Người Vô Hình

Lượt đọc: 16794 | 8 Đánh giá: 8,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22
kế hoạch thất bại

Bác sĩ Kemp liếc nhìn ra cửa sổ và nói:

-    Vậy bây giờ chúng ta làm gì?

Ông vừa nói vừa tiến đến gần người khách của mình, cố ý che không cho hắn thấy ba người đang tiến bước trên đường đồi. Sao mà họ chậm trễ đến vậy!

-   Anh dự tính ra sao khi mà khắp cảng Burdock này đều đã nghe nói về anh?

-   Tôi đã định trốn ra khỏi đất nước này. Bây giờ là lúc thời tiết đã ấm áp và nhờ có khả năng vô hình, tôi nghĩ đi về phía nam là khôn ngoan hơn cả. Đặc biệt là khi bí mật của tôi đã bị tiết lộ và mọi người đều đang canh chừng một người đàn ông mang mặt nạ và trùm áo kín mít. Ở đây có đường tàu chạy sang Pháp. Tôi định liều mạng lẻn lên một con tàu vượt biển ra đi. Từ đó tôi sẽ đi xe lửa vào Tây Ban Nha hoặc đến tận Algeris. Điều này cũng không khó gì. Để làm những việc đó tôi dùng gã du thủ du thực ấy để giữ tiền và mang vác hành lý. Tôi phải đợi để lấy được mấy quyển vở và

đồ đạc mới quyết định được. Vậy mà rồi cái gã lang thang ấy lại cứ nhất thiết phải cướp đoạt của tôi! Hắn đã giấu những quyển vở của tôi, Kemp ạ. Phải chi mà tôi bắt được hắn nhỉ?

-   Kế hoạch hay nhất là trước tiên phải lấy lại được mấy quyển vở.

-   Nhưng hiện giờ hắn đang ở đâu? ông có biết không?

-   Lão ta đang trong đồn cảnh sát. Theo yêu cầu của lão, người ta đã nhốt lão trong cái phòng vững chắc nhất đấy.

-    Đồ hèn hạ! - Người vô hình thốt lên.

-   Nhưng hắn cũng làm cho kế hoạch của anh bị chậm lại đôi chút đấy.

-   Chúng ta phải giành lại bằng được những quyển vở ấy. Đó là điều cốt yếu đấy.

-   Tất nhiên rồi! - Bác sĩ Kemp đáp, hơi mất bình tĩnh một chút, tự hỏi không biết hắn có nghe tiếng bước chân bên ngoài cửa sổ hay không? - Nhất định anh phải lấy lại những quyển vở. Điều đó sẽ không khó khăn lắm, nếu lão không biết là những quyển vở đó rất cần cho anh.

-   Không đâu. - Người vô hình trả lời với vẻ nghĩ ngợi.

Bác sĩ Kemp cố nghĩ cách kéo dài câu chuyện, nhưng người vô hình lại tiếp tục:

-   Bác sĩ Kemp ạ, việc tình cờ rơi vào nhà ông đã làm thay đổi tất cả kế hoạch của tôi. Vì ông là một người hiểu biết. Giả sử rằng tất cả mọi việc có thể xảy ra, dư luận có bàn tán về điều này, mấy quyển vở của tôi mất đi hay tôi có phải chịu đựng thêm những khó khăn gì đi nữa thì tôi vẫn còn nhiều khả năng rất to lớn.

Bỗng hắn đột ngột hỏi:

-   Ông có cho ai biết sự hiện diện của tôi ở đây không?

Bác sĩ Kemp tỏ vẻ do dự, rồi trả lời:

-    Tất nhiên là không rồi.

-   Không một ai chứ? - Người vô hình hỏi gặng.

-    Không!

-   A! Bây giờ thì... - Người vô hình đứng dậy, tay chống nạnh và đi quanh phòng.

-   Tôi đã sai lầm, Kemp ạ. Sai lầm trầm trọng làm việc này từ đầu đến cuối chỉ có một mình. Tôi đã bỏ phí rất nhiều sức lực, thời gian và rất nhiều cơ hội. Một mình đơn độc, và đạt được mỗi thứ một ít, chỉ có vậy mà thôi.

-   Ông Kemp ạ, cái mà tôi cần là có một trợ thủ, một người giúp đỡ cho tôi, một nơi ẩn náu đầy đủ tiện nghi để sinh hoạt, ăn uống và nghỉ ngơi yên ổn. Được như vậy, thì tôi có thể làm được rất nhiều việc đấy.

Từ trước đến nay tôi đã mò mẫm như một người mù. Chính vì vậy, chúng ta phải xem xét lại toàn bộ sự vô hình đó có ý nghĩa gì, và những gì không có ý nghĩa với nó. Trong thực tế, hiện nay khả năng vô hình chỉ mới có lợi trong hai trường hợp là khi trốn chạy và khi tiếp cận. Giam cầm tôi thì dễ nhưng bắt được tôi mới khó. Vì vậy nó đặc biệt có ích khi muốn giết ai. Tôi có thể đi vòng quanh một người bất chấp hắn đang cầm trong tay thứ vũ khí gì, tôi chọn lấy điểm yếu mà đấm hắn tùy thích, lẩn tránh và tẩu thoát cũng tùy thích.

Bác sĩ Kemp đưa tay lên vuốt ria mép. Không biết có phải tiếng bước chân dưới lầu không nhỉ?

-   Chúng ta cần phải giết người, ông Kemp ạ!

-   Chúng ta phải giết người? - Kemp lặp lại. - Tôi đang nghe kế hoạch của anh đây, Griffin ạ. Nhưng về phần tôi, tôi không đồng ý. Tại sao lại phải giết người?

-   Giết để trừng phạt. Tôi không có thói quen giết người, nhưng có ý muốn giết người. Điều chính yếu là cho mọi người biết trên đời này đang tồn tại một người vô hình. Và người vô hình ấy đang thiết lập một triều đại khủng bố ! Anh ta sẽ chọn một thành phố nào đó như thành phố Burdock của ông đây, và làm cho nó kinh hoàng để thống trị nó. Anh ta cần phải ban bố những luật lệ của mình. Chỉ cần những mảnh giấy nhỏ luồn qua khe cửa cũng đủ rồi. Và tất cả những ai cưỡng lệnh sẽ bị anh ta giết ngay, kể cả những kẻ bảo vệ chúng cũng vậy.

-   Hừm! - Kemp hắng giọng, nhưng vẫn lắng nghe tiếng cửa chính dưới nhà mở ra rồi đóng lại.

Để khỏa lấp sự mất tập trung đó của mình, ông hỏi tiếp:

-   Griffin ạ, theo tôi thì những kẻ liên minh với anh sẽ gặp nhiều khó khăn đấy.

-   Sẽ không ai biết hắn là kẻ liên minh đâu. - Người vô hình háo hức nói, và sau đó hắn đột nhiên kêu lên:

-    Kỳ lạ thật! Cái gì ở dưới nhà vậy?

-   Chẳng có gì cả. - Bác sĩ Kemp trả lời, rồi bất ngờ ông nói to và nhanh. - Griffin ạ, tôi không đồng ý chuyện này đầu. Hãy hiểu cho tôi, tôi không đồng ý. Tại sao lại mơ tưởng chuyện chống lại đồng loại của mình? Anh tưởng làm như vậy là có được hạnh phúc hay sao? Đừng nên làm một con sói cô đơn. Hãy công bố công trình của anh đi. Hãy tin vào loài người, hay ít nhất cũng tin vào dân tộc mình. Hãy nghĩ đến những gì anh sẽ làm được với sự trợ giúp của hàng triệu đồng bào...

Người vô hình đưa tay ra dấu ngăn lại, rồi nói khẽ:

-    Có tiếng bước chân đang lên lầu.

-    Không có đâu! - Kemp đáp.

-   Để tôi xem nào. - Người vô hình nói và bước ra phía cửa.

Saụ đó mọi việc xảy ra rất nhanh. Kemp lưỡng lự trong giây lát rồi lao theo cản hắn lại. Người vô hình giật mình và đứng sững lại.

-   Đồ phản bội! - Hắn thét lên. Rồi đột nhiên chiếc áo ngủ mở phanh ra, rồi người vô hình ngồi sụp xuống bắt đầu cởi quần dài. Bác sĩ Kemp nhảy ba bước ra tới cửa, ngay tức khắc người vô hình cũng bật đứng dậy. Kemp mở tung cánh cửa ra.

Tiếng chân bước vội vàng và tiếng nói dưới cầu thang vọng lên. Bằng một động tác thật nhanh, Kemp đẩy ngược người vô hình trở lại, rồi ông nhảy sang một bên và đóng sầm cửa lại. Chìa khóa đã cấm sẵn bên ngoài. Chỉ chút nữa thôi là đã nhốt được Griffin trong phòng. Nhưng lại có một chuyện nhỏ xảy ra, ấy là chiếc chìa khóa lúc sáng được cắm vội vã vào ổ, do Kemp đóng mạnh cửa, đã bị văng vảng ra rơi xuống thảm trải sàn.

Mặt bác sĩ Kemp trắng bệch. Ông cố dùng hai tay ghì chặt nắm cửa, và đứng tỳ người vào đó. Ông trụ được trong một lát, rồi cánh cửa mở ra khoảng hơn một tấc, nhưng ông cố đè cho nó đóng lại lần nữa. Lần thứ hai nó lại mở bật lần nữa rộng ra, rồi chiếc áo ngủ tự nó lách qua khe hở. Cổ họng của bác sĩ Kemp bỗng bị những ngón tay vô hình siết chặt lại làm ông phải buông tay nắm cửa để tự vệ. Ông bị đẩy lùi lại, hụt chân và ngã giúi vào góc trên đầu cầu thang. Chiếc áo ngủ trống rỗng bay đến chụp lên ông.

Viên đồn trưởng cảnh sát ở Burdock, đại tá Adye, đang đứng ở giữa cầu thang. Ông trố mắt kinh ngạc khi Kemp xuất hiện đột ngột và bám theo sau là chiếc áo ngủ

trống rỗng múa máy trông rất kỳ dị. Ông thấy bác sĩ Kemp té nhào, hai chân đạp lia lịa, Bác sĩ Kemp lại xông tới, rồi lại té một lần nữa.

Sau đó, bỗng nhiên ông bị một cú đấm như trời giáng. Mà chẳng thấy gì cả! Và dường như có một vật nặng chồm lên ông, rồi ông bị lộn ngược lăn xuống cầu thang sau khi bị siết cổ và bị một đầu gối thúc mạnh vào người. Một bàn chân vô hình giẫm lên lưng ông rồi những bước chân ma quái chạy nhanh suốt dọc cầu thang. Ông lại nghe thấy tiếng hai viên cảnh sát dưới nhà thét lên và bỏ chạy, rồi tiếng cửa chính của ngôi nhà đóng sầm lại.

Viên đại tá lăn tròn và ngồi bật dậy, nhìn lên. Ông thấy bác sĩ Kemp đang lê bước xuống lầu, người lấm lem, đầu tóc rối bù và quần áo xộc xệch, một bên mặt còn trắng nhợt vì cú đấm, môi rỉ máu, hai tay vẫn ôm khư khư chiếc áo ngủ màu hồng cùng với một vài thứ đồ lót.

- Trời ơi! - Bác sĩ Kemp kêu lên, - Thế là xong! Hắn chạy thoát mất rồi!

« Lùi
Tiến »