Sáng hôm sau, hai người gọi taxi để đi ra phố. Họ vào một quán cà phê lâu đời, ăn suất cơm buổi sáng. Mayo cảm tưởng đã khá lâu rồi cô mới lại uống cà phê.
Chợt cô nghe tiếng chuông điện thoại phát ra từ chiếc túi xách để ở ghế bên. Mayo liền lấy điện thoại ra xem thử, thấy người gọi đến là Takeshi. Cô bèn bắt máy, nói: “Cháu chào chú.”
“Cháu đang ở cùng bạn trai hả?” Takeshi bất ngờ hỏi.
“Vâng.”
“Hai đứa đang làm gì thế?”
“Bọn cháu đang ở quán cà phê, hai đứa vừa ăn sáng xong và đang chuẩn bị quay lại nhà tang lễ đây ạ. Có chuyện gì hả chú?”
“Có chuyện này chú đang muốn xác nhận lại. Không biết cậu Kenta có thể hợp tác được không nhỉ?”
“Hợp tác? Ý chú là nhờ anh ấy phụ giúp trong lễ đưa tang ạ?” Mayo nhìn Kenta bấy giờ đang ngồi ghế đối diện. Anh cũng nhìn lại cô, khẽ nghiêng đầu.
“Không phải thế. Chú đang muốn hỏi liệu cậu ta có thể phối hợp với chú cháu mình làm sáng tỏ chân tướng sự việc hay không. Tối qua chắc cháu cũng kể cho cậu ta nghe về vụ án rồi chứ?”
“À, chuyện đó…” Mayo rời mắt khỏi Kenta, chuyển sang nhìn ra bên ngoài cửa sổ. “Cháu chưa nói gì mấy. Vả lại cháu cũng mệt nên đi ngủ luôn.”
“Vậy à? Thế cháu định thế nào? Tùy thuộc vào câu trả lời của cháu mà chúng ta sẽ phải thay đổi cách hành động trong ngày hôm nay, vì thế chú muốn cháu làm rõ việc đó. Chú thì thế nào cũng được.”
“Cháu không muốn anh ấy phải can dự quá nhiều…”
“Chú hiểu rồi. Vậy chú cũng sẽ xác định như thế. Cậu ta đang ngồi ngay cạnh cháu đúng không?”
“Vâng…”
“Ngồi bên ngoài nghe những trao đổi nãy giờ của hai chú cháu, chú cam đoan cậu ta cùng ngờ ngợ được là đang nói đến mình. Sau khi cúp máy, thế nào cậu ta cũng hỏi cháu xem có chuyện gì. Cháu mà trả lời không khéo chỉ làm cậu ta nghi ngờ thêm. Cháu hãy đáp lại theo lời chú dặn đây này,” sau khi rào trước như vậy, Takeshi liền cho Mayo lời khuyên về việc cô nên đối đáp với Kenta như thế nào. Lời khuyên ấy nằm ngoài dự tính của cô. Song nó rất ngắn gọn và đầy sức thuyết phục. “Cháu hiểu rồi,” cô đáp, đoạn cúp máy.
“Chú em gọi à?” Kenta hỏi.
“Vâng.”
“Hình như hai người vừa nói gì đó về anh thì phải. Gì mà ‘Cháu chưa kể gì mấy,’ rồi thì ‘Cháu không muốn anh ấy phải can dự quá nhiều.’ Làm anh tò mò quá đi mất.”
Kenta phản ứng đúng như Takeshi dự đoán.
“Chú ấy hỏi xem em đã bàn bạc với anh về một chuyện này hay chưa, chứ không hẳn là nói về anh đâu.”
“Chuyện này?”
Mayo im lặng một lúc trước khi trả lời. “Chuyện thừa kế. Nên xử lý thế nào với tài sản mà bố em để lại.”
“À…” miệng Kenta hơi há ra như thể bị bất ngờ tột độ.
“Tuy chưa đến mức gọi là tài sản nhưng bố có để lại ít nhiều, xem chừng cũng lắm chuyện phiền toái vì còn dính dáng đến họ hàng mà. Em có bàn với chú chuyện đó nên lúc nãy chú hỏi xem em đã thử nói chuyện với anh chưa. Em trả lời là chúng mình vẫn chưa làm đám cưới, vả lại em cũng không muốn anh phải vướng vào mấy chuyện tiền nong.”
“Thì ra là chuyện đó à. Cũng khó nói nhỉ,” Kenta bèn nở một nụ cười gượng gạo. “Anh mà xen vào chuyện tài sản của nhà em thì chắc chắn là kỳ quặc rồi.”
“Thì đấy! Thế nên em mới bảo chú là thôi, chuyện này kết thúc ở đây,” Mayo nhìn đồng hồ đeo tay. “Mình chuẩn bị đi thôi anh.”
“Ừ.” Kenta nói, đoạn cầm lấy tờ hóa đơn và đứng dậy. Hoàn toàn không có vẻ gì là anh đang nghi ngờ. Chứng tỏ lời khuyên của Takeshi thật xác đáng. Về mặt nhân cách, Mayo vẫn đánh giá Takeshi là một kẻ bịp bợm, song một lần nữa cô buộc phải thán phục tài xử trí xuất thần của ông chú này.
Lúc Mayo quay trở lại nhà tang lễ, nhân viên của công ty mai táng đã đến và đang sửa soạn hội trường. Trông thấy Mayo và Kenta, Nogi liền chạy đến chào hỏi và xác nhận lại luồng công việc hôm nay. Nói vậy nhưng xem ra phần lớn công việc đều giống lễ canh linh cữu hôm qua. Khác chăng là có thêm khâu hỏa táng, nhưng dự kiến chỉ có Mayo, Takeshi và Kenta chứng kiến cảnh đó.
“Ngoài ra, lúc nãy chú cô có liên lạc với tôi, báo là hôm nay không cần quay cảnh tiếp đón nữa, có đúng không ạ?”
“Vâng, cứ làm vậy đi. Cảm ơn anh.”
Thó được danh sách từ điện thoại của điều tra viên Maeda, xem ra Takeshi đã đạt được mục đích.
Một lúc sau, Momoko cũng xuất hiện. Nghe Mayo giới thiệu về Kenta, nét mặt cô ấy liền trở nên đầy rạng rỡ.
“Em có nghe Mayo kể rồi. Em xin…” vừa nói đến đó, Momoko bỗng giật mình, đưa tay che miệng. Có lẽ cô ấy đang định nói tiếp là “chúc mừng hai người”.
“Không sao đâu,” đứng bên cạnh, Mayo liền mỉm cười. “Cậu cứ chúc phúc cho bọn tớ đi.”
Momoko liền nhăn mũi ra chiều khó xử, đoạn lại nhìn sang phía Kenta, cúi đầu nói: “Chúc hai người đầu bạc răng long.”
“Cảm ơn em,” Kenta đáp.
“Xin lỗi cậu nhé, Momoko. Hôm nay lại bắt cậu phải tiếp khách giúp tớ.”
“Cậu đừng để ý. Tớ cũng chỉ có thể giúp cậu mỗi việc này thôi mà.”
“Không biết hôm nay lớp mình có những ai đến nhỉ? Hình như bọn Kugimiya cũng đang ở quê mà.”
“Tớ đã báo cho Kokorika rồi. Cậu ấy bảo nếu Katsuki thu xếp được thì họ sẽ tới.”
“Katsuki? Lẽ nào chính là Kugimiya? Kokorika gọi cậu ấy như vậy à?”
“Hình như thế. Xem ra cậu ấy đang muốn gây ấn tượng cho mọi người thấy là mình chiếm một vị trí đặc biệt đối với Kugimiya. Trái lại, đối với những người khác thì cậu ấy nghiêm khắc lắm,” Momoko liếc nhìn khắp xung quanh, đoạn ghé sát mặt vào Mayo. “Cậu nghe gì chưa? Bọn Kashiwagi đang định vực dậy thị trấn nhờ Mê cung ảo đấy.”
“Tớ nghe Haraguchi nói rồi. Cậu ấy bảo muốn thương lượng với Kugimiya thì phải thông qua Kokorika đúng không?”
“Đúng thế. Nghe đâu Kokorika đã yêu cầu bọn Kashiwagi phải gọi Kugimiya là tiên sinh đấy.”
“Hả, thật à?”
“Cậu ta bảo một khi nói chuyện công việc thì mong mọi người tách biệt rõ ràng.”
“Ôi trời, nhiêu khê thế. Mọi người cũng chịu nghe theo à?”
“Hình như trước mặt Kokorika thì mọi người đều tuân thủ. Tớ nghe nói Kashiwagi bảo rằng để vực dậy thị trấn thì chừng ấy cũng chẳng là gì. Người làm kinh doanh đúng là khác biệt thật.”
“Ôi.”
Mayo không khỏi trợn tròn mắt kinh ngạc trước cách sống của các bạn cô. Cô thấm thía rằng ở cái thị trấn nhỏ bé này, bọn họ cũng đang phải chiến đấu theo cách riêng của mình.
Lúc ba người đi ra bàn tiếp đón, Nogi liền nói: “Chúng tôi nhận được những thứ này,” rồi đưa cho Mayo một xấp điện chia buồn. Dễ chừng có khoảng hai mươi bức. Mayo lướt qua, thấy quá nửa số đó là của họ hàng thân thích. Ngoài ra còn có nhiều cái tên xa lạ song nội dung chỗ nào cũng thấy chữ “thầy”, xem ra đều là học trò cũ của bố cô.
“Bố em được nhiều người mến mộ nhỉ? Anh mà nghe tin thầy giáo thời cấp hai, cấp ba qua đời chắc cũng không nghĩ đến chuyện gửi điện chia buồn đâu,” Kenta nói bằng giọng đầy nghiêm túc.
“Thầy Kamio đặc biệt lắm mà,” giọng Momoko chan chứa tình cảm. “Mặc dù bọn em cũng chuẩn bị họp lớp nhưng nếu người mất là một thầy giáo khác thì những đứa cùng khóa như tụi em cũng không tập trung ở lễ canh linh cữu với lễ đưa tang như thế này đâu.”
“Chà, hóa ra đúng là như vậy à,” Kenta lẩm bẩm ra chiều xúc động.
“Hôm qua ông xã Momoko cũng đến dự đấy anh. Hóa ra anh ấy cũng là học trò cũ của bố em.”
Nghe Mayo nói, Kenta ngạc nhiên nhìn Momoko. “Ồ, vậy ư?”
“Em không rõ cụ thể thế nào nhưng hình như thầy Kamio đã giúp đỡ anh ấy rất nhiều,” Momoko nhún vai ngại ngùng.
“Ra vậy.”
Kenta gật gù tỏ ý đã hiểu nhưng rồi đột nhiên nét mặt anh trở nên nghiêm nghị, anh lấy điện thoại ra khỏi túi trong của bộ đồ tang, nói “Anh xin lỗi một chút,” rồi đi ra chỗ khác. Hình như có người gọi điện cho anh.
“Anh ấy tuyệt quá còn gì?” Momoko thì thầm. “Hai người không sống chung à?”
“Tại nhà đứa nào cũng chật.”
“Vậy à? Tokyo mà lại.”
“Thì thế.”
Nghe đến Tokyo, Mayo chợt nhớ lại cuộc trò chuyện với Takeshi tối hôm qua.
“Mà này, dạo này cậu có nói chuyện với bố tớ không? Qua điện thoại chẳng hạn.”
“Có,” Momoko trả lời ngay. “Tớ có gọi điện và còn đến tận nhà chào hỏi thầy nữa. Vì tớ có mấy chuyện muốn nói trước với thầy về buổi họp lớp ấy.”
“Vậy à. Khi nào thế?”
“Nếu tớ nhớ không nhầm thì… hình như là thứ Tư tuần trước nữa thì phải,” Momoko nói rồi đột nhiên thở dài. “Trông thầy vẫn khỏe mạnh lắm. Thầy bảo rất nóng lòng được gặp lại đám học trò cũ trong buổi họp lớp. Đặc biệt khi nghe tớ nói sẽ tổ chức lễ tưởng nhớ cho Tsukumi, thầy vui cực kỳ, khen đấy là một ý hay. Thầy còn bảo nếu vậy thì thầy cũng muốn bật mí với mọi người một bí mật hay ho.”
“Chuyện bí mật? Là như thế nào?”
Momoko lắc đầu vẻ tiếc nuối.
“Tớ cũng hỏi nhưng thầy không chịu nói. Thầy bảo muốn giữ làm điều bất ngờ trong ngày hôm ấy. Lúc đấy thầy còn cười như một đứa trẻ tinh nghịch, nào ngờ mọi chuyện lại ra cơ sự này…” Momoko lấy khăn mùi soa ra khỏi túi, chấm lên khóe mắt.
“Ngoài ra bố tớ còn nói chuyện gì khác không?”
“Hả?” Momoko bỏ khăn mùi soa ra. “Chuyện khác là chuyện gì?”
“Bố tớ không nhắc gì đến kế hoạch sắp tới à?”
“Sắp tới?” Momoko chau mày tỏ ý ngờ vực. “Nghĩa là như nào?”
“Chẳng hạn, kiểu như là, bố tớ sắp sửa lên Tokyo gì đó.”
Bản thân Mayo cũng biết đó là một câu hỏi kỳ cục. Những lúc như thế này, không biết chú Takeshi sẽ làm cách nào để moi được thông tin nhỉ?
“Tokyo,” Momoko lẩm bẩm, nghiêng đầu với vẻ bối rối. “Không biết thế nào nhỉ? Tớ không nghe được chuyện đó. Sao thế?”
“Không, không có gì. Cũng chẳng phải chuyện to tát gì đâu, cậu đừng để ý.”
“Vậy à?…” Momoko gật đầu, nét mặt vẫn chưa thông.
Kenta quay trở lại, mặt mày tiu nghỉu.
“Mayo, anh xin lỗi. Đêm nay anh không ở lại đây được rồi. Anh phải về Tokyo trước buổi tối.”
“Vậy à? Có sự cố gì hả anh?”
“Không đến mức đó, nhưng hình như có sai sót trong khâu đặt hàng, xem ra anh cần đến tận chỗ khách hàng để giải thích và xin lỗi.”
“Thế thì gay quá còn gì.”
Cho dù hình thức làm việc từ xa có trở nên phổ biến đến mấy thì việc xin lỗi khách hàng cũng không thể thực hiện qua màn hình máy tính được.
“Nếu cần quay trở về ngay bây giờ thì anh cứ về đi. Em không sao đâu.”
“Không, không,” Kenta xua tay, cười thiểu não. “Anh hẹn đến chỗ khách hàng lúc 8 giờ tối. Anh sẽ ở lại đây cho đến khi lễ đưa tang kết thúc đâu vào đấy.”
“Vậy ạ?”
“Anh bận bịu quá nhỉ,” Momoko nói chen vào.
“Tôi chỉ là bị công ty bóc lột thôi.”
“Ông xã Momoko cũng vất vả lắm anh ạ. Anh ấy đang làm việc ở Kansai thế mà lại cất công đến tận đây dự lễ canh linh cữu, xong xuôi lại quay về ngay.”
“Từ Kansai á? Phục anh ấy thế,” Kenta tròn mắt nhìn Momoko. “Đáng nể thật đấy.”
“Có gì đâu anh. Mà Mayo này, chuyện lúc nãy ấy…”
“Chuyện lúc nãy?”
“Thì cậu chẳng hỏi tớ là thầy có nhắc đến chuyện lên Tokyo không còn gì.”
“Cậu nhớ ra gì à?”
“Hôm đó tớ không nghe trực tiếp từ thầy nhưng tớ nghĩ Sugishita có nhắc tới chuyện ấy.”
“Sugishita á?” Một cái tên ngoài dự tính. “Khi nào? Như thế nào cơ?”
“Thứ Hai tuần trước, lúc bọn tớ họp bàn về vụ họp lớp. Nhưng mà xin lỗi cậu, tớ không nhớ cụ thể thế nào.” Momoko giơ một tay xin lỗi.
“Không sao. Là Sugishita nhỉ? Tớ hiểu rồi. Cảm ơn cậu. Ngoài ra có những ai tham gia buổi họp bàn đó vậy?”
“Xem nào, có tớ với Sugishita Xuất Chúng, ngoài ra còn có Makihara và Numakawa. Mấy bạn nữ thì làm gì có ai bỏ nhà bỏ cửa đấy mà đi họp hành được. Vả lại, các bạn ấy cũng sống xa quê nữa.”
“Còn con cái nữa nhỉ?”
“Thì đấy.” Momoko gật gù.
Sugishita Xuất Chúng là người nắm giữ chìa khóa ư…
Có lẽ đây là một manh mối quan trọng. Mayo thầm nghĩ.
“Chuyện gì vậy em?” Kenta hỏi.
“Không có gì đâu. Anh đừng bận tâm.”
“Em nói thế càng làm anh…” Vừa nói đến đó, ánh mắt Kenta liền hướng ra sau lưng Mayo.
“A, cháu chào chú.”
“Chuẩn bị xong chưa?”
Nghe giọng nói ấy Mayo bèn ngoảnh lại. Takeshi đang đứng đó, vẫn mặc bộ tang phục giống hôm qua.
“Chào chú. Khâu chuẩn bị hình như cũng hòm hòm rồi ạ.”
Takeshi nhìn một lượt xung quanh. “Xem ra chưa có khách nào đến viếng nhỉ?”
“Vẫn còn ba mươi phút nữa mới bắt đầu mà chú.”
“Vậy à,” Takeshi nói đoạn liếc nhìn đồng hồ đeo tay. “Nếu vậy, cho chú mượn cậu Kenta một lúc nhé.”
“Hả? Chú định làm gì?” Mayo chuẩn bị tinh thần.
“Chú không định ăn thịt cậu ấy đâu. Chú chỉ nói chuyện thôi. Mấy khi có dịp thế này.”
“Nhưng nói chuyện gì mới được?”
“Đương nhiên là chuyện tương lai của hai đứa rồi. Bố cháu vừa mới mất, giờ cháu đâu còn bố mẹ nữa. Cháu không nghĩ việc chú thay bố mẹ cháu hỏi han chồng sắp cưới của cháu xem cậu ấy đã sẵn sàng tâm lý chưa và lòng tin của cậu ấy như thế nào là lẽ đương nhiên à?”
Đó là một câu nói thấu tình đạt lý nhưng khi được thốt ra từ miệng Takeshi thì Mayo chỉ có thể thấy mờ ám.
“Có được không, Kenta?”
“Vâng, dĩ nhiên là được ạ,” Kenta căng thẳng đáp lại.
“Vậy chú cháu mình đi thôi… Mayo nhớ đứng đây tiếp đón khách khứa và chào hỏi cho phải phép nhé.”
Nghe câu đó, Mayo chợt hiểu ra mục đích của Takeshi. Hai người đã chốt với nhau là sẽ không cho Kenta biết chuyện họ đang định tự mình làm sáng tỏ chân tướng vụ án. Thế nhưng, họ có rất nhiều thứ muốn xác nhận đối với khách đến viếng. Chính vì thế, trong thời gian đó, Takeshi phải đưa Kenta tránh đi chỗ khác.
“Cháu hiểu rồi. Hai chú cháu cứ thong thả nhé.”
Nhìn theo bóng lưng hai người đang khuất xa dần, Mayo không khỏi tò mò, không biết họ sẽ nói chuyện gì. Với tính cách của Takeshi, thế nào ông chú ấy cũng lại tùy hứng ba hoa khoác lác để hỏi mớm cho mà xem. Không biết Kenta sẽ trả lời những câu hỏi ấy như thế nào. Mayo cảm thấy tâm trạng thật hỗn độn, vừa muốn biết lại vừa không.
Đúng lúc đó, có vài người đàn ông đi vào từ cổng chính. Mayo sực tỉnh song nhìn thần thái bất ổn toát ra ở họ, cô có thể đoán ra ngay họ không phải là khách đến viếng. Họ chính là những điều tra viên nằm vùng. Y như rằng, họ phớt lờ những ký hiệu chỉ dẫn lối đi được viết trên sân, cứ thế tiến thẳng đến chỗ Nogi.
Vị khách xuất hiện đầu tiên là một người phụ nữ có tuổi. Dễ chừng ngoài 50. Dáng người thấp, mái tóc ngắn nom rất hợp. Mayo thấy khuôn mặt người phụ nữ khá nhỏ nhắn nhưng hình như không phải chỉ vì người đó đang đeo khẩu trang.
Người phụ nữ di chuyển theo chỉ dẫn, sau khi điền thông tin vào thẻ tên, người đó bèn tiến đến bàn tiếp đón, đoạn cúi đầu trước Momoko bấy giờ đã đứng chờ sẵn ở vị trí quy định rồi đặt thẻ tên và phong bì vào khay. Cũng giống như hôm qua, cảnh sát Maeda đứng bên cạnh Momoko, tay phải cầm điện thoại, nhưng tay trái của anh ta không cử động. Xem ra tên của người phụ nữ này không có trong danh sách.
Người phụ nữ nói gì đó với Monoko. Thế rồi Momoko liền dùng tay trái chỉ về phía Mayo. Người phụ nữ gật đầu, chậm rãi đi về phía cô.
“Cháu là con gái của thầy Kamio đúng không? Hình như tên cháu là Mayo?”
“Vâng ạ.”
Người phụ nữ bèn tháo khẩu trang ra, cúi đầu.
“Cô là mẹ của Tsukumi Naoya, trước là học trò của thầy Kamio.”
Mayo hít một hơi thật sâu. “Tsukumi…”
“Cháu còn nhớ Naoya không? Hồi đó cháu có đến thăm thằng bé mấy lần nhỉ?”
“Dĩ nhiên là cháu nhớ. À, nói vậy thì cháu đã từng gặp cô…” Ký ức về việc đã từng gặp một người phụ nữ ở phòng bệnh sống dậy trong tâm trí Mayo một cách mơ hồ.
“Cháu nhớ ra rồi hả? Tuy rằng bây giờ cô đã trở thành một bà lão đích thực rồi,” người phụ nữ nheo mắt cười, đoạn đeo lại khẩu trang.
“Đã lâu rồi cháu mới được gặp cô. Cảm ơn cô hôm nay đã lặn lội tới đây,” Mayo cúi đầu.
Người phụ nữ nhíu mày tỏ vẻ đau buồn.
“Chuyện xảy ra đột ngột quá… Nghe tin thầy Kamio qua đời, cô bàng hoàng lắm. Không những thế… Cô còn nghe người ta đồn bố cháu không phải mất vì bệnh tật hay tai nạn.”
“Vâng, hiện cảnh sát đang điều tra ạ,” Mayo thấp giọng.
Người phụ nữ khẽ lắc đầu.
“Thật không thể tin nổi. Một thầy giáo tuyệt vời như thế lại ra nông nỗi này… Thầy Kamio thật sự đã đối xử rất tốt với Naoya. Thầy đã khích lệ thằng bé cho đến tận những giây phút cuối cùng.”
“Bố cháu cũng hay nhắc đến Tsukumi lắm ạ. Không riêng gì hồi cậu ấy còn khỏe, mà ngay cả sau khi cậu ấy mất rồi.”
“Vậy à? Mặc dù Naoya không thể tốt nghiệp cấp hai, nhưng từ tận đáy lòng cô rất biết ơn vì thằng bé đã may mắn gặp được thầy cô và bạn bè tốt.”
“Nghe được câu này, chắc chắn bố cháu sẽ vui lắm. Cháu nghe nói hôm nay có thể Kugimiya cũng đến đấy ạ.”
“Kugimiya à,” người phụ nữ mỉm cười. “Vậy lát nữa cô có thể chào hỏi thằng bé rồi. Đến tận bây giờ Kugimiya vẫn gửi thiệp chúc mừng năm mới cho cô đấy.”
“Vậy hả cô? Hai cậu ấy thân nhau cô nhỉ?”
“Ừ,” mẹ Tsukumi gật đầu, nói khẽ: “Thế nhé, cô cầu mong vụ việc sẽ sớm được giải quyết.”
Mayo liền đáp, “Cháu cảm ơn cô,” và cúi đầu một lần nữa.
Vừa nhìn theo bóng lưng người phụ nữ đang rời đi, Mayo vừa trộm nghĩ phải chăng với cô ấy, chuyện dẫu đã xảy ra từ hơn mười năm trước nhưng vẫn chưa thể trở thành quá khứ xa xôi.
Trong tổng số khoảng bảy mươi học sinh học cùng khóa với Mayo, Tsukumi Naoya là một cậu bé nổi bật ngay từ những ngày mới chân ướt chân ráo vào trường. Mà không, có lẽ phải nói rằng cậu ấy đã nổi bật như thế từ trước khi lên cấp hai. Ngay từ hồi cấp một Naoya đã nổi tiếng vì học giỏi, luôn là người hùng trong các buổi đại hội thể dục thể thao, đã thế còn có tố chất của người lãnh đạo. Thậm chí nếu trong lớp có đứa nào chuẩn bị bắt nạt bạn thì nạn nhân chỉ cần núp sau lưng Naoya là coi như mọi chuyện đã được giải quyết.
Ngay cả sau khi lên cấp hai, sự nổi bật của Naoya vẫn chẳng hề thay đổi. Mặc dù trong số các bạn cùng lớp với Mayo cũng có những đứa là đại ca ỷ vào sức mạnh để lôi kéo người khác như Kashiwagi hay những học sinh ưu tú như Sugishita, song Naoya không thuộc kiểu người giống họ. Tính cậu chúa ghét những điều vô lý, luôn quan tâm để bất kỳ ai trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng được đối xử công bằng, đôi khi cậu ấy còn sẵn lòng để bản thân chịu thiệt mà chẳng hề quản ngại. Có thể nói cậu ấy là một thủ lĩnh thực thụ.
Ngay cả ông Eiichi bấy giờ vốn là chủ nhiệm khóa đó cũng trông đợi rất nhiều ở Naoya. Ông còn nói lớp mình có thể trải qua những ngày tháng bình yên, không hỗn loạn là nhờ Tsukumi đã phát huy được khả năng lãnh đạo hiếm có của mình.
Chính vì thế khi Tsukumi ngã bệnh, Mayo đã không thể tin nổi. Cậu ấy bị bệnh máu trắng. Đúng là Tsukumi từng tỏ ra mệt mỏi trong giờ thể dục, Mayo còn nói với các bạn rằng chuyện đó thật không bình thường, song thật không ngờ tình trạng của cậu ấy lại nghiêm trọng đến vậy.
Mọi người trong lớp đã cùng viết những lời chúc, cùng gấp một ngàn con hạc giấy, cùng dựng video nhắn nhủ. Mayo chính là người được giao nhiệm vụ cùng với Kugimiya Katsuki giao tận tay những món quà đó cho Tsukumi. Lý do là vì Mayo thân với Tsukumi nhất, nhưng Momoko cũng đã bí mật tiết lộ cho Mayo “điều mọi người thực sự nghĩ trong lòng”.
Đó là vì hình như Tsukumi đã thầm thương trộm nhớ Mayo, còn Mayo cũng giống như bao bạn nữ khác, không phải là không thích Tsukumi, tóm lại hai người đang có tình cảm với nhau.
Nghe Momoko nói vậy, Mayo nhận ra mình đang đỏ bừng mặt. Bản thân cô cũng phần nào cảm nhận được. Kể từ hôm đó, cô đã đến thăm Tsukumi mấy lần. Thi thoảng cô còn giãi bày với Tsukumi những suy tư, trăn trở của mình. Chẳng hạn như chuyện vì có bố là thầy giáo nên cô phải giữ ý với các bạn cùng lớp. Điều Mayo nghe được khi ấy chính là câu nói đó.
“Là con gái của thầy Kamio thì sao nào? Cậu vẫn là cậu thôi. Đừng bận tâm đến những lời nói tào lao ấy. Như thế chẳng phải ngốc lắm sao?”
Không lâu sau khi lên lớp 9, Mayo hay tin Tsukumi Naoya vừa trút hơi thở cuối cùng. Cô đã cùng các bạn đến dự đám tang của Tsukumi. Rất nhiều bạn nữ bật khóc. Ngày hôm ấy Mayo có khóc không nhỉ? Dù đã thử ngược dòng ký ức song Mayo vẫn không tài nào nhớ được một cách rõ ràng.
Bóng dáng một người khác đi vào từ cổng chính đã kéo Mayo quay trở về thực tại. Đó là một người đàn ông có mái tóc dài, xoăn nhẹ, đeo kính gọng đen. Khẩu trang màu đen, hẳn là vì anh ta ý thức được rằng mình đang đi dự đám tang.
Người đàn ông tiến thẳng đến chỗ Mayo. “Mayo à, tội nghiệp cho cậu quá.”
Mayo không khỏi giật mình khi đột nhiên bị gọi tên. Gã này là ai nhỉ?
“Xin lỗi, anh là ai vậy?”
“À, phải rồi,” người đàn ông bèn tháo khẩu trang màu đen, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn. Mayo ngờ ngợ khi thấy anh ta có một đặc điểm là hai bên mép hơi hếch lên trên.
“Cậu là Sugishita… nhỉ?”
“Lâu rồi không gặp. Tớ rất lấy làm tiếc vì phải gặp lại cậu trong hoàn cảnh này,” Đuôi lông mày Sugishita cụp xuống và cậu ta thở dài ra chiều thương tiếc. Cái kiểu làm bộ mặt hơi quá lố thì đúng hơn là biểu lộ cảm xúc một cách phong phú ấy vẫn chẳng thay đổi gì so với thời cấp hai.
“Cảm ơn cậu đã cất công tới đây. Tớ nghe Momoko kể, hiện tại cậu đang sống ở đây đúng không?”
“Thực ra đúng là như vậy. Tớ cũng chán cuộc sống thành thị rồi,” cậu ta phản ứng như thể thấy mừng vì Mayo đã hỏi câu đó vậy. “Từ cách đây khá lâu tớ đã nhận ra là để triển khai kinh doanh trên mạng thì người lãnh đạo không nhất thiết phải ở Tokyo, ngặt nỗi mãi mà tớ không gặp được dịp để thử nghiệm. Nhưng đến khi dịch Corona bùng phát, nhân đó tớ làm thử mới thấy mọi việc xuôi chèo mát mái hơn tớ tưởng. Hiện tại chỉ là tạm thời nhưng trước sau gì tớ cũng sẽ chính thức chuyển chi nhánh về đây, tớ đang tính có khi thu hẹp văn phòng ở Tokyo cũng được.”
Cái kiểu thao thao bất tuyệt, chỉ toàn kể lể về bản thân mình của Sugishita cũng hệt như xưa. Song, xem ra vẫn còn hơn là phải nghe cậu ta lải nhải mãi những lời chia buồn giả tạo.
“Từ ngày về đây cậu có gặp bố tớ không?”
Nghe Mayo hỏi, Sugishita liền chau mày lắc đầu.
“Tiếc là tớ chưa thể trực tiếp gặp thầy. Chính vì thế mà tớ đang rất nóng lòng đợi đến ngày họp lớp.”
“Nhưng cậu đã nói chuyện với bố tớ còn gì? Khi nãy tớ nghe Momoko kể như vậy. Cậu ấy bảo đã nghe chuyện bố tớ lên Tokyo từ cậu.”
“À, chuyện đó hả?” Sugishita gật đầu như thể đã hiểu ra. “Chẳng mấy khi có dịp về quê thế này nên tớ đã gọi điện để hỏi thăm thầy một câu. Tớ cũng muốn biết tình hình thầy dạo này thế nào. Lúc đó thầy mừng lắm.”
“Chuyện đó xảy ra khi nào?”
“Xem nào, tớ nhớ không nhầm thì là thứ Bảy tuần trước nữa.”
“Thế lúc đó bố tớ đã nói với cậu là sẽ lên Tokyo à?”
“Đúng vậy. Thầy muốn tớ tư vấn khách sạn cho thầy. Chỗ nào đấy yên tĩnh mà gần ga Tokyo. Tớ hỏi thầy lên đó để gặp cậu à, thầy bảo đại loại thế,” nói đến đó nét mặt Sugishita bỗng trở nên ngờ vực như thể chính cậu ta cũng cảm thấy có điều là lạ. “Thầy không nói chuyện đó với cậu ư?”
“Ừ, giờ tớ mới được nghe chuyện này.”
“Vậy à? Thế thì chắc là thầy có mục đích khác rồi.” Sugishita nói nhẹ bẫng, ý chừng chuyện như thế cũng thường xảy ra.
“Bố tớ bảo khi nào sẽ lên Tokyo vậy?”
“Thầy bảo định lên Tokyo vào thứ Bảy tuần sau. Thứ Bảy thường đông đúc, khu vực xung quanh Tokyo sẽ rất hỗn tạp. Tớ nghĩ bụng nên chọn một chỗ nào đấy yên tĩnh nhất có thể nên đã gợi ý cho thầy khách sạn Tokyo Kingdom . Vì khách sạn đó nằm cách ga Tokyo một đoạn ngắn thôi mà. Tớ cũng hay đến đó để gặp gỡ đối tác,” cách giải thích của Sugishita rất súc tích và dễ hiểu. Cậu ta quả là một người sáng dạ.
“Cậu đã nói chuyện đó với tất cả mọi người trong buổi họp bàn về vụ họp lớp à?”
“Ừ, tại tớ nghĩ mọi người cũng muốn biết tình hình của thầy.”
“Ngoài lúc đó thì sao? Cậu có nói chuyện này với ai khác không?”
“Để xem nào… Tớ nghĩ là tớ không nói cho ai khác nữa… Mà này, liệu có phải tớ không được phép nói chuyện đó trong buổi họp bàn về vụ họp lớp không?” Sugishita nhìn Mayo bằng ánh mắt dò xét.
“Không, không phải thế. Nghe Momoko kể chuyện nên tớ thắc mắc nếu bố tớ định lên Tokyo thì sao lại không nói cho tớ biết.”
Nghe vậy, Sugishita liền liếc nhìn xung quanh, đoạn hơi ghé vào Mayo.
“Hay là… chuyện đó có thể liên quan đến vụ án lần này?” Sugishita hạ thấp giọng, thì thầm.
“Làm gì có,” Mayo vội xua tay. “Tớ chỉ hơi vướng mắc thôi. Cũng không có ý gì đặc biệt, cậu đừng để tâm.”
“Vậy à,” Sugishita nói, song rõ ràng cậu ta không thỏa mãn với câu trả lời ấy. Mayo không khỏi hối hận. Xem ra cô đã hỏi han quá tường tận trong khi đối phương lại là một kẻ thông minh.
Vừa nhìn theo bóng lưng Sugishita đi về phía bàn tiếp đón, Mayo vừa nghĩ thật khó moi được thông tin từ người khác. Xem ra cô nên học hỏi Takeshi một chút.
Sau đó, khách khứa tiếp tục đến rải rác. Trong số đó có cả những người hàng xóm. Toàn những người Mayo không biết rõ cho lắm, chỉ ở mức gặp nhau thì chào một câu. Bọn họ cũng chỉ cúi đầu chào Mayo rồi thôi.
Trong đám người ấy, có một người phụ nữ trẻ tuổi. Xem ra mới chỉ khoảng 25. Bộ đồ tang giản dị có lẽ là đồ đi mượn nên nhìn chẳng hợp với người. Không hiểu sao Mayo lại đưa mắt dõi theo người phụ nữ vừa điền thông tin vào thẻ tên và đang lại gần bàn tiếp đón ấy.
Cô gái trẻ tuổi cúi đầu trước Momoko rồi đặt thẻ tên vào khay.
Ngay sau đó, cảnh sát Maeda đứng bên cạnh liền cử động tay trái. Vẫn là động tác sờ tay ra sau tai.
Mayo tiến đến sau lưng Momoko một cách bâng quơ, đoạn hỏi nhỏ vào tai bạn: “Không có vấn đề gì chứ?”
“Ừ, vẫn ổn mà.”
“Thế à, may quá.”
Cô liếc mắt nhìn lên chiếc khay. Trên tấm thẻ tên mà cô gái trẻ đặt vào ban nãy có ghi Moriwaki Atsumi . Quan hệ với người quá cố là học trò cũ .
Mayo rời khỏi bàn tiếp đón, nhanh chân di chuyển. Khách đến viếng đang ngồi chờ ở một căn phòng riêng nằm ngay sát hội trường tang lễ. Đến giữa hành lang dẫn tới đó, Mayo đuổi kịp người phụ nữ có tên Moriwaki Atsumi.
“Xin lỗi,” cô cất tiếng gọi từ đằng sau.
Cô gái liền dừng chân, ngoái đầu. Nét bất an thoáng hiện trên khuôn mặt.
“Cảm ơn em hôm nay đã đến dự lễ tang,” Mayo mỉm cười. “Chị là con gái của thầy Kamio Eiichi.”
“À,” Moriwaki Asumi khẽ bật ra thành tiếng. “Ừm… em là Moriwaki. Thầy Kamio là thầy chủ nhiệm của em hồi lớp 8.”
“Vậy à, chị hỏi khí không phải, em học khóa bao nhiêu vậy?”
“Em học khóa 46 ạ.”
Kém Mayo bốn khóa. Vậy là năm nay cô gái này 26 tuổi rồi.
“Ra trường hơn chục năm rồi mà em vẫn cất công đến… Em có hay liên lạc với bố chị không?”
“Có, thi thoảng chị ạ. Em có chút chuyện muốn xin lời khuyên của thầy.”
“Vậy sao?”
Mayo muốn biết đó là chuyện gì song nghĩ thế nào cũng thấy hỏi ở đây thì thiếu tự nhiên quá.
Thế rồi Moriwaki Atsumi liền lên tiếng trước: “À chị này… Anh Makihara có đến không ạ?”
“Makihara? Khóa 42 ấy à?”
“Vâng, chắc vậy ạ.”
“Nếu đúng là Makihara chị biết thì cậu ấy đã đến dự lễ canh linh cữu vào hôm qua rồi.”
“À, vậy hả chị,” Moriwaki nom có vẻ thất vọng.
“Có chuyện gì với cậu ấy thế?”
“Không, cũng không có gì to tát đâu ạ,” Moriwaki khẽ xua tay trước ngực.
Lại thêm một chuyện nữa khiến Mayo tò mò song cô không bịa ra được cớ gì để hỏi sâu hơn. Quan trọng hơn là, cô không có lý do gì để níu chân Moriwaki thêm nữa. Cô chẳng còn cách nào khác ngoài nói “Hôm nay cảm ơn em rất nhiều,” rồi lui đi.
Vừa quay gót, Mayo đã giật bắn mình. Lý do là vì một điều tra viên nằm vùng đang đứng gần bức tường ngay cạnh đó. Cô nhận ra rằng anh ta đã nhận tín hiệu từ Maeda và đang theo dõi động thái của Moriwaki Atsumi.
Mayo quyết định quay trở lại sảnh chính, tiếp tục đứng chờ khách khứa. Một lúc sau, cô trông thấy một người phụ nữ cao ráo bước vào cùng một người đàn ông nom thấp hơn một chút. Người phụ nữ có mái tóc dài, buộc gọn sau lưng. Bộ váy đen liền thân với thiết kế đơn giản trông rất hợp với người. Tóm lại, cô ta rất có phong cách. Mặt mũi trang điểm còn lòe loẹt hơn cả thời cấp hai. Cô ta không đeo khẩu trang.
Thấy cô ta bước đến gần, không hiểu sao Mayo lại căng thẳng. Người đàn ông cũng theo sau, chậm hơn một chút.
Kokorika, tức Kokonoe Ririka dừng chân cách chỗ Mayo đang đứng khoảng hai mét. Cô ta nhìn chằm chằm Mayo như thể không cho phép cô được nói rằng mình đã quên đi gương mặt xinh đẹp này, rồi lẳng lặng cúi đầu chào Mayo một cách lịch thiệp. Mayo cũng cúi đầu đáp lại, miệng vẫn không nói gì.
Ririka lấy khẩu trang ra khỏi túi, chậm rãi đeo lên mặt. Đó là một chiếc khẩu trang màu xám điệu đà.
“Đã lâu không gặp. Cậu còn nhớ tôi chứ?” Ririka hơi nén cái giọng khàn của mình, hỏi Mayo.
“Đương nhiên rồi. Cảm ơn cậu đã tới, Kokonoe.”
“Tôi rất sốc về chuyện của thầy Kamio. Lúc hay tin, tôi thật không thể tin nổi. Bởi vì lần cuối cùng gặp mặt, trông thầy vẫn còn rất khỏe mạnh. Tôi xin thành thật chia buồn với cậu.”
Mayo có phần hơi bối rối khi nghe Ririka dùng kính ngữ với mình. “Tôi xin cảm ơn cậu,” Mayo cũng chỉ còn cách đáp lại bằng kính ngữ.
Song, có một chuyện còn khiến Mayo thắc mắc hơn. “Kokonoe này, gần đây cậu đã gặp bố tôi à?”
“Ừ, tôi có chút chuyện muốn thảo luận với thầy nên đã cùng cậu ấy đến quấy rầy nhà cậu,” Ririka ngoái lại đằng sau, gọi: “Katsuki.”
Người đàn ông hơi gù đó bèn bước lên trước, sánh vai với Ririka. Cậu ta cũng không đeo khẩu trang nên Mayo có thể nhìn rõ khuôn mặt. Trái ngược với Ririka, tướng mạo cậu ta hầu như không thay đổi so với thời cấp hai, ngoại trừ mái tóc được nuôi dài. Mắt híp, miệng chúm chím, khuôn mặt có nét gì đó gợi liên tưởng đến một loài thú nhỏ.
“Xin gửi lời chia buồn sâu sắc đến cậu,” Kugimiya Katsuki nói bằng chất giọng khó nghe. “Cậu còn nhớ tôi không?”
“Đương nhiên rồi, Kugimiya. Cậu đã gặt hái thành công rực rỡ, tôi luôn ngưỡng mộ cậu đấy.”
Khóe môi Kugimiya chỉ hơi cử động một chút, cậu ta nhún vai nói: “Cảm ơn cậu.” Xem ra cậu ta vẫn giữ cái tính hay e thẹn thời cấp hai.
“Bọn tôi đã trao đổi với thầy Kamio…” Ririka tiếp tục câu chuyện, “… về kế hoạch vực dậy thị trấn mà nhóm của Kashiwagi bên công ty xây dựng Kashiwagi đang xúc tiến. Bọn họ cứ lèo nhèo đòi tiên sinh Kugimiya giúp sức,” Ririka nhíu cặp lông mày thanh tú.
“Chuyện đó thì tôi có nghe phong thanh rồi.”
“Thị trấn này là nơi chúng tôi sinh ra và lớn lên, vả lại bản thân Katsuki cũng muốn hợp tác lắm chứ. Nhưng cậu cũng biết rồi đấy, cậu ấy bận tối mắt tối mũi, bởi vậy những gì cậu ấy có thể làm được cũng chỉ có mức độ. Tôi đã chủ động nói khéo rồi vậy mà các cậu ấy không chịu hiểu cho. Chúng tôi nghĩ cứ đà này thế nào bọn họ cũng đến nhờ cậy thầy Kamio đứng ra làm cầu nối. Vì thế chúng tôi quyết định đến gặp thầy trước để bảo thầy đừng có nghe theo lời nhờ vả của bọn họ. Chúng tôi cũng muốn tránh việc để thầy bị kẹp giữa hai bên mà.”
Mayo không khỏi ngạc nhiên. Chẳng phải chuyện này y chang kế hoạch mà Haraguchi đã ấp ủ hay sao. Chứng tỏ tất cả mọi người đều suy nghĩ giống nhau.
“Chuyện đó xảy ra khi nào vậy?”
“Tôi nghĩ hôm đó là thứ Năm cách đây hai tuần.”
“Thế bố tôi đã nói gì?”
“Thầy bảo đã hiểu rồi. Theo lời thầy kể thì cũng có một người đến nhờ thầy chuyện tương tự, nhưng không phải Kashiwagi. Thầy cũng nói là sẽ giải thích rõ ràng cho người đó.”
Mayo tin chắc người đó chính là Haraguchi. Vậy là mọi chuyện đều được xâu chuỗi với nhau.
“Tôi cũng nói chuyện với Katsuki là bọn mình đều đã lớn cả rồi vậy mà vẫn còn nhờ vả thầy Kamio những chuyện phiền toái như thế, thật áy náy với thầy. Đúng thời điểm đó thì lại xảy ra vụ việc lần này, đúng không? Thật không thể tin nổi. Ước gì đây là một cơn ác mộng.” Ririka vặn vẹo người, làm như đang tiếc thương tột độ.
“Hôm nay cậu hãy nói lời tiễn biệt cuối cùng với bố tôi nhé,” Mayo cúi đầu.
Chuyện xảy ra ngay sau đó.
“Chà chà, xem ai đây nào,” một giọng nói cất lên từ phía sau. Không cần ngoái lại Mayo cũng biết đó là ai.
“Tưởng ai, đây chẳng phải tiên sinh Kugimiya Katsuki hay sao? Thật không ngờ cậu bận bịu như thế mà vẫn cất công tới đây. Là một thành viên của gia đình Kamio, tôi xin cảm tạ từ tận đáy lòng.”
Mayo vừa mới có cảm giác Takeshi đang lao tới nhanh như gió, vậy mà chưa gì đã thấy ông chú ấy đứng ngay cạnh mình rồi.
“Tôi đã được đọc tác phẩm Mê cung những bộ não ảo rồi. Thật tuyệt vời. Chủ đề sâu sắc, cốt truyện kịch tính, đoạn kết thì cảm động, tất cả những thứ ấy đã lay động trái tim tôi. Ông anh tôi cũng hay nói thế này: ‘Trên thế giới có rất nhiều người sáng tác truyện tranh nhưng ngoài Kugimiya Katsuki ra không ai có thể tạo nên một câu chuyện độc đáo như thế.’”
“Cháu… cháu cảm ơn chú.” Kugimiya hơi lùi lại, vẻ mặt sợ hãi. Xem ra cậu ta đã bị choáng ngợp trước bài nói hùng hồn của Takeshi.
“Tôi cũng đã đọc bài báo phỏng vấn cậu. Nghe nói trước đây phong cách văn chương của cậu tao nhã hơn, hay nói chính xác là trầm lắng hơn nhỉ? Nếu tôi nhớ không nhầm thì Một cái tôi khác là hồn ma – tác phẩm đầu tay của cậu là câu chuyện đồng thoại có nhân vật chính là một cậu thiếu niên. Nhưng vì nghĩ không thể cứ như thế này mãi được, vì muốn phá vỡ vỏ bọc của mình nên cậu đã lên ý tưởng cho tác phẩm khoa học viễn tưởng kiêm phiêu lưu mạo hiểm hoành tráng đó.”
“Chú biết rõ thế ạ.”
“Đương nhiên rồi, tôi là fan hâm mộ của cậu mà. Chà, được gặp cậu tôi rất lấy làm vinh dự.”
“Xin lỗi, người này là?” Ririka hỏi Mayo.
“Chú tên là Kamio Takeshi, em trai của thầy giáo Eiichi, chú của Mayo,” Takeshi tự giới thiệu về mình. “Cảm ơn cháu đã đến đây hôm nay. Cháu là Kokonoe Ririka nhỉ? Chà, cháu đúng như những gì chú nghe được từ anh Eiichi. Rất hân hạnh được gặp cháu.”
Lông mày của Ririka giật giật. “Chú đã nghe thầy Kamio nói thế nào về cháu?”
“Thì đương nhiên là…”
Đúng lúc Takeshi nói đến đó thì Nogi chạy đến gọi: “Cô Kamio.”
“Tôi xin lỗi vì làm phiền trong lúc mọi người đang nói chuyện. Gia đình chuẩn bị vào sửa soạn giúp tôi được không ạ?”
“À, tôi biết rồi. Chú Takeshi, mình phải đi thôi.”
“Chú hiểu rồi. Thế nhé, Kokonoe và tiên sinh Kugimiya, chúng tôi xin phép,” Takeshi cúi đầu trước hai người đó, đoạn nhanh chóng bước về phía hội trường.
Mayo cũng cúi chào họ trước khi rời đi. Cô nhận ra Kenta đang đứng ngay sau lưng mình. Vừa cùng anh đuổi theo sau Takeshi, Mayo vừa ướm hỏi: “Anh đã nói chuyện gì với chú em thế?”
“Bọn anh nói nhiều chuyện lắm. Hình như em đã kể cho chú nghe khá nhiều chuyện về anh nhỉ? Anh hơi bất ngờ vì chú Takeshi biết rõ mọi chuyện hơn anh tưởng.”
Mayo có một dự cảm chẳng lành trước câu nói của Kenta. “Chú ấy đã nói những gì với anh?”
“Chẳng hạn như kiểu phụ nữ mà anh thích. Anh đã nói chuyện đó với em khi nào nhỉ?”
Nghe vậy, Mayo những muốn ngửa cổ lên than trời. Đối với Takeshi mà nói, việc thao túng tâm lý của một người nhẹ dạ cả tin như Kenta để anh thao thao bất tuyệt về bản thân mình dễ như trở bàn tay. Rốt cuộc Kenta đã buột miệng nói ra những chuyện gì nhỉ? Mà không nào chỉ có thế, rất có thể anh còn bị xem trộm điện thoại theo một cách cực kỳ tinh vi không chừng. Mayo trộm nghĩ trong trường hợp đó cô sẽ thương thảo với Takeshi để ông chú ấy tiết lộ cho mình nội dung.
Lễ đưa tang bắt đầu cũng giống như lễ canh linh cữu. Mở màn, các vị tăng lữ đọc kinh, sau đó một lúc thì đến màn thắp nhang. Hôm nay, sau Mayo và Takeshi, đến lượt Kenta vào thắp nhang.
Buổi hôm nay, hình ảnh mọi người vào nhìn mặt người quá cố và dâng hương cũng sẽ được máy quay ghi lại. Takeshi vẫn chưa chịu nói cho Mayo biết mục đích của việc này là gì.
Tiếp theo, đến lượt khách khứa vào thắp nhang. Người đi đầu là mẹ của Tsukumi. Khi nãy Mayo đã đến bàn tiếp đón và xác nhận được tên của cô ấy là Kinue.
Khách khứa lần lượt vào thắp nhang theo chỉ dẫn. Sugishita đi ra thì đến lượt những người hàng xóm, rồi tới Moriwaki Atsumi, tiếp đến là Kokonoe Ririka, Kugimiya Katsuki, và người cuối cùng vào dâng hương hôm nay cũng lại là Momoko.
Đáng lý phải có màn tiễn biệt cuối cùng của những người thân thiết rồi mới đóng nắp quan tài nhưng hình như nghi lễ đó đã được lược bỏ.
“Cô có định bỏ thêm thứ gì vào linh cữu không ạ?” Sogi hỏi. Bên trong quan tài mới chỉ có độc cuốn sách Chạy đi, Melos khổ nhỏ.
“Thế là đủ rồi,” Mayo đáp.
Nắp quan tài được đóng lại, cuối cùng cũng đến lúc xuất quan. Linh cữu được đặt lên một giá đỡ có bánh xe, nhân viên của công ty mai táng bắt đầu đẩy nó đi. Mayo nhận bài vị từ Nogi. Cô nhìn sang Takeshi, không biết từ lúc nào chú ấy đã ôm bức di ảnh trên tay.
Lò hỏa táng nằm ngay tòa nhà bên cạnh. Sau khi hoàn tất nghi lễ cầu siêu trước lò thiêu, Mayo, Takeshi, cộng với Kenta là ba người bèn ngồi ở phòng đợi, chờ cho đến khi quá trình hỏa táng kết thúc.
Kenta đã ra nhà vệ sinh, vì vậy Mayo bèn kể vắn tắt những gì nghe được từ Sugishita cho Takeshi nghe.
“Đúng là một thông tin không thể bỏ qua,” Takeshi làm bộ mặt nghiêm nghị.
“Quả nhiên chú cũng nghĩ như vậy à?”
“Nếu những gì cậu Sugishita đó nói là sự thật thì chúng ta có thể khoanh vùng những người biết chuyện bố cháu lên Tokyo.”
“Ý chú là những người đến dự buổi họp bàn về vụ họp lớp ạ?”
“Hoặc là người quen của họ. Dù sao thì, có thể nói đám bạn học cùng khóa với cháu có mặt ở nhà tang lễ này hôm qua và hôm nay đều là những nhân vật tối quan trọng.”
“Nghĩa là trong số đó có hung thủ sát hại bố cháu ư? Không thể nào.”
“Nếu vậy hung thủ phải là người như thế nào cháu mới chấp nhận được?”
“Chuyện đó…” Mayo không thể trả lời.
“Chú dám cá hung thủ là người quen của bố cháu. Không riêng gì các bạn học cùng mà với bất kỳ ai là hung thủ, cháu cũng sẽ nói câu đó thôi. Rằng chuyện đó là không thể nào. Thế nhưng, hung thủ chắc chắn có tồn tại. Nếu như cháu không muốn biết kẻ đó là ai thì chú khuyên cháu hãy từ bỏ đi.” Takeshi nói tỉnh bơ, giọng điệu chú ấy rất lý trí, lạnh lùng, trái ngược hoàn toàn với mọi khi.
“Còn lâu, cháu sẽ không từ bỏ đâu,” Mayo quả quyết. “Cháu muốn biết chân tướng.”
Đúng lúc đó Kenta quay trở lại, thành thử hai người đành tạm dừng cuộc trò chuyện bí mật.
Sau đó một lúc, khi đã hỏa thiêu xong, họ bắt đầu gom hài cốt. Theo đúng chỉ dẫn của người phụ trách, Mayo dùng đũa gắp từng mẩu xương của bố, cho vào bình đựng hài cốt. Sau khi gom hết hài cốt vào bình, cô nói muốn cho cả những thứ này vào cùng, đoạn lấy cây bút máy và cặp kính ra khỏi túi.
Tàu đường sắt, chạy tối đa 350km/h. Tại thời điểm năm 2020, Việt Nam cân nhắc triển khai hệ thống tương tự trên trục Bắc-Nam. Shinkansen là ứng viên hàng đầu.
