng chỉ là ý nghĩ xảy ra nhất thời lúc đó.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Kết hợp những tài liệu đặt trên bàn làm việc ở nhà thầy Đường, với hành vi vội vàng ra khỏi nhà của thầy Đường, cô có thể nghĩ đến điều gì?”

“Anh muốn nói, thầy Đường ông ấy…” Trình Tử Mặc đột ngột ngồi thẳng người lên, kinh ngạc nhìn Nhiếp Chi Hiên.

Nhiếp Chi Hiên biết được ý mà Trình Tử Mặc muốn nói, anh lẳng lặng nhún vai, nói: “Tôi tin tưởng nhân cách của thầy Đường, nhưng mà tất cả những điều này, đều chỉ có thể có một cách giải thích. Cô nghĩ xem, manh mối chiếc vòng đeo tay mà Lăng Mạc phát hiện ra, lại có thể cho thấy vấn đề gì nữa?”

“Không, không thể nào.” Trình Tử Mặc nói, “Thầy Đường chắc chắn là đã phát hiện ra manh mối gì đó, rồi sau đó đã bị giết người diệt khẩu.”

“Thầy ấy phát hiện ra manh mối gì, tại sao không báo cáo với tổ chức? Mà lại giữa đêm hôm đi tới nơi vắng vẻ hẻo lánh như vậy?” Nhiếp Chi Hiên hỏi.

“Vậy liệu có phải là có gì đó trùng hợp không, hoặc là, có điều thầm kín khó nói?” Trình Tử Mặc cảm thấy toàn thân mình đang nổi da gà. Trong trí óc cô vụt hiện về những sự việc trước kia từng giao tiếp với thầy Đường: Khi cô đang ngồi một mình giữa đêm hôm khuya khoắt trong giảng đường bậc thang cày bài, mỗi lúc vô tình đi qua, thầy Đường đều đi đến bên cạnh cô, làm như không để ý đến nói cho cô biết vài gợi ý quan trọng, khiến cho luồng tư duy đang bế tắc của cô được khai thông gợi mở, giải quyết được những nghi vấn mà suốt hai tiếng đồng hồ chưa nghĩ thông suốt. Một thầy Đường hòa nhã gần gũi, một thầy Đường chuyên tâm quyết chí rèn luyện bản thân như vậy, nhất định là một thành viên đáng kính của Người gác đêm.

Nhiếp Chi Hiên biết rằng nếu tiếp tục nói chuyện, bầu không khí sẽ trở nên rất khó xử, cho nên anh đổi chủ đề nói chuyện: “Vừa nãy lúc ở sa bàn lớn, cô nói tổ chức đang hỗn loạn hết cả lên rồi, là nghĩa làm sao?”

Trình Tử Mặc đang mải đắm chìm trong hồi ức, nghe thấy Nhiếp Chi Hiên nhắc nhở như vậy, đột nhiên nghĩ ra việc gì đó, nói: “Đúng rồi! Là chuyện lớn! Tổ trưởng bị xuất huyết não rồi!”

“Cái gì?” Nhiếp Chi Hiên đang ngồi trên chiếc ghế dài đứng bặt dậy, “Sao cô không nói sớm chứ?”

Trình Tử Mặc nhìn Nhiếp Chi Hiên một cách khó hiểu, nói: “Thế anh có cho tôi cơ hội để nói không?”

“Bây giờ tổ trưởng thế nào rồi?” Nhiếp Chi Hiên truy hỏi.

“Tôi có biết đâu, tôi đến để báo anh, thì bị anh kéo vào công việc rồi.” Trình Tử Mặc nghĩ ngợi rồi lập tức nói tiếp, “Có điều, vừa nãy nhìn tâm trạng của cô Bác, tuy rằng mệt mỏi nhưng có lẽ không có chuyện gì lớn cả.”

“Ôi, sớm biết như vậy, thực sự là không nên mời chị Bác đến làm thêm như vậy.” Nhiếp Chi Hiên ôm đầu tự trách bản thân.

“Nói mấy lời đó cũng không ích gì, thời gian xét nghiệm cũng còn hai, ba tiếng nữa, chúng ta đi đến bệnh viện thăm tổ trưởng đi.” Trình Tử Mặc nhìn đồng hồ đeo tay.

“Được, đi nào, cô lái xe.” Nhiếp Chi Hiên vội vàng đi xuống lầu.

Bệnh viện quốc lập thành phố cách Sở Công an thành phố không xa, chạy xe không đến mười phút là đến nơi rồi. Là một bác sĩ pháp y, lúc trước khi còn làm việc với vai trò một bác sĩ pháp y, Nhiếp Chi Hiên đã rất thân thuộc với các bộ phận của bệnh viện rồi. Cho nên bọn họ không tốn mấy thời gian đã tìm được phòng bệnh của Bác Nguyên Mạn.

Lúc này, Tư Đồ Bá trong bộ trang phục cảnh sát đặc nhiệm hậu cần vẫn đang đi lại bên ngoài phòng bệnh.

“Thầy Tư Đồ? Sao thầy lại ở đây? Tổ trưởng không sao chứ?” Nhiếp Chi Hiên chạy vượt lên phía trước mấy bước, hỏi.

“Các cậu đến rồi à, ở đây ngay cả đến người nói chuyện cũng không có.” Tư Đồ Bá quãng 50 - 60 tuồi rồi, nhưng thân hình vẫn như người 30, “Tôi đang sốt hết cả ruột lên rồi đây.”

“Nhưng vẫn còn hơn là thầy suốt ngày ở trong tổ chức sắp xếp mấy cái súng ống, thiết bị rồi chiến thuật lùng bắt.” Trình Tử Mặc bắt bẻ thầy.

“Con nhóc này, có phải là vì ta không nhận cô làm đồ đệ, nên cô tức tối ư?” Tư Đồ Bá cố ý làm ra vẻ dữ tợn.

“Ai da, thầy Tư Đồ, tổ trưởng rốt cuộc sao rồi?” Nhiếp Chi Hiên vội vàng hỏi.

“Không có chuyện gì nữa, bác sĩ nói không còn nguy hiểm tính mạng nữa rồi, vừa nãy còn tỉnh lại một lúc.” Tư Đồ Bá nói.

Nhiếp Chi Hiên nghĩ ngợi chốc lát, vẫn chưa yên tâm, chạy đến phòng y tá lấy bệnh án tổng quát mở ra xem xét. Đầu đằng kia, Trình Tử Mặc và Tư Đồ Bá vẫn đang đối đáp qua lại với nhau.

Trình Tử Mặc nói: “Em tức tối gì chứ? Thầy ngoài việc biết đánh nhau ra thì còn biết làm gì nữa không? Biết chăm sóc người bệnh hay không?”

“Một người đàn ông lớn tuổi như tôi đương nhiên không thạo mấy việc đó. Đây chẳng phải vì Như Hy bị người ta gọi đi làm thêm hay sao? Mới bảo tôi đến thay ca.” Tư Đồ Bá nói, “Đây cũng là tổ trưởng của chúng ta, đổi lại nếu là người khác, tôi đã không chăm sóc phục dịch. Không thì, cứ để tôi đi phá án vậy. Cô ở đây chăm sóc tổ trưởng, cô là phụ nữ, cô thạo hơn tôi.”

“Em phải đi khám nghiệm hiện trường, tìm kiếm chứng cứ, thầy biết làm không?”

“Tôi… thôi được, vậy cứ để tôi ở đây chăm sóc vậy.” Khuôn mặt Tư Đồ Bá đầy vẻ tuyệt vọng, “Ôi, tôi đã già rồi, cũng chỉ có thể làm được những việc không mấy quan trọng nữa thôi.”

“Không phải là những việc không mấy quan trọng đâu ạ.” Nhiếp Chi Hiên cầm theo bệnh án đi đến, nói: “Tổ trưởng bị xuất huyết não, tuy là phẫu thuật khoan lỗ dẫn lưu được thực hiện rất thành công, nhưng sau này hiệu quả của việc điều trị phục hồi sẽ quyết định xem tổ trưởng của chúng ta sau này có thể nói năng một cách thuận lợi được không, có thể đứng dậy đi lại được không, hay có thể tự túc sinh hoạt được không.”

“Không nghiêm trọng đến thế chứ! Vừa nãy tổ trưởng còn tỉnh lại cơ mà.” Tư Đồ Bá nói.

“Có nghiêm trọng đấy ạ. Sau khi bị xuất huyết trong hộp sọ, có thể sẽ xuất hiện Trạng thái tỉnh táo giữa kỳ, nhưng điều này không thể chứng tỏ điều gì.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Ông ấy liệu có thể khôi phục hoàn toàn hay không thì phải trông chờ vào sự chăm sóc của các thầy trong thời gian này rồi.”

Tâm trạng của Tư Đồ Bá nặng nề hẳn lên, ông gật đầu kiên quyết, nói: “Những người trẻ tuổi các cậu cứ việc rảnh tay mà đi thực hiện nhiệm vụ, những việc này cứ giao cho tôi và Như Hy.”

“Lúc tổ trường tỉnh lại, có nói gì không ạ?” Nhiếp Chi Hiên hỏi.

Tư Đồ Bá vội vàng lấy từ trong túi áo huấn luyện ra một tờ giấy, nói: “Tôi ghi lại rồi, ông ấy nói vẫn còn chưa rõ ràng lắm, nhưng nội dung đại khái thì có thể hiểu được. Ông ấy đã nói 3 điều: Một là cho Đang Đang nghỉ phép, để cô ấy tự mình điều chỉnh tâm trạng của bản thân; Hai là bảo Tiêu Vọng, Tiêu Lãng chuyên tâm tập trung vào công việc, không phải lo lắng gì cho ông ấy; Ba là yêu cầu tổ chức đồng tâm hiệp lực khẩn trương phá án, trả lại… một… một… sự trong sạch cho Đường Tuấn.”

“Em biết rồi, chỉ thị của tổ trưởng, chúng em sẽ truyền đạt lại về tổ chức.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Đến thăm được tổ trưởng, chúng em yên tâm rồi, bây giờ chúng em còn phải quay về Sở Công an thành phố. Ở đây giao lại cho thầy ạ.”

3

Phòng họp của tổ chức Người gác đêm.

Mấy thành viên ngồi vây xung quanh chiếc bàn họp, dù sắc mặt ai nấy cũng đều mệt mỏi nhưng vẫn tràn đầy ý chí chiến đấu.

“Bên chỗ thầy Tư Đồ chuyển đến lời nhắn, tổ trưởng không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa rồi.” Tiêu Vọng ngồi vào vị trí trước kia của Bác Nguyên Mạn, thần sắc còn nghiêm nghị hơn mọi ngày một chút, anh nhìn một lượt xung quanh, thấy đều là những khuôn mặt trẻ trung giống như bản thân mình, giờ phút này đây, anh không thể không gánh vác trách nhiệm của mình. Anh nhìn sang em trai, rồi hỏi: “Đang Đang đã về nghỉ ngơi hay chưa? Tổ trưởng trước khi bất tỉnh, vẫn còn lo lắng cho em ấy.”

“Về rồi ạ.” Tiêu Lãng trấn áp lại những cảm giác không vui trong lòng, tay nắm chặt thành nắm đấm ngồi vào vị trí của mình. Cậu không cảm nhận được là anh trai có gì đó khác với thường ngày, nhưng biết được ông ngoại không sao rồi, trong lòng cậu cũng nhẹ nhõm đi đôi chút.

“Bây giờ, manh mối đáng để nghiên cứu cũng chỉ có một mối này thôi.” Tiêu Vọng nói, “Chính là rất nhiều tài liệu trên bàn làm việc của thầy Đường. Lăng Mạc, ý kiến của cậu thế nào, hãy nói cho mọi người biết đi.”

Lúc này trong lòng mọi người đều có những suy nghĩ riêng của mình, Tiêu Vọng đề nghị Lăng Mạc tổng kết lại những tài liệu này cũng với mục đích là hy vọng có thể khơi gợi khiến mọi người tiếp tục lần theo manh mối tìm ra phương hướng cho bước đột phá tiếp theo.

Lăng Mạc ngồi tựa vào thành ghế, day day sống mũi, rồi đứng lên, thần sắc cậu có chút mệt mỏi.

Tiếp sau đó, cậu lần lượt bày ra từng phần tài liệu một lên trên mặt bàn họp, đây là ba phần tài liệu để lại trên mặt bàn làm việc của Đường Tuấn, có lẽ là những tài liệu Đường Tuấn đang nghiên cứu vào những giờ phút cuối cùng của cuộc đời.

Phần tài liệu thứ nhất là những ghi chép dấu vết tâm lý lưu lại lúc Đường Tuấn thẩm vấn Sơn Tiêu. Phần tài liệu thứ hai là hai bức ảnh photo. Phần tài liệu thứ ba là một bức ảnh đen trắng được rửa phóng to bên trên có bút tích của Đường Tuấn.

“Trước tiên, chúng ta hãy quay lại với bức ảnh này.” Lăng Mạc cầm lên bức ảnh trong phần tài liệu thứ ba, ngắm nghía hai khuôn mặt mơ hồ được khoanh tròn bằng bút đỏ trên bức ảnh, “Tuy rằng mặt mũi diện mạo không được rõ ràng lắm, nhưng chúng ta vẫn có thể thông qua trích xuất hồ sơ vụ án Diệp Phượng Viên mà năm đó thầy Đổng Liên Hoa đã phá được, chúng thực cho phán đoán lúc ban đầu của tôi. Hai người trong khung khoanh tròn đỏ trên bức ảnh này, đích thực chính là Vi Thị Trung và Đỗ Xá. Trong hồ sơ vụ án cho thấy, sau khi vụ án xảy ra, thầy Đổng từng tiến hành điều tra phía ngoài phạm vi vụ án, công việc lúc đó có một nhiệm vụ là điều tra chủ nhiệm lớp tiểu học của Đỗ Xá. Và người chủ nhiệm lớp ấy chính là Vi Thị Trung.”

“Trường tiểu học đường Đại Thông khu phía tây thành phố Nam An.” Tiêu Vọng lật giờ hồ sơ, lặng lẽ nói, “Cái tên này cũng thật là rất có cảm giác thời đại. Vi Thị Trung năm đó là giáo viên chủ nhiệm lớp tiểu học, sau đó từng bước một trở thành phó hiệu trưởng, rồi hiệu trưởng trường tiểu học đường Đại Thông, phó giám đốc sở giáo dục khu phía tây thành phố, cuối cùng được điều đến làm hiệu trưởng trường trung học Quốc Đông thành phố Nam An.”

“Vụ án hiệu trưởng mà chúng ta giải quyết, người bị chết chính là người có tên Vi Thị Trung này.” Tiêu Vọng tiếp tục nói, “Theo như hồ sơ khi đó ghi chép lại, lời khai của Vi Thị Trung cho thấy ông ta giành nhiều tình cảm cho Đỗ Xá. Có điều, từ những lời khai trong hồ sơ cho thấy, cũng chỉ là có phần yêu mến mà thôi, chứ không hề có sự bảo vệ mang tính thực chất nào đối với Đỗ Xá cả. Vậy thì, việc Sơn Tiêu mưu hại Vi Thị Trung tại sao lại có tính tập trung đối phó vô cùng rõ rệt đến như vậy?”

“Đúng vậy, hẳn không thể nào lại giết hại chỉ vì là chủ nhiệm lớp tiểu học chứ?” Tiêu Lãng nói, “Nếu vậy chẳng phải hàng xóm láng giềng của Đỗ Xá cũng đều phải chết cả hay sao?”

“Tôi đã nghiên cứu một chút về hồ sơ đó.” Lăng Mạc bình tĩnh nói, “Và đã phát hiện ra mấu chốt vấn đề. Lúc đó khi thầy Đổng tìm kiếm Diệp Phượng Viên, Diệp Phượng Viên và Đỗ Xá đã biến mất, không biết là đã lẩn trốn ở đâu. Nhưng sau đó, Diệp Phượng Viên lại đột nhiên trở về nhà, dọn dẹp sạch sẽ hiện trường, đồng thời còn lấy đi tờ giấy ghi một dãy số điện thoại do chính cô ta ghi lại. Sau đó là vì thầy Đổng đã trở nên thân quen với những người hàng xóm xung quanh, nên mới có được những tin tức tình báo để rồi cuối cùng phá được vụ án. Diệp Phượng Viên hiển nhiên là phát giác được cảnh sát đang điều tra về cô ta, cho nên mới sợ tội mà bỏ trốn. Vậy thì vấn đề xuất hiện rồi, Diệp Phượng Viên và Đỗ Xá trong khoảng thời gian mất tích đó đã sống ở đâu? Và tại sao lại biết được rằng phía cảnh sát đã nghi ngờ đồng thời đang tìm kiếm tung tích của bọn họ chứ?”

“Cái này tôi cũng nhớ.” Tiêu Lãng cướp lời nói theo.

“Vậy cậu nói đi.” Lăng Mạc nhìn sang Tiêu Lãng nói.

“Sao?” Tiêu Lãng hơi sững người lại, “Ý tôi muốn nói là tôi vẫn nhớ tình tiết đó, lúc đó khi ông ngoại kể lại tình tiết này, còn nói trong vụ án tồn tại điều nghi vấn này, mà cuối cùng sau khi phá xong vụ án đều không được giải quyết.”

“Bởi vì điều nghi vấn này không phải là điểm mấu chốt để phá án, cho nên mới không ai để ý nghiên cứu.” Tiêu Vọng bổ sung giúp cho em trai, “Kỳ thực bây giờ đưa ra xem xét, thì vẫn có thể tìm ra được đáp án.”

“Vi Thị Trung.” Lăng Mạc nói.

“Đúng vậy.” Tiêu Vọng nói, “Thực ra lúc đó có một chi tiết có thể gợi mở chỉ ra điều này. Lúc thầy Đổng tiến hành trinh sát khu vực quanh đấy, ông dùng thân phận là người thu thập tin của mình, cải trang thành người thu mua phế liệu để thực hiện trinh sát, cho nên không ai biết ông là cảnh sát. Người duy nhất biết điều đó, chính là Vi Thị Trung thôi. Bởi vì thầy Đổng muốn đi tìm hiểu ở chỗ giáo viên chủ nhiệm lớp, vì sự tôn trọng đối với người có trách nhiệm bảo vệ trường học, nên ông đã công khai giới thiệu thân phận của mình.”

“Ồ, ra là vậy. Sau khi Diệp Phượng Viên giết người, đã đem theo Đỗ Xá đến ẩn náu tại nhà của Vi Thị Trung. Sau khi Vi Thị Trung bị điều tra, ông ta biết rằng nhà của mình cũng không phải là nơi an toàn nữa, cho nên đã báo cho Diệp Phượng Viên biết việc cảnh sát đang truy tìm cô ta, cô ta buộc phải quay trở về nhà để hủy bỏ chứng cứ, đồng thời tìm kiếm một chỗ ẩn náu khác.” Tiêu Lãng giờ đã ngộ ra.

“Đây chính là nguyên nhân khiến cho Vi Thị Trung cuối cùng đã bị người khác tận dụng ‘búa rìu dư luận’ để bức tử. Thủ đoạn giết người mới cao siêu tinh vi làm sao.” Lăng Mạc nỏi, “Hai bức ảnh ở phần tài liệu thứ hai thì khá là rõ ràng rồi. Hai bức ảnh này đều có nguồn gốc từ hồ sơ vụ án Diệp Phượng Viên giết người. Bức ảnh thứ nhất là bản in rập lấy được từ hiện trường hình ảnh dãy số điện thoại mà năm đó Diệp Phượng Viên đem từ nhà đi, bởi vì thời đó không phải nhà nào cũng có điện thoại, cho nên số điện thoại này chỉ hướng đến một khu ngõ nhỏ gồm 21 hộ gia đình. Bức ảnh thứ hai, là tên họ của 21 hộ gia đình này. Vào năm đó cũng không có ai đi tìm hiểu, bởi vì thầy Đổng dùng cách thức của bản thân để tìm được phần tử phạm tội. Nhưng bây giờ xem lại, thầy Đường đã phát hiện ra điều dị thường trong danh sách tên họ này, và đã khoanh tên cô ta lại.”

“Phương Khắc Hà.” Tiêu Lãng cướp lời, “Vừa nãy tôi nhìn thấy cái tên này thì đã cảm thấy rất quen rồi.”

“Đúng vậy, cũng do trí nhớ của Lăng Mạc rất tốt, nhớ được rằng Phương Khắc Hà chính là bà chủ nhà nghỉ, vợ của Triệu Nguyên trong vụ án thảm sát nhà nghỉ Triệu Nguyên.” Tiêu Vọng nói, “Thầy Đường cũng quả thật lợi hại, vụ thảm sát nhà nghỉ xảy ra đã lâu như vậy rồi, mà ông ấy vẫn ghi nhớ được tên họ của một nạn nhân trong đó, cho nên mới phát hiện ra manh mối từ trong danh sách tên họ.”

“Là bởi vì thầy được gợi ý từ những ghi chép thẩm vấn, cho nên mới tìm kiếm mối liên hệ một cách tập trung như vậy.” Lăng Mạc nói.

Ánh mắt của mọi người dõi theo lời nói của Lăng Mạc, rồi cuối cùng tập trung hết lại ở phần tài liệu thứ nhất.

Những dòng chữ do chính tay Đường Tuấn viết ra, kết luận của cuộc thẩm vấn đối với Sơn Tiêu:

Triệu Nguyên, Vi Thị Trung đã từng giúp đỡ cùng một người, cho nên hai người này phải chết.

Còn Phương Khắc Hà lại chính là vợ của Triệu Nguyên. Theo như lời Bác Nguyên Mạn kể lại, năm đó lão Đổng đã từng che giấu cho hành vi bao che Diệp Phượng Viên và Đỗ Xá của một cặp vợ chồng trẻ. Giờ đây xem lại, cặp vợ chồng trẻ khi đó, chính là vợ chồng Triệu Nguyên. Đường Tuấn căn cứ theo kết luận thẩm vấn đối với Sơn Tiêu, tiến hành nghiên cứu về Triệu Nguyên và Vi Thị Trung, đồng thời tìm được mối liên hệ giữa hai người này từ trong hồ sơ tài liệu vụ án Diệp Phượng Viên giết người năm đó.

Tiêu Lãng chau mày lại nói: “Nhưng những manh mối này đều do chúng ta suy luận ra từ trong hồ sơ lưu lại ở chỗ thầy Đường, đối thủ làm thế nào mà biết được chứ? Hồ sơ của chúng ta được bảo mật đúng không?”

Bàn tay cầm tài liệu của Lăng Mạc run rẩy nhè nhẹ, cậu bất giác khẽ mím chặt môi.

Tiêu Lãng vẫn đang tiếp tục nói: “Tôi nghĩ rằng cách thức hung thủ lấy được thông tin từ hồ sơ có thể có hai cách: Một là bọn họ trực tiếp xâm nhập vào trung tâm dữ liệu nơi bảo quản hồ sơ để lấy trộm, nhưng nếu xảy ra sự việc mất trộm ở trung tâm dữ liệu, thì chắc chắn sẽ có ghi chép về sự việc, một lúc nữa cậu A Bố có thể tìm hiểu xem rốt cuộc có việc đó hay không; Một khả năng khác nữa là, bọn họ bằng cách nào đó thông qua một người nào đó có bản sao lưu của hồ sơ trong tay để lấy được thông tin, nếu là như vậy thì…”

Trong lúc Tiêu Lãng đang nói, một thành viên khác trong nhóm là A Bố đã bắt đầu gõ lách cách trên bàn phím máy tính để tìm kiếm thông tin rồi, Tiêu Lãng còn chưa nói xong, A Bố đã ngẩng đầu lên nói: “Không tìm thấy ghi chép về việc mất trộm.”

“Nếu là như vậy thì?” Lăng Mạc nhìn sang Tiêu Lãng, nhắc lại lời nói của cậu.

“Nếu như vậy, thì không thể loại trừ khả năng là bọn họ thông qua thầy Đường để lấy được hồ sơ, dù sao thì cho đến giờ hồ sơ hoàn chỉnh mà chúng ta xem được chính là bản sao lưu được tìm thấy trong máy tính của thầy Đường, cho nên mới có những tấm ảnh được lấy từ trong hồ sơ vụ án ở phần tài liệu thứ hai, vậy có thể là thầy Đường đã trích xuất từ bản sao lưu trong máy tính rồi in ra, đúng không?” Tiêu Lãng oang oang phân tích một cách rành rọt, dường như không hề ý thức được rằng mình có vẻ đang động chạm đến một vấn đề nhạy cảm nào đó. Lăng Mạc không nhìn vào Tiêu Lãng nữa, mà đưa mắt nhìn một vòng những người khác đang ngồi trong phòng họp, rồi cuối cùng ánh mắt cậu dừng lại ở chỗ Tiêu Vọng.

Lăng Mạc nói: “Bản sao lưu của hồ sơ tổng cộng có bao nhiêu bản, cho đến giờ chúng ta còn chưa xác định rõ. Thầy Đường cũng có khả năng là vì lý do điều tra vụ án nên mới có được phần hồ sơ này trong tay, chúng ta cũng không thể loại trừ khả năng này.”

Tiêu Vọng cảm nhận được ánh mắt của Lăng Mạc, cậu gật đầu nói: “Đúng vậy, chúng ta không thể loại trừ bất cứ khả năng nào. Vậy thì chúng ta hãy giải quyết trước một việc nghi vấn khác.”

Tiêu Lãng đang xem màn hình máy tính của A Bố, nói: “Vâng, nghi vấn gì vậy?”

Tiêu Vọng nói: “Kỳ thực lúc trước chúng ta vẫn còn một việc nghi vấn nữa. Đó chính là vụ án vượt ngục của “Kị sĩ u linh” trước kia có mục đích là gì? Dù sao thì những phạm nhân bị giết hại đó đều không có bất cứ liên hệ dây mơ rễ má gì với thầy Đổng hay là Đỗ Xá cả. Sau đó, theo suốt chặng dường truy bắt tên “Tai sứt” của tôi, mới biết được mục tiêu thực sự của bọn họ không phải là vượt ngục, mà là đang lấy trại giam thành phố Nam An ra làm thực nghiệm diễn tập vượt ngục. Bởi vì trại giam thành phố Nam An và nhà tù Kim Ninh nơi Đô Xá bị giam giữ đều do Cầu Tuấn Kiệt thiết kế.”

Tiêu Vọng ngừng lại giây lát, rồi nói tiếp: “Từ trước đến giờ, tôi gần như hiểu rõ được mục đích này. Nhưng tôi vẫn luôn cho rằng là người thân bạn bè của Đỗ Xá đang tìm cách để cứu hắn. Bây giờ xem ra thì không phải như vậy, những người từng cứu giúp Đỗ Xá đều bị sát hại, vậy thì rõ ràng rằng mục đích của bọn chúng là cứu Đỗ Xá ra, rồi sau đó giết hại hắn.”

“Vậy tại sao không cử người đến nhà tù Kim Ninh để ra tay luôn?” Tiêu Lãng hỏi.

“Điều này thì không rõ, có thể là bởi một mục đích nào đó của phần tử phạm tội, hoặc là, vào được nhà tù cho dù có được phân vào một phòng, cũng rất khó có cơ hội để ra tay.” Tiêu Vọng lắc đầu nói, “Phương hướng của chúng ta bây giờ có lẽ là phải tìm hiểu xem kẻ nào lại muốn giết Đỗ Xá.”

“Việc này vừa nãy chúng em đã tìm hiểu rồi.” Tiêu Lãng nói, “Khi Đỗ Xá còn nhỏ, trong nhà đã xảy ra biến cố. Sau khi Diệp Phượng Viên bị tuyên án tử hình, Đỗ Xá đã được thầy Đổng đưa đến viện phúc lợi, cho đến khi hắn 19 tuổi, thầy Đổng còn giúp đõ thu xếp cho hắn một công việc ở trong viện phúc lợi. Rồi sau đó thì đã xảy ra vụ án Đỗ Xá giết hại thầy Đổng, tiếp đó Đỗ Xá đã bị giam giữ trong nhà tù Kim Ninh cho đến giờ. Cũng có nghĩa là, quá trình trưởng thành của Đỗ Xá vô cùng đơn giản, nếu như nói về các mối mâu thuẫn, thì chỉ mỗi mâu thuẫn với thầy Đổng mà thôi.”

“Nói một cách đơn giản, đối thủ của chúng ta đang muốn giết hại Đỗ Xá, để trả thù cho thầy Đổng.” Tiêu Vọng tổng kết lại, “Vậy thì, phạm vi điều tra của chúng ta đã thu hẹp lại rất nhiều rồi. Nhưng mà, cho dù là phạm vi nhỏ như vậy, cũng không có bất cứ manh mối nào. Thầy Đổng chỉ có một người con trai là Đổng Lạc, vào năm đó cũng đã bị phán xử ở khung hình phạt cao nhất, tro cốt cũng đã lạnh lẽo lâu rồi. Quan hệ vợ chồng của thầy Đổng cũng không tốt đẹp, bởi là cuộc hôn nhân do cha mẹ sắp đặt, thêm vào đó sau khi kết hôn thầy Đổng chỉ toàn tâm toàn ý vùi đầu vào công việc, tình cảm vợ chồng hoàn toàn tan vỡ. Khi con cái thầy Đổng còn rất nhỏ, hai vợ chồng họ đã ly hôn rồi. Vợ thầy là Tiêu Tường đem theo cô con gái mới vài tuổi Đổng Quân đã ra nước ngoài từ lâu. Tôi cũng đã đến bộ phận xuất nhập cảnh trích xuất tìm hiểu các ghi chép, hai người này sau khi ra nước ngoài thì không thấy có ghi chép đã từng quay về nước. Ngoài gia đình ra, toàn bộ tâm huyết của thầy Đổng đều tập trung cho công việc, giao tiếp xã hội cũng gần như là không có. Dùng phép loại trừ, người nhà không có khả năng, bạn bè thân hữu khác cũng không có khả năng, người duy nhất có khả năng báo thù cho thầy Đổng, hoặc là đồng nghiệp cùng đơn vị, hoặc chính là người nắm rõ về sụ việc của thầy Đổng rồi muốn ‘thay trời hành đạo’.”

Tiêu Lãng lập tức gật đầu công nhận, rồi nói: “Nếu như cần phải điều tra người báo thù cho thầy Đổng, em cho rằng có lẽ nên ưu tiên hơn hết các mối quan hệ bạn bè của ông ấy, đặc biệt là những người bạn hoặc là đồng nghiệp cũ có biết thầy Đổng làm việc ở Người gác đêm, dù gì thì trước khi “Kị sĩ u linh” chết, trong tay còn cầm theo một manh giấy ghi chữ “Người gác đêm”, cho thấy đối phương ít nhất cũng có biết về tổ chức của chúng ta.”

Lăng Mạc hít thở một hơi thật sâu, sắc mặt trầm tĩnh như hòn đá.

Tiêu Lãng càng nói càng hào hứng, lại cứ quay đầu nhìn sang phía cậu: “Đúng rồi, Lăng Mạc, trước kia khi truy bắt “Kị sĩ u linh” , tôi và cậu hợp tác với nhau, lúc đó vẫn luôn có cảm giác tốc độ nắm được thông tin của “Kị sĩ u linh” luôn nhanh hơn so với chúng ta nghĩ, đúng không nhỉ? Điều này cho thấy…”

Thấy mũi nhọn của Tiêu Lãng càng ngày càng rõ rệt, Tiêu Vọng vội vàng nhắc nhở trước một câu: “Đúng vậy, chúng ta cũng đã tìm hiểu về các mối quan hệ xã hội của thầy Đổng. Ngoài ra, Tổ Thiên Nhãn[*] của chúng ta cũng đang xem xét lại hiện trường, nói không chừng có thể tìm được nhiều điểm có liên quan hơn nữa, vừa lúc trước tôi đã nhận được tin tức của Nhiếp Chi Hiên và Trình Tử Mặc, bọn họ đã có những phát hiện mới, có lẽ cũng sắp đến đây rồi…”

“Đến muộn rồi đến muộn rồi, thật ngại quá.” Trình Tử Mặc kịp thời lên tiếng rồi đẩy cửa bước vào, theo sau cô là Nhiếp Chi Hiên, “Bị tắc đường, tôi vốn đã định lái mô tô đến đây, nhưng mà chỉ có một chiếc mũ bảo hiểm, anh Nhiếp có bị đánh chết cũng nhất quyết không chịu để tôi chở anh ấy, nếu không chúng tôi chắc chắn đã đến kịp rồi, đúng thật là công dân tốt tuân thủ luật lệ.”

Phía sau cô Nhiếp Chi Hiên đang nhún nhún hai vai.

Còn Lăng Mạc thì trực tiếp cắt ngang lời của Trình Tử Mặc: “Thế nào rồi, hiện trường của thầy Đường có phát hiện gì mới ư?”

“Có lẽ là có thể lập thành án được rồi, chúng tôi đã tìm thấy thiết bị giết người tại hiện trường.” Nhiếp Chi Hiên khẳng định nói.

Tâm trạng của những người đang ngồi trong phòng nghe thấy vậy đều lập tức chấn động, xác nhận là một vụ án mạng giết người, điều đó có nghĩa là cái chết của thầy Đường không phải là sự cố ngoài ý muốn.

Ông ấy cũng là một người bị hại.

“Nói một cách tổng thể, chúng tôi đã tiến hành xem xét lại hiện trường, cuối cùng đã phát hiện ra manh mối.” Nhiếp Chi Hiên tự hào nói, “Có thể là có hai phần tử phạm tội, nhất thời nảy ra ý định phải sát hại thầy Đường.”

“Ồ? Có chứng cứ gì không?” Tiêu Lãng hiếu kỳ hỏi ngay.

“Cái này để sau sẽ nói kĩ hơn.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Tóm lại, một người trong bọn họ, lợi dụng thiết bị trì hoãn kéo dài thời gian để tạo ra âm thanh, khiến thầy Đường dịch chuyển từ chỗ khu nhà lán ra phía dưới chiếc máy xúc. Còn thời gian được trì hoãn này, đủ để cho phần tử phạm tội kịp đến trước mai phục bên trong thân máy xúc. Bọn họ phá hủy thiết bị thủy áp để giết người, rồi sau đó khôi phục lại tình trạng của thân máy xúc, dọn dẹp hiện trường.”

“Ừm, quá trình này ngoại trừ việc chứng minh bọn họ không phải là có âm mưu phạm tội trước đó, thì còn có thể chứng minh điều gì nữa?” Tiêu Vọng tiếp tục hỏi.

“Không chứng minh được điều gì cả.” Nhiếp Chi Hiên cười nói, “Có điều, bọn họ đã có một sơ hở, dùng kẹo cao su để dính chặt thiết bị, rồi không cẩn thận đã để thất lạc miếng kẹo cao su. Và lại khéo chọn là, miếng kẹo cao su đã bị chính chân tôi dẫm phải.”

“DNA?” Tiêu Vọng có chút phấn khởi.

Nhiếp Chi Hiên gật đầu, hắng giọng nói tiếp: “Theo như chị Bác, à không, cô giáo[*] Bác tăng ca xét nghiệm cho thấy, trên miếng kẹo cao su mà chúng tôi lấy được ở hiện trường, xét nghiệm ra DNA của một nam giới. Dù liệu DNA này sau khi được nhập vào hệ thống kho dữ liệu DNA của những người mất tích toàn quốc theo như đề nghị của tôi, đã đối chiếu trùng khớp với một đứa trẻ bị mất tích.”

“Đợi đã, thiết bị trì hoãn kéo dài thời gian à? Quả nhiên là như vậy.” Tiêu Vọng tiếp tục phấn chấn nói, “Anh Nhiếp, người này rất có khả năng chính là kẻ thông thạo máy móc tên “Tai sứt” mà tôi vẫn luôn tìm kiếm, thông tin của hắn ta thế nào? Có phải là cũng mất tích vào ngày 8 tháng 6 âm lịch hay không?”

“Lịch âm thì tôi lại chưa kiểm tra.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Có điều, hắn ta sinh vào tháng 9 năm 1996 tại thành phố Giang Nam, bị mất tích tại thành phố Giang Nam vào ngày 30 tháng 7 năm 1998, bố mẹ là quân nhân.”

“Ngày đó chính là ngày mùng 8 tháng 6 âm lịch. Việc phủ định những phán đoán đầu tiên của tôi là hoàn toàn chính xác rồi, bắt cóc trẻ em quả thật không phải là để lựa chọn gen.” Tiêu Vọng nói, “Con cái của quân nhân lại thông thạo về máy móc.”

“Hình dáng đối thủ của chúng ta đã dần dần lộ ra trên mặt nước rồi.” Lăng Mạc nói.

“Tiếp theo đây phải điều tra thế nào?” Tiêu Lãng đứng lên, nhìn sang Tiêu Vọng.

“Phương hướng điều tra theo những quan hệ mâu thuẫn không tiếp tục triển khai được nữa rồi.” Tiêu Vọng nói, “Trong cuốn “Tâm lý tội phạm” từng nói rằng, nếu như muốn biết hung thủ tiếp theo đây sẽ làm gì, vậy thì hãy coi bản thân mình chính là hung thủ.”

“Nếu như hung thủ đã xác lập mục đích là tìm diệt kẻ thù, mục tiêu duy nhất còn lại hiện giờ lại rất rõ ràng, vậy thì bước tiếp theo của bọn chúng chắc chắn là phải tìm cách tới nhà tù Kim Ninh.” Tiêu Lãng quả quyết phán đoán.

Tiêu Vọng gật đầu, nói: “Anh cũng nghĩ như vậy. Nhưng mà, nhà tù Kim Ninh nổi tiếng là nhà tù canh phòng cẩn mật, dựa vào mấy kẻ biến đổi có năng lực biến đổi cũng không thế nào tìm được sơ hở. Trừ phi…”

“Trừ phi bọn họ tìm được Cầu Tuấn Kiệt, lấy được tấm bản đồ thiết kế nhà tù Kim Ninh.” Lăng Mạc nói.

“Vậy bọn họ đã giết hại thầy Đường, chó cùng rứt giậu rồi, liệu có cử người đột nhập vào nhà tù Kim Ninh chờ thời cơ gây án hay không?” Tiêu Lãng nói, “Chó cùng rứt giậu rồi, không cứu ra nữa, mà trực tiếp sát hại luôn?”

“Vừa nãy anh đã nói rồi, không thể nào được.” Tiêu Vọng nói, “Hơn nữa trước đó, sau khi chúng ta phát hiện ra hai nơi giam giữ này đều do Cầu Tuấn Kiệt thiết kế, thì anh đã bảo giám đốc Tiêu thông báo đến nhà tù Kim Ninh yêu cầu tăng cường thẩm tra đối với các phạm nhân nhập trại rồi. Ngoài ra, nơi đó không phải là trại tạm giam, mà là nhà tù. Phạm nhân cần phải thông qua tòa án xét xử sau đó mới bị đưa vào giam giữ. Cho dù bọn chúng muốn làm như vậy, thời gian cũng không kịp nữa rồi.”

“Vậy chỉ còn lại một con đường là tìm Cầu Tuấn Kiệt thôi?” Tiêu Lãng lại ngồi xuống, “Vậy bọn chúng không tìm được đâu nhỉ.”

“Có lẽ không tìm được.” Tiêu Vọng nói, “Khi phát hiện ra manh mối chỗ Cầu Tuấn Kiệt, anh đã đề nghị lên Giám đốc Tiêu cử người đi tìm rồi. Tận dụng hết mức mọi nguồn lực công an của chúng ta, mà đều chưa thể tìm được Cầu Tuấn Kiệt đang mai danh ẩn tích ở đâu. Vậy thì, đối thủ của chúng ta càng không có nhiều nguồn lực như vậy để mà tìm được anh ta đâu.”

4

“Vậy chúng ta vẫn chưa biết phải bắt tay từ đâu cả.” Tiêu Lãng nói.

“Tuy là chưa biết bắt tay từ đâu, nhưng vừa nãy Lăng Mạc nói rất đúng, hình dáng của hung thủ đã dần dần ngoi lên trên mặt nước rồi.” Tiêu Vọng nói, “Đối thủ của chúng ta, chính là tập hợp một nhóm những đứa trẻ bị đánh cắp rồi sau lớn lên. Do một nguyên nhân nào đó khiến cho bọn chúng có sự đột biến về gen, rồi từ đó có những năng lực biến đổi không giống nhau. Nhìn thì có vẻ như bọn chúng đang ‘thay trời hành đạo’, kỳ thực bọn chúng có một mục tiêu rõ ràng, đó chính là, cứu Đỗ Xá ra rồi sát hại hắn ta.”

“Bọn chúng là một tổ chức sao?” Tiêu Lãng hỏi, “Cũng giống như chúng ta?”

“Có người bắt cóc trẻ em, có người chỉ đạo bọn chúng nội bộ tương tàn lẫn nhau, chứng tỏ chẳc chắn là có kẻ cầm đầu, kẻ chỉ huy.” Tiêu Vọng nói, “Hành động thống nhất, hiệp lực hợp tác, mục tiêu rõ ràng, chứng tỏ chắc chắn là có đường đi nước bước - đây chính là một tổ chức.”

“Bắt giặc phải bắt vua trước.” Lăng Mạc nói.

“Ai biết được vua đang ở đâu.” Tiêu Lãng đáp, “Không thì, chúng ta hãy bắt đầu ra tay từ chỗ Sơn Tiêu đi.”

“Ra tay thế nào đây?” Lăng Mạc hỏi lại, “Trực tiếp đi hỏi cô ta? Kẻ cầm đầu của các người là ai? Cô ta liệu có nói cho cậu biết không?”

“Không nói cho tôi thì tôi…”, Tiêu Lãng vung cánh tay lên làm điệu bộ.

“Tôi sao nào? Lại muốn dùng hình phạt thẩm vấn bức cung à?” Tiêu Vọng nhìn cậu em trai.

“Không đâu, ý của em là, Lăng Mạc chẳng phải là người phân tích sao?” Cánh tay đang vung lên của Tiêu Lãng lập tức biến thành đưa thẳng ra đằng trước, chỉ sang phía Lăng Mạc.

“Phân tích? Phân tích thì phải dựa trên những điều kiện tiền đề.” Lăng Mạc cầm lên phần tài liệu thứ nhất mà Đường Tuấn đặt trên bàn làm việc, chỉ vào tài liệu nói, “Cậu xem, ngay cả thầy cũng chẳng qua là đang đưa ra phán đoán, mà không phải là trả lời câu hỏi. Chúng ta không biết chút gì về tình hình của tổ chức đối thủ, làm sao để phân tích đây?”

“Vậy chúng ta không có cách gì thực hiện được sao?” Tiêu Lãng giơ cánh tay ra.

“Sơn Tiêu quả thực không thể động đến.” Tiêu Vọng nói, “Thẩm vấn đòi hỏi phải có kỹ xảo kỹ năng, vào lúc trong tay ta không có quân bài chủ đạo nào cả, thì chúng ta không thể mạo hiểm tấn công được. Thầy Đường hôm qua đã tiến hành thẩm vấn Sơn Tiêu, cô ta sau khi về cũng sẽ tự mình suy nghĩ, như vậy cô ta cũng đã tăng cường phòng vệ rồi. Vốn đã là một con nhím, bây giờ thành một con nhím khoác lên người tấm áo giáp rồi, chúng ta không có bất cứ khả năng nào để đột phá cô ta nữa.”

Nói xong, Tiêu Vọng đưa mắt lên nhìn Nhiếp Chi Hiên, dường như đang muốn trưng cầu anh ấy nói điều gì đó. Nhiếp Chi Hiên cúi thấp đầu, lắc đầu tỏ sự bất lực.

Tiêu Lãng có đôi chút thất vọng, nói: “Kỳ thực trước đó chúng ta cũng đã bố trí một số việc có liên quan, chính là bắt tay vào tìm hiểu từ những mối quan hệ xã giao của Sơn Tiêu. Đáng tiếc rằng, cô ta là một người vô cùng độc lập tác chiến, thông qua điều tra cho thấy, cơ bản là không có mấy quan hệ xã giao gì. Càng đáng tiếc hơn, chính là phương tiện thông tin liên lạc trông giống như là một chiếc điện thoại di động Nokia mà cô ta đã phá hủy kia nữa, dường như bên trong có thiết bị tự hủy, cho nên chúng ta không có cách nào phục hồi nguyên trạng, vốn dĩ tôi vẫn có đôi chút hy vọng vào việc khôi phục lại thiết bị này, xem ra, lại hết hy vọng rồi.”

“Vậy chúng ta thật sự là chưa dốc hết sức mình ra để làm thôi!” Tiêu Lãng đập bàn một cái, “Chúng ta không thể nào lại cứ đợi bọn chúng tiếp tục gây án chứ hả? Quá bị động rồi.”

“Không cần phải sốt ruột, thực ra chúng ta cũng không phải là không có một động thái gì cả.” Tiêu Vọng nói, “Tuy rằng chúng ta có nắm được những thông tin cơ bản sơ bộ về những đứa trẻ bị bắt cóc vào ngày mùng 8 tháng 6 âm lịch, như là tuổi tác, đặc điểm, giới tính v.v…, nhưng vẫn chưa có cách nào tiến hành phân tích theo dữ liệu lớn (big data) được, nguyên nhân là vì những người này hiện giờ đều mang thân phận giả, kẻ bị chúng ta tóm được là Sơn Tiêu, cũng là có thân phận giả. Tôi đã nói với giám đốc Tiêu, cử các đồng nghiệp bên bộ phận dữ liệu lớn tiến hành nghiên cứu phán đoán về thân phận giả của cô ta.”

“Thân phận giả thì nghiên cứu phán đoán thế nào?” Tiêu Lãng hỏi.

“Dùng thân phận giả mua vé xe, hay dùng thân phận giả đặt phòng, v.v…, chúng ta cần phải biết được có ai cùng đồng hành với cô ta hay không.” Tiêu Vọng nói, “Còn nữa, chúng ta sẽ căn cứ vào mọi địa điểm mà thân phận giả xuất hiện để kết nối lại, thông qua việc phân tích những chặng đường của cô ta để phát hiện ra manh mối.”

“Hành động đơn độc một mình, việc này hơi khó.” Lăng Mạc nói.

Tiêu Vọng lặng lẽ gật đầu xác nhận, cậu biết rằng Lăng Mạc nói đúng, nhưng dù sao thì cô Sơn Tiêu này tự mình còn sử dụng một chiếc di động riêng, rồi từ đó để lại sơ hở, vậy thì không thể chắc chắn rằng cô ta sẽ không để lại sơ hở ở một nơi nào khác nữa. Mà cho đến giờ đối với tổ chức Người gác đêm mà nói, thì mắt xích mấu chốt này là con đường duy nhất có thể triển khai được.”

“Việc này Sở Công an thành phố đang thực hiện, vậy còn chúng ta thì làm gì đây?” Tiêu Làng hỏi.

“Chờ đợi thôi, đợi đến lúc Sơn Tiêu bình tĩnh lại, chúng ta lại thẩm vấn nữa xem sao.” Tiêu Vọng cùng không nghĩ ra công việc gì hay hơn cho bước tiếp theo, đành phải trả lời như vậy.

“Đúng rồi,” Tiêu Lãng đáp lời, “Ngoài ra, vừa nãy em còn chưa nói hết đâu, về những người có mối quan hệ với thầy Đổng, mọi người thấy thế nào? Nếu như phải thẩm tra từng người bạn cũ hay đồng nghiệp cũ của thầy Đổng, thì mọi thành viên cũ của Người gác đêm chúng ta đều có thể bị liệt kê đưa vào phạm vi của việc điều tra này, nhất là những thành viên cũ có mối quan hệ khá mật thiết với thầy Đổng.”

“Như vậy thì phải điều tra tất cả những giáo viên hướng dẫn của Người gác đêm.” Lăng Mạc tiếp lời cậu.

“Chính xác là như vậy, tuy họ đều là giáo viên hướng dẫn của chúng ta, nhưng việc điều tra bắt buộc về các mối quan hệ giao tiếp xã hội cũng là điều cần phải làm, xem xem liệu có thể có những mối liên hệ kiểu như là với các tổ chức bí mật hay không. Nhất là về những mối quan hệ giao tiếp của thầy Đường, về chiếc vòng đeo tay của thầy ấy, và cả mục đích ra khỏi nhà vào sáng sớm tinh mơ của thầy ấy… Anh thử nghĩ xem, thầy Đường đêm hôm khuya khoắt lại đột nhiên chủ động ra khỏi nhà, rồi sau đó bị tổ chức đối phương làm hại. Vậy thầy ấy ra khỏi nhà, là để gặp ai vậy?”

Tiêu Lãng vẫn đang thao thao bất tuyệt, không chú ý đến sắc mặt Tiêu Vọng lúc này đang nhìn về phía mình đã có phần không được tự nhiên.

“Xin hỏi, điều tra quan hệ giao tiếp của thầy Đường, là điều tra với vai trò người bị hại, hay là với vai trò kẻ tình nghi?” Lăng Mạc buông ra một câu.

“… là ý gì?” Tiêu Lãng sững lại một chút.

“Thầy Đường từng nói, phá án không thể chỉ coi trọng những yếu tố đánh giá ban đầu.” Lăng Mạc lạnh lùng nói, “Tôi nghĩ cậu có thể đã quên mất rồi chăng.”

“Tôi coi trọng yếu tố ban đầu ư?” Tiêu Lãng lúc này mới hiểu ra sắc mặt của anh trai là có ý gì, cậu bức xúc nói, “Lăng Mạc, người khác thì nói sao cũng được, nhưng cậu thì sao lại có thể nói tôi như vậy chứ? Thầy Đường là bố của Đang Đang, cũng là thầy giáo hướng dẫn của tôi, sao tôi lại có thể vừa như vậy đã mặc nhận coi thầy ấy là kẻ tình nghi được chứ? Nhưng cũng chính là vì như vậy, chúng ta mới càng cần phải bình tĩnh xem xét vụ án này có đúng không? Lẽ nào xem nhẹ những nghi vấn này, thì mới có thể gọi là hỗ trợ phá án?”

“Tôi chỉ là muốn nhắc nhở cậu,” Lăng Mạc không để ý đến những lời giãi bày của Tiêu Lãng, “Nếu như chúng ta hoàn toàn bị đối phương dẫn dắt đi, vậy thì thầy Đường rất có thể sẽ là một Tào Doãn tiếp theo.”

“Tôi bị đối phương dẫn dắt khi nào?” Tiêu Lãng nói to, “Lăng Mạc, cậu mới là xem trọng yếu tố ban đầu, cậu…”

Lúc này, điện thoại trong phòng họp kêu lên.

Tiêu Vọng đưa tay ra hiệu im lặng, Tiêu Lãng bất giác im bặt ngậm tăm, Lăng Mạc cũng nhìn về phía chiếc điện thoại. Chỗ này là phòng họp của tổ chức Người gác đêm, những người biết được số điện thoại ở đây vốn không có mấy ai, hơn nữa đại đa số những người đó đều đang ở đây. Trong đêm khuya tĩnh lặng như thế này, tiếng chuông điện thoại kêu lên, hoặc là có tin vui, hoặc là có sự cố nghiêm trọng mới xảy ra.

Cho nên, thần kinh của tất cả mọi người bất giác đều căng cứng.

“Tiêu Vọng, con đưa mọi người lập tức đến đồn công an Trường Bằng khu phát triển kinh tế, đến ngay lập tức!” Là giọng của Tiêu Vấn Thiên, giọng nói không chỉ mang ngữ khí ra lệnh khẩn cấp, mà hơn hết còn vô cùng gấp gáp và lo lắng.

“Bố? Có chuyện gì vậy ạ?” Tim Tiêu Vọng bất giác thắt lại.

“Cầu Tuấn Kiệt xảy ra chuyện rồi.” Tiêu Vấn Thiên nói ngắn gọn.

Nghe xong mệnh lệnh từ trong điện thoại, Tiêu Vọng không nói không rằng giơ tay ra hiệu cho mọi người lập tức chuẩn bị sẵn sàng, rồi xuống lầu để lên xe.

Trước khi rời khỏi phòng họp, Nhiếp Chi Hiên lôi Tiêu Vọng và Tiêu Lãng lại.

“Đúng rồi,” Nhiếp Chi Hiên nói, “Lúc nãy tôi đã đến bệnh viện thăm tổ trưởng, bệnh tình của ông cơ bản đã ổn định. Ông ấy còn tỉnh lại một lần, và đã nói 3 ý: Một là cho Đang Đang nghỉ phép, để cô ấy tự mình điều chỉnh tâm trạng của bản thân; Hai là bảo các cậu chuyên tâm tập trung vào công việc, không phải lo lắng gì cho ông ấy; Ba là yêu cầu tổ chức đồng tâm hiệp lực khẩn trương phá án.”

Nhiếp Chi Hiên cố ý bỏ đi không nhắc đến nửa câu cuối “trả lại sự trong sạch cho Đường Tuấn.”

“Em biết là ông ngoại sẽ không cho em đến để chăm sóc ông.” Tiêu Lãng kín đáo lau những giọt nước mắt đang trực lăn ra trên khóe mắt, “Lúc ông mới đổ bệnh vẫn còn nhận thức được, đã viết vào trong tay em một chữ, là chữ ‘quốc’.”

“Ý của ông là, quốc sự làm trọng.” Tiêu Vọng cảm thán nói.

Nhiếp Chi Hiên vỗ vào vai Tiêu Vọng, nói: “Đừng lo lắng, ông lão cơ thể vẫn còn cứng cỏi lắm, đã trụ qua được giai đoạn khó khăn nhất rồi, nhất định sẻ không sao đâu.”

Tiêu Vọng gật đầu: “Mong là như vậy.”

Đồn công an Trường Bằng phân khu phát triển kinh tế thuộc Sở Công an thành phố Nam An, do địa bàn quản lý không lớn, cho nên văn phòng làm việc cũng chỉ là một tòa nhà nhỏ hai tầng thông thường, phòng họp cũng chỉ có thể ngồi được không quá mười người. Vậy mà lúc này đây, trong phòng họp đã chật kín người, có người còn lôi ghế từ phòng khác đem sang ngồi, có người thì đứng cho xong.

Ngoài những cảnh sát của Sở Công an thành phố Nam An do Tiêu Vấn Thiên trực tiếp phụ trách phối hợp với tổ chức Người gác đêm tiến hành phá án, các thành viên của tổ chức Người gác đêm ra, Tiêu Vấn Thiên còn mời cả những lãnh đạo có liên quan của phân đội quản lý giam giữ Sở Công an thành phố đến dự họp.

Tiêu Vấn Thiên trang phục chỉnh tề nghiêm nghị ngồi chính giữa phòng họp, nhìn thấy hội Tiêu Vọng vừa kịp đến, ông liền quay đầu sang đồn trưởng đồn công an nói: “Bắt đầu nói đi, người báo án đâu rồi?”

Đồn trưởng đồn công an chỉ về phía một thanh niên trẻ tuổi mặc bộ trang phục cảnh sát hỗ trợ, trên đầu đang được quấn một vòng băng gạc trắng, nói: “Đây là La Y, là cậu ấy phát hiện ra.”

Mọi ánh mắt đều hướng về cậu thanh niên đang có phần ngại ngùng bẽn lẽn, La Y bất giác có đôi chút căng thăng hồi hộp: “Vâng, đúng là tôi nghe thấy.”

“Nói cụ thể xem nào.” Tiêu Vấn Thiên nói.

La Y hắng giọng, rồi cẩn thận báo cáo lại một lượt về sự việc xảy ra lúc tối một cách chi tiết cho tất cả các vị lãnh đạo đang có mặt tại đó nghe.

“Bị phang ngất?” Tiêu Lãng nhảy dựng lên, “Cậu bị một người phụ nữ phang ngất ư? Cậu lại không nhìn rõ mặt mũi dáng vẻ của cô ta?”

La Y cúi thấp đầu xuống, cảm thấy vô cùng xấu hổ lắc đầu.

“Cậu đang mặc sắc phục cảnh sát đấy! Cô ta sao lại dám đánh cậu chứ!” Tiêu Lãng tức tối giậm chân.

“Nếu như không mặc sắc phục cảnh sát, thì chưa chắc đã bị đánh đâu.” Lăng Mạc đang ở một bên bèn nói.

Tiêu Lãng nghi hoặc nhìn sang Lăng Mạc, nhưng rồi tự mình nghĩ lại, thì thấy quả thật đúng là như vậy.

“Sau đó, khi tôi tỉnh lại, thì phát hiện ra trong phòng không còn ai cả, nên đã gọi điện thoại cho đồn trưởng.” La Y nói.

Đồn trưởng đồn công an vẫn khoác trên người trọn bộ trang phục cảnh sát cá nhân, anh ta tháo máy quay chấp pháp ghi lại hiện trường đang cài trên vai áo xuống, lấy thẻ nhớ ra cắm vào máy tính, bật máy chiếu lên, nói: “Đây là hình ảnh chúng tôi ghi lại lúc đến hiện trường sau khi nhận được tin báo.”

Đoạn hình ảnh quay được dưới góc nhìn của đồn trưởng đồn công an, từ cửa ra vào đã nhìn thấy người cảnh sát hỗ trợ đang bị thương, rồi sau đó cầm súng tiến vào bên trong căn hộ, lục soát từng căn phòng một. Phòng khách và những phòng ngủ khác của căn hộ đều rất bình thường, không có điều gì bất thường, mang dáng vẻ cũ kĩ của một căn hộ vừa mới được cho thuê, người ở vẫn còn chưa chuyển đến. Chỉ duy nhất bên trong phòng ngủ chính là không như vậy.

Trong phòng ngủ chính chỉ có một chiếc giường rộng 1,5 mét, trên giường không thấy có chăn gối gì, chỉ trơ trọi chiếc giát giường. Trên giát giường tản mát mấy sợi dây thừng, còn có một chiếc roi da.

“Hiện trường này có lẽ là một vụ bắt cóc, tra hỏi. Sau khi hỏi người cảnh sát hỗ trợ của chúng tôi, thì được biết người bị hại rất có khả năng là Cầu Tuấn Kiệt, bởi vì trước đây giám đốc Tiêu đã từng thông báo xuống cho chúng tôi để tìm kiếm người này cho nên rất có ấn tượng.” Đồn trưởng đồn công an nói, “Thế cho nên, tôi đã ngay lập tức trực tiếp báo cáo vượt cấp lên giám đốc Tiêu.”

“Việc khám nghiệm hiện trường ra sao?” Tiêu Vấn Thiên hỏi.

“Đã kiểm tra rồi.” Một người cảnh sát nhân dân mặc trang phục khám nghiệm hiện trường vụ án hình sụ mở cuốn sổ ghi chép trong tay ra, nói: “Hiện trường có nền nhà lát xi măng, cho nên không tìm thấy bất cứ manh mối hữu dụng nào cả. Tại hiện trường tất cả những vật dẫn có thể lưu lại dấu vân tay chúng tôi đều đã xem xét, trên chỗ công tắc đèn phát hiện ra đường vân nhìn giống như là dấu vân tay, song không có giá trị giám định. Ngoài ra không phát hiện được thêm điều gì nữa.”

“Sợi dây thừng và roi da đã được đem đi kiểm nghiệm chưa?” Nhiếp Chi Hiên nói xen vào.

Người nhân viên khám nghiệm hiện trường gật đầu.

“Cái tên đó, cậu có xác định chắc không?” Tiêu Lãng đi đến bên cạnh La Y, nhìn thẳng vào mắt cậu ta.

Người cảnh sát hỗ trợ ngại ngần bởi ánh mắt đó, nhưng giọng nói rất chắc chắn: “Cầu Tuấn Kiệt, tấm bản đồ, tôi nghe thấy rõ rõ ràng ràng, tuyệt đối không sai được.”

“Vậy thì không hay rồi.” Tiêu Lãng sốt ruột xoa tay vào nhau.

“Camera giám sát xung quanh đã xem chưa?” Tiêu Vấn Thiên hỏi tiếp.

“Xem rồi, có thể chắc chắn một điều là, bọn chúng không đi bộ rời khỏi đây.” Tổ trưởng của tổ trinh sát hình ảnh nói, “Rất có khả năng là đi xe rời khỏi đây. Cho đến giờ chưa nắm rõ được tình hình cụ thể của chiếc xe tình nghi, cho nên chỉ có thể dựa vào khoảng thời gian để kiểm tra các camera giám sát xung quanh. Phạm vi kiểm tra như vậy liên đới khá rộng, không có cách nào để xác định, cũng không có cách nào phân biệt, cho nên, mức độ khó khăn trong công việc của tổ trinh sát hình ảnh chúng tôi rất lớn, cần có thời gian.”

“Vậy Người gác đêm chúng tôi có cần phải…”, Tiêu Lãng vừa định nói tiếp, đã bị Tiêu Vấn Thiên giơ tay ra hiệu ngăn lại.

Tiêu Vấn Thiên chỉ vào mấy người hội Tiêu Vọng, rồi nói: “Ngoài đồng chí phân đội quản lý giam giữ, và cả mấy người các cậu ra, những người khác có thể ra ngoài được rồi.”

Đợi đến sau khi những người cảnh sát khác lần lượt lục tục rời khỏi phòng họp, Tiêu Vấn Thiên mới nghiêm giọng phê bình Tiêu Lãng: “Vụ án phải bảo mật, sao tính khí của con vẫn cứ bộp chộp như vậy hả?”

Tiêu Lãng tự mình cảm thấy đuối lý, song vẫn bướng bỉnh vênh mặt lên nói: “Sao bố biết được con định hỏi tình hình vụ án?”

Tiêu Vấn Thiên không để ý đến cậu, quay sang nói với lãnh đạo phân đội quản lý giam giữ: “Vương Chi, tôi đã sớm bảo các anh nghiên cứu về tình hình của nhà tù Kim Ninh, các anh đã nghiên cứu chưa?”

“Chúng tôi đã nghiên cứu rồi.” Đội trưởng Vương Chi nói, “Theo như chúng tôi tìm hiểu, nhà tù Kim Ninh là nơi giam giữ các phạm nhân trọng tội, về lý mà nói thì mức độ cảnh giới phòng vệ ở mức cao nhất. Nhưng mà, bởi vì trong nhà tù này còn có không ít bệnh nhân tâm thần bị hạn chế năng lực trách nhiệm hình sự đang bị giam giữ, cho nên nó còn có chức trách công việc là phục hồi cho bệnh nhân tâm thần. Dạng nhà tù như vậy, không tránh khỏi sẽ còn tồn tại những sơ hở về mặt thiết kế. Chúng tôi đã tìm ra những sơ hở của nhà tù Kim Ninh thông qua hệ thống nội bộ quản lý giam giữ, song theo như các quy định có liên quan, cho dù là tại đây thì tôi cũng không thể tiết lộ ra được. Nói tóm lại, nếu như đối phương có được tấm bản đồ thiết kế ban đầu của nhà tù Kim Ninh, thêm vào đó lại có những cao thủ tinh thông về kiến trúc học chỉ điểm, thì sẽ tồn tại những mối nguy hiểm.”

“Người khác đều đã lấy được bản đồ rồi, ông còn có điều gì mà không thể nói cho chúng tôi biết chứ?” Tiêu Lãng nghiến răng lại nói.

“Bây giờ có đưa bản đồ cho con, con có biết tìm ra sơ hở chỗ nào không?” Tiêu Vấn Thiên trừng mắt nhìn Tiêu Lãng, rồi lập tức hạ lệnh, “Bây giờ cần phải phối hợp ăn ý với bộ phận tư pháp quản lý giam giữ, thông báo bên phía nhà tù Kim Ninh tăng cường phòng vệ, có thể canh phòng cẩn thận hay không, quan trọng nhất là trông đợi ở họ.”

Đội trưởng Vương Chi gật đầu nhận lệnh.

“Lão Tiêu! Còn bọn con nữa? Bọn con thì sao? Bọn con làm gì đây?” Tiêu Lãng nói.

“Tiêu Vọng hiện giờ đang ở cương vị là người lập kế hoạch của tổ chức Người gác đêm, ta đã nhiều việc như vậy rồi, không thể bận tâm lo đến chỗ các con được. Cho nên, con đừng có hỏi ta.” Tiêu Vấn Thiên bỏ lại một câu, rồi dẫn theo đồng chí của phân đội quản lý giam giữ quay người rời khỏi phòng họp.

“Anh, vậy chúng ta có cần phải chạy đến đó không?” Tiêu Lãng lại quay đầu hỏi Tiêu Vọng.

“Bây giờ là 1 giờ 30 sáng rồi.” Tiêu Vọng giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ đeo tay, nói, “Từ Nam An đến Thẩm Dương không có tàu cao tốc chạy thẳng đến, tàu hỏa thì 6 giờ sáng mới có, phải mất bảy tiếng đồng hồ mới đến Thẩm Dương, rồi đổi sang xe ô tô đi đến nhà tù Kim Ninh mất hai tiếng đồng hồ nữa, thì 3 giờ chiều mới tới nơi. Còn nếu như đi máy bay, 10 giờ sáng mới có chuyến bay, 12 giờ đúng sẽ đến sân bay quốc tế Đào Tiên của Thẩm Dương, rồi lại mất ba tiếng đồng hồ nửa mới tới được nhà tù Kim Ninh, cũng đến vào lúc 3 giờ chiều.”

“Vậy thì không chắc đến kịp nữa rồi!” Tiêu Lãng giậm chân nói, “Em nhớ là, Sở Công an chẳng phải là có máy bay trực thăng sao?”

“Như vậy cũng không phải là em cứ muốn bay là bay được.” Tiêu Vọng khẽ đập vào gáy Tiêu Lãng, “Muốn bay thì phải xin phép, hơn nữa xa như vậy, trực thăng cảnh sát không bay tới nơi được.”

“Bay được đến đâu thì đến vậy, rồi sau đó chúng ta lại gọi xe đi.” Tiêu Lãng nói.

“Ấu trĩ.” Tiêu Vọng nói, “Bây giờ phù hợp với tình hình thực tế nhất, chỉ còn cách lái xe đi. Không tính tình huống chạy quá tốc độ, thì chúng ta chạy xe liên tục mười tiếng đồng hồ là có thể đến được nhà tù Kim Ninh.”

“Đối phương cho dù là bây giờ đã có được tấm bản đồ trong tay, bọn chúng cũng chỉ còn cách lái xe đi. Không biết ai sẽ nhanh hơn đâu.” Nhiếp Chi Hiên nói.

“Vậy thì mọi người chuẩn bị đi, đúng 2 giờ, tập hợp ở tổ chức, xuất phát đúng giờ.” Tiêu Vọng nói, “Có điều, tạm thời tôi không thể đi cùng được.”

“Anh lại làm gì vậy?” Tiêu Lãng hỏi.

“Anh còn có việc cần phải làm.” Tiêu Vọng cười bí hiểm, “Tạm thời sẽ do Lăng Mạc phụ trách.”

“Em thì sao, em là người phục kích, sao lại để cậu ấy phụ trách chứ?” Tiêu Lãng hậm hực kéo tay áo của anh trai.

“Mọi người đều vất vả cả ngày nay rồi, bây giờ lại lái xe đi suốt đêm, thì chỉ còn cách phải thay nhau lái. Nếu như là em phụ trách, chắc chắn em sẽ một mình bao trọn cả chặng đường, anh không yên tâm.” Tiêu Vọng nói, “Lăng Mạc, thời gian cũng không đến mức cấp bách, không nhất thiết phải vội, cho nên không được chạy quá tốc độ. Vốn đã lái xe trong tình trạng mệt mỏi rồi, chạy quá tốc độ nữa thì càng nguy hiểm.”

Lăng Mạc lặng lẽ gật đầu.

“Tại sao em lại khiến cho mọi người không yên tâm đến thế nhỉ? Lúc này em đang rất có tinh thần luôn! Tỉnh táo cực kỳ!” Tiêu Lãng vẫn cứ lải nhải không thôi, “Hay là để em phụ trách đi, Lăng Mạc cứ lề mà lề mề ấy.”

“Đừng có phí lời nữa, phục tùng mệnh lệnh.” Tiêu Vọng trừng mắt nhìn em trai.

Lăng Mạc vẫn không nói không rằng, quay người đi thẳng, rời khỏi phòng họp của đồn công an.

Nhiếp Chi Hiên kéo theo Tiêu Lãng, nói: “Nhanh lên nào, vừa lúc nãy thì sốt ruột như gì ý, bây giờ sao lại không sốt ruột nữa à?”

“Đỉnh Vạn Cân chạy không nhanh, liệu có thể tìm lão Tiêu xin đổi một chiếc xe ngon lành hơn được không? Á á á, anh đừng có lôi em nữa.” Tiêu Lãng vừa nói vừa bị Nhiếp Chi Hiên lôi ra ngoài.

“Tiêu Vọng đã nói rồi, không được phép chạy quá tốc độ.” Giọng nói của Nhiếp Chi Hiên rơi lại phía sau lưng anh.

Tiêu Vọng nhìn theo cậu em trai ngang ngược vô lý của mình đang bị “kéo” ra khỏi phòng họp, chỉ biết mỉm cười khẽ than nhẹ một tiếng. Rồi ngay sau đó, trên mặt anh khôi phục lại vẻ nghiêm trang. Anh ngồi chính giữa phòng hội nghị, xem đi xem lại những hình ảnh do máy quay chấp pháp ghi lại hiện trường của đồn trưởng đồn công an ghi lại, một nụ cười nhẹ chậm rãi hiện lên trên gương mặt anh.

[*] Bốn phụ kiện là: bọc giày, găng tay, khẩu trang, trùm đầu. Các trang bị này đều là để thực hiện tốt biện pháp phòng hộ, phòng chống ô nhiễm hiện trường.

[*] Đồ vật có dạng chiếc ghế con, có thể phòng chống việc bước chân dẫm đạp lên mặt đất khiến cho vật chứng dấu vết bị phá hỏng.

[*] Tổn thương bó buộc: Hung thủ trong quá trình gây án, thực hiện những động tác bó chặt các khớp hai khuỷu tay, khớp cổ tay, khớp đấu gối hay khớp cổ chân v.v… của người bị hại hình thành nên các dạng tổn thương xuất huyết dưới da.

[*] Tổn thương uy hiếp: tổn thương lưu lại trên thân thể người bị hại trong lúc bị khống chế, uy hiếp. Biểu hiện chủ yếu là vết thương nông, dày đặc.

[*] Tổn thương kháng cự: người bị thương xuất phát từ bản năng phòng vệ tiếp xúc với vật sắc rồi gây ra tổn thương. Xuất hiện chủ yếu ở tứ chi người bị hại.

[*] Dấu vết lõm trên bụi: ở đây chỉ dấu vết đế giày lưu lại khi dẫm chân lên bề mặt có bụi, hoa văn ở để giày xóa đi lớp bụi trên bề mặt rồi lưu lại.

[*] Tổ Thiên Nhãn là một bộ phận được thành lập trong tổ chức Người gác đêm, nhằm để đảm bảo cho việc tổ chức có được những tin tức tình báo, chứng cứ, manh mối. Bao gồm “Người tìm kiếm” - chủ yếu do đội ngũ kỹ thuật truyền thống như bác sĩ pháp y, kiểm nghiệm dấu vết, phân tích vật chứng đảm nhiệm hợp thành, và “Người lần dấu” do dội ngũ kỹ thuật hiện đại như kỹ thuật “hacker mạng”, kỹ thuật vật chứng điện tử đảm nhiệm hợp thành.

[*] Cách gọi tôn kính, cho dù có thể người đó không phải nhà giáo.

« Lùi
Tiến »