Hoạt động điều tra của nhóm Meguro Street Irregulars sẽ chính thức khởi động vào tháng Mười hai. Trong nhiều ngày liền, Isobe và đồng sự đã cầm ảnh Hidaka đi hỏi khắp nơi.
Muraki tuy hơi lo lắng, nhưng tay nghề của Shindo quả thật rất tài tình. Tấm ảnh chụp ngay chính diện khuôn mặt của Hidaka trong lúc gã bất chợt quay đầu. Ảnh chụp sắc nét vô cùng, đừng nói đến việc mang đi lấy lời khai, đem đi lồng kính làm ảnh chân dung còn được.
Vì mỗi lần ra ngoài chỉ phái hai người đi, nên Isobe và đồng sự đều tách nhau ra hành động riêng lẻ, hơi khác so với trình tự đi thu thập manh mối thông thường. Dù gì cả bọn cũng muốn thu thập càng nhiều lời khai càng tốt.
Đầu tiên, bọn họ mang ảnh của Hidaka vào các hàng quán hay những nơi gã hay lui tới để hỏi xem có ai từng nhìn thấy gã chưa.
Không ít lần cả bọn gặp phải những nhân viên khó chịu ra mặt vì đến đúng lúc hàng quán bận bịu, hay chỉ vì tối qua họ vừa cãi nhau với vợ xong.
“Anh hỏi tôi liệu ba tuần trước tôi có nhìn thấy người này không á? Chuyện như thế ai mà nhớ cho nổi.”
“Xin lỗi anh, bây giờ đang là giờ nghỉ trưa nên quán đông khách lắm. Phiền anh đến vào lần khác được không?”
“Tôi cũng không biết nữa. Anh cho tôi xem lại ảnh nhé? Nhìn bao nhiêu lần đi nữa vẫn thấy không quen là không quen.”
Đi hỏi chuyện người dân bình thường còn khó khăn gấp bội. Cũng có người tỏ ra khó chịu, nhưng phần lớn bọn họ đều vì tọc mạch mà hỏi dồn nhiều thứ, thành ra còn phiền phức hơn.
“Không biết nữa. Tôi không hay nhìn chòng chọc vào mặt mấy người đi đường. Tôi đang bận lắm, anh để tôi về đi được không?”
“Ơ, thế ra đây là Người kéo ư? Không phải à? Này, hắn ngoài đời là người thế nào vậy? Nói tôi biết đi. Vừa hay ban nãy tôi mới xem tin tức xong. Sợ chết mất. Một thằng nguy hiểm như thế lại nghênh ngang lượn lờ ở khu này…”
“Tao ghét cảnh sát chúng mày lắm. Cút hết đi.”
Thường thì người dân sẽ dùng lời lẽ ôn hòa để đáp lại. Nhưng nếu là dân buôn bán tiểu thương, có khi chưa kịp mở lời đã bị mắng té tát rồi.
Nói chung, việc nhờ vả một người vốn đã khó chịu từ đầu xác nhận giúp xem đã bao giờ nhìn thấy nhân vật trong ảnh chưa vốn chẳng phải việc dễ chịu gì.
Những lúc như thế, cả bọn vẫn phải dán một nụ cười lên mặt, cúi đầu cảm ơn người ta đã chịu hợp tác.
“Xin lỗi vì đã làm phiền lúc bận bịu. Liệu anh có thể xem lại tấm ảnh này giúp tôi không? Không cần nhớ chính xác thời điểm anh đã bắt gặp hắn đâu Tôi chỉ cần anh nhớ xem đã từng gặp người này bao giờ hay chưa thôi. Thành thật xin lỗi anh, xem lại giúp tôi đi.”
Đúng là một nhiệm vụ đòi hỏi thần kinh thép.
Công tác thu thập manh mối thường là do các bậc đàn anh dày dạn kinh nghiệm đảm nhận. Muraki với khiếu hài hước đầy mai mỉa, Matsumoto với gương mặt tươi cười hồn hậu như một ông chú, Shimokawa với vẻ ngoài gắng gượng khiêm nhường… Tất cả đều có thể dễ dàng lấy được lời khai của nhân chứng.
Nhưng một Isobe yếu kém về mặt kinh nghiệm thì vẫn chưa có kĩ năng ấy. Một mình tác nghiệp, cậu chỉ biết dựa vào những cái cúi đầu và sự đeo bám dai dẳng của mình để nhặt nhạnh manh mối.
Hôm thứ Hai, cậu cùng Matsumoto đến Desert Himonya và hiện trường vụ án để điều tra, thứ Ba thì cùng Muraki đến trường tư thục Hazakura hỏi chuyện.
Cuối cùng cũng chẳng thu hoạch được gì. Chưa một người nào từng trông thấy Hidaka Koichi.
“Thôi, đừng nôn nóng quá.” Muraki bảo ban Isobe trên đường về. “Mới ngày thứ hai thôi mà. Hắn đã từng thoát khỏi tay cảnh sát một năm trước đấy. Không thể ngày một ngày hai mà tóm được con cá này đâu.”
Gương mặt Muraki giãn ra một nụ cười, nhưng lúc trở về Cảnh sát Tây Meguro thì nét mặt anh đanh lại ngay khi nghe thấy Tổ Hình sự đang xào xáo.
“Nhìn này.”
Shimokawa quăng một quyển tạp chí cho Muraki với vẻ mặt như ngậm bồ hòn.
Là số mới nhất mà tuần san Chuyện hậu trường sẽ phát hành vào ngày mai.
Muraki lật tạp chí ra.
Isobe đứng cạnh bên nhòm vào dòng tít lớn.
CÂY KÉO PHÁT HIỆN TRONG BỤI RẬM CÔNG VIÊN LÀ THẾ NÀO?
Mối bận tâm lớn của ban chuyên án!
“Khốn nạn!”
Muraki dộng tờ tạp chí xuống bàn. Lần đầu tiên Isobe thấy Muraki mất bình tĩnh thế này.
“Trưởng phòng Phòng 1 đang nổi trận lôi đình,” Shimokawa nói. “Ông ta gào thét bắt mọi người phải tìm cho ra kẻ đã tiết lộ tình tiết nhạy cảm của vụ án ra ngoài.”
“Nếu không có người giơ đầu chịu báng thì con chó Bull đó sẽ không chịu yên đâu.” Muraki vừa trừng mắt nhìn trang bìa tờ tạp chí vừa ngồi phịch xuống ghế. “Mà chắc là sẽ không tìm ra được. Làm gì có ai tiết lộ thông tin mật của cuộc điều tra ra ngoài.”
“Thế là sao? Tại sao lại có bài báo này?”
“Chính Người kéo đã tự tiết lộ tin tức cho tạp chí biết.”
“Hidaka ư?”
“Có lẽ thế. Tôi có hỏi gã về cây kéo còn lại. Dĩ nhiên là tôi không hé lấy một lời về địa điểm phát hiện ra nó vì còn muốn nghe chính miệng gã nói ra điều đó mà.” Muraki dùng tay phải vò mái tóc xoăn tự nhiên của mình. “Nhất định là gã phát hiện ra rồi. Vì biết rõ chi tiết cây kéo nằm trong bụi rậm là chìa khóa để phát giác ra ai là Người kéo nên gã mới tiết lộ điểm này cho tuần san biết, hòng biến địa điểm phát hiện cây kéo thành thông tin đại chúng…. Tên này đầu óc cáo già thật, khốn nạn.”
“Chúng ta có ngăn họ đăng tin không?” Isobe hỏi.
“Trưởng phòng Phòng 1 cũng muốn thế đấy,” Shimokawa nhún vai. “Nhưng khi nghe rằng phóng viên của tờ Chuyện hậu trường đã xác nhận nội dung bài báo thông qua nhân viên điều tra Phòng 1, ông ta lập tức chùn tay. Hậu quả là bây giờ dù cho họ có gây áp lực thế nào đi nữa thì bài báo vẫn sẽ đăng lên.”
“Đúng là Chuyện hậu trường. Không bao giờ chịu khuất phục trước áp lực của cảnh sát. Quả là tấm gương của giới làm báo. Xứng đáng nhận giải Pulitzer,” Muraki nói với giọng mỉa mai. “Chắc họ cũng không chịu tiết lộ nguồn tin cho chúng ta biết chứ gì?”
“Nhất quyết không. Chúng ta thậm chí còn không biết ai là người đã viết bài báo. Phòng 1 càng làm căng thì họ càng có cớ chắc mẩm thông tin ấy là thật.”
“Vậy nên mới dám phóng bút thế này à?” Muraki ngửa mặt lên nhìn trần nhà. “Đài truyền hình chắc cũng sẽ thừa cơ đu theo. Mọi việc sẽ diễn ra theo đúng toan tính của Người kéo. Chúng ta chỉ còn cách moi cho ra người đã từng bắt gặp hắn thôi.”
Giữa trưa thứ Tư, lúc Isobe và Shimokawa cùng nhau rời khỏi Cảnh sát Tây Meguro thì liền chạm trán đám đông phóng viên báo đài đang tụ tập ngay trước cổng.
Vốn dĩ quân đoàn săn tin này đã thưa bớt qua ngày rồi, nhưng nay nhờ bài báo của tờ Chuyện hậu trường mà bọn họ lại kéo đến đông gấp bội. E rằng trưởng phòng Phòng 1 đã mở sẵn họp báo với giới báo đài rồi.
Isobe cùng Shimokawa đến ga Đại học Gakugei. Hôm nay hai người dự định sẽ đi hỏi lòng vòng khu ga tàu.
“Cậu sang phía Nam ga. Tôi đi phía Bắc,” Shimokawa ra lệnh. “Đúng 12 giờ trưa gặp nhau ở cửa soát vé.”
Isobe cũng đã nỗ lực hơn trong việc đi lấy lời khai hơn mấy ngày trước. Bị đối xử thô lỗ cũng chẳng sao. Cậu chỉ muốn làm sao có lời khai của nhân chứng đã từng mục kích Hidaka thôi. Song, dù lặn lội vất vả, cậu vẫn không tìm ra bất kì ai đã từng trông thấy Hidaka Koichi.
Đúng 12 giờ trưa, Isobe vừa rảo bước đến cửa soát vé ga Đại học Gakugei thì đã thấy Shimokawa đứng chờ ở đó. Hai tay anh thọc vào túi áo khoác đã sờn, mắt đưa lên nhìn Isobe.
“Đói bụng quá. Chúng ta mau đi kiếm chỗ nào ăn trưa đi.” Giọng điệu nghe rất phấn khởi.
“Hôm nay vợ anh không làm cơm hộp tình yêu cho à?” Isobe giễu. Tại bình thường thì Shimokawa luôn mang cơm hộp đến cơ quan.
“Lượn lờ ngoài phố mà lại mang cơm hộp theo sao? Với cả thi thoảng tôi cũng muốn ăn quán mà.”
“Anh kén chọn quá nhỉ. Em hầu như toàn đi ăn ở ngoài nên thấy ganh tị với anh lắm đấy.”
“Cậu cũng mau chóng kiếm ai đó đẹp người đẹp nết rồi kết hôn đi.”
Shimokawa nhe răng cười. Isobe đâm hối hận vì đã chế giễu anh ta để rồi khi không chuốc vạ vào người.
Hai anh em bắt đầu đi tìm quán ăn.
Mắt Isobe chợt bắt gặp bảng thực đơn đặt ngoài cửa một quán điểm tâm nằm bên trong tòa nhà phức hợp. Bánh thịt nhà làm. Hai chữ “nhà làm” đã đủ hấp dẫn Isobe rồi, giá lại còn mềm mại.
Mà cái tên Ofurando của quán có nghĩa là gì nhỉ?
“Ở đây luôn ha?” Isobe gọi Shimokawa.
“Bánh thịt hả?” Shimokawa nhăn mặt. “Ăn món đó sao no được. Hay sang quán mì kế bên đi.”
Isobe bất đắc dĩ vào quán mì gần đấy với Shimokawa. Cậu còn vương vấn món bánh thịt, nhưng nếu có mì mà ăn ngay thì cũng được. Nửa ngày trời chạy rông ở ngoài rồi, cậu không chịu nổi nếu đến giờ ăn trưa mà vẫn phải chờ làm bánh.
Cả hai ngồi vào chiếc bàn bên trong. Một cô gái mặc tạp dề trắng đến để đưa thực đơn.
“Một tô udon tsukimi,” Shimokawa gọi món mà không cần nhìn.
“Để xem…” Isobe lên tiếng, sau khi đã nhìn một lượt các tấm bảng ghi tên món dán trên tường, “Làm ơn cho tôi một phần mì tenzaru cá chình.”
Cô phục vụ ghi món xong và đi khỏi, Shimokawa liền nhoài người ra bàn, “Này, cậu nghĩ là tôi đãi chầu này à?”
“Em sẽ tự trả tiền mà,” Isobe cười khổ.
“Thế thì tốt,” Shimokawa thở phào nhẹ nhõm.
Phần mì udon tsukimi mang ra trước. Sau khi rắc ớt bảy vị vào nước mì nhiều đến nỗi biến cả bát thành màu đỏ au, Shimokawa mới tách đũa, trộn đều mì lên rồi xì xụp thưởng thức.
“Bên anh thế nào?” Isobe hỏi.
“Cũng tàm tạm.” Shimokawa đáp, khuôn mặt không thèm ngẩng lên khỏi bát mì, mồ hôi chảy ròng ròng.
Không ăn cay được thì ngay từ đầu đừng rắc lắm ớt thế chứ, Isobe nghĩ. Nhưng tâm trạng khoái chí của cậu bay biến đi ngay sau khi nghe thấy mấy lời tiếp theo của Shimokawa.
“Tìm ra người đã nhìn thấy hắn rồi.”
“Thật ư?” Isobe kêu lên. “Ở đâu kia?”
“Quán hamburger đối diện. Họ bảo là trông thấy hắn vào tầm giữa tháng Mười, khá lâu trước ngày nạn nhân bị sát hại. Nhưng đó chắc chắn là bằng chứng đủ mạnh. Chỉ có điều…”
Thấy có người bưng món mì tenzaru cá chình ra, Shimokawa liền dừng lời. Phần Isobe thì đã không còn câu nệ việc bữa trưa ăn món gì nữa.
“Anh giỏi thật đấy,” Isobe nói, đũa còn chưa tách ra. “Em thì chả tìm ra ai đã trông thấy Hidaka cả.”
Shimokawa dừng tay lại, mắt nhìn chòng chọc vào món mì tenzaru cá chình.
“Anh Shimokawa sao thễ?”
“Món đó trông ngon nhỉ,” Shimokawa cười, “Gắp một miếng qua đây nào.”
“Lời khai của người chứng kiến đó đủ mạnh chứ ạ?” Isobe tiếp tục hỏi thêm thông tin sau khi gắp miếng cá chình chiên qua cho Shimokawa.
“Có thể nói thế,” Shimokawa chấm miếng cá vào nước tương của món mì udon tsukimi, “Dù gì đấy cũng là người đầu tiên bảo rằng đã trông thấy Hidaka mà.”
“Thế cũng được rồi. Anh Horinouchi sẽ vui lắm đây.”
“Ừ nhỉ.” Shimokawa ngậm một mồm đầy cá.
Đúng như Isobe dự đoán, Horinouchi quả nhiên không giấu nổi vẻ hào hứng khi nghe báo cáo của cả hai lúc quay về Cảnh sát Tây Meguro vào buổi chiều.
“Cuối cùng cũng đã tìm ra người chứng kiến rồi sao?” Mắt của Horinouchi sáng rỡ nhìn Shimokawa. “Anh hãy kể tôi nghe tường tận nào.”
“Người chứng kiến là nhân viên của quán hamburger nằm trong khu mua bán ở trước ga Đại học Gakugei ạ.” Shimokawa vẫn dùng lời lẽ cứng nhắc theo khuôn phép để nói chuyện với viên chánh thanh tra. “Thời gian là vào khoảng giữa tháng Mười. Họ không nhớ cụ thể là ngày mấy ạ.”
“Hidaka đến một mình à?”
“Tôi nghe bảo là thế.”
“Quán ăn nhanh thì một ngày có đến gần trăm lượt khách,” Horinouchi nghiêng đầu, “Thế mà nhân viên ấy vẫn nhớ rõ khách hàng đã đến đó cách đây hơn cả tháng trời u?”
“Đấy cũng là điểm tôi thắc mắc. vậy nên tôi mới không chắc lắm vào độ tin cậy của lời khai.”
“Nếu phải ra tòa, có lẽ luật sư sẽ xoáy vào điểm này,” Muraki đang ngồi nghe cũng xen vào. “Tại sao nhân viên đó lại nhớ mặt hắn? Họ giải thích thế nào?”
Shimokawa im lặng một lúc như đang nhớ lại lời của nhân viên nọ.
“Ngoại hình của hắn khá là đặc biệt,” cuối cùng anh trả lời. “Còn đặc biệt thế nào thì nhân viên đó cũng không thể giải thích nổi.”
“Tức là họ bị ấn tượng bởi diện mạo và hơi hướm toát ra từ hắn à?” Horinouchi cầm tấm ảnh để trên bàn lên, “Mà hắn đúng là kẻ dễ gây ấn tượng với người khác thật.”
Có lẽ Horinouchi đang đề cập đến vẻ bề ngoài của Hidaka.
“Lời khai này chẳng giúp ích gì hết,” Muraki nói. “Hắn có thể bào chữa rằng mình chỉ tạt ngang qua quán hamburger trên đường đi thăm người bạn gần khu Takaban. Vả lại, lời khai này cũng không xác đáng. Anh Trưởng à, bảo rằng đấy là lời khai đủ mạnh của người chứng kiến thì có hơi quá lời rồi đấy.”
“Cũng đúng,” Shimokawa lạnh nhạt đồng tình. “Vì đây là người chứng kiến đầu tiên nên tôi có phần quá phấn khích rồi lỡ miệng nói với Isobe. Xin lỗi.”
“Thôi bỏ đi, lời khai tuy không xác đáng cho lắm, nhưng xuất hiện người chứng kiến là mừng rồi. Coi như có kết quả khả quan,” Horinouchi cười toe toét, “Mới chỉ là ngày thứ ba thôi, Có khi rồi đây chúng ta sẽ tìm ra nhân chứng mấu chốt của vụ án thì sao?”
Nghe Horinouchi ngợi khen, Shimokawa mới tỏ vẻ thở phào nhẹ nhõm.
Buổi báo cáo kết thúc.
Về đến Tổ Hình sự, Shimokawa quăng cho Isobe một cái lườm, “Cậu đấy, ai bảo te te đi nói cho chánh thanh tra biết mình đã tìm ra nhân chứng đủ mạnh chứ hả? Lỡ chánh thanh tra mắng cho thì làm sao?”
Câu đó để tôi nói mới phải, Isobe thầm ấm ức.
“Nói câu đó nghe không giống anh Trưởng chút nào,” Isobe bật lại. “Thực tế đó là thắng lợi lớn mà. Mọi người nên ăn mừng mới phải.”
“Ừm, cũng có thể nói thế.”
Dứt lời, Shimokawa liền lại gần Muraki rồi rì rầm gì đó. Chắc cả hai đang họp bàn phương án điều tra cho mấy ngày tiếp theo.
Chỉ trong thời gian ngắn mà nhóm Meguro Street Irregulars này đã bắt được dấu vết Người kéo để lại.
Lưới điều tra đang dần bủa vây quanh thủ phạm. Có lẽ vụ án sẽ khép lại trong nay mai thôi.