Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt

Lượt đọc: 9216 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20
chương 20: : ta thật vất vả tâm động một lần, ngươi lại làm cho ta thua như vậy triệt để

"Gửi a lão bản lòng dạ đen tối, 50 tệ mới kích hoạt cơ chế giữ gốc một lần."

Thẩm Nguyên cầm con mèo nhồi bông trước mặt Lê Tri, buông lời chê bai ông chủ.

"Cũng may có cậu cản, nếu không tớ oan uổng mất 50 tệ mới gắp được một con."

Lê Tri bĩu môi, thầm nghĩ để cho cậu đắc ý.

Thật ra, cảnh tượng vừa rồi khiến Lê Tri không khỏi kinh ngạc.

Cứ như hack game ấy.

Lời nói có sức mạnh ghê!

Chẳng lẽ tên này thật có tướng làm đại đế?

Thẩm Nguyên sở dĩ thành công, một phần nhờ kinh nghiệm, phần khác nhờ quan sát.

Thông thường, máy gắp thú bông nào cũng có cơ chế giữ gốc.

Đa số cửa hàng đặt mức giữ gốc khoảng 50 tệ.

Cái này tùy thuộc vào tình hình mỗi cửa hàng.

Nói chung là tùy vào lương tâm ông chủ.

Thứ hai là quan sát.

Việc Thẩm Nguyên đi dạo quanh tiệm không phải là vô mục đích.

Hắn thấy người gắp liên tiếp 7 lần không được, mặt mày ủ rũ như gấu con khóc tìm mẹ, cũng thấy người gắp trúng ngay, ví dụ như hắn.

Nhìn chung, Thẩm Nguyên khá chắc chắn ông chủ cửa hàng này đặt mức giữ gốc ở 50 tệ.

Máy này vừa bị người ta gắp mất một con, trước khi Quách Vệ Phong bắt đầu thì bị Thẩm Nguyên chiếm mất nên chưa ai bỏ xu nào vào.

Tóm lại, thằng ngốc kia đã tự mình nướng 44 tệ vào trò chơi!

Gắp hai lần được một con, khác gì ăn không của người ta?

Thẩm Nguyên cười hì hì, nhưng Quách Vệ Phong thì không ổn rồi.

Cảm giác bị người khác chơi xỏ là gì?

Như ăn phải...

Còn cảm giác mình trở thành nền cho người khác khoe mẽ là gì?

Tuyệt vời! Hoan hô anh em!

Quách Vệ Phong rất muốn đấu tiếp với Thẩm Nguyên, nhưng hắn không đủ can đảm.

Nhìn số xu còn lại, Quách Vệ Phong biết mình không thể vui vẻ vì gắp được búp bê nữa rồi.

Cảnh vừa rồi đã thành bóng ma tâm lý trong con đường gắp thú bông của hắn.

Về sau dù hắn có gắp thế nào, cũng sẽ nhớ tới câu nói nhẹ bẫng của Thẩm Nguyên: "Ta là Kỵ Dương, vua gắp thú bông!"

Đạo tâm dao động, làm sao gắp được búp bê?

Mẹ kiếp, vừa nãy ngầu thật đấy!

Rõ ràng chỉ là gắp thú thôi, sao lại thấy ngầu thế nhỉ?

Quách Vệ Phong tưởng tượng cảnh đó nếu là mình.

Ôi trời, sướng banh nóc!

Sướng từ gót chân lên tới đỉnh đầu, hơn cả lúc cosplay cơ trưởng.

Tiếc là hắn chi là nền thôi.

Trong lúc Quách Vệ Phong tinh thần suy sụp, Thẩm Nguyên lại gặp may.

Có lẽ là câu "Kỵ Dương, vua gắp thú bông" linh nghiệm, Thẩm Nguyên gặp may liên tục.

Chừng trăm xu giúp hắn gắp được hơn hai chục con.

Trung bình 6 xu gắp được một con.

Xe đẩy nhỏ phải thay xe mới lớn hơn.

Lê Tri vui vẻ đẩy xe, trên đống búp bê là con gà con xấu xí duy nhất cô gắp được.

Còn mèo nhồi bông Thẩm Nguyên gắp được thì để trên xe của hắn.

Theo Thẩm Nguyên thì đây gọi là thỉnh thần.

Thẩm Nguyên cầu nguyện các vị thần, nhưng chỉ có mình đáp lời hắn: Kỵ Dương, vua gắp thú bông!

Với 100 tệ, Thẩm Nguyên gần như đã gắp hết búp bê trong tiệm.

Không gắp gà con xấu xí, vì nó quá xấu.

"Ài, lần cuối cùng, xem cậu có gắp được không."

Thẩm Nguyên đưa sáu xu còn lại cho Lê Tri.

Lê Tri cầm xu, đứng trước máy gắp mèo.

Bỏ xu.

Biu~biu~biu~

Két!

Mèo nhồi bông rơi xuống cửa lấy quà, Lê Tri vui vẻ lấy nó ra.

"A! Cậu nhìn này, tớ gắp được luôn! Chẳng cần chờ đợi gì cả!"

Lê Tri cầm búp bê khoe trước mặt Thẩm Nguyên.

Thẩm Nguyên bất mãn: "Xì, chỉ là may thôi, tớ dựa vào thực lực đấy!"

"Xì, may mắn cũng là một phần của thực lực!"

Sau lưng hai người, Quách Vệ Phong nhìn mèo nhồi bông trong tay Lê Tri, đạo tâm lại vỡ vụn...

Cuối cùng, theo ý Lê Tri, hai người dùng 50 thú bông nhỏ đổi lấy một thú bông em bé cỡ lớn trong tiệm.

Ông chủ rất nhiệt tình.

Dù Thẩm Nguyên và Lê Tri tốn ít gắp nhiều, nhưng đây chẳng phải là chiêu quảng cáo sao?

Búp bê bao nhiêu tiền?

Chẳng phải điều này cho thấy búp bê trong tiệm dễ gắp sao?

Đáng chết, lũ nhà tư bản.

Vừa ra khỏi tiệm, hai người đang định bàn xem đi đâu thì nghe tiếng Đồng Sở Như gọi từ phía sau.

"Thẩm Nguyên!"

Thẩm Nguyên và Lê Tri cùng quay lại, thấy Đồng Sở Nhu bước nhanh tới.

Đồng Sở Nhu đứng trước Thẩm Nguyên, nhìn đống búp bê trên tay hai người: "Thẩm Nguyên, cậu gắp búp bê giỏi thật đấy."

"Ừ, còn cậu thì gà."

Thẩm Nguyên không khách khí phản công.

Bị tấn công bất ngờ, nụ cười trên mặt Đồng Sở Nhu cứng lại.

Chẳng phải bảo không đánh người mặt tươi cười sao?

Sao tên này lại trở mặt nhanh vậy?

Nhưng dù sao Đồng Sở Nhu cũng đã tu luyện ma đạo, nhanh chóng điều chỉnh lại tâm lý.

"Đúng vậy, vậy cậu có thể dạy tớ một chút không?”

"Không dạy, cậu không có thiên phú."

Khóe miệng Đồng Sở Nhu giật giật.

Thẩm Nguyên mặt không đổi sắc nhìn Đồng Sở Nhu.

Đối phó loại người này, phải thẳng tay trừng trị.

Phải đánh thật mạnh, mới giải tỏa được cơn giận trong lòng.

Dùng kiến thức của tôi để lừa tôi, tự mình cắm sừng mình à?

Thẩm Nguyên nghĩ tới đây lại càng tức.

Ca Đàm Tiểu Sửu là đây chứ đâu.

Ta thật vất vả rung động một lần, ngươi lại làm cho ta thua thảm hại như vậy.

Chán! (Ném đồ uống)

"Không có việc gì thì tôi đi trước."

Thẩm Nguyên nói xong, quay đầu bỏ đi.

"Chờ đã! Tớ có việc."

Đồng Sở Nhu vừa dứt lời, Thẩm Nguyên đã ba chân bốn cẳng chạy nhanh.

Việc của cậu tôi không thèm nghe đâu.

Lê Tri ôm thú bông em bé, nhìn bóng lưng Thẩm Nguyên, không khỏi bật cười.

Nghe tiếng cười, Đồng Sở Nhu nhìn sang Lê Tri.

Đồng Sở Nhu tự tin vào nhan sắc và vóc dáng của mình.

Nhưng khi nhìn Lê Tri, Đồng Sở Nhu bỗng nhiên có chút mất tự tin.

Về nhan sắc, Đồng Sở Nhu thuộc kiểu quyến rũ, ma mị.

Còn Lê Tri lại thuộc kiểu cổ điển Trung Hoa, đoan trang, trang nhã.

So sánh trong lòng, Lê Tri rõ ràng được yêu thích hơn.

Hơn nữa, nếu không mở miệng, Lê Tri trông có vẻ lạnh lùng.

Hai người tuy phong cách khác nhau, nhưng Lê Tri rõ ràng hơn một bậc.

Về vóc dáng, Lê Tri cao hơn, chân dài hơn thấy rõ.

Những điểm nổi bật của cô ta đều không bằng, còn gì để so?

So ai đốt sao hơn à?

Cái đó thì Lê Tri xin thua.

"Chào cậu, bạn học, chúng ta từng gặp nhau rồi." Mị ma chủ động tấn công.

"Xin lỗi, cuối kỳ cậu được mấy điểm?”

Đồng Sở Nhu ngẩn người, sao gặp mặt lại hỏi điểm?

Nhưng cô vẫn nói ra điểm của mình.

"611."

Nghe vậy, Lê Tri lập tức lộ vẻ ghét bỏ.

“Toại người như cậu, tránh xa tôi ra.”

Nói xong, Lê Tri sải bước chân dài, nhanh chóng đuổi theo Thẩm Nguyên.

Chỉ còn Đồng Sở Nhu đứng ngơ ngác tại chỗ.

Không phải, cái gì mà loại người chứ!

611 điểm vẫn là loại người à?

Cô ta đủ điểm vào trường tốt đấy chứt

Mẹ kiếp.

Từng người từng người đều bị bệnh thần kinh à!

« Lùi
Tiến »