Người Kéo

Lượt đọc: 1335 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24

Tay cầm bó hoa lớn, Isobe kiểm tra lại vẻ ngoài của mình trước tấm gương nhà vệ sinh.

Cậu từ văn phòng đến thẳng đây nên ngoài bộ comple đơn điệu được cấp theo biên chế thì chẳng mặc được thứ gì khác. Râu ria cũng vừa cạo sạch sáng nay. Cậu dùng chiếc lược con chải nhẹ cho gọn phần tóc dựng ngược phía sau. Bảnh bao rồi!

Isobe bước ra hành lang, hướng tới phòng bệnh nơi Yasunaga Chika đang nằm điều trị.

Sàn hành lang phủ sơn bóng phản chiếu các y tá và bác sĩ một cách nhòe nhoẹt. Bước chân Isobe lướt nhẹ tênh trên hành lang. Cậu phấn khởi đến nỗi chỉ muốn huýt sáo, ngặt nỗi bệnh viện là nơi yêu cầu người ta phải giữ im lặng.

Đã một tuần trôi qua kể từ đêm Horinouchi tự sát.

Nhờ cuộc gọi của Isobe, xe cứu thương đã đến chở Chika với vết đạn bắn ở bụng vào phòng cấp cứu gấp. Các y bác sĩ mất chừng một tiếng đồng hồ để phẫu thuật, nhưng Isobe có cảm giác cậu đã phải chờ đợi ngoài hành lang đến mấy ngày trời.

Lúc trông thấy các bác sĩ rời phòng phẫu thuật với nụ cười trên môi, Isobe mới nhận ra mình đã kiệt sức đến độ nào.

Suốt một tuần sau, Chika phải nằm trong phòng bệnh. Mãi đến sáng nay bác sĩ mới cho phép vào thăm.

Đến cửa phòng bệnh, Isobe dừng lại và thở hắt ra một hơi, mím môi lại để lấy thêm dũng khí.

Cậu đã hỏi được ở quầy tiếp bệnh rằng Chika nằm ở giường trong cùng phòng bệnh sáu người, kế bên cửa sổ. Isobe sải bước qua các giường được ngăn cách bằng rèm.

Một phụ nữ trung niên quấn băng từ đầu đến bên mắt phải. Một cô gái lơ đễnh nhìn lên túi truyền dịch bên tay phải. Một bà cụ ngồi trên giường rì rầm với một cô bé đeo mắt kính.

Chika đang tựa lưng vào thành giường đọc tờ tuần san nào đó, thân hình ngập trong ánh nắng ngày đông lọt vào qua cửa sổ. Trông cô hồng hào hơn cậu tưởng, vết bầm bên má trái vẫn còn mờ mờ, tay có vẻ vẫn còn đau lắm trong lớp thạch cao trắng muốt ló ra từ ống tay áo, ngoài ra thì trông cô như đã lấy lại được vẻ mạnh khỏe trước đây rồi.

Chika chăm chú đọc tờ tuần san đến nỗi không để ý tới Isobe.

Isobe không cất tiếng gọi mà chỉ đứng đó ngắm cô.

Mái tóc ngắn đến cổ. Đôi lông mày vừa đậm vừa sắc. Cặp mắt ánh lên vẻ dịu dàng. Môi trên hơi cong lên. Khuôn mặt đầy đặn.

Chika quả thật rất xinh đẹp.

Lần đầu tiên cậu gặp cô là ở công viên Tây Takaban, nơi hiện trường phát hiện ra thi thể nạn nhân. Chika ngồi trên băng ghế dưới hàng dây leo đưa lời khai cho Shindo với tư cách là nhân chứng đầu tiên phát hiện ra thi thể. Gương mặt cô lúc đó luôn cúi gằm xuống nên Isobe không để ý.

Lần thứ hai cậu gặp cô là ở tang lễ của nạn nhân. Lúc Isobe đang quan sát khách đến viếng cùng với Muraki, cậu chợt bắt gặp Chika trong bộ comple đen ba lớp (áo vest, gi lê, sơ mi). Chẳng biết có phải do chân cô đang phồng rộp vì mang giày cao gót hay không mà dáng đi trông hơi cà nhắc. Isobe vẫn còn nhớ rõ cô xinh đẹp đến thế nào trong bộ Âu phục màu đen.

Lần thứ ba cậu gặp cô là hôm cùng Muraki đến nhà Hidaka. Họ đến căn hộ lúc 12 giờ trưa và dụ được gã ra ngoài. Shindo ngồi lại ở ô tô và đã chụp được ảnh Hidaka đang đứng ở bãi xe. Họ hỏi chuyện Hidaka ở một quán nước trong khu, sắc mặt gã hơi dao động khi nghe Muraki nhắc đến cây kéo còn lại.

“Gã đúng là một kẻ kì quặc,” Muraki khoanh tay nhận xét, sau khi Hidaka ra về. “Xem chừng Hidaka chính là kẻ đã bỏ cây kéo kia lại rồi. Được lắm, giờ chúng ta đến hỏi chuyện nhân chứng đầu tiên phát hiện ra thi thể thôi. Biết đâu cô ta trông thấy Hidaka vứt cây kéo kia đi thì sao.”

Thế là sau bữa trưa, Isobe cùng Muraki đến căn hộ chung cư một phòng ngủ của Chika.

Cậu sẽ không bao giờ quên cảnh Chika ló đầu ra lúc mở cửa nhà.

Chika trông như vừa mới ngủ dậy, gương mặt tỏ rõ nét khó chịu, trên người vẫn còn mặc bộ pyjama. Nút cài đầu tiên bị tuột, để lộ ngực cô. Isobe cảm thấy khổ sở vì không biết nên đặt mắt vào đâu mới phải.

Chưa hết, dù đang ở bộ dạng như vậy, cô vẫn dám mời hai người đàn ông vào nhà! Hiển nhiên là đến cả người luôn điềm tĩnh như Muraki cũng phải lúng túng từ chối.

Cả hai quyết định mời Chika ra quán nước để hỏi chuyện sau khi cô thay xong đồ.

Muraki còn tự đánh tiếng sẽ mời Chika cà phê, có lẽ do cô là một người phụ nữ vừa trẻ trung lại vừa hấp dẫn. Lúc trả tiền cà phê cho Hidaka, vẻ mặt của Muraki trông đến là khó chịu. Cũng dẽ hiểu thôi. Bản thân Isobe cũng không thấy phiền gì nếu phải trả tiền cho phái đẹp.

Nhưng đến lúc hỏi chuyện về cây kéo kia, ý đồ của cả hai có lẽ sẽ bị cô nhận ra mất. Chika trông không giống tip người thích nghe ngóng những tin tức độc quyền trên báo đài, nhưng vẫn nên cẩn thận đừng để cô nghi ngờ tại sao cảnh sát lại hỏi về cây kéo kia thì hơn. Song, cả hai phải nghe nhân chứng đầu tiên phát hiện ra thi thể thuật lại câu chuyện của mình thêm một lần nữa đã.

Trong lúc nghe Chika kể lại câu chuyện của mình, Isobe không tránh khỏi việc phải lòng cô. Dĩ nhiên, phần lớn là vì sức hút của Chika. Sức hút ấy toát ra một cách tự nhiên chứ không phải do chủ ý. Nhìn trang phục của cô là biết. Chika chỉ mặc những bộ đồ đơn giản như áo len và quần jeans. Cách nói chuyện của Chika cũng khá cục súc. Cô thanh minh rằng đầu đang nhức vì say rượu, nên rất có thể đã gây ảnh hưởng đến cách nói chuyện của cô. Nhìn chung thì thời đại bây giờ cũng không ít các cô gái ăn nói như đàn ông.

Chika không trang điểm, cũng trông không có vẻ gì là người chú tâm ăn kiêng, nhưng thân hình vẫn gọn gàng cân đối. Isobe thấy thế lại hay. Cậu thực sự không ưa nổi những cô tóc nhuộm màu, trang điểm dày cộp, người gầy như xương gà vì ăn kiêng quá khắt khe.

Nhưng lúc nhìn vào mặt Chika, Isobe không chỉ bị thu hút mà còn ngờ ngợ như mình đã gặp cô ở đâu rồi.

Gặp ở đâu ấy nhỉ…

Sau một hồi tư lự, Isobe sực nghĩ tại sao một cô gái lại đi trên con đường vắng vẻ như thế lúc đêm khuya chứ. Phụ nữ đi một mình nguy hiểm lắm, chưa kể ở nơi có bọn biến thái như Người kéo… Isobe chợt buột miệng, “Hôm đó muộn như thế, bạn còn đi loanh quanh khu Takaban làm gì? Khu ấy lại vắng người nữa chứ.”

Muraki nhìn Isobe với vẻ mặt như đang mắng, tại sao lại hỏi cái câu chẳng liên quan gì như thế.

Chika đáp hôm đó phải đến nhà người quen. Nghe thế, Isobe không khỏi thắc mắc người quen của cô là ai. Đêm hôm đến nhà như thế có khi nào là bạn trai không?

“Quan hệ giữa bạn và họ là gì?” Cậu lại nhỡ miệng rồi.

Chika trông có vẻ khó chịu, đáp rằng đó là chuyện riêng tư. Đúng thế thật. Isobe bèn xin lỗi vì đã hỏi những câu dư thừa.

Muraki nhìn Isobe với vẻ mặt ngán ngẩm, rồi nhớ ra nhiệm vụ của mình, anh hỏi Chika về cây kéo còn lại.

Xem ra Chika không để ý gì đến cây kéo ấy. Cô không thể làm chứng được liệu Hidaka có mang theo hay vứt nó đi không.

Lần đầu tiên trong đối diện phường biến thái nên phản ứng của Chika cũng là lẽ đương nhiên. Cô đã cúi mặt xuống với vẻ sợ hãi khi phải nhớ lại. Thấy thế, Muraki nhanh chóng kết thúc cuộc nói chuyện.

Đúng lúc đó, Isobe mới nhớ ra mình đã gặp Chika ở đâu. Chính là ở tang lễ của nạn nhân. Cô là người con gái xinh đẹp trong bộ Âu phục màu đen.

“Cho hỏi, bạn cũng có đến lễ tang của nạn nhân, phải không?” Isobe buột miệng.

Chika tỏ vẻ nghi ngại, như đang thắc mắc tại sao đột nhiên cậu lại hỏi câu đó. Isobe có cảm giác má mình đỏ bừng lên.

Trao đổi xong, Chika ra về rồi, Muraki liền quay sang cốc đầu Isobe, “Thằng ngốc này, đừng có hỏi một cô gái xinh đẹp những câu riêng tư đến thế.”

Một lát sau, Muraki còn kể lại cho cả Shindo nghe. Cậu ta vẫn luôn ngồi trong xe với túi máy ảnh, chờ hai người xong việc.

“Ái chà, tôi vừa chứng kiến được chuyện này hay ho lắm.”

“Chuyện gì ạ?” Shindo hỏi.

“Cậu ta ấy,” Muraki hất cằm về phía Isobe, “mê tít nhân chứng của vụ án này rồi.”

“Thật hả sư huynh?” Shindo tròn xoe mắt.

“Làm gì có,” Isobe vội vã đáp.

“Tôi không nói láo đâu. Cậu ta cứ mê mẩn nhìn vào mặt cô ấy, còn nói cái gì mà… một mình ra đường buổi tối không an toàn, với lại tôi đã gặp cô ở đâu thì phải.”

“Công nhận cô Yasunaga đẹp thật,” Shindo nói với vẻ trầm ngâm.

“Cuối buổi mặt mày cậu ta còn đỏ lựng lên cơ. Tôi đây chỉ nhìn thôi đã thấy phát thẹn.”

Trên đường về Cảnh sát Tây Meguro, Muraki cứ trêu Isobe mãi. Sau đó, anh còn rêu rao với khắp lượt mọi người ở Tổ Hình sự. Thậm chí cả Horinouchi cũng không thoát.

Từ đó đến nay, Isobe luôn bị trêu chọc về chuyện Chika.

“Đừng có nhân việc công mà lại đi hỏi nhân chứng những chuyện riêng tư nữa nhé,” Muraki vừa cười toe toét vừa nói.

“Ghen tị với mấy cậu thanh niên thật đấy,” Matsumoto lẩm bẩm vớí điếu thuốc ngậm trong miệng.

“Mượn chuyện công mà đi tán tỉnh người ta, thằng lỏi này rõ quá quắt,” Shimokawa còn vờ tỏ ra giận dữ nữa chứ.

Mà thôi, sao cũng được, Isobe thầm nghĩ trong lúc ngắm nhìn Chika. Dù sao thì mình cũng bị cô ấy hớp hồn thật.

Đúng lúc đó, Chika ngẩng đầu lên khỏi tờ tuần san.

Nhận ra Isobe, cô mỉm cười thật tươi rồi ấn nút gọi.

Ngay lập tức, một y tá liền xuất hiện trong phòng.

“Xem ra tôi lại cần thêm một bình hoa nữa rồi,” Chika nói với cô ta. “Trong mấy hôm tới đây có khi sẽ phải huy động tất cả các bình hoa trong bệnh viện mất.”

Bây giờ Isobe mới để ý, ở chỗ Chika đã có sẵn hai bình đang cắm hoa tươi. Cậu là người thứ ba đến thăm cô hôm nay thì phải.

“Bạn cảm thấy thế nào rồi, Yasunaga?” Isobe bước lại gần giường Chika.

“Ôi, nhờ trời mà tôi cũng khỏe lên nhiều. Anh là người gọi xe cấp cứu phải không?” Chika vui vẻ nói. Thái độ khác hẳn hôm cậu cùng Muraki đến điều tra.

Lúc không say xỉn thì cô sẽ nói chuyện thế này ư?

“Ừ.” Isobe ngồi xuống cái ghế tròn bên cạnh giường.

“Nhờ anh xử lý thỏa đáng mà tôi mới thoát chết. Bác sĩ phụ trách bảo vết súng bắn sẽ để lại sẹo, nhưng phải chịu thôi.”

“Thế à?” Cơ thể của cô sẽ lưu lại sẹo. Tim Isobe chùng xuống.

“Anh cũng đừng tỏ ra thất vọng thế. Ta… à, tôi không để tâm đâu,” Chika bật cười, “Dù sao cũng là tôi tự làm tự chịu. Lao vào người đang cầm súng như thế cơ mà.”

“Không đâu, tôi cũng nên chịu một phần trách nhiệm. Nếu không nhờ cô thì có khi tôi đã bị Horinouchi bắn rồi cũng nên. Nói cách khác, cô chính là cứu tinh của tôi đấy.”

“Cứu tinh ư? Anh nói làm tôi xấu hổ quá.” Một bên môi Chika nhếch lên tỏ ý cười.

“Xem ra bó hoa của tôi dư thừa rồi,” Isobe ngoái nhìn hai bình hoa đặt bên cửa sổ.

“Không đâu, tôi vui lắm. Hoa có tác dụng giải khuây cho người nằm viện. Chỉ người tặng hoa thì tôi không ưa thôi.” Chika trỏ bình hoa trước mặt. “Người đến đây đầu tiên là một phóng viên tạp chí, tên Kuroume Natsue. Chị ta nói muốn phỏng vấn tôi cho một bài báo độc quyền đăng trên tuần san Chuyện hậu trường, nhưng được một phút thì tôi mời chị ta ra về. Chắc giờ vẫn lảng vảng đâu đấy quanh đây thôi, ăn vận tởm gớm, anh mà trông thấy là nhận ra ngay thôi.”

Ngón trỏ của cô lại chỉ sang bình hoa thứ hai.

“Người tiếp theo là đồng nghiệp ở chỗ làm thêm của tôi, tên Sasazuka. Gã ra điều lo lắng, cổ vũ tôi sớm bình phục. Thiện ý thì tôi cảm ơn, nhưng khi gã còn xớn xác muốn nắm tay tôi nữa, thì tôi cũng tiễn luôn, chắc trụ được tầm ba phút gì đấy.” Chika tươi cười, “Gã mê tôi thì phải.”

Isobe có cảm giác tình cảm của mình đã bị cô nhìn thấu.

“Thế thì tôi sẽ bị bạn mời về sau bao nhiêu phút đây? Được năm phút không nhỉ?” Cậu cố nói với giọng bông đùa.

“Không, nếu là anh thì tôi sẽ không đuổi về đâu.” Chika buông tạp chí xuống rồi nhoài người tới. “Vì tôi có chuyện muốn hỏi anh mà.”

“Chuyện gì thế?”

“Tại sao đêm hôm ấy anh lại đến căn hộ của Hidaka Koichi? Còn nữa, tại sao anh lại biết Horinouchi mới là hung thủ thực sự đã sát hại Tarumiya Yukiko?”

Chika hỏi với cặp mắt lấp lánh.

Y tá đem vào phòng một bình hoa làm bằng thủy tinh màu. Rồi bó hoa của Isobe cũng được trưng bày bên cửa sổ.

“Tôi rất muốn nghe suy luận của thám tử lừng danh các anh,” Chika nhìn Isobe, “Chỗ này tuy không phải phòng sách trang hoàng lộng lẫy, càng không có mặt những người liên quan đến vụ án, nhưng anh có thể kể tôi nghe suy luận của mình không?”

Cô ấy cũng đọc truyện trinh thám ư, Isobe trộm nghĩ. Thế là cả hai có chung sở thích rồi.

“Tôi không phải thám tử lừng danh gì đâu,” Isobe lên tiếng. “Thành thật mà nói, lúc tôi nhận ra Horinouchi là hung thủ thì đã quá muộn. Người sinh nghi trước là đồng nghiệp chứ không phải tôi.”

“Có phải Muraki gì đấy không? Đúng là trông anh ta sắc sảo thật.”

“Không phải đâu, mỗi người nghi ngờ một chút, theo cách riêng. Người đầu tiên nhận ra điểm khác lạ chính là cấp trên của tôi, thanh tra Ueda.”

“Lúc đầu tôi cũng chẳng nghi ngờ gì Horinouchi.” Thanh tra Ueda nói, tay cầm cốc nước.

Sau khi vụ án sát hại nữ sinh trung học ở quận Meguro kết thúc, mọi người liền mở một bữa tiệc liên hoan nho nhỏ ở quán nhậu gần văn phòng Cảnh sát Tây Meguro. Tất cả các thành viên trong Tổ Hình sự đều có mặt đông đủ, từ thanh tra Ueda đến Muraki, Matsumoto, Shimokawa, Isobe và Shindo.

“Nhưng lúc hắn phát biểu trong buổi họp chuyên án đầu tiên, tôi đã nghĩ có điểm kì kì.”

“Điểm gì vậy ạ?” Isobe hỏi.

“Hắn tuyên bố rằng vụ án này có 75% khả năng do Người kéo gây ra. Điều đó khiến tôi bắt đầu thấy thắc mắc. Sao lại quả quyết như thế được? Horinouchi mới đến Tây Meguro hôm nay, chỉ đọc báo cáo trước buổi họp chứ chưa kịp ra hiện trường nữa, dựa vào đâu để hắn tuyên bố rằng có đến 75% khả năng cơ chứ? Hắn đâu phải thầy bói, làm sao có thể tuyên bố cảm tính như thế được?”

“Đúng vậy, Horinouchi còn than phiền rằng trưởng phòng Phòng 1 coi hắn như mấy lão thầy bói nữa mà,” Muraki xen vào. “Không đời nào hắn biết tiên tri được. Thế thì tại sao hắn dám quả quyết đây là hành vi của Người kéo trong khi bản thân vẫn chưa điều tra gì liên quan đến vụ án cả?”

“Lần tiếp theo tôi cảm thấy hành động của hắn có điểm kì quặc chính là lúc ở văn phòng tạm thời, hắn đưa ra phân tích rồi bảo muốn giao việc điều tra lại cho Isobe.” Thanh tra Ueda nhấp trà ô long. Ông chẳng bao giờ đụng đến rượu hay thuốc lá. “Đoán được hung thủ mà không cần nhìn qua hiện trường hay gặp mặt nhân chứng… Trên đời làm gì có chuyện ngớ ngẩn như thế. Hiện trường là xương sống của cả cuộc điều tra. Nội dung của các lời khai thu thập được từ việc đi hỏi thêm manh mối thật ra không quan trọng đến thế. Nếu không biết được biểu cảm và cách nói chuyện của đối phương khi trả lời thì làm sao ta biết được lời khai ấy liệu có xác thực hay không? Làm gì có chuyện vì hắn là profiler nên không cần phải ra hiện trường chứ.”

Bản thân Horinouchi cũng đã giải thích rằng công việc của một profiler là thu thập những vết tích mà hung thủ để lại ở hiện trường hoặc khu vực xung quanh. Để phát hiện ra được những dấu vết mơ hồ như thế thì bản thân đương sự buộc phải ra hiện trường để điều tra bằng chính tai mắt của mình.

“Thêm nữa, lúc ngồi trên ghế họp, hắn cũng có nói đã từng đến hiện trường nơi phát hiện ra nạn nhân đầu tiên của Người kéo. Hà cớ gì vụ án lần này lại nhất quyết không chịu ra khỏi văn phòng Tây Meguro? Tôi không tài nào hiểu nổi. Tôi bèn đề nghị để một người trong Tổ Hình sự đi kèm với Isobe nhằm xác minh xem kiểu điều tra của Horinouchi là kiểu gì.”

“Chẳng ai lại gọi cái kiểu đấy là điều tra cả,” Shimokawa nói như phỉ nhổ. “Chỉ đi loanh quanh ngôi trường nơi nạn nhân từng theo học mà gọi là đi điều tra ư? Hắn có thể phỉnh Isobe chứ đừng hòng qua mắt bọn tôi.”

“Ra thế,” Chika đưa tay xoa cằm, “Thanh tra Ueda xem ra là một người vô cùng nhạy bén.”

“Ừ, chú ấy giỏi vô cùng. Nhờ có chú nên người trong Tổ Hình sự mới có thể nương theo lệnh Horinouchi đi với tôi. Trước đó nữa thì có anh Matsumoto, cũng là đồng nghiệp của tôi, là người báo cáo với Horinouchi về thân thế nạn nhân.”

“Tôi đã nghĩ rằng tay Horinouchi đó chắc phải ghê gớm lắm.” Matsumoto cất lời trong lúc nhả khói thuốc lên trần nhà đã ám đen muội khói từ bàn nướng của quán nhậu. “Gã nhớ tất tần tật những gì tôi viết về nạn nhân trong tờ báo cáo ấy. Tôi đã thực sự ngưỡng mộ hắn, thầm nghĩ rằng nếu trình độ phải đến thế này mới được làm chuyên viên tâm lý học thì mình không có cửa rồi. Nhưng đó chỉ là ban đầu thôi.”

Matsumoto nốc cạn cốc rượu sake nóng một cách ngon lành.

“Lúc Isobe hỏi tại sao nạn nhân lại về nhà khuya thế, tôi đã đáp rằng do cô bé có sinh hoạt câu lạc bộ, Horinouchi ngay lập tức thêm vào do cô bé phải tập luyện ở câu lạc bộ bắn cung. Điều đó tôi không hề biết đến, cũng chưa bao giờ thấy ghi trong báo cáo. Để cho chắc ăn, lúc quay về Tổ Hình sự, tôi đã xem kĩ lại báo cáo, quả nhiên không có. Làm sao Horinouchi biết được một chuyện không hề ghi chép chứ?”

“Đó là vì hắn ta quen biết nạn nhân,” Muraki siết chiếc cốc trong tay. “Có lẽ hắn nghe cô bé kể lúc họ ngủ với nhau, và cứ đinh ninh rằng nó được ghi trong bản báo cáo.”

“Đúng vậy,” Matsumoto gật đầu, “Tôi liền sinh nghi, không biết hắn ta có từng qua lại với nạn nhân hay không.”

“Thế là từ đó, các anh bắt đầu nghi ngờ Horinouchi ư?” Chika hỏi.

“Chưa đâu, vẫn chỉ có mình thanh tra Ueda và anh Matsumoto âm thầm nghi ngờ thôi. Bấy giờ mối nghi hoặc chưa lan ra toàn Tổ Hình sự. Chỉ đến khi anh Muraki lên tiếng thì chúng tôi mới quyết định xem xét Horinouchi.”

“Lúc đi cùng Isobe đến đám tang nạn nhân, tôi đã biết tỏng cái chỉ thị điều tra của Horinouchi là vớ vẩn rồi.” Dứt lời, Muraki liền bảo người phục vụ mặc happi* lấy cho một cốc rượu nóng nữa. “Tôi đã nghĩ sao hắn ta lại có thể ra cái lệnh kì khôi ấy. Ngày tôi thực sự nghi ngờ Horinouchi chính là hôm hắn đưa ra bản báo cáo profiling.”

Anh nhận cốc rượu phục vụ mang ra, nhấp một ngụm.

“Hôm đó, vì quá bực mình khi đọc phải bản profiling đầy rẫy thiếu sót kia, tôi đã quyết định đối chất thẳng với hắn về cây kéo còn lại. Cậu có nhớ không, Isobe?”

“Nhớ chứ. Anh còn bắt em phải gọi điện cho hắn nữa.” Isobe đáp.

“Tôi nói chuyện qua điện thoại với Horinouchi. Hắn liền tỏ thái độ cực kì quan tâm đến cây kéo ấy, còn nhắn rằng sẽ đến văn phòng ngay. Mà trời lúc đó thì đang mưa.”

Đúng vậy, tối ấy trời đổ dông cuối mùa. Ti vi còn phát dự báo rằng sẽ có mưa lớn suốt đêm.

“Chỉ sau ba mươi phút, Horinouchi đã có mặt ở văn phòng. Là ba mươi phút đấy!” Muraki giơ chiếc cốc lên. “Giữa lúc bão bùng như thế, làm sao hắn ta có thể chạy từ nhà riêng ở ngoại ô vào đến Cảnh sát Tây Meguro trong vòng ba mươi phút? Thêm nữa, lúc nói chuyện với Isobe, hắn vẫn đang ngái ngủ mà. Thay đồ với rửa mặt cũng mất mươi mười lăm phút rồi. Thế có nghĩa để đến được đây hắn chỉ cần hai mươi phút. Hay là do hắn đã chạy hết tốc lực với vận tốc 300 cây một giờ?”

“Thế thì chắc chắn sẽ gặp tai nạn,” Matsumoto nói. “Ở cao tốc trung tâm đã có tai nạn do xe trượt bánh vì trời mưa mà.”

“Đúng. Vả lại, bấy giờ hắn không tự lái xe đến, vì cả áo choàng lẫn quần tây của hắn đều ướt sũng nước. Nếu đi từ bãi xe vào văn phòng thì không lý nào bị mưa tạt đến mức ấy được.” Muraki rướn người lên bàn. “Rõ ràng là hắn đã đi bộ đến Tây Meguro.”

“Bị hỏi về cây kéo kia nên chột dạ đến mức mất cảnh giác luôn rồi,” Shimokawa bật cười. “Bình thường hắn luôn canh giờ lái xe đến văn phòng mà.”

“Horinouchi đi bộ đến Tây Meguro. Giữa trời dông bão, chỉ trong vòng hai mươi phút,” Muraki lặp lại. “Dứt khoát là hắn ta sống ở gần đấy. Gần Phòng Cảnh sát Tây Meguro. Tức là cũng gần với hiện trường gây án. Tôi hỏi xin số điện thoại của Horinouchi, Isobe đưa cho tôi số di động. Mệt ngủ như vậy, tại sao Horinouchi phải để nguồn điện thoại rồi đặt bên giường? Tôi sinh nghi. Lúc đi tìm hiểu thì y như rằng, Horinouchi đang sống ở một căn hộ gần khu Takaban. Hắn đã ly thân với vợ rồi.”

“Sống ngay đấy mà ngại ra ngoài, thậm chí tình hình hiện trường cũng phải đi hỏi cảnh sát khác,” Shimokawa nói. “Chẳng phải kì lạ lắm sao?”

“Quá kì lạ ấy chứ. Tôi trao đổi với thanh tra Ueda và anh Matsumoto. Thì được biết cả hai cũng đang nghi ngờ Horinouchi.” Muraki nhìn lần lượt từng đồng nghiệp. “Thế là, tôi quyết định phải điều tra về tay Horinouchi này.”

“Hành động ấy có được phép không?” Chika nghiêng đầu. “Cảnh sát đâu thể tự tiện đi điều tra được?”

“Đúng rồi. Bạn biết rõ quá nhỉ,” Isobe tỏ vẻ thán phục.

“Tại tôi đã từng đọc qua trong quyển sách nào đó.”

“Bạn thích đọc sách quá nhỉ.”

Lúc đến hỏi chuyện, cậu có trông thấy tủ sách trong phòng Chika. Tủ sách choán cả một mặt tường, và xếp đầy sách. Isobe cũng thích đọc, nhưng lượng sách ở nhà của cậu không thể bì được.

“Anh kể tiếp đi,” Chika giục.

“À, vâng,” Isobe nhớ lại xem mình đã kể đến đâu, “Đúng như bạn nói, cảnh sát hình sự không thể phớt lờ phương án điều tra của Sở mà tự tiện hành động theo ý mình được. Nhưng chúng tôi đã phát hiện một lỗ hổng. Đó chính là việc tôi có thể tự do hành động dưới quyền Horinouchi chứ không cần phải tuân theo chỉ thị của ban chuyên án.”

“Tuy nghi ngờ Horinouchi, nhưng chưa đến nỗi nghĩ rằng hắn ta là hung thủ thực sự. Tôi chỉ dám nghĩ rằng có khi hắn muốn giữ bí mật mối quan hệ yêu đương giữa mình và nạn nhân thôi. Đúng như lời hắn nói, tôi đã không ngần ngại khi nghĩ rằng kẻ giết chết cô bé là Người kéo, hay nói cách khác là Hidaka Koichi.” Muraki khoanh tay lại, mặt tỏ vẻ trầm ngâm. “Chỉ có điều… suốt ngày hắn giam mình trong văn phòng, lại còn cản trở cuộc điều tra bằng cách che giấu các tình tiết có liên quan, thật kì lạ hết sức. Thế là tôi mới quyết định dùng kế nhất tiễn song điêu. Nói cách khác, trong lúc tháp tùng Isobe đi tìm kiếm manh mối, mọi người sẽ điều tra cả Hidaka lẫn Horinouchi.”

“Như thế thì lại cần ảnh chân dung,” Matsumoto thọc đũa vào món thịt hầm khoai tây. “Không có ảnh chân dung thì sẽ không tìm ra nhân chứng mục kích.”

“Tất nhiên tôi không thể hỏi xin hắn một bức chân dung được rồi,” Muraki bật cười, “Thế là nhân vụ Hidaka, tôi bèn bảo Shindo chụp luôn ảnh của Horinouchi.”

“Chính là lúc chúng ta trở về từ chỗ cô Yasunaga nhỉ,” Isobe nói.

“Đúng rồi. Tôi báo Shindo chụp cho Horinouchi một bức xem như thử máy, lát sau tôi mới nói chuyện với cậu ta về vụ này.” Muraki ném cho Shindo một cái nhìn trêu chọc. “Lúc đó cậu chàng căng thẳng đến nỗi cả người run bần bật.”

“Xin lỗi anh,” Shindo gãi đầu. “Tự dưng lại bị bắt chụp lén ảnh của chánh thanh tra nên em có hơi…”

“Đến nỗi tôi phải giơ tay lên làm chữ V cơ đấy,” Muraki lườm Shindo, nhưng đôi mắt lại ánh lên ý cười. “Tuy nhiên, vì cậu chụp được tấm ảnh nét lắm nên tôi tha cho đấy.”

“Em đa tạ anh ạ,” Shindo cúi đầu xuống để hùa theo trò đùa.

“Hôm sau là ngày chúng ta ra ngoài để thu thập manh mối. Tôi đã mang theo ảnh của cả Hidaka lẫn Horinouchi.”

“Thế nghĩa là các anh nương theo lệnh của Horinouchi để điều tra luôn cả hắn ư!” Chika cười khúc khích. “Các anh giỏi thật.”

“Đúng. Chỉ hiềm tôi chẳng biết gì cả. Vì tôi là người thân cận với Horinouchi nhất trong Tổ Hình sự. Mọi người không muốn tôi bị hắn nghi ngờ. Tôi đã luôn đinh ninh rằng mọi người chỉ đang điều tra Hidaka Koichi thôi.”

“Riêng cậu là bị tách nhóm, xin lỗi nhé,” Muraki tạ lỗi với Isobe. “Mà tự dưng lại có một lũ cảnh sát quèn dám đi nghi ngờ chánh thanh tra, vụ này mà bại lộ giữa chừng thì sẽ rắc rối mất. Horinouchi sẽ dùng mọi quyền hành để tống khứ bọn tôi đi. Vậy nên cuộc điều tra mới phải tiến hành âm thầm.”

“Không sao đâu mà,” Isobe vừa cười vừa phẩy tay. “Nhờ thế Horinouchi mới không hay biết gì cả. Vụ án cũng được giải quyết êm đẹp. Chẳng phải quá tốt hay sao?”

“Không đâu, đáng lẽ tôi nên tin ở cậu và kể hết mọi chuyện ngay từ đầu, biết đâu sự việc đã không vỡ lở ra thế này.” Shimokawa nói với nét mặt nghiêm nghị thường trực. “Hidaka giờ đã chết, cô gái tên Yasunaga cũng bị thương, có lẽ đều do lỗi của tôi cả.”

“Không có chuyện ấy đâu,” Muraki nói với giọng an ủi. “Dù anh Trưởng không lỡ miệng thì một lúc nào đó, Horinouchi cũng sẽ giết chết Hidaka để bịt đầu mối thôi. Hắn ta là kẻ giết chóc máu lạnh đến mức ấy kia mà.”

“Bấy giờ tôi cứ nghĩ là toi rồi.” Shimokawa nhìn Isobe. “Chính là lúc tôi cùng cậu đến ga Đại học Gakugei để thu thập manh mối đấy. Tôi không tài nào tìm ra nổi một nhân chứng đã tận mắt trông thấy Hidaka, thế mà lại tìm được lời khai chống lại Horinouchi. Nhân viên quán ăn nhanh trước ga đã bảo có trông thấy Horinouchi nói chuyện với nạn nhân bằng vẻ mặt nghiêm trọng lắm. Đó là lần đầu tiên tôi tìm được mối liên hệ giữa Horinouchi và nạn nhân nên quá đỗi phấn khởi, dù đã đến cái tuổi nên trầm ổn rồi, thậm chí còn buột miệng nói với cậu là đã tìm ra lời khai đủ mạnh nữa chứ. Tôi quên khuấy là cậu chẳng biết gì về mặt trái của cuộc điều tra.”

Lời khai đủ mạnh mà Shimokawa nhắc đến lúc ở quán mì soba là về Horinouchi chứ không phải Hidaka, nhưng Isobe lại hiểu lầm.

Thực tế thì chẳng có người nào khai rằng đã trông thấy Hidaka cả. Nếu gã thực sự là Người kéo như mọi người ở Tổ Hình sự nghi ngờ, thì hành tung của gã được che đậy kín đến mức đáng sợ đấy.

“Đang nói tôi mới chợt nhận ra mình lỡ mồm, bèn lập lờ với cậu cho qua chuyện,” Shimokawa tiếp. “Cậu quá phấn khích nên vừa về đồn đã chạy ù đến chỗ Horinouchi báo cáo. Tôi khổ tâm lắm. Vậy nên mới phải biên soạn câu chuyện có người trông thấy Hidaka ở quán hamburger. Bấy giờ Horinouchi lộ vẻ kinh ngạc thực sự.”

“Đúng rồi, có lẽ Horinouchi nghĩ rằng cảnh mình và nạn nhân hẹn hò đã bị Hidaka bắt gặp,” Muraki thở dài. “Thế nên hắn mới đến nhà gã thanh niên để bịt đầu mối. Nhưng đó không phải lỗi của anh Trưởng. Tình huống bất khả kháng mà.”

“Không chỉ mình Hidaka, tôi còn có lỗi với cô gái kia nữa,” Shimokawa cắn môi, “Đánh đập một cô gái yếu đuối như thế, hắn ta thật là quá quắt.”

“Nghe anh Trưởng kể lại xong, tôi cũng bắt đầu nghĩ rằng giấu giếm mọi chuyện sau lưng cậu không phải là ý hay,” Muraki quay sang Isobe, “Thế là tôi quyết định sẽ kể cho cậu nghe ngọn ngành một khi cả bọn thu thập đủ chứng cứ chống lại Horinouchi.”

“Anh ấy đã kể tôi nghe mọi chuyện vào hôm đó,” Isobe nói. “Cái hôm bạn bị Hidaka dẫn đến căn hộ của gã ấy.”

“Từ lúc các anh bắt đầu điều tra Horinouchi cho đến khi xong xuôi chỉ vỏn vẹn sáu ngày thôi nhỉ. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi như thế mà thu thập được đủ chứng cứ sao?”

“Được chứ. Không hiểu vì sao, Horinouchi dường như không hề có ý định giấu giếm mối quan hệ giữa hắn với nạn nhân. Hắn không muốn tham gia vào cuộc điều tra cũng là điều dễ hiểu. Rất nhiều người đã chứng kiến anh ả trò chuyện thân mật với nhau, bố mẹ nạn nhân khi thấy ảnh Horinouchi thì cũng trả lời rằng đây là người đang hẹn hò với con họ, còn nói Tarumiya bắt đầu qua lại với anh bạn trai này được khoảng nửa năm rồi cơ.”

Chika chăm chú lắng nghe. Isobe có cảm giác như mình đã trở thành một thám tử lừng danh.

“Horinouchi mạo danh Người kéo để giết người rồi cố tình đánh lạc hướng điều tra cũng là điều dễ hiểu. Nếu đây là một vụ án mạng bình thường thì theo trình tự, cảnh sát sẽ điều tra về các mối quan hệ của nạn nhân, chuyện giữa hắn và nạn nhân sẽ bại lộ ngay. Thế là hắn buộc lòng phải khiến Phòng 1 nghĩ rằng đây là vụ án do Người kéo gây ra để không ai chú ý đến các mối quan hệ của nạn nhân. Vụ án này sẽ chỉ là một vụ giết người không có động cơ. Nếu cảnh sát bắt đầu tìm kiếm động cơ của hung thủ, sớm muộn gì họ cũng sẽ sờ đến gáy Horinouchi. Đó là lý do khiến hắn phải lợi dụng vai trò chuyên viên phân tích tâm lý tội phạm của mình.” Isobe lắc đầu. “Điểm khó hiểu ở đây là tại sao hắn lại không ngại phô ra một mối quan hệ như thế. Làm cán bộ, vợ con đề huề rồi còn qua lại với một nữ sinh trung học có phải chuyện hay ho gì cho cam.”

“Có lẽ vì hắn đã nghĩ đến khả năng phải từ chức,” Chika lẩm bẩm. “Hắn luôn ấp ủ ảo tưởng về nạn nhân. Chính vì thế nên trong lòng mới hình thành ác ý.”

“Cũng có thể. Nói chung là quan hệ yêu đương giữa Horinouchi và nạn nhân rõ như ban ngày. Vả lại, đã có nhân chứng xác nhận trông thấy Horinouchi ở công viên Tây Takaban, hiện trường xảy ra vụ án. Nghi ngờ ngày một đổ dồn về phía hắn.”

“Có người khai là trông thấy Horinouchi đi ra từ công viên Tây Takaban lúc đêm khuya,” Matsumoto vừa nhai miếng gà rán vừa nói. “Suốt ngày hắn chui rúc trong văn phòng làm phân tích, thế mà cũng có lúc chịu ra hiện trường ư? Nhưng đường đường chính chính đến vào ban ngày có phải hay hơn không, đằng này lại đi một mình giữa đêm hôm khuya khoắt.”

“Chắc hắn đến đó để xem thử vị trí bụi cây chứa cây kéo còn lại,” Muraki giải thích. “Hắn muốn xác nhận xem có thật Hidaka đã vứt cây kéo đi không, thế nên giữa đêm hắn mới rời khỏi căn hộ của mình.”

“Lúc nghe được lời khai ấy, tôi đã quyết định coi Horinouchi là nghi phạm,” Matsumoto quay sang Isobe, “Và kể cho Isobe nghe. Tôi nghĩ đó là lúc thích hợp để nói ra mọi chuyện.”

“Tôi cũng nghĩ thế đấy,” Muraki gật đầu.

“Hôm đó là thứ Bảy nhỉ.” Chika ghé mặt lại gần Isobe với vẻ phấn khích, làm cậu cảnh sát giật nảy mình. “Cuối cùng cũng đến hồi gay cấn rồi. Tiếp theo thì sao?”

“Khi tôi và anh Matsumoto đi thu thập manh mối về, anh Muraki đã cho tôi xem ảnh chụp hai cây kéo.” Isobe lảng tránh ánh mắt Chika. “Tôi không thể tin nổi cái kết luận mà anh ấy rút ra sau khi so hai cây kéo với nhau. Anh ấy cho rằng hung thủ không phải Người kéo, mà là ai đó sử dụng thủ pháp của Người kéo. Để rồi thi thể được phát hiện ra bởi không ai khác ngoài Người kéo.”

Mắt Chika hình như hơi nheo lại.

Tại sao thế nhỉ, Isobe thắc mắc.

“Ngớ ngẩn hết sức!” Thứ Bảy, ngày 6 tháng Mười hai, Isobe đã buột miệng kêu toáng lên như thế khi nghe suy luận về hai cây kéo của Muraki.

“Tôi cũng muốn nói câu đó lắm,” Muraki nói. “Nhưng đây lại là lời giải thích hợp lý nhất. Lý do chính vì hung thủ thực sự là Horinouchi.”

“Anh nói gì cơ?” Isobe cảm thấy choáng váng. Sau khi nghe Muraki giải thích và xem lời khai của các nhân chứng, cậu mới dám tin.

“Đấy, mọi chuyện là như thế,” Muraki kết luận, “Thi thể bị sát hại bởi thủ pháp mạo danh Người kéo lại được phát hiện bởi chính Người kéo. Không phải ý tưởng tình cờ nảy ra trong tôi đâu. Khi mọi chuyện về Horinouchi trở nên quá khả nghi, tôi không khỏi thắc mắc tại sao hắn lại quan tâm đến cây kéo thứ hai thế. Nếu đó là cây kéo do hắn đánh rơi thì chỉ cần lờ đi là xong. Nhưng hắn lại quan tâm đến độ quên béng là đang phải giữ kín địa chỉ nơi ở của mình, gấp rút đến cơ quan giữa tối mưa gió. Tôi thật tình không hiểu tại sao.”

Muraki lấy tay phẩy phẩy tấm ảnh, “Tôi bèn quyết định xem kĩ lại cây kéo này. Nhờ vậy mới phát hiện ra chi tiết kia.”

“Phát hiện rất xuất sắc,” Matsumoto nói với sang từ chỗ ngồi của mình. “Tạm gác lại khả năng Hidaka có phải là Người kéo hay không, chúng ta đã làm rõ được hung thủ của vụ án lần này không phải Người kéo thật. Horinouchi càng trở nên đáng nghi hơn.” Anh dụi điếu thuốc vào gạt tàn, “Thế, chúng ta có nên báo cáo kết quả cuộc điều tra hôm nay cho vị chuyên gia phân tích tâm lý học tội phạm kia không đây? Nói với hắn ta rằng đến giờ chúng ta vẫn chưa tìm ra nhân chứng nào đã trông thấy Hidaka, nhỉ?”

Isobe cùng Matsumoto đi đến văn phòng của Horinouchi.

“Nhưng dẫu anh Horinouchi có khả nghi đến mấy thì tất cả những gì chúng ta thu được cũng chỉ là bằng chứng gián tiếp.” Lúc đi trên hành lang, Isobe nói với vẻ căng thẳng. “Chẳng phải chúng ta cần những bằng chứng thuyết phục hơn sao?”

“Cứ tiếp tục truy đuổi, Horinouchi sẽ tự sập bẫy thôi. Trông hắn thế thôi, chứ tôi nghĩ tâm lý của hắn yếu lắm.” Matsumoto đưa ra nhận xét theo góc nhìn của một tay lão luyện trong nghiệp vụ thẩm vấn. “Bề ngoài luôn luôn tự tin, quảng giao và chính trực, nhưng thực tế lại là phường tiểu nhân. Nếu hắn ta quả thật là hung thủ, có nghĩa tự tay hắn đã siết chết người con gái mình yêu rồi đâm kéo vào cổ họng cô bé chỉ để ngụy tạo thủ pháp gây án. Suy ra không lý nào hắn lại có thể vô tư như vẻ ngoài hắn đang khoác lên. Một khi bị điểm trúng huyệt, nhất định hắn sẽ điên cuồng mà khai tông tốc. Loại người như thế thật ra rất dễ đối phó.”

Lúc cả hai đến văn phòng thì không thấy Horinouchi đâu cả. Đèn đóm tối om, cửa khóa.

“Hắn đã về rồi ư?” Matsumoto tỏ vẻ nghi ngại.

Di động của Horinouchi tắt nguồn. Thử gọi đến ngôi nhà ngoại ô thì nhận được tin hắn không có ở đó. Vợ Horinouchi lạnh lùng cho biết đã ba tháng nay chồng cô ta không về rồi.

“Kì quái!” Ngồi ở Tổ Hình sự, Muraki nhíu mày. “Rốt cuộc hắn ta đi đâu kia chứ?”

Sau một lúc đi tìm hiểu xem viên chánh thanh tra hiện đang ở đâu, anh quay về với vẻ hoảng loạn.

“Horinouchi rời khỏi văn phòng một mình, có nhắn lại là ra ngoài điều tra về Người kéo,” mặt anh tái đi. “Thêm vào đó, hắn còn mang theo khẩu súng vẫn để ở văn phòng.”

“Hắn ta tính làm gì đây?” Matsumoto hỏi.

“Đi gặp kẻ khiến hắn phải mang súng theo. Đến chỗ Người kéo,” Muraki cắn môi. “Hắn quyết tâm biến Hidaka thành hung thủ. Nếu có thể chứng minh Hidaka là kẻ gây án, hắn sẽ điều chúng ta đến bắt gã. Hắn thừa biết cách đối phó với những tên sát nhân hàng loạt. Bằng tài nghệ dẫn dắt của mình, hắn có thể dễ dàng khiến Hidaka phải tự khai rằng mình đã giết Tarumiya Yukiko. Rồi chỉ cần đưa lý lẽ phân tích thuyết phục, trưởng phòng Phòng 1 sẽ tin theo răm rắp.”

“Hẳn là hắn cũng có ý định phủi sạch chúng ta đi bằng câu ‘Cảm ơn sự vất vả của các anh’ rồi,” Matsumoto tỏ vẻ khổ sở. “Tệ thật.”

“Isobe, lập tức đến nhà Hidaka!” Muraki ra lệnh. “Horinouchi mà phàn nàn thì cứ bảo rằng hắn là chánh thanh tra, hành động một mình rất nguy hiểm. Hiểu chưa? Tuyệt đối không được để Horinouchi và Hidaka ở riêng với nhau. Cậu nhớ nghe thật kĩ những gì họ nói với nhau đấy.”

“Hiểu rồi ạ,” Isobe cười. “Em sẽ bảo hắn rằng điều tra vốn là nhiệm vụ của một nhóm hai người.”

“Cậu cũng mang súng theo luôn đi,” Muraki nghiêm mặt. “Nếu Hidaka thực sự là Người kéo thì không khéo có bất trắc đấy.”

Lúc bấy giờ, cả Muraki lẫn Isobe đều không dám nghĩ rằng Horinouchi có gan giết chết Hidaka.

Isobe lái xe đến căn hộ của thanh niên nhân chứng. Sau khi lái xe vào bãi đỗ, cậu chạy lên căn hộ của Hidaka thì chợt nghe thấy giọng con gái kêu la bên kia cánh cửa. Tiếp theo là tiếng vật gì đó nặng nề đổ xuống sàn, rồi lại đến tiếng kêu la.

Isobe vội vàng áp tai lên cửa. Và nghe thấy giọng đàn ông gào thét.

Cậu không nhận ra ngay đó là giọng Horinouchi. Vì tông giọng đay nghiến ấy nghe cực kì vô hồn, khác hẳn chất giọng thường ngày của viên chánh thanh tra. Xem ra hắn đã điên loạn đến mức nói năng hồ đồ rồi.

Giọng con gái kêu gào lại vang lên.

Dù chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, Isobe vẫn cố gắng mở cửa. Cửa bị khóa.

“Mở cửa ra! Mở cửa ra ngay!” Isobe đập thình hình lên cửa, vừa đập vừa quát. Cậu nghe thấy tiếng bước chân ai đó lan đến gần. “Không thì tôi sẽ phá cửa đấy!”

Cậu phải lớn tiếng đe dọa, cánh cửa mới chịu mở ra.

Trước mặt cậu là Horinouchi với biểu cảm khó hiểu.

Isobe không dám tin vào mắt mình.

Horinouchi tay phải cầm súng, tay trái nắm chặt một con dao dính đầy máu!

Bên trong phát ra tiếng rên rỉ của con gái. Horinouchi cố nói gì đó với cậu, nhưng Isobe đã chạy qua hành lang, lao vào bếp.

Và cậu thấy Chika.

Hidaka bị trói vào chân bàn, trong trạng thái đã tắt thở. Máu từ miệng và cổ họng gã chảy xuống nhuộm đỏ cả áo. Isobe chỉ muốn nhắm chặt hai mắt lại.

Trên đầu gối của thi thể bị giết hại dã man đó là Chika, đang quằn quại, má phải sưng vù, máu mũi máu miệng chảy ròng, trông như đang bị đánh đập. Chika thở dốc, hai tay ôm lấy bụng, mặt nhăn nhúm vì đau đớn.

“Bạn không sao chứ?!” Cậu cất tiếng gọi, Chika liền yếu ớt mở mắt ra, môi nở một nụ cười yên tâm.

Horinouchi đang nói gì đó, chân tiến lại gần sau lưng cậu.

Isobe liền rút súng ra, chĩa thẳng vào người Horinouchi, “Anh hãy bỏ dao và súng xuống.”

Nghe thế, Horinouchi liền bật cười, bảo rằng cậu đừng đùa nữa.

Cậu không đùa. Trông thấy cảnh này, Isobe chỉ có thể đi đến kết luận Horinouchi đã giết chết Hidaka, đồng thời có ý định thủ tiêu cả Chika.

“Bỏ xuống ngay!”

Nghe cậu la lên như thế, Horinouchi mới chịu bỏ con dao xuống. Nhưng tay phải hắn vẫn cầm nguyên khẩu súng chúc nòng. Và cứ thế tiến từng bước tới gần cậu.

Isobe cố gắng thuyết phục Horinouchi, kể cho hắn nghe những suy luận và sự thật mà Tổ Hình sự điều tra được. Tuy nhiên, Horinouchi trông chẳng có vẻ gì là sẽ dừng lại hay buông súng xuống.

Isobe lùi ra sau.

Ngoài giờ tập bắn, cậu chưa bao giờ thực sự nổ súng. Đây là lần đầu tiên cậu chĩa súng vào người khác. Horinouchi được FBI huấn luyện, nhất định có nhiều kinh nghiệm dùng súng hơn Isobe. Có khi đã từng bắn người cũng nên. Isobe cảm thấy chân mình run rẩy.

“Không phải, chờ đã. Cậu hiểu nhầm rồi. Thủ phạm chính là…”

Đúng lúc đó, Chika bất thình lình lao vào người Horinouchi.

Isobe không kịp kiểm soát tình hình. Trong khoảnh khắc Chika và Horinouchi vật lộn, tiếng súng nổ vang lên.

Chika trúng đạn ở bụng, một lần nữa ngã xuống sàn. Máu ứa ra òng ọc từ kẽ tay đang ôm lấy miệng vết thương, khiến chiếc áo len kẻ sọc của cô nhuốm đỏ.

“Sao anh lại làm thế?” Isobe nổi cơn thịnh nộ. Tay cậu siết chặt súng, mắt xoáy thẳng vào Horinouchi.

Không hiểu tại sao, Horinouchi lại có vẻ buông xuôi sau phát bắn Chika ngay trước mặt Isobe.

Thế nhưng tiếp theo, thay vì chịu trách nhiệm và để cảnh sát áp giải, hắn lại chọn cái chết.

Thú nhận hết mọi tội trạng.

Thọc họng súng vào miệng, bóp cò…

“Ra thế. Cuối cùng tôi đã biết được lý do tại sao anh lại đến cứu mạng tôi như một chàng hiệp sĩ vậy.” Chika nói, đầu lại khẽ gật gù.

“Bạn cho phép tôi hỏi lại một chuyện được không?” Isobe thăm dò.

“Anh muốn lấy lời khai sao?”

“Không, tôi nghĩ người đến lấy lời khai của bạn sẽ là người Phòng 1. Hơi phiền phức đấy, nhưng mong bạn hợp tác giúp chúng tôi.”

“Dĩ nhiên rồi,” Chika cười. “Tôi sẽ hợp tác với cảnh sát hết sức có thể. Đó là nghĩa vụ công dân mà.”

“Câu hỏi của tôi hơi mang tính cá nhân.”

“Anh muốn hỏi gì?”

“Đêm hôm đó, có chuyện gì xảy ra ở nhà Hidaka vậy?” Isobe rất muốn biết Chika đã phải trải qua những gì dưới bàn tay Hidaka và Horinouchi.

“Ừ thì…” Chika nhìn lên trần nhà, vẻ như đang cố gắng nhớ lại chuyện cũ. “Hôm đó, Hidaka đột ngột đến nhà tôi, bảo có chuyện muốn nói. Tôi đề nghị cứ nói tại chỗ, nhưng gã không nghe và ép tôi phải đến nhà gã, dùng vũ lực bắt tôi lên xe.”

“Tôi có biết qua chi tiết đó. Đã có nhân chứng ở khu chung cư của bạn chứng kiến cảnh ấy. Sau đó thì sao?”

“Hidaka dẫn tôi đến căn hộ của gã, bắt đầu nói chuyện gì đó mà tôi không hiểu cho lắm. Tiếp theo chuông cửa reo, người đàn ông tên Horinouchi kia đi vào.” Chika đặt tay lên trán. “Chuyện về sau… thiệt tình mà nói, tôi không nhớ rõ nữa. Lúc tôi tỉnh ra thì anh đã có mặt và đang gườm nhau với Horinouchi rồi. Khi Horinouchi giơ súng lên, tôi đã không suy nghĩ gì cả mà lao vào người hắn. Rồi tôi bị bắn vào bụng. Chỉ bấy nhiêu thôi.”

“Tôi không khiến bạn phải nhớ lại chuyện gì khó chịu chứ? Horinouchi đã đánh đập và dùng đế giày giẫm đạp bạn nhiều lần đến thế…”

“Tôi không nhớ gì cả đâu. Có lẽ là do cú sốc quá lớn.” Chika tươi cười.

Isobe không xác định nổi Chika không nhớ thật hay chỉ đơn giản là không muốn kể ra. Cô đã phải chứng kiến cảnh Horinouchi ra tay giết chết Hidaka một cách tàn ác đến thế, sốc quá mà mất kí ức cũng là điều dễ hiểu. Vả lại, đó cũng không phải chủ đề mà cậu nên động tới.

“Tôi hiểu rồi. Xin lỗi vì đã khiến bạn phải nhớ lại những chuyện không hay.”

“Tôi hỏi thêm cái này được không?” Chika nói.

“Bạn hỏi gì?”

“Tin được đăng trên tạp chí này.” Chika với tay lấy quyển tuần san trên chiếc bàn cạnh giường. Là số mới nhất của tuần san Chuyện hậu trường. “Trong đây có ghi rằng, người đàn ông tên Hidaka Koichi, người đã bị Horinouchi sát hại, thật ra chính là Người kéo. Có đúng thế không?”

Isobe nhớ lại dòng tít trang nhất của tin bài đặc biệt này. Tên đàn ông bị giết có phải Người kéo không nhỉ?

“Tôi vẫn chưa rõ liệu cảnh sát có chính thức tuyên bố Hidaka là Người kéo hay không,” Isobe thận trọng đáp.

“Ý kiến cá nhân của anh thì sao?”

“Tôi nghĩ rất có thể hắn chính là Người kéo. Ngặt nỗi không có bằng chứng.”

Đúng vậy, không hề có bất kì bằng chứng nào. Theo đề xuất của Muraki, cậu đã lục soát từng ngóc ngách căn hộ của Hidaka. Tuy nhiên, cậu không tìm ra thứ gì có thế chứng minh hắn là Người kéo. Phòng 1 đã được tổng động viên đi tìm nhân chứng chống lại Hidaka, nhưng chẳng tìm được ai. Hiện tại, họ đang lật lại hai vụ án trước kia để tìm ra nhân chứng chống Hidaka.

Nghĩa là bây giờ cảnh sát chỉ có thể ghi nhận cái chết của Hidaka là của một nghi phạm chứ không như trường hợp của Horinouchi. Rất có khả năng chân tướng của vụ này sẽ không bao giờ được làm sáng tỏ.

Trong lúc đó, trưởng phòng Phòng 1 quyết định lợi dụng truyền thông. Vì không có bằng chứng nên cảnh sát không thể kết tội Hidaka là Người kéo, nhưng họ có thể tung tin cho các tờ tạp chí tha hồ phỏng đoán, ông ta nghĩ rằng làm như thế có thể khiến người dân yên tâm, đồng thời trấn an được dư luận.

Dù không có vụ việc đó thì giới cảnh sát cũng sẽ chịu nhiều chỉ trích khi sự thật chánh thanh tra đương nhiệm là kẻ sát hại một nữ sinh trung học bị loan truyền ra ngoài. Cấp trên muốn mau chóng dẹp gọn vụ Người kéo cũng là điều dễ hiểu.

Việc Horinouchi là chuyên gia phân tích tâm lý tội phạm chỉ khiến mọi chuyện tệ hơn. Horinouchi đã đâm kéo vào cổ họng của Tarumiya Yukiko và sát hại Hidaka bằng dao theo cách thức vô cùng rùng rợn. Người đáng lẽ phải ra tay tóm gọn lũ sát nhân liên hoàn lại ra tay phạm tội hệt như chúng, không lý nào giới truyền thông lại không bay vào xâu xé vụ này.

Tình trạng thi thể của Hidaka cũng bị báo giới xôn xao thổi phồng hết ngày này qua ngày khác. Đến nỗi có tờ lá cải kia còn đăng tin rằng Hidaka đã bị chặt đầu nữa.

Các chương trình tin tức giải trí thi nhau mời các nhà phê bình đến để phân tích sự điên loạn của Horinouchi. Những người tự xưng có quen biết với hắn xuất hiện trên truyền hình với gương mặt làm nhòe rồi kể lể về tính khí kì quặc của hắn. Để săn được tin về thời hắn tu nghiệp, nhiều nhà đài còn gài phóng viên đến Mỹ và bị FBI từ chối ngay khi đến cổng.

Các tòa soạn thì ra sức chỉ trích quy chế phong quan chức cho những ai là chuyên viên phân tích tâm lý tội phạm. Họ biện luận rằng quy chế ấy vốn mang tính chất nguy hiểm vì bản thân các chuyên viên vốn đã có thần kinh không bình thường khi phải tiếp xúc quá nhiều với đám sát thủ liên hoàn. Sở Cảnh sát Thủ đô buộc phải tuyên bố sẽ xem xét lại quy chế trên.

Sớm muộn gì giới truyền thông cũng sẽ nhắm đến Chika, Isobe nghĩ.

Không lý nào bọn họ lại không hứng thú với cô gái trở về từ cõi chết sau khi có mặt ở hiện trường đáng ghê sợ kia. Chưa kể cô còn vô cùng xinh đẹp. Ảnh chân dung của cô tuy vẫn chưa bị tung ra, nhưng suốt mấy ngày nay báo chí đã liên tục đăng tải về cô rồi. Lúc đến bệnh viện, Isobe đã thấy cả rừng phóng viên tập trung trước cổng.

Chika rất hợp với hình tượng nhân vật nữ chính đang được giới truyền thông tô vẽ. Giống nữ chính xinh đẹp đã thoát khỏi âm mưu của tên sát nhân đáng sợ và đấu tranh đến chết để bảo toàn mạng sống trong tiểu thuyết của Dean Koontz. Không thì cô cũng có thể thế vai Jamie Lee Curtis trong phim của John Carpenter.

Chika đang nói gì đó. Isobe sực tỉnh khỏi cơn mơ, tập trung lắng nghe.

“Cảnh sát Tây Meguro kì này đã lập công lớn. Thế có được giám đốc Sở trao thưởng gì không?”

“Lấy đâu ra,” Isobe cười trừ. “Thanh tra Ueda còn bị trưởng phòng Phòng 1 mắng cho ấy chứ. Vì cái tội dám tự tiện hành động mà không nghe theo phương án điều tra của Sở. Ông ta hạch hỏi tại sao bọn tôi lại không cho ông ta biết nghi ngờ của mình đối với Horinouchi, nếu ông ta sớm biết thì vụ án này đã được giải quyết êm thấm rồi. Xem ra bọn tôi phải cảm thấy biết ơn vì không bị cấp trên kỉ luật mới đúng.”

“Nếu các anh nói ra nghi ngờ của mình với Horinouchi thì trưởng phòng có tin không?”

“Chính miệng ông ta đã nói nhất định sẽ tin bọn tôi nên hẳn là thế. Đầu óc ông ta khá linh hoạt, chắc sẽ chịu lắng nghe thôi.”

“Con chó Bull đó không đời nào lại nghe lời chúng ta đâu.” Muraki vừa nhai miếng gà rán vừa nói với vẻ mặt hằn học. Đến nỗi Isobe phải tự hỏi không biết anh có cắn gãy xiên gà hay không.

“Một lời động viên còn không có nữa là,” Matsumoto nhún vai. “Mà thôi, dù sao tôi cũng đã đoán trước mọi chuyện sẽ như thế rồi.”

“Cuối cùng chỉ có mỗi Isobe được dịp đắc chí thôi nhỉ,” Muraki cười toe toét.

“Em ư?” Isobe ngạc nhiên nói.

“Thì nhờ vụ này cậu mới gặp được mỹ nhân đấy thôi.”

“Anh thôi đi.”

“Phải đến thăm người ta cho đàng hoàng đấy,” Matsumoto vừa nói, vừa nhấp cốc trà Nhật, “Dù gì người ta cũng là ân nhân của cậu mà.”

“Cô gái tên Yasunaga này thực sự đẹp đến thế cơ à?” Shimokawa nói với vẻ ghen tị. “Giá mà tôi cũng được cử đi thu thập manh mối nhỉ.”

“Anh Trưởng đã có một cô vợ đảm đang ở nhà rồi còn gì,” Muraki cười, “Shindo là người đầu tiên hỏi chuyện cô ta nên chắc là biết chứ nhỉ. Phải không, Shindo?”

“Dạ?” Shindo ngẩng mặt lên. “À, đúng rồi. Cô ấy quả thật đẹp lắm. Thần kinh cũng vững nữa.”

Gương mặt cậu ta trông như đang nhớ lại, “Lúc lấy lời khai, cô ấy nói chuyện rất rõ ràng và rành mạch, trong khi mặt tái xanh còn thân mình thì run bần bật, chắc là do lần đầu tiên thấy xác chết. Giọng nói đều đều, nội dung câu chuyện cũng mạch lạc… Khiến em cảm thấy có gì đó hơi kì.”

Tất cả mọi người đều nhìn chòng chọc vào Shindo. Cậu chàng mỉm cười, chẳng biết có nhận ra ánh mắt mọi người không, “Có lẽ cô ấy chấn động lắm. Lẽ đương nhiên thôi nhỉ.”

“Được rồi, cạn ly nào,” Shimokawa cất tiếng. “Không uống sao làm cảnh sát được!”

“Cuối cùng thì nhóm Meguro Street Irregulars bọn tôi cũng chỉ có được một buổi tiệc liên hoan nho nhỏ mừng phá án thành công thôi.” Isobe kết thúc câu chuyện.

“Meguro Street Irregulars?” Chika tỏ vẻ tò mò, “Đó là biệt danh các anh tự đặt à? Phỏng theo Baker Street Irregulars phải không? Không biết Nobuhara Ken dịch ra là gì nhỉ?”

“Bạn cũng thích trinh thám ư?” Isobe hỏi.

“Tôi không ghét thể loại đó. Hồi trước tôi cũng từng đọc Holmes. Không cảnh sát nào tuyệt vời như Holmes nhỉ.”

Chika bật cười, nhưng Isobe không hiểu có gì mà buồn cười.

“There’s no police like Holmes. Phỏng theo câu thành ngữ ‘Không đâu bằng nhà’ trong tiếng Anh đấy,” Chika giải thích.

“Vậy hả?”

“Anh biết không, xưa ở Miến Điện có một tác giả tên Shwe U Daung.” Tay phải của Chika nắm lại rồi di chuyển lên một bên đầu, động tác như đang cầm bút bi gãi đầu vậy. “Ông là người Miến hóa Sherlock Holmes vào đầu thế kỉ 20. Nhân vật chuyển hết thành người Miến, bối cảnh cũng là ở Miến. Nhan đề của tác phẩm là Thám tử Maung Shan Shar.”

“Một Holmes người Miến Điện ư?” Isobe bật cười. “Đúng là thú vị thật.”

“Nhỉ? Tôi cũng muốn đọc thử một lần cho biết, nhưng tiếc là không biết tiếng Miến. Chỉ cần nhìn vào những con chữ tròn vo đó thôi là tôi đã nhức cả đầu,” Chika cười khổ. “Tác phẩm ấy vẫn chưa có ai dịch, nhưng tôi thực sự rất muốn biết bản chuyển thể ấy ra làm sao. Không biết tên của bác sĩ Watson sẽ là gì nhỉ?”

Isobe chìm trong suy tưởng. Biết đâu những mẩu truyện như Dải băng lốm đốm lại hợp với bối cảnh xứ Miến Điện thì sao. Thủ phạm không cần phải cất công đem từ Ấn Độ về một con rắn độc đầm lầy mà chỉ cần vào trong rừng thôi là đã bắt được vài chục con đang bò loe ngoe dưới chân.

Isobe kể cho Chika nghe suy nghĩ của mình.

“Cũng đúng nhỉ,” Chika đưa tay chống cằm, “Nhưng nếu trong rừng đã có sẵn rắn thì đâu cần phải nhờ đến Holmes, chỉ cần cảnh sát thôi là phá giải được vụ án rồi. Ở Miến nhất định có rất nhiều nạn nhân chết vì rắn độc cắn, người ta nhìn qua sẽ biết ngay vị tiểu thư bị rắn cắn.”

Cô cười tươi rói.

“Chưa chừng trong đó còn có câu chuyện kể về hội Sule Pagoda Street Irregulars ấy chứ.”

Y tá đến gần để thông báo rằng đã gần hết giờ thăm bệnh. Isobe sực nhớ ra, Chika vốn phải nhập viện vì một vết thương chí mạng.

“Tôi xin lỗi vì đã kể lể dông dài,” Isobe đứng dậy.

“Không không, nói chuyện cùng anh thú vị lắm,” Chika lại giở tờ tạp chí trên đầu gối của mình ra. “Anh nhớ đến nữa nhé. Từ lúc nhập viện đến giờ tôi chán lắm. Chẳng có ai để chuyện trò cùng cả.”

“Tôi hiểu rồi.” Isobe tươi cười, đoạn quay lưng khỏi giường Chika.

“Không cần mang hoa nữa đâu nhé,” Chika gọi với theo.

Isobe rời khỏi phòng bệnh, đi ra hành lang.

Nếu Giáng sinh này em được xuất viện thì chúng ta đi ăn cùng nhau đi… Chẳng hiểu sao cậu lại không tài nào mở miệng nói được câu đó.

Nhưng vẫn còn lần sau mà, Isobe thầm nghĩ.

« Lùi
Tiến »