Người Gác Đêm Tập 4

Lượt đọc: 2388 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
“XÁC SỐNG”

Thời đại thay đổi. Những người tôi quen biết đều đã già rồi, hoặc đã không còn nữa. Tôi vẫn còn đang sống, nhưng khác nào cái xác sống không hồn đâu.

Đổng Liên Hoa

Tia nắng sớm mai chiếu qua cửa sổ, chiếu trên mi mắt khẽ lay động của Đổng Liên Hoa. Ý thức của ông đã dần dần hồi phục, nhưng hình như không đủ sức để mở mắt ra.

Hơn hai mươi năm nay, gần như chưa bao giờ ông được ngủ một giấc thoải mái như thế này. Hằng đêm ông đều bị giật mình tỉnh giấc bởi những cơn đau thấu xương thấu thịt do vết thương bị nhiễm trùng gây ra. Dường như ông cũng đã hoàn toàn quen với cảm giác đau đớn triền miên trong suốt khoảng thời gian dài như vậy. Thế mà hôm nay, nỗi đau ấy dường như đã biến mất.

Chẳng nhẽ, ta đã lên đến thiên đàng?

Một sự hiếu kỳ mạnh mẽ thôi thúc Đổng Liên Hoa cố gắng mở mắt ra, ánh nắng bên ngoài cửa sổ chói chang nhưng không hề nhức mắt. Ông quay đầu nhìn ngắm cảnh vật xung quanh, khác hẳn với khung cảnh tồi tàn mấy hôm trước, hiện giờ căn phòng mình đang ở sạch sẽ sáng choang, trang thiết bị tiên tiến, dù nhìn thế nào đi nữa cũng giống như trong bệnh viện.

Ta đã ngủ bao lâu rồi? Đã xảy ra chuyện gì?

Đổng Liên Hoa lắc lư đầu, thử cảm nhận phần tử chi của mình.

Hóa ra, ta vẫn chưa được lên thiên đàng, nếu không thượng đế nhất định sẽ lại ban cho ta đầy đủ chân tay rồi.

Đổng Liên Hoa dùng lực ở phần bụng để cố gắng nâng phần đầu của mình cao hơn một chút. Trên người ông không còn bao nhiêu là những dây dợ ống cắm chằng chịt nữa, chỉ còn ống dẫn vào dạ dày qua mũi dường như vẫn còn đó giống lúc trước. Đổng Liên Hoa cố gắng nhớ lại, ông nhớ được đã lại xảy ra một biến cố sau khi được đưa đến địa điểm mới. Có mấy kẻ loay hoay tháo gỡ các ống cắm nhựa mềm trên người ông, sau đó đặt ông vào bên trong một không gian nhỏ hẹp. Trong không gian đó rất lạnh, xung quanh đều là bằng đá, đá lạnh gây kích ứng trên mặt cắt vết thương phần tử chi của ông, khiến ông đau tới mức chết đi sống lại, nhưng mà sự cố gắng đấu tranh của ông không thay đổi được điều gì. Những cơn đau kịch liệt nhanh chóng khiến ông mất dần ý thức, mãi cho đến tận bây giờ.

Mé bên cạnh đầu Đổng Liên Hoa, để một đồ vật hình trụ tròn, ông nghiêng đầu sang nhìn mấy chữ trên đó, lẩm bẩm một mình, “Bơm giảm đau? Giờ còn có đồ vật như này nữa sao? Xem ra đã hơn hai mươi năm rồi, thế giới đã khác nhiều rồi. Chẳng trách lại không thấy đau nữa.”

Đổng Liên Hoa lại nằm ngay ngắn trở lại, nhìn lên trần nhà trắng tinh, hoàn toàn khác hẳn với trần nhà tối tăm vàng vọt hay là những xà nhà được ghép lại từ mấy thanh gỗ trước kia. Đổng Liên Hoa lúc này đây, toàn thân thoải mái dễ chịu, cũng hoàn toàn không giống với cảm giác đau đớn muôn phần trước kia.

“Ồ! Ông tỉnh rồi?” Một bác sĩ mặc bộ đồ cách ly vô trùng đi tới bên cạnh giường bệnh, lật xem mi mắt của Đổng Liên Hoa.

Đổng Liên Hoa cực kỳ căm ghét những chiếc áo choàng trắng, tuy chiếc áo choàng trắng này không giống những chiếc áo choàng trắng ông đã từng tiếp xúc trước kia cho lắm, chủ nhân của chiếc áo choàng trắng cũng không phải là khuôn mặt quen thuộc với bản thân ông. Song sự kháng cự đối với những chiếc áo choàng trắng đã trở thành thâm căn cố đế bao nhiêu năm nay. Không có chân tay nữa nên Đổng Liên Hoa không thể phản kháng lại, chỉ có thể ra sức lắc lư cái đầu để chống đối.

Vị bác sĩ cảm thấy hơi kinh ngạc, nhẹ nhàng hỏi, “Ông cảm thấy khó chịu ở đâu sao? Cứ nói với tôi nhé.”

Đổng Liên Hoa dùng sức nhắm chặt mắt lại cự tuyệt hợp tác.

Vị bác sĩ lại hỏi liền mấy câu, nhưng Đổng Liên Hoa vẫn không nói không rằng. Vị bác sĩ nhìn những thiết bị giám sát y tế, mọi thứ bình thường. Tuy các dấu hiệu sinh tồn đều bình thường, nhưng ý thức có tỉnh táo hay không thì chỉ có bản thân Đổng Liên Hoa mới rõ. Bác sĩ rõ ràng thấy ông đã tỉnh lại, nhưng hiện giờ dường như lại đang rơi vào trạng thái hôn mê, bèn quay người rời khỏi phòng bệnh, đến phòng trực y bác sĩ gọi điện thoại.

Giám đốc Tiêu đã dặn dò rất kĩ trước khi rời khỏi bệnh viện, ngay khi Đổng Liên Hoa tỉnh lại, phải lập tức thông báo cho Tiêu Vọng.

Hai mươi phút sau, Tiêu Vọng và Đường Đang Đang cùng dìu Bác Nguyên Mạn đi dọc theo hành lang bệnh viện, Lăng Mạc cúi đầu đi theo sau.

Bác Nguyên Mạn đang nằm tại khu điều trị khoa Ngoại thần kinh ở tầng trên đến giờ cũng đã hồi phục khá nhiều. Mặc dù đi lại còn hơi khó khăn, nói chuyện cũng có chút lơ mơ, miệng vẫn còn hơi méo, nhưng ý thức của ông đã tỉnh táo từ lâu rồi. Biết tin Đổng Liên Hoa được những đứa trẻ thành viên của Người gác đêm giải cứu thành công đưa về đây, tâm trạng ông buồn vui lẫn lộn. Bởi vì việc cởi bỏ bộ quần áo vô trùng đối với một bệnh nhân xuất huyết não vừa mới bình phục mà nói là một việc không hề dễ dàng, cho nên nghe theo lời khuyên của Tiêu Vọng, Bác Nguyên Mạn đã đồng ý đợi đến khi ý thức của Đổng Liên Hoa tỉnh táo trở lại mới đến để thăm hỏi. Ở trong cùng một tòa nhà mà lại không thể được gặp nhau, hai ngày nay thực sự Bác Nguyên Mạn thấy lòng đau như cắt.

Lần này nghe nói Đổng Liên Hoa cuối cùng đã tỉnh lại, Bác Nguyên Mạn dường như cảm thấy bản thân cũng đã ổn hơn rất nhiều, nên quyết định rời khỏi giường bệnh xuống thăm.

“Lăng Mạc, cậu không thể cứ dung túng cho tính thích đơn phương hành động của Tiêu Lãng như thế.” Tiêu Vọng vừa đỡ Bác Nguyên Mạn vừa nói với Lăng Mạc đi ở phía sau, “Vả lại tôi đã từng nói, điều kiện cho cậu trở lại đội là không được tách khỏi Tiêu Lãng. Thế mà giờ các cậu lại tách nhau ra để hành động.”

Lăng Mạc cúi đầu lặng lẽ bước đi. “Em đang nghiên cứu… trận pháp của Lão Bát.”

“Trận pháp?”

“Vâng, chính là thói quen và phương pháp bày binh bố trận,” Lăng Mạc nói. “Kết hợp với tài liệu của chúng ta có thể thấy rằng, việc bố trí chốt canh gác cũng là một môn khoa học.”

“Vậy thì cậu cũng phải để ý Tiêu Lãng chứ. Lần nào nói tới chuyện này, Tiêu Lãng cũng toàn ra vẻ không bận tâm để ý đến.” Tiêu Vọng miễn cưỡng nói, “Cậu cũng phải nói với nó xem sao.”

“Vâng.” Lăng Mạc bình thản đáp lời.

Mấy người lúc này đều đã thay sang bộ quần áo cách ly vô trùng, đi vào phòng ICU.

Để ngăn ngừa nhiễm trùng do tiếp xúc, trên người Đổng Liên Hoa không được đắp chăn, bề mặt bị cắt rời của tứ chi lộ ra bên ngoài. Bác Nguyên Mạn vừa bước vào phòng bệnh đã lảo đảo muốn khuỵu xuống, may có Tiêu Vọng đang dìu đỡ ông thật chặt.

Cho dù là một lão tướng cảnh sát từng đích thân kinh qua bao trận chiến, Bác Nguyên Mạn cũng vẫn không thể nào chịu nổi cảnh tượng trước mắt, mặt ông đỏ bừng lên, đôi mắt ngấn lệ, run rẩy lệ bước về phía giường bệnh.

Tiêu Vọng lo lắng ông ngoại bệnh cũ tái phát, luôn miệng khẽ khàng an ủi.

Đổng Liên Hoa dường như không quan tâm thế giới bên ngoài rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì, ông vẫn cứ nhắm chặt đôi mắt, không chút động đậy. Nhưng nhìn mi mắt bạc trắng của ông đang rung lên khe khẽ, có thể thấy ý thức của ông đã tỉnh lại.

“Hạp, Hạp Tử…” Bác Nguyên Mạn cố gắng không để cho tâm trạng của mình lộ ra qua giọng nói, gọi lên.

Đây có thể là biệt hiệu riêng của những thành viên Người gác đêm thế hệ trước.

Nghe thấy tiếng gọi mà bao nhiêu năm nay chưa từng được nghe lại, Đổng Liên Hoa sững người giây lát, rồi đột ngột mở to hai mắt. Hai con người hơn hai chục năm trời không gặp gỡ, dung mạo cũng đã không còn như xưa. Bốn con mắt nhìn nhau hồi lâu, Đổng Liên Hoa giọng nói khàn khàn tựa như từ trong cổ họng bật ra, “Man, Man Ngư?”

Hai cái tên vừa được nói ra khỏi miệng, dòng thời gian như quay trở lại mấy chục năm về trước.

“Man Ngư? Đây là tên hiệu gì vậy?” Bác Nguyên Mạn khi còn trẻ, dáng người cao ráo, khuôn mặt anh tú sáng sủa, cặp lông mày rậm giao nhau ở ngay huyệt ấn đường.

“Tôi thấy nó còn hay hơn ‘Hạp Tử’ của tôi! ‘Hạp Tử’ nghe cứ như là kẻ bại não vậy, ‘Man Ngư’ ít ra còn rất linh hoạt!” Đổng Liên Hoa ngồi bên giường, liên tục nâng lên nâng xuống đôi tạ tay. “Thế nào, Man Ngư, cậu xem cơ bắp cánh tay tôi này, có phải đã luyện được chắc chắn hơn tay của cậu không?”

Hiện giờ, cảnh vật còn đây nhưng người đã không như xưa. Hai ông già hai mái đầu đã điểm bạc, đều đang tìm kiếm những đường nét quen thuộc trên khuôn mặt hằn sâu dấu ấn năm tháng của người kia.

Trong khoảnh khắc, bao cảm xúc vui buồn lẫn lộn, toàn thân Đổng Liên Hoa run lên, nước mắt trào ra mà không làm sao lau đi được. Dù phải chịu khổ chịu nhục hơn hai mươi năm trời, nhưng Đổng Liên Hoa chưa từng rơi lệ nhiều như vậy.

Bác Nguyên Mạn cố gắng không cần Tiêu Vọng và Đường Đang Đang dìu đỡ, muốn tới bên ôm lấy Đổng Liên Hoa, nhưng mà, đối phương đã không còn hai cánh tay, hai vai còn đang chảy mủ, ngay cả động tác ôm cũng không thể thực hiện được. Bác Nguyên Mạn ra sức lê đến bên giường bệnh, muốn đến gần giường bệnh hơn nhưng lại ngã sầm một cái khuỵu gối xuống đất, ông lại lấy sức đứng dậy, dùng hai tay nâng khuôn mặt Đổng Liên Hoa lên.

“Hạp Tử, cậu chịu khổ rồi.” Bác Nguyên Mạn nức nở không thành tiếng.

Tiêu Vọng từ trước tới nay chưa bao giờ thấy ông ngoại như thế này, sống mũi cậu cay cay, cố gắng ngăn không để những giọt nước mắt tuôn ra. Đường Đang Đang cũng khuỵu chân ngồi xuống, đỡ lấy cánh tay của Bác Nguyên Mạn, chỉ sợ nhỡ ông lại mệnh hệ gì.

“Lạc Lạc nhà tôi…”, Đổng Liên Hoa tâm trạng đã hơi ổn định, chậm rãi ngắm nhìn một lượt nhóm người bên cạnh Bác Nguyên Mạn, thấy toàn những khuôn mặt trẻ tuổi lạ lẫm. Trong những người này, không hề thấy Đổng Lạc mà ông vẫn luôn ngày đêm nhớ nhung suốt hai mươi năm qua. Đồng Lạc liệu có biết bố đẻ mình đã biến thành hình dạng này hay không? Mặt Đổng Liên Hoa lộ vẻ đau khổ, cơ hồ trong lòng có chút hy vọng, ông hỏi, “Lạc Lạc nó… vào tổ chức chưa?”

Bác Nguyên Mạn chợt sững người, không biết nên trả lời như thế nào. Với tình trạng hiện giờ của Lão Đổng, nếu thêm một lần bị kích động, chắc rằng khó mà chống đỡ được.

Bầu không khí trở nên đông cứng, Đổng Liên Hoa mẫn cảm nhận thấy được kết quả mà ông không mong muốn phải đối mặt nhất. Khóe mắt ông bất giác nhòe ướt, giọng nói thì ngược lại đã bình tĩnh hơn, ông chậm rãi hỏi, “Là… hy sinh trong khi làm nhiệm vụ sao?”

Bác Nguyên Mạn càng thêm kinh ngạc hơn, hóa ra Đổng Liên Hoa đã có dự cảm tâm lý về việc con trai ông đã lìa trần. Tuy là Đổng Lạc phải chấp hành án tử hình, nhưng vào lúc này, Bác Nguyên Mạn biết mình tuyệt đối không thể nói ra sự thật. Thế nên, Bác Nguyên Mạn đau đớn gật gật đầu.

“Cái chết có ý nghĩa.” Đổng Liên Hoa dường như thở phào một hơi dài. “Tôi và Tiểu Quân đã nhiều lần nói chuyện với nhau, lần nào nó cũng ngập ngà ngập ngừng, nên tôi đã đoán ra được kết quả này.”

Nghe tới hai tiếng ‘Tiểu Quân’, mọi người trong phòng mắt đều sáng lên. Thôi Chấn mà bọn họ lần theo dấu vết truy tìm đã bao lâu nay vốn có tên là Đổng Quân, cũng chính là ‘Tiểu Quân’ từ miệng Đổng Liên Hoa nói ra. Nếu Lão Đổng và Thôi Chấn đã nhiều lần nói chuyện, vậy thì ngày bọn vạch trần bộ mặt thật sự của Gác đen cũng không còn xa nữa.

“Là kẻ nào đã biến ông thành bộ dạng như thế này?” Tâm trạng Bác Nguyên Mạn cũng dần dần ổn định trở lại, được Tiêu Vọng dìu tới ngồi bên giường bệnh, cất giọng hỏi.

“Ôi, cái thằng bé Đỗ Xá đó, đã bị thù hận che mất đôi mắt rồi.” Đổng Liên Hoa thở dài, nhớ lại câu chuyện cũ năm xưa đó, khiến cho ánh mắt ông bỗng trở nên xa xăm, “Sau đó một giáo sư đã cứu tôi, làm phẫu thuật cắt chi cho tôi, cứu được tính mạng này, nhưng tôi cho rằng hắn ta không phải là người tốt.”

“Ông biết hắn ta là người nào không?”

Đổng Liên Hoa nghĩ ngợi hồi lâu. “Tôi cũng không chắc, nhưng tôi cảm thấy hắn đang làm chuyện gì bất hợp pháp. Khi hắn ta nói chuyện với những người khác thường cố ý tránh xa tôi, tôi gần như cũng không nghe được thông tin hữu ích nào.”

“Ông không hỏi Tiểu Quân sao?” Bác Nguyên Mạn hỏi dò.

“Lần nào Tiểu Quân gặp tôi cũng dưới sự giám sát của gã giáo sư,” Đổng Liên Hoa nói. “Nhưng nó đã nói rất nhiều câu ý tứ xa xôi, sau đó tôi nhớ lại, nghĩ lại, thì cảm thấy là nó đang cố tình tiếp cận tên giáo sư đó.”

“Nội gián?” Tiêu Vọng hỏi.

Đổng Liên Hoa nhìn sang Tiêu Vọng, có chút thận trọng, rồi lại nhìn sang Bác Nguyên Mạn - người bạn chiến hữu lâu năm của mình rồi mới trả lời, “Tôi cảm thấy gần như là vậy đấy.”

Tiêu Vọng có phần cảm thấy khó tin, nhìn sang phía Bác Nguyên Mạn.

Bác Nguyên Mạn điềm tĩnh nói, “Hạp Tử, bao nhiêu năm nay, ông ở nơi nào, tại sao bọn họ không đưa ông đến bệnh viện, tại sao không báo cảnh sát, họ có bao nhiêu người, động cơ là gì, ông đã từng suy đoán chưa?”

Một loạt các câu hỏi khiến Đổng Liên Hoa dường như có phần kiệt sức. Ông lại nhắm mắt lại, một lát sau chậm rãi mở mắt ra. “Thực sự là tôi không biết một cái gì cả.”

“Không sao, ông thử nghĩ lại xem, cũng có thể bất cứ tin tức nào ông cho rằng vô dụng, nhưng đối với chúng tôi lại có thể hữu dụng.” Bác Nguyễn Mạn an ủi.

“Người mà tôi tiếp xúc nhiều nhất, chính là tên giáo sư đó. Tuổi của hắn nhỏ hơn chúng ta một chút đấy, hiện giờ xem ra cũng hơn năm mươi tuổi rồi.” Đổng Liên Hoa nói, “Ngoại hình không có đặc trưng gì, bình thường tới mức không thể bình thường hơn. Thường xuyên nhìn thấy thì còn có một nam một nữ, cũng khoảng trên dưới năm mươi tuổi rồi. Thái độ của hai người họ đối với tôi rất tốt, nhưng có vẻ cũng không biết gì cả. Họ dường như cũng không được phép nói chuyện nhiều với tôi, tất cả các câu hỏi mà tôi đặt ra cho họ, họ đều không biết. Theo phán đoán của tôi thì bọn họ đúng là không biết thật.”

“Họ đang làm cái gì?” Tiêu Vọng hỏi.

Đổng Liên Hoa lắc đầu, giọng không chắc chắn lắm, “Như kiểu thí nghiệm hóa học vậy.”

“Hai người một nam một nữ kia cụ thể là đang làm gì?” Tiêu Vọng hỏi dồn.

“Tôi đã từng hỏi qua, nhưng họ nói một loạt các thuật ngữ chuyên môn, tôi nghe mà cũng không hiểu.” Đổng Liên Hoa nói.

“Họ không nói điều gì khác nữa ạ?” Tiêu Vọng hỏi.

“Những điều khác, cũng chưa từng nói gì cả.” Đổng Liên Hoa dường như nghĩ ngợi giây lát, rồi nói, “Họ có vẻ như là vợ chồng, hình như cũng giống tôi, có một con trai một con gái. Đương nhiên, họ không nói chuyện này với tôi, đây cũng chỉ là tôi suy đoán mà thôi.”

Nói xong, tâm trạng của Đổng Liên Hoa trong chốc lát lại tụt xuống, ánh mắt cũng trở nên ảm đạm theo.

“Vậy… họ có nói chuyện với tên giáo sư kia không?” Tiêu Vọng vẫn tiếp tục hỏi.

Kiểu truy vấn liên tục như thế này của Tiêu Vọng khiến Đổng Liên Hoa có vẻ không vui lắm. Nhưng ông vẫn nghiệm túc trả lời, “Có nói chuyện, nhưng hầu hết đều là những thuật ngữ mà tôi nghe không hiểu. Theo phán đoán của tôi, họ chắc là đang làm một việc có liên quan đến thí nghiệm cơ thể người, mà từ cơ thể của tôi, dường như có thể tìm được một thứ họ cần. Gần đây, tôi thường trộm nghe thấy họ nói đến từ chiếc nhẫn. Bọn họ dường như đang rất khó khăn trong việc tìm một chiếc nhẫn, nhưng tôi cũng không biết họ định tìm chiếc nhẫn nào.”

“Nhẫn?” Tiêu Vọng rơi vào trầm tư. Theo như tình hình hiện nay tổ chức Người gác đêm nắm được, hoàn toàn không xuất hiện thứ gì gọi là chiếc nhẫn, hoặc là một thứ đồ nào liên quan đến nhẫn.

“Tại sao ông lại cảm thấy Tiểu Quân là nội gián?” Bác Nguyên Mạn vẫn đang suy nghĩ về vấn đề này.

“Nó đã từng nói với tôi, nó đã trở thành học sinh của Đường Tuấn, hiện giờ vẫn luôn giữ liên lạc với Đường Tuấn.” Đổng Liên Hoa dường như nhớ ra điều gì đó, lại quét mắt nhìn một lượt mọi người xung quanh, “Phải rồi, tại sao không nhìn thấy Đường Tuấn?”

Bác Nguyên Mạn cúi đầu xuống, cất giọng bi thương, “Cậu ấy… hy sinh rồi.”

Thiết bị theo dõi sức khỏe của Đổng Liên Hoa đột nhiên kêu lên tút tút liên hồi. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, ông già bị cách biệt với thế giới bên ngoài bao nhiêu năm nay phải tiêu hóa quá nhiều thông tin. Tim ông đập nhanh hơn, ý thức cũng bắt đầu dần dần mơ hồ, hai hàng lệ già nua đau xót lại trào ra.

“Mọi người ra ngoài hết đi, bệnh nhân cần được nghỉ ngơi.” Hai vị bác sĩ chạy vào, quan sát thiết bị theo dõi sức khỏe của Đổng Liên Hoa và các dấu hiệu sinh tồn của cơ thể ông. “Các chỉ số vẫn trong tầm khống chế, nhưng lại mất ý thức rồi.”

Bác Nguyên Mạn cảm thấy lồng ngực nhói đau. Ông lo sợ sự đường đột của mình sẽ gây hại cho Đổng Liên Hoa.

“Ông ơi, bác sĩ nói không nguy hiểm đến tính mạng, ông cứ yên tâm.” Tiêu Vọng cất giọng an ủi, “Hôm nay có quá nhiều tin xấu, ông Đổng chắc không chịu nổi. Đối với cái chết của Đồng Lạc, ông ấy đã có sự chuẩn bị trước về tâm lý, nhưng ông ấy lại không hề có sự chuẩn bị tâm lý nào trước tin Đường Tuấn hy sinh.”

“Ông ấy đã chịu quá nhiều đau khổ rồi, hy vọng Vấn Thiên có thể tìm ra biện pháp cứu sống ông ấy.” Bác Nguyên Mạn đau đớn khôn cùng.

“Ông ngoại, ông Đổng đã ở trong tổ chức Gác đen hơn hai mươi năm, nhưng không hề biết gì về tổ chức của bọn chúng, ông thấy chuyện này có bình thường không ạ?” Tiêu Vọng hỏi.

Bác Nguyễn Mạn không trả lời.

“Nhưng sau khi ông ấy tỉnh lại, điều ông ấy quan tâm nhất chính là liệu có phải Đổng Lạc đã hy sinh hay không,” Lăng Mạc nói. “Nói từ góc độ tâm lý, ông ấy không hề thay đổi biến chất.”

“Nhưng ông ấy không biết một chút gì về Gác đen , điều này cũng thật không thể tưởng tượng nổi.” Tiêu Vọng cũng phải thừa nhận điều Lăng Mạc nói là có lý.

Lúc này Bác Nguyên Mạn đã trở về phòng bệnh của mình. Ông mệt mỏi nằm lên giường, hai mắt cũng nhắm lại không muốn mở ra, chỉ khẽ nói một câu, “Các con đừng tranh luận nữa, cứ xem sự tình tiếp theo diễn biến thế nào tự khắc sẽ rõ.”

Quả thực, sau khi ông Đổng vắng mặt, nếu phát hiện Gác đen vẫn tự chủ trong mọi hành động ứng biến, mối nghi ngờ này tất sẽ được rửa sạch.

Tiêu Lãng đang nằm cong người trên ghế trong chiếc Đỉnh Vạn Cân thì bị Trình Tử Mặc gọi dậy, cậu lau nước miếng dính trên mép, đôi mắt ngái ngủ vẫn còn mông lung cất giọng nói, “Sau này cô gọi người khác dậy có thể đừng dùng sức mạnh như thế có được không? Đừng có vỗ đầu như thế chứ?”

“Sau này cậu ngủ cũng đừng nói mê nữa được không?” Mặt Trình Tử Mặc tỏ vẻ khinh khi nói, “Tôi mà là Đang Đang thì tôi khó xử chết mất.”

“Hả?” Tiêu Lãng ngượng ngùng nói, “Tôi gọi tên Đang Đang à? Là vì tôi mơ thấy cô ấy phát hiện được manh mối của vụ án, được chưa hả?”

“Vậy trong mơ cậu còn hò hét cả tên của Lăng Mạc nữa, cũng là vì phát hiện được manh mối của vụ án à?” Trình Tử Mặc không đợi cho Tiêu Lãng phản ứng lại liền nói luôn, “Anh Vọng kêu chúng ta mau chóng quay về, nói vừa mới phát hiện ra một sự việc không bình thường cho lắm.”

“Nhưng ở đây không thể không có ai canh gác được.” Tiêu Lãng vò đầu nói.

Trình Tử Mặc chỉ chiếc xe van cỡ nhỏ phía trước Đỉnh Vạn Cân. “Cảnh sát đặc nhiệm Nam An đã cử người tới rồi, bộ phận nhận tín hiệu từ thiết bị cảm biến nhiệt tôi cũng đã giao cho bọn họ.”

“Tôi vừa chợp mắt một lát mà cô đã làm được bao nhiêu việc rồi nhỉ.” Tiêu Lãng ngồi thẳng dậy, khởi động xe.

“Chợp mắt một lúc hả?” Trình Tử Mặc hừ mũi khinh bỉ. “Cậu ngủ liền bốn tiếng đấy, biết chưa?”

Theo định vị Tiêu Vọng đưa, Tiêu Lãng lái xe thẳng tới bên cạnh một khu quảng trường Nhân dân có diện tích không lớn nằm ở khu phía đông thành phố Nam An. Tiêu Vọng cùng mấy thành viên khác lúc này đang đứng bên chiếc xe Pikachu, nghiên cứu gì đó, bốn phía xung quanh rất nhiều cảnh sát súng ống sẵn sàng đang đứng.

“Sao thế này?” Tiêu Lãng lao tới bên cạnh Tiêu Vọng, hỏi.

Tiêu Vọng ngước mắt lên nhìn em trai rồi nói, “Sau này không được tự ý hành động một mình như vậy nữa! Anh đã nói rồi, sở dĩ Lăng Mạc có thể quay về đội là vì bắt buộc phải có người đi cùng.”

“Cậu ấy có sao đâu ạ, có gì ghê gớm to chuyện đầu chứ?” Tiêu Lãng mặt mày hớn hở vỗ vỗ vai Lăng Mạc.

Tiêu Vọng thở dài. “Tư tưởng này của em rất nguy hiểm, bao giờ về sẽ nói chuyện với em về việc này, còn giờ giải quyết vấn đề trước mắt đã.”

“Chuyện gì vậy?” Tiêu Lãng hỏi.

Một nữ sinh trung học năm nay mười sáu tuổi ở thành phố Nam An tên là Lại Hiểu Sương, cha mẹ ly hôn, sống cùng mẹ đẻ. Chiều hôm qua, sau khi Lại Hiểu Sương cãi nhau với mẹ liền bỏ nhà đi. Vốn đang ở độ tuổi phản nghịch, thi thoảng bướng bỉnh một lần cũng là chuyện bình thường. Nhưng hôm qua đến tận hơn 10 giờ tối mà Lại Hiểu Sương vẫn chưa về nhà, mẹ cô bé bắt đầu lo lắng như có lửa đốt trong lòng.

Lúc này bà mẹ mới hiểu rằng, trong cuộc ‘chiến tranh’ giữa bố mẹ và con cái, bố mẹ luôn luôn là người thất bại.

Bà mẹ tìm thêm mười mấy người anh em họ hàng, không ngừng tìm kiếm ở khắp nơi trong thành phố Nam An. Nhưng thành phố Nam An quá rộng lớn, tìm kiếm trên diện rộng thực sự có rất nhiều hạn chế.

Sáng sớm hôm nay, bà mẹ trong tình trạng mệt mỏi rã rời đi đến khu quảng trường Nhân Dân mà khi còn bé Lại Hiểu Sương thích tới chơi nhất, trong lúc vô tình, bà đã nhìn thấy Lại Hiểu Sương co ro trong một góc quảng trường.

Bà mẹ đang lo lắng chuyển sang trạng thái vui mừng chạy như điên về phía Lại Hiểu Sương, nhưng khi tiếp cận Lại Hiểu Sương, không hiểu như thế nào, mà Lại Hiểu Sương đột nhiên xuất hiện ngay bên cạnh bà ta, trong tích tắc đã đẩy bà ta ngã xuống, còn ra sức nhằm vào vai bà ta để cắn xé. Chỉ một lúc sau, trên vai người mẹ đã máu me be bét. Những giọt máu tươi nóng hổi bám đầy trên khuôn mặt Lại Hiểu Sương, nhưng cô hoàn toàn không nhận thức được điều đó, vẫn tiếp tục cắn xé. Còn người mẹ tuyệt nhiên không có bất cứ sự phản kháng nào, cứ nằm yên trên mặt đất.

Những người thân khác nhất thời sợ hãi đến ngây người, vội vàng gọi cảnh sát 110.

Một đội cảnh sát đặc nhiệm đang tuần tra xung quanh khu vực quảng trường Nhân Dân, sau khi nhận được mệnh lệnh của trung tâm chỉ huy đã lập tức tới hiện trường xảy ra sự việc. Vì chưa nắm bắt được tình hình, cảnh sát không dám khinh suất sử dụng vũ khí, để kịp thời cứu được người mẹ lúc này dường như đã hôn mê, bốn viên cảnh sát đặc nhiệm đã dùng lá chắn dàn trận, khép góc từ bốn phía, chuẩn bị kiểm soát và khống chế Lại Hiểu Sương vào giữa bốn tấm lá chắn đó.

Đúng vào lúc bốn tấm lá chắn sắp sửa khép chặt vòng vây, Lại Hiểu Sương đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt không còn thần sắc lộ ra bên dưới mái tóc dài nhuốm máu, cực kỳ giống một con quỷ cái trong các bộ phim khủng bố. Ngay lúc cảnh sát đặc nhiệm còn đang sững người kinh ngạc, Lại Hiểu Sương không biết làm cách nào trong tích tắc đã luồn ra được đằng sau tấm lá chắn, nhắm vào phần đầu một cảnh sát đặc nhiệm cắn một phát.

Bị cắn một phát, lẽ ra cũng không phải là bị thương quá nặng, vậy mà chỉ mấy giây sau, viên cảnh sát đặc nhiệm đó đột nhiên ngã lăn ra đất, bất tỉnh nhân sự.

Nhìn thấy cảnh này, trong đám đông đang vây kín xung quanh xem xét, không biết có ai đó đã gào lên, “Xác sống! Xác sống tới rồi!”

Ngay lập tức, cả đám đông hò nhau bỏ chạy, cả quảng trường tấp nập đông vui trong buổi sáng cuối tuần bỗng chốc trở thành một đám hỗn loạn. Tiếng gào khóc, tiếng kêu cứu, tiếng bước chân bỏ chạy, tiếng ầm ĩ của những chiếc xe đẩy bán hàng rong bị đổ lật, tiếng la hét sợ hãi của những bà mẹ đang ôm con nhỏ bị xô ngã, tiếng kêu trầm đục của những tấm biển cảnh báo sửa chữa bị đá bay, tiếng loảng xoảng của hàng loạt những chiếc xe đạp công cộng bị đổ nghiêng… Hàng loạt những âm thanh hỗn loạn vang lên trên quảng trường Nhân dân, khiến cho bầu không khí hoảng loạn tại hiện trường bị đẩy lên cao trào.

Thấy đồng đội đột nhiên ngã xuống đất, ba viên cảnh sát đặc nhiệm còn lại vừa vội vàng đuổi theo Lại Hiểu Sương đang bỏ chạy vừa gọi cứu viện. Chỉ trong vòng ba phút, mười chiếc xe tuần tra của cảnh sát đặc nhiệm đã nối đuôi nhau chạy tới hiện trường, phong tỏa xung quanh toàn bộ khu vực quảng trường.

Lúc này, ở chính giữa quảng trường Nhân Dân Lại Hiểu Sương đã như con thú bị mắc kẹt, nhưng cô bé không từ bỏ hành động chống đối. Cảnh sát đặc nhiệm dồn Lại Hiểu Sương vào một góc quảng trường, nhưng không dám xông lên khống chế. Không biết tại sao Lại Hiểu Sương đột nhiên trở thành cái ‘xác sống’, nhưng cảnh sát đặc nhiệm tin rằng, xác sống dù sao cũng chỉ là sản phẩm hư cấu trong các bộ phim điện ảnh, không thể nào xuất hiện trong thực tế được. Lại Hiểu Sương chỉ là một học sinh trung học bình thường, tuy rằng cô bé vừa mới tấn công một cảnh sát, nhưng các cảnh sát đặc nhiệm đều tin rằng cô là người bị hại, thế nên, cũng không thể sử dụng vũ khí súng đạn khống chế cô bé. Đừng nói tới súng thật, mà cho dù là súng bắn đạn cao su hay là súng Taser đi nữa, cảnh sát đặc nhiệm cũng không muốn sử dụng đối với cô bé, bởi vì làm như vậy sẽ tạo ra hậu quả không thể lường trước được đối với một học sinh trung học bé nhỏ.

Không dám lại gần, không thể sử dụng vũ khí, mà Lại Hiểu Sương dường như vẫn chưa khôi phục được ý thức, cũng cự tuyệt đầu hàng, hiện trường rơi vào cục diện bế tắc.

Viên cảnh sát đặc nhiệm bị thương được đưa lên xe cấp cứu 120 tuy đã hoàn toàn mất ý thức, nhưng các dấu hiệu sinh tồn vẫn bình thường. Điều kỳ lạ duy nhất là, có thể thấy màu da của anh ta có sự thay đổi rõ rệt, từ màu da thông thường dần dần chuyển thành màu nâu, dường như bị truyền nhiễm một thứ gì đó.

Trung tâm chỉ huy sau khi nghe báo cáo tình hình đã lập tức ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, kịp thời báo cáo với Tiêu Vấn Thiên lúc này vẫn đang ở Bắc Kinh tìm kiếm danh y. Tiêu Vấn Thiên đã lập tức ý thức được đây là sự việc hết sức bất thường, rất có khả năng liên quan đến Gác đen .

Vậy nên, Tiêu Vọng nhận được chỉ thị của bố mình, dẫn các thành viên Người gác đêm chạy đến quảng trường Nhân dân.

Khi Tiêu Vọng nhìn thấy viên cảnh sát bị thương, liền xác định sẽ tiếp nhận việc này. Bởi vì cậu đã nhận thấy lớp da của viên cảnh sát bị thương kia đang có hiện tượng da khô cứng, giống hệt như tên Da Nhân Tạo khi trước.

Tiêu Vọng dẫn mấy người tới phía sau vòng vây của cảnh sát đặc nhiệm, mong muốn tìm cách trao đổi được với Lại Hiểu Sương. Nhưng đúng vào lúc này, Lại Hiểu Sương phát hiện một miệng cống không có nắp đậy ở ngay bên cạnh mình, một tấm biển cảnh báo sửa chữa bị đá đổ ở bên cạnh đó. Đây là một cái cống đang được sửa chữa, những công nhân trong lúc vội vàng tháo chạy đã không đóng nắp miệng cống lại.

Lại Hiểu Sương dường như chỉ di chuyển trong tích tắc đã đến bên cạnh miệng cống, rồi nhảy xuống đó.

Nếu để Lại Hiểu Sương chạy mất, hậu quả sẽ rất khó lường.

Miệng cống khá nhỏ hẹp, bên dưới là một đường cống ngầm chỉ đủ cho một người bò. Lại Hiểu Sương cơ thể nhỏ bé, không gian hoạt động trong đường cống sẽ tương đối thoải mái. Tuy nhiên bất cứ một cảnh sát đặc nhiệm nào chui vào trong đường cống đều sẽ gặp phải khó khăn khi di chuyển. Như vậy thực lực đôi bên sẽ xuất hiện khoảng cách, rất dễ bị thương. Thế nên lúc này cử người chui xuống đường cống tiến hành truy bắt là lựa chọn không hề sáng suốt. Rất may Tiêu Vọng đã nhanh chóng đưa ra mệnh lệnh, “Tất cả cảnh sát đặc nhiệm lập tức tản ra bốn phía, phát hiện thấy có nắp miệng cống nào thì lập tức mở ra và nhét chướng ngại vật xuống chặn lại. Tấm gỗ, biển cảnh báo, thậm chí ngay cả tấm chắn trên tay các anh, cứ nhét xuống được là được!”

Các cảnh sát đặc nhiệm lập tức hành động, Tiêu Vọng lại tiếp tục chỉ huy, “Lập tức tìm người đến xem sơ đồ điện tử hệ thống đường cống ngầm bên kỹ thuật đô thị thành phố! Đang Đang đi ra xe Pikachu lấy thiết bị cảm biến nhiệt, tìm vị trí dưới đường cống ngầm của Lại Hiểu Sương.”

Quả thực, việc di chuyển bên trong đường cống ngầm chắc chắn chậm hơn nhiều so với hành động trên mặt đất, cảnh sát đặc nhiệm đã kịp đi đến các miệng cống gần đó trước khi Lại Hiểu Sương kịp di chuyển. Không gian bên trong đường cống ngầm nhỏ hẹp, sau khi phía cảnh sát đặc nhiệm nhét các chướng ngại vật chặn hết các đường cống xung quanh, chỉ cần Lại Hiểu Sương không có năng lực co thân giống như tên Bác Sĩ thì sẽ không thể nào di chuyển được. Như vậy, Lại Hiểu Sương dưới đường cống ngầm cũng không khác nào con thú bị nhốt trong chuồng.

Đây là một mệnh lệnh chỉ huy thành công.

Rất nhanh chóng, các miệng cống ở xung quanh đã được cảnh sát đặc nhiệm dùng mọi loại đồ vật lấp chặn lại, căn cứ theo sơ đồ đường cống ngầm của bên kỹ thuật đô thị thành phố, Đường Đang Đang cũng nhanh chóng tìm thấy vị trí của Lại Hiểu Sương dưới lòng đất. Tuy Lại Hiểu Sương vẫn di chuyển đi lại bên dưới, nhưng cuối cùng cũng không thể nào chạy thoát khỏi ‘thiên la địa võng’ mà cảnh sát đặc nhiệm bổ trí.

Nhưng, chặn đường thành công, không có nghĩa là sẽ thành công trong việc bắt giữ. Làm sao để chế ngự được Lại Hiểu Sương đang không có lý trí, hành động quỷ dị và vô cùng hung hãn như này trong tình huống tránh để các cảnh sát đặc nhiệm bị thương, lại còn không được phép khiến cô bé bị thương tổn quá mức. Chuyện này trở thành một bài toán khó.

Nhìn người mẹ của Lại Hiểu Sương tuy đã hôn mê bất tỉnh nhưng dường như không xảy ra thay đổi về ngoại hình, nhìn ánh mắt lo lắng bất an của những người họ hàng khác của Lại Hiểu Sương, trong lòng Tiêu Vọng như có lửa đốt.

Tình hình tại hiện trường lại một lần nữa rơi vào tình trạng bế tắc.

“Trước hết em hãy xem qua máy quay chấp pháp của cảnh sát đặc nhiệm đi đã, rồi cùng nghĩ cách giải quyết.” Tiêu Vọng nói với em trai vừa tới hiện trường.

Tiêu Lãng và Trình Tử Mặc vào trong xe Pikachu, Đường Đang Đang mở đoạn băng của máy quay chấp pháp cho cả hai xem. Trong đoạn băng, một thiếu nữ tóc dài mặc chiếc váy siêu ngắn kẻ ca rô xanh đỏ cùng chiếc sơ mi trắng đang đè lên trên cơ thể một phụ nữ trung niên nằm bất động cắn xé liên tục. Khi cảnh sát tiến lại gần, cô gái đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi đồng tử vô thần và cái cằm dính đầy máu tươi, lại thêm lớp mascara kẻ mắt nhòe ướt trộn lẫn mồ hôi chảy lem ra khiến cho gò má nhem nhuốc, trông sống động như một ‘Sadako’. Nhìn thấy cảnh tượng này, ngay cả Trình Tử Mặc cũng không đừng được kêu lên một tiếng “Ôi trời”, Đường Đang Đang lại càng không chịu được che ngay mắt lại. Chỉ Tiêu Lãng lại xem với vẻ hào hứng thú vị.

Thiếu nữ trong đoạn video, chỉ trong nháy mắt, đã nhanh chóng biến mất khỏi bốn tấm lá chắn.

“Hả? Người đâu rồi? Tua lại, tua lại xem nào.” Tiêu Lãng kêu lên.

Đường Đang Đang phát lại đoạn video lần nữa, Tiểu Lãng vẫn không nhìn ra được cô gái ở giữa những tấm lá chắn đã biến mất ra sao. Sau khi cô gái biến mất chưa đầy 5 giây, viên cảnh sát đặc nhiệm đã kêu “Ối” lên một tiếng, sau đó quay đầu lại, lúc này cô gái đã ở bên ngoài cách vòng vây cả trượng [2] , còn viên cảnh sát đặc nhiệm đã bị tấn công vào phần đầu.

“Trò quái gì vậy chứ?” Tiêu Lãng vò vò đầu.

“Tôi cảm thấy đây là dịch chuyển tức thời.” Trình Tử Mặc mở to mắt.

“Dịch chuyển tức thời? Còn nhanh như chớp ý! Chơi trò ‘Vương giả’ sao?” Tiêu Lãng cười lớn. “ CD [3] mấy phút đấy?”

“Không phải dịch chuyển tức thời.” Đường Đang Đang nghiêm túc nói với Trình Tử Mặc, “Video được tạo thành do từng khung hình kết hợp với nhau…”

“Cái đó thì chúng ta đều biết rồi, Đại tiểu thư,” Tiêu Lãng nói. “Khi tốc độ đủ nhanh sẽ cảm giác như là dịch chuyển tức thời, đúng không?”

Đường Đang Đang gật gật đầu, cho đoạn băng chạy từng khung hình một. Lần này, dường như có thể thấy được bóng chiếc váy siêu ngắn kẻ xanh đỏ đó sạt qua, xuyên qua giữa hai tấm chắn thoát ra ngoài.

“Trong quá trình vây bắt của cảnh sát đặc nhiệm, hành động của cô bé này có mấy lần xuất hiện hiện tượng giống như là ‘dịch chuyển tức thời’. Đường Đang Đang nói, “Chính là lúc mình và anh Vọng chạy tới đây, còn tận mắt trông thấy cô ấy dịch chuyển tức thời một cái chui ngay vào miệng cống.”

“Thế nên, đây là một người biến đổi.” Giọng Tiêu Lãng cũng đã nghiêm túc trở lại.

“Đúng vậy, chúng tôi đã phân tích cái gọi là dịch chuyển tức thời chính là năng lực biến đổi,” Đường Đang Đang nói. “Nhưng mà, cô gái này khác với những đứa trẻ bị bắt cóc trước đây, cô ấy có thân phận bình thường, trước khi xảy ra sự việc này, cô ấy cũng có cuộc sống bình thường. Chúng tôi đã hỏi người nhà của cô ấy, trước đây cô ấy chưa từng xảy ra hiện tượng như thế này, thậm chí ngay cả một điềm báo cũng không có.”

“Sự xuất hiện của năng lực biến đổi đã không chỉ hạn chế ở những đứa trẻ nữa rồi ư? Nó cũng có thể xuất hiện ở những trẻ vị thành niên thậm chí là người trưởng thành rồi sao?” Tiêu Lãng chau mày. “Viên cảnh sát đặc nhiệm biến thành người Da Nhân Tạo kia tuy còn chưa tỉnh, nhưng rõ ràng cũng đã xuất hiện năng lực biến đổi rồi!”

“Giống như xác sống,” Trình Tử Mặc nói.

“Lấy đâu ra xác sống gì chứ, chắc chắn là có cách giải thích khoa học,” Tiêu Lãng nói.

“Đúng vậy, người bị thương đều được đưa tới bệnh viện rồi, chú Tiêu đã mời chuyên gia từ Bắc Kinh tới, hiện giờ đang trên đường về Nam An,” Đường Đang Đang nói. “Nếu có thể nghiên cứu được nguyên lý, không chừng còn có thể cứu được người bị thương.

“Thế nên, cậu có cách nào đưa cô gái ra không? “Trình Tử Mặc hỏi.

Tiêu Lãng nghĩ ngợi rồi ra khỏi chiếc Pikachu, đi đến bên cạnh Tiêu Vọng. “Anh, việc này rất đơn giản, bơm nước hay phun khói vào trong đường cống, không phải sẽ ép được cô ta tìm đến lối ra hay sao? Sau đó bố trí lưới ở lối ra, trực tiếp tóm được luôn.”

“Nói bậy.” Tiêu Vọng trừng mắt nhìn em trai rồi nói, “Có thể cô bé cũng là người bị hại, chúng ta không được gây tổn thương tới cô bé.”

“Sao lại gây tổn thương chứ?” Tiêu Lãng không hiểu hỏi lại, “Cô ấy không chịu được khói và nước thì không phải sẽ tự mò lên hay sao?”

“Cô ấy đang trong một trạng thái phi lý trí, không có ý thức như người bình thường, cho nên không thể đảm bảo chắc chắn cô ấy sẽ đi lên.” Tiêu Vọng lo lắng nói, “Nhỡ đâu gây ra ngạt thở, thì cứu không kịp đâu.”

Vừa nói xong câu này, xuất hiện một loạt tiếng tán đồng. Lúc này Tiêu Lãng mới phát hiện sau lưng mình có mười mấy người nhà của Lại Hiểu Sương, lúc này đang nhìn cậu với ánh mắt đầy ác cảm.

Tiêu Lãng nghĩ ngợi thấy cũng có lý, cậu liền đảo mắt nhìn rồi nói, “Vậy để em xuống bắt giữ được rồi, dù sao cũng không còn cách nào khác.”

“Không được,” Tiêu Vọng nói. “Bên dưới rất nhỏ hẹp, chân tay người ngợm em to như này, chui xuống dưới hoạt động sẽ rất khó khăn, bắt người thế nào được?”

“Đại khái như thế này nhỉ.” Tiêu Lãng tiện tay nhặt một miếng nắp cống lên, áng chừng độ rộng.

“Không được.” Tiêu Vọng tiếp tục nhìn tấm bản đồ đường cống ngầm, tập trung suy nghĩ.

“Bảo đảm sẽ không gây tổn thương cho cô ấy, em không mang súng.” Nói xong Tiêu Lãng lấy khẩu súng bên thắt lưng đưa cho Tiêu Vọng. “Không những không mang súng, mà không mang theo gì hết.”

Cậu cố tình nói rất to, như muốn nói cho người nhà cô gái nghe được.

“Không được, hành động như vậy quá mạo hiểm.” Tiêu Vọng hơi cuống, hạ thấp giọng, nhìn cậu em trai mình, “Anh không thể để em gặp phải thương tổn không cần thiết, cả nhà chúng ta, đều phải sống thật tốt!”

Tiêu Lãng bật cười. “Gì với gì chứ! Trên thế giới này kẻ có thể làm hại đến người của chúng ta còn chưa được sinh ra đâu.”

“Vậy tôi đi cùng cậu xuống đó,” Lăng Mạc nói.

“Thôi dẹp cậu đi, tôi lại phải lo nghĩ bảo vệ cậu,” Tiêu Lãng nói.

Tiêu Vọng còn chưa kịp phản ứng, Tiêu Lãng đã chạy nhanh như tên bắn tới miệng cống duy nhất còn chưa bị chặn lấp, không nói thêm lời nào chui ngay xuống cống. Cả quá trình chỉ diễn ra trong chớp mắt, Lăng Mạc ngay cả động tác ngăn lại còn chưa kịp thực hiện nữa.

“Anh, anh mau gọi cậu ấy quay lại đi! Sao cậu ấy càng ngày càng hổ báo thế chứ?!” Đường Đang Đang sốt ruột cứ giậm chân mãi.

Tiêu Vọng chạy mấy bước tới bên miệng cống, vọng vào bên trong gọi Tiêu Lãng, “Em mau lên ngay cho anh! Đây là mệnh lệnh!”

“Em đã xem định vị ở thiết bị cảm biến nhiệt rồi, không sao đâu. Anh yên tâm đi.” Tiếng trả lời của Tiêu Lãng từ bên trong đường cống ngầm vọng lên.

Trong năm phút chờ đợi này, dùng từ ‘thấp thỏm không yên’ quả thật chưa đủ để hình dung tâm trạng của Tiêu Vọng. Anh không ngừng đi đi lại lại trên mặt đất, rồi lại cúi người nhòm xuống dưới miệng cống nghe ngóng, cuối cùng, anh cũng đã nghe thấy giọng nói của em trai mình một lần nữa, các cơ mặt đang căng cứng vì căng thẳng lúc này mới từ từ dãn ra.

“Thả sợi dây cứu hộ xuống đây, đưa cô bé lên trước đã.” Tiêu Lãng từ bên dưới miệng cống hét lên.

Trong lòng Tiêu Vọng mừng rỡ, xem ra nhiệm vụ của Tiêu Lãng thật sự đã hoàn thành trọn vẹn rồi, bản thân mình quả thực đã đánh giá thấp năng lực của cậu em trai. Cảnh sát đặc nhiệm thả sợi dây cứu hộ xuống, không lâu sau, dưới sự hò hét của Tiêu Lãng, mấy viên cảnh sát đặc nhiệm cùng hợp lực kéo Lại Hiểu Sương từ dưới đáy cống lên trên.

Lại Hiểu Sương được đưa lên trên từ đáy cống, cơ thể nhỏ bé được bọc trong chiếc áo khoác ngoài rộng rãi của Tiêu Lãng. Khuôn mặt lộ ra bên ngoài chiếc áo khoác vẫn có phần khủng bố, ánh mắt vẫn thất thần không chút sinh khí. Nhưng chí ít, cô đã bị sợi dây cứu hộ trói chặt, muốn ‘dịch chuyển tức thời’ cũng không còn cơ hội nữa, trước mắt đã an toàn rồi. Trải qua một phen sóng gió như vậy, chiếc miệng nhỏ của Lại Hiểu Sương hơi hé ra, hàm dưới vẫn đang run lập cập.

Người nhà của Lại Hiểu Sương đang chuẩn bị lao lên đằng trước liền bị mấy cảnh sát đặc nhiệm ngăn lại. Nhìn thấy biểu hiện kỳ quái của Lại Hiểu Sương, người nhà cô bất giác khóc lóc kêu trời kêu đất.

Vừa lên tới mặt đất, mấy viên cảnh sát đặc nhiệm đã còng tay cô bé lại, hoàn toàn không dám buông lỏng. Trình Tử Mặc tiến tới lục soát trên người Lại Hiểu Sương, một mặt để đề phòng trên người cô có đồ vật nguy hiểm, mặt khác muốn tìm chút manh mối.

“Cô bé có lẽ không có nguy hiểm gì đến tính mạng. Váy của cô bé bị cào rách, tôi đã dùng áo khoác của mình bọc vào cho cô ấy rồi. Bọc như vậy thì cánh tay của cô ấy ở bên trong áo, hoạt động không tiện, cũng sẽ an toàn hơn một chút.” Tiêu Lãng vừa nói chuyện vừa leo từ dưới miệng cống lên.

Người nhà của Lại Hiểu Sương nghe thấy Tiêu Lãng nói vậy, tâm trạng mới ổn định hơn một chút.

“Tiểu tử, được đấy.” Tiêu Vọng vui mừng nói, “Sao cô bé không cắn em?”

“Cô ta ngược lại rất muốn cắn em đó, nhưng em cũng không thể cho cô ta cơ hội được.” Tiêu Lãng cười nói, “Em đã tháo thái dương của cô ta.”

“Thái dương cái gì chứ?” Nhiếp Chi Hiên đứng bên cạnh cười lớn, nói tiếp, “Đó gọi là khớp thái dương hàm.”

“Cũng na ná ý vậy mà,” Tiêu Lãng nói. “Lão đại Tư Đồ lúc huấn luyện riêng đã dạy cho em đấy.”

Tiêu Vọng thấy ánh mắt của người nhà Lại Hiểu Sương lại có chút tâm trạng không tốt liền vội vàng ngăn câu chuyện lại. Anh nghĩ, tên tiểu tử Tiêu Lãng này quả thật không đơn giản, hữu dũng hữu mưu, vừa dũng cảm vừa mưu trí. Vừa không gây thương tổn đến cô gái, lại có thể ngăn không để cô ta cắn mình, phương pháp tốt nhất, mức tổn thương thấp nhất, chính là làm chệch khớp thái dương hàm của cô bé. Chệch khớp thì rất dễ dàng điều trị nắn khớp về vị trí cũ, cũng không để lại di chứng gì nghiêm trọng, cùng lắm thì bị đau mất vài hôm. Điều quan trọng là, chệch khớp thái dương hàm thì sẽ không thể cắn được nữa, tất nhiên cũng sẽ được an toàn.

“Đưa đến bệnh viện Công an, trong tình huống bảo đảm an toàn, nắn lại khớp hàm cho cô ấy.” Tiếu Vọng nhìn người nhà của cô gái, nhẹ nhàng dặn dò các cảnh sát đặc nhiệm.

“Cậu có tìm được thứ gì không?” Lăng Mạc đến bên cạnh Trình Tử Mặc, hỏi.

“Trừ chiếc bật lửa này ra, không có gì hết. Ngay cả di động cũng không mang theo trên người,” Trình Tử Mặc nói. “Chiếc bật lửa này được phát hiện trong túi váy của cô ta.”

Một cô gái vị thành niên mang theo một chiếc bật lửa, tất nhiên không phải là một việc bình thường, chiếc bật lửa này, rất có khả năng liên can trực tiếp tới vụ án này.

“Viết cái gì đây nhỉ?” Lăng Mạc đeo găng tay vào, cầm lấy chiếc bật lửa xoay đi xoay lại quan sát.

Đây là một chiếc bật lửa dùng một lần có màu đỏ, được làm tinh xảo. Trên một mặt của chiếc bật lửa có viết dòng chữ ‘39 độ’, còn có một dãy số điện thoại di động.

“39 độ? Bị sốt à?” Tiêu Lãng ghé sát lại nhìn rồi nói, “Có cần phải gọi thử vào số điện thoại này không?”

Tiêu Vọng gật đầu tán đồng. “Tử Mặc, em gọi đi, đóng giả là bên dịch vụ viễn thông Trung Quốc.”

Trình Tử Mặc lấy điện thoại di động ra, gọi điện thoại, nhưng chuông reo rất lâu mà không có ai nghe máy. Trình Tử Mặc nhìn Tiêu Vọng lắc đầu, ngắt điện thoại.

“Có cần qua bên bộ phận viễn thông tra thử họ tên của chủ nhân số điện thoại này không?” Nhiếp Chi Hiên hỏi.

“Tra ra chủ của số máy, nhưng sẽ không tìm được địa chỉ cụ thể,” Tiêu Lãng nói. “Định vị thì quá lãng phí thời gian.”

“Có lẽ là một quán bar đen,” Lăng Mạc nói.

“Sao cơ? Có lý đấy! Người hâm mộ, fan cuồng âm nhạc gì đấy,” Tiêu Lãng nói.

“Mọi người xem, nắp chắn gió của chiếc bật lửa này phía trước còn dính một chút thứ gì đó.” Lăng Mạc giơ chiếc bật lửa lên. “Nếu tôi không nhìn nhầm, đây có lẽ là chất liệu giấy nhựa niêm phong ở nắp chai rượu tây. Sau khi chịu nhiệt chảy ra, bám dính vào nắp chắn gió của bật lửa.”

“Một cô bé đang ở thời kỳ phản nghịch, sau khi cãi nhau với người nhà, đã bị lừa đến quán bar, trước đây đã từng xảy ra chuyện tương tự,” Tiêu Vọng nói. “Nhưng mà, tại sao lại là quán bar đen chứ?”

“Bởi vì gần đây có khu phố 1980, ở đó có rất nhiều quán bar.” Lăng Mạc lấy điện thoại di động ra. “Nhưng không có quán bar nào có tên ‘39 độ’ cả. Nếu mà là chuyện xảy ra tối qua, cô gái này cũng không thể rời khỏi hiện trường xảy ra sự việc quá xa được, rất có thể là một nhà dân nào đó trong khu phố này được cải tạo thành quán bar, một quán bar đen không có giấy phép kinh doanh chính thức.”

“Mở quán bar đâu cần mất nhiều thủ tục hành chính phê duyệt phiền phức chứ nhỉ?” Tiêu Vọng nói, “Tại sao lại phải kinh doanh quán bar đen chứ?”

“Đương nhiên là để thực hiện các hoạt động phi pháp,” Lăng Mạc nói.

Mọi người đều không nghi ngờ gì về phán đoán của Lăng Mạc, dù gì Lăng Mạc cũng lăn lộn trên đường phố suốt cả thời ấu thơ, nhận thức của cậu về những mặt đen tối hiếm thấy trong xã hội này là điều mà những người khác không lý giải được.

“Thế nên, đi đến khu phố này tiến hành trinh sát, tìm kiếm tấm biển hiệu ‘39 độ’, mới là cách giải quyết nhanh nhất,” Lăng Mạc nói.

Mấy thành viên Người gác đêm giấu mình trong lối đi của một tòa nhà chung cư, các cặp mắt đều đang ngóng chờ Trình Tử Mặc quay trở lại.

“Tìm hiểu rõ rồi, đó là một tòa nhà xây dựng bất hợp pháp.” Trình Tử Mặc chỉ tay vào một căn phòng mái bằng phía xa. “Chỉ có một cửa sổ nhỏ, vị trí lại rất cao, không cách nào nhìn được tình hình bên trong căn nhà.”

Nơi này là một khu phố cũ đã xuống cấp, tất cả chỉ có khoảng mười tòa nhà dân cư cao năm tầng. Tuy nhiên, vì tiểu khu này nằm giáp ngay khu phố ăn chơi đèn xanh đèn đỏ náo nhiệt, cho nên nghe đồn giá nhà đất rất cao.

Trong số đó có hai tòa chung cư cách nhau một khoảng rất hẹp, tầng 1 của cả hai tòa nhà đã được chủ tiệm mua lại, sau đó xây dựng thêm một căn nhà mái bằng ở giữa, nối liền tầng 1 của hai tòa nhà lại với nhau. Bình thường lúc ban ngày trông vào, đây chỉ là một khu nhà xây dựng bất hợp pháp phổ thông, không mấy bắt mắt. Nhưng lúc này, hàng chữ ‘39 độ’ bằng đèn neon treo bên trên ngôi nhà xây dựng bất hợp pháp vẫn đang sáng nhấp nháy. Tuy rằng dưới ánh sáng mặt trời không thật sự nổi bật, song cũng rất bắt mắt.

“Ban ngày bỏ biển xuống, thì đồn công an cũng không thể quản nổi,” Tiêu Vọng nói. “Dù sao phía đồn công an cũng không quản những tòa nhà xây dựng trái phép.”

“Có đầy đủ các yếu tố của một quán bar đen,” Lăng Mạc nói.

“Đi, xông vào bắt người!” Tiêu Lãng nói.

“Không được.” Tiêu Vọng ngăn em trai lại. “Địa điểm này chỉ lúc nữa sẽ có cư dân tan làm về nhà nghỉ trưa, lúc này thực hiện hành động vây bắt, nhỡ có kẻ trốn ra ngoài sẽ gây nguy hiểm đến an toàn tính mạng của người dân.”

“Đúng thế, nếu những người trong đó đều là dạng xác sống cả, nhìn thấy người là cắn, vậy thì phiền phức đấy.” Nhiếp Chi Hiên đồng ý với quan điểm của Tiêu Vọng.

“Vậy phải làm sao?” Tiêu Lãng hỏi.

“Vì chúng ta không thể xác định được tình hình nhân viên bên trong quán bar đen này, vậy chúng ta chia nhóm chốt chặn ở hai lối ra trước và sau của tiểu khu,” Tiêu Vọng nói. “Đề nghị bên cảnh sát đặc nhiệm cử người đến sơ tán người dân trong tiểu khu, sau đó chúng ta sẽ hành động.”

“Vậy được. “Tiêu Lãng đứng dậy. “Trợ thủ, đi nào, hai chúng ta đi ra phía cổng sau.”

Tiêu Vọng để các cảnh sát đặc nhiệm đi cùng với họ và Nhiếp Chi Hiên, Trình Tử Mặc canh giữ ở hai bên cổng lớn của tiểu khu, đề phòng có người từ bên ngoài đi vào, cũng ngăn không để cho người bên trong quán bar đi ra. Đồng thời, anh cũng dặn đi dặn lại Tiêu Lãng, Lăng Mạc để hai người họ chặn giữ lối cổng sau. Còn bản thân mình thì đi ra khỏi tiểu khu, đề nghị cử thêm nhiều cảnh sát đặc nhiệm hơn tới chi viện.

Tiêu Lãng và Lăng Mạc đứng canh ở cổng sau hơn nửa tiếng đồng hồ. Ngoài việc có thể nhìn thấy những cảnh sát đặc nhiệm mặc thường phục dân cư dân ra khỏi tiểu khu, thì không nhìn thấy bất cứ điều gì bất thường cả. Tiêu Lãng sải bước đi đi lại lại ở khu vực cổng sau, tâm trạng càng lúc càng sốt ruột.

“Liệu có khủng bố đáng sợ vậy không? Có phải anh tôi chuyện bé xé ra to không vậy?” Tiêu Lãng hỏi Lăng Mạc.

Lăng Mạc đáp lại bằng sự im lặng.

“Tôi vào xem thế nào nhé? Cậu cứ canh ở đây đi.” Tiêu Lãng nói với Lăng Mạc.

“Không được, anh Vọng đã cấm cậu hành động một mình đấy.” Lăng Mạc lãnh đạm trả lời.

“Tại sao lại không được chứ?” Tiêu Lãng nói vẻ tự hào, “Đỗ Xá chẳng phải là tôi một mình hành động rồi tìm thấy còn gì? Lại Hiểu Sương chẳng phải cũng một mình tôi hành động rồi bắt về hay sao?”

Lăng Mạc nhìn Tiêu Lãng một cái, muốn nói gì mà lại thôi.

Tiêu Lãng lại đi đi lại lại thêm hai vòng nữa, thực sự không kiềm chế được cái tính nóng vội sốt ruột của mình. “Tôi vào trong thăm dò thử nhé, ít ra cũng phải biết được tình hình bên trong quán bar ra sao chứ, phải không nào? Cậu cứ đợi ở đây. Đừng nói là không được, cậu là trợ thủ của tôi, phải nghe theo chỉ huy!”

Lăng Mạc biết mình cũng không ngăn cậu ta lại được, cho nên không nói thêm gì nữa.

Tiêu Lãng giấu súng cẩn thận, hăng hái sải bước chạy nhanh vào trong tiểu khu. Rất nhanh, cậu đã đến phía bên ngoài quán bar đen. Chốt chỉ huy tạm thời phía đằng xa chỗ lối đi giữa các tòa nhà cũng không thấy có ai, Tiêu Vọng chắc là đang đi phối hợp công việc với bên cảnh sát đặc nhiệm. Trong lòng Tiêu Lãng mừng thầm, tự mình đi trinh sát một lượt rồi lại trở về cổng sau, sẽ không xảy ra chuyện gì, anh cậu cũng sẽ không phát hiện ra, ít nhất cũng sẽ không càm ràm, nhắc nhở cậu mãi không thôi.

Cửa ra vào của nhà dân ở tầng 1 của cả hai tòa nhà chung cư đã bị bịt kín lại bằng gạch, lối vào của hai căn nhà đều tập trung ở một phía căn nhà mái bằng tự xây. Phía này ngoài một cánh cửa cuốn lớn, thì còn có một cửa sổ nhỏ ở vị trí khá cao. Trên bức tường của căn nhà mái bằng phun sơn loang lổ sắc màu, trông có vẻ rất hợp trào lưu.

Vị trí của cửa sổ cao, nên Trình Tử Mặc không thể trinh sát được, nhưng Tiêu Lãng cao 1m85, chỉ cần nhón chân lên là đã có thể nhìn thấy bên trong. Chỉ có điều bên trong cánh cửa sổ nhỏ này lại treo một tấm rèm sẫm màu, nên Tiêu Lãng cũng không thể nào nhìn được tình hình bên trong căn nhà.

Vậy cũng có nghĩa là, không vào trong hiện trường sẽ không thể biết được tình hình cụ thể trong đó ra sao.

Hoặc là kéo cánh cửa cuốn lên nghênh ngang đi vào, hoặc là cứ quay về tiếp tục canh giữ phía cổng sau cùng Lăng Mạc. Lúc này Tiêu Lãng đứng giữa hai sự lựa chọn. Có điều, với tính cách như của Tiêu Lãng, chưa phát hiện được gì mà đã quay về là điều tuyệt đối không thể chấp nhận được.

Chẳng phải chỉ có mấy tên thôi sao? Cùng lắm thì chúng biến thành ‘xác sống’ thôi mà, mình sẽ bẻ cằm từng đứa một, như vậy bọn chúng lấy đâu ra sức chiến đấu gì nữa? Vả lại mình còn có súng. Tuy Tiêu Vọng nói chưa đến lúc vạn bất đắc dĩ thì không được sử dụng vũ khí, bởi vì những người này rất có thể cũng là người bị hại. Tuy nhiên súng cũng có tác dụng uy hiếp mà, nhìn thấy súng, đối phương cũng sẽ không phản kháng quá mức. Vả lại, xung quanh có bao nhiêu cảnh sát đặc nhiệm đang sơ tán cư dân, cho dù có chuyện gì bất trắc, nếu một mình mình xử không xong thì lấy bộ đàm ra kêu một tiếng, chi viện sẽ đến ngay trong vòng mười lăm giây.

Thế nên, còn gì mà phải sợ nữa? Tại sao lại không thể vào để xem rốt cuộc sự việc ra sao chứ?

Tiêu Lãng thắt chặt đai lưng quần, túm chặt ống của chiếc quần đặc chủng của cảnh sát, khởi động cổ tay cổ chân xong xuôi rồi hít sâu một hơi, nhanh chóng kéo mạnh chiếc cửa cuốn lên.

Do bị ảnh hưởng bởi nhiều yếu tố như căng thẳng, mong chờ và hiếu kỳ, cho nên Tiêu Lãng đã dùng lực bộc phát rất lớn, không thể xem thường. Trong lúc kéo cửa lên, Tiêu Lãng đã cảm thấy cánh cửa cuốn này không giống lắm so với những cánh cửa cuốn khác, lực cản khi mở cửa rất lớn. Đợi đến lúc cửa được mở ra mới phát hiện, hóa ra phần khóa cửa cuốn vốn được cố định dưới mặt đất đã bị cậu lôi hết cả lên, treo lủng lẳng bên dưới cánh cửa. Thì ra cánh cửa cuốn này trước đó đã được ai đó khóa lại từ bên trong.

Chẳng kịp suy nghĩ xem đây là cách thức kinh doanh của quán bar đen này, hay là sau khi xảy ra chuyện, người nào có trách nhiệm đã cố ý khóa cánh cửa này lại, đề phòng sự việc lan rộng ra, Tiêu Lãng đã lập tức bị chấn động bởi cảnh tượng trước mắt.

Căn nhà mái bằng nhỏ bé này nối liền với hai căn hộ hai bên, có diện tích tổng thể khoảng hai trăm mét vuông. Bên trong căn phòng đã được cải tạo thành dạng quán bar, có quầy bar, thậm chí còn có cả một sân khấu biểu diễn nhỏ, bốn phía tường nhà rõ ràng đều đã được xử lý bằng vật liệu cách âm. Bên trong căn phòng lúc này vẫn đang nhấp nháy ánh đèn đủ mọi màu sắc, nhưng âm nhạc thì đã ngừng lại. Dưới ánh đèn màu xoay chuyển chiếu sáng tuần hoàn, khoảng hai ba mươi ‘thi thể’ nằm ngổn ngang lộn xộn trên mặt đất đủ khiến bất cứ ai cũng phải chấn động.

Hai ba mươi người này, cơ bản đều là những thanh niên tầm hai mươi tuổi, ăn mặc thời trang sành điệu mà hở hang lộ liễu, những khuôn mặt trang điểm rất đậm. Có thể tưởng tượng ra cảnh tượng ‘nhảy múa điên cuồng’ trong quán bar nhỏ hẹp này tối qua.

Tuy nhiên, cảnh tượng lúc này đã hoàn toàn không giống như vậy nữa. Trên mặt đất là những thanh niên trẻ nằm la liệt, mấy người nằm tụ lại với nhau thành một nhóm, cũng không biết là còn sống hay đã chết. Những chai rượu bị đập vỡ, bàn ghế bị lật đổ, những cặp đùi trắng nõn, những khuôn mặt khủng bố sau khi lớp hóa trang bị loang ra. Tất cả đã khiến nơi này nghiễm nhiên trở thành một động quỷ đáng sợ.

Nếu mà Đường Đang Đang vào đây nhất định sẽ bị dọa cho hết hồn. Nhưng Tiêu Lãng dù gì vẫn là Tiêu Lãng, người từ nhỏ đã được mệnh danh là ‘Tiểu to gan’, không hề hoảng sợ trước cảnh tượng này.

Tiêu Lãng bước nhanh đến bên cạnh một đống ‘thi thể’, lần lượt sờ vào động mạch cảnh của mấy người. Như vậy cậu mới có thể yên tâm, bởi vì những kẻ này tuy trông như đã hoàn toàn mất ý thức, nhưng đều còn sống cả. Xem ra, chỉ là bị hôn mê, chứ không phải là sự kiện chết người hàng loạt. Như vậy thì không đến mức quá nghiêm trọng nữa.

Tiêu Lãng buông lỏng cảnh giác, thu súng lại, vượt qua từng đống người nằm đó, rà soát một lượt mọi ngóc ngách bên trong quán bar. Rõ ràng, ở đây không có ai ý thức đang tỉnh táo cả.

Quán bar ngoài một cánh cửa cuốn ở lối ra vào và một cửa sổ nhỏ gắn tấm chống trộm ở bên cạnh, thì còn có vài cánh cửa sổ của căn hộ, cũng đều được lắp tấm chắn chống trộm. Tiêu Lãng đoán chừng một mặt là để chống trộm, nhưng mặt khác còn để đề phòng cảnh sát kiểm tra đột xuất. Có điều, cửa sổ trong nhà vệ sinh ở hai căn hộ đều không lắp đặt cửa chống trộm. Tiếc là hai cánh cửa sổ này rất nhỏ, đừng nói đến Tiêu Lãng, mà dù là một nam giới trưởng thành bình thường, cũng không thể chui qua cửa sổ tháo chạy khỏi hiện trường được.

Nhưng điều đó không có nghĩa là không ai ra khỏi được chỗ này. Bởi vì Tiêu Lãng vừa đưa mắt lên đã nhìn thấy trên bậu cửa sổ ở một trong hai nhà vệ sinh đó có vướng một miếng vải kẻ ca rô xanh đỏ. Đó chính là mảnh vải mắc lại từ chiếc váy siêu ngắn của Lại Hiểu Sương.

“Tốt rồi, quả nhiên là cô ta đã chạy thoát ra từ chỗ này.” Tiêu Lãng cảm thấy sự việc sẽ nhanh chóng được sáng tỏ. Tuy còn chưa biết những người này tại sao đều bị hôn mê, nhưng những chuyện như này đối với một người am hiểu pháp y học như Nhiếp Chi Hiên mà nói, thì chắc chắn sẽ nhanh chóng làm rõ được nguồn cơn câu chuyện, sự việc cũng sẽ nhanh chóng được giải quyết.

Tiêu Lãng lại đi một lượt xem xét căn phòng, cậu nhìn thấy trên trần nhà phía trên cửa ra vào có một camera giám sát. Nếu đã có camera, thì cậu cần phải đảm bảo tính hợp pháp cho hành động của mình, thế nên cậu lấy huy hiệu của Người gác đêm ra, gắn trước ngực.

“Cảnh sát đây, kiểm tra đột xuất!” Tiêu Lãng hét to một câu theo đúng trình tự.

Nhưng không ai đoái hoài đến cậu, tất cả đều lặng lẽ nằm trên mặt đất.

Tiêu Lãng men theo đường dây điện của camera giám sát tìm đến chiếc máy tính được đặt trong một căn hộ. Có vẻ như số liệu thu được từ máy quay giám sát đều được lưu giữ trong chiếc máy tính này. Tốt rồi, những chuyện xảy ra đây cũng không cần phải đoán nữa, trực tiếp xem camera là sẽ rõ hết.

Trong lòng Tiêu Lãng mừng thầm, quyết định hành động đột kích do bản thân cậu đưa ra lại một lần nữa được thực tế chứng minh là thành công. Gần đây hình như cậu đang được phúc thần phù hộ, lập công liên tục.

Bên cạnh chiếc máy tính giám sát có bốn năm người đang nằm, xung quanh họ rơi vãi những viên thuốc nhỏ nhiều màu sắc. Tiêu Lãng ngồi xổm xuống đất, nhặt một viên thuốc lên xem xét, biết rằng đây chính là ma túy đá hay được nói tới.

Hóa ra chỗ này quả thực là một nơi ẩn giấu những chuyện xấu xa mờ ám, những kẻ này đâu phải người bị hại gì, đều là một lũ nghiện ngập! Tên tiểu tử Lăng Mạc nói quả đúng thật. Ma túy hại chết người đấy! Những thanh niên này tại sao lại coi thường mạng sống của mình như vậy được chứ? Chẳng lẽ chúng không biết ma túy chỉ cần dính vào một chút thôi, thì coi như hủy hoại cả cuộc đời hay sao? Tiêu Lãng nghĩ vậy và lắc đầu nuối tiếc. Cậu nhìn khuôn mặt của một cô gái đang nằm trên mặt đất. “Còn trẻ như thế này, thật là đáng tiếc quá, đáng tiếc.”

Tiêu Lãng lại đứng dậy, lấy máy bộ đàm giắt bên thắt lưng ra, đúng vào lúc đang chuẩn bị ấn phím kết nối cuộc gọi để báo cáo với Tiêu Vọng, để cảnh sát đặc nhiệm và 120 nhanh chóng tới xử lý hiện trường cứu người, thì không biết một lá bài tú lơ khơ từ đâu bay tới, cắm thẳng vào cánh tay phải của Tiêu Lãng.

Một cơn đau thấu tim từ cánh tay truyền đến, máy bộ đàm trong tay Tiêu Lãng rơi ngay xuống đất vỡ tan.

Bị đột kích bất ngờ không một tiếng động, khiến một người có các giác quan siêu mẫn cảm như Tiêu Lãng cũng không kịp phòng vệ. Cậu nhìn quân bài Át cơ đang cắm trên cánh tay mình với vẻ ngạc nhiên không ngờ, không dám tin vào mắt mình. Quần áo Tiêu Lãng đang mặc là trang phục đặc chủng của cảnh sát dành riêng cho Người gác đêm , được làm bằng chất liệu vải bố dày. Có thể nói, độ cứng chắc của trang phục đặc chủng thậm chí còn hơn cả găng tay bảo hộ chống cắt, nếu dùng dao gọt hoa quả thông thường rất khó đâm rách quần áo được, càng không nói tới một quân bài tú lơ khơ bằng giấy. Vậy mà, quân bài Át cơ này rõ rành rành đã xuyên qua lớp áo đặc chủng, và còn đâm vào cánh tay cậu.

Tiêu Lãng nhịn đau rút lá bài ra, máu tươi trong phút chốc thấm ướt áo cậu. Điều quan trọng nhất là, một cơn đau kịch liệt khiến cậu cảm thấy cả cánh tay phải của mình như tê dại, căn bản không thể dùng lực nữa.

Tiêu Lãng nhìn ra phía trước, thì ra trên nền nhà căn phòng mái bằng cách chỗ cậu hơn 10 mét, lúc này một nam thanh niên nhuộm tóc vàng đang ngồi đó, trong tay cầm một bộ bài. Hiển nhiên là bản thân tên tóc vàng cũng vô cùng kinh ngạc trước kết quả của việc ném lá bài. Hắn tròn mắt nhìn Tiêu Lãng đang ở phía xa, rồi lại cúi xuống nhìn quân bài trong tay mình, vẻ mặt ngơ ngác không thể tin nổi.

Đối diện với biến cố đột ngột xảy ra này, Tiêu Lãng ngoài sự ngạc nhiên thì còn lo lắng nhiều hơn. Tiêu Lãng biết cánh tay phải đang vô cùng đau đớn của mình lúc này không thể cầm súng được nữa, hơn thế nữa cho dù có cầm được súng, cùng lắm cũng chỉ có tác dụng đe dọa mà thôi, chứ không thể ứng phó thực sự được. Thế nên, cậu nhanh chóng từ bỏ ý định cầm súng, nhấc chân lên định lao thẳng về phía tên tóc vàng, muốn nhanh chóng rút ngắn khoảng cách rồi một chiêu khống chế đối phương.

Nhưng mà, lần ‘nhấc chân’ này thực sự đúng là nhấc chân, bởi vì Tiêu Lãng phát hiện chân phải của mình đã bị một thứ gì đó quấn chặt, căn bản là không thể nhấc lên nổi. Cậu cúi đầu xuống nhìn, hóa ra cô gái trẻ vừa nãy lúc này đang ôm chặt lấy cổ chân cậu, không hề có ý định buông tay ra.

“Vừa nãy chẳng phải còn đang ngủ ngon lành hay sao? Bị tao hét to tỉnh rồi à?” Tiêu Lãng khẽ giọng nói một câu, rồi đột ngột giơ nhanh chân lên.

Động tác của cậu dùng sức không hề ít, cả nửa thân trên của cô gái bị nhấc lên khỏi mặt đất cùng với cú giơ chân này của Tiêu Lãng, sau đó cơ thể cô lại đập mạnh xuống đất theo đà hạ chân của Tiêu Lãng. Nhưng cho dù bị đau thế nào, cô gái vẫn không chịu buông tay, ôm chặt chân phải của Tiêu Lãng trong lòng.

Trong lúc đó, lá bài thứ hai bay tới. Vì đã có sự chuẩn bị tâm lý, Tiêu Lãng ngay lập tức nghe thấy tiếng lá bài, theo phản xạ né tránh được, lá bài để lại một vết xước rớm máu trên gò má Tiêu Lãng, rồi cắm vào chiếc ghế sofa trong phòng.

Đây quả là nhân vật nguy hiểm.

Tiêu Lãng dốc hết sức lực, vừa lôi theo cô gái dưới chân di chuyển về phía tên tóc vàng, vừa muốn nhanh chóng thoát khỏi sự khống chế của cô gái, dù sao cô ta cũng có thể cắn người. Nhưng mà sợ cái gì thì gặp ngay phải cái đó, trong lúc Tiêu Lãng còn mải đề phòng tên tóc vàng, cậu cảm thấy một cơn nhói đau ở chỗ cổ chân. Cậu cúi đầu xuống nhìn, hóa ra cô gái đã cắn một cái vào cổ chân cậu.

Thôi xong, người cảnh sát đặc nhiệm lúc nãy bị cắn liền hôn mê bất tỉnh luôn. Tâm trạng Tiêu Lãng lo lắng không thôi, nhưng cậu nhanh chóng phát hiện bản thân mình không hề có bất cứ dấu hiệu gì là sắp ngất xỉu cả. Tiêu Lãng lại cúi đầu nhìn xuống cổ chân mình, hóa ra lúc nãy trước khi vào đây, để đề phòng gặp phải bẫy hiểm, cậu đã thắt chặt ống quần của mình, cô gái kia đã cắn nhưng chưa hề cắn rách chiếc quần đặc chủng, cho nên đương nhiên cũng chưa cắn rách được da thịt của Tiêu Lãng.

“Hóa ra cũng giống như bệnh dại à, không rách da thì không sao!” Tiêu Lãng nghĩ thầm trong lòng. “Thấy tao có tầm nhìn sáng suốt biết bao! Biết cắn người có gì mà ghê gớm chứ?”

Tiêu Lãng giơ tay đánh một cú vào cằm cô gái, định theo cách cũ, tháo khớp thái dương hàm của cô ta. Nhưng cú đánh tạt qua cứ như đánh vào một miếng nhựa dẻo vậy, mềm như bông, vốn không có chút sức lực nào.

“Thôi được, mày ngon.” Tiêu Lãng vội vàng giấu hai tay đi, đề phòng bị cắn trọng thương.

Tiêu Lãng biết nếu không thoát khỏi sự quấy rầy của cô gái này thì căn bản không thể chế ngự được tên tóc vàng phía xa kia, thế nên cậu cúi người xuống tóm lấy hai vai cô gái, chuẩn bị sử dụng chiêu cầm nã thủ mà Tư Đồ Bá đã truyền dạy để chế ngự cô gái. Nhưng không ngờ, cô gái này toàn thân giống như không có xương vậy, xoay người quấn lấy như một con rắn, không chỉ khống chế hai chân của Tiêu Lãng mà còn khống chế luôn cả hai tay của cậu.

“Sao không có xương à? Bạch tuộc hay sao?” Tiêu Lãng trong lòng kinh hãi, phát hiện cánh tay phải bị thương của mình lúc này đang lộ ra trước mặt cô gái, nếu mà cô ta nhằm đúng miệng vết thương cắn một cái thì phiền phức lắm.

Tiêu Lãng cố hết sức để cánh tay phải thoát ra được, nhưng cả hai chân và cánh tay còn lại của cậu vẫn bị con ‘mỹ nhân xà’ này quấn giữ rất chặt, căn bản không thể nào động đậy được.

Tiêu Lãng theo học Tư Đồ Bá, không chỉ lĩnh hội được môn Tán Thủ và Cầm Nã, mà các món như Wushu, Judo, Karate gì đó cũng đều được học qua. Nhưng lúc này đối mặt với một cao thủ Judo như người không xương thế này, Tiêu Lãng nhất thời không biết làm thế nào để thoát ra được. Cậu vắt óc suy nghĩ tìm đủ mọi cách thức hành động để khống chế và thoát ra, nhưng con ‘mỹ nhân xà’ này kiểu gì cũng vẫn có cách đối phó lại. Lăn đi lăn lại mấy lượt liền, cuối cùng Tiêu Lãng cũng đã giải thoát được cho hai cánh tay của mình, còn hai chân thì vẫn bị quấn chặt.

Tên tóc vàng hình như không có ý định tấn công tiếp, hắn nhìn về phía cánh cửa cuốn đã được Tiêu Lãng kéo ra, lảo đà lảo đảo đứng dậy, đi về phía cánh cửa.

Một đối tượng nguy hiểm đang sắp sửa rời khỏi hiện trường, đi ra ngoài đám đông, uy hiếp đến sự an toàn của dân chúng, trong khi bản thân mình thì không làm được gì cả. Đây là điều mà Tiêu Lãng ngay từ đầu không hề tính đến.

Dù thế nào cũng không thể để hắn tấn công người vô tội.

Tiêu Lãng đưa ra một quyết định táo bạo, cậu cúi người xuống lôi từ thắt lưng ra khẩu súng ngắn, cố hết sức bỏ qua sự quấy nhiễu của con ‘mỹ nhân xà’, cố hết sức ổn định miệng súng, ngắm chuẩn vào tay phải của tên tóc vàng, chỉ một phát súng.

Bắn súng với độ chính xác cao ở phạm vi ngoài mười mét vốn đã khó khăn, càng không cần nói đến chuyện Tiểu Lãng còn đang phải chiến đấu với một kẻ khác nữa. Thế nên, đây là một quyết định vô cùng mạo hiểm. Nếu không bắn trúng, có thể sẽ kích động đến tên tóc vàng; Bắn chệch đi một chút, thì có thể sẽ lấy mất cái mạng nhỏ của hắn. Có điều là, một khi bắn trúng mục tiêu, thì sẽ loại bỏ được những lá bài trong tay tên tóc vàng, khiến hắn mất đi vũ khí, đồng thời cũng sẽ là một tiếng súng báo động, dẫn đồng đội của cậu tới đây.

Và lần này, Tiêu Lãng đã thắng cược.

Tên tóc vàng bị thương liền vứt lại những quân bài, tăng tốc tháo chạy ra bên ngoài căn nhà.

Tiêu Lãng biết mình bắt buộc phải ra ngoài truy đuổi, dù gì bên trong tiểu khu còn có những người dân khác, cảnh sát đặc nhiệm nghe thấy tiếng súng chạy tới cũng chưa chắc đã biết tên tóc vàng này là ai. Nhưng mà, con ‘mỹ nhân xà’ này vẫn cứ lằng nhằng quấn chặt lấy người Tiêu Lãng không chịu buông tay, khiến Tiêu Lãng không có cách nào để rời khỏi hiện trường.

Đột nhiên, Tiêu Lãng nhìn thấy ổ cắm điện nguồn bên cạnh máy tính, cậu bất chợt nhanh trí, rút ngay đầu nối với máy tính của dây điện nguồn ra, sau đó dùng sức kéo đứt đầu dây, để hở ra sợi dây đồng bên trong.

“A Di Đà Phật, cầu mong bộ quần áo đặc chủng này của con làm bằng vật liệu cách điện.” Tiêu Lãng khấn thầm một câu rồi đẩy sợi dây đồng gi lên người ‘mỹ nhân xà’.

‘Mỹ nhân xà’ bất ngờ không còn mềm dẻo nữa, toàn bộ cơ thể thắng đơ ra, phần tứ chi đang quấn chặt lấy Tiêu Lãng theo đó cũng buông ra.

“Quả nhiên là vật liệu cách điện! Oắt con, tao lại còn không trị nổi mày hay sao?” Tiêu Lãng vươn người đứng lên, nói tiếp, “Một chút điện thế, cũng không làm mày bị giật chết được, hãy đợi bị tóm đi!”

Lăng Mạc đang tập trung tinh thần canh giữ tại cổng sau. Dù sao bây giờ hai đôi mắt thành ra chỉ còn một đôi mắt thôi, cần phải tập trung tinh thần gấp đôi mới có thể tránh khỏi mọi sự cố ngoài ý muốn.

Không lâu sau, xuất hiện một bà mẹ đang đẩy chiếc xe đẩy trẻ em đi về phía tiểu khu.

Lăng Mạc biết, trách nhiệm của cậu lúc này là đi đến phía trước, xuất trình thẻ cảnh sát, thông báo cho họ phía cảnh sát hiện giờ đang hành động bên trong tiểu khu. Để đảm bảo an toàn cho chị ta và đứa trẻ, hy vọng chị ta có thể đợi ở bên ngoài tiểu khu cho đến khi hành động kết thúc.

Nhưng mà, Lăng Mạc bỗng nhiên không nhấc nổi bước chân.

Giây phút ấy, trong đầu cậu cứ như bị hàng ngàn hàng vạn mũi kim đâm vào, đầu đau đến mức không thể mở mắt được, bụng dạ cũng bắt đầu cồn cào quặn lên. Vô số những mảnh vụn hồi ức một lần nữa ùa về trong đầu Lăng Mạc, cảnh tượng trong mộng, cảnh tượng trong ký ức cứ đan xen vào với nhau, không theo một trật tự logic nào. Trong tầm mắt đang dần dần mơ hồ của Lăng Mạc, chiếc xe đẩy trẻ em nhỏ bé kia bắt đầu chầm chậm biến dạng, càng ngày càng to, thậm chí có thể bao trùm lấy Lăng Mạc ở bên trong. Lăng Mạc loạng chà loạng choạng, cuối cùng chân đứng không vững nữa, ngã gục xuống đất, cơ thể đau đớn quằn quại . Vào giây phút ngã xuống, chiếc xe đẩy trẻ em đã trở nên to ra trong mắt cậu giờ trông như một cái miệng khổng lồ đầy máu, nuốt chửng cậu vào bên trong. Lăng Mạc cảm thấy mình đang nằm ngửa trong chiếc xe đẩy trẻ em, xuyên qua lớp vải sợi trên nóc xe, cậu nhìn thấy khuôn mặt mơ hồ của mẹ mình. Hệt như trong mơ, ngoại trừ cái cổ trắng ngần và cái cằm nhọn ra, cậu cơ bản không nhìn rõ hình dáng của mẹ mình. Cậu giơ hai cánh tay của mình ra, đôi tay ấy đã biến thành đôi tay nhỏ bé của trẻ con, cậu cố gắng muốn để mẹ bế mình lên. Nhưng mà, mẹ lại càng ngày càng xa, càng ngày càng xa. Cảm giác bơ vơ và khát vọng đó khiến cậu quay cuồng. Ánh nắng chói chang nhức mắt khiến cậu không thể nào nhìn rõ cảnh tượng trước mắt.

Một tiếng Pằng vang lên khiến Tiêu Vọng lúc này đang canh giữ ở cổng ra vào phía trước của tiểu khu kinh sợ trong lòng. Là một học viên tốt nghiệp Học viện Cảnh sát hình sự, cậu đã quá quen thuộc với âm thanh này.

Đó là tiếng súng.

Tiêu Vọng không nói nhiều, dặn dò mấy người Nhiếp Chi Hiên tiếp tục trông giữ cổng chính, còn bản thân thì nhanh chóng lao về phía phát ra tiếng súng. Đúng vậy, đúng như anh tưởng tượng, tiếng súng phát ra từ trong quán bar đen.

Tâm trạng Tiêu Vọng trùng xuống, lập tức dùng bộ đàm chỉ huy cảnh sát đặc nhiệm ở xung quanh tiến về phía quán bar đen. Kỳ thực vào giây phút tiếng súng nổ ra, những cảnh sát đặc nhiệm ở gần nhất đều đã tiếp cận quán bar đen ngay rồi, khi Tiêu Vọng chạy đến nơi, xung quanh quán bar đen đã bị bao vây toàn bộ.

Nhưng mà, dù sao thì vẫn có khoảng thời gian chênh lệch.

Có thể lúc đó người trong cuộc không tỉnh táo, cho nên mấy viên cảnh sát đặc nhiệm gần hiện trường nhất đã không chú ý đến ở một góc khuất tối tăm, có một tên tóc vàng đang vội vã chạy đi. Thế nên khi vòng tròn bao vây được thiết lập, người này kỳ thực đã ở bên ngoài vòng vây rồi.

Nhưng người ngoài cuộc lại tỉnh táo, Tiêu Vọng ở phía xa chỉ nhìn một cái đã phát hiện ngay tên tóc vàng quần áo dính máu, ôm chặt một tay đang vội vã bước đi.

“Tên tóc vàng kia, đứng lại, cảnh sát đây!” Tiêu Vọng cao giọng hét lên.

Gã tóc vàng kinh ngạc, đang chuẩn bị nhấc chân bỏ chạy, thì lại phát hiện phía xa trên tuyến đường hắn ta định tháo chạy, có hai cảnh sát mặc thường phục do nghe thấy tiếng hét của Tiêu Vọng nên đã cầm súng chuẩn bị sẵn sàng.

Tháo chạy không xong, tên tóc vàng căng thẳng tìm kiếm đường sống. Hắn vừa ngoảnh đầu liền nhìn thấy lối cổng sau của tiểu khu có một phụ nữ đang đẩy chiếc xe đẩy trẻ em đi đến. Người phụ nữ vừa ngoảnh đầu nhìn Lăng Mạc đột nhiên ngã lăn ra đất ngất xỉu, vừa cẩn thận đi vòng tránh khỏi Lăng Mạc, tiến vào bên trong tiểu khu.

Cùng lúc tên tóc vàng đang chú ý tới hai mẹ con này, Tiêu Vọng cũng chú ý tới họ.

“Lăng Mạc! Lăng Mạc!” Tiêu Vọng lo lắng, hét to gọi Lăng Mạc, nhưng Lăng Mạc đâu có thể nghe thấy.

Tiêu Vọng, tên tóc vàng và mẹ con người phụ nữ kia, cả ba bên đều như đông cứng lại, không ai dám manh động gì, vị trí của họ tạo thành một hình tam giác đều. Sau khoảnh khắc đông cứng ngắn ngủi, gần như là đồng thời, Tiêu Vọng và tên tóc vàng cùng chạy về hướng hai mẹ con người phụ nữ. Người phụ nữ cũng chú ý tới biến cố này, cứ đứng ngây ra tại chỗ không biết phải làm thế nào.

Dù gì cũng là thành viên Người gác đêm đã kinh qua rèn luyện gian khổ, Tiêu Vọng cho dù đối mặt với kẻ liều mạng chán sống cũng không hề tỏ ra yếu thế. Lúc này Tiêu Vọng cũng không bận tâm được đến Lăng Mạc đang bị ngất xỉu, lao đến chắn trước mặt hai mẹ con người phụ nữ kia trước khi tên tóc vàng kịp đến.

“Mau chóng rời khỏi đây!” Tiêu Vọng trầm giọng nói với mẹ con người phụ nữ đứng đằng sau.

Tên tóc vàng biết, nếu muốn tháo chạy khỏi sự bao vây trùng trùng lớp lớp ở đây, biện pháp duy nhất chính là bắt giữ con tin. Thế nên dù cho Tiêu Vọng đã kịp chạy đến trước hắn một bước, tên tóc vàng vẫn cứ đường cùng hung dữ lao thẳng vào Tiêu Vọng.

Tiêu Vọng cũng tiến lên hai bước, cố hết sức để tên tóc vàng cách xa hai mẹ con nhà kia thêm một chút.

Cả hai lao vào đánh nhau, không đến hai hiệp, tên tóc vàng đang bị thương ở tay phải rõ ràng ở thế hạ phong. Tiêu Vọng nhắm đúng thời cơ, ra một cú ôm đầu gối chế ngự, vật tên tóc vàng ngã sấp ra đất. Tiêu Vọng đang chuẩn bị dùng cánh tay để chặn cổ khống chế đối phương, gã tóc vàng thấy bản thân sắp không còn khả năng chống đỡ đến nơi, liền há to mồm nhắm thẳng cánh tay Tiêu Vọng mà cắn. Tiêu Vọng đã sớm có sự chuẩn bị để đối phó với chiêu này, tay trái cậu đã cầm sẵn một túm khăn giấy, thấy gã tóc vàng há mồm ra liền nhét thẳng vào miệng hắn.

Nhưng mà, cũng chính bởi động tác này, đã khiến tay trái của tên tóc vàng thoát khỏi sự khống chế. Hắn thò tay vào trong túi quần, bất ngờ rút ra một kim tiêm dùng để chích ma túy, đâm mạnh vào đùi Tiêu Vọng.

Sự việc xảy ra nhanh như chớp, Tiêu Vọng lập tức cảm thấy bản thân khó thở, đầu nặng như chì. Anh cưỡi đè lên lưng tên tóc vàng, lảo đảo chực ngã. Trước khi mất đi ý thức, Tiêu Vọng thở dốc nặng nhọc, dựa vào ý chí kiên cường của mình, lôi từ phía thắt lưng ra chiếc còng tay, khóa tay mình cùng tên tóc vàng lại. Sau đó, trước mắt anh tối sầm, rơi vào hôn mê.

Lúc này cảnh sát đặc nhiệm đã kịp chạy tới, trói tên tóc vàng lại. Các thành viên Người gác đêm hay tin cũng chạy tới nơi, từ xa đã chứng kiến toàn bộ quá trình Tiêu Vọng và tên tóc vàng giao đấu cho tới lúc Tiêu Vọng ngất đi.

Đường Đang Đang hoảng hốt kêu lên chạy tới bên cạnh Tiêu Vọng, không ngừng lay gọi Tiêu Vọng, nhưng Tiêu Vọng đã hoàn toàn không có nhận thức. Trình Tử Mặc cũng lao tới, chạm vào mũi kiểm tra hơi thở của Lăng Mạc, phát hiện hơi thở của cậu vẫn đều đều, xem ra không nguy hiểm đến tính mạng, có lẽ là do khối u máu thể hang trong não lại phát tác. Sau đó, Trình Tử Mặc lại chạy tới bên Tiêu Vọng, lật mí mắt anh để kiểm tra phản xạ ánh sáng của giác mạc.

Tiêu Lãng đứng ở phía xa, cũng đã chứng kiến toàn bộ quá trình. Cả hai người Tiêu Vọng và Lăng Mạc đều ngã ra nằm bất động dưới đất, chuyện này khiến đầu óc Tiêu Lãng ong ong ù đi, đầu cậu giống như vừa hứng chịu một đòn hiểm hóc. Cậu nghiến chặt răng, chạy quay trở lại bên trong quán bar. Không lâu sau, cậu bê một chiếc máy tính chạy ra, lớn giọng gọi, “Cảnh sát đặc nhiệm và 120 vào hiện trường, lôi tất cả mọi người đi điều trị, mỗi một người phải có hai cảnh sát đặc nhiệm trông chừng, đến bệnh viện Công an xin phòng bệnh cách ly đặc biệt. Đường Đang Đang, cậu ra đây cho tôi!”

Đường Đang Đang không chú ý đến cách xưng hô của Tiêu Lãng với mình có sự thay đổi, mà chỉ gào lên với cậu, “Cậu đừng nói gì với tôi! Lần nào cũng là cậu thích thể hiện khoe mẽ nên mới gây ra đại họa!”

“Đường Đang Đang! Cậu ra đây cho tôi!” Tiêu Lãng hai mắt đỏ ngầu, giống như sắp xuất huyết đến nơi, cậu nghiến răng trầm giọng gọi.

“Đi đi, Đang Đang!” Trình Tử Mặc lên tiếng vừa là để nhắc nhở Đường Đang Đang, cũng là để an ủi cô, “Những dấu hiệu sinh tồn của anh Vọng vẫn ổn, có lẽ không có chuyện gì đâu, hiện giờ loại trừ nguy hiểm mới là nhiệm vụ quan trọng nhất.”

Đường Đang Đang mím chặt môi, cùng Tiêu Lãng lao đến bên cạnh chiếc Pikachu.

“Trong chiếc máy tính này có những hình ảnh máy quay giám sát của quán bar đen tối hôm qua. Bây giờ tôi sẽ đi chụp ảnh lại khuôn mặt từng người, ảnh sẽ được chuyển đến cậu qua mạng nội bộ, cậu phải trích xuất lấy ra được hình ảnh khuôn mặt của tất cả những người xuất hiện trong máy quay giám sát.” Tiêu Lãng nói một hồi như ra lệnh, “Những kẻ đó hiện giờ đang nhắm mắt nên không thể tiến hành nhận diện khuôn mặt được, cần cậu phải tự nhận diện thủ công. Chúng ta cần đảm bảo tất cả những người có mặt tại quán bar đen tối qua, hiện giờ đều đã bị cảnh sát khống chế, ngăn chặn nguy hiểm một lần nữa phát tán thêm, dù gì bọn chúng cũng có khả năng gây truyền nhiễm.”

Tiêu Lãng vừa nói vừa lấy ra phần mềm hệ thống quản lý thông tin cảnh vụ, đưa cho Đường Đang Đang xem, rồi nói, “Cậu xem, ví dụ như người này, mắt đang nhắm lại, đồng thời đang ở trạng thái hôn mê, hệ thống nhận diện khuôn mặt không đối chiếu ra được, cậu chỉ có thể căn cứ vào các đặc trưng của hắn như quần áo, kiểu mặt, màu tóc, độ dài tóc để phán đoán nhận diện thôi.”

Đường Đang Đang không thèm để ý đến Tiêu Lãng, nhưng vẫn nhận lấy máy tính, kết nối với máy tính của mình.

Tiêu Lãng sầm mặt, quay lại nơi xảy ra sự việc, được Nhiếp Chi Hiên và Trình Tử Mặc giúp đỡ chụp ảnh khuôn mặt của từng kẻ nghiện hút, sau đó gửi đến cho Đường Đang Đang qua mạng nội bộ trên điện thoại.

Công việc căng thẳng kéo dài gần một tiếng đồng hồ, cuối cùng giọng nói của Đường Đang Đang cũng vang lên trong máy bộ đàm của Trình Tử Mặc, “Ngoại trừ tên tóc vàng và Lại Hiểu Sương, những kẻ nghiện hút khác tổng cộng có 25 tên, toàn bộ đều đã trong phạm vi khống chế của cảnh sát rồi.”

“Nguy hiểm đã được loại bỏ.” Tiêu Lãng nói một câu, nhưng trong giọng nói không hề cảm thấy nhẹ nhõm dễ chịu.

Bệnh viện Công an thành phố Nam An.

Tiêu Lãng ngồi ở hàng ghế băng dài bên ngoài phòng cấp cứu, đầu tóc rối bù, hai mắt đỏ ngầu, hai má cũng lõm sâu cả xuống. Mười ngón tay siết chặt đặt trên đầu gối, trông cậu như một pho tượng đá, lặng im bất động. Lăng Mạc ngồi bên cạnh Tiêu Lãng, hai tay khoanh lại, cúi đầu như đang suy nghĩ điều gì đó.

“Hai cậu này, cứ đi nghỉ một lát đi, ở đây mãi cũng không có ý nghĩa gì.” Trình Tử Mặc từ cổng lớn bệnh viện đi vào, tay xách hộp giữ nhiệt. “Ăn chút gì trước đã, đều là của chị Bác nấu đấy, bảo các cậu nhất định phải ăn một chút. Nhất là Lăng Mạc, ngất xỉu cả tiếng đồng hồ, cơ thể chắc còn yếu lắm nhỉ? Đây là lời chị Bác nói đấy.”

Tiêu Lãng và Lăng Mạc vẫn ngồi yên tại chỗ, không hề động đậy.

“Các cậu đừng như vậy nữa! Đã hai mươi tư tiếng đồng hồ rồi, các cậu cứ ngồi bất động ở đây như vậy cũng không giúp được bác sĩ cái gì!” Trình Tử Mặc có phần sốt ruột. “Các cậu phải gắng gượng lên! Chị Bác còn lo hơn các cậu ấy chứ? Nhưng chị ấy vẫn đang làm việc bình thường! Vẫn nhớ nấu cơm cho các cậu ăn! Hai tên đàn ông các cậu đừng có vô dụng như thế này được không?”

“Gọi là cô.” Tiêu Lãng cất giọng khàn khàn.

Một ngày một đêm không uống giọt nước nào, cũng không nói câu nào, thế nên cổ họng Tiêu Lãng lúc này như dính vào nhau, nói có ba chữ mà mất khá nhiều sức.

Tiêu Lãng nói xong, mở hộp giữ nhiệt ra, lấy một chiếc bát nhựa đưa cho Lăng Mạc, rồi tự lấy cho mình một cái, lùa cơm vào miệng mình như cái máy.

“Trong hộp còn có thức ăn.” Trình Tử Mặc ngồi bên cạnh hai người, thần sắc bơ phờ mệt mỏi, “Người thì đã khống chế được rồi, nhưng dư luận thì không khống chế nổi, đoạn phim Lại Hiểu Sương dịch chuyển tức thời cắn người hiện giờ lan truyền khắp nơi trên mạng.”

Tiêu Lãng cúi đầu ăn cơm, không trả lời.

“Hiện giờ đâu đâu cũng lan truyền tin xác sống bao vây thành phố, cả một thành phố Nam An đều đang hoảng loạn.” Trình Tử Mặc nói tiếp, “Những lời đồn đại về chuyện này cũng rất nhiều. Đồn đại thì thực sự không sao ngăn nổi, không hiểu sao lại có lắm kẻ rỗi hơi nhiều chuyện thế chứ.”

Tiêu Lãng miệng nhét đầy đồ ăn, nhồm nhoàm nói, “Đang Đang thế nào rồi?”

“Cũng ổn thôi,” Trình Tử Mặc nói. “Tự nhốt mình lại, đang nghiên cứu những hình ảnh của máy quay giám sát.”

Đang ăn thì có tiếng lách cách vang lên, cánh cửa phòng cấp cứu mở ra, hơn mười vị bác sĩ mặc áo blu trắng từ trong phòng cấp cứu bước ra ngoài, vừa đi vừa thảo luận gì đó.

Sau khi sự việc xảy ra, Tiêu Vấn Thiên đã mất rất nhiều công sức mời về các học giả và chuyên gia đầu ngành nổi tiếng nhất trong nước về các lĩnh vực như bệnh truyền nhiễm học, di truyền học, pháp y học, bệnh lý học, cùng tiến hành hội chẩn, nghiên cứu phân tích về những người bị thương cũng như đã tử vong này. Họ cũng đã một ngày một đêm không ngủ không nghỉ, chắc giờ đã nghiên cứu đưa ra kết quả.

Tiêu Lãng vứt lại chiếc bát nhựa trong tay, lao ngay đến bên cạnh Nhiếp Chi Hiên đang đứng ở một góc trong nhóm chuyên gia, khẽ giọng hỏi, “Sao rồi ạ? Anh em thế nào rồi?”

Nhiếp Chi Hiên nhìn Tiêu Lãng một cái, tâm trạng không biết là vui hay buồn, chỉ vào trong phòng hội chẩn. “Đừng vội, chuyện này phải từ từ nói.”

Hơn mười chuyên gia và học giả đi vào phòng hội chẩn, ngồi thành một hàng, các giáo viên hướng dẫn như Tiêu Vấn Thiên, Tư Đồ Bá cùng các thành viên Người gác đêm thì ngồi phía đối diện.

“Qua hội chẩn, chúng tôi cho rằng tình huống bùng phát tập trung mang tính truyền nhiễm cao này là do một loại nấm gây ra.” Một vị chuyên gia lớn tuổi đeo kính, mái tóc bạc trắng xem ra là người có vị thế học thuật nhất tổng kết nói, “Trong loại ma túy đá cũng như heroin lấy từ ở hiện trường, chúng tôi đã phát hiện thấy bào tử của loại nấm này. Thông qua thực nghiệm lâm sàng, loại bào tử này bình thường ở trong trạng thái ngủ im, nhưng chỉ cần thâm nhập vào hệ thống tiêu hóa hoặc hệ thống tuần hoàn của cơ thể người, sẽ lập tức phân tách sinh sôi nảy nở.”

“Nấm sao?” Tiêu Lãng hiển nhiên không hiểu biết lắm về y học.

“Đúng vậy, ở tình trạng bình thường, chúng tôi cho rằng ngoại trừ một số ít loại nấm có hại cho con người, thì có khoảng 100 ngàn loại nấm khác là vô hại đối với con người. Hiện giờ những loại nấm gây hại mà chúng ta đã biết có khoảng 200 loại.” Vị chuyên gia có tuổi nói, “Nhưng mà, loại nấm được phân tách ra từ bào tử mà chúng tôi vừa mới phát hiện, lại là loại nấm chưa từng được nhắc đến trong các tài liệu trước đây, là một loại hình thái nấm mới, thậm chí còn không thể quy loại chúng vào bất cứ nhóm nấm hiện có nào mà chúng ta đã biết. Hơn nữa loại nấm này gây hại rất lớn cho con người, chỉ cần thâm nhập vào cơ thể người, sẽ lập tức tạo thành nhiễm trùng nấm ở hệ hô hấp, hệ thần kinh. Khả năng lan truyền và sinh sôi của nó thậm chí sánh ngang với các loại vi-rút độc hại. Chúng tôi đã thử sử dụng các loại thuốc kháng nấm hiện có nhưng đều không thể tiêu diệt hay khống chế sự sinh sản của nó.”

“Vậy, vậy phải làm như thế nào?” Tiêu Lãng trợn tròn mắt.

“Đối với người bị nhiễm phải loại nấm này, ở mọi dạng dịch thể bên trong cơ thể đều có thể xét nghiệm thấy bào tử của loại nấm này, cũng có thể nói là loại nấm này lan truyền thông qua dịch thể.” Vị chuyên gia lớn tuổi hình như không nghe thấy câu hỏi của Tiêu Lãng. “Một khi bị nhiễm phải, nấm sẽ lập tức bào mòn hệ thống thần kinh của người bệnh, khiến cho người bệnh hôn mê, dường như triệu chứng của tất cả mọi người đều giống hệt nhau. Tuy nhiên, sau khi bị lây nhiễm, tình trạng hồi phục của từng người lại hoàn toàn không giống nhau nữa. Điều này để mời bác sĩ pháp y Nhiếp giới thiệu cho mọi người kết quả hóa mô miễn dịch.”

“Nhóm pháp y chúng tôi đã cùng với nhóm bệnh lý у và nhóm di truyền học thực hiện nghiên cứu trọng điểm về hình thái protein do loại nấm này đem theo,” Nhiếp Chi Hiên nói. “Trước đây chúng tôi đã từng kiểm tra một công ty vắc-xin, trong thành phần vắc-xin phát hiện ra hai loại protein dị thể có thể làm chất dẫn gây đột biến gen, việc này tôi tin là mọi người vẫn còn nhớ chứ? Tương tự như vậy, trong sự việc nhiễm trùng nấm lần này, trong nấm cũng đem theo hai loại protein dị thể này. Nói một cách khác, sự việc xảy ra lần này, chúng tôi có lý do để tin rằng, là do tổ chức Gác đen vạch kế hoạch thực hiện. Đây là lần tiến hành thử nghiệm trên cơ thể người tập trung vào những kẻ nghiện hút.”

“Vậy loại protein nào cũng sẽ gây truyền nhiễm sao?” Tiêu Lãng lo lắng hỏi.

“Protein bản thân nó không có sự sống, cũng sẽ không gây ra truyền nhiễm.” Một vị chuyên gia lớn tuổi khác nói, “Nhưng nấm có thể mang theo protein thâm nhập vào cơ thể người gây ra truyền nhiễm, do protein kích thích cơ thể biến đổi.”

“Vậy anh trai cháu thì sao?” Tiêu Lãng càng nghe càng lo lắng.

“Hiện giờ sau khi nghiên cứu, chúng tôi phát hiện thấy người bệnh sau khi bị nhiễm trùng, sẽ xảy ra ba tình huống.” Vị chuyên gia lớn tuổi đeo kính lúc đầu nói, “Loại thứ nhất, sau khi bị nhiễm trùng nấm liền xảy ra hôn mê, sau đó xuất phát từ nguyên nhân sức đề kháng của chính bản thân, chế ngự được sự sinh sôi của nấm, chỉ cần được điều trị theo triệu chứng như hỗ trợ kháng nấm, tăng cường miễn dịch, sau khi tỉnh lại sẽ ổn định không có vấn đề gì, không xảy ra bất cứ sự thay đổi nào. Loại thứ hai, sau khi bị nhiễm trùng rồi hôn mê, cơ thể sẽ sản sinh kháng thể đối với nấm, loại kháng thể này ngược lại sẽ tăng cường khả năng thúc đẩy biến đổi gen của protein dị thể. Đồng thời kháng thể cũng sẽ tiêu diệt nấm, do đó, đợi khi người bệnh tỉnh lại, sẽ có hiện tượng đột biến gen xảy ra. Chà…, cũng chính là điều mà các cậu đã nói, trở thành người biến đổi. Còn loại cuối cùng, người bệnh lập tức xuất hiện tình trạng hôn mê, nhưng vì sức đề kháng của bản thân người bệnh kém, không thể khắc chế được tình trạng nhiễm trùng ở phổi và não trong cơ thể mình, thế nên cứ hôn mê mãi, cho dù có được điều trị hỗ trợ, nhưng vẫn có người sẽ tử vong, những người còn lại thì cứ hôn mê mãi, cũng không biết có thể tỉnh lại hay không.”

“Vậy anh trai cháu thì sao?” Tiêu Lãng lại hỏi thêm một câu nữa.

“Tiểu Vọng, là loại cuối cùng.” Nhiếp Chi Hiên thở dài.

“Vậy anh ấy hiện giờ,…” Tiêu Lãng toàn thân run lên.

“Hiện giờ các dấu hiệu sinh tồn ổn định, tạm thời không nguy hiểm tới tính mạng.” Nhiếp Chi Hiên vội vàng an ủi.

“Tiêu Lãng, đây không phải là chuyện của một mình anh trai con.” Tiêu Vấn Thiên khẽ giọng trách mắng, sau đó nói tiếp, “Hiện nay chúng ta đã tiến hành điều tra thân phận của hơn hai mươi người có liên quan tới sự việc này, nhưng không có ai là thành viên của Gác đen . Họ đều là những người có thân phận bình thường, không phải những đứa trẻ bị bắt cóc. Ngoài ra, đã tiến hành kiểm tra toàn bộ 27 người trong quán bar đen đó, đều xét nghiệm được từ tóc và trong nước tiểu có thành phần chuyển hóa của các chất ma túy khác nhau, trong đó có 11 tên đã từng bị cơ quan công an xử lý trừng phạt, cũng có thể nói, 27 người này đều là những kẻ nghiện hút. Quán bar đen có liên quan đến sự việc là một ổ tiêm chích ma túy trá hình. Trong sự việc lần này, bao gồm cả cảnh sát đặc nhiệm, tổng cộng có 29 người bị hại, hiện giờ có 5 người ở trạng thái hôn mê, 4 người xảy ra hiện tượng biến đổi gen, 2 người còn lại đã tử vong.”

Gác đen truyền protein vào cơ thể của những kẻ nghiện hút này, mục tiêu của chúng đã không còn chỉ là những đứa trẻ mà là cả người trưởng thành.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Đây là một tín hiệu vô cùng nguy hiểm. Tuy đa số mọi người không có phản ứng với protein và loại nấm này, nhưng dù sao vẫn có tới gần 40% số người vì vậy mà xảy ra tình trạng biến đổi cơ thể hoặc hôn mê, thậm chí tử vong.”

“Một khi bọn chúng sử dụng những biện pháp truyền bá rộng lớn hơn nữa, hậu quả sẽ thật khôn lường. Chúng ta cần phải thắt chặt hành động, mau chóng xóa sạch Gác đen , có như vậy mới ngăn chặn được bọn chúng sử dụng những biện pháp khác để phát tán chất độc.” Tiêu Vấn Thiên nói.

“Tôi muốn hỏi một chút, tình hình của bốn người bị biến đổi gen kia.” Lăng Mạc lãnh đạm nói.

“Tình trạng biến đổi gen này, là tình huống mà bên di truyền học chúng tôi cũng chưa thực sự lý giải được hết.” Một vị giáo sư di truyền học nói, “Biến đổi gen thông thường sẽ dẫn đến biến đổi kết cấu của các tổ chức cục bộ, nhưng còn hiện tượng biến đổi toàn bộ hệ thống thì chúng tôi thực sự chưa thấy bao giờ. Tôi tin là cả thế giới vẫn chưa nghiên cứu ra, cũng không cho phép nghiên cứu những kỹ thuật tương tự như này. Dựa vào chất dẫn gây biến đổi gen, gây ra biến đổi toàn bộ một hệ thống ở một cơ thể người nào đó, tạo ra cái gọi là năng lực biến đổi, loại thí nghiệm này là không bao giờ được phép.”

“Vậy tình hình của bốn người đó cụ thể như thế nào?” Lăng Mạc tiếp tục truy vấn.

Vị giáo sư tiếp tục trả lời, “Căn cứ vào kiểm tra và quan sát của chúng tôi, một phụ nữ trong số đó có sự biến đổi ở hệ thống vận động, gia tăng đáng kể về mức độ hoạt động khớp xương, toàn thân có thể vô cùng mềm dẻo.”

“Chính là đứa con gái cứ quấn chặt lấy cậu đó, giống như tên Bác Sĩ lúc trước.” Trình Tử Mặc khẽ nói với Tiêu Lãng. Nhưng Tiêu Lãng không hiểu đang nghĩ cái gì, cứ ngồi ngây ra trên ghế.

“Người thứ hai, là một cảnh sát đặc nhiệm, hiện giờ da của anh ta xuất hiện tình trạng da khô cứng. Chúng tôi đã sử dụng các loại thuốc kháng nấm, tình hình tạm thời có sự cải thiện, nhưng vẫn đang có xu hướng lan rộng ra toàn thân. Có điều các chỉ số sinh tồn của anh ta đều bình thường, không phải lo lắng gì về tính mạng.” Vị giáo sư nói tiếp, “Người thứ ba, là tên tóc vàng mà các cậu bắt giữ, hệ thống vận động và hệ thống thần kinh của hắn đều có sự thay đổi. Nghe nói trước đây hắn mê trò ném quân bài, bản thân hắn cũng không ngờ rằng lực ném và độ chuẩn xác khi ném quân bài hiện giờ đã tăng lên hơn mấy chục lần. Còn người cuối cùng, chính là cô gái mười sáu tuổi Lại Hiểu Sương đó. Cô ta tương tự cũng có sự thay đổi ở cả hệ thống vận động và hệ thống thần kinh, có thể tích tụ sức mạnh trong thời gian ngắn đồng thời có năng lực di chuyển bộc phát hơn rất nhiều so với người bình thường.”

“Những điều ông nói đều là sự tăng cường về năng lực của họ, nhưng tại sao bọn họ lại muốn cắn người?” Lăng Mạc hỏi. “Tôi nhớ rằng, cho dù là người bị bệnh dại, cũng đâu có cắn người”

“Cái này… thì đúng vậy. Con chó phát bệnh dại sẽ cắn người, nhưng người mắc bệnh dại thì lại không cắn người khác, chỉ là sẽ rất sợ nước, cho nên bệnh dại còn gọi là ‘chứng sợ nước’. Vị giáo sư về bệnh truyền nhiễm học nói, “Người mắc bệnh dại sở dĩ sợ nước, bởi vì vi-rút bệnh dại là vi-rút ăn tế bào thần kinh, sau khi nhiễm phải vi-rút bệnh dại, hệ thần kinh của người bệnh sẽ bị tổn thương, gây ra hiện tượng hưng phấn thần kinh, động tác uống nước sẽ làm cho người bệnh bị co thắt thanh quản, gây đau đớn khủng khiếp. Loại hình thái nấm mới mà chúng ta hiện đang phải đối mặt cũng có tác dụng tương tự, nó sẽ ăn mòn hệ thần kinh của người, khi người bệnh căng thẳng quá mức, cũng sẽ làm cho thần kinh hưng phấn. Đương nhiên, việc muốn cắn người không phải là một triệu chứng bệnh mang tính đặc thù, có thể là vì người bệnh không có vũ khí, chỉ có thể thể hiện sự hưng phấn thần kinh bằng cách cắn người.”

“Trong những tình huống tâm lý tinh thần cực đoan, lại không có năng lực phản kháng, cắn người có thể là một biện pháp khi không còn sự lựa chọn nào khác. Ví dụ như năm xưa nhà vô địch quyền anh Tyson từng cắn tại Holyfield vậy.” Vị chuyên gia lớn tuổi đứng đầu nhóm chuyên gia nói, “Tuy nhiên, tôi đã nói rồi, trong dịch thể của người bệnh đều có các bào tử nấm, thế nên có thể lây nhiễm nấm qua việc cắn người.”

“Vậy giải thích thế nào về hành vi kiểu xác sống của Lại Hiểu Sương? Cô ta gần như không còn ý thức nữa.” Lăng Mạc hỏi.

“Đúng vậy, ngoại trừ những trường hợp hôn mê, những người bị trúng độc khác thực ra ý thức đều bình thường, chỉ có Lại Hiểu Sương ở trạng thái mất ý thức.” Một giáo sư chuyên khoa Ngoại thần kinh nói, “Có điều hiện giờ cô ấy đã phục hồi lại ý thức, thậm chí còn nhớ lại toàn bộ câu chuyện tối ngày hôm trước đã gặp một người bạn thời cấp hai trên đường, sau đó đã dẫn cô tới quán bar đen hút ma túy. Thế nên chúng tôi cho rằng trạng thái của Lại Hiểu Sương khi đó có lẽ là trạng thái mê sảng xuất hiện sau khi hút ma túy lần đầu, có liên quan tới ma túy, không liên quan tới nấm hay protein.”

“Anh trai cháu liệu có chữa khỏi không?” Tiêu Lãng vẫn đang loay hoay với vấn đề này.

“Do sự khác biệt cơ thể của mỗi người, khả năng miễn dịch của Tiêu Vọng với loại nấm này rất thấp. Các chuyên gia đang cho dùng thuốc, khống chế tình trạng nhiễm trùng của Tiêu Vọng. Hiện giờ cũng chỉ có thể làm được như vậy, còn có khống chế được tình trạng nhiễm trùng không phải trông chờ ở ý chí của chính bản thân cậu ấy,” Nhiếp Chi Hiên nói. “Đương nhiên, nếu chúng ta có thể tìm thấy loại thuốc đặc hiệu khống chế được loại nấm này, vậy thì có thể chữa khỏi được luôn.”

Gác đen liệu có loại thuốc đặc hiệu này không?” Tiêu Lãng hỏi.

“Nếu đã có thể nuôi dưỡng sản sinh ra loại nấm kiểu mới này, nhất định sẽ có biện pháp chế ngự nó.” Vị giáo sư bệnh truyền nhiễm học nói.

“Vâng ạ, cháu biết rồi.” Tiêu Lãng quay người rời khỏi phòng hội chẩn.

« Lùi
Tiến »