Vào một buổi trời vừa chạng vạng, bác sĩ Kemp đang ngồi làm việc bên trong một ngọn tháp xây dựng trên ngọn đồi nhìn xuống vùng Burdock. Phòng làm việc của bác sĩ Kemp là một căn phòng nhỏ, xinh xắn, có ba cửa sổ nhìn về ba hướng. Trong phòng có kệ đựng đầy sách cùng một số tác phẩm khoa học và một bàn viết rộng, ở cửa sổ phía bắc có một kính hiển vi với những tiêu bản và những chai lọ đựng dung dịch để gieo cấy vi khuẩn. Ngọn đèn treo đã thắp, sáng mặc dù trời hoàng hôn vẫn còn khá sáng và các màn cửa vẫn còn cuốn lên cao để ánh sáng rọi vào. Bác sĩ Kemp là một người cao dong dỏng với dáng vẻ thanh tú, trông còn khá trẻ. Mái tóc ông ta màu vàng nhạt nhưng bộ râu mép gần bạc hết. Ông hy vọng công việc đang thực hiện sẽ giúp ông trở nên một thành viên của Hiệp hội Y học Hoàng gia mà ông đã ao ước từ lâu.
Hiện ông đang rời mắt khỏi công việc và lơ đãng nhìn ra cửa sổ để ngắm nhìn ánh vàng rực rỡ trên sườn đồi đối diện. Bỗng ông thấy một bóng người mập lùn, đội chiếc nón tồi tàn, chạy thục mạng băng qua sườn đồi.
Người lạ này chạy với dáng hơi khập khễnh, chiếc túi quăng qua quăng lại trên vai của hắn thỉnh thoảng lại kêu lên loảng xoảng dường như chứa rất nhiều tiền. Khuôn mặt người đó đầm đìa mồ hôi. Hắn lao thẳng xuống chân đồi.
- Trông hắn có vẻ đang vội vã! - Bác sĩ Kemp nghĩ thầm. - Hình như hắn không thể tiếp tục đi xa được nữa. Nếu cái túi không quá đầy, chắc hắn không phải chạy với dáng vẻ nặng nề như vậy.
- Cố lên đi!. - Bác sĩ Kemp kêu lên.
Một lát sau, những tòa nhà trên đồi cao đã che khuất bóng người lạ đang chạy. Hắn đã đến vùng đất bằng.
- Ngu ngốc thật! - Bác sĩ Kemp nói và quay mình đi trở lại bàn viết.
Nhưng những ai trông thấy người đang chạy trốn gần hơn, sẽ nhận ra nỗi kinh hoàng hiện ra trên khuôn mặt đầm đìa mồ hôi của hắn, và sẽ không đồng ý với sự khinh bỉ của bác sĩ Kemp. Vì vác nặng, hắn chạy lặc lè, xiên xẹo thẳng xuống chân đồi nơi đèn thắp sáng và đám đông đang tụ tập trên đường phố. Cái miệng méo mó luôn mở ra, sủi đầy bọt mép, hắn thở hổn hển và chạy vùn vụt qua mặt mọi người. Thấy dáng vẻ vội vàng của hắn, người ta hỏi nhau và nghĩ rằng có điều gì không ổn đã xảy ra.
Ngay sau đó, ở phía xa trên đồi, một con chó đang đùa giỡn ở trên đường bỗng tru lên, cụp đuôi lại chạy tọt vào nấp dưới cổng. Mọi người còn đang bàng hoàng vì không hiểu chuyện gì thì bỗng... một luồng gió ào qua họ, kèm theo những tiếng chân chạy thình thịch, tiếng người thở gấp.
- Hắn đã tới! - Mọi người hoảng hốt kêu thét lên, rồi lao vọt lên lề đường, chạy nhanh vào nhà và đóng cửa ầm ầm. Thomas Marvel nghe thấy mọi việc nhưng vẫn cố sức chạy một cách tuyệt vọng. Cơn sợ hãi đang tiến nhanh bên cạnh, chạy ào trước hắn và lan ra khắp thành phố.
- Người vô hình! Người vô hình đến!