Giành cơm là cả một nghệ thuật.
Dù lớp Mười hai được ưu ái tan sớm hơn lớp Mười và Mười một 10 phút, vẫn không ăn thua gì so với việc giáo viên chủ nhiệm "cố đấm ăn xôi".
Chỉ cần giáo viên không dạy lố giờ, lớp Mười hai cơ bản có thể "xí" được một suất cơm nóng trước đám đàn em.
Đương nhiên, cạnh tranh với đồng niên cũng là yếu tố then chốt.
Thẩm Nguyên vì có hẹn với Lê Tri nên không vội vã chạy như mọi khi.
Ba người sánh vai đi cùng nhau, trông khá hài hòa.
Về phần tại sao lại là ba người, là do Lê Tri rủ thêm cô bạn thân Hà Chi Ngọc.
Thật lòng mà nói, Hà Chi Ngọc rất tò mò về Thẩm Nguyên.
Cô muốn xem thử "ngựa tre" của cô bạn thân mình là người thế nào.
Con gái có cảm tình với con trai thường bắt đầu từ sự tò mò, nhưng Hà Chi Ngọc cảm thấy mình sẽ không thích Thẩm Nguyên.
Dàù sao, cậu ta cũng là "ngựa tre” của bạn thân.
Hà Chi Ngọc không muốn trở thành "người phụ nữ xấu xa" kia.
Cô rất ngoan ngoãn.
Trên tầng hai của quán cơm, Thẩm Nguyên và Lê Tri đều chọn cơm bò.
Cả hai đều có niềm khao khát mãnh liệt với thịt.
Ăn, ăn, ăn! Phải ăn thật nol
Hà Chi Ngọc lại khác, cô thích ăn cà chua hơn.
Đến cả trái cây bán ở trường cũng toàn cà chua bi.
Thẩm Nguyên không tài nào xem cà chua bi là một loại trái cây, với vị giác của cậu, đó đơn giản là một thảm họa.
Khi ba người vừa lấy cơm xong thì một đám học sinh lớp Mười, Mười một ồn ào tràn vào quán.
Âm một tiếng, cả đống sách được đặt lên bàn để giữ chỗ.
Ngay lập tức, tất cả các chỗ ngồi trong phòng ăn đều bị sách chiếm đóng.
Nhưng đó chỉ là mong muốn đơn phương.
Hồi còn học lớp Mười, Mười một, ai chẳng từng bị học sinh lớp Mười hai "hất cẳng"? Giờ lên lớp Mười hai rồi, ai thèm chiều?
Nếu có người ngồi trước rồi thì còn có lý, chứ để quyển sách ở đó thì có nghĩa lý gì?
Sách ăn cơm hộ à?
Gặp phải ai nóng tính thì họ vứt luôn sách cho mà xem.
Mà này, mắt nào thấy tao vứt?
Lúc tao đến đây đã không có sách rồi.
Thẩm Nguyên vừa ăn cơm vừa nghe Lê Tri và Hà Chi Ngọc tán gẫu.
Hà Chi Ngọc nhìn đám học sinh lớp Mười, Mười một: "Tớ thấy lớp Mười hai vội vàng hơn hắn so với lớp Mười, Mười một.”
"Không phải chứ? Cái đồng hồ đếm ngược thi đại học treo trên tường chẳng lẽ để trang trí à?"
"Tớ thấy không cần thiết, cứ làm người ta căng thẳng ấy."
Lê Tri nhún vai: "Có gì mà căng thẳng, cậu nhìn xem, nó thi được 600 điểm kìa, có thấy căng thẳng đâu?"
Thẩm Nguyên: ?
Cậu như một con chó đang phơi nắng ven đường, bỗng dưng bị Lê Tri đi ngang qua đạp cho một phát.
"Cậu nói thế hơi vô duyên đấy."
"Thế cậu thi được 620 đi."
"Cậu cứ nói tiếp đi." Thẩm Nguyên cúi gằm mặt.
Không lại được, căn bản là không lại được.
"Chiến thần" khối tự nhiên đối đầu với "chiến thần" toàn diện thì chỉ biết im thin thít.
Thẩm Nguyên sợ Lê Tri buông thêm câu "600 điểm cũng tàm tạm thôi".
Con bé trông thì hiền lành, nhỏ nhẹ, nhưng "hỏa lực" thì vô biên.
Sao?
Cậu thấy "hỏa lực" mạnh quá à?
Thế là chưa nghe câu "650 điểm á? Có tay là làm được” rồi.
Nghe có lọt tai không?
"Nói thật, cuối tuần kiểm tra cậu cố mà thi, xem mình hổng chỗ nào. Rồi tranh thủ tháng tới bù lại, biết đâu lại lên được 620, có 20 điểm thôi mà."
"Có 20 điểm thôi mà."
Thẩm Nguyên thấy miếng cơm bò trong miệng nhạt nhẽo hẳn.
"Hai chị em mình, để em mời chị ăn kem ly nhé. Đừng nói nữa, sắp bốc hỏa rồi đây này."
Lê Tri không từ chối.
Vài ba câu nói, khiến "nam cao" phải móc hầu bao mời kem.
Nhưng coi như đến quán cơm, Thẩm Nguyên vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ.
"Chiều nay còn tiết thể dục, chẳng lẽ còn phải lượn một vòng quanh sân trường nữa mới tính là xong nhiệm vụ à?"...
Tiết một, tiết hai buổi chiều đều là tiếng Anh.
Lớp trưởng có lẽ vừa tỉnh ngủ nên tràn đầy năng lượng, cả hai tiết không hề nhờ Thẩm Nguyên dạy thay.
Đương nhiên, nguyên nhân lớn hơn là do bài tập hôm qua không phù hợp để Thẩm Nguyên lên bục giảng.
Chuông tan học vang lên.
Lớp trưởng thu dọn giáo án.
"Hôm nay bài tập là một tờ đề, lớp phó học tập tối đến lấy nhé. Được rồi, tan học. Không làm chậm trễ tiết thể dục của các cậu."
"Muôn năm lớp trưởng!"
"Lớp trưởng là nhất!"
Trong tiếng reo hò, cả đám kéo nhau ra sân.
Tiết thể dục của lớp Mười hai trước khi kiểm tra thể lực thực ra chỉ có vậy.
Tập trung, chạy vài vòng rồi ai muốn làm gì thì làm.
Muốn về lớp thì về, muốn ra siêu thị thì ra.
Dưới cái nắng như đổ lửa, ngoại trừ đám con trai mê bóng rổ, cơ bản ai cũng trốn vào nhà thi đấu.
Nhà thi đấu có gì hay?
Chơi cầu lông, bóng bàn cũng là vận động mà.
Mà quan trọng nhất là mát.
Thẩm Nguyên không phải "mọt sách", tất nhiên lười về lớp.
Lớp học có gì hay, vừa nóng vừa bí, thà ở nhà thi đấu còn hơn.
Nhà thi đấu ngủ còn sướng hơn ấy chứ, dù sao trong lớp có được nằm ra đất đâu.
【 Nhiệm vụ hoàn thành! 】
[ Xin hãy cùng Lê Tri đi đạo quanh trường cấp ba, phần thưởng: 1000 tệ. (Đã hoàn thành) ]
Thẩm Nguyên chạy xong vài vòng với Lê Tri trên sân thì phát hiện nhiệm vụ đã hoàn thành.
Thật là, cậu còn chưa đi dạo khu ký túc xá nữ nữa cơ.
Mà nếu tính cả địa điểm đó thì chắc cả đời này cậu cũng làm không xuể.
Nhìn Lê Tri đang trốn trong nhà thi đấu hóng mát, Thẩm Nguyên chợt thấy nhiệm vụ này hơi sai sai.
Siêu thị trường, quán cơm, thao trường, đây chắng phải là "sân trường ba bộ khúc" sao?
Ai rảnh hơi đâu mà cứ lượn lờ siêu thị, quán cơm với thao trường với con gái?
Đây chẳng phải là địa điểm hẹn hò của các cặp đôi à?
Cậu và Lê Tri có thể có kỷ niệm đẹp gì ở những chỗ này chứ?
Vừa nãy con bé còn đạp cho cậu một phát ở quán cơm đấy thôi.
Hu hu hu, đau quá đi!
Lúc này, Lê Tri dường như cũng nhận ra ánh mắt của Thẩm Nguyên.
Hai người chạm mắt nhau, nhưng nhanh chóng lảng đi.
"Cứ làm gì cũng cùng nó/cậu ta, cứ như bọn mình có gì mờ ám ấy."
Ở trường, ai cũng có vòng bạn bè riêng.
Thẩm Nguyên và Lê Tri cũng không ngoại lệ.
Thẩm Nguyên tuy mới đến lớp 15, nhưng con trai kết bạn rất nhanh.
Ít nhất thì trong vụ Aruba, Thẩm Nguyên đã hòa nhập vào vòng của Chu Thiếu Kiệt.
Đúng vậy, vòng Aruba của Chu Thiếu Kiệt.
Về phần Lê Tri, vòng bạn bè của con gái thường rất nhỏ.
Mọi người ngoài mặt thì hòa nhã, nhưng thực chất chia thành vài phe.
Cứ nhìn xem ai hay đi với ai nhất là biết.
Ai cũng có bạn thân "cứng", cứ như NPC ấy.
Lê Tri thì có Hà Chi Ngọc.
Còn Thẩm Nguyên và Lê Tri tuy là thanh mai trúc mã, nhưng ai bảo thanh mai trúc mã thì phải yêu nhau?
Trong anime, thanh mai thua "từ trên trời rơi xuống” là chuyện thường như cơm bữa.
Thấy anime nào có cả thanh mai lẫn "từ trên trời rơi xuống" thì cứ auto chọn "từ trên trời rơi xuống" mà thôi.
Thẩm Nguyên và Lê Tri chỉ có thể tạo thành một vòng bạn bè khi rời khỏi môi trường trường học.
Không phải vòng anh anh em em của thanh mai trúc mã, mà là vòng "ông bố ba giờ" và "bà mẹ bỉm sữa", hoặc vòng thuyết tiến hóa của Thẩm Nguyên.
Chính là cái thuyết vượn thành người ấy, dù sao 600 điểm cũng tàm tạm là người mà.
Nói chung, cái sau có vẻ hợp lý hơn.
Vì trong vòng thứ hai, Thẩm Nguyên sẽ nghĩ đến việc cho con một mái ấm hoàn chỉnh.