1
“Xỉ than? Nhiều xỉ than như vậy thì chứng tỏ được điều gì?” Tiêu Lãng ngồi trên chiếc ghế tựa trong phòng kiểm nghiệm kiểm tra vật chứng Sở Công an thành phố Nam An, hết xoay ghế sang trái lại xoay sang phải, tay giơ lên một chiếc túi đựng vật chứng trong suốt, cậu nhìn vào thứ đồ đen sì sì trong túi, nói.
“Là thứ được moi ra từ lốp xe mô tô đấy, cậu nói xem nó chứng tỏ điều gì.” Nhiếp Chi Hiên ngồi trước bàn kiểm nghiệm, trước mặt là một chiếc tủ thông gió, anh đang đưa cả hai tay vào trong tủ làm công việc của mình.
“Chứng tỏ đến từ khu khai thác khoáng sản chứ còn gì.” Tiêu Lãng khua khua chiếc túi đựng vật chứng, nói, “Ở Nam An chúng ta, cứ nói tới khoáng sản là nghĩ ngay đến huyện An Kiều. Từ đó chạy tới đây nhanh nhất cũng phải tầm một tiếng đồng hồ.”
Nhiếp Chi Hiên biết điều Tiêu Lãng muốn ám chỉ chính là tên ‘Bác sĩ’ đã mất một tiếng để chạy tới đây sau khi bọn họ thiết lập bẫy dụ hắn ta.
“Ở chỗ chiếc mô tô, chỉ tìm được mấy thứ đồ này thôi sao?” Tiêu Lãng khua khua chiếc túi đựng vật chứng trong tay, rồi lại chỉ vào chiếc túi da màu đen - đồ vật mà Nhiếp Chi Hiên đang kiểm tra lúc này.
“Chiếc mô tô hầu như đã bị phá hủy toàn bộ, may mà còn một phần lốp xe.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Còn nữa, hộp đụng đồ ở phía sau thùng xăng cũng bị thiêu cháy rồi, nếu không nhờ Lăng Mạc phản ứng nhanh nhẹn kịp thời thì cũng không tìm được những vật chứng này.”
“Tên tiểu tử Lăng Mạc quả thật thông minh nhanh trí, cậu ta nói nhìn thấy được sự yên tâm trong ánh mắt của tên ‘Bác sĩ’ lúc lâm chung.” Tiêu Lãng nói, “Sự yên tâm của hắn ta chính là cái túi này bị đốt cháy. Nhưng không ngờ, lại không bị thiêu cháy. Phải rồi, bên chỗ thi thể không phát hiện được bất cứ điều gì sao?”
“Không, chúng ta đều tận mắt chứng kiến quá trình tử vong tại hiện trường rồi, còn có gì để mà giám định nữa chứ.” Nhiếp Chi Hiên trả lời trong khi vẫn không dừng công việc trên tay, “Trên người hắn không tìm thấy đồ vật nào được cho là phương tiện thông tin liên lạc cả.”
“Bởi vì nội bộ của chúng chia bè chia phái chứ sao.” Tiêu Lãng nói, “Anh nói xem đại Boss của Gác đen rốt cục là Thôi Chấn hay là tên ‘Bác sĩ’?”
“Vấn đề đại Boss phía sau thì còn phải đợi xem xét lại.” Nhiếp Chi Hiên lắc lắc đầu, nói, “Quan sát răng của tên ‘Bác sĩ’, tôi đoán tuổi của hắn ta cũng chỉ tầm hơn 20 tuổi.”
“Sao cơ? Tên ‘Bác sĩ’ không phải là Boss đằng sau sao? Vậy lẽ nào hắn là kẻ phản đồ? Không có lẽ hắn ta chính là kẻ đã thiết kế được vắc xin và chế tạo ra vật chất cải tạo gen chứ?” Tiêu Lãng ngồi thẳng người lên.
“Điều này thì tôi không biết.” Nhiếp Chi Hiên nói.
“Vậy thì phải mau chóng nói qua việc này với tên tiểu tử Lăng Mạc kia, giờ cậu ấy vẫn đang nói chuyện với cô gái mù đấy, đang nói chuyện theo hướng tên ‘Bác sĩ’ chính là đại Boss đứng phía sau cơ.” Tiêu Lãng lấy điện thoại di động từ trong túi áo ra.
“Sau khi khám nghiệm tử thi xong tôi đã nói với cậu ấy rồi.” Nhiếp Chi Hiên nới, “Không ảnh hưởng gì, vì Lăng Mạc nói cô gái mù kia không biết chút nào về Người gác đêm đen tối, thậm chí cô ta cũng biết rất ít về bản thân tên ‘Bác sĩ’.”
“Hóa ra chỉ là quan hệ nam nữ đơn thuần à?” Tiêu Lãng nhún nhún vai, lại cầm chiếc túi đụng vật chứng có chứa xỉ than kia lên xem xét, “Chỗ xỉ than này, to có nhỏ có, là loại chưa qua sàng lọc, xem ra là cách khu hầm mỏ khai thác không xa.”
“Đang Đang, anh thấy là tiếp sau đây, phải trông chờ vào bản lĩnh của em đấy.” Nhiếp Chi Hiên nói với Đường Đang Đang lúc này đang ngồi cạnh Tiêu Lãng.
Từ lúc bước vào phòng kiểm nghiệm, Đường Đang Đang vẫn luôn cúi đầu cứ như là đang mải nghĩ ngợi điều gì đó. Nghe thấy Nhiếp Chi Hiên gọi mình, bèn đứng dậy đi tới xem xét tình hình bên trong chiếc tủ thông gió.
Do nhiệt độ cao, chiếc túi da gần như đã bị tan chảy, phần giả da bị nóng chảy dính chặt vào với những món đồ các loại bên trong chiếc túi. Nhiếp Chi Hiên làm việc hết sức cẩn thận như vậy hàng tiếng đồng hồ, chính là để tách rời được phần da bị chảy với những món đồ bên trong.
Do tác động của nhiệt độ cao, một vài món đồ dễ cháy trong túi đã bị hủy hoại hết, tuy nhiên có một chiếc máy tính bảng và một tấm thẻ dày sau khi tách rời ra cũng coi như là còn giữ được hình dáng bên ngoài.
Đường Đang Đang đeo găng tay theo yêu cầu của Nhiếp Chi Hiên, bắt đầu kiểm tra hai món đồ còn giữ lại được này.
“Chiếc máy tính bảng hiện đang ở trạng thái mở máy, nhưng màn hình dường như đã bị hỏng rồi, em có thể thử phá giải để xem nội dung bên trong xem thế nào.” Đường Đang Đang nói nhỏ.
“Anh xem hai chấm đỏ này, vẫn đang nhấp nháy.” Tiêu Lãng nói, “Em đoán là, đây chính là thiết bị mà tên ‘Bác sĩ’ sử dụng để thu nhận tín hiệu liên lạc của các thành viên Người gác đêm đen tối khác. Hai điểm đỏ này chính là chỉ thiết bị của tên Kim Cương và ‘Thạch sùng’, hiện giờ đang ở trong phòng vật chứng của tổ chức Người gác đêm chúng ta.”
“Có lý!” Nhiếp Chi Hiên bất chợt hiểu ra, “Nếu thực sự là như vậy, chứng tỏ tất cả các thành viên khác của Người gác đêm đen tối đều đã tắt hết phương tiện thông tin liên lạc của bọn chúng rồi.”
“Điều đó là chắc chắn rồi.” Tiêu Lãng nói, “Từ việc tên ‘Bác sĩ’ tiến hành phân tách thi thể, cho đến việc hắn ta lần theo dấu vết truy đuổi đến kho thuốc nổ, rồi đến trung tâm Tâm Kiều Thác, bao nhiêu lâu như vậy, mà còn không biết là tên ‘Bác sĩ’ có thể truy theo dấu vết của bọn chúng hay sao? Em còn cảm thấy bọn chúng phản ứng cũng quá chậm ấy.”
“Nhưng nếu như tên ‘Bác sĩ’ có thể luôn theo sát hành tung của bọn chúng một cách kịp thời, vậy tại sao còn tìm đến nơi ở của Thôi Chấn? Thôi Chấn rõ ràng là không có mặt ở đó mà.” Nhiếp Chi Hiên hỏi.
“Liệu đây có phải là nguyên nhân khiến Thôi Chấn để chiếc vòng đeo tay của thầy Đường ở căn cứ địa đó không?” Tiêu Lãng nói, “Để làm mồi nhử?”
“Không, chiếc vòng đeo tay của thầy Đường đã hoàn toàn bị hỏng, không thể lần theo tung tích đó nữa. Hơn nữa nếu như lúc đó Thôi Chấn đã biết là tên ‘Bác sĩ’ có thế truy theo dấu tích của thiết bị liên lạc, thì bọn chúng sẽ không bật thiết bị liên lạc trong các lần hành động sau này đâu.” Nhiếp Chi Hiên nói.
“Như vậy chỉ có thế chứng tỏ rằng…”, Tiêu Lãng nói, “Một là, tên ‘Bác sĩ’ biết được tại nơi ở của Thôi Chấn có chứng cứ quan trọng, cho nên trước khi đi tìm kiếm Thôi Chấn, hắn sẽ đi đến nơi ở của cô ta để tiêu hủy chứng cứ trước. Hai là, những lúc nhóm Thôi Chấn không thực hiện hành động, thì bọn chúng sẽ không bật thiết bị liên lạc.”
Nhiếp Chi Hiên gật gật đầu, nói: “Nếu như những thành viên của tổ chức Gác đen cần bật thiết bị liên lạc lên khi thực hiện hành động, rồi tắt thiết bị sau khi hoàn tất hành động, thế còn chiếc vòng đeo tay của thầy Đường lại hoàn toàn bị động, không thể chủ động điều khiển được, điểm này càng thêm chứng tỏ rằng thầy Đường vô tội.”
Nói xong, Nhiếp Chi Hiên để ý thấy biểu cảm của Đường Đang Đang hơi biến đổi, liền đưa chiếc thẻ cho Đường Đang Đang, nói: “Tấm thẻ này, có phải là thẻ phòng của khách sạn nào đó không?”
Đường Đang Đang lật hai mặt chiếc thẻ xem xét một lát, rồi thử đẩy một lõi chip từ ở một mặt chiếc thẻ, quả nhiên đẩy ra được một khe ‘cổng’ nhỏ. Hóa ra lõi chip từ này không phải là chip thẻ, mà là một chiếc USB trá hình.
“USB! Là USB thì giá trị lớn rồi!” Tiêu Lãng đứng bật dậy.
Đường Đang Đang im lặng cầm chiếc USB cắm vào máy tính, dường như không có bất cứ phản ứng nào. Cô nói: “Dù gì nó cũng đã chịu tác động nhiệt ở nhiệt độ rất cao, có khả năng các công năng đã bị hỏng, em cũng cần phải tìm cách thử khôi phục lại xem sao, xem liệu có thể phục hồi để đọc được không. Ồ, đúng rồi. Cái này rất có thể chính là tài liệu mà tên ‘Bác sĩ’ sao chép ra từ trong máy tính của Thôi Chấn.”
“Phải rồi, lúc trước cậu đã từng nói, máy tính của Thôi Chấn đã bị phá hỏng, nhưng từ những số liệu trên ổ cứng có thể thấy được dấu tích cho thấy nó đã từng bị sao chép số liệu.” Tiêu Lãng bổ sung.
Đường Đang Đang lặng lẽ gật gật đầu rồi nói: “Em sẽ mang hai món đồ này về tổ chức Người gác đêm, cần một chút thời gian để giải mã.”
“Mình đi cùng cậu!” Tiêu Lãng sửa sang lại quần áo, cầm lấy chìa khóa xe nói.
“Đợi chút, Tiêu Lãng, cậu xem xem đây là cái gì.” Nhiếp Chi Hiên chỉ vào bên trong chiếc tủ thông gió nói.
Trong chiếc tủ thông gió, rải rác rất nhiều những mảnh giả da vụn được Nhiếp Chi Hiên gỡ ra. Có những mảnh vụn đã hoàn toàn bị cháy thành than, có những mảnh vụn vẫn còn dính chặt với những vật thể được đựng trong chiếc túi da trước đó và giờ cũng đã bị thiêu hủy.
Nhiếp Chi Hiên phát hiện thấy một đồ vật có hình dạng như tờ giấy màu vàng nhạt dính chặt vào mẩu giả da đã bị nóng chảy, ở giữa tấm giấy bị nhiệt tác động đã biến thành màu vàng nhạt, còn ở xung quanh đã bị thiêu cháy đen và quăn hết lại. Nhiếp Chi Hiên dùng nhíp cẩn thận thử gỡ mảnh giấy ra khỏi lớp giả da.
Thử mấy lần liền, sau cùng Nhiếp Chi Hiên đành bỏ cuộc. Bởi vì phần giả da đã bị tan chảy nghiêm trọng, độ kết dính chặt tới mức không thể tách rời ra chỉ bằng tác dụng của lực cơ học đơn giản được nữa.
“Đây có phải mã QR không?” Tiêu Lãng nheo mắt nhìn vào một góc của mành giấy đang được Nhiếp Chi Hiên dùng nhíp tách ra.
“Nhìn hình dạng thì có vẻ là như vậy.” Nhiếp Chi Hiên gật đầu công nhận.
“Với kích cỡ như thế này, còn có cả mã QR nữa, thì nhiều khả năng là hóa đơn chuyển phát nhanh rồi.” Tiêu Lãng đã có gợi ý từ lần kiểm tra di vật của Đường Tuấn lần trước, liền nói.
Đường Đang Đang nghe thấy câu này, bờ vai tiều tụy gày gò rung lên nhè nhẹ mấy cái. Mấy ngày nay, Đường Đang Đang vùi mình vào trong công việc, dường như đã quên đi nỗi đau mất cha. Tuy nhiên, nỗi đau thương vô cùng sâu sắc này, nói là quên, kỳ thực chỉ là tạm thời quên đi mà thôi.
“Trong túi có một tờ biên nhận chuyển phát nhanh?” Nhiếp Chi Hiên trầm ngâm nói, “Vậy là gần đây hắn ta đã gửi đi cái gì đó, điều này rất quan trọng.”
“Quan trọng thì có tác dụng gì! Anh cũng đâu có tách rời ra được.” Tiêu Lãng vòng đi vòng lại xem xét mảnh giấy dính chặt với lớp giả da, sốt ruột cứ đi vòng quanh.
“Cậu đợi chút.” Nhiếp Chi Hiên thốt ra mỗi ba chữ rồi chạy ra khỏi phòng thực nghiệm. Khoảng mười phút sau, anh đã lại chạy về tay xách theo một chiếc hộp, vừa thở hổn hển vừa nói, “Tôi đem vật chứng về Sở Công an thành phố để kiểm tra, bởi vì ở Sở Công an thành phố có đầy đủ thiết bị cần thiết hơn phòng thực nghiệm của Người gác đêm chúng ta. Thiết bị nguồn sáng đa băng tần loại đặc biệt này cũng có nhiều đoạn băng tần hơn. Nếu như những chữ trên mảnh giấy là chữ in, thì tôi tin rằng kiểu gì cũng sẽ có một loại nguồn sáng có thể hiển thị ra được những chữ đó.”
Tiêu Lãng nhìn Nhiếp Chi Hiên điều chỉnh nguồn sáng sang từng đoạn băng tần một, chiếc kính màu đỏ đang đeo trên mặt tỏa ánh sáng lấp lánh dưới ánh phản chiếu của nguồn sáng.
“Giấy.” Nhiếp Chi Hiên nói.
“Sao?” Tiêu Lãng nói, “Ồ, anh bảo em lấy giấy ra ghi chép hả? Anh nhìn thấy gì rồi?”
“677732.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Đây có lẽ là số vận đơn rồi.”
“Làm gì có số vận đơn nào mà lại ngắn như vậy?” Tiêu Lãng nói.
“Đây là sáu số cuối.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Phần phía trước thực sự là không nhìn ra được, giờ thì cần cậu đi kiểm tra rồi.”
“Việc này dễ.” Tiêu Lãng nói, “Lần trước khi tìm được bưu kiện chuyển phát nhanh thông qua số vận đơn, lão Tiêu đã ý thức được tầm quan trọng của chuyển phát nhanh, cho nên đã đề nghị được cấp một cổng kết nối tới hệ thống vận đơn của mấy công ty chuyển phát nhanh trong khu vực, hiện giờ đã có thể tra cứu được thông qua hệ thống mạng nội bộ của công an. Có điều, chỉ có sáu số cuối thì phải tra thế nào, thực sự là em còn chưa biết đấy.”
“Để mình làm cho.” Đường Đang Đang đặt chiếc máy tính bảng và USB đang cầm trên tay xuống rồi nói.
Sau khi đã kết nối được với hệ thống vận đơn chuyển phát nhanh, Đường Đang Đang bắt đầu gõ lách cách gì đó trên bàn phím một cách thuần thục, có vẻ như là đăng nhập vào phía sau kho số liệu, tiếp đó cài đặt một lệnh tìm kiếm đối chiếu với sáu số cuối vừa rồi. Chỉ khoảng hai mươi phút sau, trên màn hình máy tính các số liệu bắt đầu chạy chuyển dịch điên cuồng, rồi từng dòng từng dòng thông tin về vận đơn lần lượt xuất hiện trong hộp hội thoại.
“Ôi chà, đã biết được sáu chữ số cuối rồi mà vẫn còn nhiều như vậy sao?” Tiêu Lãng nhìn theo từng dòng từng dòng thông tin về vận đơn đang hiện ra, nói.
“Đúng thế, bây giờ chuyển phát nhanh nhiều vậy đấy. Cậu nghĩ thử xem, một mình cậu mỗi tháng đã có bao nhiêu đơn hàng chuyển phát nhanh rồi, huống hồ đây lại còn cả một thành phố hai mươi triệu dân của chúng ta.” Nhiếp Chi Hiên cười nói.
“Này này này, dừng dừng dừng, cậu xem cái này đi.” Tiêu Lãng chỉ vào một dòng thông tin trong đó rồi nói.
Dòng thông tin này rõ ràng là ngắn hơn các dòng thông tin khác rất nhiều, bởi vì địa chỉ của người gửi chỉ ghi mấy chữ ‘khu Tây Thị thành phố Nam An’, còn không ghi cả số điện thoại của người gửi. Thông tin của người nhận thì lại ghi rất chi tiết, song số điện thoại chỉ có mười một số 0, rõ ràng đây là số điện thoại giả. Địa chỉ nhận hàng là thành phố Văn Cương - một thành phố tuyến hai cách thành phố Nam An 300 ki-lô-mét.
Tin tức không hay là, bưu kiện chuyển phát nhanh này đã được gửi đi từ bốn hôm trước. Theo lẽ thường, người nhận có lẽ đã nhận được chuyển phát nhanh rồi. Tiếc là, trong kho số liệu không thể hiển thị trạng thái ký nhận.
“Số điện thoại giả thì cũng không thể giả đến mức độ này chứ.” Tiêu Lãng đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi, nói, “Hơn thế, chẳng phải chuyển phát nhanh bắt buộc phải có số điện thoại người nhận mới được hay sao? Bốn ngày, nhỡ ra bốn ngày mà vẫn chưa ký nhận thì sao? Chuyển phát nhanh An Thông Nam An phải không, giờ em sẽ đến chỗ công ty bọn họ.”
“Đi đi.” Nhiếp Chi Hiên mỉm cười nói, “Tôi phải đến Cục Quản lý Dược, xem xem tình hình lấy mẫu kiểm tra vắc xin của công ty chỗ Thôi Chấn lần trước ra sao rồi, rốt cuộc là có sơ hở gì hay không.”
“Tớ cũng phải đi khôi phục chiếc USB này.” Đường Đang Đang nói.
“Sao mà nhiều việc vậy chứ, ngay cả một người để đi cùng mình cũng chẳng có ai.” Tiêu Lãng đi xuyên qua một khu vận chuyển hàng hóa mênh mông rộng lớn, cũng không rõ là bởi biết bao nhiêu biển hiệu của các công ty chuyển phát nhanh, hay là những con đường nhỏ trong khu quá lằng nhằng phức tạp khiến cho cậu ong hết cả đầu. Bản thân Tiêu Lãng vốn dĩ đã không xuất sắc trong việc xác định phương hướng, trước giờ cũng không ham thích dạo phố, lần này coi như là đã gặp phải phiền phức lớn rồi.
Tìm kiếm suốt đúng bốn mươi phút đồng hồ, Tiêu Lãng cuối cùng cũng đã nhìn thấy trong một góc của khu vận chuyển hàng hóa, có một tấm ảnh treo xiên xiên xẹo xẹo, bên trên có ghi dòng chữ: An Thông Nam An. Cũng giống như lúc Columbus phát hiện ra vùng đất mới vậy, Tiêu Làng vui sướng nhảy cẫng lên, sau đó nhanh chóng lao vào bên trong kho hàng.
So với các công ty chuyển phát nhanh khác, hàng hóa của công ty chuyển phát nhanh này rõ ràng ít hơn rất nhiều, nhân viên làm việc tại điểm trạm này cũng đang nhàn rỗi ngồi uống trà chiều.
Tiêu Lãng nhanh như gió thổi tiến thẳng vào phòng quản lý, xuất trình thẻ cảnh sát, rồi nói: “Tôi cần kiểm tra gấp một đơn hàng chuyển phát nhanh, số vận đơn đây.”
“Đồng chí cảnh sát, có việc gì nghiêm trọng không? Chuyện lớn là công ty chúng tôi không chịu đựng nổi đâu.” Sắc mặt viên quản lý rất hoảng sợ, vừa nói vừa mở máy tính, trích xuất ghi chép về vận đơn.
“Chuyện lớn thì không có, không cần phải lo lắng. Có điều, đơn hàng chuyển phát nhanh này ngay đến số điện thoại người nhận cũng không thấy ghi rõ, vậy mà các anh vẫn nhận đơn sao?” Tiêu Lãng hỏi.
Viên quản lý không nói gì, yên lặng xem xét thông tin trên máy tính, sau đó mới trả lời: “Sao lại không thể nhận đơn chứ? Địa chỉ số nhà đường phố rất rõ ràng, có thể nhận được hàng chẳng phải là được rồi sao? Công việc chỗ chúng tôi tiêu điều thế này, làm gì còn được kén cá chọn canh chứ?”
“Đơn chuyển phát nhanh này đã ký nhận hay chưa?” Tiêu Lãng hỏi.
“Chưa, vẫn đang ở trạm trung chuyển chính của Văn Cương, còn chưa phân loại cơ.” Viên quản lý nói, “Gần đây đội xe giao nhận chuyển phát nhanh của chúng tôi đang tiến hành bảo dưỡng toàn bộ, cho nên mới chậm trễ mất mấy ngày.”
Tiêu Lãng thầm nghĩ, chỉ có 300 cây số, thời gian đã bốn ngày rồi mà vẫn còn chưa tới nơi, lại còn lấy lý do xe vận chuyển đang được bảo dưỡng sao? Chuyện này cũng thật là nực cười! Song trong lòng Tiêu Lãng lại dấy lên một niềm vui sướng khôn tả, dù gì thì đơn hàng chuyển phát nhanh này chắc chắn sẽ không tới tay đối phương nữa, mà sẽ bị cảnh sát thu giữ.
“Ồ, gửi tới Văn Cương phải không?” Một nhân viên chuyển phát nhanh có lẽ là lúc trưa chưa kịp ăn cơm, lúc này đang ngồi trong phòng quản lý ăn uống vội vàng, vừa ăn vừa nói nên không được rõ ràng, “Không phải là cái ‘tên ngốc’ ấy à, ồ không, là cái người tàn tật đó mà, anh ta thường xuyên đến đây gửi đồ chuyển phát nhanh, mà lần nào cũng là gửi đi Văn Cương.”
“Đúng vậy, người ta là người tàn tật, cũng đâu có dễ dàng gì. Không biết số điện thoại di động của đối phương thì cũng có sao đâu mà, chỉ cần có thể nhận được hàng chẳng phải là tốt rồi sao?” Viên quản lý bao biện cho bản thân một cách cảnh giác.
Lúc này, trong lòng Tiêu Lãng đã xác nhận, tên ‘Bác sĩ’ thành viên của Người gác đêm đen tối này chẳng qua chỉ là một kẻ tay sai quan sát từ xa cho đại Boss đằng sau, hắn ta phụ trách thực hiện một số việc nào đó tại nơi nào đó ở Nam An, rồi thường xuyên báo cáo công việc với đại Boss ở thành phố Văn Cương.
Ra khỏi cửa công ty chuyển phát nhanh, Tiêu Lãng liền điện thoại liên hệ với Tiêu Vấn Thiên: “Lão Tiêu, con vừa gửi qua wechat cho bố một địa chỉ, là địa chỉ mà tên ‘Bác sĩ’ thường xuyên gửi bưu kiện chuyển phát tới đó, cũng có thể là địa chỉ của kẻ cầm đầu - ông chủ lớn của tổ chức Người gác đêm đen tối. Bố hãy nhanh chóng liên hệ với phía cảnh sát Văn Cương đi bắt người thôi. À đúng rồi, bốn ngày trước tên ‘Bác sĩ’ lại tiếp tục gửi một bưu kiện đến đó, hiện giờ vẫn đang nằm ở tổng trạm trung chuyển của chuyển phát nhanh thành phố Văn Cương, con cũng đã gửi qua cho bố số hóa đơn chuyển phát nhanh, bố liên hệ ngay với phía cảnh sát Văn Cương tìm đơn hàng chuyển phát nhanh đó đem về đây cho con nhé.”
Tiêu Lãng nói liền một hơi rồi cúp điện thoại, ngửa mặt lên nhìn bầu trời xanh thăm thẳm, tận hưởng bầu không khí không đến nỗi quá lạnh đang vỗ về trên khuôn mặt cậu, trong lòng thầm nghĩ, được ra lệnh cho giám đốc Sở Công an, thực đã đời quá đi mất.
2
Hoàn toàn không giống như trong tưởng tượng của Tiêu Lãng, đến khi trời tối, cậu vẫn chưa được khởi hành đến Văn Cương để thu nhận chiến lợi phẩm, mà ngược lại cậu đang ngồi trong phòng họp của tổ chức Người gác đêm với tâm trạng rầu rĩ, tham gia cuộc gặp do Tiêu Vọng chủ trì.
Lúc này Nhiếp Chi Hiên mang một lô tài liệu về tổ chức Người gác đêm, vừa sắp xếp tài liệu, anh vừa giới thiệu cho mọi người kết quả của việc lấy mẫu điều tra vắc xin tiêm phòng do tổ điều tra liên ngành các bộ phận của Cục Quản lý Dược thực hiện: “Tổ điều tra liên ngành đã lấy mẫu xác suất để tiến hành kiểm tra trong từng lô vắc xin, từng đầu mối cung cấp vắc xin của công ty vắc xin, và đều không kiểm tra thấy thành phần vật chất nguy hại.”
“Điều này cũng giống như kết quả kiểm tra lần trước.” Tiêu Lãng nhún vai nói.
“Có điều, theo yêu cầu của tôi, họ đã tiến hành kiểm nghiệm kĩ hơn về hóa mô miễn dịch trong vắc xin.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Sau khi thực hiện kiểm nghiệm vắc xin đối với một số lô vắc xin và một số đầu mối cung cấp vắc xin cụ thể, đã phát hiện được nhiều loại kết cấu protein lạ có cấu tạo phức tạp.”
“Em nghĩ là, anh hãy nói cái gì mà bọn em có thể nghe hiểu được ấy.” Tiêu Lãng mở to mắt nói.
“Ừ, nói một cách đơn giản thì, chính là bằng một số phương pháp kiểm nghiệm tương đối đặc biệt, đã phát hiện được những vật chất lẽ ra không nên có trong vắc xin thông thường.” Nhiếp Chi Hiên cố gắng dùng từ ngữ thông dụng để giải thích, “Chúng tôi đã mang những thành phần protein này đi xin ý kiến của một số chuyên gia y học. Họ cũng không hiểu rõ lắm. Sau đó tôi lại liên lạc với một chuyên gia về gen ở trường cũ của tôi. Sau khi ông ấy xem xong, phân tích rằng đây có thể là một loại chất dẫn gây đột biến gen.”
“Chất dẫn à?” Tiêu Vọng cau mày.
“Không biết mọi người còn nhớ hay không, chúng ta đã từng nói rằng, nếu muốn cải tạo gen của con người, bắt buộc phải bắt đầu can thiệp từ giai đoạn phôi thai. Nếu như tiến hành cải tạo gen cho một đứa bé thì sẽ có rất nhiều phương diện không thể thực hiện được. Tuy chúng ta đã biết được là rất nhiều chức năng được quyết định bởi vị trí gen, cho dù chúng ta có thể nhắm tới mục tiêu cụ thể để sửa đổi gen, thì cũng vẫn rất khó để cải tạo một con người về mặt chức năng.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Tuy nhiên điều tôi đang nói ở đây, chính là tình hình khoa học kỹ thuật gen mà chúng ta nắm được hiện nay. Nhưng nếu như có người tìm ra biện pháp để tiến hành cải tạo gen ở những đứa trẻ, đồng thời khiến cho chúng có được năng lực biến đổi thì cũng khó mà nói trước được. Có điều, chúng ta cũng đã từng nói, cho dù có sửa đổi gen, cũng chưa chắc đã có thể tạo thành một ‘tiến hóa’ về gen, tất cũng sẽ có sự ‘thoái hóa’ gen và ‘thay đổi’ gen. Do đó, cải tạo gen kiểu này, có thể nói là một hình thức thực nghiệm y học phải đánh đổi bằng một cái giá rất lớn. Cái giá phải trả có thể là sinh mệnh của rất nhiều đứa trẻ.”
“Vậy chất dẫn là nghĩa làm sao?” Tiêu Vọng hỏi.
“Tôi đã trao đổi qua với các chuyên gia về gen, cảm thấy sự việc có khả năng là như thế này.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Thôi Chấn thông qua việc bỏ chất dẫn này vào trong vắc xin thành phẩm, từ đó quan sát trạng thái của những chủ thể tiếp nhận vắc xin, một khi chủ thể sinh vật có đủ điều kiện để có thể phát sinh cải tạo gen, bọn chúng sẽ bắt cóc những đứa trẻ đó về, tiếp tục cho sử dụng thêm thuốc để cải tạo gen, từ đó khiến cho đứa trẻ có được một sự ‘biến đổi’ về năng lực nào đó trong quá trình trưởng thành. Những tên chúng ta gặp đều là những trường hợp ‘biến đổi’ thành công, còn những trường hợp thất bại, hoặc những trường hợp bị ‘thoái hóa’, thì không biết đã bị bọn chúng xử lý như thế nào.”
“Vậy cũng có nghĩa là, việc bỏ vật chất nào đó vào trong vắc xin, là một dạng thăm dò.” Tiêu Vọng nói, “Nhưng cho dù là một dạng thăm dò như vậy, thì cũng phải có những báo cáo về tác dụng phụ nghiêm trọng xuất hiện sau khi sử dụng vắc xin.”
“Cái này thì chắc chắn.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Hiện giờ đã là thời đại truyền thông mới rồi, ý thức bảo vệ quyền lợi của người dân cũng mạnh mẽ hơn, thế nên gần đây đã xuất hiện rất nhiều trường hợp gặp phải vấn đề sau khi tiêm vắc xin. Nhưng mà trước đây, tin tức của mọi người có thể không được phổ biến, cũng như sẽ không ngờ được là lại có liên quan gì với việc tiêm vắc xin. Từ những tư liệu mà tôi thu thập được có thể thấy, những loại vắc xin có vấn đề đã được báo chí truyền thông đưa tin, cùng với các loại vắc xin được lấy mẫu kiểm tra phát hiện có vấn đề đều đến từ các kênh phân phối do Thôi Chấn phụ trách.”
“Như vậy cũng có thể nói rằng, cho dù bọn chúng không đánh trống khua chiêng ầm ĩ đi báo thù như vậy, thì khả năng Thôi Chấn bị lộ cũng sẽ càng ngày càng lớn hơn.” Tiêu Vọng nói.
“Đúng vậy.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Theo các báo cáo điều tra cho thấy, Thôi Chấn đã vào làm việc tại công ty vắc xin này từ năm 1996. Lúc đó, công ty này vẫn còn là một doanh nghiệp nhà nước, sau đó trong trào lưu cải cách các xí nghiệp quốc doanh, mới chuyển đổi thành doanh nghiệp tư nhân.”
“Nếu như tôi nhớ không nhầm, những vụ án bắt cóc trẻ em mà tôi thu thập chỉnh lý, vụ sớm nhất là vào ngày mùng 8 tháng 6 âm lịch của năm 1996.” Tiêu Vọng nói.
“Phải rồi, lúc đó Thôi Chấn mới vừa tròn 20 tuổi, không hiểu bằng mối quan hệ nào mà cô ta được nhận vào làm nhân viên hỗ trợ kỹ thuật trong một công ty vắc xin.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Nếu như là một nhân viên hỗ trợ kỹ thuật, tất nhiên sẽ có cơ hội để bỏ vật chất lạ vào trong vắc xin thành phẩm. Hơn hai mươi năm nay, Thôi Chấn từ một nhân viên hỗ trợ kỹ thuật đã làm đến phó trưởng bộ phận kỹ thuật, sau đó chuyển sang bộ phận kinh doanh. Thời điểm xảy ra vụ việc, cô ta đã là tổng giám đốc bộ phận kinh doanh.”
“Cũng có nghĩa là, trước kia khi còn làm việc ở bộ phận kỹ thuật, cô ta có thể bỏ vật chất lạ vào trong mọi loại vắc xin; Nhưng từ khi chuyển sang bộ phận kinh doanh, thì cô ta chỉ có thể bỏ vật chất lạ vào các loại vắc xin trong các kênh phân phối mà bản thân cô ta nắm được mà thôi.” Tiêu Lãng nói, “Đây chính là nguyên nhân tại sao trước kia cô ta không hề bị lộ, còn bây giờ thì lại bị chúng ta dễ dàng nắm được cái đuôi hồ ly của mình.”
“Vậy thì, xuất hiện một vấn đề là,” Tiêu Vọng nói, “từ năm 1996 bắt đầu gây án, vậy thì, một người mới chỉ 20 tuổi, chưa từng được đào tạo bậc cao như Thôi Chấn, liệu có khả năng nghiên cứu chế tạo ra sản phẩm về gen mà ở thời điểm đó là một lĩnh vực khoa học kỹ thuật hàng đầu hay không? Trong số khoảng mười thành viên của Người gác đêm đen tối mà chúng ta nắm được hiện nay, cơ bản đều đã được chứng minh chính là những đứa trẻ bị bắt cóc, nhưng, chỉ riêng những đứa trẻ bị bắt cóc mà tôi thu thập thông tin cũng đã hơn 30 người, và còn có những đối tượng khác mà chúng ta chưa được biết, vậy những đối tượng khác ấy đi đâu rồi? Nhất là những đứa trẻ bị bắt cóc mấy năm gần đây, hiện giờ chúng vẫn chỉ là những đứa trẻ, bọn chúng đâu cả rồi? Chẳng hạn như đứa con của người giáo viên dạy thể dục ấy, rốt cục đã phải trải qua những gì? Còn nữa, hành vi sát hại Thôi Chấn rõ ràng là để giết người diệt khẩu. Tên ‘Bác sĩ’ luôn cố gắng che đậy điều gì? Rốt cuộc hắn ta đang che giấu điều gì đây?”
“Đúng rồi, nhớ lại vụ án lúc đó, lời trần thuật của thầy giáo dạy thể dục có nói, kẻ bắt cóc đứa trẻ chỉ cần nhảy lên một cách nhẹ nhàng là đã có thể vượt qua được bức tường.” Tiêu Lãng nói, “Cái này giống hệt như cảnh tượng anh đuổi bắt tên “Tai sứt”, à không, Maxwell.”
Tiêu Vọng gật gật đầu, nói: “Thôi Chấn chỉ là một nhân vật chủ chốt của tổ chức này, có thể hiện giờ cô ta không còn phụ trách việc bắt cóc những đứa trẻ nữa, mà sẽ do những thành viên Người gác đêm đen tối khác - những học viên đã ‘tốt nghiệp khóa học’ trực tiếp gây án. Những đứa trẻ này có lẽ được bố trí ở tại một nơi cách biệt, phải tiếp nhận các thí nghiệm về gen. Còn kẻ tổng phụ trách của tổ chức, nhất định không phải là Thôi Chấn. Hơn thế, ý nghĩa tồn tại của tổ chức này không chỉ đơn thuần là ‘thay trời hành đạo’, cũng không phải là để giúp Thôi Chấn báo thù. Kẻ phụ trách này nhất định là có động cơ khác. Bởi vì kẻ phụ trách đã thấy được tâm tư muốn báo thù của Thôi Chấn, hơn nữa nguy cơ Thôi Chấn bị bại lộ đang ngày càng lớn hơn, cho nên mới ra quyết định ‘thanh trừng nội bộ’. Có điều, những đồ đệ trung thành kia của Thôi Chấn lại chỉ nghe theo lệnh của cô ta mà thôi.”
“Đúng vậy, những đứa trẻ bị bắt cóc trong thời kỳ đầu, có lẽ đều do Thôi Chấn phụ trách huấn luyện cả, tình cảm tất nhiên cũng phải khác hơn.” Tiêu Lãng nói.
“Về cơ bản đã kết nối hợp lý rồi.” Tiêu Vọng thở dài nói, “Hiện giờ thuốc nổ và súng của thành viên Người gác đêm đen tối đều bị thu giữ cả rồi, việc cấp bách nhất lúc này vẫn là đi giải cứu những đứa trẻ đó.”
Trong đầu của Tiêu Vọng hiển hiện lên ánh mắt tuyệt vọng cùng tiếng kêu khóc xé ruột xé gan của cặp vợ chồng giáo viên, lại càng có thể hình dung ra cảnh tượng những đứa trẻ đang ở trong tình cảnh nước sôi lửa bỏng, luôn hoang mang kinh sợ. Trước khi khởi động lại tổ chức Người gác đêm, Tiêu Vọng đã phát hiện ra manh mối các vụ án bắt cóc trẻ em, cho nên vào lúc này, khẩn trương giải cứu những đứa trẻ, là chuyện mà trong đầu anh đang suy nghĩ nhiều nhất.
“Anh thử nói xem, liệu có khi nào nơi ở của tên ‘Bác sĩ’ kia chính là nơi cất giấu đám trẻ con hay không?” Tiêu Lãng mạnh dạn suy đoán.
“Cũng không loại trừ.” Tiêu Vọng trầm ngâm nói, “Nếu như những phán đoán của chúng ta đều chính xác, thì trên thực tế Thôi Chấn không hề nắm bắt về đại bản doanh của Người gác đêm đen tối, mà là một thế lực khác đang khống chế kiểm soát. Còn những đứa trẻ, khá năng lớn nhất chính là đang ở trong đại bàn doanh của bọn chúng.”
“Theo như tốc độ tên ‘Bác sĩ’ chạy tới nơi, có lẽ đại bản doanh này của bọn chúng nằm cách khu chợ tập trung ở khu Tây Thị khoảng chừng một giờ chạy xe mô tô.” Tiêu Lãng nói, “Hơn nữa khu vực xung quanh đại bản doanh có mỏ khoáng sản.”
“Đúng rồi, liệu có phải là thành phố Văn Cương nơi tên ‘Bác sĩ’ gửi chuyển phát nhanh tới hay không?” Nhiếp Chi Hiên hỏi.
“Không thể nào, không thể nào.” Tiêu Lãng nói, “Từ đây tới thành phố Văn Cương là 300 ki-lô-mét đấy! Trừ phi hắn ta có thể chạy xe mô tô với tốc độ của tàu cao tốc! Còn nếu như tên ‘Bác sĩ’ đang trên đường từ Nam An tới Văn Cương, thì cũng không giải thích hợp lý được, bởi vì trong quá trình lái xe, có lẽ hắn ta không thể nào quan sát được chiếc máy tính bảng đang để bên trong hộp chứa đồ trên xe, để từ đó phát hiện được tín hiệu cua những thiết bị liên lạc đang di chuyển đến nhà người phụ nữ của hắn ta.”
“Phía cảnh sát thành phố Văn Cương có động tĩnh gì không?” Tiêu Vọng nhớ ra chuyện Tiêu Lãng trước đó vẫn luôn quan tâm đến vấn đề chuyển phát nhanh.
Theo như Tiêu Lãng thấy, việc giữ lại được bưu kiện chuyển phát nhanh là chuyện đương nhiên, rồi sau đó căn cứ theo dấu vết trên bưu phẩm để tóm được tên đại Boss phía sau cũng là chuyện dễ như trở bàn tay. Có điều, cậu đã đánh giá thấp sự mẫn cảm của đối phương.
Bên phía cảnh sát thành phố Văn Cương sau khi nhận được liên lạc của Tiêu Vấn Thiên liền lập tức điều động lực lượng tinh nhuệ, chia thành hai nhánh cùng phối hợp điều tra. Một hướng đi thẳng đến trung tâm trung chuyển chuyển phát nhanh, rồi căn cứ theo số vận đơn tìm được gói bưu kiện kia, sau đó lập tức cử người mang gói bưu kiện chạy về Nam An để tiến hành kiểm tra. Một hướng khác thì điều tra về địa chỉ nơi đặt hòm thư nhận bưu kiện.
Sau khi điều tra được biết đây là nhà của một người dân bình thường, không hề có gì khác thường. Phía cảnh sát đã tiến hành điều tra chủ nhà, còn phát hiện chủ nhà là một cảnh sát nhân dân của Sở Công an thành phố Văn Cương. Lại điều tra thêm rất nhiều vòng, mới biết được ngôi nhà của người cảnh sát này đã được cho thuê nhiều năm nay. Sau khi đi tìm người cảnh sát nhân dân này để điều tra, phát hiện ra người thuê nhà đã thuê ngôi nhà này thông qua một công ty môi giới, còn công ty môi giới thì cho biết người thuê từ trước tới nay vẫn giao dịch và trả tiền thuê nhà qua mạng.
Cũng có thể nói là, kẻ thuê ngôi nhà này dường như là một người không có thật vậy.
Điều đó cũng chưa đến mức khoa trương, mà điều khoa trương ở đây chính là, khi cảnh sát bí mật tiến hành kiểm tra ngôi nhà này, phát hiện ra ngôi nhà thường xuyên trong tình trạng không có người suốt nhiều năm trời. Người sống ở đây, cũng là một nhân vật hư ảo.
Sự tình đã đến mức này, cơ bản đã đưa ra được kết luận. Kẻ thuê ngôi nhà chẳng qua chỉ sử dụng địa chỉ hòm thư của ngôi nhà này để chuyển và nhận tin tức mà thôi. Còn nếu muốn tìm được người thuê nhà thông qua địa chỉ hòm thư, thì đến giờ mọi manh mối đều đã bị cắt đứt. Hy vọng duy nhất, chính là cử cảnh sát canh giữ trường kỳ tại địa chỉ hòm thư này rồi bắt giữ kẻ tới lấy bưu kiện.
Do đó, Tiêu Vấn Thiên liền quyết định tạm thời ngụy tạo một bưu kiện giống như vậy rồi sáng sớm hôm sau để vào hòm thư, sau đó sẽ cử người canh giữ, xem xem có thể phát hiện và bắt giữ được kẻ tới lấy kiện hàng hay không.
Kết quả này nghe thì có vẻ không đến nỗi tệ lắm, có điều, theo như Tiêu Lãng thấy thì, không trực tiếp tóm được đại Boss đứng phía sau, đã là một kết quả rất tệ rồi.
“Nếu bưu kiện được gửi tới, sẽ trực tiếp được đưa tới phòng nghiên cứu khoa học kỹ thuật hình sự Sở Công an thành phố Nam An.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Đến lúc đó sẽ có chuyên gia phụ trách việc mở niêm phong bưu kiện đồng thời kiểm tra xem xét nội dung bên trong. Đường Đang Đang ở lại Sở Công an thành phố kiểm tra chiếc máy tính bảng và chiếc USB, nếu có tin tức gì sẽ quay về đây gặp chúng ta.”
“Bên chỗ Lăng Mạc và Tử Mặc thì thế nào?” Tiêu Vọng nhìn ra bóng tối bên ngoài cửa sổ, hỏi, “Trời cũng đã tối rồi, họ vẫn chưa kết thúc hay sao?”
“Theo kế hoạch, hai người họ có lẽ là đang nói chuyện với cô gái mù, nếu không có hiệu quả tốt đẹp, thì sẽ ở tại chỗ chờ đợi lệnh lục soát, rồi tiến hành kiểm tra nhà của cô gái mù.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Xem xem có thể tìm được manh mối nào từ các đồ dùng sinh hoạt hàng ngày mà tên ‘Bác sĩ’ để lại trong khi sinh sống tại nhà cô gái mù hay không.”
“Ồ, vậy bây giờ chúng ta chỉ có thể làm được một việc là chờ đợi thôi.” Tiêu Vọng nói.
“Nào nào nào, chúng ta đánh cược thử xem nào, là Đang Đang sẽ quay về trước, hay là Lăng Mạc sẽ quay về trước.” Tiêu Lãng bắt chước điệu bộ như trên truyền hình, nói, “Tôi làm nhà cái, các vị đặt cửa trên hay cửa dưới? Tôi cược là Lăng Mạc sẽ quay về trước, đại tiểu thư từ nhỏ đã lề mề nhất rồi.”
Còn chưa kịp dứt lời, Đường Đang Đang đã xuất hiện ở cửa phòng họp, tay cầm theo một chiếc máy tính xách tay màu hồng có hình Hello Kitty. Nhìn kiểu gì cũng thấy chiếc máy tính vô cùng dễ thương này không giống chút nào với một chiếc máy tính có thể phá giải rất nhiều mật khẩu cũng như có thể tấn công vào bất cứ hệ thống mạng nào.
“Cậu đang nói tớ đấy à?” Đôi lông mày thanh tú của Đường Đang Đang dựng ngược lên.
“Đâu, làm gì có.” Tiêu Lãng làm bộ như không có chuyện gì xảy ra, nghịch ngợm chiếc bút laser thuyết trình trên tay, kỳ thực hai má cậu đã đỏ lựng hết cả lên.
” Việc như thế nào rồi? Đang Đang, có phát hiện gì không?” Tiêu Vọng đứng dậy đón chào Đường Đang Đang.
Đường Đang Đang điềm đạm gật gật đầu, rồi nói: “Chủ yếu phát hiện có hai vấn đề ạ.”
“Ừ, em cứ từ từ nói xem nào.” Tiêu Vọng rót cho Đường Đang Đang một cốc trà.
“Vấn đề thứ nhất là, bưu phẩm chuyển phát nhanh vừa được gửi tới Sở Công an thành phố Nam An.” Đường Đang Đang nói, “Chúng em đã kiểm tra bằng máy chụp X quang, bên trong không có đồ vật bằng kim loại, cho nên cũng không có gì nguy hiểm cả. Sau khi tháo gỡ niêm phong, nhìn thấy bên trong có một tờ giấy và một chiếc ống nho nhỏ trong suốt có hình chóp nhọn, loại có nắp đậy. Có cảm giác như một thứ đồ vật dùng trong môn học thí nghiệm sinh vật của học sinh cấp ba.”
“À, đó là ống ly tâm, là ống đựng thường dùng nhất trong phòng xét nghiệm DNA.” Nhiếp Chi Hiên giải thích.
“Ồ, đúng rồi, là ống ly tâm.” Đường Đang Đang nói, “Cô Bác đã thấy bên trong ống có khoảng nửa ống dung dịch trông giống như máu, nên đã mang luôn đi xét nghiệm DNA rồi. Ngoài ra, trên tờ giấy đó có viết một dãy số. Họ cũng không biết phải giải mã như thế nào nên đã đưa cho em đây.”
“Rồi sau đó cậu đã giải mã ra chưa?” Đôi mắt Tiêu Lãng mở thật to trông chờ một kết quả tốt đẹp.
Đường Đang Đang nhìn sang cậu, trong lời nói vẫn có vẻ hơi giận dỗi: “Mình là chúa lề mề mà, mình làm gì có được bản lĩnh lớn như vậy!”
Tiêu Vọng thấy hai người họ vẫn còn giận dỗi nhau như trẻ con vậy, biết rằng nỗi đau trong lòng Đường Đang Đang cơ bản đã vơi đi rất nhiều, cho nên anh cũng phần nào cảm thấy yên tâm.
Đường Đang Đang nói tiếp: “Không có những vật tham chiếu khác, thì kỳ thực em cùng không có khả năng phá giải một đoạn mật mã chuyên dụng như vậy. Có điều, việc này cũng thật may là, chỉ nhìn một cái em đã phát hiện ra đó là một dạng mật mã dùng chữ số để thay thế, được chuyển đổi từ hình thức mã hóa dạng thay thế ROT 13, tức là thay mỗi chữ cái bằng chữ thứ 13 sau nó trong bảng chữ cái mà các hacker vẫn hay sử dụng. Trước đây em cũng có hứng thú với cái này, nên đã từng chuyên nghiên cứu về nó. Cho nên, em đã thử dịch ra xem thế nào. Sau khi dịch ra đoạn mã, em liền biết ngay là mình đã dịch đúng.”
“Nội dung được dịch ra là gì?” Tiêu Lãng hỏi.
“Có lẽ là một câu nói: “Việc tiêu hủy dấu vết tại Đất cũ đang đi đến hồi cuối, Kiến chúa đã có thể sinh tồn mà không cần dựa vào thuốc, đã từ Điểm tạm thời di chuyển tới chỗ ngài.”
Đường Đang Đang nhìn vào một tờ giấy trắng đọc lên.
“Câu này có nghĩa là gì vậy?” Tiêu Lãng đứng bật dậy, nói, “Đất cũ là ở đâu? Điểm tạm thời lại là ở đâu? Còn cả Kiến chúa nữa? Đang làm thí nghiệm trên động vật hay sao?”
“Đất cũ và Điểm tạm thời hình như là chỉ hai địa điểm, hơn nữa dường như bọn chúng đang tiến hành tiêu hủy dấu vết ở nơi được gọi là Đất cũ?” Nhiếp Chi Hiên chau mày suy nghĩ.
Tiêu Vọng nói: “Không có căn cứ để khu biệt, chúng ta không thể tra ra được.”
“Ôi, lại hết cách rồi.” Tiêu Lãng thở dài một cái, rồi lại giống như nghĩ ra điều gì đó liền hỏi Đường Đang Đang, “Vừa rồi cậu nói có hai việc, vậy còn một việc nữa, đó là việc gì?”
“Chính là về chiếc máy tính bảng và chiếc USB.” Đường Đang Đang nói, “Mình đã vào được trong bộ nhớ của chiếc máy tính bảng xem qua, hệ thống về cơ bản đã bị phá hỏng, nhưng phần mềm được cài đặt bên trong, chỉ có bản đồ thôi.”
“Đúng vậy, chỉ cần thay đổi lắp đặt bên trong phần cứng một thiết bị thu nhận tín hiệu, kết hợp với phần mềm bản đồ, là có thể tiến hành định vị được rồi!” Tiêu Lãng nói, “Như vậy liệu chúng ta còn có thể định vị được tín hiệu của Người gác đêm đen tối nữa hay không?”
“Việc này cần có điều kiện là bọn chúng phải mở máy thì mới có thể thực hiện được.” Đường Đang Đang nói, “Ngoài hai thiết bị mà chúng ta đã tịch thu được ra, những thiết bị khác đều không có tín hiệu. Có điều, em đã kết nối chiếc máy tính bảng với một bộ máy của Sở Công an thành phố Nam An rồi. Nếu như chiếc máy tính bảng này có thể tiếp nhận được tín hiệu từ thiết bị liên lạc mới được mở máy, hệ thống cảnh báo của Sở Công an thành phố Nam An sẽ kêu lên.”
“Cái này cũng không có nhiều hy vọng.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Trước đây tôi đã từng nói, bọn chúng đã có sự phòng bị rồi, sẽ không mở máy ra để sử dụng thiết bị liên lạc nữa đâu. Hoặc có thể nói là, bọn chúng rất có khả năng đều đã khởi động chức năng tự hủy của các thiết bị liên lạc rồi.”
“Vậy còn chiếc USB thì sao? Chắc phải có phát hiện gì từ trong USB chứ?” Tiêu Lãng hỏi.
“Trong USB có hai thư mục tài liệu công khai và một thư mục ẩn.” Đường Đang Đang bật máy tính của mình lên, trình chiếu lên trên màn hình lớn, rồi nói, “Tiêu đề của thư mục tài liệu thứ nhất là một hình ngôi sao sáu cạnh, cũng là biểu tượng của Người gác đêm chúng ta. Tiêu đề của thư mục thứ hai là một chiếc cặp sách. Còn thư mục ẩn thì em không phát hiện thấy dấu hiệu của việc đã từng bị mở ra.”
“Đây chính là dữ liệu về bọn chúng rồi!” Tiêu Lãng nói, “Thư mục tài liệu đầu chắc chắn là những thành viên trưởng thành đã ‘đủ lông đủ cánh’, thư mục tài liệu sau chắc chắn là về các học viên, cũng chính là những thành viên chưa hoàn thành xong việc ‘biến đổi’. Còn thư mục ẩn kia vẫn chưa bị mở ra sao? Lẽ nào tên ‘Bác sĩ’ đã không phát hiện ra thư mục này?”
“Xem ra thì có thể là như vậy. Chỉ tiếc là, chiếc USB bị hư hại rất nghiêm trọng, thư mục tài liệu thứ hai không thể mở được nữa, còn thư mục ẩn kia em cũng mất rất nhiều thời gian mới giải mã mở được tầng mã thứ nhất, phát hiện ra bên trong còn có hai thư mục con nữa, một cái ghi là ‘nhiệm vụ số 1, cái kia ghi là ‘nhiệm vụ số 2’. Cả hai thư mục con này đều được tăng cường rất nhiều lớp bảo mật, việc giải mã vô cùng khó khăn, em cần có thêm một chút thời gian nữa mới có thể mở ra được.” Đường Đang Đang dường như đã quên mất cả chuyện giận đỗi, nhìn sang Tiêu Lãng với vẻ hơi rầu rĩ.
“Không sao, có thể mở ra thư mục thứ nhất cũng được rồi.” Tiêu Lãng hào hứng xoa xoa hai tay vào nhau.
“Trong thư mục tài liệu thứ nhất cũng có vấn đề.” Đường Đang Đang nói, “Rõ ràng là có thể nhìn thấy 17 file tài liệu, song chỉ có thể mở được 3 file. File thứ nhất là một file định dạng EXE. Văn bản này em đã phân tích rồi, là một chương trình thực thi do bọn chúng tự chế tạo ra, có thể mở ra chương trình thực hiện của các tài liệu khác. Các tài liệu khác thì đều có định dạng văn bản đặc thù riêng biệt, không thể mở ra được chỉ với những phần mềm thông dụng. Có thể là do file EXE này có vấn đề, sau khi em cài đặt vào máy, cũng chỉ mở được có hai văn bản.”
Nói xong, Đường Đang Đang liền trình chiếu lên trên màn hình lớn hai sơ đồ giấy xếp song song với nhau.
Trên hai tấm sơ đồ, đều có một hình ngũ giác, bên trong hình ngũ giác, dường như được chia thành năm phần đều nhau, mỗi một phần đều có đánh dấu ở các vị trí không giống nhau, năm điểm đánh dấu đó lại trực tiếp kết nối với nhau, tạo nên những hình thù không giống nhau.
“Đây là cái gì?” Nhiếp Chi Hiên nhìn xong nét mặt trở nên mơ hồ khó hiểu.
“Đây, đây chẳng phải chính là sơ đồ ‘ăn thịt gà’ hay sao?” Tiêu Lãng nói, “Chúng ta thường sẽ tiến hành thống kê trong khi chơi trò chơi. Ví dụ như lúc chơi trò ‘ăn thịt gà’ chẳng hạn, trong bảng thành tích chiến đấu cá nhân, có thể căn cứ theo những kết quả trò chơi của bạn để vẽ một sơ đồ số liệu hình ngũ giác có năm phần đều nhau. Căn cứ vào năm mục chỉ số là sống sót, tỉ lệ ăn thịt gà, tích điểm, chi viện, chiến đấu để vẽ thành một hình ngũ giác. Tóm lại, chính là việc tiến hành miêu tả một cách trực quan đối với từng thuộc tính cụ thể của mỗi cá nhân.”
“Cho dù là ‘ăn thịt gà’ hay là ‘giết gà’, thì xem ra những sơ đồ này chính là những miêu tả về năng lực của từng thành viên Người gác đêm đen tối. Có điều, mọi người có phát hiện ra không, bọn chúng nhiều nhất thì cũng chỉ có một hay hai mục chỉ số là rất cao, còn những chỉ số khác đều rất thấp.” Tiêu Vọng nói, “Điều này chứng tỏ rằng, bọn chúng cũng rất quan tâm đến sự biến đổi thuộc tính của mỗi cá nhân, càng chứng tỏ rõ ràng rằng bọn chúng đang làm các thí nghiệm y học. Cần phải kiên quyết ngăn chặn những loại thí nghiệm y học đi ngược với luân thường đạo lý, vi phạm pháp luật như thế này!”
“Hơn nữa, mọi người xem,” Đường Đang Đang dùng phần mềm thao tác một lúc rồi nói, “Phần mềm này chắc là có thể biên tập những sơ đồ này, chỉ cần có thể nhập mật mã của người quản lý là có thể tiến hành điều chỉnh các chỉ số bên trong.”
“Phải rồi, bọn chúng luôn luôn giám sát chặt chẽ sự thay đổi của những đứa trẻ, cho nên sẽ không sử dụng các dạng văn bản đơn giản ở chế độ chỉ có thể đọc.” Tiêu Vọng nói, “Vậy thì từng phần cụ thể trong hình ngũ giác đó đại diện cho cái gì, có thể nhìn ra được nếu đăng nhập vào phần mềm hay không?”
“Phần mềm này rất phức tạp, em không dám tùy tiện đưa ra phân tích.” Đường Đang Đang nói, “Em đã liên hệ với mấy người bạn trong giới thông tin mạng và đang chuẩn bị cùng nhau nghiên cứu thử xem sao, xem xem liệu có thể phá giải mật khẩu đằng sau những sơ đồ này hay không. Còn nữa, vì chiếc USB đã bị hư hại, em khôi phục lại nó cũng không được tốt lắm, nên em cũng muốn tiếp tục khôi phục hơn nữa xem sao, xem liệu có thể mở ra được hết tất cả những tài liệu này hay không.”
“Điều này rất quan trọng.” Tiêu Vọng gật đầu nói, “Chế độ vận hành của Gác đen cũng như hệ thống đánh giá các thành viên nội bộ của bọn chúng có khả năng đều ở trong những tài liệu này.”
“Cả một chương trình khôi phục cũng vô cùng phức tạp, vậy em đi xử lý luôn đây.” Đường Đang Đang gập máy tính xách tay lại, đứng dậy nói.
“Tối rồi, về nhà ngủ một giấc, sớm mai hãy xử lý.” Tiêu Lãng giọng nói rổn rảng nói với theo.
“Hứ.” Đường Đang Đang nửa cười nửa không trừng mắt lườm Tiêu Lãng sau đó quay người rời đi.
Tiêu Vọng lặng lẽ mỉm cười nhìn theo. Trải qua bao nhiêu ngày như vậy, giờ đây Đường Đang Đang mới bắt đầu dần dần trở lại là Đường Đang Đang của trước kia, anh cũng coi như là có thể vơi bớt một mối lo lắng bận tâm trong lòng, nếu không thì trong đầu anh, thực sự là có quá nhiều việc phải suy nghĩ.
Tâm trạng của Tiêu Vọng vừa mới được an ủi chút ít thì chuông điện thoại lại vang lên. Giọng nói của Trình Tử Mặc trong điện thoại đang rất hoảng hốt.
“Tôi vừa gửi định vị cho mọi người, Lăng Mạc xảy ra chuyện rồi! Nơi này, tôi cũng không biết là nơi nào nữa, hình như là một… viện phúc lợi ấy.”
3
“Kiến thức về cấp cứu thông thường như thế này, chắc em cùng phải biết chứ. Sau khi người ta ngất đi, đầu tiên phải kiểm tra xem ý thức của người bệnh có còn hay không, có thở không, có nhịp tim không. Chỉ khi nào không còn ý thức, không thở nữa, không có nhịp tim nữa, thì mới có thể làm CPR!” Nhiếp Chi Hiên hướng dẫn Trình Tử Mặc, “Lăng Mạc rõ ràng là vẫn đang thở, có nhịp tim, chứng tỏ là cậu ấy chỉ bị ngất đi mà thôi, em hoảng hốt nỗi gì chứ?”
“Chủ yếu là em căng thẳng quá thôi, cái nơi quái quỷ này xem ra thực sự khủng bố. Cậu ấy lại còn bị ngã, nên em có chút…” Trình Tử Mặc giải thích.
“Sợ hãi phải không?” Tiêu Lãng hóm hỉnh hỏi đùa.
“Không, tôi sợ cái gì chứ? Cậu cũng không nhìn xem tôi đã làm cái gì! Chỉ là tôi hơi căng thẳng một chút.” Trình Tử Mặc lườm Tiêu Lãng một cái.
“Làm bừa CPR, không những không có hiệu quả cấp cứu mà quan trọng là còn có khả năng gây tổn thương lần thứ hai cho người bệnh, ví dụ như gãy xương sườn chẳng hạn. Hậu quả nghiêm trọng nhất là, còn có thể khiến cho tim vốn đang hoạt động bình thường xuất hiện hiện tượng ức chế, dẫn tới tử vong.” Nhiếp Chi Hiên quay trở lại vẻ nghiêm túc.
“Em có thực hiện một lúc rồi cũng đã ý thức được điều này nên không tiếp tục nữa.” Trình Tử Mặc cúi đầu nhận sai. Trong mắt cô, Nhiếp Chi Hiên như là một người anh trai, càng giống như một người thầy nghiêm khắc.
“CPR là cái gì?” Tiêu Lãng hỏi.
“Hồi sức tim. À, nói một cách đơn giản chính là tạo lực ấn ngoài lồng ngực và tiến hành hô hấp nhân tạo.” Nhiếp Chi Hiên nói.
“Hô hấp nhân tạo?” Tiêu Lãng hỏi lại với vẻ chọc ghẹo.
“Đừng có nghĩ vớ vẩn, không có.” Trình Tử Mặc vội vàng nói.
“Rốt cục là chuyện như thế nào?” Tiêu Vọng vừa nhìn theo Nhiếp Chi Hiên và Tiêu Lãng đang dìu Lăng Mạc lên xe vừa hỏi Trình Tử Mặc.
Lăng Mạc và Trình Tử Mặc phụ trách phần công việc tại nơi ở của cô gái mù ở khu Tây Thị. Lãng Mạc vận dụng kiến thức tâm lý học của mình, hỗ trợ Trình Tử Mặc thăm dò tin tức từ cô gái mù. Tuy rằng cô gái kia là người mù, nhưng mặt mũi thanh tú, hơn nữa đầu óc cũng rất bình thường, nói chuyện với Trình Tử Mặc cũng không hề gặp chút trở ngại nào.
Lăng Mạc và Trình Tử Mặc mạo xưng là bạn của tên “Bác sĩ”, đến để chuyến lời tới cô gái rằng tên “Bác sĩ” thực sự rất bận, không thể đến thăm cô, vì thế đã dặn dò họ mang tới rất nhiều đồ dùng sinh hoạt hàng ngày. Cô gái mù lặng lẽ rơi lệ, nói rằng “Bác sĩ” đã lâu lắm rồi không về đây. Lần trước về đây, hắn còn lái xe của mình về. Tuy chiếc xe đó có cảm giác rất ồn ào, hơn nữa dù ở trong phòng nhưng cô gái mù vẫn có thể ngửi thấy trên xe dường như có mùi lạ, nhưng ít ra thì vẫn là xe của mình. Lần quay về đó, dường như cũng không nói chuyện với nhau bao nhiêu, tên “Bác sĩ” bận rộn ở trong sân mãi tới khuya, có lẽ là đã rửa xe, sau đó thì đi ngủ luôn. Khi cô gái còn chưa ngủ dậy, tên “Bác sĩ” đã rời đi rồi. Cô gái mù có cảm giác rằng tâm trạng của hắn đang rất nặng nề.
Có lẽ do cùng là phụ nữ có tuổi tác tương đồng, cho nên cô gái mù đó đã nói chuyện với Trình Tử Mặc tới gần hai tiếng đồng hồ, kể ra hết toàn bộ quá trình từ khi quen biết, tìm hiểu rồi yêu nhau giữa mình và tên “Bác sĩ”. Từ những chuyện mà cô gái mù hiểu biết về tên “Bác sĩ” có thể thấy cô ta hoàn toàn không biết hắn mắc hội chứng Down, cũng không nắm được những thông tin cụ thể về hắn. Cô gái mù chỉ biết hắn ta họ Điền, người ngoài hay gọi hắn là bác sĩ Điền. Hắn làm việc ở một bệnh viện lớn nào đó trong thành phố, công việc vô cùng vất vả bận rộn, thường xuyên phải đảm nhiệm công việc bác sĩ trực nội trú bệnh viện, cho nên không thể về nhà với cô luôn được. Nhưng cứ khi nào có thời gian là bác sĩ Điền sẽ chạy về nhà ngay, mang theo rất nhiều đồ dùng hàng ngày và đồ ăn vặt. Nói tóm lại, bác sĩ Điền đối xử với cô ta tương đối tốt. Đối với một cô gái có tính cách hướng nội, cha mẹ thì đã sớm qua đời, lại không nói chuyện giao lưu gì nhiều với hàng xóm xung quanh như cô mà nói, bác sĩ Điền quả thực giống như một dòng chảy ấm áp khiến cô có muốn cũng không thể rời xa.
Hỏi đi hỏi lại đều là những chi tiết về chuyện tình cảm và cuộc sống. Mà Lăng Mạc đoán chắc rằng, cô gái mù này thực sự không biết gì về tên “Bác sĩ”. Bởi vì thông qua những biểu cảm, động tác hay phản ứng rất nhỏ của cô, đều không phát hiện ra bất cứ dấu hiệu nói dối nào cả. Nếu đã như vậy, cũng không cần thiết phải tiếp tục cuộc nói chuyện nữa.
Sau khi lệnh lục soát được phê chuẩn, Lăng Mạc liền đề cập với cô gái mù về việc tên “Bác sĩ” muốn nhờ bọn họ tới tìm giúp một số đồ đạc. Cô gái mù cũng không giấu giếm gì chỉ vào phòng trong, rồi rất phối hợp chỉ dẫn Lăng Mạc tiến hành tìm kiếm trong căn phòng tên ‘Bác sĩ’ thường ở mỗi khi về ngôi nhà này.
Trong phòng đều là những đồ đạc vật dụng thông thường hàng ngày, Lăng Mạc và Trình Tử Mặc kiên nhẫn tìm kiếm các manh mối. Quân áo, giày dép, khăn mặt, bàn chải đánh răng, những đồ dùng này về căn bản dường như không nhận thấy có bất cứ điều gì khác thường. Tìm kiếm khoảng mười phút, bọn họ vẫn không tìm ra manh mối có giá trị nào cả.
Song cô gái mù ngược lại dường như cảm nhận thấy bầu không khí vừa chán nản lại vừa khó xử trong phòng, mới nói: “Thứ mà anh chị cần tìm, có phải là đồ vật mà bác sĩ Điền đã cất giấu đi không?”
“Đúng thế, lần này anh ấy bảo chúng tôi đem đồ về cho anh ấy, nhưng lại chẳng nói là cái gì cả.” Lăng Mạc vội vàng ứng phó trả lời lại. Thực ra trong lòng cậu cũng thừa biết rằng lời nói dối này mới ngốc nghếch kém cỏi làm sao.
Có điều cô gái mù dường như đã hết mực tin tưởng bọn họ sau cuộc nói chuyện vừa nãy, cho nên cô dò dẫm di tới chỗ chiếc giường đôi, thò người chui vào phía dưới gầm giường lôi ra một chiếc hộp vuông nhỏ.
“Hôm đó anh ấy về đây, rồi đem giấu ở chỗ này, anh ấy cho rằng tôi không biết, cho nên các anh cũng đừng nói gì với anh ấy nhé.” Cô gái mù mỉm cười nói.
Lăng Mạc nhìn chiếc hộp nhỏ bằng gỗ cũ kĩ hình vuông, quan sát rất kĩ xung quanh chiếc hộp, thậm chí còn đưa sát lại gần đầu mũi để ngửi thử.
“Đây là cái gì vậy?” Trình Tử Mặc khẽ lẩm bẩm, rồi chưa để Lăng Mạc kịp nói gì, cô đã đưa tay mở luôn chiếc hộp vuông ra.
Nếu như Trình Tử Mặc không phải là người am hiểu và có kiến thức sâu rộng, thì hẳn sẽ vứt cái hộp đi ngay lập tức khi vừa mở ra. Bên trong hộp là một đống xương trắng đã ngả vàng, là xương người.
“Đây là, hộp tro cốt à?” Trình Tử Mặc lúc này đã tránh xa khỏi cô gái mù, khẽ giọng nói với Lăng Mạc, “À, không phải tro cốt, là hộp đựng hài cốt đấy.”
Cũng không hiểu Lăng Mạc đang nghĩ ngợi điều gì, cậu chau mày nhìn chiếc hộp đựng xương trắng. Phần hài cốt rõ ràng sau rất nhiều năm đã hoàn toàn hóa xương trắng, đã sớm không còn mùi hôi thối nữa, thay vào đó, là thứ mùi ẩm mốc xuất hiện do để lâu trong môi trường ẩm ướt lạnh lẽo.
“Đây là hài cốt của một đứa trẻ!” Trình Tử Mặc đeo găng tay vào rồi bê từ bên trong hộp ra phần xương sọ được đặt ở trên cùng, xem xét kỹ càng rồi nói, “Xem ra, khoảng chừng mười tuổi. Tại sao tên ‘Bác sĩ’ này lại cất giữ hài cốt của một đứa trẻ từ nhiều năm trước như vậy? Mục đích là để làm thí nghiệm hay sao?”
Lăng Mạc lắc lắc đầu.
Bởi vì phần xương sọ đã được Trình Tử Mặc lấy ra khỏi hộp, bên trong chiếc hộp nhỏ hẹp bất giác trở nên rộng rãi hơn rất nhiều. Cũng chính bởi không gian bên trong bỗng nhiên rộng rãi ra như vậy, Lăng Mạc đã phát hiện ra bên dưới hài cốt hình như có lót một tờ giấy, hơn thế tờ giấy này không phải loại giấy thông thường, mà là một tấm bản đồ địa hình.
Lăng Mạc không kịp cả đeo găng tay, cứ thế trực tiếp thò tay vào trong hộp, lôi tấm bản đồ ra.
“Bản đồ địa hình?” Trình Tử Mặc cũng cực kỳ mẫn cảm với địa hình, cô đứng bên cạnh Lăng Mạc và quan sát tấm bản đồ địa hình.
Trên tấm bản đồ địa hình có chú thích tuyến đường của một số con đường nhỏ, đầu mỗi con đường nhỏ đều vẽ một vòng tròn màu đỏ, bên trong những vòng tròn đó lại có mười mấy hình cây thập tự giá màu đỏ, trong đó có một cây thập tự giá được đánh dấu khác đi bằng màu xanh.
“Cái này, cái này đều vẽ những gì vậy?” Trình Tử Mặc nói, “Sao lại có nhiều dấu cộng thế?”
Lăng Mạc vẫn im lặng không nói gì, chau mày nhìn chăm chú vào tấm bản đồ địa hình, trông cứ như là đã hóa đá vậy.
“Xe mô tô, xỉ than, huyện An Kiều, thị trấn Kiều Nam.” Lăng Mạc chau mày xem xét xung quanh.
“Nghĩa là gì vậy?” Trình Tử Mặc hỏi.
“Còn nhớ vụ án Bóng ma cao tốc mà chúng ta đã từng xử lý không?” Lăng Mạc hỏi.
“Còn nhớ chứ, rồi sao nữa?”
“Trong quá trình xử lý vụ án, khi chúng ta đi điều tra, đã từng đến doanh nghiệp khai thác khoáng sản để xem bản đồ địa hình của tất cả các mỏ khai thác khoáng sản quốc doanh tại huyện An Kiều.” Lăng Mạc nói.
“Rồi sao nữa?” Trình Tử Mặc nghiêng đầu hỏi.
“Địa hình này có đặc điểm riêng biệt, ba ngọn núi, phần địa hình lõm xuống là hồ nước, tôi vẫn nhớ.” Lăng Mạc giải thích ngắn gọn.
“Đừng đùa chứ! Bản đồ địa hình của tất cả các mỏ khoáng sản! Mà đã lâu như vậy rồi! Cậu vẫn còn nhớ à?” Trình Tử Mặc hoàn toàn không tin.
Lăng Mạc không giải thích, cũng không để cô kịp nói gì thêm, lôi cánh tay áo của Trình Tử Mặc kéo cô đi ra ngoài.
“Này, cậu thực sự vẫn còn nhớ sao? Cậu có phải ma quỷ không đấy? Còn nữa, cậu không định thông báo cho bọn họ à?” Trình Tử Mặc hỏi.
“Chúng ta đi xem trước đã, nếu như tôi suy đoán chính xác thì hãy nói.” Lăng Mạc trả lời ngắn gọn rồi kéo Trình Tử Mặc đến bên chiếc xe ô tô, sau đó lái chiếc Pikachu đi về hướng huyện An Kiều.
“Nói thật nhé, với tấm bản đồ địa hình vẽ tay này, cậu có thể đối chiếu được với tấm bản đồ thật sự mà mới chỉ xem qua một chút từ mấy tháng trước sao?” Trình Tử Mặc hỏi.
“Tôi cảm thấy chắc là chính xác.” Lăng Mạc lắc lắc đầu, khuôn mặt có vẻ như đang rất đau đớn.
“Sắc mặt cậu trắng bệch ra thế, không sao chứ?” Trình Tử Mặc đưa tay sờ trán Lăng Mạc, không thấy nóng.
Lăng Mạc nghiêng người sang một bên né tránh, nói: “Ngồi cho cẩn thận.”
Sau khoảng một tiếng lái xe, chiếc Pikachu đã tới một mỏ khai thác than của thị trấn Kiều Nam huyện An Kiều. Các khu mỏ than thông thường đều thuộc địa bàn của doanh nghiệp khai thác khoáng sản, không thuộc địa hạt quản lý của chính quyền địa phương. Để tránh việc đánh rắn động cỏ, Lăng Mạc quyết định không tới mỏ than để xác minh tính chân thực của tấm bản đồ. Cậu lấy ra tấm bản đồ địa hình được cất trong hộp hài cốt và chăm chú xem xét, sau đó nhìn trước ngó sau phân biệt phương hướng.
Một lúc sau, Lăng Mạc chỉ vào một con đường nhỏ, nói: “Nào, đi theo hướng này.”
“Con đường này thật sâu quá, trời tối đến nơi rồi, cậu xem liệu có nên thông báo với bọn họ hay không?” Trình Tử Mặc nói.
“Cậu là cảnh sát, mà cậu sợ sao?” Lăng Mạc hỏi ngược lại.
“Chỗ này có gì đáng sợ chứ.” Trình Tử Mặc ra vẻ cứng rắn, rồi cùng với Lăng Mạc men theo con đường nhỏ hướng tới ngọn núi nhỏ phía xa nhìn không được rõ nét.
Càng đi, Lăng Mạc càng trở nên trầm lặng hơn, biểu cảm của cậu cũng ngày càng nặng nề, hoặc có thể nói là càng thêm đau đớn. Sau khi đi xuyên qua hai dòng suối nhỏ, vượt qua một ngọn núi nhỏ, bọn họ đi đến một khu rừng nhỏ. Mà khu rừng nhỏ này, rõ ràng là một khu mộ hoang. Mười mấy đống đất nằm rải rác trong rừng cây, tuy không có bia mộ nhưng cũng có thể đoán được đó là những ngôi mộ hoang không người chăm sóc.
Biểu cảm của Lăng Mạc càng thêm đau đớn, cậu loạng choạng đi đến trước một đống đất đã được đào lên, quỳ sụp xuống, rồi nhẹ nhàng dùng tay xoa xoa đám đất bên trên, nói: “Không sai được, đây có lẽ là nơi chôn cất thi thể trong đại bản doanh của Gác đen. Tên ‘Bác sĩ’ đã lấy trộm từ đây một bộ hài cốt được mai táng rất nhiều năm rồi.”
“Bọn chúng phải chôn cất những thi thể nào?” Trình Tử Mặc cảm thấy khó hiểu.
“Không còn xa nữa.” Lăng Mạc không trả lời câu hỏi của Trình Tử Mặc, cậu dường như phải lấy hết sức mới có thể lại đứng dậy được, rồi dẫn theo Trình Tử Mặc đi xuyên qua rừng cây, men theo con đường nhỏ lên tới một triền núi nhò. Vị trí này ở trên cao, nên tầm nhìn rất tốt.
Tuy đứng trong bóng đêm nhưng bọn họ dường như vẫn có thể nhìn thấy phía xa có một khu nhà nhỏ, bên trong có một tòa nhà ba tầng, nhưng do cả khuôn viên khu nhà cũng như tòa kiến trúc đều không có bất cứ ánh đèn nào, cho nên nhìn cũng không được chân thực lắm.
Lăng Mạc giơ cánh tay chỉ về khu nhà nhỏ phía xa, lắc lư mấy cái, muốn nói gì đó, nhưng lại không nói ra, lao đầu ngã rạp xuống đất.
Từ đó mới xảy ra sự việc lúc nãy.
“Tên tiểu tử Lăng Mạc không sao chứ?” Tiêu Lãng bò trên bãi cỏ, nhìn về phía khu nhà nhỏ cách đó không xa, “Cậu ta không thể xảy ra chuyện gì được.”
Nhiếp Chi Hiên trầm mặc một hồi, rồi nói: “Hiện giờ còn chưa rõ thế nào, anh trai cậu sẽ chăm sóc cậu ấy cẩn thận, sau khi tiến hành kiểm tra thăm khám toàn diện ở bệnh viện mới có thể biết được nguyên nhân tại sao cậu ấy lại đột nhiên ngất đi như vậy.”
Không lâu sau, Trình Tử Mặc từ phía sau lom khom đi tới nói: “Em đã đi điều tra rồi, có công nhân ở gần đây nói, đây là một viện phúc lợi.”
“Viện phúc lợi à? Tại sao ở khu mỏ lại có viện phúc lợi nhỉ?” Nhiếp Chi Hiên kinh ngạc hỏi, ngay sau đó nghĩ ngợi một lát rồi tiếp lời, “Địa bàn khu mỏ than không trực thuộc sự quản lý của chính quyền địa phương, nếu như ở đây thực sự có xây dựng một viện phúc lợi, thì rất có khả năng sẽ ở trạng thái ‘hai không quản’ - doanh nghiệp mỏ không có thời gian quản còn chính quyền địa phương thì không có quyền quản.”
“Trong viện phúc lợi thì phải có trẻ con, đó là chuyện hết sức bình thường.” Trình Tử Mặc bổ sung thêm.
“Ừ, đúng vậy, nơi này chính là đại bản doanh của Người gác đêm đen tối.” Tiêu Lãng khẳng định, “Chính là nơi được gọi là Đất cũ gì đó, hay là Điểm tạm thời nhỉ? Chúng ta có nên mau chóng vào trong xem xét hay không? Xem xem ở bên trong rốt cuộc có phải là Đất cũ đã được xóa sạch mọi dấu vết cuối cùng, hay chính là Điểm tạm thời nơi ‘Kiến chúa’ ẩn náu?”
“Có lý, đây cũng chính là nguyên nhân mà tên ‘Bác sĩ’ phải đào bộ hài cốt lên, có thể là phải ‘đưa’ một người nào đó đi.” Nhiếp Chi Hiên bất chợt hiểu ra, “Không biết bọn chúng đã kịp xóa sạch mọi dấu vết hay chưa?”
“Cảnh sát đặc nhiệm đã vào vị trí cả chưa?” Tiêu Lãng hỏi.
Trình Tử Mặc gật đầu.
Tiêu Lãng một tay lấy súng ra, một tay cầm bộ đàm, nói: “Hành động!”
Trong bóng đêm, xung quanh khu nhà nhỏ yên tĩnh, không biết từ bao giờ đã xuất hiện rất nhiều cảnh sát đặc nhiệm trang bị súng tiểu liên cỡ nhỏ. Họ triển khai theo đội hình chiến thuật truy bắt nhanh chóng tiến sát khu nhà. Không lâu sau, toàn bộ khu vực tòa nhà đã bị bao vây phong tỏa.
Tiêu Lãng một tay cầm súng sẵn sàng, dẫn theo một đội cảnh sát đặc nhiệm từ lối cổng chính của khu nhà nhỏ phá cửa xông vào, nhanh chóng tiến hành lục soát mọi ngóc ngách cũng như toàn bộ ba tầng lầu của tòa nhà.
Thế nhưng, toàn bộ khu nhà cô quạnh lạnh lẽo này đã sớm trống rỗng không có một ai. Ngoại trừ một số đồ dùng sinh hoạt hàng ngày còn sót lại, căn bản không thể nhìn ra được nơi đây đã từng có người ở.
Khu nhà không lớn, nhưng từ những dấu vết lưu lại trên mặt đất có thể thấy, trong khuôn viên khu nhà đã từng lắp đặt không ít máy móc, vì lúc này các loại máy móc đều đã biến mất, cho nên cũng không có cách nào suy đoán được rốt cuộc những máy móc đó là những loại máy nào. Nhưng từ những dấu vết hố sâu lưu lại trên mặt đất có thể thấy được, nhất định không phải là những loại giống như đồ chơi cầu trượt của trẻ em.
Ở một góc khu nhà là một tòa nhà kiến trúc ba tầng, hệ thống điện vẫn hoạt động bình thường. Tiêu Lãng và các cảnh sát đặc nhiệm bật hệ thống đèn điện lên, tiến hành lục soát lần lượt cả ba tầng nhà. Sau khi đèn được bật lên, thứ đầu tiên đập vào mắt mọi người là ba chữ lớn “Người”, “gác”, “đêm “ trên bức tường. Trước kia không biết ba chữ này được làm từ chất liệu gì, nhưng hiện giờ sau khi bị dỡ đi, trên tường vẫn đang còn lưu lại dấu vết viền xung quanh của ba chữ ở đó.
Tại tầng 1 và tầng 2 của tòa nhà ba tầng có rất nhiều phòng khác nhau, trong các phòng đều có treo bảng đen trên một mặt tường. Xem ra trông như những phòng học. Trong các phòng học lại không thấy có bàn ghế học sinh, nhưng từ các dấu vết để lại trên mặt đất có thể thấy được, trên sàn có lẽ từng được bố trí các tấm thảm xốp, chỉ là hiện giờ đều đã bị dỡ bỏ hết. Từ những dấu vết bụi bặm còn lưu lại có thể phán đoán, những tấm thảm xốp này mới dỡ bỏ đi chưa được bao lâu.
Những căn phòng trên tầng 3 có lẽ đều là phòng ngủ, những chiếc giường gỗ hai tầng trong các phòng đều không bị dỡ đi, nhưng toàn bộ chăn màn thì đều đã biến mất. Những chiếc giường gỗ cũng có sự khác biệt, một nửa số căn phòng đặt những chiếc giường loại nhỏ, có lẽ là dành cho những đứa trẻ vị thành niên, còn một nửa số căn phòng còn lại thì đặt những chiếc giường cỡ lớn, dành cho người đã trưởng thành.
Trong những căn phòng dành cho người đã trưởng thành, còn có một số tủ để tài liệu được xếp thành dãy, giấy tờ tài liệu đều đã được mang đi. Nhưng từ một số giấy tờ còn vương vãi trên sàn nhà cho thấy, lần di dời này được tiến hành rất vội vàng.
Cuối hành lang tầng 3 có hai căn phòng khác hẳn với các phòng còn lại vì đều được lắp đặt cửa chống trộm bằng sắt. Chỉ có điều khóa cửa chống trộm bằng sắt kiểu cũ này đối với Trình Tử Mặc mà nói thực sự chỉ như mấy thứ đồ chơi của trẻ con.
Mặc dù Trình Tử Mặc nhanh chóng mở ra cánh cửa chống trộm của hai căn phòng, nhưng mọi người vẫn có phần thất vọng. Bởi vì cũng giống như các căn phòng khác, cả hai gian phòng này không chỉ không có ai ẩn náu ở bên trong, hơn thế đồ đạc bên trong cũng đều đã được di chuyển đi hết.
Tuy nhiên, từ những dấu vết còn sót lại, hai căn phòng này quả không đơn giản. Một căn trong đó không giống phòng ngủ mà giống như một văn phòng làm việc. Tuy bàn làm việc và tủ đựng tài liệu đều đã được chuyển đi, nhưng trên tường và mặt đất vẫn còn lưu lại dấu tích rất rõ ràng, ở căn phòng còn lại thì chỉ có một chiếc giường.
Chiếc giường này không bị chuyển đi nhưng cũng có thể thấy đã bị hoen gỉ loang lổ. Với kinh nghiệm của Nhiếp Chi Hiên thì có thể thấy rằng, chí ít chỉ có những bệnh viện từ hai mươi năm trước mới sử dụng loại giường bệnh này. Bề mặt giường làm bằng lưới sắt, nửa phía trên có thể điều chỉnh, có thể dùng tay nắm xoay điều khiển lên xuống một góc không lớn.
Xung quanh giường có lẽ đã từng để các loại máy móc thiết bị, hiện giờ vẫn còn lưu lại dấu vết bụi bẩn xung quanh giường, đương nhiên, lúc này máy móc thiết bị cũng đều đã chuyển đi hết cả.
Nhiếp Chi Hiên dường như nghĩ ra điều gì đó, anh dùng thiết bị phát hiện mẫu xét nghiệm sinh vật soi chiếu lên bề mặt chiếc giường bằng lưới sắt cũ kĩ, sau đó lấy từ trong hòm vật chứng ra những chiếc bông tăm, lau phết cẩn thận để lấy mẫu ở một vài vị trí trên giường.
“Đi thôi, bọn chúng thật quá giảo hoạt, bất luận việc tiêu hủy dấu vết đã hoàn thành hay chưa, ít nhất ở đây cũng không còn ai nữa.” Tiêu Lãng thu súng lại, thất vọng nói, “Chúng ta quay về kiểm tra lại những manh mối tìm kiếm được ở đây ngay trong đêm nay luôn, xong xuôi sẽ ngồi lại bàn bạc với nhau.”
4
Hai giờ rưỡi sáng, trong phòng họp của tổ chức Người gác đêm.
Trình Tử Mặc phát biểu trước tiên: “Viện phúc lợi này nằm ở khu vực chính giữa của ba khu mỏ, cho nên nó không chỉ thuộc địa hạt ‘hai không quản’ giữa doanh nghiệp khai thác khoáng sản và chính quyền, thậm chí còn nằm trong khu vực ‘ba không quản’ của cả ba khu mỏ này. Vì địa hình nằm ở khu vực xa xôi hẻo lánh, nên mặc dù là công nhân mỏ ở xung quanh đây cũng đều không biết rõ lắm về tình hình bên trong. Có điều, theo như những gì tôi điều tra được thì, có mấy công nhân mỏ lớn tuổi phản ánh rằng viện phúc lợi này tồn tại ở đây ít nhất cũng đã hai mươi năm nay rồi, mặc dù trong suốt thời gian đó nó cũng không có tiếp xúc gì quá nhiều với thế giới bên ngoài cả.”
“Trùng khớp với thời gian thành lập của tổ chức Người gác đêm đen tối.” Tiêu Vọng gật đầu xác nhận, “Thế nên, đây chính là nơi được gọi là ‘Đất cũ’ như trong bức thư kia nói đến, cũng chính là đại bản doanh đã tồn tại hai mươi mấy năm nay trên thế gian này của Gác đen. Thế nhưng, còn Điểm tạm thời thì nằm ở đâu? ‘Kiến chúa’ lại là cái gì nữa?”
“Hoàn toàn không tiếp xúc với thế giới bên ngoài, điều này là chuyện không thể nào xảy ra chứ nhỉ?” Tiêu Lãng hỏi.
Trình Tử Mặc gật gật đầu, nói: “Đúng vậy, những việc ví dụ như là tới khu mỏ nộp tiền điện nước gì đó, đều do một người phụ nữ đứng tuổi đi làm. Theo như những gì mọi người miêu tả thì, cũng là một người bình thường đến mức không có bất cứ điểm gì đặc trưng riêng biệt cả. Song sự tiếp xúc với thế giới bên ngoài cũng chỉ dừng lại ở đó. Tranh thủ trước giờ đi ngủ, tôi đã điều tra hỏi thăm khoảng hơn hai chục người ở khu vực các mỏ xung quanh, thì kết quả cơ bản thu được là như vậy. À, còn có một công nhân mỏ phản ánh là, mấy ngày hôm nay thường xuyên có xe tải và xe chở rác dừng trước cửa viện phúc lợi, tôi đoán có lẽ là di chuyển đồ đạc mà thôi. Đáng tiếc là, xe tải xuất hiện trong khu mỏ thì quá nhiều, các công nhân mỏ về cơ bản không thể nhớ được đặc trưng của những chiếc xe tải là gì, càng không cần nói tới biển số xe nữa.”
“Cho dù người bên ngoài hiểu biết về bọn chúng như thế nào, thì có lẽ chúng ta cũng có phán đoán của riêng mình.” Tiêu Vọng nói, “Người gác đêm đen tối núp dưới danh nghĩa viện phúc lợi, bí mật nuôi dưỡng đào tạo những đứa trẻ do ảnh hưởng của chất dẫn nên xuất hiện các triệu chứng biến đổi gen rồi bị bọn chúng bắt cóc về. Chúng không chỉ tiến hành cải tạo và biến đổi gen của những đứa trẻ này, mà còn tiến hành huấn luyện và tăng cường những năng lực biến đổi của đám trẻ. Bọn chúng tiến hành tẩy não cho bọn trẻ từ khi còn nhỏ, đến mức khiến cho bọn trẻ hoàn toàn kiên định với lý tưởng ‘Thay trời hành đạo’. Trong quá trình cải tạo gen, có mười mấy đứa trẻ đã phải thiệt mạng, rồi được mai táng trong khu rừng hẻo lánh cách đó không xa. Tổ chức Người gác đêm đen tối có những người chuyên trách ở tại viện phúc lợi để đảm nhiệm việc huấn luyện, quan sát, kiểm tra đánh giá đám trẻ, đồng thời căn cứ theo những thay đổi về chỉ số của đám trẻ để điều chỉnh kỹ thuật biến đổi. Tuy rằng Thôi Chấn hay tên ‘Bác sĩ’ có thể là thủ lĩnh tại đại bản doanh Người gác đêm đen tối của bọn chúng, nhưng về trình độ kỹ thuật của bọn chúng, có lẽ được quyết định bởi đại Boss đứng phía sau, và cho đến giờ chúng ta vẫn chưa nắm được manh mối gì về kẻ này, song rất có khả năng hắn đang giấu mình tại thành phố Văn Cương. Điều này, có thể phán đoán được thông qua dung dịch máu xét nghiệm do tên ‘Bác sĩ’ gửi đến thành phố Văn Cương.”
“Đúng vậy.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Từ một số tài liệu còn lưu lại ở viện phúc lợi, chúng ta có thể xác minh chứng thực cho những suy đoán này. Các cậu xem.”
Nhiếp Chi Hiên lấy từ trong kẹp tài liệu ra mấy tờ giấy. Mấy tờ giấy này đều được lựa chọn ra từ hàng loạt tài liệu còn vương vãi lại ở viện phúc lợi.
Trên một tờ giấy trong số đó, là một hình ngũ giác được vẽ bằng tay, hình vẽ vô cùng giống với tài liệu mà Đường Đang Đang đã giải mã ra được, ở một tờ giấy khác, có viết các thể loại danh từ, trông lại càng giống một loại đạo cụ để tiến hành trắc nghiệm đánh giá về trí nhớ. Tờ giấy thứ ba, là một bản sơ đồ kết cấu thiết kế máy móc công nghiệp phức tạp, tuy không nhìn ra được là dùng vào việc gì, nhưng có lẽ là một loại máy móc nào đó do thành viên của Gác đen thiết kế. Tờ giấy thứ tư cũng là tài liệu có giá trị nhất, nhìn có vẻ như là một loại báo cáo trình lên cấp trên xin phê chuẩn. Phần họ tên của người báo cáo đã bị xóa mờ, cho nên không còn rõ nét, nhưng phần ký tên của mấy người phê chuẩn thì vẫn còn giữ lại được. Có tất cả ba người phê chuẩn, căn cứ theo thứ tự, đầu tiên là tên “Bác sĩ”, sau đó đến “Giun dẹp”, và cuối cùng là một chữ số La - tinh “8”.
“‘Giun dẹp’ chắc chắn là Thôi Chấn rồi.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Loài động vật này có năng lực tự hồi phục mạnh mẽ, còn nhớ trước đây chúng ta đã từng nói về việc năng lực tự hồi phục của Thôi Chấn rất mạnh không?”
Nếu phán đoán của Nhiếp Chi Hiên không sai, tên “Bác sĩ” chính là thuộc hạ cấp dưới của Thôi Chấn, và phía bên trên Thôi Chấn, còn có một “lãnh đạo” nữa. Chữ ký của kẻ đứng đầu này lại càng giống như là đọc phê duyệt vậy, chỉ là vẽ hai vòng tròn liền sát với nhau.
“Còn nữa, từ mười mấy bộ hài cốt được đào lên cho thấy, tất cả đều là hài cốt của những đứa trẻ ở độ tuổi từ 6 đến 11 tuổi. Thời gian được chôn cất cũng không giống nhau, từ mười mấy năm trước cho đến khoảng một năm trở lại đây.” Nhiếp Chi Hiên đau lòng nói, “Nếu như tôi phán đoán không sai, những đứa trẻ này có lẽ là tử vong do thí nghiệm bị thất bại. Trong số mười mấy bộ hài cốt, chúng tôi phát hiện thấy có bốn đứa trẻ trên người còn lưu lại rất nhiều dấu vết xương gãy đã liền lại. Tôi cho rằng, điều đó có liên quan đến quá trình huấn luyện khắc nghiệt của tổ chức Người gác đêm đen tối.”
“Có biết được nguyên nhân dẫn đến cái chết của những đứa trẻ hay không?” Tiêu Vọng cũng không che giấu nổi sự phẫn nộ và bi thương trong lòng, hỏi tiếp.
“Không có cách nào biết được.” Nhiếp Chi Hiên nói.
“Chúng ta phải mau chóng tóm được tên ‘Lão Bát’ này mới được.” Tiêu Lãng nói một cách cương quyết, “Chỉ có như vậy mới có thể nhanh chóng giải cứu được những đứa trẻ còn lại.”
Vừa nói dứt lời đã thấy Bác Như Hy đẩy cửa bước vào.
“Mẹ, sao mẹ lại tới đây?” Tiêu Lãng đứng dậy.
Bác Như Hy hai mắt đỏ hoe, thậm chí còn có vẻ hơi sưng mọng lên. Qua dáng đi không được tự nhiên của bà cho thấy, có lẽ là chứng bệnh cũ thoát vị đĩa đệm lại tái phát rồi.
“Mẫu vật DNA được gửi đến xét nghiệm đã cho kết quả rồi.” Bác Như Hy nói, “Việc nghiêm trọng liên quan đến đại sự, mẹ cảm thấy nên đến nói trực tiếp với các con thì tốt hơn.”
“Có phát hiện gì hay sao ạ?” Tiêu Lãng kéo ghế để mẹ ngồi xuống, rồi nhẹ nhàng đấm bóp lưng cho mẹ.
“Phát hiện lớn đấy.” Bác Như Hy nói, “Mẫu vật xét nghiệm DNA mà các con thu được trên bề mặt chiếc giường tại hiện trường và mẫu xét nghiệm DNA dung dịch máu chứa trong ống ly tâm ở bên trong bưu kiện chuyển phát nhanh được đối chiếu trùng khớp với nhau.”
“Là DNA của một đứa trẻ bị bắt cóc nào hay sao ạ?” Tiêu Lãng vội hỏi.
Bác Như Hy nhìn cậu con trai nhỏ, lắc lắc đầu rồi nói: “Là của Lão Đổng.”
Tiêu Lãng trong lúc kinh ngạc dùng lực hơi quá tay, đấm mạnh khiến Bác Như Hy nhăn mặt lại. Cậu vội vàng xoa xoa lưng cho mẹ, nói: “Việc này… việc này làm sao có thể xảy ra được? Thầy Đổng thực sự vẫn chưa chết ư?”
“Xem ra, thực sự là vẫn chưa chết.” Nhiếp Chi Hiên cúi đầu trầm tư suy nghĩ.
“Chẳng lẽ, ‘Lão Bát’ chính là thầy Đổng sao?” Tiêu Lãng nói, “Thầy Đổng mới là đại Boss đứng phía sau của Người gác đêm đen tối?”
“Không thể nào, thầy Đổng đã mất cả tứ chi, làm sao ký tên được?” Nhiếp Chi Hiên nói.
“Vậy, có khả năng là chi giả.” Tiêu Lãng nhìn vào phần chân tay giả của Nhiếp Chi Hiên nói.
“Không, chúng ta đã từng phán đoán rằng, tên đại Boss phía sau đã chỉ thị cho tên ‘Bác sĩ’ giết hại Thôi Chấn. Nếu thực sự thầy Đổng là đại Boss phía sau, thì sao ông ấy có thể làm những chuyện không phải như vậy với con gái ruột của chính mình chứ? Hổ dữ không ăn thịt con! Hơn nữa, Thôi Chấn cũng là vì báo thù cho thầy Đổng và Đổng Lạc nên mới dần dần bị lộ thân phận, mà nguyên nhân của việc chia rẽ nội bộ trong Người gác đêm đen tối cũng chính từ việc Thôi Chấn đang dần dần bị lộ thân phận như vậy! Điều này về mặt logic mà nói thực sự không thuyết phục.” Tiêu Vọng phân tích.
“Điều này thì cũng không nói chắc được.” Tiêu Lãng nói, “Nếu đã là kẻ xấu, thì cũng có thể là xấu xa đến mức mà chúng ta không thể tưởng tượng nổi!”
“Nhưng mà, thầy Đổng không hiểu biết gì về gen cả, ông ấy không thể nào nắm vững được kỹ thuật cải tạo gen.” Nhiếp Chi Hiên nói.
“Cho dù là ông ấy đã thuê người có hiểu biết về gen, hay là tự học về gen đi nữa, thì những chuyện này đều có thể lý giải được.” Tiêu Lãng nói, “Dù gì đối phương cũng đã đặt tên cho tổ chức của chính mình là ‘Người gác đêm’, nếu như không phải là người có tình cảm với Người gác đêm, hà cớ gì phải làm như vậy chứ?”
“Lão Đổng có lẽ không phải là người như vậy.” Bác Như Hy nói, “Cho dù là ông ngoại của con biết được chuyện này, ông cũng sẽ tin chắc rằng thầy Đổng không thể làm ra những chuyện như vậy.”
Vì không ai thuyết phục được ai, cả phòng họp bỗng chốc chìm trong yên lặng.
“Mẹ, mẹ mau về nghỉ ngơi đi! Mẹ xem mẹ kìa, mới đây mà đã già đi cả chục tuổi rồi đấy, trông cứ như đã 40 tuổi rồi ý!” Tiêu Lãng nói xen vào.
“Con cũng hơn 20 rồi, mẹ con còn mới 30 hay sao?” Bác Như Hy cười khe khẽ vỗ vào gáy Tiêu Lãng.
Bầu không khí nặng nề căng thẳng nhờ có mấy lời nói chen vào của Tiêu Lãng nên cũng giảm bớt đi ít nhiều.
“Mọi người về nghỉ cả đi, giữ gìn sức khỏe. Cách mạng còn chưa thành công, các đồng chí vẫn còn phải tiếp tục cố gắng.” Tiêu Vọng nói, “Xem ra, đối thủ của chúng ta phức tạp hơn chúng ta tưởng tượng rất nhiều. Nếu chúng ta muốn quăng một mẻ lưới quét sạch hết bọn chúng, thì con đường chúng ta đi còn rất dài và đầy chông gai.”
“Chúng tôi về nghỉ ngơi? Thế còn cậu thì sao?” Nhiếp Chi Hiên giơ tay lên xem đồng hồ.
“Em phải đi tới bệnh viện, Lăng Mạc vẫn còn đang được kiểm tra toàn diện.” Tiêu Vọng nói, “Bác sĩ nói, có khả năng não cậu ấy có chút vấn đề, cho nên đang phải tiến hành kiểm tra rất nhiều thứ. Em đoán hiện giờ chắc cũng sắp có kết quả rồi. Em thấy không yên tâm nên phải qua đó xem sao.”
“Vậy tôi cũng đi.” Trình Tử Mặc, Nhiếp Chi Hiên và Tiêu Lãng cùng đồng thanh đáp lời.
Ba giờ sáng, trong khu khám bệnh của bệnh viện quốc lập thành phố Nam An đã không còn vẻ ồn ào náo nhiệt thường ngày. Ngoại trừ bộ phận cấp cứu ra, các phòng khám khác đều đã nghỉ khám bệnh, cho nên toàn bộ lối đi trong khu đều tối om om.
Dưới sự điều tiết của Tiêu Vấn Thiên, giám đốc bệnh viện thành phố đích thân tăng ca, rồi cho mời đến cả người phụ trách khoa Ngoại thần kinh, khoa Chẩn đoán hình ảnh, để cùng thực hiện kiểm tra toàn diện cho Lăng Mạc. Lúc này, toàn bộ các kết quả kiểm tra đều đã làm xong, mấy người đang ngồi bên trong phòng họp của khu khám bệnh. Giám đốc bệnh viện thành phố, chủ nhiệm khoa Ngoại thần kinh, chủ nhiệm khoa Chẩn đoán hình ảnh sắc mặt đều rất mệt mỏi, ngồi đối diện với nhóm Tiêu Vọng, trên mặt bàn họp bày ra một loạt các tài liệu kiểm tra.
Nhiếp Chi Hiên cầm trên tay một tập báo cáo, giở xem từng trang một.
“CT, MRI, DSA[*], ôi trời ơi, mấy thứ này là những gì vậy? Làm bác sĩ thật là mệt.” Tiêu Lãng nói, “Nếu là cháu, thì cháu chỉ biết mỗi CT là cái gì thôi. Chú giám đốc bệnh viện, chú nói trước cho cháu biết với, tên tiểu tử Lăng Mạc vẫn còn sống chứ ạ?”
Sắc mặt của giám đốc bệnh viện tuy còn rất mệt mỏi nặng nề, song vẫn nhẹ nhàng nói: “Cũng chưa đến nỗi thế, chưa đến nỗi thế, não bộ có hiện tượng xuất huyết chút ít, dẫn đến hôn mê tạm thời. Có thể ngày mai là tỉnh lại thôi.”
“Xuất huyết não mà còn không nghiêm trọng ạ?” Tiêu Lãng há hốc mồm.
“Nếu lượng xuất huyết ít thì quả thực không có vấn đề gì.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Nếu như là hiện tượng xuất huyết não do chấn thương bên ngoài gây ra, thì cũng chỉ là một dạng tổn thương nhẹ.”
“Chà, tình trạng của cậu ấy hiện nay không phải do chấn thương bên ngoài gây ra.” Giám đốc bệnh viện nói, “Đây là một dạng xuất huyết não tự phát.”
“Nhưng cậu ấy mới có hơn 20 tuổi.” Nhiếp Chi Hiên sắc mặt kinh ngạc nói, “Không lẽ lại là dị dạng mạch máu não hay sao?”
“Tình trạng của bệnh nhân này cũng tương đối kỳ lạ.” Sắc mặt giám đốc bệnh viện vẫn rất nghiêm trang, “Các cậu đừng sốt ruột, chúng ta từ từ nói chuyện.”
“Chúng cháu vẫn muốn được biết trước rằng, rốt cuộc là cậu ấy ra sao rồi, có chắc chắn là sẽ không nguy hiểm đến tính mạng, không để lại di chứng gì về sau hay không?” Tiêu Vọng ngắt lời giám đốc bệnh viện.
“Ừm, nói thế nào nhỉ.” Chủ nhiệm khoa Ngoại thần kinh trông thấy ánh mắt của giám đốc bệnh viện liền tiếp lời, “Nguyên nhân bệnh nhân bị ngất đi, là do có một u máu thể hang với phạm vi tương đối lớn ở gần hồi hải mã và hạch hạnh nhân của đại não. Dạng u máu này xuất hiện hiện tượng nứt vỡ nhỏ tại một điểm nào đó, gây ra xuất huyết, rồi chèn ép lên tổ chức não, tạo thành một loạt các triệu chứng cơ thể về chứng bệnh của hệ thống thần kinh. Tình huống khối u máu gây ra xuất huyết não trong như thế này cũng khá hiếm gặp, hơn nữa cho dù là xảy ra hiện tượng xuất huyết thì mức độ thường cũng không nghiêm trọng. Trong tình huống bình thường, chỉ cần khu vực bị vỡ ở cách khá xa những khu vực chức năng quan trọng của đại não, thì sẽ không gây nguy hiểm đến tính mạng. Lần này, tình trạng xuất huyết não của cậu ấy cũng không nhiều cho nên không cần thiết phải điều trị bằng phẫu thuật, chỉ cần điều trị duy trì một vài ngày, tình trạng xuất huyết não sẽ tự biến mất. Nhưng mà, các cậu cũng biết đấy, chỉ cần có hiện tượng dị dạng mạch máu não, thì cũng tương tự như việc cài đặt một quả bom hẹn giờ trong đầu vậy, hơn thế tình trạng của cậu ấy như vậy cũng khá đặc biệt, không ai có thể chắc chắn để dám nói rằng tình trạng vỡ mạch máu não sau này của cậu ấy sẽ không xảy ra ở những khu vực chức năng đại não nguy hiểm, từ đó mà đe dọa đến tính mạng.”
“Thế nên mới nói, lần này được điều trị khỏi, không có nghĩa là lần sau sẽ không phải lo mất đi sinh mạng nhỏ bé kia nữa?” Tiêu Lãng hỏi.
Bác sĩ gật gật đầu.
“Vậy liệu có thể điều trị tận gốc được không? Chẳng phải vừa rồi bác sĩ còn nói là loại bệnh này không nghiêm trọng hay sao?” Tiêu Lãng vội vàng hỏi.
“Chúng tôi cũng đang bàn bạc thảo luận một số phương án điều trị, trong tình huống bình thường, thì đây quả thực là một dạng bệnh lành tính, không cần thiết phải tiến hành điều trị. Tuy nhiên vị trí khối u máu của cậu ấy trong trường hợp này,… Chà, cũng như là với tình trạng cơ thể đặc biệt của cậu ấy, thế nên, sẽ tương đối là phức tạp.” Chủ nhiệm khoa Ngoại thần kinh giải thích, “Tôi đang nghĩ xem phải giải thích vấn đề này với các cậu như thế nào đây.”
“Nhưng mà, bọn cháu cùng làm việc với cậu ấy lâu như vậy rồi, cũng chưa từng phát hiện ra cậu ấy có vấn đề gì bất thường cả.” Tiêu Lãng lo lắng trong lòng nói, “Cậu ấy chạy nhảy hoạt động suốt ngày, có giống như người mang khối u nào đâu.”
“Về điều này, u máu thể hang không phải là dạng khối u theo như cách hiểu thông thường, u máu được hình thành là do rất nhiều các thành mạch mỏng hợp thành một nhóm mạch máu bất thường có hình dạng như tấm xốp bọt biển, là một loại dị dạng mạch máu não do thiếu thành phần động mạch. Dị dạng, không phải là khối u. Loại u máu này ấy, có đến 40% số người mắc bệnh không có bất cứ một triệu chứng nào.” Chủ nhiệm khoa Ngoại thần kinh nói, “Cho dù là có xuất hiện triệu chứng bệnh đi nữa, thì cũng chỉ là một số triệu chứng bệnh về hệ thống thần kinh không nghiêm trọng như đau đầu, chóng mặt, không được để ý gì mấy. Tình huống nghiêm trọng hơn nữa, thì cũng chỉ là ngẫu nhiên xuất hiện một số ảo giác gì đó mà thôi. Còn tình trạng nghiêm trọng nhất, mới xảy ra xuất huyết não trong.”
“Ngẫu nhiên xuất hiện ảo giác?” Tiêu Lãng bất giác nhớ lại khi bọn họ vừa mới gia nhập vào tổ chức Người gác đêm rồi cùng tham gia huấn luyện, trong buổi diễn tập bắt giữ lần đó, biểu hiện thất thần của Lăng Mạc. Phải rồi, chỉ là một buổi diễn tập mà thôi, một buổi diễn tập giả bộ như vậy, khoa trương như vậy, cậu ấy lại đột nhiên mất đi khả năng tự khống chế, đấy không phải là ảo giác thì là cái gì?”
“Những vấn đề về chuyên môn y học thế này không cần phải nói chi tiết. Để sau về tôi sẽ liên hệ một buổi hội chẩn với các chuyên gia, nghĩ cách tiến hành điều trị cho trường hợp của cậu ấy. Chủ nhiệm Ngụy, phiền ông chỉ nói nội dung quan trọng thôi.” Giám đốc bệnh viện khoát tay nói.
Chủ nhiệm Ngụy của khoa Ngoại thần kinh gật gật đầu, nói tiếp: “Cái mà chúng tôi quan tâm hiện nay, cũng là điều tương đối rắc rối, đó là kết cấu đại não của bệnh nhân này tương đối kỳ lạ.”
“Kỳ lạ như thế nào?” Trình Tử Mặc hói.
“Chà, nói như thế nào nhỉ? Không phải là thường ngày cậu ấy có một trí nhớ rất tốt sao?” Bác sĩ hỏi.
“Điều đó thì hẳn nhiên là như vậy! Trí nhớ của cậu ấy không chỉ là tốt một cách bình thường đâu.” Trình Tử Mặc nói, “Không nói tới những sự việc đã qua trước kia, chỉ nói việc mới xảy ra vừa rồi thôi, tôi và cậu ấy cùng đi xử lý vụ án, cậu ấy chỉ căn cứ vào một tấm bản đồ vẽ tay cũng không hẳn là chính xác mà có thể liên tưởng ngay đến một khu vực nhỏ trong một tấm bản đồ lớn mà cậu ấy đã từng xem từ cách đây rất lâu, sau đó còn có thể đối chiếu so sánh và đưa ra nhận định, lại còn có thể đi đến địa điểm thực tế tìm ra đường đi nữa. Chú có biết không, bản đồ địa hình vô cùng phức tạp đó, cho dù có để trước mắt chú mà so sánh đối chiếu, chú cũng chưa chắc có thể đối chiếu chính xác nữa!”
“Đúng vậy, cái này thực sự là cần phải có bản lĩnh chỉ nhìn một lần là nhớ cộng với một sự mẫn cảm về địa hình cực kỳ tốt mới có thể làm được. Hơn nữa loại trí nhớ này, không chỉ đơn giản là nhớ được, mà còn mặc cho thời gian đã trôi qua bao lâu, vẫn có thể ghi nhớ được mọi chi tiết cho dù là rất nhỏ một cách tường tận như là mới xảy ra.” Nhiếp Chi Hiên nghĩ ngợi một lát, dường như đã hiểu ra điều gì đó liền nói tiếp, “Cho nên mới nói là, cậu ấy có trí nhớ thuộc loại siêu việt khác người, là do có liên quan với u máu thể hang ở vùng hồi hải mã đại não đúng không?”
“Không phải.” Chủ nhiệm khoa Chẩn đoán hình ảnh lắc đầu nói, “Là tổ chức não gần vùng hồi hải mã và hạch hạnh nhân của cậu ấy phát triển khác thường, thế nên khi chúng tôi xem những hình ảnh chụp cộng hưởng từ này của cậu ấy đều cảm thấy rất kỳ lạ. Dù sao thì tôi cũng chưa bao giờ nhìn thấy tổ chức não cục bộ nào phát triển đến như vậy.”
“Cũng chính vì nguyên nhân này, nếu chúng tôi tiến hành những phương án điều trị tận gốc cho chứng bệnh của cậu ấy thì rõ ràng là rất mạo hiểm. Không phẫu thuật thì có nguy cơ vùng mạch máu não dị dạng bị vỡ, còn nếu tiến hành phẫu thuật thì e rằng sẽ tổn hại đến vùng tổ chức não tương ứng của nó. Ngay cả dùng dao gamma[*], thì dường như cũng sẽ có những rủi ro, mạo hiểm rất lớn.” Chủ nhiệm khoa Ngoại thần kinh nói thêm.
“Việc điều trị có thể tạm thời để đấy chưa bàn tới. Việc chúng ta cần thảo luận bây giờ là, vì tổ chức não gần vùng hồi hải mã và hạch hạnh nhân phát triển, cho nên trí nhớ của cậu ấy mới rất tốt?” Nhiếp Chi Hiên thuận tay cầm tấm phim MRI đang đặt trên bàn lên và quan sát nó dưới ánh đèn đọc phim chuyên dụng.
“Tôi suy đoán là như vậy.” Chủ nhiệm khoa Ngoại thần kinh nói, “Cậu là dân học ngành y nên cậu cũng biết đấy, trí nhớ của chúng ta có mối liên quan với rất nhiều khu vực ở đại não, nhưng điểm quan trọng nhất, chính là vùng hồi hải mã và hạch hạnh nhân.”
Im lặng một lúc, Nhiếp Chi Hiên dùng ngón tay vạch lên trên mặt bàn, giọng nói thấp trầm vẻ thông thạo, nói: ““Kị sĩ u linh” có sóng điện não bất thường, song kèm theo đó ở đại não có tình trạng nhũn não gây ra chứng động kinh co giật; Phần tổ chức mềm trên khuôn mặt của Sơn Tiêu có thể sản sinh một lượng lớn vượt trội các Axit Hyaluronic, nhưng ở động mạch cảnh của cô ta lại có những màng xơ vữa rất nghiêm trọng; Tên Da nhân tạo có lớp da bên ngoài rất cứng, nhưng niêm mạc nội tạng lại rất mỏng. Còn mấy kẻ khác, chúng tôi cũng đã từng có nghi ngờ tương tự như vậy, song không thể xác định chính xác, thế nên còn chưa báo cáo với mọi người. Tên ‘Maxwell’ có sở trường về chế tạo các loại máy móc, nhưng lại bị hẹp van động mạch phổi; Tên Kim Cương có thể lực vượt trội hơn người, song thông qua việc cắt lớp kiểm nghiệm, chúng tôi phát hiện ra chức năng thận của hắn ta không toàn diện, là một kẻ mắc chứng bệnh suy thận; Tên ‘Thạch sùng’ tuy rằng có năng khiếu leo trèo, nhưng qua việc giải phẫu cho thấy, hắn ta rất có thể là người mắc bệnh thấp tim tiến triển nghiêm trọng; Ngay cả tên ‘Bác sĩ’ là kẻ cũng biết thuật co thân, am hiểu về y học, nhưng lại là người mắc hội chứng Down.”
“Trời đất, những chứng bệnh mà cậu vừa mới nói, cái nào cũng đều là chứng bệnh chí mạng cả đấy.” Giám đốc bệnh viện không hiểu bọn họ đang nói cái gì, liền nói chen vào.
“Nghĩa là sao?” Tiêu Lãng trợn tròn mắt.
“Mỗi một đứa trẻ trải qua quá trình cải tạo gen, tuy rằng có thể đạt được tiến bộ về một phần chức năng nào đó, nhưng cùng lúc cũng sẽ xuất hiện những chứng bệnh chí mạng. Những chứng bệnh này phần nhiều là bệnh di truyền, bệnh bẩm sinh, nhưng chỉ cần là bệnh di truyền, thì sẽ có liên quan tới gen.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Thế nên, tôi nghi ngờ rằng những chứng bệnh tưởng như là bệnh di truyền này, không phải là một dạng bệnh do bẩm sinh đã có, mà là do tác dụng phụ của việc cải tạo gen. Ví dụ như, hội chứng Down của tên ‘Bác sĩ’, xem ra thì khuôn mặt hắn cũng không phải là khuôn mặt điển hình của người mắc hội chứng Down, và tình trạng phát triển não bộ của hắn lẽ ra cũng không thể nào lại tốt như vậy được, chúng tôi nghi ngờ rằng hội chứng Down của hắn không phải là đã có từ khi sinh ra như những người mắc hội chứng Down thông thường khác, mà là do những biến đổi về sau này gây ra.”
“Không phải chúng ta đang nói về bệnh tình của Lăng Mạc sao?” Trong lòng Tiêu Lãng hình như đã hiểu ra sự việc là như thế nào, nhưng vẫn không đừng được bèn hỏi một câu.
Nhiếp Chi Hiên quay sang hỏi chủ nhiệm khoa Ngoại thần kinh: “Chủ nhiệm Ngụy, ông có biết nguyên nhân gây ra căn bệnh u máu thể hang này chủ yếu là gì không?”
“Bàn về nguyên nhân của loại bệnh này, cũng đang có sự tranh cãi giữa quan điểm do bẩm sinh và quan điểm do ảnh hưởng về sau này.” Chủ nhiệm Ngụy của khoa Ngoại thần kinh nói, “Cá nhân tôi tương đối nghiêng về học thuyết bẩm sinh. Bởi vì những đứa trẻ mắc chứng bệnh này mà chúng tôi từng tiếp xúc thông thường đều có lịch sử gia đình, điều đó đã ủng hộ cho giả thuyết nguồn gốc căn bệnh là do bẩm sinh. Những nghiên cứu mấy năm gần đây đã chứng minh u máu thể hang là dạng bệnh mang tính di truyền trội của những nhiễm sắc thể thường không hoàn toàn mang tính trội, vị trí gen nằm trên đoạn q11q22 của nhánh dài nhiễm sắc thể 7q.”
“Cũng có nghĩa là, căn bệnh này có liên quan mật thiết với gen, hơn nữa cũng đã được chứng thực trong giới nghiên cứu gen học.” Nhiếp Chi Hiên trầm ngâm nói.
Chủ nhiệm Ngụy gật gật đầu vẻ mông lung.
“Có năng lực biến đổi thì cũng sẽ có tác dụng phụ tương ứng, sử dụng năng lực biến đổi càng quá sức, thì những biểu hiện của tác dụng phụ tương ứng với nó sẽ càng mạnh mẽ hơn, đến nỗi mà một triệu chứng hiếm gặp ở người mắc u máu thể hang là xuất huyết não trong, cũng đã xuất hiện rồi.” Trình Tử Mặc sắc mặt cũng đầy vẻ buồn rầu trầm ngâm nói.
“Ôi! Đừng có nói tiếng chim nữa! Có thể nói vài điều mà bọn em đều hiểu được hay không?” Tiêu Lãng đập bàn rồi đứng bật dậy, giọng nói rổn rảng, “Có điều gì thì hãy nói rõ ràng đi!”
Nhiếp Chi Hiên chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Tiêu Lãng, một lúc sau anh khẽ nói: “Lăng Mạc, cậu ấy, rất có thể là người biến đổi năng lực.”
[*] CT: chụp cắt lớp vi tính; MRI: Chụp cộng hưởng từ; DSA: Chụp mạch số hóa xóa nền. Đây đều là những kỹ thuật và thiết bị được bệnh viện sử dụng để kiểm tra chuyên sâu nhiều loại bệnh trên cơ thể người.
[*] Dao Gamma là phương pháp phẫu thuật vấn đề về não với nhiều bước tiến không xâm lấn bên trong vùng điều trị và hạn chế rủi ro, nguy hiểm.