Nhà thôi miên tà ác tập 01

Lượt đọc: 5067 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10
1 hai tuần sau.

Trong nhà hàng món Âu, không khí rất tao nhã. La Phi, Tiểu Lưu, Trần Gia Hâm, Lăng Minh Đỉnh, Hạ Mộng Dao ngồi vây xung quanh bàn, cùng chúc và cùng chào đón một giai đoạn mới.

Sau khi Bạch Á Tinh chết, “Hội liên hiệp các nhà thôi miên Trung Quốc” như rắn mất đầu, nhanh chóng tan rã. Lăng Minh Đỉnh triệu tập lại đại hội các nhà thôi miên, xác lập vị trí lãnh tụ của ông trong nghề.

Hạ Mộng Dao bước lên vũ đài của “Thần Châu Đạt Nhân Tú”, trổ tài biểu diễn thôi miên của cô trước khán giả truyền hình cả nước. Tiết mục của cô rất thành công, bây giờ truyền hình vệ tinh tỉnh lại mời cô tham dự một dạ hội rất quan trọng. Nhân vật chính của dạ hội chính là nhà ảo thuật đẳng cấp quốc tế Kewill đến từ Australia. Đây là lần đầu tiên Kewill đến Trung Quốc nên sẽ mang đến cho khán giả Trung Quốc một bữa tiệc biểu diễn ảo thuật truyền hình rất thịnh soạn. Còn Hạ Mộng Dao thì là một trong những khách mời của buổi dạ hội ấy, và sẽ có một tiết mục biểu diễn thôi miên trong vòng 20 phút. Ngoài Hạ Mộng Dao, mấy vị khách còn lại đều là những ngôi sao ca nhạc hoặc ngôi sao điện ảnh nổi tiếng. Hạ Mộng Dao có được lời mời đó, chứng tỏ sức ảnh hưởng của cô đủ để sánh ngang tầm với những minh tinh trong giới Showbiz.

Lăng Minh Đỉnh đã phá giải được tâm miêu của Trần Gia Hâm, giúp cậu trở lại trận địa của La Phi. Trần Gia Hâm rất áy náy với việc hãm hại La Phi, nhiều lần đề nghị rằng sẽ nói rõ chân tướng sự thật với giám đốc Lỗ, nhưng La Phi cho rằng thời cơ vẫn còn chưa chín.

“Chỉ dựa vào những lời nói của cậu để lật lại vụ án thì sẽ rất khó. Đầu tiên hãy tìm lại được bản ghi âm đó rồi hãy tính.”

Bản ghi âm được nhắc đến chính là đoạn tự bạch mà Bạch Á Tinh nhắc đến trước khi chết, nghe nói, đoạn ghi âm đó có thể giải thích sự thật khi thẩm vấn, nhưng Bạch Á Tinh đã nhấn mạnh, nó chỉ xuất hiện sau khi La Phi đã giác ngộ.

La Phi không thể “giác ngộ” được, anh chỉ có thể chủ động đi tìm bản ghi âm đó. Đáng tiếc là cho đến hiện tại, việc này vẫn chưa có được những tiến triển thực chất.

Đỗ Na và Sở Duy là những thân tín gần gũi nhất của Bạch Á Tinh hồi anh ta còn sống, nên La Phi coi họ là mục tiêu trọng điểm của cuộc điều tra. Kể từ sau khi Bạch Á Tinh chết, Đỗ Na trở nên buồn bã, chán nản và một mình trở về Tây Nam. La Phi đã bám theo cô ta mấy ngày nhưng không thu hoạch được gì. Sở Duy thì lại càng thất vọng hơn, anh ta lập tức lặn mất tăm. Người này vốn xuất thân từ cảnh sát hình sự, khả năng phản trinh sát rất cao, nếu anh ta đã cố ý giấu mình thì việc tìm kiếm anh ta hoàn toàn không dễ dàng.

Mặc dù có những việc không thuận lợi như vậy, nhưng Bạch Á Tinh đã chết, “Công trình tịnh hóa” mà anh ta dày công xây dựng cũng gặp phải những trắc trở rất lớn. Điều này đối với La Phi và những người cùng lý tưởng đúng là một trận chiến thắng. Nếu phải bàn đến công lao khen thưởng thì Hạ Mộng Dao dường như là người có công lớn nhất, vì vậy cô trở thành trung tâm của bữa tiệc gặp mặt hôm nay. Nhất là Lăng Minh Đỉnh, ông nhiều lần nâng chén lên cạn cùng với cô. Hạ Mộng Dao đáp lại bằng một chén trà, hai người chuyện trò rôm rả, ríu rít, rất ăn ý. Xem ra, trải qua biến cố đứng trước bờ vực rồi lại được trùng phùng tái sinh, quan hệ giữa hai người càng trở nên gần gũi hơn.

Tráng miệng sau bữa ăn là món phô mai rất đặc sắc của nhà hàng. La Phi không thích món ăn ngọt nên chỉ nếm một chút rồi bỏ sang bên cạnh. Khẩu vị của Trần Gia Hâm có vẻ rất hợp, nên chỉ bằng hai ba miếng đã cho một thanh phô mai vào bụng. Hạ Mộng Dao thì vẫn giữ vẻ thục nữ, dùng một chiếc dĩa đưa thanh phô mai lên đến miệng, sau đó lại dùng bàn tay trái che rồi mới khẽ cắn một miếng. Đang chuẩn bị thưởng thức thì di động của cô đổ chuông.

Hạ Mộng Dao đặt thanh phô mai chưa ăn hết xuống đĩa, lấy khăn giấy lau miệng, rồi rời bàn để nghe điện thoại. Một lát sau, cô quay trở lại bàn, nói với vẻ xin lỗi: “Là Nhạc Phi, ông ấy vừa nghĩ ra một ý tưởng hay nên muốn bàn với tôi ngay.”

“Vậy à. Thế thì em đi nhanh đi,” Lăng Minh Đỉnh khoát tay tỏ ý ủng hộ.

Trần Gia Hâm chủ động đề nghị: “Để tôi lái xe đưa cô đi.”

Hạ Mộng Dao mỉm cười cảm ơn. La Phi quay sang Tiểu Lưu bên cạnh, nói: “Cậu cũng cùng đi tiễn Tiểu Hạ đi!”

Tiểu Lưu ngây người. Có cần thiết để hai người đưa đi như vậy không? Cậu đưa mắt nhìn La Phi vẻ không hiểu, nhưng La Phi vẫn cầm chén trà trong tay, nét mặt không hề thay đổi. Tiểu Lưu theo anh đã nhiều năm, thay đổi suy nghĩ liền hiểu ngay ý của La Phi, thế là cậu đứng dậy, cười, nói: “Thôi được, ăn no quá rồi, tiện thể hoạt động một chút cho bớt no.”

Hạ Mộng Dao cùng hai người rời đi, chỉ còn lại La Phi và Lăng Minh Đỉnh. Lăng Minh Đỉnh biết La Phi cố ý bảo Tiểu Lưu đi, bèn chủ động hỏi: “Anh có lời muốn nói với tôi à?”

La Phi đưa cho Lăng Minh Đỉnh một vật: “Anh xem cái này đi.”

Đó là một mặt dây chuyền bằng hổ phách. Lăng Minh Đỉnh đưa tay nhận, nhìn một lúc rồi hỏi: “Gì vậy?”

La Phi hỏi lại: “Sao anh không mở nó ra xem?”

“Mở ra?” Lăng Minh Đỉnh cầm mặt dây chuyền lật đi lật lại mấy lần, “Cái này mở được à?”

La Phi chỉ nhìn Lăng Minh Đỉnh mà không nói. Lăng Minh Đỉnh nghiên cứu một lúc, cuối cùng phát hiện ra giữa mặt sau và miếng hổ phách có kẽ hở, ông đưa ngón tay khẽ cạy, miếng hổ phách rời ra. Lăng Minh Đỉnh chú ý đến mấy chữ nhỏ ở mặt sau của miếng hổ phách, rồi khẽ đọc:

Người mà em lấy là Gay, thân thể em mãi mãi thuộc về anh.

“Ồ, ý gì vậy?”

“Hôm Bạch Á Tinh nhảy lầu, trong tay luôn giữ chặt vật này.” La Phi nhìn Lăng Minh Đỉnh chăm chú, nói: “Tôi nghĩ, có lẽ anh hiểu câu đó nghĩa là gì.”

“Sao?” Lăng Minh Đỉnh có vẻ ngạc nhiên, ông nhìn lại miếng hổ phách đó, đoán, “Không lẽ… không lẽ, đây là của Cao Mai viết cho Bạch Á Tinh?”

La Phi không trả lời thẳng mà hỏi: “Bây giờ thì anh đã biết tại sao Bạch Á Tinh muốn nhảy lầu rồi?”

“Cao Mai đã lấy một người đồng tính? Như thế có nghĩa là Bạch Á Tinh đã giết nhầm Cao Mai?” Lăng Minh Đỉnh phân tích nghiêm túc, “Cao Mai đã dùng một cuộc hôn nhân về hình thức để gây áp lực với Bạch Á Tinh, cô ấy hoàn toàn không từ bỏ sự trinh tiết về thân thể của mình.”

La Phi gật đầu, nhìn như xói vào Lăng Minh Đỉnh: “Cứ nói tiếp đi, hãy nói hết những suy đoán của anh.”

“Mặt dây chuyền này có lẽ là của Cao Mai tặng cho Bạch Á Tinh trước khi từ biệt, cô ấy hy vọng đối phương sẽ phát hiện ra bí mật ở phía sau miếng hổ phách, từ đó hiểu được nỗi khổ tâm của cô ấy. Đáng tiếc là, Bạch Á Tinh đã không hiểu được ý của Cao Mai, sau khi giết hại Cao Mai xong, hắn chỉ mang theo bên mình mặt dây chuyền này như một món đồ kỷ niệm. Cho đến một ngày sau đó ít năm, cuối cùng Bạch Á Tinh cũng đã nhìn thấy mấy lời để lại ở mặt sau của miếng hổ phách. Hắn biết là mình đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng, thế nên mới nảy ra ý định tự sát để chuộc tội.”

La Phi hỏi lại: “Theo anh thì, Bạch Á Tinh đã phát hiện ra bí mật đó vào khi nào?”

“Khẳng định là vào sau khi cuốn tiểu thuyết kia được viết xong. Vì, trong cuốn tiểu thuyết, vị hôn thê của nhân vật chính khi đứng trước đe dọa bị cưỡng hiếp, đã lấy sinh mệnh làm cái giá để bảo vệ trinh tiết. Nếu Bạch Á Tinh đã viết ra tình tiết như vậy, chứng tỏ hắn vẫn chưa biết người mà Cao Mai định kết hôn là một người đồng tính.”

Lời lẽ của Lăng Minh Đỉnh nghe ra rất có lý. Nhưng La Phi trầm ngâm một lúc, lại nói: “Anh có cảm thấy chuyện này có điểm gì đó không ổn không?”

“Ừm”, Lăng Minh Đỉnh chau mày, “Thời điểm mà Bạch Á Tinh tự sát đúng là có phần hơi kỳ lạ. Đó là lúc mà hắn đang rất thuận buồm xuôi gió, nếu hắn muốn chết thì cũng không nên lựa chọn thời cơ đó…”

La Phi nhắc đối phương: “Muốn giải thích thì cũng cần phải có lý do. Hôm đó, chẳng phải Tiểu Hạ đã gia nhập sự nghiệp của anh ta ư? Bạch Á Tinh có thể cảm thấy tất cả đều đã được sắp xếp ổn thỏa, cho nên có thể yên tâm rời khỏi thế gian này rồi.”

“Cũng có lẽ như vậy”, Lăng Minh Đỉnh gật đầu nói, “Có lẽ là vì nguyên nhân này. Tiểu Hạ lừa Bạch Á Tinh là để tự bảo vệ, không ngờ lại thúc đẩy việc tự sát của đối phương.”

La Phi lại cười, anh hỏi lại: “Anh cảm thấy Bạch Á Tinh dễ dàng bị lừa như vậy?”

Lăng Minh Đỉnh chớp mắt, dường như ông đã bị La Phi làm cho rối trí.

“Tiểu Hạ dành được sự tin cậy của Bạch Á Tinh, có lẽ là do đã sử dụng một phương pháp đặc biệt chăng?”

Lăng Minh Đỉnh trầm ngâm: “Ý anh là… thôi miên?”

“Vốn là Bạch Á Tinh thôi miên Tiểu Hạ, nhưng anh ta đã dẫn dắt nhầm, nên giữa chừng Tiểu Hạ đã tỉnh. Lúc đó, để tự bảo vệ, Tiểu Hạ bèn dùng thuật thôi miên mê hoặc lại Bạch Á Tinh. Suy đoán này cũng rất hợp lý đấy chứ.”

Lăng Minh Đỉnh ngây người một lát, rồi lẩm bẩm: “Có lẽ… có lẽ như thế thật sao? Bạch Á Tinh không đề phòng trước Tiểu Hạ, nên Tiểu Hạ đã phản kích một cách rất thuận lợi. Có điều… saocô ấy lại không nói chuyện này với tôi nhỉ?”

“Không nói thật chứ?”

“Không mà.” Lăng Minh Đỉnh chăm chú nhìn La Phi, ông bắt đầu cảm thấy trong lời của La Phi đầy ẩn ý.

La Phi im lặng một lát rồi chuyển mũi nhọn câu chuyện: “Hôm đó mấy giờ thì anh tới khách sạn Ngân Lăng?”

“Chừng hơn 6 giờ. Khi anh nhìn thấy tôi là lúc tôi vừa đến được một lúc.”

La Phi mỉm cười, nói: “Nhưng lúc đó tóc anh đã khô hết cả rồi.

“Anh nghi ngờ rằng tôi đã đến từ rất sớm?” Lăng Minh Đỉnh nhún vai, giải thích: “Hôm đó tôi đi taxi, thiết bị hơi ấm trong xe mở hết cỡ. Tôi đã ngồi xe 20 phút, hơi ấm đó đã làm khô tóc tôi.”

La Phi chăm chú nhìn đối phương như đang thẩm định điều gì đó.

Lăng Minh Đỉnh chìa tay ra: “Rốt cuộc là anh muốn nói gì? Tại sao tôi lại phải nói dối anh?”

La Phi nâng chén trà trước mặt lên uống một ngụm, sau đó chậm rãi nói: “Trước đó ít ngày tôi đi Tây Nam, tôi đã tìm được người đính hôn với Cao Mai. Điều thú vị là, người đó không phải là đồng tính, sau đó anh ta lấy một người phụ nữ khác. hai người đã sinh được một đứa con trai, năm nay 4 tuổi rồi.”

Lăng Minh Đỉnh ngây người, ông nhìn La Phi rồi lại nhìn mặt dây chuyền trong tay: “Vậy… mặt dây chuyền này là như thế nào?”

“Chữ viết trên mặt dây chuyền hoàn toàn không phải lời để lại của Cao Mai, nó là một mũi dao rất sắc nhằm vào tâm huyệt của Bạch Á Tinh!” La Phi nói với vẻ mặt nghiêm nghị, “Chỉ cần lưỡi dao hạ xuống, đủ để cướp đi sinh mạng!”

Cuối cùng, Lăng Minh Đỉnh đã hiểu ngầm ý của La Phi, mặt ông biến sắc: “Anh nghi ngờ việc đó do tôi sắp đặt?”

La Phi trả lời một cách mập mờ: “Cho dù là ai, tóm lại chắc chắn đó phải là một cao thủ thôi miên, hơn nữa còn rất hiểu Bạch Á Tinh.”

“Đúng thế.” Lăng Minh Đỉnh cười vẻ bất lực, “Tôi chính là người phù hợp với các điều kiện đó nhất. Tôi biết thôi miên, hôm đó lại vừa đọc xong cuốn tự truyện của Bạch Á Tinh. Điều quan trọng hơn là, tôi và Bạch Á Tinh đối lập nhau. Vì vậy, có đầy đủ động cơ để gây án.”

La Phi không nói, mà lúc này im lặng có nghĩa là ngầm công nhận.

Lăng Minh Đỉnh dựa người vào ghế, không biết đang nghĩ gì. Một hồi sau, ông ngửa đầu nói như than thở: “Đừng vòng vo nữa, chúng ta hãy ngửa bài đi. Anh nghĩ như thế nào?”

Nếu đối phương đã nói như vậy, La Phi cũng thẳng thắn trình bày: “Hôm đó, Tiểu Hạ tỉnh lại sau khi bị thôi miên, thuận thế phản kích thôi miên lại Bạch Á Tinh. Sau đó, cô ấy gọi điện cho anh. Anh nhanh chóng đến khách sạn. Lúc đó, anh đã nhận ra, một cơ hội ngàn năm có một đã đến! Nếu Bạch Á Tinh đã bị thôi miên, tại sao lại không tiến tới để xoay chuyển toàn cục diện, chuyển bại thành thắng? Thế nên, anh đã lợi dụng mặt dây chuyền này, khắc lên câu đó ở mặt sau của miếng hổ phách. Tiếp đó, anh làm cho Bạch Á Tinh tin đó là lời để lại của Cao Mai. Tất cả những bước này đều được hoàn thành trong trạng thái thôi miên, hơn nữa, hiệu quả rất tốt, vì anh đã nắm rất chính xác tâm huyệt của đối phương. Bạch Á Tinh bằng lòng tin sự trung trinh của Cao Mai đối với mình, thế giới tinh thần của anh ta thuận theo sự dẫn dắt của anh, hoàn thành một lần tự lừa dối bản thân. Cuối cùng, Bạch Á Tinh đã dùng phương thức tự sát để tuẫn tiết và chuộc lỗi. Đó chính là một kết cục lý tưởng nhất mà anh theo đuổi.”

Nghe La Phi nói xong, Lăng Minh Đỉnh ngây người, im lặng một hồi lâu, cuối cùng ông cười khẩy một tiếng, nói: “Được rồi, được rồi! Cứ cho rằng những điều anh nói đều là thật. Vậy, anh chuẩn bị làm gì? Định bắt tôi chăng?”

“Anh tấn công vào tâm huyệt của anh ta, anh ta vì thế mà tự sát, chuyện này về mặt luật pháp không thể nào định tội được.” La Phi lắc đầu nói, “Huống chi tôi hoàn toàn không có bằng chứng nào, chỉ là tôi đoán ra thôi.”

“Như thế thì thôi đi.” Lăng Minh Đỉnh thở phào, ông bắt đầu khuyên lại La Phi, “Bạch Á Tinh đã chết rồi, kế hoạch của hắn cũng đã phá sản, đó mới là điều quan trọng nhất. Còn như hắn đã chết thế nào, anh cần gì phải xem xét kỹ?”

“Thôi được, chuyện này dừng ở đây.” La Phi ngừng một chút rồi đổi sang nói bằng giọng rất nghiêm túc, “Nhưng có mấy vấn đề, tôi hy vọng anh sẽ trả lời thật.”

Lăng Minh Đỉnh gật đầu: “Anh nói đi.”

“Bạch Á Tinh trước khi chết chỉ định hai người kế tục “công trình tịnh hóa”, một người là Tiểu Hạ, còn một người khác, anh có biết thông tin gì về người đó không?”

Lăng Minh Đỉnh dường như chưa nghe nói chuyện này bao giờ, nên hỏi lại với vẻ lấy làm lạ: “Còn có người kế tục khác nữa? Có phải là Sở Duy và Đỗ Na không?”

La Phi cũng tin là Lăng Minh Đỉnh không biết thật. Vì người đó có một vị trí rất quan trọng trong lòng Bạch Á Tinh, nên dù bị thôi miên, gã cũng không tiết lộ những thông tin có liên quan đến người này. Thế nên, La Phi chuyển sang vấn đề thứ hai: “Ngoài ra, điều mà tôi muốn biết là những thông tin về khoản tiền lớn kia.”

Lăng Minh Đỉnh hỏi lại: “Anh nghĩ rằng tôi đã nuốt khoản tiền đó?”

“Nếu Bạch Á Tinh đã chuẩn bị tự sát thì chắc chắn phải có sự sắp đặt với khoản tiền đó. Còn anh, sau khi thôi miên anh ta có lẽ đã tìm cách hỏi được ra manh mối của khoản tiền đó?” La Phi ngừng một chút rồi nói tiếp: “Sau khi Bạch Á Tinh chết, Tiểu Hạ vẫn lên chương trình “Thần Châu Đạt Nhân Tú”, bấy giờ, đến cả buổi biểu diễn của Kewill cũng mời cô ấy, tôi nghĩ, đằng sau đó nhất định có sức mạnh của nguồn vốn.”

“Khoản tiền đó đúng là không ở trong tay tôi.” Lăng Minh Đỉnh trịnh trọng trả lời La Phi, “Hiện nay, các fan của Tiểu Hạ có mặt trên khắp nước, cô ấy có được thành công như ngày hôm nay, nguyên nhân trong đó không phức tạp như tưởng tượng của anh đâu.”

La Phi nhận ra sự đối kháng trong thái độ của đối phương, anh chìa tay: “Vậy thì được rồi. Còn một câu hỏi cuối cùng.”

Lăng Minh Đỉnh đưa mắt nhìn vẻ chờ đợi.

“Anh có thôi miên Tiểu Hạ không?”

“Gì chứ?” Lăng Minh Đỉnh dường như không hiểu lời của La Phi.

“Tiểu Hạ có phải là một mắt xích trong kế hoạch của anh không? Cô ấy bị Bạch Á Tinh thôi miên mà vẫn kịp thời tỉnh lại, có phải anh đã đặt tâm miêu cho cô ấy không?”

Lăng Minh Đỉnh trợn trừng mắt nhìn La Phi: “Ý của anh là tôi cố ý để Bạch Á Tinh mang Tiểu Hạ đi? Lợi dụng Tiểu Hạ để thực hiện kế hoạch trả thù cá nhân?”

La Phi nhìn đối phương với vẻ nghiêm nghị: “Tôi cảm thấy vấn đề này rất quan trọng. Nói thực lòng, những chuyện khác tôi đều có thể hiểu anh, cho dù anh mưu hại Bạch Á Tinh, cho dù anh nuốt chửng khoản tiền lớn đó, nhưng thái độ thực sự của anh đối với Tiểu Hạ liên quan đến sự đánh giá của tôi đối với nhân phẩm của anh.”

“Được, được! Tôi biết là anh nghĩ thế nào rồi. Anh cho rằng tôi thôi miên Tiểu Hạ, biến cô ấy trở thành công cụ thực hiện dã tâm cá nhân. Kể từ lần biểu diễn thôi miên đầu tiên cho đến đòn phản kích nhằm vào Bạch Á Tinh, tất cả đều do tôi thao túng. Tôi hoàn toàn bất chấp sự an nguy của Tiểu Hạ, tôi chỉ coi cô ấy là một con rối tinh thần!” Lăng Minh Đỉnh càng nói càng kích động, cuối cùng thì cười lớn, “Thôi được, thôi được! Anh muốn nghĩ thế nào thì nghĩ, tôi không cần giải thích với anh!”

Nói xong câu này, Lăng Minh Đỉnh giận dữ rời khỏi chỗ, vì mất bình tĩnh, động tác của ông thiếu chuẩn xác, ông va vào bàn, khiến đồ vật trên bàn kêu loảng xoảng, nhưng ông không thèm để ý, bước đi thẳng, đầu không ngoảnh lại.

La Phi nhìn theo lưng của Lăng Minh Đỉnh, thấy có phần trách mình. Không lẽ mình đã trách nhầm ông ấy. Nếu như vậy, sau này phải tìm cách dàn hòa mới được.

La Phi vừa nghĩ vừa dọn bàn ăn lộn xộn. Thế rồi, ánh mắt anh chợt dừng lại ở một chỗ, anh ngây người một hồi lâu.

Đó là vị trí ở bàn ăn của Hạ Mộng Dao, trong đĩa ăn vẫn còn lại miếng phô mai, miếng phô mai ấy mới bị cắn một miếng nhỏ, nên mép của miếng phô mai vẫn còn in dấu răng của cô.

Dấu răng ấy và một mảnh vụn trong ký ức của La Phi bỗng liên kết lại. Khi anh nhận ra sự ẩn chứa trong mối liên kết ấy, anh chợt cảm thấy toàn thân lạnh toát như vừa rơi xuống một hố băng.

02.

Trong cung thể thao Olympic mới xây xong của tỉnh, buổi diễn tập lần đầu cho buổi dạ hội ảo thuật của Kewill đang được tiến hành.

Việc cùng xuất hiện với các minh tinh hoàn toàn không làm cho Hạ Mộng Dao thấy căng thẳng, phong thái biểu diễn của cô rất bình tĩnh, thanh nhã, cùng với khuôn mặt xinh đẹp vốn có đã khiến cho không ít nữ minh tinh phải lu mờ. Tất nhiên rồi, điều đó không phải là trọng tâm, điều khiến cho tổ đạo diễn phải nhìn cô bằng con mắt khác, đó chính là phần biểu diễn thôi miên giống như trong mộng của cô.

Để kiểm chứng hiệu quả của biểu diễn, tổ đạo diễn đã mời đến hơn 100 khán giả nhiệt tình để nghe ý kiến của họ. Hạ Mộng Dao cũng đem hết bản lĩnh của mình ra đưa mọi người trở lại thời ấu thơ, tìm lại những ký ức xa xôi đã bị chôn sâu. Dưới sự dẫn dắt của Hạ Mộng Dao, thế giới tinh thần của mọi người lập tức trở nên trống rỗng, mọi tạp niệm đều được gạt bỏ. Đó là những tháng ngày ấm êm nhất của đời người, mỗi một người đều là những đứa con yêu của thế giới, họ được bao bọc trong tình yêu thương đầy đủ, không có bất cứ sự phiền muộn và buồn bã nào.

Không có ai có ý bới móc đối với phần biểu diễn đó. Sau khi tỉnh lại, mọi người vẫn cứ thổn thức mãi, có người thậm chí cứ nhắm mắt một hồi lâu, không muốn trở lại với thế giới hiện thực.

Tổng đạo diễn Lương đứng bên quan sát, sau khi biểu diễn kết thúc, ông là người đầu tiên vỗ tay khen.

“Rất tuyệt, hay lắm!” Đạo diễn Lương khen liền hai câu, tiếp đó ông nhìn vào chiếc đồng hồ trên tay, nói: “Chỉ có điều thời gian không được chính xác lắm.”

“Đã vượt giờ ạ?” Hạ Mộng Dao cảm thấy tiết tấu hôm nay có phần hơi chậm.

“Tổng cộng 21 phút 13 giây.” Tổng đạo diễn Lương đi đến trước mặt Hạ Mộng Dao, tiếp tục dặn: “Chúng tôi dành cho cô thời gian 20 phút, như vậy đã là dài nhất trong số các khách mời rồi. 2 phút để làm quen, 18 phút biểu diễn chính thức, cô nhớ phải kiểm soát cho thật tốt, nếu có lệch thì cũng không được quá nửa phút, nếu không thì không kịp cho tiết mục phía sau.”

Hạ Mộng Dao gật đầu: “Tôi hiểu rồi, tôi sẽ tiếp tục luyện tập.”

“Ồ. Còn ba lần tập nữa, tôi tin là cô có thể làm tốt.” Nói xong, đạo diễn lại chìa ngón tay cái, “Bản thân tiết mục không vấn đề gì, rất tuyệt!”

Hạ Mộng Dao cười ngọt ngào, nói: “Nếu như thiết bị được nâng cấp thì hiệu quả còn tốt hơn nữa.”

Đạo diễn Lương hỏi lại: “Nâng cấp như thế nào?”

Hạ Mộng Dao đáp: “Tốt nhất là trang bị cho mỗi một khán giả tại khán phòng một chiếc tai nghe vô tuyến, để cho ngôn ngữ thôi miên được truyền đến qua tai nghe chứ không phải qua loa, như thế sẽ tạo ra một ý cảnh ngôn ngữ nói thầm, có tác dụng để khán giả đi vào trạng thái thôi miên sâu hơn.”

Đạo diễn Lương nghe xong, trầm ngâm: “Tôi hiểu ý của cô… Có điều, cung văn hóa này có chỗ cho hơn 10 ngàn người, nếu đều trang bị tai nghe như vậy, thì không phải là một con số nhỏ.”

Hạ Mộng Dao mỉm cười, đáp: “Tôi đã liên hệ được với một nhà đầu tư, ông ấy bằng lòng bỏ ra khoản chi phí đó.”

“Thế sao?” Đạo diễn Lương nghe vậy, lập tức hỏi: “Vậy, ông ấy cần trả công như thế nào?”

“Không cần trả công. Ông ấy là một fan của tôi, chỉ cần có thể nâng cao hiệu quả ở hiện trường là được rồi.”

“Thế thì còn gì phải bàn nữa?” Đạo diễn Lương vỗ tay, “Tôi sẽ bố trí tổ thiết bị, sáng mai sẽ hoàn thành việc này!”

Chuyện đó đã được bàn xong, đạo diễn Lương tiếp tục quan tâm đến diễn viên khác. Hạ Mộng Dao thì rút ra sau sân khấu.

So với các diễn viên có tiếng khác với đội ngũ trợ lý lên đến cả chục người thi những người bên cạnh Hạ Mộng Dao ít hơn nhiều. Thực ra, chỉ có Lăng Minh Đỉnh và La Phi luôn chờ cô ở sau sân khấu.

Lăng Minh Đỉnh là thầy giáo của Hạ Mộng Dao nên lần hoạt động này tất nhiên ông sẽ luôn ở cạnh cô. Còn La Phi thì chủ động đề nghị đến tỉnh thực hiện việc bảo vệ sát sườn đối với Hạ Mộng Dao. Trong mấy lần biểu diễn trước đó, La Phi và Lăng Minh Đỉnh luôn lặng lẽ phối hợp với nhau. Tuy nhiên, hai ngày trước quan hệ giữa hai người xuất hiện rạn nứt, Lăng Minh Đỉnh cho rằng La Phi đang nhằm vào mình nên việc “bảo vệ sát sườn” kia chính là coi ông là kẻ địch trong giả thiết. Ông hoàn toàn không muốn La Phi đến tỉnh cùng nhưng Hạ Mộng Dao thì lại rất đồng ý với La Phi, nên Lăng Minh Đỉnh chẳng thể ngăn lại được.

Lúc này, nhìn thấy Hạ Mộng Dao từ trên sân khấu xuống, Lăng Minh Đỉnh tiến ra đón và nói: “Tốt lắm. Đạo diễn khen em chứ?”

Hạ Mông Dao khiêm tốn đáp: “Về thời gian vẫn chưa nắm chắc nên bị đạo diễn phê bình.” Vừa dứt lời thì có một thanh niên đuổi theo và gọi lớn: “Cô Hạ!”

Hạ Mộng Dao quay lại, chàng thanh niên kia tự giới thiệu: “Tôi là Tiểu Lư trong tổ âm thanh. Bây giờ cô có thời gian không?”

“Có, sao ạ?”

“Vậy phiền cô đi theo tôi để ghi âm một băng dự phòng.”

“Băng ghi âm dự phòng?” Hạ Mộng Dao chớp mắt, dường như cô chưa hiểu.

Tiểu Lư giải thích: “Nếu như hôm biểu diễn cô gặp những vấn đề không thuận tiện, ví dụ bị cảm và khàn giọng, thì đến lúc đó chúng tôi sẽ cho phát băng ghi âm, cô chỉ cần đứng trên sân khấu và mở miệng như đang nói là được.”

Hạ Mộng Dao hiểu ra: “Như thế là giống hát nhép à?”

“Để đề phòng thôi. Tôi tin, cô sẽ không cần dùng đến nó.” Tiểu Lư bất chợt nháy mắt về phía trái đằng trước, khẽ nói, “Người kia thì không được, lần nào lên diễn cũng phải dùng đến băng ghi âm!”

Hạ Mộng Dao nhìn theo phía ánh mắt của Tiểu Lư thì thấy một người phụ nữ trang điểm rất đậm. Đó là một người được coi là một trong các ngôi sao ca nhạc top đầu trong nước, trước đây từng có những lời đồn về việc trình diễn trên sân khấu của cô ta, xem ra lời đồn đó không sai.

Hạ Mộng Dao không mấy hứng thú với những chuyện như vậy, cô chỉ mỉm cười, hỏi Tiểu Lư: “Vậy được, giờ chúng ta tới đâu để ghi?”

“Chị đi theo tôi.” Tiểu Lư đi trước dẫn đường, Hạ Mộng Dao đi theo cậu, hai người đi về phía phòng ghi âm chuyên dụng.

Lúc này La Phi cũng đứng dậy đi theo. Nhưng Lăng Minh Đỉnh đưa tay ngăn lại rồi nói bằng giọng không vui: “Có cần phải theo sát thế không?”

La Phi gạt tay đối phương ra: “Chờ đến ngày biểu diễn chính thức thì anh sẽ biết có cần thiết hay không.” Vừa nói, anh vừa nhìn chăm chú vào Lăng Minh Đỉnh, dường như trong lời nói chứa đựng ý tứ nào đó.

Lăng Minh Đỉnh hừ một tiếng, sải bước vượt lên trước. Hai người một trước một sau đi theo Hạ Mộng Dao, không biết ai mới là vệ sĩ thực sự.

03.

Buổi biểu diễn ảo thuật của Kewill được thực hiện đúng theo kế hoạch.

Là khách mời nên phần biểu diễn thôi miên của Hạ Mộng Dao được thực hiện vào thời gian đẹp nhất: 9 giờ 30, qua đó đủ thấy sự coi trọng của tổ đạo diễn đối với tiết mục này.

Bắt đầu từ lúc 8 giờ rưỡi, Hạ Mộng Dao đã nhắm mắt ngồi một mình, dường như cô đang kiềm chế một trạng thái tinh thần nào đó trong lòng. Hồi hộp hoặc là phấn chấn?

Mấy lần biểu diễn trước đây, Hạ Mộng Dao luôn thấy rất nhẹ nhàng, cô có một khí chất rất đặc biệt, dường như sinh ra là để cho sân khấu. Nhưng lần này, cùng biểu diễn với một bậc đại sư về ảo thuật của thế giới, trong một khán phòng có hàng vạn người và truyền hình trực tiếp trên cả nước, với tình hình như vậy, làm sao cô cảm thấy nhẹ nhõm cho được?

9 giờ 25 phút, thư ký trường quay bước tới ghé vào tai cô nói: “Chị đã chuẩn bị xong chưa? Một lát nữa là đến giờ ra sân khấu rồi.”

Hạ Mộng Dao mở bừng mắt, mắt cô ánh lên một ánh sáng vừa kiên định vừa thiêng liêng.

Lăng Minh Đỉnh đứng bên cạnh Hạ Mộng Dao, ông cảm thấy trạng thái của cô có phần hơi khác thường. Ông không biết đó là chuyện tốt hay chuyện xấu, nhưng trong lòng không khỏi thấy lo lắng.

La Phi cũng đang nhìn cô gái đó, nhưng ánh mắt của anh bình thản như nước.

Nước mềm mại, song không có chỗ nào là không chảy đến.

Thời gian cứ trôi qua từng giây, từng phút. Cuối cùng tiếng của người dẫn chương trình vang lên: “Xin chào đón nhà thôi miên xinh đẹp Hạ Mộng Dao!”

Cả khán phòng dậy lên tiếng vỗ tay như sấm. Hạ Mộng Dao đứng dậy, cô sửa lại chiếc micro cài trên cổ áo, rồi từ từ bước ra sân khấu.

Trình tự tương tự đã được tập nhiều lần. Đầu tiên, Hạ Mộng Dao dành 2 phút để làm ấm khán phòng, sau đó cô nhắc khán giả đeo tai nghe lên và chính thức bắt đầu 18 phút biểu diễn thôi miên.

Kỹ sư âm thanh điều chỉnh tín hiệu loa, những lời thôi miên của Hạ Mộng Dao sẽ thông qua chiếc micro trên cổ áo truyền trực tiếp đến tai nghe của khán giả, những chiếc loa đặt ở bốn phía của cung thể thao sẽ tạm thời mất đi tác dụng. Đồng thời, có một đường tín hiệu âm thanh sẽ đồng bộ truyền đến cho tất cả các máy thu hình trên cả nước.

Hạ Mộng Dao đã lên tiếng. Theo mệnh lệnh đầu tiên của cô, khán giả trong khán phòng lần lượt nhắm mắt lại, chuẩn bị đi vào thế giới tinh thần tinh khiết, thanh tao.

Đạo diễn Lương cũng đeo tai nghe lên, có điều, mắt ông vẫn mở to. Tất nhiên là ông không tiếp nhận thôi miên của Hạ Mộng Dao, điều ông quan tâm là tiến trình của biểu diễn, để chẳng may xảy ra sự cố ngoài ý muốn còn kịp thời xử lý.

Sự cố không xảy ra. Tiết mục biểu diễn thôi miên của Hạ Mộng Dao hoàn mỹ như trước, hơn nữa, thời gian cũng rất khớp. Khi Hạ Mộng Dao dẫn dắt khán giả thoát khỏi trạng thái thôi miên, so với thời gian quy định vẫn còn sớm gần 10 giây.

Gần 10 giây đó là để cho khán giả thưởng thức dư vị. Sau khi mọi người bỏ tai nghe xuống, khán phòng tạm thời lắng lại, mãi tới mấy giây sau mới có người bắt đầu vỗ tay, thế rồi tiếng vỗ tay lan truyền, cuối cùng thành một chuỗi âm thanh lớn và liên tiếp.

Đạo diễn Lương phấn chấn khẽ kêu lên: “Được rồi!”

Theo quy trình, lúc đó Hạ Mộng Dao nên cúi chào và cảm ơn khán giả. Nhưng hôm nay, dường như cô đã nghĩ ra ý tưởng độc đáo, hai tay cô chắp lại trước ngực, đầu hơi cúi xuống, mắt nhắm nghiền, im lặng trong 3, 4 giây như đang cầu nguyện điều gì đó một cách thành kính, mãi cho tới khi tiếng vỗ tay ngớt hẳn cô mới quay người bước xuống khỏi sân khấu.

Lăng Minh Đỉnh ra đón từ phía sau sân khấu, ông nhìn Hạ Mộng Dao đang đến gần, vẻ mặt dường như có muôn ngàn cảm xúc.

Hạ Mộng Dao dừng lại ở chỗ cách Lăng Minh Đỉnh chừng một mét, môi cô mấp máy mấy cái, cuối cùng khẽ thốt ra một câu: “Xin lỗi.”

“Xin lỗi? Tại sao phải xin lỗi?” Lăng Minh Đỉnh ngạc nhiên hỏi, “Phần biểu diễn của em quá xuất sắc, đó mới đích thực là thôi miên!”

Hạ Mộng Dao mở to mắt nhìn Lăng Minh Đỉnh: “Thật à? Thầy thật sự nghĩ như thế sao?”

“Tất nhiên là thật.” Lăng Minh Đỉnh vung chiếc tai nghe vô tuyến trong tay, “Tôi đã nghe toàn bộ quá trình. Tôi hoàn toàn đắm chìm trong đó, dường như không thể nào tự rút ra được nữa.”

Nụ cười nở bừng trên mặt Hạ Mộng Dao: “Cảm ơn thầy đã có thể hiểu em.” Cô bước tới ôm chặt lấy Lăng Minh Đỉnh, xúc động nói: “Thầy đúng là thầy giáo suốt đời của em.”

Lăng Minh Đỉnh dang rộng cánh tay ôm Hạ Mộng Dao vào lòng, hai người dường như đã hòa vào làm một.

Nước mắt từ khóe mắt của Hạ Mộng Dao lăn xuống, làm trôi cả lớp trang điểm trên mặt cô. Cô từ từ ra khỏi vòng tay của Lăng Minh Đỉnh, mỉm cười, nói: “Em phải đi tẩy trang đây.”

Lúc đó, đạo diễn Lương cũng bước tới phía sau sân khấu, ông phấn khởi tuyên bố với đám đông: “Chúng tôi vừa nhận được kết quả phân tích người xem, số lượng khán giả theo dõi chương trình này của chúng ta qua các kênh đã lên đến hàng trăm triệu người. Lần này chắc chắn chúng ta đã trở thành quán quân thu hút lượng người xem lớn nhất!”

Những người đứng sau sân khấu đồng thanh khen ngợi. Hạ Mộng Dao khẽ nói như với một mình: “Một trăm triệu người ư?” Vẻ mặt cô bàng hoàng như đang rơi vào giấc mơ.

“Đúng thế, một trăm triệu người!” Đạo diễn Lương tỏ vẻ mặt có phần hơi khuếch trương, “Cô nổi tiếng rồi. Sau này, giá trị của cô đã lên bậc của các minh tinh hàng đầu rồi, chúc mừng cô!” Nói xong, ông còn vỗ mạnh xuống vai của Lăng Minh Đỉnh, cười và tiếp: “Cũng chúc mừng anh, Lăng Minh Đỉnh! Anh rất có mắt nhìn!”

“Một trăm triệu người!” Một người khác có mặt ở đó cũng lên tiếng khen ngợi, giọng của người ấy không to, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh không nhỏ.

Mọi người nhìn về phía phát ra tiếng nói, người đàn ông trung niên nói ra câu đó chính là La Phi.

“Đội trưởng La, phần biểu diễn của Tiểu Hạ đã kết thúc rồi.” Lăng Minh Đỉnh đắc ý nói. Dường như ông đang có ý nhắc anh rằng: anh nhìn xem, anh đã trở thành người thừa rồi.

La Phi không thèm để ý đến lời châm biếm của Lăng Minh Đỉnh, anh chỉ trịnh trọng nhìn Hạ Mộng Dao. Trong tay anh cầm một dụng cụ điện tử, trông giống như chiếc tai nghe, nhưng nó khác hẳn với những chiếc tai nghe vô tuyến mà mọi người sử dụng.

Hạ Mộng Dao cũng nhìn lại La Phi, một lát sau cô mỉm cười, nói: “Đội trưởng La, tôi có một món quà năm mới, lát nữa tôi sẽ tặng cho anh.”

Sau khi buổi dạ hội kết thúc, tất cả diễn viên và nhân viên làm công tác phục vụ đều dự tiệc chúc mừng trong khách sạn. Hạ Mộng Dao đưa cho La Phi một món quà đúng như lời hứa. Đó là một chiếc USB.

“Trong này có một đoạn ghi âm, là những lời Bạch Á Tinh để lại cho anh khi còn sống.” Hạ Mộng Dao nhìn La Phi nói, “Tôi nghĩ, có lẽ anh rất muốn biết nội dung trong đó.”

La Phi giật mình: “Thì ra, bản ghi âm đó trong tay cô.”

“Bạch Á Tinh định giao cho một người khác giữ, nhưng may mà tôi đã nghĩ ra cách để giữ lại.”

Cái gọi là “nghĩ cách” tất nhiên là biện pháp thôi miên rồi. La Phi cũng biết “một người khác” là ai. Nếu bản ghi âm đó vào tay người ấy, thì mình đã không thể dễ dàng ngóc đầu lên được. Xét từ góc độ này, La Phi thực sự phải cảm ơn Hạ Mộng Dao.

“Đúng là một món quà rất tuyệt.” Anh đón lấy chiếc USB rồi nói: “Cảm ơn cô.”

Hạ Mộng Dao tỏ ra có phần áy náy: “Tôi định đưa nó cho anh sớm hơn. Nhưng tôi lo anh sẽ ngăn buổi biểu diễn thôi miên hôm nay, nên không dám để cho anh sớm khôi phục lại chức vị…”

La Phi cười đau khổ, không biết nên nói như thế nào về chuyện này.

Hạ Mộng Dao nhún vai, bình thản nói: “ Anh là một người tốt, nhưng anh sẽ không hiểu phần biểu diễn của tôi.”

“Tôi có thể hiểu được.” La Phi nghiêm nghị đáp, “Chỉ là tôi không thể nào tán đồng được.”

“Tùy anh nghĩ. Dù sao thì tôi cũng đã hoàn thành phần biểu diễn rồi.” Hạ Mộng Dao đưa mắt nhìn Lăng Minh Đỉnh, rồi lại nói với La Phi: “Có điều, có một điểm tôi phải nói rõ: chuyện này không liên quan gì đến thầy Lăng, tất cả đều là chủ ý của tôi. Anh đừng làm phiền thầy ấy, mọi hậu quả sẽ do một mình tôi gánh chịu.”

“Một mình cô gánh chịu? Cô có thực sự biết hậu quả đó nghiêm trọng đến mức nào không?”

“Không sao cả.” Hạ Mộng Dao cười nhẹ nhõm, nói: “Tôi chỉ hy vọng tất cả mọi người đang sống đều được hạnh phúc.”

Hy vọng tất cả mọi người đang sống đều được hạnh phúc, đó là lời nguyện ước của Hạ Mộng Dao trong ngày sinh nhật. Lúc đó, La Phi đã rất xúc động trước mong ước trong sáng và tốt đẹp đó, nhưng bây giờ khi nghe lại câu nói đó, anh chỉ thấy một cảm giác lạnh giá xuyên thấu xương.

Những việc cần làm thì đều đã làm xong rồi, Hạ Mộng Dao có vẻ hơi mệt mỏi.

“Tôi thấy hơi mệt.” Cô quay sang nói với Lăng Minh Đỉnh: “Em muốn đi lên nghỉ một lát.” Tổ kịch vụ đã thuê phòng trên tầng ba để dành làm nơi nghỉ ngơi qua đêm của diễn viên và nhân viên nơi khác đến.

Lăng Minh Đỉnh khẽ vỗ vào bàn tay của Hạ Mộng Dao: “Đi đi.” Ông nhíu chặt mày, trong lòng có phần khó hiểu.

Hạ Mộng Dao lại nhìn La Phi, nói nửa đùa: “Đội trưởng La, anh không sợ tôi chạy mất đấy chứ?”

La Phi cũng mỉm cười: “Nhân dân cả nước đều biết cô cả rồi, cô có thể chạy vào đâu được?”

“Vậy thì được, lát nữa chúng ta gặp lại.” Hạ Mộng Dao chào hai người rồi một minh đi lên gác.

Bóng của Hạ Mộng Dao vừa khuất sau thang máy, Lăng Minh Đỉnh vội hỏi ngay La Phi: “Vừa rồi hai người nói những gì vậy?”

La Phi khẽ thúc vào cùi tay của Lăng Minh Đỉnh: “Ở đây không tiện, chúng ta ra ngoài nói.”

La Phi nói xong thì đứng dậy trước, Lăng Minh Đỉnh đi theo nhưng trong bụng đầy thắc mắc. Hai người ra khỏi khách sạn. Lúc này, đêm đã khuya, trời lại lạnh, người qua đường thưa thớt. La Phi tìm một góc tường rồi dừng lại, đó là một góc chết, sẽ không có ai làm phiền.

“Rốt cuộc là chuyện gì?” Lăng Minh Đỉnh hỏi, nhưng La Phi không trả lời, thế là ông lập tức tỏ thái độ, “Tiểu Hạ là một cô gái tốt, anh đừng có nhằm mãi vào cô ấy như vậy!”

“Tại sao lại nói tôi cứ nhằm vào cô ấy?” La Phi thừa thế hỏi lại, “Anh đã biết từ trước là cô ấy có vấn đề à?”

Lăng Minh Đỉnh cân nhắc một lát, ông cảm thấy có một số chuyện giấu mãi cũng không có ý nghĩa gì nên quyết định nói: “Hôm đó đúng là Tiểu Hạ đã thôi miên Bạch Á Tinh, dòng chữ viết trên mặt dây chuyền ấy cũng là do cô ấy ngụy tạo. Nhưng như thế thì sao? Bạch Á Tinh chết còn chưa hết tội, Tiểu Hạ làm vậy là một việc tốt.”

“Cho nên mặc dù anh biết sự thật nhưng vẫn cứ che giấu giúp cô ấy?”

“Tôi che giấu giúp cô ấy thì sao?” Lăng Minh Đỉnh vẫn nói với vẻ đầy lý lẽ, “Cô ấy làm như vậy không phải là vì bản thân, cô ấy đều vì tôi!”

“Cô ấy vì anh?”

“Cô ấy không có tư thù gì với Bạch Á Tinh, nếu không phải là vì tôi thì tội gì phải làm như vậy?”

La Phi nhìn Lăng Minh Đỉnh chăm chú một hồi, sau cùng anh khẽ thở dài: “Anh hoàn toàn không hiểu tình hình. Anh có biết chúng ta đang nói gì không?”

“Chẳng phải là nói chuyện Bạch Á Tinh sao?” Lăng Minh Đỉnh ngừng một lát, rồi nhắc La Phi: “Nếu không có Tiểu Hạ giúp, thì anh đã chẳng thể nào có được bản ghi âm đó. Bây giờ anh có thể khôi phục lại chức vị rồi, không lẽ anh muốn truy cứu trách nhiệm của Tiểu Hạ?”

La Phi xua xua ngón tay về phía Lăng Minh Đỉnh: “Anh nhầm rồi. Tôi muốn nói tới chuyện khác, đó là vụ án mưu sát khủng khiếp từ trước tới nay chưa từng có. So với vụ mưu sát đó thì cái chết của Bạch Á Tinh chẳng đáng là gì.”

“Mưu sát?” Lăng Minh Đỉnh hoàn toàn không tin, “Tiểu Hạ sẽ mưu sát ai?”

“Không phải là một đối tượng đặc định nào cả. Cô ấy muốn mưu sát..”, La Phi nói rành từng chữ sau đó: “ một - trăm - triệu người!”

Mưu sát một trăm triệu người? Lăng Minh Đỉnh cảm thấy câu nói này hoang đường đến mức nực cười, ông “Hừ” một tiếng, rồi nói: “Tôi hoàn toàn không hiểu anh đang nói gì!”

La Phi đáp: “Vì thế anh phải kiên nhẫn nghe tôi nói từ đầu.”

Lăng Minh Đỉnh chìa tay, ý bảo: anh nói đi.

“Tôi từng cho rằng anh dùng thôi miên để khống chế Hạ Mộng Dao, nhưng sự thật hoàn toàn ngược lại.” La Phi vừa nói vừa lấy ra hai bức ảnh trong túi áo, “Anh xem cái này trước đi.”

Lăng Minh Đỉnh đón tấm ảnh, nhìn chăm chú. La Phi giải thích: “Cả hai bức ảnh này đều là dấu răng, một bức là dấu răng Hạ Mộng Dao để lại trên miếng phô mai hôm ăn ở nhà hàng đồ Âu. Một bức là vật chứng của vụ án ma cà rồng cắn mặt người, trong hình là vết cắn ở trên cổ của Diêu Bách.”

Đối chiếu hai bức ảnh, Lăng Minh Đỉnh rất dễ dàng hiểu được ngầm ý của La Phi: “Anh muốn chứng minh rằng hai vết răng này là của cùng một người?”

“Từ góc độ của pháp y học, thì phải có đặc trưng vết răng của 8 chiếc răng trở lên mới tiến hành giám định nhân thân. Trong hai bức ảnh này rõ ràng là không đủ, cái chính là vết răng trên cổ của Diêu Bách rất nhẹ, chỉ có đặc trưng một phần của 4 chiếc răng. Vì thế, nếu muốn nói là chứng minh thì không phải, nhưng dấu răng của Hạ Mộng Dao và vết cắn trên cổ Diêu Bách đúng là rất giống nhau, lần đầu tiên nhìn thấy, tôi đã có rất nhiều liên tưởng.”

“Liên tưởng gì? Không lẽ Tiểu Hạ đã hại chết Diêu Bách?” Lăng Minh Đỉnh đưa lại hai bức ảnh vào trong tay La Phi, “Đây đúng là những lời bậy bạ! Bạch Á Tinh đã thừa nhận vụ án đó là do hắn gây ra rồi.”

“Bạch Á Tinh đã nói dối. Thực ra, anh ta chẳng liên quan gì đến chuyện này. Những chi tiết có liên quan đến vụ án mà anh ta nói hoàn toàn có được từ miệng của Trần Gia Hâm. Anh ta đã đào một cái hố để tôi nhảy xuống.”

“Cứ cho là không phải Bạch Á Tinh làm thì cũng không có lý do gì nghi ngờ Tiểu Hạ.” Lăng Minh Đỉnh vẫn không thể nào tán thành suy đoán của La Phi, “Tiểu Hạ luôn ủng hộ tôi, sao cô ấy lại làm ra việc đó?”

Hai vụ án mạng do thôi miên ở Long Châu đã làm chấn động một dạo, sau đó kẻ gây án đã đăng status trên mạng khiến cho mũi nhọn của dư luận đều nhằm vào đại hội các nhà thôi miên. Đúng lúc ống kính của các phóng viên đều chĩa vào Lăng Minh Đỉnh, chính là Hạ Mộng Dao đã đứng ra giải vây giúp cho ông, sau đó cô lại tích cực tiến hành biểu diễn thôi miên, giúp Lăng Minh Đỉnh lấy lại danh dự. Nếu nói những chuyện đó là do Hạ Mộng Dao làm, chẳng phải là mâu thuẫn sao?

La Phi có cách giải thích về điều đó: “Hạ Mộng Dao chính là lợi dụng sự va chạm giữa anh và Bạch Á Tinh. Anh có thể hình dung một chút, nếu như dư luận không gây ra những bất lợi với anh, thì anh có làm những chuyện như biểu diễn thôi miên không?”

Lăng Minh Đỉnh hơi ngây người. Ông đã từng không có cảm tình với cái gọi là biểu diễn thôi miên, vì những cuộc biểu diễn đó thường chứa đựng sự khuếch trương và diễn dịch mà không thể thể hiện được giá trị đích thực của thuật thôi miên. Nếu như không phải sự bức bách của tình thế, đúng là ông sẽ không tham gia những chuyện như vậy.

La Phi lại nói: “Anh thử nhớ lại xem, lúc đầu, ai là người đề nghị tiến hành biểu diễn thôi miên? Là anh, hay là Hạ Mộng Dao?”

Lăng Minh Đỉnh trầm ngâm một lúc rồi nói thật: “Là Tiểu Hạ.”

“Vì thế, tôi dám nói, cô ấy đã khống chế anh từ lâu rồi!” Mắt La Phi sáng rực nhìn Lăng Minh Đỉnh, “Anh nôn nóng tới việc xoay chuyển cục diện, điều đó trở thành tâm huyệt của anh. Hạ Mộng Dao đã tóm được điều này và thôi miên anh. Anh tưởng rằng cô ấy đang ủng hộ anh, nhưng thực ra cô ấy đang mượn sức mạnh của anh để xây dựng nên vũ đài cá nhân?”

Lăng Minh Đỉnh nhớ lại toàn bộ quá trình, đúng là bước nào cũng là do Hạ Mộng Dao chủ động thúc đẩy. Hơn nữa, ngay từ lúc vừa mới học thôi miên cô đã tỏ ra rất giỏi, tại sao lại tin rằng cô ấy là một thiên tài mà không nghĩ rằng cô ấy đã có tuyệt kỹ từ trước nhỉ?

Mặc dù Lăng Minh Đỉnh vẫn chưa thể tiếp thu suy luận đó, nhưng một cảm giác lo lắng bắt đầu len vào trong suy nghĩ của ông.

La Phi nói tiếp với giọng nghiêm trang: “Trai cò đánh nhau, ngư ông đắc lợi. Trai cò ở đây chính là anh và Bạch Á Tinh. Hôm đó tôi đã thấy nghi ngờ về cái chết của Bạch Á Tinh, còn anh đã nghĩ ra dòng chữ viết trên miếng hổ phách kia là của Hạ Mộng Dao, đúng không? Nhưng anh vẫn cứ một mực che giấu cho cô ấy, đúng là trúng chiêu khá sâu! Hừ, anh và Bạch Á Tinh đều là những thủ lĩnh trong giới thôi miên, kết quả lại bị một cô gái đùa giỡn trong tay!”

Nhìn thấy vẻ mặt khó nhìn của Lăng Minh Đỉnh, La Phi cũng cảm thấy câu nói của mình hơi quá. Thế nên anh chuyển sang tự trào: “Nói thật, ngay cả đến tôi cũng bị Hạ Mộng Dao thôi miên. Sức hút thân thiện của cô ấy quá mạnh, nên mọi người đều không đề phòng.” La Phi muốn nói đến lần biểu diễn thôi miên đầu tiên của Hạ Mộng Dao, lúc đó anh đã bị đối phương dẫn dắt và đã có một trải nghiệm hoài cổ hoàn toàn không vui vẻ.

Nghe La Phi nói như vậy, Lăng Minh Đỉnh cũng dần dần nghiệm ra một số điều. Lúc đầu, Chương Minh bị thôi miên ở chợ sáng, Lăng Minh Đỉnh đã dùng đến mấy chữ “khó mà tin nổi” để nói về bản lĩnh của người thôi miên đó. Ông đã nói thẳng rằng kiểu thôi miên ở mức độ khó như vậy đến cả mình cũng không thể làm được, còn người gây ra nó chắc chắn phải có một ưu thế rất đặc biệt nào đó. Bây giờ nghĩ lại, thực lực của Bạch Á Tinh mặc dù rất đáng sợ, nhưng chưa hẳn đã vượt qua mình, còn bản lĩnh của Hạ Mộng Dao mới thật sự khiến người ta nể phục.

La Phi là một người rất khó thôi miên, Bạch Á Tinh muốn ra tay với anh thì cũng phải dày công tạo ra một cái bẫy cực kỳ lớn, còn Hạ Mộng Dao thì có thể nhẹ nhàng thôi miên được anh bằng một buổi biểu diễn tại chỗ. Nguyên nhân chính ở đây hoàn toàn không phải là kỹ xảo cao siêu của Hạ Mộng Dao, mà là ở vẻ xinh đẹp và khí chất của cô.

Trước một cô gái tuyệt đẹp và trong sáng vô cùng như vậy, có mấy người có thể giữ được trận tuyến trong lòng? Mọi người sẽ mở rộng cửa lòng theo bản năng và đón nhận cô vào thế giới tinh thần của mình.

Dân gian có câu tục ngữ: càng xinh đẹp, càng dễ lừa người, cũng là để nói về điều này. Không phải là phép lừa dối của người đẹp cao siêu, mà là mọi người muốn nghe những lời mà người đẹp nói ra. Là một nhà thôi miên, Hạ Mộng Dao có ưu thế bẩm sinh cực lớn ở mặt này.

Vì vậy, La Phi có thể bị cô thôi miên, Bạch Á Tinh bị cô thôi miên, rất nhiều khán giả và fan hâm mộ cũng bị cô thôi miên… đến cả Lăng Minh Đỉnh cũng sớm rơi vào cái bẫy tinh thần mà cô giăng ra.

Mặc dù đã nhận ra những chuyện này, Lăng Minh Đỉnh vẫn muốn biện hộ cho cô gái đó. Ông nói với vẻ cố gắng thoát ra: “Cho dù nói thế nào thì Tiểu Hạ cũng đã giúp tôi chiến thắng một kẻ thù mạnh, hơn nữa sức ảnh hưởng của tôi trong nghề cũng được nâng cao đáng kể. Như thế sao gọi là đùa giỡn được? ít nhất thì cũng là đôi bên cùng có lợi.”

“Cùng có lợi?” La Phi cười lạnh lùng, “Anh nghĩ xem, mục đích của cô ấy là gì?”

“Leo lên sân khấu, trở thành một minh tinh, các cô gái đều có những giấc mơ như vậy.”

“Hạ Mộng Dao không phải là một đứa trẻ.” La Phi trịnh trọng nhắc đối phương, “Cô ấy đã trải qua rất nhiều thứ, những ước mơ của cô ấy cũng vượt qua sự tưởng tượng của anh!”

Lăng Minh Đỉnh hiểu ý của La Phi. Hạ Mộng Dao đã được tái sinh từ bên bờ vực của cái chết, những người như vậy thường có một thế giới nội tâm rất mạnh mẽ. Mấy năm trước cô đã đi khắp trong nam ngoài bắc, tích lũy được rất nhiều kinh nghiệm của đời người. Làm sao cô có thể so sánh với những “cô gái” bình thường?

Lăng Minh Đỉnh chau mày hỏi lại La Phi: “Vậy, anh cho là cô ấy có mục đích gì?”

“Trước hết, chúng ta hãy xem cô ấy đã trải qua những gì. Hôm lần đầu Hạ Mộng Dao mời chúng ta ăn cơm, cô ấy từng nói những gì, anh còn nhớ không?”

“Ồ, tôi nhớ là cô ấy đã tới cái nhà máy đầy mồ hôi và máu đó ở miền nam.”

La Phi gật đầu, nói: “Tuần trước tôi cũng tới nhà máy đó.” Thấy Lăng Minh Đỉnh có vẻ ngạc nhiên, anh bèn giải thích, “Trải nghiệm được kể lại của một người chắc chắn sẽ có ý nghĩa đặc biệt, vì thế muốn hiểu hết được Hạ Mộng Dao, đầu tiên phải nghiên cứu về những trải nghiệm mà cô ấy nhắc đến.”

Lăng Minh Đỉnh nheo mắt: “Anh đã phát hiện ra điều gì ở đó?”

La Phi đáp: “Bắt đầu từ cuối năm kia đến tháng 8 năm ngoái, nhà máy đó lần lượt có 13 công nhân nhảy lầu tự sát. Chuyện này báo chí đã đưa tin và đều nói là do cường độ làm việc ở đó quá lớn, quản lý lại hà khắc, công nhân không thể chịu đựng được áp lực nên sự kiện tự sát mới liên tiếp xảy ra.”

“Đó chính là phát hiện của anh?” Lăng Minh Đỉnh nói với vẻ coi thường, chuyện này ông đã biết từ lâu rồi.

Nhưng La Phi vẫn chưa nói xong, câu tiếp theo mới là trọng tâm.

“Qua điều tra và hỏi thăm, cơ bản tôi đã làm rõ được thời gian cụ thể Hạ Mộng Dao ở đây. Ngày 16 tháng 11 năm kia, cô ấy đã thuê một căn phòng trọ dành cho 1 người ở gần nhà máy, mãi cho tới cuối tháng 8 năm ngoái mới trả phòng và rời đi.”

Điều đó có nghĩa là, thời gian mà Hạ Mộng Dao ở đó trùng khớp với thời gian liên tiếp xảy ra các vụ tự sát ở nhà máy kia. Lăng Minh Đỉnh tất nhiên là hiểu được ngầm ý trong câu nói của La Phi, ông lập tức thay đổi sắc mặt: “Ý của anh là gì?”

La Phi không trả lời mà hỏi lại: “Dùng thuật thôi miên đi vào thế giới nội tâm của đối tượng, thực hiện một sự dẫn dắt nào đó, có khả năng tạo ra hiệu quả khiến đối tượng tự sát không? Hình như Hạ Mộng Dao rất giỏi cách làm này, Chương Minh và Bạch Á Tinh chính là vật hy sinh của cô ấy.”

“Đó đơn thuần là sự suy đoán của anh, đúng là muốn gán tội cho người khác thì thiếu gì lời để nói!” Lăng Minh Đỉnh phản bác một cách kịch liệt, “Tiểu Hạ có lý do gì mà đi hại những người công nhân ở đáy cùng xã hội ấy? Cô ấy đến đó là để làm công tác tư tưởng cho các công nhân, giúp họ lấy lại tinh thần.”

“Vụ tự sát đầu tiên xảy ra vào ngày 7 tháng 12 năm kia, nhưng tới khi giới truyền thông cả nước quan tâm thì đã là sau vụ tự sát thứ 8 xảy ra vào tháng 5 năm ngoái. Hạ Mộng Dao đã tới nơi đó từ tháng 11 năm kia, nếu cô ấy tới làm công tác tư tưởng cho công nhân, vậy thì cũng không loại trừ khả năng cô ấy đã biết trước chuyện đó.”

Lăng Minh Đỉnh không thể nào chấp nhận suy đoán đó về Hạ Mộng Dao, nhưng ông cũng không thể bác bỏ điểm nghi vấn về thời gian trên. Ông chỉ còn biết trừng mắt nhìn La Phi với vẻ tức giận và xấu hổ.

“Anh đừng kích động.” La Phi an ủi đối phương, “Chúng ta hãy tạm gác chuyện đó sang một bên, xem xem trước đó Hạ Mộng Dao đã làm gì.”

Lăng Minh Đỉnh suy nghĩ một lát, rồi nói với vẻ ỉu xìu: “Cô ấy tới Thanh Đảo để hỗ trợ giáo dục, khu Tứ Xuyên xảy ra động đất, cô ấy tới nơi xảy ra sự kiện đó để cứu giúp những người bị thương. Tôi muốn nghe xem anh có thể gán cho cô ấy tội gì đối với hai sự việc này?”

Sự việc ở chỗ động đất, thời gian đã lâu và không thể nào điều tra được, nên tôi cũng không bình luận gì. Có điều, tôi cũng đã tới Thanh Đảo. Tôi đã tìm thấy tổ chức công ích phụ trách liên lạc công tác hỗ trợ giáo dục, sau đó đưa ảnh của Hạ Mộng Dao cho mấy người phụ trách xem, họ lập tức nhận ra ngay.” Câu cuối cùng, La Phi nhấn mạnh: “Thì ra, trong thời gian ở lại đó Hạ Mộng Dao đã từng xảy ra chuyện!”

“Đã xảy ra chuyện gì?” Lăng Minh Đỉnh cảm thấy hơi bất an. Ông vừa muốn lại vừa không muốn nghe về chuyện này.

“Mấy năm trước, Thanh Đảo đã phá được một tổ chức bí mật…”

La Phi vừa nói được nửa câu, Lăng Minh Đỉnh bèn hỏi xen vào: “Ý của anh là…” Ông nói đến nửa chừng lại ngừng lại, dường như rất cân nhắc.

“Chuyện này anh biết rồi à?” La Phi hơi ngạc nhiên. Vụ án đó liên quan đến một số vấn đề nhạy cảm, những thông tin liên quan hoàn toàn không truyền ra bên ngoài. Lăng Minh Đỉnh đã biết được qua con đường nào nhỉ?

Lăng Minh Đỉnh giải thích: “Năm kia tôi đi Mỹ tham gia một cuộc giao lưu học thuật, tôi có nghe các bạn cùng nghề nói đến chuyện đó.”

La Phi “ồ” một tiếng, “Vậy, chắc anh cũng biết, trùm của tổ chức đó đã thông qua biện pháp thôi miên để khống chế các tín đồ.”

Lăng Minh Đỉnh gật đầu, sau đó hỏi thêm: “Tiểu Hạ có liên quan gì đến chuyện này?”

“Năm đó, phía cảnh sát ở Thanh Đảo đã giải cứu một nhóm tín đồ, trong số đó có Hạ Mộng Dao.”

Lăng Minh Đỉnh ngây người một lát, rồi lắc đầu lẩm bẩm: “Không thể thế được! Tiểu Hạ làm sao lại có thể bị bọn người đó mê hoặc được?”

“Anh cảm thấy chuyện này không đúng?”

“Tất nhiên là không đúng!”

“Tại sao?”

“Tổ chức đó tuyên truyền về một kiểu lý luận cứu rỗi thế giới mạt vận, những người bị mê hoặc chủ yếu là những quần chúng trình độ văn hóa thấp, từng nhiều lần gặp trắc trở trong cuộc sống và không còn nhìn thấy tương lai. Họ gửi gắm niềm tin vào một thế giới hư ảo để mong thoát khỏi bể khổ. Tiểu Hạ rõ ràng là không thuộc lớp người này. Hoàn cảnh gia đình cô ấy rất tốt, cô ấy có sự theo đuổi về lý tưởng của mình, không có lý do gì để tin vào học thuyết tà giáo đó.” Lăng Minh Đỉnh nói một hơi đến đây, cuối cùng kết luận: “Nói một cách chuyên môn hơn, cho dù khả năng thôi miên của tên trùm tổ chức đó mạnh đến đâu thì hắn cũng không thể mê hoặc được Tiểu Hạ, vì thế giới tinh thần của Tiểu Hạ không có tâm huyệt để hắn lợi dụng.”

La Phi “ồ” một tiếng, như tán đồng phân tích của đối phương. Sau đó, anh lại nói với giọng dẫn dụ: “Nếu như Hạ Mộng Dao không bị mê hoặc, thì có lẽ việc cô ấy vào tổ chức đó phải có mục đích khác.”

Lăng Minh Đỉnh giật mình, ông dự cảm được cụm từ “có mục đích khác” mới chính là trọng điểm mà La Phi muốn nói tới.

Chuyển hướng chủ đề xong, La Phi lại hỏi Lăng Minh Đỉnh: “Anh có biết tại sao tổ chức đó ở Thanh Đảo bị tan vỡ không?”

Lăng Minh Đỉnh đoán: “Có lẽ là do làm lớn quá?” Thực ra, các loại tổ chức tương tự như vậy có mặt ở hầu hết mọi nơi, nếu như không làm ầm ĩ thì phía cảnh sát cũng chẳng thèm để ý. Nhất là vụ án đó của Thanh Đảo lại liên quan đến vấn đề dân tộc, thì phía cảnh sát lại càng không dễ dàng chuốc lấy phiền phức.

La Phi gật đầu, tiếp đó giải thích kỹ: “Thông thường, những tổ chức như vậy thường lợi dụng tín ngưỡng của các tín đồ để lừa tiền. Nhưng, tên trùm ở Thanh Đảo lại quá táo tợn, hắn dám mê hoặc để tín đồ tự sát, từ đó chiếm đoạt toàn bộ gia sản của người tự sát. Sự việc tan nhà chết người đã có tới mấy vụ, gây ảnh hưởng rất xấu tới xã hội, cho nên phía cảnh sát mới buộc phải ra tay.”

Lại là sự kiện tự sát! Lăng Minh Đỉnh đã lờ mờ nghe ra ý tứ của La Phi, ông nheo mắt lại hỏi: “Anh nghi ngờ Tiểu Hạ là đồng bọn với tên trùm sỏ kia?”

La Phi không trả lời thẳng, anh tiếp tục dẫn dắt suy nghĩ của đối phương: “Anh có nhớ Hạ Mộng Dao đã kể lại những điều trải qua ở Thanh Đảo như thế nào không? Cô ta nói, cô ta đã kết được với những người bạn có cùng chí hướng, những người bạn đó đã giúp cô ta rất nhiều, khiến cô thu hoạch được rất lớn.”

“Đội trưởng La, anh giỏi liên hệ quá chăng?” Lăng Minh Đỉnh lạnh lùng phản bác: “Nếu như người bạn mà Tiểu Hạ nói đúng là trùm sỏ của những tổ chức ấy, thì chẳng cần anh ra tay, cảnh sát Thanh Đảo cũng sẽ không bỏ qua cho cô ấy.”

Nhưng La Phi vẫn cứ tiếp tục liên tưởng: “Có thể, lúc đầu cô ấy không trực tiếp tham gia, cô ấy chỉ là theo học, học thôi miên, học thoại thuật có thể dụ dỗ mê hoặc người ta tự sát!”

Lăng Minh Đỉnh dường như không chịu đựng thêm được nữa: “Anh nói mà không cần bất cứ bằng chứng nào à? Sao lại có thể tùy tiện vu khống cho một cô gái như vậy?”

“Anh muốn có bằng chứng? Vậy thì được. Tôi xin hỏi anh, nếu anh là trùm sỏ của tổ chức đó, anh sẽ thực hiện thôi miên như thế nào để dụ dỗ tín đồ tự sát? Đề nghị anh hãy trả lời nghiêm túc câu hỏi này, coi như đó là một lời thỉnh giáo về học thuật.”

Lăng Minh Đỉnh cân nhắc một hồi, sau đó nói: “Những tín đồ đó đều là những người bất mãn với hiện thực, nên nếu muốn dụ dỗ họ tự sát, biện pháp đơn giản nhất chính là làm cho họ tin rằng còn có một thế giới tốt đẹp hơn. Những người đó sẽ rất vui mà đón nhận giả thiết đó. Sau đó, sẽ lại nói với họ, tự sát chính là cách để đi tới thế giới tốt đẹp đó.”

La Phi mỉm cười, hỏi lại: “Cũng có thể mê hoặc các công nhân ở nhà máy kia bằng biện pháp tương tự chứ?”

Lăng Minh Đỉnh đã hiểu ra ý của La Phi, ông cười lạnh lùng: “Đúng là hoang đường! Những công nhân đó thì có được mấy đồng tiền? Tiểu Hạ cần gì phải tìm cách hại họ để cướp lấy tiền?”

“Cô ấy không phải là vì tiền. Lý tưởng của cô ấy vượt qua giới hạn tiền bạc, kế hoạch của cô ấy cũng lớn hơn tưởng tượng của anh nhiều!” La Phi ngừng một lát, rồi tiếp: “Anh không phát hiện ra sao, mấy lần biểu diễn thôi miên của Hạ Mộng Dao thực ra cũng là tuân theo tư duy mà anh vừa nhắc đến.”

Lăng Minh Đỉnh chớp mắt, trong một chốc không thể nào giải thích được. Biểu diễn thôi miên của Hạ Mộng Dao làm sao có thể cùng một loại với cách thức mê hoặc của tổ chức tà ác kia được?

“Cô ấy luôn dẫn dắt mọi người quay lại quá khứ, nên càng là người hoài cổ thì lại càng chìm đắm trong phần biểu diễn thôi miên của cô ấy.” Nói đến đây, La Phi chuyển giọng, hỏi, “Vậy, những người như thế nào thì sẽ thích hoài cổ?”

Lăng Minh Đỉnh ngây người, câu hỏi này hoàn toàn không cần ông trả lời, chính Hạ Mộng Dao đã từng nói đến.

Hạ Mộng Dao nói: “Những người mất niềm tin, không tìm thấy niềm vui và hy vọng trong hiện thực thì mới thường hoài cổ.

Điều đó ít nhất cũng có thể nói nên rằng, nhóm người mà Hạ Mộng Dao nhằm vào và các tín đồ bị mê hoặc kia có cùng tâm huyệt như nhau.

Nhìn vẻ mặt của Lăng Minh Đỉnh, La Phi biết ông đã hiểu ra phần nào, nên anh nói tiếp: “Tại sao mọi người lại chìm đắm trong đó? Bởi vì họ bất mãn với hiện thực, họ khao khát được làm lại, mà biểu diễn thôi miên của Hạ Mộng Dao lại có thể thỏa mãn cho họ ảo tưởng đó. Chỉ tiếc là, cuối cùng thì cũng phải tỉnh dậy khỏi thôi miên, điều còn lại lúc đó chỉ là cảm giác mất mát, nếu như mãi mãi không tỉnh lại thì sẽ tốt biết bao!”

“Mãi mãi không tỉnh lại?” Lăng Minh Đỉnh ngẫm nghĩ về mấy từ đó, bỗng dưng cảm thấy một cơn ớn lạnh.

La Phi vẫn đang nói: “Việc biểu diễn thôi miên của Hạ Mộng Dao cứ đi sâu dần. Lúc đầu thì dẫn dắt mọi người trở về thời đại học, sau đó là tới thời trung học, rồi đến tuổi thiếu nhi và tuổi ấu thơ. Có thể suy ra rằng, điểm cuối cùng của kiểu hoài cổ đó là sẽ trở về khởi điểm của sự sống. Nếu thêm một bước nữa, thì sao lại không từ bỏ sự sống hiện tại để tất cả trở về với con số không? Đời người sẽ bắt đầu từ như vậy. Tôi nghĩ, đó chính là chương cuối của một loạt lần biểu diễn thôi miên.”

Mắt của Lăng Minh Đỉnh giật giật mấy cái: “Anh cho rằng Tiểu Hạ đã dùng cách đó để mê hoặc các fan của cô ấy tự sát?”

“Đó chính là khái niệm mà những người hoài cổ cần: coi việc tự sát là khởi đầu của một cuộc sống mới.” La Phi nhìn Lăng Minh Đỉnh, rồi anh nói tiếp chậm rãi và bằng một giọng rất đặc biệt: “Tồn tại trong sự tuyệt vọng, chi bằng chết đi trong niềm hy vọng!”

Hai câu cuối cùng thật đặc biệt. Con ngươi trong mắt của Lăng Minh Đỉnh co lại, ông hỏi bằng vẻ cảnh giác: “Những lời này của anh học được từ đâu vậy?”

“Đây là hai câu mà tổ chức đó ở Thanh Đảo dùng để mê hoặc các tín đồ.” La Phi nín thở trong giây lát, rồi nói bằng ngữ khí mạnh hơn, “Đồng thời cũng là lời kết thúc lần biểu diễn thôi miên cuối cùng của Hạ Mộng Dao.”

“Lần cuối cùng?” Lăng Minh Đỉnh có phần ngơ ngác, “Lần nào?”

La Phi xác nhận: “Đó là lần biểu diễn vừa mới kết thúc. Còn có sân khấu nào tốt hơn đây chăng? Hạ Mộng Dao đã phải lao tâm khổ tứ để mong có một cơ hội như vậy.”

Lăng Minh Đỉnh lắc đầu: “Nhưng lúc biểu diễn, Tiểu Hạ hoàn toàn không nói những lời đó.” Ông nhìn chăm chăm vào La Phi, không hiểu tại sao đối phương lại bóp méo sự thật như vậy.

“Cô ấy đã nói, chỉ có điều anh đã không nghe thấy.”

Lăng Minh Đỉnh cảm thấy nực cười: “Sao có thể như vậy được? Tôi đeo tai nghe suốt cả quá trình, không để sót một từ nào!”

La Phi nói với Lăng Minh Đỉnh: “Những lời mà anh nghe thấy không phải là lời trong lúc biểu diễn thực tế, mà là lời trong băng ghi âm khi tập.”

Khi tập đúng là có làm một băng ghi âm dự phòng, nhưng băng ghi âm đó chỉ dùng khi có sự cố. Phần biểu diễn của Hạ Mộng Dao đều bình thường, sao lại phát băng ghi âm đó được? Lăng Minh Đỉnh chau mày, nhưng vẫn không thể giải thích được.

Lúc này, La Phi mới giải thích tường tận: “Chiếc micro mà Hạ Mộng Dao dùng đã được tôi tác động bằng cách cài vào đó một thiết bị ngắt đổi, tôi thao tác qua điều khiển từ xa từ sau sân khấu. Khi khán giả ở hiện trường đeo tai nghe và phần biểu diễn chính thức bắt đầu, tôi bèn chuyển kênh dẫn các khán giả sang chiếc máy phát có băng ghi âm chuẩn bị sẵn. Còn phần lời nói của Hạ Mộng Dao tại hiện trường thì truyền tới một kênh đặc biệt khác, kênh này chỉ có một mình tôi nghe thấy.”

Thì ra là như vậy? Lăng Minh Đỉnh bán tín bán nghi: “Chuyện đó… anh có thể làm được?”

“Tất nhiên là có thể. Những chi tiết về kỹ thuật tạm thời không nói đến nữa. Chỉ cần anh hiểu, những lời mà anh, tất cả khán giả và các nhân viên nghe thấy đều là từ chiếc băng được ghi âm sẵn. Chỉ có một mình tôi nghe thấy lời nói của Hạ Mộng Dao tại hiện trường. Phần biểu diễn cuối cùng và phần luyện tập của Hạ Mộng Dao hoàn toàn khác nhau.” Nói đến đây, La Phi lấy ra một dụng cụ điện tử trông giống như chiếc tai nghe. “Phần ghi âm trong lúc biểu diễn tại hiện trường đây, anh có muốn nghe thử không?”

Sự thật đang ở trước mắt, nhưng Lăng Minh Đỉnh lại cảm thấy một nỗi sợ lạ lùng. Một hồi lâu sau ông mới dốc hết can đảm và gật đầu.

La Phi đưa một chiếc tai nghe khác cho Lăng Minh Đỉnh, tay anh nắm một chiếc điều khiển. Chờ Lăng Minh Đỉnh đeo xong tai nghe, anh mới nhấn nút điều khiển.

Giọng của Hạ Mộng Dao vang lên trong tai nghe, dịu dàng, mềm mại và mang một sức hút đi thẳng vào tim người. Nhưng, những lời đó hoàn toàn là những lời mà Lăng Minh Đỉnh chưa nghe thấy bao giờ. Từ góc độ thôi miên mà nói, mỗi một lời trong đó đều được tính toán rất công phu, tựa như dòng nước suối ấm áp lặng lẽ chảy vào trái tim của người nghe.

Đúng như những lời thuật lại của La Phi, trong 18 phút đó, đầu tiên Hạ Mộng Dao đưa ký ức của mọi người trở về với khởi đầu của sự sống, sau đó thì quán chú một khái niệm: cái chết là sự tái sinh.

“Tồn tại trong sự tuyệt vọng, chi bằng chết đi trong hy vọng!”

Khi nghe thấy lời kết vang lên, phòng tuyến tinh thần của Lăng Minh Đỉnh dường như sụp đổ. Ông gỡ chiếc tai nghe xuống một cách khó khăn, bàn tay run run, không thể nào kìm chế được.

“Bây giờ thì anh biết được âm mưu của cô ấy rồi chứ?” La Phi nói, vẻ rầu rầu, “Nếu lúc đó đoạn ghi âm những lời này truyền đi thì sẽ có một trăm triệu người bị thôi miên, họ sẽ tiếp thu khái niệm “chết là tái sinh” này. Sau đó, những người cảm thấy tuyệt vọng với hiện thực và muốn làm lại sẽ liên tiếp tự sát. Theo thống kê truyền thông, tỉ lệ những người này trong cộng đồng cũng phải tới hơn 10%. Vì thế tôi mới nói, đó là một vụ án mưu sát nhằm tới mục tiêu một trăm triệu!”

“Tại sao? Tại sao cô ấy lại muốn như vậy?” Lăng Minh Đỉnh đau khổ nghiến răng, mặt trắng bệch.

“Anh vẫn còn chưa hiểu mong muốn của cô ấy?” La Phi nhìn Lăng Minh Đỉnh, sau đó anh bắt chước giọng của Hạ Mộng Dao nói: “Tôi mong muốn tất cả mọi người đang sống đều được hạnh phúc.”

Toàn thân Lăng Minh Đỉnh run bắn lên, một cảm giác sợ hãi to lớn đã xô ngã ông, ông phải bám vào tường mới không khuỵu xuống.

Thuật thôi miên của Hạ Mộng Dao sẽ khiến cho một bộ phận người tự sát, bộ phận người này có những đặc trưng đặc định, họ hoài cổ, bất mãn với hiện thực, họ sống không hạnh phúc.

“Tôi mong muốn tất cả những người đang sống được hạnh phúc.”

Mong muốn tốt đẹp đó nếu đổi một cách nói khác thì trong nháy mắt sẽ trở nên tàn khốc vô cùng:

“Hãy để cho tất cả những người bất hạnh đều chết đi.”

Đó chính là ước mơ đời người lớn nhất mà nhiều năm nay Hạ Mộng Dao luôn theo đuổi.

Lăng Minh Đỉnh cảm thấy như có một tảng đá lớn đè lên ngực khiến ông nghẹt thở. Ông bám vào tường để nôn, nhưng chẳng nôn ra được gì. Một hồi lâu sau, ông mới khó khăn thốt ra được mấy từ: “Là tôi đã hại cô ấy…”

La Phi thở dài, nói: “Cuối cùng anh đã hiểu ra rồi.”

Đúng vậy, tất cả đều rất rõ ràng, sao không hiểu được?

Ba năm trước, bên bờ sông Vận Hà. Lần đầu tiên Lăng Minh Đỉnh và Hạ Mộng Dao gặp nhau.

Là một y tá ở buồng bệnh chăm sóc đặc biệt, Hạ Mộng Dao đã không cứu được những sinh mạng cận kề bên cái chết. Tâm hồn cô dần dần bị vực xoáy đau khổ nhấn chìm và cuối cùng hình thành một tâm huyệt sâu thăm thẳm. Cô không thể nào gạt bỏ được áp lực đó, cô tới bên bờ sông, định kết thúc cuộc sống của mình.

Chính Lăng Minh Đỉnh đã cứu cô, ông đã dựng lên một tâm cầu trên tâm huyệt của cô.

“Cái chết không có nghĩa là sự kết thúc, mà là một sự mở đầu mới. Đối với những người ngày ngày vật lộn với nỗi đau đớn bệnh tật, thì cái chết chính là sự giải thoát. Vì vậy, em không cần phải đau buồn và tự trách mình vì cái chết của bệnh nhân. Họ rời xa thế giới này, cái mà họ mất đi chỉ là nỗi đau khổ. Họ sẽ tới một thế giới khác, thế giới đó tràn đầy niềm hy vọng mới.”

Lăng Minh Đỉnh đã dùng những lời nói đó để thôi miên cô. Ông không thể ngờ được rằng, hạt mầm mà lúc đầu ông gieo xuống, sau mấy năm đã trở thành một cây đại thụ sum suê có thể che được ánh mặt trời.

“Anh đã cứu cô ấy và cũng chính là người hại cô ấy.” La Phi bắt đầu tổng kết bằng một giọng rất phức tạp, “Mặc dù tâm cầu đã được dựng lên, nhưng tâm huyệt vẫn cứ tồn tại. Trong con mắt của Hạ Mộng Dao, thế giới này có quá nhiều đau khổ. Mặc dù đã rời xa khu chăm sóc bệnh nhân đặc biệt, nhưng hàng ngày cô ấy vẫn nhìn thấy rất nhiều người không hạnh phúc, không như ý. Cô ấy muốn giúp đỡ họ, cô ấy hy vọng thế giới này chỉ có nụ cười, không có đau thương. Hiệu quả của việc anh thôi miên cô ấy rất mạnh, khiến cho tư duy của cô ấy đã đi tới một định kiến. Cô ấy tin rằng cái chết là một điểm khởi đầu tràn đầy hy vọng, những con người bất hạnh đó đều nên có một cơ hội để bắt đầu lại. Đây vốn dĩ chỉ là một ảo tưởng, nhưng chuyến đi tới Thanh Đảo đã cho Hạ Mộng Dao một cơ hội thực hiện ảo tưởng. Cô học thoại thuật thôi miên của tà giáo, dùng nó dẫn dụ những người đau khổ đi đến cái chết. Ở nhà máy đầy mồ hôi và máu phương nam, 13 công nhân đáy cùng khốn khó đã vì thế mà nhảy lầu tự sát. Chuyện đó đã làm mất của Hạ Mộng Dao gần một năm trời, cô ấy cảm thấy hiệu suất như vậy là quá thấp, muốn giúp được cho nhiều người hơn nữa thì cần phải xây dựng một kế hoạch to lớn hơn.

Thế là Hạ Mộng Dao đến Long Châu, cô ấy muốn mượn đại hội các nhà thôi miên để tạo ra một sân khấu cho mình. Hai vụ án mạng của Diêu Bách và Chương Minh đều xảy ra dưới bàn tay của cô ấy. Hạ Mộng Dao đã giúp cho hai con người không được như ý này thực hiện giấc mơ của cuộc đời. Cô cảm thấy đó cũng là một cách thức theo đuổi hạnh phúc. Điều thất bại duy nhất ở đó là việc Diêu Bách tấn công Hồ Hữu Đông, chuyện này hoàn toàn nằm ngoài kế hoạch của Hạ Mộng Dao. Cô ấy cảm thấy rất áy náy về việc bị thương nặng của một người vô tội, nên mới chủ động chăm sóc và giúp đỡ cho Hồ Hữu Đông.

“Tiếp đó, cô ấy đăng dòng status đó trên mạng, mục đích là để hướng cho đám đông tấn công anh. Trong lúc anh nôn nóng với việc xoay chuyển tình thế để lấy lại hình ảnh trong giới chuyên môn, anh sẽ chấp nhận đề nghị dạ hội biểu diễn thôi miên như mong muốn của cô ấy.

Sự xuất hiện của Bạch Á Tinh là nằm ngoài kế hoạch của Hạ Mộng Dao, nhưng biến cố đó hoàn toàn giúp cô ấy tát nước theo mưa. Trước áp lực của Bạch Á Tinh, anh đã coi Hạ Mộng Dao như cái phao cứu mạng duy nhất, anh đã tập trung toàn bộ sức lực và tiền của để tạo vỏ bọc cho cô ấy. Hình ảnh “nữ thôi miên xinh đẹp” nhanh chóng trở nên hot trên cả nước, Hạ Mộng Dao từng bước tiến gần tới sân khấu lớn trong mơ ước của cô ấy.

Sau khi Nhạc Phi xuất hiện, Hạ Mộng Dao ý thức được rằng kế hoạch của mình sẽ thành công ngay trước mắt. Cô ấy không muốn Bạch Á Tinh chặn ngang đường, liền chớp lấy cơ hội thôi miên Bạch Á Tinh, và dẫn dụ để đối phương đi đến cái chết. Trong suy nghĩ của cô ấy, đó vừa là sự cứu rỗi cho cuộc đời đau khổ của Bạch Á Tinh, vừa là sự trả ơn đối với anh.

Cuối cùng, Hạ Mộng Dao đã bước lên một sân khấu khổng lồ, cô ấy có cơ hội thực hiện thuật thôi miên của mình đối với một trăm triệu người, còn số người trực tiếp bị tác động đến tâm huyệt cũng có tới mấy chục triệu người. Nếu kế hoạch của cô ấy trót lọt, thì đó sẽ là một vụ án mưu sát khủng khiếp nhất chưa từng có trong lịch sử.”

Lăng Minh Đỉnh mỉm cười đau khổ nghe đến hết, ông biết là mình đã bị cuốn vào một kế hoạch giết người vô cùng tàn khốc. Hơn nữa, xuất phát điểm của kế hoạch này lại bắt đầu từ thế giới nội tâm vô cùng từ bi của một cô gái.

Chỉ có một chuyện ông vẫn chưa hiểu.

“Anh đã sớm đoán được kế hoạch của cô ấy, đúng không?” Lăng Minh Đỉnh nhìn La Phi và hỏi, “Tại sao anh lại không ngăn lại từ trước? Tại sao lại để cô ấy vẫn lên sân khấu ấy?”

“Vì cái này.” La Phi giơ chiếc băng ghi âm hiện trường lên, “Vì tính chất phạm tội của thôi miên rất khó tìm ra dấu vết, nếu không có bằng chứng trực tiếp nhất này, thì tất cả những phân tích của tôi đều trở thành sự suy đoán.”

“Bằng chứng?” Lẳng Minh Đỉnh hít một hơi sâu rồi hỏi: “Anh nhất định phải bắt cô ấy à?”

La Phi gật đầu: “Nếu chỉ ngăn chặn cô ấy thì chẳng có ý nghĩa gì. Lần này cô ấy thất bại, thì lần sau sẽ tìm cách thức khác. Muốn ngăn ngừa hậu họa triệt để thì buộc phải để cô ấy chịu sự chế tài của luật pháp.”

“Nhưng cô ấy không phải là tội phạm.” Lăng Minh Đỉnh kêu lên, “Cô ấy chỉ là một bệnh nhân!”

“Là tội phạm hay bệnh nhân, đến lúc đó sẽ do tòa án phán quyết.”

“Hãy giao cô ấy cho tôi, tôi sẽ chữa khỏi cho cô ấy.” Lăng Minh Đỉnh đổi giọng cầu khẩn, “Nếu như không chữa khỏi thì tôi sẽ giao lại cho anh xử lý, được không?”

La Phi trầm ngâm một lát, có một số điều anh giấu trong lòng từ lâu, bây giờ có lẽ đã đến lúc phải nói cho rõ.

“Anh vẫn chưa tỉnh ngộ à? Thuật trị liệu tâm cầu của anh thất bại rồi! Anh đã hại chết vợ mình, bây giờ Hạ Mộng Dao cũng lại đi đến bước ấy.” La Phi nhìn thẳng vào mắt Lăng Minh Đỉnh, “Tôi làm sao có thể giao cô ấy cho anh được?”

Lăng Minh Đỉnh rên lên đau khổ, ông khom người, dường như mất đi toàn bộ sức lực.

La Phi tỏ ra thương hại, anh đưa tay vỗ lên vai đối phương, định nói gì đó nhưng rồi cuối cùng lại thôi.

Một hồi lâu sau, Lăng Minh Đỉnh lấy lại sức, ông ngẩng đầu lên, đưa ra yêu cầu cuối cùng: “Đưa cô ấy về Long Châu, đừng giao cho cảnh sát tỉnh.”

Phần biểu diễn của Hạ Mộng Dao diễn ra trên tỉnh, nhưng trước đó ở Long Châu cũng đã từng xảy ra ba vụ án mạng, vì vậy mà cảnh sát ở hai nơi này đều có trách nhiệm xử lý. Có điều, La Phi cũng cảm thấy để cô ở trong tay mình thì yên tâm hơn, ngoài ra một số bí mật mà Bạch Á Tinh để lại cũng cần phải tìm ở chỗ cô nên anh gật đầu chấp nhận đề nghị của Lăng Minh Đỉnh.

04.

Khi Hạ Mộng Dao bước lên xe, vẻ mặt của cô bình thản và thỏa mãn. Cô tưởng rằng kế hoạch của mình đã thành công, cô hoàn toàn không sợ sự hiểu lầm của người đời, cô cũng sẵn sàng đón nhận bất cứ sự trừng phạt nào.

Chỉ cần có thể làm cho thế giới này càng tốt đẹp hơn, thì mọi thứ đều rất đáng.

Xe đã nổ máy nhưng vẫn chưa chạy. Ở buồng lái, Lăng Minh Đỉnh đưa mắt nhìn cô qua chiếc gương chiếu hậu, một hồi lâu sau dường như đã đi đến một quyết định nào đó ông mới bất ngờ nhấn ga. Trong tiếng rú của động cơ, chiếc xe lao vọt vào màn đêm mênh mông.

Ngồi ở ghế phụ, La Phi nhận ra hướng mà chiếc xe đang lao tới không phải là hướng ra khỏi thành phố, nên anh hỏi: “Đi đâu thế?”

Lăng Minh Đỉnh không trả lời, mà chỉ chăm chú vào việc lái xe. Chừng 20 phút sau, chiếc xe tiến vào cổng bệnh viện nhân dân tỉnh. Lăng Minh Đỉnh đỗ xe xong, quay sang nói với Hạ Mộng Dao: “Xuống xe đi, tôi sẽ đưa em tới một nơi.”

Hạ Mộng Dao hoàn toàn không biết Lăng Minh Đỉnh muốn làm gì, nhưng cô vẫn rất nghe lời. Trong lòng cô, Lăng Minh Đỉnh là một người thầy vĩ đại, cô tin tưởng bất cứ chuyện gì mà ông làm.

La Phi cũng xuống xe. Trong lòng anh rất thắc mắc, nhưng vẻ mặt Lăng Minh Đỉnh vô cùng nghiêm nghị khiến anh không tiện hỏi.

Lăng Minh Đỉnh đi trước dẫn đường, ba người vào trong thang máy. Một lát sau, thang máy dừng ở tầng 7, phía trước có một cánh cửa lớn đóng chặt, trên cửa có đề ba chữ “Phòng cấp cứu”. Ở khu vực chờ đợi có chừng mười người, có già có trẻ, có nam có nữ, nhưng vẻ mặt ai cũng buồn bã, lo lắng.

“Chúng ta chờ ở đây một lát.” Lăng Minh Đỉnh khẽ nói một câu, rồi sau đó tìm một góc vắng và ngồi xuống. La Phi và Hạ Mộng Dao lần lượt ngồi xuống hai bên ông.

Mười người đằng kia hoàn toàn không để ý gì đến ba vị khách không mời mà đến này, vì tâm trí của họ đều dồn vào phía trong sau cánh cửa đóng kín. Không cần phải nói cũng có thể biết được rằng một người vô cùng thân thiết của họ đang trải qua thử thách giữa sự sống và cái chết ở phía sau cánh cửa khép chặt kia.

Một lát sau, La Phi không nén được bèn ghé tai hỏi Lăng Minh Đỉnh: “Chuyện gì vậy?”

“Tôi có một người bạn làm bác sĩ điều trị ở đây. Một giờ trước tôi gọi điện cho anh ấy. Anh ấy nói đang cấp cứu cho một bệnh nhân rất nặng, khả năng sống sót của bệnh nhân đó rất thấp.” Mặc dù trả lời La Phi, nhưng khi nói ánh mắt của Lăng Minh Đỉnh lại nhìn về phía Hạ Mộng Dao.

La Phi giật mình. Không lẽ Lăng Minh Đỉnh vẫn chưa chịu từ bỏ, vẫn định tiến hành trị liệu tâm lý gì đó đối với Hạ Mộng Dao? Nếu vậy, thì sẽ chờ xem kết quả thế nào. Song, cho dù thế nào thì mình cũng sẽ không từ bỏ lập trường giao Hạ Mộng Dao cho cơ quan tư pháp.

Lại hơn một nửa tiếng nữa trôi qua, cuối cùng cánh cửa phòng cấp cứu cũng đã mở ra. Một bác sĩ đi ra, mấy người nhà bệnh nhân vội chạy ra đón. Bác sĩ kia khẽ nói câu gì đó, lập tức người phụ nữ trung niên phía trước bật khóc, rồi từ từ ngã vật ra mặt đất.

Một thanh niên nam ở phía sau cúi xuống ôm lấy người phụ nữ đó, hai người cùng ôm nhau mà khóc, vẻ đau thương của họ nhanh chóng lan ra, những người khác hoặc là đấm ngực hoặc là khóc theo. Trong chốc lát, cả khu chờ đợi chỉ còn tiếng khóc than rền rĩ.

Hạ Mộng Dao mở to mắt, nhìn cảnh tượng đau buồn đó mà lòng đau như cắt.

Tiếng của Lăng Minh Đỉnh chợt vang lên bên tai cô: “Với người đã chết, cái chết đối với họ có thể là một sự giải thoát. Nhưng trong lòng của người thân và bạn bè họ thì đó là một sự ly biệt đau khổ nhất.”

Toàn thân Hạ Mộng Dao bất chợt run lên như bị một cú sốc vô cùng to lớn.

Lăng Minh Đỉnh vẫn thì thầm: “Lấy sự giải thoát cho một người để đổi lấy sự đau khổ của nhiều người khác, đó là hạnh phúc mà em theo đuổi sao?”

Hạ Mộng Dao không có lời nào để đáp lại. Một hồi lâu sau, hai hàng nước mắt từ khóe mắt cô từ từ lăn xuống.

05.

Chiếc xe một lần nữa lại rời đi, lần này thì là chạy trên con đường ra khỏi thành phố.

Hạ Mộng Dao ngồi nghiêng người ở ghế sau, hai mắt cô nhắm lại như ngủ. Ngày hôm nay cô đã trải qua quá nhiều thứ, dù là về thể xác hay tinh thần cũng đã quá mệt mỏi.

La Phi nhìn lên chiếc khánh bình an treo trước mặt một hồi lâu, trong lòng bộn bề bao ý nghĩ.

Khi chiếc xe chạy vào đường cao tốc khu vực ngoài thành phố, La Phi hỏi Lăng Minh Đỉnh: “Tại sao anh lại như vậy?”

“Thuật trị liệu tâm cầu đã thất bại, vậy thì dùng liệu pháp bạo phá thôi. Tôi đã tự tay phá hủy tâm cầu đó,” Lăng Minh Đỉnh ngừng một lát, dường như ông đang lấy can đảm để nói ra câu tiếp theo, “Tiếp sau đây nếu không phải là tái sinh thì sẽ là hủy diệt!”

Trong lòng La Phi rất buồn. Anh không sao quên được vẻ mặt của Hạ Mộng Dao lúc ở ngoài phòng cấp cứu, đó là một sự tuyệt vọng đến cùng cực. Thậm chí anh còn thấy đôi chút đồng cảm với cô, sau khi trụ cột tinh thần bao nhiêu năm nay sụp đổ, cô sẽ đối diện với cuộc sống hiện tại như thế nào?

Nhưng, đó chẳng phải là cốt lõi của liệu pháp bạo phá ư? Dùng biện pháp cực đoan nhất để cho tâm huyệt bộc lộ triệt để, dồn nó đến đường cùng để đổi lấy sự tái sinh sau này.

Hạ Mộng Dao phải vượt qua được cửa ải này thì cô mới trở lại là một người bình thường.

“Phía trước không còn đèn đường nữa. Anh nhìn đường giúp tôi.” Tiếng của Lăng Minh Đỉnh cắt ngang suy nghĩ của La Phi. La Phi tập trung tinh thần chăm chú nhìn về phía trước đầu xe.

Lúc này đã là gần 3 giờ sáng, đó là khoảng thời gian cơ thể mệt mỏi nhất. Đường vốn dĩ đã khó đi, La Phi ngồi ở ghế phụ có nhiệm vụ nhìn đường giúp cho Lăng Minh Đỉnh.

Gần sáng, xe trên đường cao tốc thưa thớt, nhìn chỉ thấy ranh giới đường dài hun hút. Những hình ảnh đơn điệu dường như cũng có tác dụng thôi miên, La Phi cảm thấy tư duy của mình đang dần dần ngưng lại.

Chiếc khánh bình an treo ở đầu xe cứ đung đưa theo chiếc xe. Khi qua một chỗ ngoặt, nó văng nghiêng khiến tua dài của nó lướt qua mắt La Phi.

La Phi nhắm mắt lại theo bản năng, đúng lúc đó lại nghe thấy tiếng của Lăng Minh Đỉnh: “Buồn ngủ thì cứ ngủ đi.”

La Phi không sao cưỡng lại được cơn buồn ngủ, anh thiếp đi lập tức.

Không biết bao lâu sau, một tiếng động khiến La Phi giật mình tỉnh lại, dường như có vật gì đó nặng đã rơi xuống nước.

La Phi mở mắt ra, nhận ra là chiếc xe đã xuống khỏi đường cao tốc và đang đỗ ở một chỗ nào đó của thành phố. Không thấy Lăng Minh Đỉnh và Hạ Mộng Dao đâu.

La Phi vội mở cửa bước xuống xe, đi đến bến một mái thủy tạ, bên ngoài thủy tạ là dòng sông cuồn cuộn. Anh nhanh chóng nhận ra, đó là dòng sông Vận Hà của Long Châu, mái thủy tạ bên bờ sông này là nơi mà Hạ Mộng Dao và Lăng Minh Đỉnh quen nhau lần đầu.

Đưa mắt nhìn, thấy Lăng Minh Đỉnh đang đứng ngấy người một mình phía sau hàng lan can.

La Phi đi nhanh về phía đó, rồi hỏi: “Sao thế? Hạ Mộng Dao đâu?”

Lăng Minh Đỉnh không nói, ông vẫn cúi xuống nhìn nước sông phía dưới hàng lan can, vẻ mặt buồn đau vô tận.

Lăng Minh Đỉnh nhìn theo ánh mắt ông, trên mặt nước vẫn còn lại những vòng gợn sóng. Anh chợt nhận ra điều gì đó: “Hạ Mộng Dao nhảy xuống sông rồi ư?”

Lăng Minh Đỉnh quay lại, buồn bã đáp: “Tái sinh hay hủy diệt, cô ấy đã đưa ra sự lựa chọn.”

La Phi cúi người xuống hàng lan can. Dưới chân, dòng nước cuồn cuộn chảy. Trong thời tiết như thế này, cứ cho rằng Hạ Mộng Dao biết bơi thì cũng sẽ nhanh chóng chết vì cóng.

Lăng Minh Đỉnh thở dài, sau đó nhìn vào mắt La Phi, chậm rãi nói: “Đối với cô ấy mà nói, đó có lẽ là nơi trở về tốt nhất.”

La Phi im lặng không nói. So với chế tài của pháp luật, đây không biết có phải là một kết cục mà anh thích hơn không?

Lăng Minh Đỉnh chìa tay ra với La Phi: “Chiếc băng ghi âm đó đâu? Anh vẫn còn thấy cần thiết phải giữ nó lại sao?”

Người đã chết rồi, bằng chứng còn có tác dụng gì nữa? La Phi lấy chiếc băng ghi âm đó ra, ngoan ngoãn đưa cho Lăng Minh Đỉnh. Lăng Minh Đỉnh vung tay, ném xuống dòng sông.

“Trả lại cho cô ấy, đó là mong ước lớn nhất khi còn trên đời của cô ấy.” Lăng Minh Đỉnh nói xong, quay người bước ra khỏi thủy tạ.

La Phi quay đầu lại hỏi: “Anh định đi đâu?”

“Rời xa thành phố này, đến một nơi không ai tìm thấy được.” Lăng Minh Đỉnh vừa nói vừa ngồi vào buồng lái, động cơ xe nhanh chóng vang lên. Trước khi rời đi, ông hạ cửa kính xe xuống, nói to với La Phi lúc đó vẫn đang ngây người choáng váng: “Về ngủ một giấc đi, tất cả rồi sẽ lại tốt thôi!”

La Phi vẫn chưa sao bình tĩnh trở lại. Anh ngẩng đầu lên, ở phía chân trời xa xa, một tia nắng sớm đang xuyên qua đám mây.

« Lùi
Tiến »