Nhà thôi miên tà ác tập 02

Lượt đọc: 3441 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
01

Tiêu Tập Phong vốn là giáo viên tư vấn tâm lý ở bệnh viện của trường đại học Long Châu. Mấy năm gần đây, mọi người ngày càng coi trọng vấn đề tâm lý, xã hội cũng bắt đầu có nhu cầu tư vấn tâm lý, vì vậy Tiêu Tập Phong liền ra ngoài mở Trung tâm tư vấn tâm lý An Viễn.

7 năm trước, Tiêu Tập Phong đăng ký tham gia một lớp tập huấn thôi miên, giáo viên giảng dạy chính là Lăng Minh Đỉnh. Tiêu Tập Phong hoàn toàn tán đồng với lý thuyết “tâm cầu” mà Lăng Minh Đỉnh đưa ra, từ đó ông ta bắt đầu áp dụng kĩ thuật điều trị thôi miên vào việc tư vấn và điều trị tâm lý lâm sàng.

Năm ngoái, Hạ Mộng Dao liên tục tổ chức mấy buổi biểu diễn thôi miên ở Long Châu, gây ra một cơn sốt thôi miên. Lượng bệnh nhân đến trung tâm tư vấn tâm lý An Viễn cũng nhờ đó mà tăng lên gấp bội. Tên tuổi của Tiêu Tập Phong trong giới cũng vụt sáng, nghiễm nhiên trở thành bác sĩ điều trị tâm lý hàng đầu ở thành phố Long Châu.

La Phi và Tiểu Lưu đến ngôi nhà hai tầng nhỏ nằm tiên đường Phúc Đạt, trên tấm biển ở cửa ghi rõ thời gian mở cửa là từ 9 giờ sáng. Lúc này vừa qua 8 giờ rưỡi, trung tâm tư vấn vẫn chưa mở cửa đón khách.

Qua cánh cửa kính khép hờ, La Phi nhìn thấy bên trong đã có người hoạt động, liền đẩy cửa bước vào.

Một người phụ nữ khoảng chừng hơn 30 tuổi đang lau dọn. Tiểu Lưu bước đến hỏi: “Chị cho hỏi, chủ nhiệm Tiêu Tập Phong có ở đây không?”

“Chủ nhiệm Tiêu còn chưa đi làm đâu,” người phụ nữ mỉm cười đáp, “tôi là Thẩm Huệ, trợ lý của ông ấy.”

Tiểu Lưu lại hỏi: “Thế khi nào thì ông ấy đến?”

“Chắc là sắp đến rồi.” Thẩm Huệ ngẩng đầu lên nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường, cô hỏi lại Tiểu Lưu, “Hai vị có hẹn trước không?”

Tiểu Lưu lắc đâu: “Không.”

“Thế thì các anh hẹn lịch đã nhé. Hôm nay lịch khám cho bệnh nhân của chủ nhiệm Tiêu đã kín rồi, các anh phải ngày mai.” Thẩm Huệ nhún vai, vẻ mặt tỏ ý xin lỗi.

“Chúng tôi không đến để khám bệnh,” Tiểu Lưu giải thích, “chúng tôi là cảnh sát.”

“Cảnh sát?” Thẩm Huệ rướn mày ngạc nhiên. Cô nhìn hai người trước mắt, vì không đoán được mục đích đến của đối phương, cũng không biết nên nói gì. Đúng lúc này lại có một người đẩy cửa bước vào. Nhìn thấy người này, Thẩm Huệ liền thở phào nhẹ nhõm, cô gọi: “Chủ nhiệm Tiêu, ông đến thật đúng lúc, ở đây có hai cảnh sát muốn gặp ông.”

La Phi và Tiểu Lưu quay đầu lại, nhận ra người vừa bước vào quả nhiên là Tiêu Tập Phong. So với đặc điểm trong tấm ảnh, sự thay đổi lớn nhất của ông ta là đã húi trọc đầu, nhưng như thế lại không thấy hói đầu nữa, trông trẻ hơn rất nhiều.

Tiêu Tập Phong cũng đang quan sát La Phi và Tiểu Lưu, giây lát sau, ông ta điềm tĩnh bảo trợ lý của mình: “Hủy toàn bộ lịch hẹn sáng nay đi, thông báo cho họ đến vào ngày mai.”

“Dạ?” Thẩm Huệ có vẻ không chắc chắc lắm, “Hủy toàn bộ lịch hẹn buổi sáng ạ?”

“Hủy toàn bộ. Nói chuyện cẩn thận với họ, nếu mai đến, phí tư vấn được giảm 20%.” Dứt lời, Tiêu Tập Phong vẫy tay gọi La Phi và Tiểu Lưu, “Phòng làm việc của tôi ở trên tầng, mời các anh đi theo tôi.”

Văn phòng trên tầng rộng rãi sáng sủa. Một bộ bàn ghế làm việc được kê ở sát cửa sổ dạng lồi phía nam, bên cạnh là một chiếc tủ sách, nhét đầy các loại sách chuyên ngành và tư liệu về bệnh nhân. Phía trước bàn làm việc là khu tư vấn điều trị, hai chiếc ghế đơn được kê đối diện với nhau. Trong đó chiếc ghế to hơn trông giống như ghế ngồi ở khoang thượng hạng trên máy bay, có nút bật tắt, có thể điều chỉnh thành tư thế nằm, chiếc ghế này hiển nhiên là được chuẩn bị cho bệnh nhân đến điều trị, còn chiếc ghế đối diện là chỗ ngồi của bác sĩ tâm lý.

Tiêu Tập Phong mời hai người ngồi, để chiếc cặp tài liệu mang bên mình xuống bàn, rồi cầm một chiếc bình đun nước ra bồn lấy nước.

Tiểu Lưu muốn nhường chiếc ghế nằm dễ chịu cho La Phi, nhưng La Phi lắc đầu, anh ngồi xuống trước ở chiếc ghế làm việc phía đối diện.

Tiêu Tập Phong đun nước, ông ta quay lại nhìn một cái rồi nói: “Cảnh sát La, trông anh rất mệt mỏi, có lẽ nên cảm nhận chiếc ghế nằm một chút.”

Nhưng La Phi nói: “Không được thoải mái quá, tôi phải giữ cho đầu óc tỉnh táo.”

Tiêu Tập Phong xòe tay, ra hiệu La Phi cứ tùy ý, sau đó ông ta bước tới ngồi xuống chiếc ghế phía sau chiếc bàn làm việc.

“Chủ nhiệm Tiêu, trước đây chúng ta đã từng gặp nhau phải không?” La Phi bắt đầu bằng câu hỏi đó, vì anh còn chưa tự giới thiệu, nhưng đối phương đã gọi ra họ tên của anh.

Tiêu Tập Phong mỉm cười, đáp: “Chưa từng gặp trong thực tế.”

Chưa từng gặp trong thực tế? La Phi suy ngẫm về ngầm ý trong câu nói đó, anh phỏng đoán: “Anh thấy thông tin về tôi ở đâu?”

“Không,” Tiêu Tập Phong nói, “tôi đã gặp anh trong thế giới tinh thần của một người khác.”

Thế giới tinh thần? La Phi cau mày, trong chốc lát không thể đoán được ra “một người khác” là ai.

Tiêu Tập Phong gợi ý: “Tối hôm qua đã có cảnh sát đến nhà tôi. Anh ta nói với tôi, đội trưởng đội Cảnh sát hình sự Long Châu La Phi và trợ lý Lưu Đông Bình sẽ nhanh chóng đến gặp tôi. Còn trong hai anh, ai là đội trưởng, ai là trợ lý, tôi nhìn một cái là nhận ra ngay.”

Hóa ra là như vậy, thảo nào ông ta không hề ngạc nhiên khi thấy cảnh sát đến, hơn nữa còn biết chính xác danh tính của La Phi. Có điều vị cảnh sát đến trước họ là ai? La Phi nhìn Tiểu Lưu vẻ nghi hoặc, không lẽ anh chàng này sốt ruột quá, tự ý cử trinh sát đi?

Tiểu Lưu ngơ ngác lắc đầu, ý bảo mình không liên quan đến chuyện này.

Thế thì là ai? La Phi suy nghĩ giây lát, bỗng một một ý nghĩ nảy ra trong đầu, anh hỏi: “Không lẽ là Chu Tư Tuấn?”

Tối hôm qua trước khi ăn cơm, Tiểu Lưu gọi điện thoại cho Chu Tư Tuấn, hỏi xem Triệu Lệ Lệ có tìm thấy con chó bị mất trên chiếc xe tải không. Chu Tư Tuấn nói không biết gì về chuyện này. Không biết chừng sau đó anh ta đã chủ động điều tra việc này? Nếu muốn điều tra, manh mối duy nhất cũng chỉ có thể bắt đầu từ người lái xe tải. Cứ dò theo thân cây để tìm quả như vậy, cuối cùng tất nhiên sẽ tìm ra được chỗ của Tiêu Tập Phong.

“Chính là người này.” Tiêu Tập Phong xác thực phỏng đoán của La Phi rồi lại nói, “Anh ta là cảnh sát giao thông nhỉ? Có điều hôm qua lúc đến gặp tôi, anh ta lại xưng là người của đội cảnh sát hình sự.”

La Phi cảm thấy rất khó hiểu. Chu Tư Tuấn là cảnh sát giao thông, vốn không tham gia điều tra vụ án, tại sao lại phải mạo danh là cảnh sát hình sự? Nếu chỉ là để trả lời câu hỏi của Tiểu Lưu, thì cũng tích cực quá nhỉ?

La Phi hỏi liền hai câu: “Anh ta gặp ông để làm gì? Còn nữa, sao ông biết thực chất anh ta là cảnh sát giao thông?”

Tiêu Tập Phong đáp: “Khi gặp tôi, anh ta đưa ra một tấm thẻ cảnh sát. Anh ta không mở tấm thẻ ra, chỉ cho tôi xem bìa ngoài, đồng thời anh ta tự giới thiệu họ tên, nói mình là Vương Quân, ở đội cảnh sát hình sự. Anh ta cầm tấm thẻ cảnh sát ở tay phải, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía bên trái. Điều đó cho thấy bề ngoài anh ta giơ thẻ cảnh sát ra cho tôi xem, nhưng trong tiềm thức lại muốn thu hút sự chú ý của tôi về phía khác. Ngôn ngữ cơ thể mâu thuẫn như vậy đủ để chứng minh là anh ta đang nói dối.”

“Ồ?” La Phi nheo mắt chăm chú quan sát đối phương, “Ông có nghiên cứu về những biểu hiện nhỏ qua nét mặt?”

Tiêu Tập Phong khinh khỉnh nói: “Đối với một người là bác sĩ tư vấn tâm lý, đó là kĩ năng nghề nghiệp cơ bản nhất.”

“Ông lật tẩy chuyện nói dối của anh ta ngay lúc đó à?”

Tiêu Tập Phong lắc đầu hỏi lại: “Tại sao tôi phải lật tẩy anh ta? Sau khi tôi lật tẩy, anh ta cũng không chắc sẽ nói thật, tôi có thể xử lý bằng biện pháp chuyên nghiệp hơn.”

“Biện pháp chuyên nghiệp hơn? Ý ông muốn nói là… Thôi miên?”

“Đúng thế, tôi đã sử dụng biện pháp thôi miên đối với anh ta.” Tiêu Tập Phong dừng lại giây lát, sau đó bắt đầu kể lại tường tận cả quá trình: “Lúc đó tôi mời anh ta vào phòng ngồi, chúng tôi ngồi đối diện với nhau và nói chuyện. Anh ta nói mấy hôm vừa rồi ở Long Châu xảy ra một vụ án lớn, vụ án có liên quan đến một người bạn của tôi, cho nên đến gặp tôi để tìm hiểu tình hình. Tôi tỏ ra rất hợp tác, điều này khiến anh ta không còn tâm lý cảnh giác ban đầu nữa. Dần dần tôi bắt đầu chiếm thế chủ động đồng thời dẫn dắt hướng đi của câu chuyện một cách có chủ ý. Sau khi thăm dò mấy lần, tôi phát hiện thấy tâm trạng của anh ta có phần lo lắng, tôi đã lợi dụng nỗi lo đó. Cuối cùng anh ta đã bị tôi thôi miên, và nói ra sự thật trong trạng thái bị thôi miên.”

“Ồ? Vậy thì sự thật rốt cuộc là gì? Tại sao anh ta lại đến gặp ông? Tại sao anh ta lại lo lắng?” Có vẻ như La Phi đã đặt hai câu hỏi, nhưng anh tin rằng hai câu hỏi này có cùng một đáp án.

Tiêu Tập Phong chăm chú nhìn La Phi giây lát, mỉm cười đáp: “Nỗi lo lắng của anh ta đến từ áp lực do anh tạo ra đối với anh ta.”

Áp lực? La Phi nhìn Tiểu Lưu, cả hai người đều không hiểu. Họ chỉ đến hỏi Chu Tư Tuấn để tìm hiểu tình hình, biết thì biết, không biết thì thôi, lấy đâu ra cái gọi là áp lực?

Nhưng câu nói tiếp theo của Tiêu Tập Phong đã khiến La Phi nhận ra được phần nào nguyên do: “Bởi vì anh ta đã giấu các anh một vài chuyện.”

“Những chuyện này có liên quan đến bạn của ông?” La Phi phỏng đoán, “Anh ta đoán chúng tôi sẽ đến gặp ông, nên đến trước để thăm dò. Anh ta muốn biết chúng tôi có thể hỏi được những gì qua chỗ ông, để mình còn biết đường chuẩn bị?”

“Không hề sai.” Tiêu Tập Phong rất khâm phục tốc độ tư duy của La Phi, ông ta nhận xét, “Thực ra ngay từ đầu anh ta đã không nên giấu giếm, mấy chiêu trò vặt đó căn bản không thể qua mặt anh được, lẽ ra anh ta nên sớm tự biết.”

La Phi không hề để ý đền lời khen đó, anh chỉ quan tâm đến manh mối liên quan đến vụ án: “Nếu ông đã sử dụng biện pháp thôi miên đối với Chu Tư Tuấn, thì những chuyện anh ta giấu giếm, chắc là ông cũng đã biết rồi đúng không?”

“Tất nhiên là tôi biết, không cần thôi miên tôi cũng biết.” Tiêu Tập Phong im lặng một lúc, sau đó nghiêm nghị tuyên bố, “Tôi gần như biết hết mọi chuyện!”

Tim La Phi đập mạnh, anh chăm chú nhìn thẳng vào mắt đối phương, đôi mắt đó sâu thăm thẳm, dường như cất giấu vô số bí mật.

Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau như vậy giây lát, dường như đều muốn khai thác được điều gì đó trong đầu đối phương. La Phi đột nhiên nhận thấy mình đã quá tập trung tinh thần, anh hoảng hốt vội nhìn ra chỗ khác, người toát mồ hôi lạnh.

Sau khi trấn tĩnh lại, La Phi mới lên tiếng lấy lại thế trận: “Nếu như vậy thì đừng vòng vo nữa. Nói xem, ông biết những gì?”

“Tạch.” Một âm thanh nhẹ đột ngột vang lên phá vỡ nhịp điệu cuộc nói chuyện, hóa ra là bình nước đã sôi. Tiêu Tập Phong đứng dậy đi lấy nước, ông ta vừa bưng bình nước lên vừa hỏi: “Các anh muốn uống gì?”

Tiểu Lưu đáp: “Gì cũng được ạ.” Còn La Phi nói: “Trà, đặc một chút.”

Tiêu Tập Phong lấy ra ba chiếc cốc, đổ vào mỗi chiếc cốc một lượng trà khác nhau, pha ba cốc trà. Tiểu Lưu chủ động bước tới cầm lấy hai cốc, đưa cốc đặc nhất cho La Phi.

Tiêu Tập Phong bưng cốc trà còn lại, ông ta không quay lại chỗ của mình, mà đứng trước mặt La Phi, hỏi: “Tôi muốn thỉnh giáo trước một chút, trong vụ án của các anh, tôi thuộc vai gì?”

La Phi trả lời bằng một cụm từ “Người nắm được tình hình.”

“Người nắm được tình hình…” Tiêu Tập Phong nhe miệng cười, sau đó ông ta lại hỏi lại: “Không lẽ không phải là đối tượng tình nghi sao?”

“Chủ nhiệm Tiêu lo lắng hơi quá. Sao ông có thể là đối tượng tình nghi được?” La Phi nói bằng giọng khuyên giải, “Chúng tôi đến gặp ông chỉ là để hỏi thông tin, không phải là triệu tập, càng không phải là hỏi cung. Nếu ông cảm thấy không tiện, hoàn toàn có quyền từ chối chúng tôi.”

Tiêu Tập Phong khẽ nheo mắt lại: “Đó là nói theo cách ngoại giao thôi. Thực tế thì sao? Ít nhiều cũng có nghi ngờ tôi đúng không?”

Thái độ của đối phương khiến La Phi thấy khó hiểu, anh bèn nhượng bộ, vặn hỏi một câu vừa công vừa thủ: “Tại sao ông lại nghĩ như vậy?”

Tiêu Tập Phong đưa cốc trà lên miệng, ông ta chúm môi thổi cho những cánh trà ở miệng cốc dạt ra, sau đó chậm rãi nói: “Mấy hôm gần đây, liên tiếp xảy ra ba vụ án mạng ở thành phố Long Châu, ngoài ra còn có một chủ nhà hàng đang bị đe dọa tính mạng. Ba nạn nhân, và chủ nhà hàng kia nữa, họ có một điểm chung, là đều liên quan đến vụ việc chặn xe cứu chó nửa năm trước. Nghe nói trong quá trình gây án, hung thủ đã sử dụng thuật thôi miên… Hừm, tôi từng học cách thôi miên, hơn nữa một người bạn của tôi cũng tham gia vào vụ việc nửa năm trước. Gộp hai manh mối đó lại, đủ để tạo thành một điểm vô cùng đáng ngờ ở tôi đúng không?”

Nói theo logic thông thường thì đúng là như vậy, nhưng lúc này La Phi lại lắc đầu nói: “Chúng tôi tìm thấy hình ảnh hung thủ trong camera giám sát ở khu vực gần hiện trường, gã đó người hơi béo, khác hẳn ông. Chúng tôi cũng đã điều tra hành tung gần đây của ông, mấy hôm trước lại rơi đúng vào thời gian ông đi công tác ở Bắc Kinh, chiều hôm qua mới về Long Châu, nên ông hoàn toàn không có thời gian gây án.”

“Thế à?” Tiêu Tập Phong nhấp một ngụm trà, nhấm nháp cảm nhận trong miệng hồi lâu, rồi mới nuốt cái vị ngọt đắng khó phân biệt đó vào dạ dày. Sau đó ông ta khẽ buông một tiếng thở dài, cười nhăn nhó: “Có thể tôi là đồng mưu của hắn thì sao?”

Đồng mưu? La Phi nhìn vẻ mặt đối phương không giống như đang đùa, anh lập tức trở nên căng thẳng: “Ông quen tên hung thủ đó?”

Nhưng Tiêu Tập Phong lại xòe tay: “Tôi không quen.”

La Phi có cảm giác mình bị bỡn cợt, anh cau mày nhìn Tiêu Tập Phong, không biết rốt cuộc đối phương đang làm gì.

Tiêu Tập Phong cảm nhận được tâm trạng của La Phi. Ông ta mím môi, vẻ mặt có lỗi: “Thôi được, chúng ta tạm gác lại chuyện này. Nói về Từ Liên Sinh, người bạn liên quan đến vụ án của tôi nhé. 2 tháng trước, ông ấy chết vì tai nạn xe, mà còn chết một cách rất khó hiểu. Tôi nghĩ chính là cái chết của ông ấy đã khiến hai anh đến chỗ tôi, đúng không?”

“Đúng thế. Nghe nói ông ta không bao giờ uống rượu, nhưng hôm đó lại bị tai nạn vì lái xe khi say rượu. Hơn nữa, trước khi xảy ra chuyện, ông ta còn để lại một bản di chúc.” La Phi vừa nói vừa nhìn Tiêu Tập Phong bằng ánh mắt săm soi, anh thấy không thể lúc nào cũng để cho đối phương làm chủ nhịp điệu, mình cũng phải dẫn dắt câu chuyện.

Tiêu Tập Phong mỉm cười, nói tiếp theo lời của La Phi: “Một người hơn 50 tuổi hơi đâu mà viết di chúc cơ chứ? Liên tưởng đến vụ tai nạn bất ngờ khó hiểu đó, người được lợi từ di chúc sẽ vô cùng khả nghi.”

“Người được lợi đó chính là ông.” Nếu đối phương đã chuẩn bị sẵn từ trước, La Phi cũng ngửa bài luôn, “Ông nói không sai, chúng tôi đến tìm ông là để hỏi về chuyện này.”

Tiêu Tập Phong hài lòng nói: “Rất tốt.” Cũng không biết là khen ngợi La Phi, hay là khen ngợi bản thân mình, sau đó ông ta bước về phía bàn làm việc của mình. Ông ta đặt cốc trà xuống bàn, rồi lại quay đầu nhìn La Phi nói: “Cảnh sát La, tôi có thể đưa ra một nhận xét ban đầu về anh không?”

La Phi lên tiếng đồng ý và yên lặng chờ nghe cao kiến của đối phương.

“Anh rất nhạy bén, tư duy rõ ràng, mục tiêu rõ ràng. Nhưng trong sự việc này, anh hơi vội vàng quá, nên không được cẩn thận lắm.” Tiêu Tập Phong vừa nói vừa quay người lại, “Anh chắc chắn chưa điều tra về mối quan hệ giữa tôi và Từ Liên Sinh - nếu điều tra rồi, anh sẽ biết tôi tuyệt đối sẽ không làm hại người này.”

Sau khi có được manh mối là Tiêu Tập Phong, La Phi lập tức vội đến ngay, quả thực chưa điều tra về mối quan hệ giữa Tiêu Tập Phong và Từ Liên Sinh. Nhưng điều này hoàn toàn không có nghĩa là La Phi không hề biết gì về những thông tin liên quan: “Tôi biết ông và ông ta từng là bạn học.”

“Bạn học? Hừm, chỉ đơn giản thế thôi sao?” Tiêu Tập Phong lấy ra một chiếc ví. Ông ta lại bước đến trước mặt La Phi, mở mặt gấp bên trong của chiếc ví ra đưa cho La Phi, nói: “Anh nên xem cái này.”

La Phi cầm lấy chiếc ví, nhưng lại nhìn thấy một tấm ảnh nhét bên trong. Bức ảnh đó chính là thứ mà Tiêu Tập Phong muốn cho La Phi xem.

Đó là một tấm ảnh đen trắng, nền ảnh ố vàng cho thấy nó đã được chụp từ rất lâu rồi. Đây là bức ảnh chụp chung của hai người trẻ tuổi.

Có sự khác biệt rõ rệt giữa hai người đàn ông, một người cao một người lùn, một người đẹp một người xấu. Người đàn ông cao mặc sơ mi quần tây, khôi ngô sáng sủa. Anh ta nở một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt sáng lấp lánh. La Phi nhận ra người này chính là Tiêu Tập Phong thời trẻ, lúc đó ông ta hào hoa phong nhã, đầu cũng chưa hói.

Còn người đàn ông lùn có khuôn mặt như quả bí đao, trên nhỏ dưới to, hai mắt ti hí cách xa nhau như thể một đôi tình nhân đang giận dỗi quay lưng vào nhau, mũi ông ta giống như vừa bị ai đó nện cho một cú đấm trời giáng, nằm gí ở phía dưới mắt. Những đặc điểm ngoại hình như vậy đủ để người đàn ông này được xếp vào hàng xấu ma chế quỷ hờn, nhưng so với khiếm khuyết ở phần môi, thì sự xấu xí của những bộ phận đó còn chưa thấm vào đâu.

Khí chất của người đàn ông này cũng rất phù hợp với ngoại hình xấu xí của ông ta. Ông ta mặc một chiếc áo khoác không vừa, nhàu nhĩ như buộc trên người; Ông ta vốn đã thấp, lưng lại còng, người co ro cúm rúm; Lúc chụp ảnh, cơ mặt ông ta co rúm lại rất không tự nhiên, thể hiện rõ nỗi hoảng sợ và bất an trước ống kính.

Dễ dàng có thể đoán được, người đàn ông vừa lùn vừa xấu này là Từ Liên Sinh. Theo lời của Lâm Thụy Lân, người này có biệt hiệu là “lão Thỏ”, thoạt nghe đó là một kiểu xúc phạm, nhưng sau khi xem ảnh, La Phi lại cảm thấy biệt hiệu này thực ra cũng không có gì.

Lão Thỏ có ngoại hình như vậy, cũng là một nỗi bi ai. Đến cả sói xám đói khát trông thấy loại thỏ xấu xí này có lẽ cũng mất cảm giác thèm ăn.

Khi những suy nghĩ đó hiện ra trong đầu La Phi, mắt mũi anh bất giác co lại, để lộ cảm xúc kháng cự bản năng trước vẻ xấu xí. Phản ứng rất nhỏ đó lập tức lọt vào mắt Tiêu Tập Phong, ông ta lên tiếng giục với vẻ không hài lòng: “Được rồi, cảnh sát La, nếu anh không thích bạn của tôi đến như vậy, thì mau trả lại ví cho tôi đi.”

La Phi trả lại chiếc ví trong tay cho chủ nhân của nó, đồng thời nói một câu “xin lỗi” vì sự thất lễ của mình.

“Không sao. Chưa bao giờ có người thích bạn tôi.” Tiêu Tập Phong lụng bụng một câu, sau đó ông ta hỏi La Phi, “Anh có suy nghĩ gì về bức ảnh này?”

La Phi nhún vai, đầu tiên nói ra một chi tiết: “Ngăn ví bên trong đã để lại vết, điều này cho thấy bức ảnh này đúng là đã được anh mang bên mình từ lâu, không phải là mới cho vào để đối phó với tôi.”

“Quan sát rất kỹ.” Tiêu Tập Phong nhẹ nhàng khen một câu, rồi lại nói: “Trên thực tế, những vết đó chưa là gì, bức ảnh này đã ở bên tôi hơn 30 năm rồi, còn chiếc ví này tôi mới dùng có 2 năm thôi.”

La Phi nghiêm nghị nói: “Cho nên các ông chắc chắn là rất thân thiết”

“Đúng vậy… Tôi là người bạn quan trọng nhất của ông ấy.” Tiêu Tập Phong chậm rãi nói và quay người bước đến trước bàn làm việc. Ông ta nhìn xa xăm về phía vòm trời bên ngoài cửa sổ hồi lâu, rồi quay đầu hỏi, “Các anh có biết người bạn như thế nào là quan trọng nhất không?”

La Phi lắc đầu, anh nhận ra thái độ của đối phương rất nghiêm trang nên không dám đoán bừa.

Tiêu Tập Phong nhấn từng chữ: “Người bạn duy nhất.”

“Người bạn duy nhất.” La Phi cân nhắc sức nặng trong câu nói đó. Khi tất cả mọi người trên thế giới đều ghét anh, chối bỏ anh, thì người bạn duy nhất ở bên cạnh anh mới là người bạn quan trọng nhất.

Nhưng La Phi vẫn không kìm được phải hỏi: “Các ông đã trở thành bạn của nhau như thế nào?”

Một người là bác sĩ tâm lý, vừa cao vừa đẹp trai, một người là lái xe tải xấu xí thấp hèn, hai người này làm sao có thể liên quan được đến nhau về mặt tình cảm? Quả thật họ từng là bạn học, nhưng sau khi trưởng thành, mỗi người đều có con đường riêng của mình. Tình bạn trải qua mấy chục năm vẫn thắm thiết như ngày đầu, tất phải có một nguyên nhân đặc biệt nào đó.

Tiêu Tập Phong đưa mắt nhìn lướt qua La Phi và Tiểu Lưu, sau đó trịnh trọng nói: “Tôi đã hủy hết các cuộc hẹn buổi sáng, là để kể cho các anh nghe câu chuyện giữa tôi và Từ Liên Sinh.” Sau câu nói đó, ông ta bưng cốc trà lên quay lại ngồi xuống sau chiếc bàn làm việc. Ông ta uống từng ngụm trà, kí ức ùa về, trở lại thời thơ ấu xa xôi.

02.

Sau khi uống hết nửa cốc trà, Tiêu Tập Phong bắt đầu kể:

“Lần đầu tiên tôi gặp Từ Liên Sinh là ngày tập trung nhập học tiểu học. Khi đó tôi đã hoảng sợ vì ngoại hình của ông ấy, cứ tưởng là gặp phải quái vật gì đó. Sau đó mọi người cùng vào một lớp học, tôi mới biết hóa ra anh chàng này là bạn học mới của tôi. Không biết vì sao, thầy giáo lại xếp tôi và Từ Liên Sinh ngồi cùng bàn, tôi rất không bằng lòng, nhưng kêu khóc với bố mẹ, thầy giáo đều không có tác dụng, đành chịu vậy. Cuối cùng, tôi đành xả hết những cảm xúc khó chịu lên người bạn cùng bàn xấu xí ấy, tôi vô cùng ghét và hận cậu ấy.

Bố mẹ tôi đều là tri thức, từ nhỏ đã được sống trong môi trường giáo dục gia đình rất tốt, nên thầy giáo phân cho tôi làm lớp trưởng. Đầu óc tôi cũng nhanh nhẹn, nên nhanh chóng trở thành đại ca trong lớp, cầm đầu rất đông nam sinh.

Thời gian đó, chuyện học hành rất nhẹ nhàng, tan học rất sớm. Ngày nào lũ trẻ con chúng tôi cũng chơi đùa với nhau. Từ Liên Sinh cũng muốn chơi với chúng tôi, nhưng tôi không hề muốn cho cậu ấy chơi cùng, nên cố tình bài xích cậu ấy. Những đứa trẻ khác cũng không thích Từ Liên Sinh. Nhưng Từ Liên Sinh không tự giác chút nào, hàng ngày sau khi tan học còn đi theo chúng tôi, đuổi cũng không đuổi được. Như vậy thành ra lại khiến mọi người cùng thù ghét và quyết tâm đối phó với cậu ấy. Thời đó, trẻ con đều thích nghe truyện bắt đặc vụ, một hôm tôi nói với mọi người: “Từ Liên Sinh trông xấu xí như vậy, mà lại cứ bám theo chúng ta cả ngày, chắc chắn là đặc vụ của Quốc Dân Đảng!” Mọi người đều tán đồng. Thế là cái biệt hiệu “đặc vụ” trở nên quen thuộc. Tất nhiên Từ Liên Sinh cũng có biện minh cho mình vài câu, đại loại “tôi không phải là đặc vụ” gì đó, nhưng một mình cậu ấy làm sao có thể nói át được bấy nhiêu người chúng tôi? Đôi co mãi, cuối cùng cậu ấy tức giận, quay lưng lại bới đá dưới đất, giả vờ không nghe thấy chúng tôi nói gì. Nhưng lúc chúng tôi đi, cậu ấy lại bám theo, dai như đỉa đói, nhất định muốn chơi cùng với chúng tôi.”

“Thích chơi với các bạn cùng tuổi là đặc tính bẩm sinh của trẻ con.” La Phi nhận xét, “Như vậy có thể thấy, mặc dù xấu xí, nhưng trí não của Từ Liên Sinh vẫn phát triển bình thường.”

“Đúng vậy, thực ra cậu ấy không hề ngốc, thậm chí còn có chút khôn vặt. Chuyện này tôi có thể lấy ví dụ, có một hôm, lúc sắp tan học, cậu ấy bỗng nhiên lấy một chiếc bánh màn thầu trong cặp sách ra dúi cho tôi, nói là bố cậu ấy vừa làm buổi trưa, muốn mời tôi ăn. Lúc đó, bánh màn thầu có thể coi là thứ hiếm, cậu ấy lấy lòng tôi như vậy, chẳng qua là muốn chơi cùng với chúng tôi. Cậu ấy nhận ra tôi là đại ca của lũ trẻ, biết là chỉ cần tôi chấp nhận cậu ấy, thì những đứa trẻ khác sẽ không bài xích cậu ấy nữa.” Kể đến đây, Tiêu Tập Phong bỗng nghĩ đến một chuyện khác, lại nói, “Đúng rồi, cũng phải kể một chút về chuyện của bố cậu ấy. Từ Liên Sinh không có mẹ, chỉ có bố, hơn nữa bố cậu ấy không giống như bố mẹ của những đứa trẻ khác. Lúc đó bố mẹ chúng tôi đều còn trẻ, nhiều lắm cũng chỉ 30, 40 tuổi. Nhưng bố của Từ Liên Sinh lại là một ông già. Thế nên, có tin đồn thổi giữa đám trẻ con chúng tôi, nói là Từ Liên Sinh được nhặt về, vì chuyện đó mà mọi người lại càng không thích cậu ấy.”

Tiêu Tập Phong uống một ngụm trà, tiếp tục quay lại câu chuyện lúc trước: “Lại nói về cái bánh màn thầu. Mặc dù tôi rất muốn ăn, nhưng tôi vẫn kìm nén được trước sự cám dỗ. Lúc đó, tôi ném cái bánh xuống đất, nói to với các bạn cùng lớp: “Xem này, đặc vụ định mua chuộc tớ đấy!” Các bạn cùng lớp lập tức xúm lại, tôi lại giấm mạnh lên cái bánh mấy nhát ngay trước mặt mọi người. Khiến cho cái bánh nát bét.”

La Phi có thể hiểu được quan điểm thẩm mĩ trẻ con của lũ trẻ, nhưng vùi dập ý tốt của người khác như vậy thì có phần thái quá. Anh không kìm được, lên tiếng hỏi: “Từ Liên Sinh thì sao? Ông ấy có phản ứng gì?”

“Cậu ấy đúng đờ ra một bên, mắt chằm chằm nhìn vào cái bánh màn thầu dưới đất, có vẻ rất tiếc nuối.” Tiêu Tập Phong cười gượng mấy tiếng tự giễu mình, “Anh cảm thấy việc này quá đáng? Vẫn còn những chuyện quá đáng hơn ở phía sau.”

La Phi kiên nhẫn tiếp tục lắng nghe đối phương kể.

“Hôm đó sau khi tan học, cả lũ con trai chúng tôi hẹn nhau ra con dốc đất sau trường chơi. Tôi đoán được là Từ Liên Sinh sẽ lại lén bám theo, bèn bàn với lũ bạn đưa ra một kế hoạch “phục kích”. Chúng tôi nhặt rất nhiều những viên đá nhỏ giấu vào trong túi áo, sau đó chạy nhanh lên dốc núi nấp đi, quan sát từ trên cao xuống. Một lúc sau, quả nhiên nhìn thấy Từ Liên Sinh lò dò tìm đến. Tôi bắt chước điệu bộ anh hùng chiến đấu trong phim, hét to một tiếng: “Đánh!”, đồng thời ném một viên đá nhỏ trước. Viên đá đó rơi xuống cạnh chân Từ Liên Sinh rồi nảy lên mấy nhát. Từ Liên Sinh giật bắn mình, vừa ngẩng đầu lên liền trông thấy tôi. Cậu ta còn tưởng là tôi đang đùa với cậu ta, nên gãi đầu cười ngu ngốc. Nhưng ngay lập tức, hàng loạt những viên đá khác rơi xuống, mấy viên rơi trúng vào người cậu ta, cậu ta đau quá kêu ầm lên. Nhìn bộ dạng thảm hại của cậu ta, chúng tôi lại càng hăng máu, đạn đá ném xuống như mưa. Đột nhiên Từ Liên Sinh kêu to một tiếng, lấy tay ôm đầu. Tiếng kêu đó của cậu ta thực sự khiến người ta hoảng sợ, chúng tôi liền dừng tay. Giây lát sau nhìn thấy máu tươi chảy thẳng ra từ kẽ tay Từ Liên Sinh, nhanh chóng bê bết khắp mặt. Tất cả chúng tôi đờ ra, lúc này không biết ai hét lên một câu: “Chạy mau!”, mọi người liền nháo nhào chạy mất. Sau này mới biết, có một viên đá ném trúng vào góc mày của Từ Liên Sinh, khiến cậu ấy phải khâu mấy mũi liền. Nhưng vẫn còn may, nếu viên đá đó chỉ cần xuống dưới một chút, e là cậu ấy sẽ bị hỏng một bên mắt.”

“Chuyện này thật quá đáng quá!” La Phi lắc đầu hỏi, “Các ông bắt nạt bạn học như vậy, thầy cô giáo và phụ huynh không can thiệp sao?”

“Có chứ. Ngày hôm sau, bố của Từ Liên Sinh đến trường. Thầy giáo mắng cho chúng tôi một trận, sau đó bảo chúng tôi mời phụ huynh đến. Bố tôi lôi tôi về nhà, nện mông rất đau. Tôi quy kết mối thù đó cho Từ Liên Sinh, từ đó càng ghét cậu ấy. Nhưng, có một điểm đã hợp với ý của chúng tôi: Từ Liên Sinh không bám theo chúng tôi nữa. Có thể cậu ấy sợ chúng tôi, cũng có thể ông bố già của cậu ấy không cho cậu ấy chơi với chúng tôi nữa.

Sau khi thoát được Từ Liên Sinh, mới đầu mọi người rất vui. Nhưng được một thời gian, lại thấy chán. Dường như bớt đi một kẻ địch giả tưởng, các trò chơi mất đi nhiều niềm vui. Tôi lại nhấp nhổm muốn gây chuyện, lúc nào cũng muốn tìm một lý do để trêu chọc cái thằng xấu xí ấy. Mùa xuân năm sau, thầy giáo đưa chúng tôi đến vườn bách thú du xuân, tôi nhìn thấy con thỏ, chợt nảy ra một ý tưởng.”

La Phi đã đoán ra: “Ông đặt cho ông ấy biệt hiệu mới?”

Tiêu Tập Phong gật đầu: “Môi trên của Từ Liên Sinh bị hở, không phải là giống thỏ sao? Thế là tôi liền gọi cậu ấy là “thỏ”. Các bạn khác thấy thú vị, cũng gọi theo tôi. Sau đó chúng tôi còn bịa ra một câu chuyện, nói Từ Liên Sinh là yêu quái, là con thỏ tinh, cho nên mới không có mẹ. Từ Liên Sinh vẫn lờ đi, mặc kệ chúng tôi. Cho dù chúng tôi gọi thế nào, cậu ấy cũng không đáp lời. Sau khi tan học, cậu ấy cũng vẫn đi một mình, không nhiều lời với chúng tôi nữa. Cậu ấy như vậy, chúng tôi lại thấy bị cậu ấy coi thường, trong lòng rất khó chịu. Để lấy lại khí thế, tôi lại nghĩ ra một trò chơi “bắt thỏ”, tôi dẫn theo đám con trai chặn trên đường Từ Liên Sinh về nhà sau khi tan học, đợi đến lúc cậu ấy xuất hiện, liền vây cậu ấy lại, bắt cậu ấy bắt chước thỏ bò ra đất ăn cỏ. Tất nhiên cũng không phải là ăn thật, chỉ là giả vờ thôi. Lúc đầu cậu ấy không nghe theo, liền bị chúng tôi đẩy xuống bãi cỏ. Sau mấy lần, cậu ấy biết phản kháng cũng không ích gì, bèn ngoan ngoãn vâng lời, hễ bị chúng tôi tóm được, là chủ động ghé mồm xuống bãi cỏ làm bộ. Thế là chúng tôi liền hò reo, bảo “thỏ ăn cỏ rồi, thỏ ăn cỏ rồi”, sau đó giải tán.

Sau đó có một hôm, tôi lại ấn Từ Liên Sinh xuống bụi cỏ. Cậu ấy đang chuẩn bị làm động tác ăn cỏ, thì tự dưng lại nói một câu: “có con mèo nhỏ”. Chúng tôi yên lặng lắng nghe, quả nhiên nghe thấy tiếng mèo kêu yếu ớt. Mọi người chẳng để ý đến Từ Liên Sinh nữa, vội lần theo tiếng kêu để tìm, thì thấy một đàn mèo con trong đống cỏ cách đó không xa. Những con mèo con đó mới sinh ra không lâu, nhưng không biết mèo mẹ đã đi đâu, bọn chúng đói quá cứ kêu mãi. Tâm hồn thơ ngây của chúng tôi trỗi dậy, chúng tôi đều muốn mang một chú mèo con đáng yêu về nuôi. Tôi còn nhớ đàn mèo con đó tất cả có sáu con, trong đó năm con nhanh chóng bị giành hết, chỉ còn lại một con không có ai để mắt đến. Bởi vì con mèo đó có tật ở hai chân sau, vì vậy nó ngồi liệt một chỗ, không biết đi, chỉ biết kêu meo meo rất thảm thiết, khiến cho người ta rất không thích.”

La Phi bỗng nhớ tới những con chó được đưa đến trạm cứu trợ. Những con chó thuần chủng đều được những người cứu trợ chia nhau giành lấy, còn những con chó tạp chủng bệnh tật bị vứt bỏ lại ở trạm cứu trợ, ăn cũng không đủ no. Cái gọi là tình yêu thương của con người đối với động vật xem ra chỉ để làm hài lòng một ham muốn của mình, từ lúc nhỏ đã như vậy.

Tiêu Tập Phong vẫn đang tiếp tục kể: “Khi đó Từ Liên Sinh cũng muốn lấy một chú mèo con, nhưng làm gì đến lượt cậu ấy? Những người giành được mèo con, ngoài tôi ra, bốn đứa trẻ còn lại đều có thành tích học tập tốt, lại được mọi người yêu quý. Sau đó mọi người chia thành mấy nhóm, về nhà cho mèo ăn.”

“Thời gian sau đó, hành tung của Từ Liên Sinh hơi kì lạ. Sau khi tan học, cậu ấy đi một mình rất nhanh, như thể sợ bị chúng tôi chặn đường. Đến hai, ba tuần không chơi được trò “bắt thỏ”, chúng tôi đều bắt đầu nhấp nhổm không yên. Một hôm tôi đề nghị mọi người đi theo đến nhà Từ Liên Sinh “bắt thỏ”. Hầu hết đều bảo xa không muốn đi, nhưng cũng có mấy anh chàng thích sinh sự bị tôi thuyết phục. Chúng tôi liền cùng đi tìm Từ Liên Sinh. Lúc đó toàn là nhà cấp bốn, chúng tôi thấy Từ Liên Sinh ngồi xổm trên bãi đất trông phía ngoài cửa nhà mình, không biết đang chơi gì một mình.

“Mọi người im lặng vây lại, Từ Liên Sinh chơi rất chăm chú, hoàn toàn không nhận ra. Đến khi tôi tới gần, kêu to “Bắt thỏ đi!”, cậu ấy mới bừng tỉnh, sau đó hoảng hốt ôm một chiếc hộp giấy trước mặt lên. Mấy đứa chúng tôi nhanh chóng giữ chặt cậu ấy. Tôi giật lấy chiếc hộp giấy để xem, không ngờ trong hộp là con mèo con bị tàn tật đó. Sau mười mấy ngày, nó đã lớn lên nhiều, nhưng vẫn lết hai chân sau, không đứng được.

Tôi đã biết tại sao mấy hôm đó Từ Liên Sinh vội vàng về nhà, hóa ra là cậu ấy đang nuôi con mèo con đó. Một con quái vật xấu xí như cậu ấy, đến con mèo nhận nuôi cũng tàn tật! Tôi liền túm chân sau của con mèo đó, giơ lên cao nói to: “Xem này, người quái vật nuôi mèo quái vật đây!” Lũ bạn bên cạnh đều cười ầm lên, vẻ khoái chí trên sự đau khổ của người khác.

Từ Liên Sinh có vẻ tức giận, giãy giụa gào lên: “Đấy là mèo của tôi, cậu trả cho tôi.” Cậu ấy nói rất to, môi lại càng hở toác ra, xấu xí vô cùng. Trong lòng tôi thấy ghê tởm, nhìn con mèo trong tay cũng cảm thấy xấu cực độ. Ngay cạnh đó có một con sông nhỏ, thế là tôi vung tay, ném con mèo con xuống sông. Từ Liên Sinh hét to một tiếng, đột ngột vùng vẫy hết sức thoát ra khỏi mấy đứa trẻ. Nhưng con mèo con đã bị chìm xuống nước từ lâu, không thấy bóng dáng đâu nữa.

Từ Liên Sinh lấy tay ôm mặt, kêu “hu hu”. Hóa ra cậu ấy đã khóc. Mấy đứa chúng tôi ngây người ra, vì chúng tôi chưa bao giờ thấy Từ Liên Sinh khóc cả. Trước đây, cho dù chúng tôi có ức hiếp cậu ấy, nhục mạ thế nào đi nữa, thậm chí còn lấy đá ném khiến cậu ấy chảy đầy máu, cậu ấy cũng không bao giờ khóc, nhưng hôm đó, vì một con mèo con tàn tật, cậu ấy lại khóc.

Đúng lúc tôi không biết phải làm gì, Từ Liên Sinh bỗng lao vào tôi. Tôi hoàn toàn không đề phòng, lập tức bị cậu ấy xô ngã xuống đất. Từ Liên Sinh cưỡi trên người tôi, cậu ấy ấn chặt cánh tay tôi, giọng khàn đặc, vừa khóc vừa nói: “Con mèo đó là bạn của tôi… Tôi chỉ có mỗi một người bạn ấy!” Lúc cậu ấy nói, có những giọt nước rơi xuống mặt tôi, cũng không biết là nước mắt hay nước mũi. Tôi chẳng còn tâm trí đâu để thấy ghê nữa, vì đã sợ hết hồn. Tôi không ngờ Từ Liên Sinh lại phản kháng, hơn nữa cậu ấy lại khỏe như vậy, tôi hoàn toàn không thể giãy giụa được chút nào. Khi thấy Từ Liên Sinh điên lên, mấy đứa trẻ đi cùng với tôi cũng hoảng sợ, tất cả đều nem nép tụm vào một bên. Tôi cứ tưởng là Từ Liên Sinh chắc hẳn sẽ đánh tôi, nhưng cậu ấy không hề động thủ. Cậu ấy chỉ ấn chặt tôi như vậy, nhìn tôi chằm chằm, nét mặt vô cùng đau buồn. Một lát sau, tôi bắt đầu trấn tĩnh lại, liền nói với giọng xin tha tội: “Tôi xin lỗi, tôi không cố ý…” Thực ra, đến thằng ngốc cũng biết việc đó là cố ý. Nhưng Từ Liên Sinh vẫn tha cho tôi, cậu ấy đứng dậy, vừa khóc vừa một mình đi về nhà.”

Nghe đến đây, La Phi hỏi giọng phỏng đoán: “Chính là sự việc này đã làm thay đổi thái độ của ông đối với Từ Liên Sinh?”

“Anh muốn nói đến chuyện làm bạn với cậu ấy?” Tiêu Tập Phong lắc đầu, “Chưa. Nhưng sau đó đúng là không bắt nạt cậu ấy nữa. Nguyên nhân rất đơn giản, không phải là không muốn, mà là không dám. Khi điên lên, cậu ấy khỏe kinh người, tôi không dám động vào cậu ấy nữa. Quan hệ giữa tôi và cậu ấy thật sự thay đổi, lại là một câu chuyện mấy năm sau nữa. Khi đó chúng tôi đã sắp tốt nghiệp tiểu học. “Cách mạng văn hóa” bắt đầu.”

Tiêu Tập Phong đặc biệt nhấn mạnh bối cảnh “cách mạng văn hóa”, La Phi lập tức nhạy bén hỏi: “Trong thời kì “cách mạng văn hóa”, gia đình anh đã bị ảnh hưởng?”

“Đúng vậy.” Một nụ cười đau khổ thoáng hiện trên gương mặt Tiêu Tập Phong, “Thời gian đó, toàn bộ thành phần trí thức đều bị thanh trừng, địa vị xã hội của gia đình tôi rơi xuống đáy vực. Sau đó, khi phong trào bắt đầu, bố mẹ tôi thường xuyên bị bắt đi đấu tố. Lần lâu nhất bị liên tục 5 ngày, không được về nhà, buổi tối bị nhốt trong chuồng trâu. Thời gian đó, tôi trở thành một đứa trẻ mồ côi không có ai trông nom, chăm sóc. Hôm đó, tôi ăn hết chỗ lương thực còn lại trong nhà, đói quá, đành chạy đến chỗ chuồng trâu cầu xin hồng vệ binh thả bố mẹ tôi ra. Nhưng tôi chẳng xin được gì ngoài một trận mắng chửi, tôi hết cách, đành quay về nhà một mình. Bụng đói cồn cào, tôi vừa đi vừa khóc suốt dọc đường khi đi đến ven một con sông nhỏ, tôi bỗng phát hiện thấy Từ Liên Sinh đứng ở một chỗ không xa. Thì ra, tôi đã vô thức đi qua trước cửa nhà cậu ấy. Lúc đó tôi đã lớn hơn nhiều rồi, biết sĩ diện, thế nên vội nín khóc, không muốn bị thằng quái vật đó cười nhạo.

Nhưng xem ra Từ Liên Sinh hoàn toàn không định tha cho tôi một cách dễ dàng. Cậu ấy bước tới, chặn đường tôi. Tôi không tránh được, đành sợ sệt hỏi: “Cậu muốn làm gì?” Tôi không đánh được cậu ấy, giờ ngay cả địa vị xã hội cũng không bằng cậu ấy, làm sao dám gây chuyện với cậu ấy? Chỉ mong cậu ấy tha cho tôi.

Từ Liên Sinh bước thẳng đến trước mặt tôi, lật bàn tay phải lên, trong tay cậu ấy là một chiếc bánh màn thầu béo trắng.

Tôi ngớ ra, không hiểu ý của đối phương, cho đến khi cậu ấy lên tiếng bảo: “Cho cậu ăn đấy.” Tôi mới biết là cậu ấy muốn cho tôi cái bánh màn thầu. Lần trước cậu ấy cho tôi bánh là để lấy lòng tôi, lần này lại là vì gì đây? Tôi thực sự không thể nghĩ ra được lý do, đành thấp thỏm hỏi: “Tại sao?”

Từ Liên Sinh nhìn tôi nói: “Cậu không còn bạn nữa, tôi muốn làm bạn của cậu.” Cậu ấy nói rất thẳng thắn, cứ như thể những chuyện trước đây chưa bao giờ xảy ra. Trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác rất khó nói. Đúng thế, tôi đúng là không còn một người bạn nào nữa. Những đứa bạn cùng chơi trước đây đều phân chia ranh giới rạch ròi với tôi, bây giờ người duy nhất đồng ý tiếp xúc với tôi, không ngờ lại là Từ Liên Sinh! Tôi từng khinh thường cậu ấy như vậy, làm đủ mọi cách để ức hiếp cậu ấy, tôi từng ném chiếc bánh màn thầu cậu ấy cho mình xuống đất, lấy chân giẫm, thậm chí còn ném con mèo con mà cậu ấy thích nhất xuống sông. Nhưng cậu ấy hoàn toàn không để bụng hằn thù, bây giờ cậu ấy còn muốn làm bạn với tôi, ánh mắt cậu ấy trong sáng đến vậy, giống hệt như đứa trẻ mới nhập học nhiều năm về trước.

Tôi nhận lấy chiếc bánh màn thầu Từ Liên Sinh cho, vừa ăn vừa khóc. Từ Liên Sinh đứng bên cạnh nhìn tôi, cậu ấy nở nụ cười chất phác, vành môi sứt lật lên như bị co giật. Nhưng tôi không thấy cậu ấy xấu xí nữa, chỉ thấy rất buồn cười. Đến khi ăn hết cái bánh, tôi không nhịn được nữa, cười phá lên. Tình bạn mấy chục năm của chúng tôi đã bắt đầu từ tiếng cười ấy.”

Nghe đến đây, gương mặt La Phi cũng thoáng hiện một nụ cười. Anh nhìn Tiêu Tập Phong nói: “Có được một người bạn như vậy, ông phải thấy rất may mắn. Đó là tình bạn thực sự, không hề vụ lợi.”

“Điều quan trọng hơn là,” Tiêu Tập Phong bổ sung, “lúc đó chúng tôi đều là người bạn duy nhất của nhau.”

La Phi gật đầu, người bạn duy nhất mới là người bạn quan trọng nhất, điều này đối phương đã nói từ trước.

Tiêu Tập Phong uống một ngụm trà cho đỡ khô họng, rồi lại bắt đầu kể tiếp: “Sau khi trở thành bạn của nhau, tôi tiếp xúc với bố của Từ Liên Sinh nhiều hơn. Dần dần, tôi bắt đầu hiểu về thân thế của Từ Liên Sinh. Hóa ra, trên Từ Liên Sinh còn có một người anh, hơn hai mươi tuổi đã tham gia quân tình nguyện, hi sinh ở chiến trường Triều Tiên. Năm anh trai cậu ấy mất, mẹ Từ Liên Sinh đã hơn bốn mươi tuổi, lại mang thai lần nữa, hai vợ chồng già cho rằng đó là ý trời, là đứa con hai đã mất lại đầu thai xuống. Mặc dù bác sĩ nói sinh nở sẽ gặp nguy hiểm, nhưng họ vẫn kiên quyết giữ đứa bé. Thế là có Từ Liên Sinh. Đáng tiếc là Từ Liên Sinh không hề giống người anh trai khôi ngô của cậu ấy, khi sinh cậu ấy, mẹ cậu ấy bị mất vì khó sinh. Cho nên sự ra đời của Từ Liên Sinh nhuốm đầy bi kịch. Mặc dù vậy, bố Từ Liên Sinh vẫn coi cậu ấy như ngọc quý, ông không mong cậu con trai này sẽ có thành tích lớn lao gì, chỉ mong nó có một cuộc sống bình an.”

La Phi nói vẻ như đã hiểu ra điều gì đó: “Thảo nào Từ Liên Sinh không bao giờ tranh giành cái gì với người khác, bị ông bắt nạt như vậy cũng không phản kháng. Điều này chắc chắn là chịu ảnh hưởng từ bố ông ấy.”

“Có lẽ vậy…”, Tiêu Tập Phong nói nhẹ nhàng, “nhưng tôi cảm thấy quan trọng hơn là bản chất của cậu ấy. Bề ngoài của cậu ấy xấu xí bao nhiêu, thì tâm hồn lại lương thiện bấy nhiêu. Cho dù thế giới này có đối xử với cậu ấy thế nào đi nữa, cậu ấy vẫn luôn đáp lại bằng một thái độ không thay đổi.”

Thật sự có người như vậy sao? La Phi dường như chưa từng gặp bao giờ. Có điều, công việc của anh là phải tiếp xúc với đủ loại tội phạm, có lẽ là vì thế mà thấy nhiều điều thuộc mặt trái trong tính cách của con người hơn. La Phi biết có một kiểu nhân cách thiên lệch, cho dù thế giới này có đối đãi với anh ta thế nào đi nữa, anh ta cũng luôn dò xét thế giới bằng con mắt thù hận. Loại người này tương phản rõ rệt với Từ Liên Sinh qua lời kể của Tiêu Tập Phong. Nếu phân tích từ quan điểm hai cực âm dương, nếu tồn tại loại người ác đến cực điểm, thì kiểu người lương thiện đến cực điểm như Từ Liên Sinh hẳn cũng tồn tại chứ nhỉ?

“Thôi, câu chuyện đi xa quá rồi.” Tiêu Tập Phong khoát tay, ra dấu dừng lại, sau đó cầm chiếc ví lên nhìn vào ngăn bên trong, lại nói, “Nói về bức ảnh này nhé, khi chụp ảnh, chúng tôi đều 20 tuổi, năm đó xảy ra hai sự việc quan trọng. Thứ nhất là người cha già của Từ Liên Sinh qua đời, thứ hai là tôi thi đỗ vào trường Đại học Bắc Kinh. Sau khi nhận được giấy báo trúng tuyển, tôi chạy đến nói với Từ Liên Sinh đầu tiên, muốn chia sẻ niềm vui với cậu ấy. Nhưng Từ Liên Sinh lại khóc.”

La Phi nói: “Ông ấy không muốn ông đi đúng không. Xem ra, ông ấy không chỉ lương thiện, mà còn là người rất giàu tình cảm.”

“Đúng là như vậy.” Tiêu Tập Phong gật đầu, rồi lại nói, “Có điều anh đừng nghĩ là ông ấy hay khóc. Thực ra, tôi và ông ấy bầu bạn cả cuộc đời, chỉ thấy ông ấy khóc ba lần. Lần đầu là khi con mèo con bị chết đuối, còn đó là lần thứ hai. Nguyên nhân đúng như anh đã nói. Khi đó ông ấy vừa mất bố, thấy tôi cũng chuẩn bị đi tận Bắc Kinh xa xôi, ông ấy cảm thấy mình sắp trở thành người cô đơn nhất thế giới, không có người thân, cũng không có bạn bè.

Thế là tôi an ủi ông ấy, nói với ông ấy rằng chúng tôi mãi mãi là bạn thân. Chúng tôi còn chạy đến hiệu ảnh để chụp bức ảnh này. Sau khi lấy ảnh, tâm trạng của Từ Liên Sinh vui vẻ lên rất nhiều. Ông ấy cũng luôn mang theo bức ảnh này, cho đến tận lúc chết. Mặc dù sau này chúng tôi còn chụp chung rất nhiều ảnh, nhưng chỉ có bức ảnh này là quan trọng nhất. Đây không chỉ là một bức ảnh, mà còn là lời hứa của chúng tôi về tình bạn.

Sau này, tôi đi Bắc Kinh, mỗi chúng tôi đều bước sang một ngã rẽ mới của cuộc đời. Trong quãng thời gian 30 năm, tình bạn của chúng tôi vẫn nguyên vẹn như thuở ban đầu. Trong khoảng thời gian ấy, có quá nhiều chuyện không kể chi tiết nữa, chỉ nói qua về những công việc mỗi chúng tôi từng làm nhé.

Tôi học đại học ở Bắc Kinh 4 năm, sau khi tốt nghiệp được phân về Long Châu nhận công tác, đầu tiên làm ở bệnh viện, sau đó lại điều sang trường Đại học Long Châu. Mấy năm trước rời khỏi trường Đại học, mở trung tâm tư vấn tâm lý này. Mặc dù không có thành tích gì xuất sắc, nhưng cũng có thể coi là thuận buồm xuôi gió. Tôi còn lấy được người vợ tốt, con trai cũng đã trưởng thành, đang du học ở Mỹ. Có thể nói, đã đi được quá nửa cuộc đời, ông trời không để tôi phải chịu khổ nhiều.

Nhưng Từ Liên Sinh thì lận đận hơn rất nhiều. Ông ấy chỉ học hết cấp hai, sau đó bắt đầu tìm việc làm. Vì ông ấy quá xấu xí, gần như tất cả các cơ quan đều từ chối không nhận. Sau này ông ấy cầm giấy chứng nhận liệt sĩ cách mạng của anh trai mình đi xin xỏ khắp nơi mới được làm công nhân vệ sinh môi trường. Ở đội vệ sinh môi trường, Từ Liên Sinh bị bố trí làm công việc bẩn nhất, mệt nhất, ví dụ như dọn phân trong nhà xí, ông ấy làm công việc đó suốt 10 năm. Sau này, thành phố cải tạo, số lượng nhà vệ sinh công cộng ngày càng ít, cơ quan bố trí cho Từ Liên Sinh chuyển sang vị trí công việc mới. Ngoại hình của ông ấy chắc chắn không thể vào cơ quan, ngay cả đi quét dọn trên đường phố cũng bị người ta ghét bỏ. Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng đành phân cho ông ấy lái xe rác. Vì vậy còn cử ông ấy đi học lái xe.”

“Thời đó rất ít người biết lái xe đúng không?” La Phi nói chen vào, “Công việc này có thể coi là tốt.”

“Đúng là tốt. Những năm đó Từ Liên Sinh lái xe rác đến các điểm thu gom rác, mặc dù không tránh được chuyện bẩn, mệt, nhưng vẫn thoải mái hơn rất nhiều so với thời gian kéo cái xe chở phân to tướng. Mỗi lần ông ấy thu gom rác xong, môi trường vốn bẩn thỉu sẽ trở nên sạch sẽ tươi đẹp, điều đó khiến ông ấy cảm nhận được giá trị sống. Có thể nói, mấy năm lái xe rác ở đội vệ sinh môi trường, có thể coi là thời gian đẹp nhất trong cuộc đời Từ Liên Sinh.”

La Phi hỏi: “Thế sau này sao lại không làm nữa?”

Tiêu Tập Phong cười nhăn nhó: “Còn vì lý do gì được nữa? Vẫn là vì ngoại hình quá xấu xí, ngay cả vị trí công việc ở đội vệ sinh môi trường cũng không giữ được nữa.”

“Không đến mức như vậy chứ, lái xe rác thì liên quan gì đến ngoại hình xấu hay không xấu?”

“Có một năm không phải là Long Châu muốn xây dựng thành phố vệ sinh quốc gia sao? Khi đó, tổ công tác trên tỉnh xuống kiểm tra, khi tham quan các điểm thu gom rác ở phía bắc thành phố, gặp ngay phải Từ Liên Sinh. Có một lãnh đạo trên tỉnh nói một câu: “Nhân viên này của các anh trông hơi ghê người.” Ông ta vốn cũng chỉ là tiện mồm nói vậy, nhưng người nói không cố tình, người nghe lại cố ý, cán bộ tháp tùng của thành phố liền coi như đó là thánh chỉ. Ngày hôm sau, người phụ trách đội vệ sinh môi trường liền đến gặp Từ Liên Sinh nói chuyện, bảo ông ấy đã vất vả ngần đấy năm rồi, hay là làm thủ tục về hưu sớm về nhà nghỉ ngơi. Một người thật thà chất phác như Từ Liên Sinh còn biết nói gì được nữa? Đành làm theo ý lãnh đạo. Thế là làm thủ tục thôi việc, cầm mấy chục nghìn tiền về một cục, coi như đã mua đứt thời gian công tác phục vụ trong cơ quan. Từ sau đó mọi chuyện ốm đau lão tử đều hoàn toàn không liên quan đến cơ quan nữa.”

“Như vậy thì bắt nạt người ta quá nhỉ? Một người yếu thế thiệt thòi như ông ấy, bị cơ quan hất ra ngoài như vậy, sau rồi sinh tồn như thế nào?”

“Còn cách nào khác? Xã hội này là như vậy.” Tiêu Tập Phong nói vẻ bất lực, “Có điều, ông trời không đẩy ai vào đường cùng, sau thôi việc không lâu, căn hộ cũ mà bố ông ấy để lại bị phá dỡ, không những được đổi một căn chung cư nhỏ, mà còn được một trăm mấy chục nghìn tiền đền bù. Từ Liên Sinh dùng số tiền đền bù và tiền về một cục mua một chiếc xe tải cũ, nhận chở hàng thuê. Ông ấy tốt bụng, chịu khó, nên cũng không lo thiếu việc làm. Chỉ có điều những người chủ thuê thấy ông ấy thật thà, ép giá rất quá đáng, cho nên cũng không kiếm được nhiều tiền. Nhưng dù sao, cũng duy trì được công việc mưu sinh.”

La Phi quan tâm đến một vấn đề khác: “Ông ấy đã lập gia đình chưa?”

Tiêu Tập Phong hỏi lại: “Người phụ nữ nào bằng lòng lấy ông ấy?”

Đúng thế… Một người đàn ông như vậy, vừa lùn vừa xấu, không có quyền cũng không có tiền, thu nhập ít ỏi chỉ đủ ăn, phụ nữ lấy ông ta vì cái gì? Đối với ông ta, có lẽ cô đơn lại tốt, ít nhất cũng không kéo thêm một người khác vào vũng lầy đau khổ.

La Phi nhìn Tiêu Tập Phong nói một câu đầy cảm xúc: “Cho nên trên thế giới này, ông là người bạn duy nhất của ông ấy.”

“Đúng vậy. Chỉ có tôi hiểu ông ấy, biết ông ấy là một người lương thiện đến nhường nào. Còn ông ấy cũng tin tưởng tôi nhất, ông ấy biết chỉ có tôi mới có thể tháo gỡ được những vướng mắc trong lòng ông ấy.”

“Ồ?” La Phi hỏi, “Vướng mắc gì?”

“Từ Liên Sinh rất lương thiện, rất thật thà, nhưng ông ấy không hề ngốc. Anh tưởng là ông ấy không cảm nhận được nỗi đau khổ của cuộc đời sao? Thực ra ông ấy nhạy cảm hơn người bình thường, bởi vì cả cuộc đời ông ấy bị bủa vây với ánh mắt ghẻ lạnh của người đời, ông ấy không có được bất cứ sự yêu thương quan tâm và khen ngợi nào, còn sự kì thị, ghét bỏ thì xuất hiện ở khắp mọi nơi. Ông ấy từng nói với tôi: Ông ấy hối hận vì đã có mặt trên thế giới này.”

“Nói như vậy có nghĩa là ông ấy có lúc chán sống?”

Tiêu Tập Phong gật đầu nói: “Có một thời gian vô cùng nghiêm trọng. Ông ấy cảm thấy sống trên đời không những mình đau khổ, mà còn bị người ta ghét bỏ, cho nên ông ấy không biết sự tồn tại của mình trên thế giới này còn có ý nghĩa gì?”

“Thế ông khuyên giải ông ấy thế nào?”

Tiêu Tập Phong nói: “Tôi lợi dụng niềm vui có được trong công việc của ông ấy.”

“Niềm vui trong công việc? Ông muốn nói đến việc lái xe rác phải không?”

“Đúng vậy. Ông ấy thích công việc đó, bởi vì quá trình thu dọn rác, sẽ đồng thời có thể tạo ra môi trường sạch đẹp, quá trình đó khiến ông ấy cảm nhận được giá trị của mình. Thế nên tôi lợi dụng cảm nhận tâm lý đó của ông ấy để khuyên giải ông ấy. Tôi nói: “Những kẻ nhục mạ ông, thực ra họ tích tụ quá nhiều tình cảm tiêu cực, nên phải trút lên đầu ông. Ông giống như một chiếc xe rác, xóa sạch rác trong tim mọi người. Cho nên cuộc sống của ông là hi sinh bản thân mình, nhưng làm cho thế giới này tươi đẹp.”

“Ông dùng cách này để ông ấy tìm thấy giá trị của cuộc sống…” La Phi trầm ngâm một lúc rồi nói, “Điều này khiến tôi nghĩ đến một người.”

“Ai?”

“Lăng Minh Đỉnh. Ông ấy đề xướng phương pháp điều trị “tâm cầu”, biện pháp mà ông sử dụng cũng có hiệu quả tương tự như vậy.”

“Đúng thế. Lăng Minh Đỉnh là đại sư thôi miên đếm trên đầu ngón tay ở trong nước, tôi vô cùng khâm phục lý thuyết “tâm cầu” của ông ấy.” Tiêu Tập Phong giơ ngón tay cái lên thực lòng khen ngợi, “Tôi còn tham gia lớp tập huấn do ông ấy tổ chức, học được rất nhiều điều từ ông ấy.”

Hóa ra Tiêu Tập Phong cũng là người ủng hộ trung thành đối với lý thuyết “tâm cầu”. La Phi nhớ đến hậu quả đáng sợ do phương pháp điều trị “tâm cầu” gây ra, chỉ thấy nổi gai ốc. Anh hít thở sâu mấy hơi, mới thoát ra khỏi kí ức đau khổ đó. Sau đó anh lấy lại tinh thần và nói: “Được rồi, ông vừa kể rất nhiều, cho thấy giữa ông và Từ Liên Sinh có một tình bạn vô cùng đặc biệt. Tôi cũng muốn tin rằng những chuyện này đều là thật. Tôi cũng có thể hiểu được, nếu Từ Liên Sinh muốn chỉ định một người thừa kế tài sản, ông sẽ là lựa chọn đầu tiên. Bởi vì ngoài ông ra, ông ấy cũng không còn bất người thân và bạn bè nào khác nữa. Nhưng, tại sao ông ấy lại đột nhiên viết di chúc? Hơn nữa, lại đúng vào thời điểm trước khi xảy ra vụ tai nạn xe kì quặc đó?”

“Chuyện này không phải là rất rõ ràng hay sao?” Tiêu Tập Phong nhìn vào ánh mắt La Phi, “Cái chết của Từ Liên Sinh không phải là tai nạn bất ngờ, ông ấy đã tự sát.”

Tự sát? La Phi khẽ cau mày. Nếu là tự sát, thì chuyện viết trước di chúc là hợp lý. Nhưng có những chuyện vẫn phải hỏi rõ ràng: “Tại sao ông ấy lại tự sát, không phải ông nói là có thể tháo gỡ vướng mắc trong lòng của ông ấy hay sao?”

“Trước đây đúng là tôi có thể tháo gỡ được những vướng mắc trong lòng ông ấy, nhưng sự việc nửa năm trước… thì tôi không thể làm gì được.” Tiêu Tập Phong cúi đầu khẽ buông một tiếng thở dài, nét mặt buồn bã.

03.

Cái gọi là “sự việc nửa năm trước” tất nhiên là xung đột trong vụ chặn xe cứu chó. La Phi vốn không biết Từ Liên Sinh đóng vai trò gì trong lần xung đột ấy, bởi vì mấy người được hỏi trước đó, cho dù là trong lời kể của Lâm Thụy Lân, Chu Tư Tuấn, hay Thạch Tuyền Nam, đều không nhắc đến chuyện của Từ Liên Sinh. Lúc này, sau khi suy nghĩ kĩ càng hơn, anh bỗng có vài phỏng đoán, liền thử hỏi thăm dò Tiêu Tập Phong: “Lúc đó có phải là có chó chết trên xe của Từ Liên Sinh không, nên Từ Liên Sinh đã bị chủ nhân của con chó nhục mạ?”

Tiêu Tập Phong gật đầu khen: “Cảnh sát La, anh tư duy nhanh thật.”

Trong quá trình điều tra trước đó, lời thuật của Lâm Thụy Lân, Chu Tư Tuấn, Thạch Tuyền Nam đều ăn khớp, về cơ bản có thể khẳng định tính chân thực. Nhưng lúc trước Tiêu Tập Phong có nói, Chu Tư Tuấn đã giấu La Phi một vài “sự việc quan trọng”. Căn cứ vào đó, La Phi có thể khẳng định, những “sự việc quan trọng” đó nhất định đã xảy ra sau khi Lâm Thụy Lân và Thạch Tuyền Nam rời đi, nếu không sẽ không thể giấu được.

Muốn tiếp tục điều tra những sự việc xảy ra sau khi Lâm Thụy Lân và Thạch Tuyền Nam đã rời đi, thì đáng chú ý nhất là sự xuất hiện của Triệu Lệ Lệ và Diêu Thư Hàn. Hôm đó Diêu Thư Hàn và Triệu Lệ Lệ đến chỗ xe của Từ Liên Sinh để tìm con chó yêu quý bị mất, nếu đúng là con chó chết trên xe, với tính cách của hai người đó, họ nhất định sẽ không bỏ qua. Khi đó, Lâm Thụy Lân đã rời đi, họ muốn nổi đóa, thì chỉ còn trút được lên mỗi Từ Liên Sinh.

Cho nên nếu Từ Liên Sinh tự sát vì sự việc nửa năm trước, thì người gây ra tổn thương tâm lý nặng nề đối với Từ Liên Sinh chính là Triệu Lệ Lệ và Diêu Thư Hàn.

Tiếp tục phân tích sâu hơn thì Chu Tư Tuấn phải là người chứng kiến Triệu Lệ Lệ và Diêu Thư Hàn nhục mạ Từ Liên Sinh, lúc đó với vai trò là cảnh sát, anh ta không hề đứng ra bảo vệ lẽ phải. Chu Tư Tuấn là cảnh sát giao thông, đã biết Từ Liên Sinh chết vì tai nạn xe từ trước, bây giờ Triệu Lệ Lệ và Diêu Thư Hàn cũng chết, anh ta cho rằng chỉ còn anh ta biết sự việc Từ Liên Sinh bị nhục mạ. Nên Chu Tư Tuấn cố tình giấu La Phi tình tiết này, để mình không phải mắc lỗi vì không hoàn thành nhiệm vụ.

Tối hôm qua Tiểu Lưu gọi điện thoại cho Chu Tư Tuấn, hỏi về kết quả của việc Triệu Lệ Lệ và Diêu Thư Hàn đến xe của Từ Liên Sinh tìm chó. Chu Tư Tuấn thoái thác là không biết, đồng thời trong lòng cũng phấp phỏng lo lắng. Anh ta biết La Phi sẽ nhanh chóng tìm ra những người liên quan đến Từ Liên Sinh và triển khai điều tra, nên đã đến chỗ Tiêu Tập Phong trước dò hỏi tình hình.

Đó là những phân tích La Phi vừa đưa ra trong chốc lát. Chỉ là suy luận logic có nhạy bén đến đâu cũng không thể đoán biết được chi tiết cụ thể về xung đột xảy ra giữa Diêu Thư Hàn, Triệu Lệ Lệ và Từ Liên Sinh, La Phi đành tiếp tục hỏi Tiêu Tập Phong: “Ông nói xem, hôm đó đã xảy ra chuyện gì với Từ Liên Sinh?”

Tiêu Tập Phong im lặng, đầu mày cau lại và dựng đứng lên, trông như một đôi kiếm sắc. Một lúc lâu sau, ông ta mới giận dữ nói: “Họ bắt ông ấy phải quỳ lạy một con chó chết!”

La Phi biết “họ” là chỉ ai, nhưng anh vẫn phải xác nhận: “Ý ông nói là Triệu Lệ Lệ và Diêu Thư Hàn phải không?”

“Đúng vậy, chính là hai kẻ khốn kiếp vừa bị giết đó!” Tiêu Tập Phong nghiến răng bật ra một câu chửi, hoàn toàn không để ý đến địa vị và khí chất của mình.

La Phi có thể hiểu đuợc sự phẫn nộ của Tiêu Tập Phong.

Một người, bất luận anh ta có xấu xí, thấp hèn đến thế nào, dù sao anh ta cũng là một con người. Anh ta cũng có lòng tự trọng của một con người, cho dù là lòng tự trọng của anh ta vô cùng nhỏ bé, thậm chí bất cứ ai cũng có thể tùy tiện giẫm đạp.

Một người sống trên đời, cho dù thế nào cũng không thế thấp hèn hơn một con chó đã chết. Bắt người sống phải quỳ lạy một con chó đã chết, đây quả thật là yêu cầu hoang đường vô lễ nhất mà anh từng nghe thấy.

Chân mày La Phi cũng dựng lên, sau cơn phẫn nộ, trong lòng anh lại trào lên một cảm xúc phức tạp khác, anh liền lo lắng hỏi: “Từ Liên Sinh… Ông ấy không quỳ thật chứ?”

Tiêu Tập Phong buông một tiếng thở dài nặng nề. Mặc dù ông ta không trả lời, nhưng thái độ đó hiển nhiên là mặc nhận.

“Tại sao chứ?” La Phi không thể hiểu được. Theo như lời kể của Tiêu Tập Phong trước đó, La Phi đã biết Từ Liên Sinh là một người đàn ông thật thà thấp kém, nhưng La Phi cũng biết, người đàn ông này không hề hèn nhát! Khi còn là một đứa trẻ, Từ Liên Sinh đã từng nổi đóa vì một con mèo con, cơn giận đó làm cả mấy cậu con trai đều hoảng sợ không dám động đậy. Người này chấp nhận bị người khác nhục mạ, thậm chí không bao giờ phản kháng, nhưng hoàn toàn không phải vì ông ta hèn nhát, mà là vì ông ta lương thiện.

Nhưng tại sao ông ta lại khuất phục trước sự uy hiếp quá đáng của Triệu Lệ Lệ và Diêu Thư Hàn, làm một hành động mất hết lòng tự trọng như vậy?

“Tại sao? Tôi cũng không biết tại sao… Tôi chỉ biết sự việc đó đã làm vỡ vụn chút lòng tự trọng còn lại của Từ Liên Sinh, hệ thống giá trị trong lòng ông ấy cũng sụp đổ hoàn toàn, tôi cũng không còn khả năng giúp ông ấy xây dựng lại nữa…” Tiêu Tập Phong thì thầm nói, tâm trí dường như lại rơi vào trạng thái hồi tưởng, “Hôm đó tôi đến nhà Từ Liên Sinh thăm ông ấy, tôi thấy ông ấy đang khóc. Tôi đã nói rồi, cả cuộc đời tôi chỉ thấy ông ấy khóc ba lần, đó là lần cuối cùng. Ông ấy kể cho tôi nghe chuyện xảy ra với mình, sau đó hỏi tôi: “Tôi đã gánh chịu nhiều như vậy vì thế giới này, nhưng trong mắt những người đó, tại sao tôi còn không bằng một con chó đã chết?” Tôi không thể trả lời ông ấy được, chỉ biết khuyên ông ấy phải nghĩ thoáng một chút, đừng quá để ý đến những chuyện đó. Nhưng những lời an ủi như vậy quả thật quá vô ích. Tôi còn nhớ lúc đó Từ Liên Sinh cứ nhìn tôi mãi, nét mặt đầy tuyệt vọng. Từ lúc đó tôi đã biết, vết thương trong lòng người đàn ông này sẽ không bao giờ lành được.”

“Tâm huyệt của ông ấy đã sụp đổ,” La Phi sử dụng thuật ngữ thôi miên do Lăng Minh Đỉnh sáng tạo ra và nói, “ngay cả “tâm cầu” mà ông xây dựng trước đó cũng bị phá hủy theo.”

Tiêu Tập Phong một lần nữa buông tiếng thở dài nặng nề.

La Phi lại đang suy nghĩ một vấn đề khác, anh nêu ra với Tiêu Tập Phong: “Chuyện Từ Liên Sinh quỳ lạy con chó xảy ra từ nửa năm trước, nhưng ông ấy chết cách đây 2 tháng. Nếu nói là ông ấy tự sát vì sự việc đó, thì khoảng cách giữa chừng có phải là lâu quá không?”

Tiêu Tập Phong nhìn La Phi lắc đầu: “Cảnh sát La, câu hỏi này của anh không được chuyên nghiệp lắm. Trên thực tế, các vụ tự sát vì phải chịu đựng một cú sốc nào đó, hầu hết đều không xảy ra ngay sau khi sự việc xảy ra. Người ta sẽ trải qua một quá trình suy nghĩ lặp lại nhiều lần, trong quá trình đó nỗi đau khổ trong lòng họ sẽ dần dần tích tụ lại, tâm trạng cũng ngày càng nặng nề hơn. Khi những cảm xúc tiêu cực ấy phá vỡ điểm giới hạn tâm lý, cuối cùng người ta mới có hành vi tự sát.”

“Ồ? Cho nên trong 4 tháng đó, Từ Liên Sinh đã trải qua một quá trình lặp đi lặp lại vô cùng đau khổ như vậy?”

“4 tháng có dài hơn một chút so với các trường hợp thông thường, bởi vì tôi giúp ông ấy trong suốt thời gian ấy.” Tiêu Tập Phong giải thích, “Tôi định dựng lại một “tâm cầu” khác cho ông ấy.”

“Đáng tiếc là ông đã không thành công.”

“Đúng vậy. Bởi vì chuyện này thực sự quá khó. Anh biết đấy, muốn xây dựng “tâm cầu” bắt buộc phải tìm được nguyên vật liệu trong thế giới tiềm ý thức của đối tượng, giống như tôi từng sử dụng chiếc xe rác mà Từ Liên Sinh thân thuộc nhất để tháo gỡ vướng mắc trong lòng ông ấy khi trước. Nhưng lần này tôi không thể tìm thấy nguyên liệu phù hợp, cũng có nghĩa là, tôi không thể giải thích được tại sao lại bắt một người sống quỳ lạy một con chó đã chết. Việc này không thể trách tôi được, kể cả đại sư thôi miên cao minh nhất trên thế giới cũng bất lực.” Tiêu Tập Phong đau khổ đưa tay lên bóp trán, rồi lại oán thán, “Hơn nữa trong khoảng thời gian đó còn xảy ra một việc, làm vết thương tâm lý trong lòng Từ Liên Sinh càng nặng thêm.”

“Việc gì?”

“Sau hôm xảy ra sự việc chặn xe, Từ Liên Sinh phát hiện thấy chiếc xe tải của mình bị đâm thủng hai lốp. Đều là đâm ở mặt bên, không thể nào vá được, có nghĩa là cả hai chiếc lốp đều phải bỏ đi không dùng được nữa. Loại lốp xe tải đó, mỗi chiếc phải hơn một nghìn tệ, tổn thất hai chiếc lốp xe bằng tiền mồ hôi công sức lao động cả một tháng của ông ấy. Sự việc đó chắc chắn là do đám người chặn xe gây ra, công cụ đâm là đinh hoặc dùi, vết thủng không lớn, cho nên đến hôm sau mới nhận ra lốp xe bị xẹp. Từ Liên Sinh liền đến gặp Lâm Thụy Lân, định yêu cầu đối phương bồi thường tổn thất đó - vì Lâm Thụy Lân là người thuê xe, đám người chặn xe vốn nhằm vào anh ta. Nhưng cái tay họ Lâm đó hoàn toàn không quan tâm đến ông ấy, chỉ chối bảo: “Ai đâm xe ông thì ông đi mà tìm người ấy!” Không còn cách nào khác, Từ Liên Sinh đành đi gặp vị cảnh sát xử lý ở hiện trường hôm đó là Chu Tư Tuấn. Chu Tư Tuấn cho ông ấy một số điện thoại, bảo đó là người dẫn đầu nhóm chặn xe hôm đó, ông tìm gặp anh ta đi.”

“Là Lý Tiểu Cang phải không? Anh chàng đó chỉ tham lợi, không quan tâm đến gì khác, lại càng không để ý đến ông ấy.”

“Đúng vậy. Cho nên Từ Liên Sinh tìm gặp một vòng, không người nào đồng ý bồi thường thiệt hại lốp xe cho ông ấy. Thế là ông ấy lái một chuyến xe, không được đồng nào, lại còn phải bỏ đi hai cái lốp xe, anh bảo có bực mình không? Thêm vào đó lại còn bị làm nhục, những việc ấy dồn lại, khiến ông ấy càng nghĩ càng uất ức. Mặc dù tôi đã cố gắng khuyên giải, nhưng vẫn không thể ngăn được ông ấy cuối cùng tìm đến con đường chết.” Tiêu Tập Phong im lặng một lúc, sau đó lại bắt đầu nhớ lại, “2 tháng trước, một hôm, Từ Liên Sinh gọi điện cho tôi, ông ấy hỏi tôi say rượu là cảm giác thế nào. Tôi bảo mỗi người một khác, có người sẽ trở nên rất phấn chấn, có người trở nên yên lặng, có người sẽ nhớ đến rất nhiều chuyện, có người lại quên đi rất nhiều chuyện. Từ Liên Sinh bảo ông ấy vừa mua một chai rượu trắng, muốn uống say một lần xem sao. Tôi cứ tưởng là Từ Liên Sinh muốn gọi tôi đến cùng uống rượu, bèn hỏi ông ấy đang ở đâu. Nhưng Từ Liên Sinh đã ngắt máy. Hôm sau cảnh sát giao thông trên đường cao tốc tìm gặp tôi, bảo Từ Liên Sinh bị tai nạn xe chết rồi, còn tôi là người cuối cùng mà ông ấy liên lạc qua điện thoại. Lúc ấy tôi mới biết, sau khi gọi điện cho tôi nửa tiếng, Từ Liên Sinh đã lái xe lao ra khỏi đường cao tốc, chết ngay tại chỗ.”

“Trong vòng nửa tiếng đồng hồ, từ uống rượu đến lái xe rơi xuống rãnh? Sao lại nhanh như vậy?” La Phi thấy hơi lạ.

“Trước khi uống rượu, ông ấy đã lái xe lên đường cao tốc.” Tiêu Tập Phong giải thích, “Ông ấy dừng xe ở bên một rãnh hào sâu, gọi điện thoại cho tôi. Sau khi ngắt máy thì bắt đầu uống rượu, một mình uống hết cả chai. Sau đó ông ấy lái xe lao thẳng xuống cái hào sâu đó.”

“Có nghĩa là trước khi uống rượu, ông ấy đã có ý định sẽ chết?” “Đúng thế. Tôi nghĩ ông ấy uống rượu chỉ là muốn làm mình mụ mẫm một lần trước khi chết, cả cuộc đời ông ấy chưa bao giờ thật sự vui vẻ, ông ấy hi vọng chất cồn có thể giúp ông ấy được giải thoát trong những giây phút cuối cùng.”

La Phi gật đầu, tiếp đó anh lại hỏi: “Bức di chúc đó thế nào, ông ấy để ở đâu?”

“Ông ấy viết cho tôi một bức thư, gửi đi trước khi ông ấy tự sát một hôm. Khi tôi nhận được thư đã là ngày thứ hai sau khi ông ấy mất.” Tiêu Tập Phong nói xong, chủ động hỏi, “Anh có muốn xem bức thư đó không?”

La Phi đáp: “Vâng.” Tiêu Tập Phong liền mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra một bức thư. Tiểu Lưu bước tới nhận lấy rồi đưa cho La Phi.

Trên phong bì thư có viết tên, địa chỉ của người nhận và người gửi, thời gian gửi thư theo dấu bưu điện là ngày 14 tháng 4.

Chỉ có một tờ giấy viết thư mỏng, nội dung cũng rất đơn giản:

Di chúc

Sau khi tôi chết, căn hộ của tôi ở đường Kiến Dân sẽ thuộc về Tiêu Tập Phong.

Từ Liên Sinh

Nhìn từ góc độ hình thức, bức di chúc này hoàn toàn không đúng quy định. Nhưng cân nhắc đến trình độ văn hóa có hạn của Từ Liên Sinh, cũng có thể hiểu được.

Tiêu Tập Phong ở bên cạnh nói: “Bức di chúc này đã được giám định tư pháp, khẳng định đúng là bút tích của Từ Liên Sinh, có giá trị pháp lý. Bây giờ tôi đã được quyền sở hữu căn hộ đó một cách hợp pháp.”

La Phi bỏ bức di chúc vào trong phong bì thư, đồng thời hỏi một câu: “Ông ấy chỉ gửi cho ông bức thư này sao?”

Tiêu Tập Phong hỏi lại: “Anh thấy còn phải gửi gì nữa?”

“Không gửi chìa khóa cho ông à?” La Phi vừa nói vừa đứng dậy trả lại bức thư vào tay Tiêu Tập Phong, “Không có chìa khóa, thì sẽ rất phiền cho ông khi nhận nhà, ông ấy chắc cũng có nghĩ đến việc này chứ?”

“Chìa khóa tôi đã có từ lâu rồi.” Tiêu Tập Phong nhún vai, không cho đó là chuyện gì quan trọng, bỏ bức thư vào trong ngăn kéo.

“Ồ?” La Phi nhìn Tiêu Tập Phong, rất rõ ràng anh muốn đối phương giải thích một chút về chuyện này.

Tiêu Tập Phong nói: “Có lúc Từ Liên Sinh phải chạy đường dài, nên ông ấy đưa cho tôi một chiếc chìa khóa. Lúc ông ấy vắng nhà, tôi sẽ trông nom căn hộ giúp ông ấy.”

“Ông ấy trồng hoa hay nuôi thú cưng?”

Tiêu Tập Phong ngó ra giây lát rồi lắc đầu nói: “Không, chỉ là giúp ông ấy trông nom căn hộ thôi, để không bị rò nước rò điện gì đó.”

La Phi vừa suy nghĩ điều gì đó, vừa quay người bước về phía chiếc ghế của mình. Sau khi ngồi xuống ghế anh lại hỏi: “Khi đội cảnh sát giao thông đến điều tra, ông không nói ra sự thật à? Họ kết luận là tai nạn sau khi uống rượu say, không nhắc đến chuyện tự sát.”

Tiêu Tập Phong thành thật nói: “Đúng thế, rất nhiều chuyện tôi đều không nói.”

“Tại sao?”

“Cần gì phải nói nhiều?” Tiêu Tập Phong cười nhăn nhó, “Ngoài tôi ra, còn ai quan tâm đến ông ấy?”

La Phi suy xét giây lát, thấy lời nói của Tiêu Tập Phong cũng có thể hiểu được, một người như Từ Liên Sinh, sống hay chết đều không có ai quan tâm, truy xét xem là tai nạn hay tự sát cũng có ý nghĩa gì đâu? Nói nhiều lại nảy sinh thêm những phiền hà không cần thiết. Khi đó Tiêu Tập Phong còn đang đau lòng vì mất bạn, tâm lý không muốn thêm nhiều chuyện phiền phức không có gì là lạ.

“Thế thôi, về cái chết của Từ Liên Sinh, tôi đã nói rõ rồi.” Lúc này Tiêu Tập Phong tựa người ra ghế, hai tay đan chéo, quan sát La Phi, “Tin hay không thì tùy các anh.”

“Tôi tin lời ông.” La Phi nói rõ thái độ, “Đầu tiên là vì có bức ảnh và bức di chúc làm bằng chứng, ngoài ra ông cũng không cần phải bịa ra một câu chuyện không có thật như vậy đối với chúng tôi. Phải biết rằng, sau khi ông nói rõ những chuyện này, chỉ khiến cho vị thế của ông càng thêm bất lợi.”

Tiêu Tập Phong hiểu ý La Phi, ông ta gật đầu, khóe miệng thoáng hiện một nụ cười: “Như vậy bây giờ anh đã đồng ý rằng tôi là một “nghi phạm” rồi phải không?”

Nếu đối phương đã không né tránh chủ đề này, La Phi cũng thẳng thắn: “Triệu Lệ Lệ, Diêu Thư Hàn, Lý Tiểu Cang, Lâm Thụy Lân, mấy người này ít nhiều đều có nhục mạ Từ Liên Sinh. Sau khi Từ Liên Sinh tự sát, chắc hẳn ông vô cùng căm hận họ đúng không?”

Tiêu Tập Phong vui vẻ thừa nhận: “Đúng thế. Tôi hận họ.”

“Cho nên ông có động cơ gây án vô cùng rõ ràng. Đồng thời ông lại biết thuật thôi miên, có nghĩa là ông có khả năng nắm được biện pháp gây án của nghi phạm. Mặc dù dáng người của ông không khớp với hình ảnh ghi được ở hiện trường, quá trình điều tra giai đoạn đầu cũng chứng minh rằng ông không có thời gian gây án, nhưng chính bản thân ông đã nói, ông có thể không phải là người trực tiếp gây án, mà là đồng mưu của hung thủ ở hiện trường. Bây giờ xem ra, ông nói những lời đó hoàn toàn không phải là nói đùa.”

La Phi chăm chú nhìn Tiêu Tập Phong, nét mặt trở nên vô cùng nghiêm túc.

Tiêu Tập Phong bưng cốc trà lên, ông ta cúi đầu nhìn những cánh trà còn lại trong cốc, dường như không muốn uống, lại bỏ cốc trà xuống bàn. Sau đó ông ta lụng bụng, giọng rất nhỏ như thể tự nói với mình: “Đồng mưu… Phải rồi, có thể nói như vậy. Tôi có trách nhiệm về cái chết của ba người đó…”

“Rốt cuộc là ông đã làm gì?” La Phi đột nhiên cao giọng quát hỏi, “Tên hung thủ bây giờ đang ở đâu?”

Tiêu Tập Phong không hề giật mình trước thái độ của La Phi, ông ta ngẩng đầu lên nhìn đối phương một cái, rồi nhẹ nhàng nói: “Tôi đã nói rồi, tôi không quen hung thủ.”

La Phi chằm chằm nhìn, dồn ép đối phương: “Vậy thì ông có quan hệ gì với hung thủ?”

“Quan hệ giữa tôi và anh ta,” Tiêu Tập Phong chỉ vào La Phi, “đại để cũng như quan hệ giữa tôi và anh.”

La Phi cau mày, không hiểu được hàm ý trong câu nói của đối phương. Tiêu Tập Phong liền giải thích thêm: “Người đó cũng đã từng nghe tôi kể về Từ Liên Sinh. Ngoài ra, giữa tôi và anh ta không có bất cứ mối quan hệ gì.”

La Phi cảm thấy câu nói này không hợp lý: “Ông không quen hắn, thì kể cho hắn nghe những chuyện này bằng cách nào?”

Tiêu Tập Phong đáp lời: “Tôi đã đưa câu chuyện này lên mạng.”

“Đưa lên mạng?”

“Sau khi Từ Liên Sinh tự sát, tâm trạng của tôi rất tệ, lại không biết chia sẻ với ai. Xã hội bây giờ, người nào cũng hết sức bận rộn, dù là ngồi cùng nhau uống rượu nói chuyện cũng có mục đích, có người nào quan tâm đến chuyện của một người lái xe tải? Ví dụ như anh chẳng hạn, cảnh sát La, nếu không vì điều tra vụ án, anh liệu có kiên nhẫn nghe tôi kể hết câu chuyện này không?”

La Phi ngớ người, lắc đầu đáp: “Chắc là không…”

Tiêu Tập Phong ngửa lòng bàn tay: “Cho nên tôi chỉ còn cách viết câu chuyện đó ra, đăng lên mạng. Thực ra tôi cũng không hi vọng có bao nhiêu người đọc được, chỉ cảm giác viết ra là quá trình tự giải tỏa của tôi. Tôi viết về cả cuộc đời của Từ Liên Sinh, viết về sự lương thiện của ông ấy, những khó nhọc của ông ấy, cũng viết về tình bạn giữa chúng tôi. Cuối câu chuyện, Từ Liên Sinh tuyệt vọng mà chết, không biết ở một thế giới khác, ông ấy có thể giành được sự tôn trọng và tình yêu thương đáng có.”

La Phi chỉ tập trung vào vụ án, nên anh lập tức lại hỏi: “Hung thủ đã đọc được câu chuyện trên mạng của ông?”

“Đúng thế, anh ta còn gửi email cho tôi, chúng tôi đã trao đổi với nhau mấy bức thư liền. Tôi biết các anh chắc chắn rất quan tâm đến nội dung của những bức thư đó, nên tôi đã in ra trước.” Tiêu Tập Phong vừa nói vừa tìm ra một tập tư liệu trong chiếc cặp đựng tài liệu mang theo bên mình.

Đúng như Tiêu Tập Phong nói, trong tư liệu quả nhiên là một loạt các bức email gửi đi đáp lại, còn quá trình trao đổi giữa Tiêu Tập Phong và tên hung thủ bí ẩn được thể hiện qua nội dung của những bức email này.

04.

Ngày gửi bức email đầu tiên là ngày 28 tháng 4, tức là nửa tháng sau khi Từ Liên Sinh tự sát. Nick name của người gửi là “Chú tê giác phẫn nộ”, qua nội dung bức thư, có thể thấy người này chắc là tên hung thủ mà Tiêu Tập Phong nói đến.

Toàn văn bức thư đầu tiên như sau:

Tôi đã xem bài “Tưởng niệm một người bạn tên là Từ Liên Sinh” mà ông đăng lên mạng, cảm nhận vô cùng sâu sắc. Không ngờ bây giờ lại còn những người như Từ Liên Sinh, sự chất phác và lương thiện của ông ấy đủ để mỗi chúng ta cảm thấy xấu hổ!

Nhưng một người tốt như vậy lại bỗng dưng bị làm nhục, cuối cùng ôm hận tự sát, chuyện này thực sự khiến người ta đau lòng, càng khiến người ta phẫn nộ! Tôi muốn hỏi xem những kẻ ức hiếp Từ Liên Sinh là ai? Ông có biết họ tên thật và phương thức liên hệ của họ không? Tôi cảm thấy chuyện này không thể cứ thế cho qua được, nhất định phải tìm gặp chúng để hỏi cho ra lẽ!

Tiếp theo đó là thư trả lời của Tiêu Tập Phong, thời gian gửi là 11 giờ 23 phút tối ngày 28 tháng 4, muộn hơn so với thư đến hơn 4 tiếng đồng hồ. Nick name của người viết thư là “Bác sĩ Tiêu”, cách xưng hô đó phù hợp với thói quen đặt tên của cư dân mạng ở độ tuổi già và trung niên.

Nội dung bức thư trả lời như sau:

Cảm ơn sự quan tâm của anh, đặc biệt cảm ơn sự khẳng định và ca ngợi của anh đối với bạn tôi. Nếu ông ấy còn sống, tôi thực sự muốn giới thiệu để anh và ông ấy làm quen với nhau.

Còn về thông tin của những người anh hỏi, quả thật là tôi chưa tìm hiểu, xin lỗi anh.

Chúc anh mạnh khỏe, vui vẻ!

Tiêu Tập Phong

Ngày 28 tháng 4.

Ngày hôm sau, tức là ngày 29 tháng 4, “Chú tê giác phẫn nộ” lại gửi thư trả lời:

Không sao, tôi sẽ nghĩ cách điều tra.

Lần này thư trả lời của Tiêu Tập Phong ngắn gọn hơn:

Tốt. Chúc anh thuận lợi.

Tiêu Tập Phong

Ngày 29 tháng 4.

Ngày 8 tháng 5, cách lần trao đổi thư trước khoảng 10 ngày, “Chú tê giác phẫn nộ” lại gửi đến một bức thư mới:

Nói cho ông biết một tin vui! Tôi đã cơ bản điều tra rõ được danh tính của những kẻ đó rồi, nóng lòng chia sẻ với ông!

Hai kẻ ép TừLiên Sinh quỳ lạy con chó đã chết đó, một là Diêu Thư Hàn, là một thằng con nhà giàu; đứa kia tên là Triệu Lệ Lệ, là một con người mẫu vớ vẩn. Hai kẻ này là hung thủ trực tiếp ép chết Từ Liên Sinh, tội ác tày trời!

Cảnh sát giao thông xử lý tại hiện trường hôm đó là Chu Tư Tuấn, số hiệu cảnh sát X. Anh ta xử lý ở hiện trường thiếu trách nhiệm, không công bằng, cũng có trách nhiệm không thể chối cãi đối với sự tự sát của Từ Liên Sinh!

Gã chủ thuê Từ Liên Sinh lái xe tên là Lâm Thụy Lân, mở một nhà hàng nhỏ ở đường Bách Hội. Là chủ thuê của Từ Liên Sinh, anh ta không những quỵt không trả tiền xe, mà còn khiến Từ Liên Sinh bị liên lụy, thiệt hại mất hai chiếc lốp xe, cuối cùng không chịu chi một đồng bồi thường, đây cũng là một kẻ vô lương tâm!

Người cầm đầu vụ chặn xe tên là Lý Tiểu Cang, anh ta mở một gian hàng bán lương thực cho chó trên mạng. Người này kích động mọi người gây chuyện vì lợi ích riêng của mình, có thể coi là kẻ khơi mào hại chết Từ Liên Sinh!

Chỉ có kẻ đâm thủng lốp xe tôi tạm thời vẫn chưa tra được ra, vì hôm đó quả thực là có quá nhiều người ở hiện trường, không thể khẳng định được rốt cuộc là ai làm. Nhưng cứ yên tâm, tôi sẽ tiếp tục điều tra.

Tôi nhất định bắt những kẻ đó phải trả giá thích đáng!

Tiêu Tập Phong vẫn trả lời thư rất nhanh, xem ra tối nào ông ta cũng có thói quen kiểm tra hộp thư.

Chào anh!

Anh đã điều tra ra những người đó bằng cách nào? Nói thật, tôi rất ngạc nhiên.

Ngoài ra, tôi thấy quan điểm của anh về Lý Tiểu Cang không được hợp lý lắm. Lúc đầu mục đích chặn xe của anh ta là để cứu chó, mặc dù cách thức còn cần phải bàn, nhưng xuất phát điểm vẫn đáng được khẳng định. Ngoài ra, anh ta cũng không có xung đột trực tiếp với Từ Liên Sinh, cho nên tôi thấy trong sự việc Từ Liên Sinh tự sát, anh ta hoàn toàn không phải chịu trách nhiệm gì.

Những điều tôi nói không nhất định là đúng, nếu anh có suy nghĩ khác, xin được chỉ giáo.

Tiêu Tập Phong

Ngày 8 tháng 5.

Ngày 9 tháng 5, “Chú tê giác phẫn nộ” viết một bức thư trả lời.

Tôi là một cao thủ về mạng, nên dễ dàng điều tra được những thông tin liên quan. Nói một cách cụ thể nhé, những người chặn xe cứu chó đã liên hệ với nhau qua mạng, trước và sau khi sự việc xảy ra, đã đăng rất nhiều ý kiến thảo luận về việc này. Tôi xâm nhập vào tài khoản của họ, xem toàn bộ lịch sử các cuộc nói chuyện và tin đăng trên mạng. Từ đó, tôi có được thông tin về Triệu Lệ Lệ, Diêu Thư Hàn, Lý Tiểu Cang và Lâm Thụy Lân. Còn về tay cảnh sát đó thì càng đơn giản, bây giờ chú trọng chuyện công khai công tác của cảnh sát, chỉ cần gọi cho đường dây nóng tố cáo tiêu cực của Công an, là có thể tìm ra được kết quả xử lý và cảnh sát xử lý tại hiện trường của tất cả các vụ việc báo cảnh sát qua 110.

Ông đã nhắc riêng đến Lý Tiểu Cang, thì tôi cũng nói chi tiết về tay này. Anh ta là một kẻ tiểu nhân đầu óc mụ mẫm vì tham tiền tham lợi, mục đích chặn xe ngay từ đầu của anh ta hoàn toàn không phải là để cứu chó. Nếu ông không tin, hãy đọc lịch sử cuộc nói chuyện trên mạng mà tôi lấy cắp được này đi. Trong đó, “Công viên thú cưng” chính là nick name của Lý Tiểu Cang, còn “Thuận dòng đẩy thuyền” là một chuyên gia tiếp thị mạng, ông xem xong lịch sử cuộc nói chuyện này, thì sẽ biết tại sao Lý Tiểu Cang lại tổ chức cho mọi người đi chặn xe.

Thuận dòng đây thuyền: Gần đây tình hình làm ăn thế nào?

Công viên thú cưng: Vẫn không được tốt lắm, mấy cách tiếp thị mà anh đưa ra tôi đều sử dụng rồi, lúc đầu cũng có chút hiệu quả, nhưng chỉ mấy ngày sau là lại không ổn.

Thuận dòng đẩy thuyền: Anh phải kiên trì, mọi việc đều không dễ dàng như thế.

Công viên thú cưng: Anh chỉ biết bảo kiên trì, nói thật, tôi đã không còn tin tưởng gì ở anh nữa rồi.

Thuận dòng đẩy thuyền: Tôi biết nói anh thế nào nhỉ? Đúng là không biết nhìn xa trông rộng. Bây giờ là thời đại bùng nổ thông tin, anh biết thứ có giá trị nhất là gì không? Là trí tuệ! Là ý tưởng sáng tạo! Bất cứ người nào coi thường ý tưởng sáng tạo đều sẽ bị thời đại đào thải.

Công viên thú cưng: Thế thì anh cho tôi một ý tưởng sáng tạo đi xem nào. Mấy ý tưởng dở hơi anh đưa ra, còn chẳng bằng tôi tự thử vận may!

Thuận dòng đẩy thuyền: Ồ? Anh thử cái vận may gì?

Công viên thú cưng: Hôm trước có một ông chủ nhà hàng, mua một lúc 100 ki-lô-gam chó thịt.

Thuận dòng đẩy thuyền: Một khách hàng lớn đấy, anh phải giữ chặt lấy, nghĩ cách tạo mối quan hệ thành khách hàng lâu dài.

Công viên thú cưng: Lại còn chờ anh bảo? Tôi đã nói chuyện với ông chủ đó lâu rồi. Tiếc là ông ta là lái buôn chó, ngày mai sẽ chở chó đến Từ Châu, nên cũng chỉ bán được có một lần thôi.

Thuận dòng đẩy thuyền: Tôi có một ý tưởng có thể biến mối làm ăn một lần thành khách hàng lâu dài…

Công viên thú cưng: Ồ? Ý tưởng gì?

Thuận dòng đẩy thuyền: Anh từng nói mình có quan hệ khá tốt trong một nhóm chat về thú cưng?

Công viên thú cưng: Đúng thế.

Thuận dòng đẩy thuyền: Anh nghĩ cách kêu gọi, tập trung một nhóm người đi chặn chiếc xe chở chó đó vào ngày mai.

Công viên thú cưng: Để làm gì?

Thuận dòng đẩy thuyền: Cứu chó chứ còn gì nữa. Những việc thế này, những người yêu chó rất thích làm. Anh dùng điện thoại di động chụp mấy tấm ảnh, gửi luôn lên mạng, chắc chắn sẽ thu hút được sự quan tâm. Đợi đến khi lượng người quan tâm đạt đến một mức độ nhất định, là anh có thể kêu gọi mọi người góp tiền mua lại số chó đó.

Công viên thú cưng: Tôi được gì chứ? Hơn nữa, kêu gọi mọi người góp tiền, tôi lại không phải bỏ tiền ra à?

Thuận đòng đẩy thuyền: Anh thật đù đờ. Tôi hỏi anh, nếu mua lại số chó đó, các anh sẽ xử lý thế nào?

Công viên thú cưng: Chó tốt chắc sẽ được người ta mua về nuôi, nhưng hầu hết chắc chắn là không người nào nhận. Chỉ có thể tìm mối quan hệ đưa đến trạm cứu trợ. Trạm cứu trợ có nhận hay không cũng là một vấn đề đấy, nhiều chó như vậy, tiêu tốn quá nhiều.

Thuận dòng đẩy thuyền: Tiêu tốn càng nhiều càng tốt, cơ hội làm ăn của anh không phải là xuất hiện rồi đấy thôi?

Công viên thú cưng: Ừm… Nghe ra cũng thú vị đấy, nói cụ thể hơn xem.

Thuận dòng đẩy thuyền: Anh hứa trước với trạm cứu trợ, cứ nói là anh sẽ chịu trách nhiệm về lương thực cho số chó đó, như vậy trạm cứu trợ sẽ không còn lý do từ chối không nhận. Sau đó anh tổ chức hoạt động bán hàng công ích trên mạng, để những người yêu chó mua lương thực cho chó ở gian hàng của anh tặng cho trạm cứu trợ. Anh nghĩ xem, không phải là trở thành mối làm ăn lớn lâu dài hay sao?

Công viên thú cưng: Tôi vẫn hơi lo, với sức ảnh hưởng của tôi e là không thể dụ dỗ được đông người yêu chó như vậy.

Thuận dòng đẩy thuyền: Anh có thể tìm một người có sức ảnh hưởng giúp anh dụ dỗ. Anh cứ vin vào danh nghĩa yêu chó, anh ta sẽ không khoanh tay đứng nhìn đâu. Tất nhiên rồi, sau một thời gian, anh ta chắc chắn sẽ phát hiện ra là anh lợi dụng chuyện này để kiếm tiền, cũng không sao, anh chỉ cần chia cho anh ta chút lợi là được.

Công viên thú cưng: Tôi hiểu rồi. Nói thật là ý tưởng này rất hay đấy!

Thuận dòng đẩy thuyền: Ý tưởng sáng tạo của tôi làm gì có chuyện không hay!

Thế nào, ông đã thấy bộ mặt thật của Lý Tiểu Cang rồi chứ? Anh ta tổ chức hành động chặn xe đó hoàn toàn là để tư lợi cá nhân. Loại tiểu nhân hèn hạ như vậy không lẽ không phải chịu trách nhiệm về cái chết của Từ Liên Sinh hay sao?

Tôi đã nghĩ xong kế hoạch trừng phạt những kẻ đó rồi, nhất định sẽ không để ông thất vọng!

Xem xong những bức thư đó, La Phi càng hiểu rõ hơn về nguyên do của vụ xung đột nửa năm trước. Trước đó La Phi cũng từng thấy kì quặc, một thanh niên mới vào nghề như Lý Tiểu Cang làm sao có thể nghĩ ra được mưu lược kinh doanh thâm sâu như vậy? Bây giờ mới biết hóa ra là có chuyên gia tiếp thị chuyên nghiệp chỉ dẫn ở phía sau. Còn Lý Tiểu Cang sau khi thành công đã quên phắt lời cảnh báo của chuyên gia tiếp thị, không phân chia lợi ích cho Thạch Tuyền Nam, kết quả là bị Thạch Tuyền Nam cho một đòn, những ngày tháng tươi đẹp ngồi nhà đếm tiền của Lý Tiểu Cang cũng đột ngột chấm dứt.

Suy nghĩ trên chỉ thoáng hiện trong chốc lát, La Phi lại tiếp tục theo dõi nội dung thư trao đổi ở phần tiếp theo của bản tư liệu.

Bức thư trả lời sau đó của Tiêu Tập Phong như sau:

Tôi đã xem lịch sử cuộc nói chuyện giữa Lý Tiểu Cang và chuyên gia tiếp thị đó, không ngờ cậu ta đúng là có mục đích khác, quả thật khiến người ta phẫn nộ.

Anh nói anh đã nghĩ xong kế hoạch trừng phạt, có thể cho tôi biết trước được không?

Anh vất vả quá, thành thật cảm ơn anh. Chúc anh mọi việc thuận lợi.

Tiêu Tập Phong

Ngày 9 tháng 5

Ngày 9 tháng 5, “Chú tê giác phẫn nộ” gửi đến bức thư cuối cùng.

Tôi sẽ khiến bọn chúng bị hủy diệt trong ham muốn! Tình hình cụ thể tôi không nói thêm nữa, bởi vì biết quá nhiều không phải là việc hay ho gì đối với ông, ông cứ chờ xem kết quả nhé.

Sau này chúng ta đừng liên hệ nữa. Thực ra tôi sẽ nhanh chóng xóa bỏ tài khoản này. Ông muốn liên hệ với tôi cũng không thể liên hệ được.

Nội dung của bản tư liệu đến đó là hết, La Phi ngẩng đầu nhìn Tiêu Tập Phong, hỏi vẻ tiềc nuối: “Chỉ có bấy nhiêu thôi à?”

Tiêu Tập Phong gật đầu: “Tôi đã thử gửi thư cho anh ta một lần nữa, nhưng phát hiện thấy tài khoản đó đúng là đã bị xóa. Tôi cứ tưởng người đó chỉ nói khoác cho sướng mồm, nên cũng không quan tâm đến chuyện này nữa.”

Xóa bỏ tài khoản không phải là vì nói khoác, mà là để cắt đứt manh mối điều tra sau này của cảnh sát! La Phi thầm nói trong đầu. Sau đó anh lại hỏi tiếp: “Nói như thế có nghĩa là trước đó ông không hề biết hắn sẽ giết người, càng không nắm được những thủ đoạn gây án của hắn?”

“Không biết…”, Tiêu Tập Phong xòe tay vẻ vô tội, “mặc dù anh ta sử dụng từ “hủy diệt”, nhưng ai có thể ngờ được nó lại cực đoan đến mức giết người? Cho đến tận hôm qua, khi Chu Tư Tuấn đến gặp tôi, tôi mới biết anh chàng đó đã ra tay thật.”

La Phi đặt tập tài liệu trong tay xuống, cau mày tiếp tục hỏi: “Thế tại sao ông lại nói mình là đồng mưu của hắn?”

“Vì tôi đã đăng bài viết khơi dậy sự phẫn nộ của anh ta, tôi còn thảo luận với anh ta, kết tội Lý Tiểu Cang và những người kia. Mặc dù tôi không trực tiếp xui khiến anh ta giết người, nhưng rõ ràng là anh ta đã chịu ảnh hưởng của tôi…”, Tiêu Tập Phong lấy một ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, nét mặt nặng nề nói, “Tôi thấy tôi chính là đồng mưu.”

La Phi đã hiểu ra, cái từ “đồng mưu” mà Tiêu Tập Phong nói hóa ra là một cách tự kiểm điểm về mặt tâm lý, không phải là quan hệ gây án mà mình nghĩ. Như vậy xem ra manh mối khai thác được từ Tiêu Tập Phong cũng chỉ đến đó là hết. Mặc dù thu hoạch cũng không ít, nhưng La Phi vẫn không hài lòng lắm, anh hỏi Tiêu Tập Phong, giọng nửa than vãn nửa trách cứ: “Tối hôm qua, sau khi gặp Chu Tư Tuấn, tại sao ông không gọi điện ngay cho cảnh sát để báo án?”

Tiêu Tập Phong im lặng một lúc, nói: “Bởi vì tôi không chắc chắn là mình nên đứng về phía nào.”

La Phi nheo mắt nhìn chăm chú: “Không lẽ ông đồng ý với cách làm của hung thủ? Ông muốn thấy tiếp tục xảy ra hàng loạt vụ giết người?”

“Đứng từ góc độ tình cảm, đúng là như vậy.” Tiêu Tập Phong thẳng thắn nhìn vào mắt La Phi, “Những kẻ đã làm nhục Từ Liên Sinh, không lẽ bọn chúng thực sự không phải trả giá chút nào hay sao?”

La Phi chống hai tay xuống bàn, người đưa về phía trước tạo cảm giác áp đảo: “Nếu ông nghĩ như vậy, hôm nay tại sao lại phải nói sự thật ra với cảnh sát?”

“Bởi vì tôi vẫn giữ được lý trí.” Tiêu Tập Phong đối đáp rành mạch, “Lý trí không cho phép tôi sa đọa thành một hung thủ máu lạnh. Tôi đối mặt với sự lựa chọn khó khăn giữa lý trí và tình cảm, cho nên tôi đành giữ im lặng một cách bị động.”

“Cũng có nghĩa là, ông không giúp bên nào, chỉ muốn làm một người ngoài cuộc khoanh tay đứng nhìn?”

Tiêu Tập Phong gật đầu, một nụ cười mờ nhạt thoáng hiện nơi khóe miệng: “Anh hiểu rất đúng.”

“Thôi được, nếu ông giữ thái độ như vậy…”, La Phi thở dài nặng nề, sau đó anh đứng thẳng người lên, nói bằng một giọng uy nghiêm, “Tiêu Tập Phong, bây giờ tôi tuyên bố triệu tập hình sự đối với ông, mời ông đến đội cảnh sát hình sự thành phố Long Châu để chúng tôi tiếp tục thẩm vấn.”

“Thẩm vấn” khác với “hỏi thông tin”, từ này xuất hiện, có nghĩa là La Phi đã chính thức coi Tiêu Tập Phong là đối tượng tình nghi.

Tiêu Tập Phong nhún vai: “Tôi không phản đối. Nhưng tôi biết, thời gian triệu tập hình sự theo quy định của pháp luật không được vượt quá 24 giờ.”

“Thế thì chúng ta phải tranh thủ thời gian thôi.” La Phi nghiêng người, làm động tác “xin mời.”

“Anh lúc nào cũng vội vã…”, Tiêu Tập Phong vừa nói vừa đứng dậy bước đi, khi đi qua La Phi, ông ta đột nhiên quay đầu lại.

“Cảnh sát La, anh mệt mỏi quá rồi, anh nên nghỉ ngơi một chút.” Tiêu Tập Phong cười nói.

Quả thực La Phi cảm thấy một cơn mệt mỏi rã rời ập xuống, anh vội lắc đầu, đồng thời hít sâu một hơi, cố gắng lấy lại tinh thần.

« Lùi
Tiến »