Khi hoàng hôn vừa buông xuống, trên con đường đi Bramblehurst có một người đàn ông mập lùn, đội chiếc nón lụa cũ nhàu nát đang lững thững bước đi một cách đau khổ trong bóng tối hoàng hôn. Ông ta mang theo một gói ba quyển vở cột lại với nhau và một cái túi túm lại bằng vải trải bàn màu xanh. Ông ta không đi một mình, mà đi cùng với một giọng nói. Thỉnh thoảng ông ta chúi người về phía trước vì bị một bàn tay vô hình giúi vào lưng. Giọng nói rít lên:
- Nếu ngươi lại sơ suất làm ta lỡ việc một lần nữa thì...
- Thưa ông chủ, - Thomas Marvel kêu lên, - vai tôi tím bầm rồi đây.
- ... Thề danh dự, ta sẽ giết ngươi.
Thomas Marvel nghẹn ngào trả lời, giọng như muốn khóc:
- Tôi không cố ý đâu. Làm sao tôi biết được cái khúc quanh đáng nguyền rủa đó!
- Ngươi sẽ bị đánh nhiều hơn nếu lần sau không để ý. - Giọng nói cắt ngang làm Thomas Marvel im bặt ngay. Lão ta lau nước mắt và lộ rõ vẻ tuyệt vọng.
- Nếu cái lũ dân nhà quê khốn nạn ấy mà tóm được những quyển vở ghi chép của ta thì còn gì là bí mật nữa! - Giọng nói bật ra thành những lời nguyền rủa.
- Bây giờ chúng ta sẽ phải làm gì? - Marvel hỏi.
- Làm tất cả, mọi chuyện sẽ bị đăng lên báo, mọi người sẽ truy lùng chúng ta và sẽ cẩn thận canh chừng... - Giọng nói chấm dứt bằng những lời chửi rủa ghê rợn.
Vẻ mặt của Thomas Marvel càng thêm tuyệt vọng, những bước chân thêm rời rạc.
- Đi nhanh lên! Đừng có để rơi những cuốn vở kia, đồ ngu. - Giọng nói quát lên.
Gương mặt Thomas Marvel lại tiếp tục xám xịt giữa những vết hằn sâu. Giọng nói tiếp tục cất lên một cách gay gắt:
- Ngươi là đồ vô dụng, nhưng dù sao ta vẫn bắt buộc phải dùng.
- Tôi quả là một tên đầy tớ khốn nạn. - Marvel cất giọng rên rĩ.
- Đúng như vậy! - Giọng nói bảo.
Thomas Marvel kể lể:
- Tôi có thể là một tên đầy tớ tệ nhất mà ông có. Tôi không có đủ sức khỏe. Tôi yếu tim. Tất nhiên là tôi phải cố gắng thật nhiều để thực hiện những công việc này. Nhưng thật may cho ông, đáng lẽ ra tôi đã làm rơi mất gói vở này rồi.
- Sao?
- Tôi không đủ trí tuệ và sức khỏe để làm theo những điều ông muốn...
- Ta sẽ khích lệ ngươi.
- Tôi chẳng dám mong như vậy. Tôi không muốn làm hỏng việc của ông, xin ông biết cho. Tôi có thể... bị chùng tay hoặc vì túng quẫn...
- Tốt hơn là đừng có như vậy. - Giọng nói cố tình nhấn mạnh.
- Tôi chỉ mong được chết. - Marvel nói.
Họ lặng lẽ đi tiếp. Một lát sau, Thomas Marvel lại thử lên tiếng, giọng nói của lão lạc hẳn đi:
- Nặng khủng khiếp. Mà tôi phải chịu cực khổ như thế này để được cái gì chứ?
- Câm miệng ngay! - Giọng nói quát lên với vẻ giận dữ khác thường. - Ta thấy ngươi không sao cả. Hãy làm đúng những gì ngươi được sai khiến và phải làm cho bằng được. Tuy ngươi chỉ là một thằng ngu, nhưng vẫn phải làm...
- Tôi đã thưa với ông, tôi không thích hợp với công việc này.
- Nếu ngươi không câm miệng ta sẽ vặn tay ngươi một lần nữa bây giờ. Để yên cho ta suy nghĩ.
Ngay lúc đó, sau rặng cây hiện ra hai khung cửa tròn sáng ánh đèn. Và cái tháp vuông của nhà thờ hiện ra trong bóng tối lờ mờ. Giọng nói cất lên:
- Ta sẽ nắm chặt vai ngươi lúc đi ngang qua làng. Liệu hồn đấy, đừng có làm chuyện gì ngu ngốc! Mọi điều tệ hai nhất sẽ dành cho ngươi nếu ngươi dám làm bậy.
- Dạ tôi biết điều đó. - Thomas Marvel thở dài. - Tôi biết lắm ạ!
Cái bóng khổ sở đội chiếc nón lụa cũ nhàu nát với cái gói trên lưng thất thểu bước trên đường làng, rồi biến mất khỏi ánh đèn leo lét chiếu qua cửa sổ, hòa lẫn vào trong bóng đêm mịt mùng.