Hai mươi giờ 17 phút tối ngày 17 tháng 9. Trong phòng họp của đội cảnh sát hình sự.
“Cô thế nào rồi?” Nhìn thấy Lương Âm, đầu tiên La Phi hỏi một câu với vẻ quan tâm.
“Không sao ạ. Tôi không yếu đuối như các anh nghĩ đâu.” Lương Âm mỉm cười, hỏi lại La Phi: “Còn anh thì thế nào rồi ạ?”
La Phi đưa tay trái sờ lên vai phải đeo băng, anh nhìn Lương Âm, rồi lại nhìn phụ tá Trần Gia Hâm ở bên cạnh, nói: “Lẽ ra còn phải nằm viện thêm mấy ngày nữa, nhưng các cô các cậu làm ra chuyện như vậy còn nằm làm sao được nữa?”
Trần Gia Hâm gãi đầu, như một cậu học sinh phạm lỗi. Lương Âm chủ động nhận trách nhiệm: “Anh Phi, tất cả đều là ý của em, anh đừng trách Trần Gia Hâm.”
Hai ngày trước, nhân lúc La Phi nằm viện, Lương Âm và Trần Gia Hâm đã cùng lên một kế hoạch hành động. Họ lấy danh nghĩa của La Phi, bảo lãnh cho Lục Phong Bình ra khỏi trại tạm giam. Sau đó, Lương Âm lấy mình làm mồi nhử để tiếp xúc sâu hơn với Lục Phong Bình, Trần Gia Hâm mang theo mấy cảnh sát hình sự ngầm hỗ trợ. Không ngờ, Lục Phong Bình đã sử dụng chiêu kim thiền thoát xác, cắt đuôi bọn Trần Gia Hâm, đưa Lương Âm tới một nơi bí mật ở ngoại ô. Lương Âm trúng thuật thôi miên của đối phương và rơi vào tình thế hết sức nguy hiểm. May mà, cô đã kịp thời nhận ra và hóa giải được thuật thôi miên nên mới thoát khỏi hoàn cảnh đó. Còn Trần Gia Hâm, qua kiểm tra camera dọc đường cũng vừa kịp tới nơi gần đó. Khi Lục Phong Bình ôm đầu đuổi theo ra đến sân, lập tức bị một nhóm cảnh sát bắt gọn.
Chuyện này, về quy trình mà nói thì là vi phạm kỷ luật, nhưng may mà mang lại kết quả tốt, nên La Phi chỉ phê bình mấy câu bằng lời chứ không thật sự truy cứu trách nhiệm của hai người. Biết được Lương Âm đã phải trải qua một chuyện như ác mộng, La Phi đã mời Tiêu Tập Phong đến để tư vấn tâm lý cho cô.
11 năm trước, trên đường đi học về vào một buổi tối, Lương Âm - lúc đó mới chỉ là học sinh lớp 6 bị kẻ xấu tấn công, may mà được một phụ nữ qua đường giải cứu. Ân nhân đó của cô tên là Đặng Yến, là chủ hộ của một nhà gần nơi xảy ra sự việc. Tối hôm đó, khi đi ngang qua con đường nhỏ, bà nhìn thấy chiếc xe đạp của Lương Âm đổ bên đường, thấy nghi ngờ, bà liền đi vào bên trong công trường để kiểm tra xem. Sau đó, để yểm hộ cho Lương Âm chạy thoát, bà đã lấy mình làm mồi nhử đánh lạc hướng tên côn đồ. Lương Âm đã được bình an, nhưng Đặng Yến thì đã bị tên côn đồ đó đâm đến mất mạng.
Sau đó, Lương Âm đã cắt bỏ bím tóc đuôi sam đi, đồng thời cô luôn mang theo mình chuỗi ngọc trai mà Đặng Yến tặng cho cô. 11 năm trôi qua rồi mà hung thủ đích thực vẫn chưa sa lưới, điều đó đã trở thành một mối thắt không thể nào cởi bỏ được trong lòng Lương Âm.
Sau khi chuyện trò một lúc, Lương Âm đi thẳng vào vấn đề, cô hỏi: “Thằng cha đó đã khai ra chưa?”
La Phi gật đầu: “Ngoài vụ án của cô, hắn khai còn gây ra 12 vụ cưỡng hiếp, giết người khác.”
Lương Âm kinh ngạc: “12 vụ?”
“Đúng vậy. Cách thức gây án cơ bản giống nhau, bắt cóc, giam giữ, cưỡng hiếp. Nạn nhân đều là những cô gái trẻ có bím tóc dài. Sau cùng, hắn giết chết nạn nhân, sau đó cắt lấy tóc, phân xác và phi tang.”
Lương Âm chìm trong im lặng một hồi lâu rồi bặm môi, nói: “Là tôi đã hại họ.”
“Cô đừng nghĩ như vậy.” La Phi khuyên nhủ, “Hắn là một kẻ biến thái, hắn có một sự say mê đặc biệt đối với bím tóc của con gái, cô chỉ tình cờ là con mồi đầu tiên của hắn mà thôi. Cô nên biết, hoàn toàn không phải bím tóc của cô kích thích dục vọng của hắn, mà là dục vọng phạm tội vốn có của hắn đã phát tiết ra lần đầu đối với cô. Đó là lần đầu tiên hắn phạm tội, hắn muốn tìm một con mồi yếu ớt dễ khống chế, vì vậy mà hắn đã chọn cô.”
Lương Âm vẫn thấy đau khổ như trước, cô buồn bã nói: “Đã nhiều năm như vậy rồi mà tôi vẫn không nhận ra hắn. Nếu như sớm hơn một chút thì hắn đã không thể gây tội ác mãi như vậy được.”
“Chuyện đó cũng không trách cô được. Thời điểm xảy ra vụ việc là buổi tối nên cô không nhìn rõ mặt của đối phương. Còn như về giọng nói, hồi đó cô còn nhỏ, lại căng thẳng như vậy, không nhớ được cũng là chuyện bình thường. Hơn nữa…”, La Phi ngừng một chút rồi nói tiếp: “Chúng tôi nghi ngờ hắn đã ra tay với ký ức của cô.”
“Sao cơ?” Lương Âm ngẩng đầu lên nhìn La Phi, “Nói thế nghĩa là sao?”
La Phi hỏi lại: “Tôi nhớ cô từng nói rằng hắn là một tên côn đồ có tiếng thời ấy?”
“Đúng thế. Kiểu người ấy đều được truyền miệng trong học sinh, vì vậy mà ai cũng biết. Có vấn đồ gì à?”
“Ở vùng đó đúng là có một tên lưu manh tên là Lục Phong Bình/’ La Phi nói, “nhưng tôi phát hiện ra, tên đó không phải là Lục Phong Bình đích thực.”
“Sao cơ?” Lương Âm không hiểu, hỏi lại: “Nói vậy là sao?”
La Phi giải thích: “Là như thế này. Vì vụ án Tân này rất nghiêm trọng, chúng tôi đã liên hệ với bố đẻ của Lục Phong Bình và thông báo về tình hình vụ án. Không ngờ bên đó nói, Lục Phong Bình bị thương vì đánh nhau hơn 10 năm trước nên thành người tàn tật từ lâu rồi và đã lâu lắm không ra khỏi cửa. Chúng tôi đã đến gặp cảnh sát ở đó để chứng thực thì đúng là như vậy. Vậy thì chỉ có một cách giải thích, tên Lục Phong Bình mà chúng ta bắt được hoàn toàn là giả mạo.”
Lương Âm ngây người: “Vậy… rút cuộc hắn là ai?”
“Chúng tôi vẫn chưa điều tra ra thân phận thật của hắn.”
“Nhưng, sao lại có thể như thế được nhỉ?” Lương Âm định thần lại nghĩ và cảm thấy không thể nào tưởng tượng nổi, “Tôi biết hắn nhiều năm như vậy rồi, hắn chính là Lục Phong Bình, làm sao mà giả được?”
La Phi đi vào vấn đề trọng tâm, anh nói: “Vì ký ức của cô chưa hẳn đã chính xác.”
“Sao?”
“Cô đừng quên hắn là một nhà thôi miên rất giỏi khống chế ký ức của người khác, hắn đã muốn mạo danh Lục Phong Bình thì nhất định sẽ tạo ra cho cô một đoạn ký ức tương ứng.”
“Ý của anh là, hắn đã thôi miên tôi từ lâu rồi?”
“Đúng vậy. Vì thế cô chưa bao giờ nghi ngờ đối với thân phận của hắn. Cô cảm thấy hắn là một tên lưu manh, sự quen biết giữa hai người hoàn toàn là sự tình cờ. Nhưng tất cả những điều này, phần nhiều không phải là chân tướng của sự thật.”
“Như thế thì thật đáng sợ…”, Lương Âm không nén được tặc lưỡi, “Khi nào thì các anh sẽ điều tra thân phận thật sự của hắn?”
La Phi đáp: “Chúng tôi sẽ điều tra ra, nhưng chuyện đó không phải là trọng tâm lúc này.”
Lương Âm cảm thấy trong lời nói đó có ẩn ý, lập tức hỏi lại: “Vậy, trọng tâm là gì?”
“Cô có còn nhớ đến bím tóc to đó không?”
“Tất nhiên là nhớ rồi.” Lương Âm đáp và lại thấy lạnh toát người. Trong bóng đen của bím tóc đó, ít chất có chứa hơn chục linh hồn oan uổng đang kêu khóc.
Chuyện mà La Phi muốn nói chính là như vậy: “Theo như lời khai của Lục Phong Bình, chúng tôi đã kết hợp điều tra về việc mất tích của nhiều cô gái. Một giờ trước đã có kết quả đối chiếu ADN, đã xác định được tóc của nhiều cô gái mất tích trong chiếc bím tóc ấy, nhưng…”, La Phi đổi giọng, nói với vẻ hết sức nghiêm túc, “Không tìm ra ADN của Hồ Phán Phán trong đó.”
“Như vậy có nghĩa là…”, Lương Âm bật vội: “Có thể Hồ Phán Phán chưa bị hại?”
La Phi gật đầu: “Mong là như vậy.”
“Vậy thì hãy nhanh chóng bắt hắn khai ra đi!” Lương Âm cuống quýt, “Phải nhanh chóng cứu lấy người!”
“Đó chính là lý do mà chúng tôi gọi cô đến.” La Phi nhìn Lương Âm, “Hắn không chịu nói với chúng tôi, hắn muốn gặp cô.”
“Vậy thì còn chờ gì nữa?” Lương Âm nôn nóng đứng dậy, “Đi nhanh thôi!”
La Phi và Trần Gia Hâm cũng đứng lên theo, ba người rời khỏi phòng họp, nhanh chóng đến phòng thẩm vấn.
Lục Phong Bình, nói chính xác hơn là kẻ thôi miên giả danh Lục Phong Bình, đang ngồi trên chiếc ghế trói của cảnh sát, chân bị xiềng, hai tay cũng bị còng và cố định trên tấm gỗ trước mặt.
Nhìn thấy Lương Âm và mấy người khác cùng vào, Lục Phong Bình nở nụ cười trên mặt, anh ta dùng tay gõ xuống tấm gỗ làm phát ra những tiếng loảng xoảng.
“Làm gì thế ?” Trần Gia Hâm quát, “Hãy biết điều chút đi!”
“Tôi đang vỗ tay. Hoan nghênh công thần đi đầu của vụ án này, đồng chí Lương Âm.” Lục Phong Bình trở bàn tay về phía Lương Âm, cố làm một động tác ra mắt trong khoảng không gian có hạn.
Lương Âm không có hứng thú nghe anh ta múa lưỡi nên hỏi thẳng: “Nghe nói, anh muốn gặp tôi?”
“Đúng thế , cô đã làm tôi ra nông nỗi này mà cũng không định đến thăm tôi sao?” Lục Phong Bình chìa đầu về phía trước, trên trán anh ta có một quầng sưng tím to tướng, đó chính là vết bị Lương Âm đập gạt tàn thuốc lá vào.
Lương Âm “hừ” một tiếng, cố ý quay đầu sang phía khác và không nhìn.
Trần Gia Hâm đứng bên giục Lục Phong Bình: “Được rồi đấy, người đã đến đây rồi, có gì thì nói nhanh đi!”
Lục Phong Bình nhướn mắt lên nhìn Trần Gia Hâm và La Phi, nói: “Hai người phải ra ngoài đi!”
Trần Gia Hâm nhìn La Phi, trưng cầu ý kiến của anh. La Phi khẽ gật đầu, Trần Gia Hâm hạ giọng, hỏi Lương Âm: “Vậy, chúng tôi ra ngoài trước nhé?”
Lương Âm đáp: “Không sao đâu, mọi người cứ ra ngoài đi.”
Trần Gia Hâm và La Phi đi ra ngoài phòng thẩm vấn, sang phòng giám sát ở bên cạnh, tiếp tục quan sát tình hình bên trong phòng thẩm vấn qua hệ thống camera.
Trong phòng thẩm vấn chỉ còn lại Lục Phong Bình và Lương Âm. Lục Phong Bình nhìn Lương Âm chăm chăm, ánh mắt như có đinh. Lương Âm cảm thấy mất tự nhiên nên bất giác cúi đầu xuống. Cô biết, Lục Phong Bình đang bị còng chân xích tay nên không thể tạo ra bất cứ mối đe dọa nào đối với mình, nhưng không hiểu tại sao, cô vẫn cảm thấy có một áp lực rất lớn nào đó.
Sau một lúc im lặng, Lục Phong Bình lên tiếng trước. “Tuyệt lắm. Có tương lai đấy.” Rất khó phân biệt được ý tứ của anh ta qua câu nói đó, “Tôi đã thực sự coi thường cô mất rồi.”
Câu nói đó dường như đã khích lệ Lương Âm, khiến cô nhớ đến sứ mệnh mình đến đây, cô hỏi: “Có phải là Hồ Phán Phán vẫn còn sống không?”
Lục Phong Bình cười hì hì: “Cô đang nói với tôi đấy à?”
Lương Âm hỏi lại với vẻ không hứng thú: “Ngoài anh ra thì còn có ai ở đây nữa?”
“Nếu đã nói với tôi…”, Lục Phong Bình kéo dài giọng, “Vậy sao cô lại không nhìn tôi?”
“Tôi không thèm nhìn anh.”
“Không, cô sợ tôi.”
“Cái gì?” Lương Âm giận dữ ngẩng đầu lên, nhìn trả lại Lục Phong Bình.
“Cô sợ tôi.” Lục Phong Bình lặp lại lần nữa, môi khẽ nhếch nụ cười đắc ý.
“Tôi sợ anh?” Lương Âm hỏi lại với vẻ chế nhạo, “Anh hãy nhìn lại cảnh ngộ của mình bây giờ đi!”
Lục Phong Bình cúi đầu, từ từ trở hai bàn tay trong vòng chiếc còng. “Không sai, các người đã trói buộc thể xác tôi.” Khi anh ta ngẩng đầu trở lại, nụ cười trên môi càng thêm tà khí, “Nhưng các người mãi mãi cũng không trói buộc được tinh thần tôi. Tôi nhìn cô, giống như nhìn đứa bé gái ấy 11 năm về trước. Tôi cưỡi lên người nó, dùng lưỡi dao rạch áo của nó, tôi cảm nhận thấy sự run rẩy trên thân hình nó. Trong mắt tôi, nó mãi mãi là một con cừu bất lực.”
Hơi thở của Lương Âm trở nên khó nhọc, tư duy của cô bị đưa trở lại đêm thu năm ấy. Cái giá lạnh và nỗi sợ hãi vượt qua không gian thời gian, xâm chiếm ký ức cô. Thân hình cô bắt đầu run lên thật.
Trần Gia Hâm ở bên phòng giám sát thấy vậy không khỏi lo lắng, cậu quay đầu lại nhắc một tiếng: “Đội trưởng La?”
La Phi nhìn như dán vào màn hình, lông mày nhíu chặt lại.
Trong màn hình, thân hình của Lương Âm mỗi lúc một run lên dữ dội, hai bàn tay cô nắm chặt lại, dường như cô đang dồn lấy sức mạnh.
La Phi đưa bàn tay trái lên khẽ xua xua, ra hiệu cho cấp dưới đừng nôn nóng.
Lương Âm hít một hơi thật sâu, rồi đột nhiên sải bước về phía Lục Phong Bình. Tới trước chiếc ghế trói, đưa hai bàn tay tì lên tấm gỗ trước mặt, tạo thành tư thế từ trên cao nhìn xuống, tiếp đó dồn toàn bộ sức mạnh, gầm lên: “Anh đắc ý cái gì? Tội ác của anh đủ để bị xử bắn 10 lần! Đến lúc đó, tinh thần của anh cũng sẽ trở thành tro bụi giống như thể xác của anh!”
“Nhưng cô vẫn sợ tôi!” Lục Phong Bình vẫn nói cứng, “Cô sẽ mãi mãi không dám để bím tóc dài như trước!”
Lương Âm hơi cúi người, mặt đối mặt với Lục Phong Bình với một cự ly rất gần, sau đó cô nói rành rọt từng tiếng: “Tôi sẽ để, chỉ có điều, anh đừng bao giờ mơ nhìn thấy!”
Câu nói đó mang một sức mạnh như một cú giáng, chặn đứng hoàn toàn miệng lưỡi của Lục Phong Bình. Anh ta sững người một chút nhưng không nói lại được câu nào.
Lương Âm quay trở lại trận địa của mình với tư thế của người chiến thắng. Cô ngồi xuống ghế, hỏi bằng giọng của người thẩm vấn: “Nói đi, có phải là Hồ Phán Phán vẫn còn sống không?”
Lục Phong Bình im lặng mấy giây, rồi trả lời: “Đúng vậy.”
Trong lòng Lương Âm rất mừng, nhưng cô vẫn tiếp tục hỏi với vẻ mặt nghiêm nghị: “Hiện cô ấy đang ở đâu?”
“Bên bờ sông ở ngoại thành phía nam.”
“Bên bờ sông?”
“Đúng, có một cầu cảng bị bỏ hoang, Hồ Phán Phán bị nhốt ở đó.”
“Anh nhốt cô ấy ở một nơi như vậy, cô ấy sống thế nào được?” Lương Âm lại thấy lo. Kể từ khi Lục Phong Bình bị bắt vào trại tạm giam đến nay đã qua bốn, năm ngày rồi. Nếu Hồ Phán Phán không được tiếp tế cái ăn thì lành ít dữ nhiều.
“Cô không phải lo, ở đó có người chăm sóc cho cô ta.”
Câu trả lời của Lục Phong Bình khiến Lương Âm thở phào nhẹ nhõm, tiếp đó, cô chuyển sang quan tâm đến một vấn đề khác: “Anh còn có đồng bọn phải không?”
“Không hẳn là như vậy, chỉ là một người giúp việc mà tôi chọn thôi.” Lục Phong Bình liếm môi, đáp, “Tôi dùng chút thủ đoạn, nên hắn rất nghe lời của tôi.”
Lương Âm hiểu “chút thủ đoạn” ở đây có nghĩa là gì. Xem ra, Lục Phong Bình đã dùng thuật thôi miên khống chế một con rối, giúp hắn trông coi, giam giữ con mồi của mình. Nói như vậy thì tính mạng của Hồ Phán Phán tạm thời không còn phải lo nữa. Bây giờ, điều mà phía cảnh sát cần phải làm là nhanh chóng giải cứu cho cô gái đáng thương đó.
“Cầu cảng bỏ hoang mà anh nói, cụ thể là ở đâu?”
“Tôi có thể đưa mọi người đi.” Lục Phong Bình chủ động nói, “Có điều, tôi có một điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Tôi phải mặc lại quần áo của mình.” Lúc này, anh ta đang mặc bộ quần áo tù màu vàng do trại tạm giam cấp, trên ngực áo còn in hàng chữ màu đen: Long Khám 00324.
“Thay quần áo?” Lương Âm cảnh giác, hỏi lại: “Để làm gì?”
Lục Phong Bình nhún vai: “Tôi không muốn mặc bộ quần áo có số này. Cô phải biết là, mỗi một cô gái bị tôi khống chế, thực ra đều là người yêu của tôi. Tôi phải giữ hình ảnh của mình.”
Lương Âm hừ một tiếng lạnh lùng, “Đã đến nước này rồi, có cần thiết phải như thế không?”
“Dù sao thì đó cũng là yêu cầu của tôi, đồng ý hay không cô cứ liệu mà tính.” Lục Phong Bình vừa nói vừa tựa lưng vào ghế, “Không cho tôi thay quần áo thì tôi không đi đâu cả.”
Lương Âm cân nhắc một lúc rồi trả lời: “Chuyện này tôi không quyết được, nhưng tôi có thể nói giúp anh.”
“Đi nhanh đi”, Lục Phong Bình hất đầu sang bên, “Đội trưởng La của cô đang nhìn từ phòng bên cạnh đấy.”
Lương Âm đứng dậy đi sang phòng giám sát, vào đến nơi thì hỏi: “Anh Phi, em thể hiện thế được không?”
La Phi khẽ gật đầu.
“Vậy chuyện thay quần áo thì thế nào?”
“Có thể đáp ứng.” La Phi quay sang phân công cho Trần Gia Hâm, “Cậu đi mang quần áo của Lục Phong Bình lại đây, phải kiểm tra thật kỹ trước xem.”
Trần Gia Hâm mang quần áo của Lục Phong Bình đến, gồm một chiếc quần dài mặc ở nhà và một chiếc áo phông màu xanh thẫm. La Phi đích thân kiểm tra, lục hết túi quần áo một lượt. Chiếc quần mặc ở nhà cạp chun nên không có thắt lưng. Có thể dễ dàng xác nhận rằng đó đều là chất liệu vải, không có bất cứ vật gì khác thường trong đó.
“Đưa cho hắn thay đi”, La Phi ra lệnh, “sau đó tranh thủ thời gian xuất phát!”
2
22 giờ 7 phút tối. Ngoại thành phía nam, bên bờ sông Trường Giang.
Hai chiếc xe cảnh sát chạy đến cuối con đường nhỏ thì dừng lại, phía trước cỏ dại mọc um tùm, không còn đường cho xe chạy nữa.
“Xe chỉ chạy được đến đây, từ đây chỉ có thể đi bằng hai chân thôi.” Người nói câu đó chính là Lục Phong Bình. Anh ta ngồi ở giữa hàng ghế sau của chiếc xe đi trước, La Phi ngồi bên trái anh ta, bên phải là người đàn ông đầu hói gần 50 tuổi.
Người đàn ông đó tên là Tiêu Tập Phong, chủ nhiệm Trung tâm tư vấn tâm lý An Viễn của thành phố Long Châu, đồng thời cũng là một nhà thôi miên. Lần này, La Phi mời ông tới để khống chế Lục Phong Bình, đề phòng anh ta tìm cơ hội thực hiện thôi miên và tấn công các nhân viên cảnh sát.
Người ngồi hàng ghế trước lái xe là Trần Gia Hâm, ở vị trí ghế phụ là Lương Âm. Nghe Lục Phong Bình nói vậy, cả hai đều quay đầu lại, như đang chờ lệnh của La Phi.
La Phi ngoắc tay: “Xuống xe!”
Thế là 5 người lần lượt xuống xe, từ trên chiếc xe theo sát sau đó ba viên cảnh sát lão luyện cũng lần lượt xuống cùng. Đoàn 7 người áp giải một mình Lục Phong Bình tạo thành thế trận không thể gọi là cân sức.
Phía trước là cầu cảng bỏ hoang theo đúng như lời của Lục Phong Bình. Bên phải là những dãy nhà làm bằng thép, nhìn thì có vẻ như những kho hàng dùng để chứa hàng hóa xuất nhập, bên trái là một công trường, bên trong có mấy cần cẩu tháp sừng sững.
Trần Gia Hâm đưa mắt nhìn bốn xung quanh, nhận xét: “Ở đây đã tháo dỡ đến một nửa, sao lại dừng lại nhỉ?”
“Ở đây vốn định xây dựng một làng nghỉ dưỡng. Nhưng nghe nói bên đánh giá môi trường chưa thông qua nên đã bị người ta báo cáo kiểm tra,” Lục Phong Bình cười khinh khích rồi nói tiếp: “Trước đây một dạo chẳng phải đã thay giám đốc sở môi trường là gì? Thực ra, đây mới là mấu chốt của vấn đề. Trung Quốc mà, như vậy thôi.”
“Anh đừng có lo những chuyện không đâu nữa đi.” Trần Gia Hâm lườm đối phương một cái, “Nhanh chóng dẫn đường đi!”
Lục Phong Bình cố nói thêm một câu: “Phải bỏ cái này ra đã.” Anh ta đã được thay mặc chiếc quần dài và chiếc áo phông của mình, nhưng hai tay vẫn bị còng ra sau lưng.
La Phi bước lên một bước, nói một câu với thái độ rất kiên quyết: “Không thể được!” Vừa nói anh vừa đưa tay túm lấy cánh tay của Lục Phong Bình. Lúc đó, ba cảnh sát khác cũng đi tới, lặng lẽ hình thành thế bao vây.
“Được.” Lục Phong Bình thấy thế , ngoắc đầu một cái, nói: “Vậy thì lát nữa sẽ nói.”
La Phi kéo cánh tay của Lục Phong Bình, hỏi: “Bên nào?”
Lục Phong Bình hất cằm: “Lối đi trước mặt kia, đi chừng 100 mét, sau đó rẽ sang phải một chút, ở đó có một cái kho.”
“Đi!” La Phi kéo Lục Phong Bình, cả đoàn người đi sang lối đi nhỏ. Lối đi đó men giữa một bên là công trường và một bên là nhà kho, trên lối đi chất đầy rác thải xây dựng. Mọi người đi giữa đống rác đó, có muốn nhanh cũng không thể nhanh nổi. Chỉ khoảng 100 mét thôi mà cũng phải mất tới 3 đến 5 phút.
Đến một ngã ba, Lục Phong Bình dừng lại nói: “Ở chỗ rẽ này.” Vừa nói, anh ta vừa quay người, nhìn về phía tay trái. Mọi người cũng quay người theo, bên trái là khu vực của công trường, dưới ánh trăng có thể nhìn thấy chiếc cần cẩu tháp sừng sững ở chỗ không xa. Bệ tháp vẫn thắp đèn, xem ra mặc dù đã dừng thi công nhưng công trường vẫn có người trực.
La Phi nhớ lúc trước Lục Phong Bình nói rằng phải rẽ sang phải để vào khu nhà kho, sao bây giờ lại chuyển lại là quay sang trái? Thế nên anh nghi ngờ hỏi lại: “Rút cục là đi về bên nào?”
“Bên phải.” Lục Phong Bình dường như cố tình đùa cợt, đột ngột quay ngoắt 180 độ, thoắt một cái mặt đã quay về phía nhà kho bên phải.
La Phi và mọi người cũng quay lại theo, mọi người cùng áp giải Lục Phong Bình đi về đường bên phải. Đi được mấy bước, La Phi chợt cảm thấy bên cạnh mình dường như thiếu mất một người, quay đầu lại nhìn thì thấy Lương Âm vẫn đứng lại, vẻ do dự.
La Phi bèn gọi: “Này, sao cô không đi đi?”
Lương Âm nhìn La Phi một cái, định nói gì nhưng lại thôi. Do dự một lát, cô cúi xuống bóp cổ chân, nói: “Đoạn đường này khó đi quá, tôi không tới đó nữa đâu.”
La Phi hơi nhíu mày, anh biết Lương Âm đang mượn cớ. Có thể vì cô đã từng trải qua những điều tương tự nên cô không muốn tận mắt chứng kiến chăng? La Phi đoán vậy. Anh không muốn ép cô, nên gật đầu, đáp: “Vậy, cô cứ chờ ở đây, đừng đi đâu đấy. Nhớ giữ bộ đàm, đảm bảo liên lạc thông suốt.”
Lương Âm “vâng” một tiếng, rồi đứng lại ở đầu đường nhìn quanh.
La Phi rất sốt ruột với việc đi cứu Hồ Phán Phán, nên tiếp tục áp giải Lục Phong Bình đi về trước. Đoàn người tiếp tục đi trên lối đi gập ghềnh và qua tiếp hai lần rẽ nữa. Cuối cùng Lục Phong Bình cũng dừng chân, nói: “Ở chỗ này.”
La Phi đưa mắt nhìn, thấy phía trước có một gian nhà kho cũ nát, cửa sắt đóng chặt. Bức tường bên ngoài nhà kho nhem nhuốc hết cỡ, nhưng cánh cửa sắt thì lại mới tinh. La Phi hỏi Lục Phong Bình: “Cửa này là do anh lắp à?”
“Đúng vậy.” Lục Phong Bình trả lời không giấu giếm. “Phải nhốt người mà, nhà thì không sao, nhưng cái cửa thì phải cho ra dáng một chút.”
La Phi bước lên trước nhìn một lượt và thấy ở vị trí khóa cửa không có ổ khóa mà chỉ có một miếng kim loại, anh quay lại hỏi: “Cửa này mở thế nào?”
“Bằng vân tay.” Lục Phong Bình vừa nói vừa nhún vai và giơ hai bàn tay bị còng ở phía sau lưng lên.
Lúc trước, La Phi không chịu mở còng cho Lục Phong Bình, anh ta đã nói “chờ sau hãy nói”, thì ra là vì như vậy.
La Phi vẫn không làm theo như ý của Lục Phong Bình, anh hất cằm về phía Trần Gia Hâm, nói: “Giúp cho anh ta.”
Trần Gia Hâm hiểu ý, xoay người Lục Phong Bình lại, để lưng anh ta quay vào phía chiếc khóa vân tay, sau đó hỏi: “Vân ngón tay nào?”
“Ngón cái bàn tay phải.”
Lục Phong Bình vừa nói xong, Trần Gia Hâm bèn kéo ngón tay cái của anh ta ấn vào mảnh kim lại trên cánh cửa sắt. Vì vị trí của mảnh kim loại tiếp xúc hơi cao, nên đôi tay bị còng của Lục Phong Bình cũng bị kéo lên theo khiến anh ta luôn miệng kêu: “Ôi, đau, đau!”, đồng thời bất giác khom người nghiêng về trước, trông chẳng khác gì một con tôm.
“Đau à?” Trần Gia Hâm cười lạnh lùng, “Anh chịu một chút đi!” Nói xong dùng sức kéo ngón tay cái bàn tay phải của Lục Phong Bình ấn lên miếng kim loại. Trong tiếng kêu lên vì đau của Lục Phong Bình, khóa được mở ra, cánh cửa sắt tự động trượt sang bên trái, mở ra lối đi vào nhà kho.
Bên ngoài có ít ánh trăng, còn trong kho thì tối om. Nghĩ đến việc Lục Phong Bình ít nhất cũng còn một trợ thủ, La Phi không dám liều lĩnh xông vào nơi chưa biết và tối om đó. Anh phân công cho Trần Gia Hâm: “Cậu đưa theo hai người vào kiểm tra xem thế nào.”
Trần Gia Hâm gọi hai người khác, ba người tay phải cầm súng, tay trái cầm đèn pin trong tư thế sẵn sàng và tạo thành đội hình yểm hộ hình tam giác, từ từ tiến vào bên trong nhà kho. La Phi và một cảnh sát khác thì áp giải Lục Phong Bình đứng chờ ngoài cửa.
Khoảng hai phút sau, Trần Gia Hâm một mình quay trở ra, đi đến trước mặt La Phi báo cáo: “Đội trưởng, cô gái đó đang ở bên trong.”
“Thế à?” La Phi truy vấn, “Tình hình thế nào?”
“Tạm thời không có nguy hiểm gì, nhưng cô ấy bị giam trong một chiếc lồng sắt, không thể nào đưa ra được.”
Lồng sắt? La Phi quay lại trừng mắt nhìn Lục Phong Bình, ý muốn nói: anh cũng giỏi thật đấy? Lục Phong Bình bèn biện hộ cho mình: “Nhốt trong lồng sắt cũng là vì an toàn của cô ấy. Cô ấy không ra được và người khác cũng không vào được, đúng không?”
La Phi không thèm trả lời những câu đó, anh hỏi Trần Gia Hâm: “Đã rõ tình hình bên trong chưa?”
Trần Gia Hâm gật đầu đáp: “Bên trong rất rộng nhưng trống không, không thể giấu người được.Ngoài ra, chúng tôi đã kiểm tra sát vách tường, thấy chỉ có một lối ra vào là ở vị trí này.”
La Phi quay sang hỏi Lục Phong Bình: “Anh nói là có một trợ thủ, người ấy không ở trong này à?”
“Hàng ngày hắn ta tới một lần.” Lục Phong Bình ngừng một lát rồi cười ranh mãnh, “Vân tay của hắn chỉ mở được cánh cửa sắt kia thôi chứ không mở được lồng sắt, nên tối như thế này còn ở lại trong đó làm gì?”
Nếu đã như vậy, thì ngày mai chỉ cần mai phục ở đây là sẽ có thể bắt được tên kia. Cho dù hắn là đồng phạm hay là con rối bị điều khiển bởi thuật thôi miên thì cũng đều là người biết rõ tình hình quan trọng. Có điều, chuyện đó tạm thời gác sang bên, nhiệm vụ cấp bách bây giờ là phải vào bên trong giải cứu cho Hồ Phán Phán.
“Chúng ta vào thôi.” La Phi truyền đạt mệnh lệnh, đồng thời anh phân công cho người cảnh sát sau cùng: “Tiết Băng, cậu ở lại cảnh giới bên ngoài.”
Tiết Băng đáp lại một tiếng rõ kêu: “Tuân lệnh!” Người cảnh sát này vừa cao lớn vừa khỏe mạnh, trông thì biết ngay là thân thủ phi phàm.
La Phi và Trần Gia Hâm cùng áp giải Lục Phong Bình, Tiêu Tập Phong đi theo sau họ, bốn người cùng tiến vào nhà kho. Vừa vào đến nơi đã nhìn thấy quả nhiên ở giữa nhà kho có một chiếc lồng sắt, hai cảnh sát vào đó lúc trước đang đứng trước chiếc lồng ấy và dùng mọi cách để mở nó ra.
Lục Phong Bình đột nhiên hít hít mấy cái rồi nói một câu chẳng đầu chẳng cuối gì: “Ôi, cái mùi chua ở trong này sao mãi vẫn chẳng hết thế nhỉ?”
Nghe anh ta nói như vậy, La Phi bất giác cũng hít mấy cái, quả nhiên, trong không khí toàn một mùi chua chua.
Lục Phong Bình nói tiếp: “Nhà kho này hồi trước dùng để chứa Axít sulfuric. Loại nặng nhất thì chỉ cần chạm vào một chút cũng làm cho da thịt nứt ra.”
La Phi chau mày. Trần Gia Hâm đứng bên đang dùng đèn pin soi xung quanh. Mượn ánh đèn, La Phi nhìn vào góc tường thì thấy còn rất nhiều chai thủy tinh cỡ lớn, các chai đều trống không, nhưng ở thân chai thì vẫn hiện lên các dòng chữ cảnh báo rõ ràng: “Độ ăn mòn cực lớn”, “Nguy hiểm”….
Đúng lúc đó, Tiêu Tập Phong bước lên hai bước, ghé sát vào tai của La Phi nói: “Cẩn thận, đừng nghĩ theo ý của hắn.”
La Phi giật mình, nhận ra rằng, Lục Phong Bình đang thực hiện thôi miên bằng thoại thuật. Những câu từ tưởng như chẳng liên quan gì đó lặng lẽ tăng thêm không khí căng thẳng tại hiện trường, và đó cũng chính là kết quả mà đối phương muốn tạo ra, nếu cứ để cho anh ta nói tiếp, e rằng sẽ trúng chiêu của anh ta.
Nghĩ đến đây, La Phi lập tức quát lên: “Đừng nói nữa!” Đồng thời đưa tay trái túm chặt lấy cổ tay của đối phương. Lục Phong Bình bị đau kêu oai oái: “Chu cha, đau, đau, đau!”, tiếp đó đành ngoan ngoãn im miệng.
La Phi nhắc Trần Gia Hâm: “Chớ có nghe anh ta nói bậy, hãy làm theo kế hoạch của chúng ta!”
Trần Gia Hâm đáp lại một tiếng “vâng” rồi đưa đèn pin chiếu vào chiếc lồng sắt trước mặt. Cả đoàn người lại bước lên mấy bước, tới gần phía chiếc lồng.
Chiếc lồng sắt đó cao hơn đầu người, được tạo thành bởi các thanh sắt to bằng ngón tay, khoảng cách giữa các thanh sắt chừng 10 phân. Nửa dưới của chiếc lồng là một hình ống dạng tròn, phần bên trên giống nửa quả cầu úp ngược, phần chóp của nửa quả cầu còn có cả một chiếc móc treo bằng thép to, hình dạng tổng thể của nó chẳng khác gì một chiếc lông chim phóng to. Trong lồng, thậm chí còn có cả một sợi dây thừng to chạy dọc hai bên, giống như thanh gỗ dùng cho chim đỗ trong lồng chim.
Nhưng trên sợi dây thừng đó không có chim đậu, mà chỉ có một cô gái trẻ ngồi ở đó. Cô gái mặc một bộ váy màu trắng, mặt mày thanh tú, chính là Hồ Phán Phán bị mất tích bây lâu nay.
“Hồ Phán Phán?” La Phi gọi một tiếng, “Chúng tôi là cảnh sát, chúng tôi đến để cứu cô!”
Cô gái không có phản ứng nào, cô ngồi trên một miếng gỗ ở giữa sợi dây thừng và cứ đong đưa người giống như đang ngồi ở ghế xích đu. Ánh mắt cô có phần ngây dại, ánh nhìn tản mạn, không dừng lại ở bất cứ đâu, một bím tóc có nơ dài vung vẩy theo ở phía sau, trông như con lắc.
La Phi hỏi Lục Phong Bình: “Anh đã thôi miên cô ấy?”
Lục Phong Bình mỉm cười, có vẻ đắc ý: “Bây giờ cô ấy chỉ nghe lời của một mình tôi.”
La Phi rất phẫn nộ, nhưng không có thời gian để tranh cãi với đối phương, anh khoát tay trái: “Đưa người ra trước đã rồi hãy nói chuyện sau.”
Viên cảnh sát vào lúc trước báo cáo: “Chiếc lồng này rất chắc, không tháo ra được.” Hai người đó đã loay hoay với chiếc lồng một hồi.
La Phi đành hỏi Lục Phong Bình: “Mở như thế nào?”
Lục Phong Bình hất cằm: “Vẫn dùng dấu vân tay, ở bên trong.”
La Phi ghé sát mặt vào chiếc lồng nhìn kỹ. Quả nhiên, phía bên trong chiếc lồng có một chiếc khóa vân tay. Lục Phong Bình cười hì hì rồi giơ hai bàn tay bị còng ở phía sau ra.
La Phi hiểu ý của anh ta. Lần này khóa vân tay đặt ở bên trong lồng. Muốn mở khóa thì phải thò tay vào qua khe thanh sắt, mà động tác đó thì không thể làm được khi tay đang mang còng.
Xem ra, Lục Phong Bình đã có tính toán trước về việc khi hai tay bị còng. Còn La Phi thì không muốn anh ta được đắc ý, anh nhíu mày, nghĩ xem có cách gì giải quyết ổn thỏa không. Đúng lúc đó, chiếc máy bộ đàm đeo ở thắt lưng vang lên, có người đang gọi: “Đội trưởng La!” Nghe giọng thì biết là Tiết Băng đang cảnh giới ngoài cửa.
La Phi cầm máy bộ đàm lên đáp lại.
Tiết Băng nhắc: “Anh chú ý, cửa nhà kho đóng lại rồi.”
La Phi và mọi người đều quay lại nhìn, lối vào cửa có chút ánh trăng soi đã không còn nhìn thấy đâu nữa, soi đèn pin lên, quả nhiên cánh cửa sắt đã đóng chặt lại.
“Cái cửa này là như vậy, cứ cách mấy phút thì lại tự động đóng lại.” Lục Phong Bình chủ động giải thích.
“Ra cửa cũng phải dùng vân tay?”
“Đúng vậy, hay là để tôi ra mở nhé?”
Hồ Phán Phán vẫn chưa được cứu ra, bây giờ có mở cửa cũng chẳng có ý nghĩa gì. La Phi gõ lên chiếc lồng sắt: “Bây giờ mở cái này đã.”
Lục Phong Bình một lần nữa lại khua hai bàn tay bị còng.
La Phi đành phải nhượng bộ, nói: “Được rồi, cứ mở cho anh ta đi.” Đồng thời đưa mắt ra hiệu cho các cấp dưới.
Trần Gia Hâm lấy chìa khóa ra mở còng cho Lục Phong Bình. Hai cảnh sát còn lại cầm súng trên tay, tạo thành thế kẹp sườn ở phía sau Lục Phong Bình, chỉ cần đối phương có hành động bất thường thì nhẹ là động thủ, nghiêm trọng hơn sẽ nổ súng.
Sau khi chiếc khóa còng được tháo ra, hai bàn tay của Lục Phong Bình được tự do trở lại. Anh ta vươn người vẻ thỏa mãn và nói: “Ôi, đúng là khó chịu chết đi được!”
Trần Gia Hâm đẩy Lục Phong Bình một cái: “Đừng nhiều lời nữa, mau mở cửa đi!”
Lục Phong Bình đến bên chiếc lồng sắt, tay phải đưa vào trong, mắt thì nhìn chăm chăm vào Hồ Phán Phán cách đó không xa. Ánh mắt của anh ta dường như mang một ma lực nào đó, nên cô gái không nói không rằng kia bỗng đứng dậy, từ từ đi lại phía Lục Phong Bình. Lục Phong Bình mỉm cười, quay lại hỏi La Phi và các đồng nghiệp của anh: “Còn nhớ gian nhà kho này chứa gì không?”
Vì trước đó đã được Tiêu Tập Phong nhắc nhở nên không ai thèm trả lời Lục Phong Bình, song trong đầu của mọi người đều hiện lên mấy chữ Axít sulfuric!
Đúng lúc đó, Lục Phong Bình đưa ngón tay trỏ áp lên tấm kim loại. Cánh cửa lồng sắt không những không mở ra mà ngược lại trong nhà kho còn xảy ra một số chuyện khác: một lượng lớn chất lỏng từ trên trần nhà đột nhiên giội xuống, làm ướt cả La Phi và các cộng sự, đồng thời một chiếc móc sắt từ phía trên của chiếc lồng sắt hạ xuống đúng vào vị trí đỉnh của chiếc lồng sắt.
Sự tấn công bất ngờ của chất lỏng lạ, và ấn tượng về chất axit sulphuric vẫn còn chưa biến mất trong đầu đồng thời hòa vào nhau, khiến cho La Phi và các đồng nghiệp đều có những phản ứng bản năng là cúi đầu, khom người, vừa đưa tay ra để che cho đầu và mặt vừa nhảy sang bên để tránh.
Chỉ có Lục Phong Bình là vẫn bình tĩnh, anh ta kéo chiếc móc hạ xuống từ trên trần nhà, móc vào nóc của chiếc lồng. Lúc đó, Hồ Phán Phán đã đi tới trước mặt anh ta, hai người chỉ còn cách nhau một hàng song sắt. Lục Phong Bình thò cả hai tay vào trong lồng sắt, hai chân cũng giẫm lên đế của chiếc lồng, sau đó khẽ nói một câu: “Ôm lấy tôi.” Cô gái ngoan ngoãn dang hai tay ra, thế là hai người ôm lấy nhau qua hàng song sắt.
Tiêu Tập Phong là người lấy lại bình tĩnh trước trong đám người đang cuống quýt tìm cách tránh ở ngoài lồng sắt, ông kêu lên: “Đừng tránh nữa, đó không phải là Axit, là nước, đều là nước!”
Nghe vậy, La Phi sực tỉnh. Đúng vậy, chất lỏng ấy rơi xuống người chỉ có cảm giác lạnh, nếu mà là axit thì nó phải bỏng rát. Anh lập tức nhận ra đó là kỹ xảo tâm lý mà Lục Phong Bình đang dùng nên vội định thần lại. Ngẩng đầu lên nhìn thì thấy chiếc lồng sắt kia đã từ từ đưa lên cao tới hai, ba mét, tay người lúc này không thể nào chạm tới được nữa.
Trần Gia Hâm và và tất cả mọi người cũng đều trấn tĩnh lại, một viên cảnh sát chĩa súng quát: “Mau xuống ngay, nếu không tôi sẽ nổ súng!”
Lục Phong Bình nghẹo đầu, nhìn từ trên cao xuống, cười và nói: “Muốn bắn thì cứ bắn đi!”
Viên cảnh sát nghiến răng, giận dữ mà không biết làm thế nào. Không phải là anh không muốn bắn mà là không dám bắn, vì Lục Phong Bình và Hồ Phán Phán ôm nhau rất chặt, cứ nhu thể hai người thành một, nếu bắn Lục Phong Bình, không khéo sẽ mang nguy hiểm cho cô gái vô tội kia.
Chiếc lồng sắt nhanh chóng được đưa lên nóc nhà kho. Cùng với một tiếng loảng xoảng, mái nhà kho bị chiếc lồng sắt chọc thủng, tạo thành một lỗ rách to tướng. Chiếc lồng sắt chui qua lỗ rách đó, bay vào màn đêm mênh mông.
Ánh trăng tràn qua lỗ thủng, chiếu xuống những khuôn mặt đang ngước nhìn lên trong nhà kho. Mặt ai cũng đầy vẻ kinh ngạc, một lát sau, Trần Gia Hâm lẩm bẩm chửi: “Mẹ kiếp, không lẽ hắn biết bay thật?”
La Phi chợt nhớ ra điều gì đó, anh kêu lên: “Chiếc cần cẩu tháp!”
Cần cẩu tháp? Trần Gia Hâm nhớ ra rồi. Trên đường đến nhà kho, Lục Phong Bình đã từng dừng chân lại ở đoạn rẽ vào lối đi nhỏ, lúc đó anh ta đã nhìn về phía công trường, ở đó có một chiếc cần cẩu tháp đứng sừng sững! Bây giờ, Lục Phong Bình đã bay lên cùng với chiếc lồng sắt, mặc dù trong nhà kho không nhìn thấy gì, nhưng việc gì cũng có nguyên nhân của nó, bình tĩnh phân tích thì thấy: công cụ có thể nâng chiếc lồng sắt lên như vậy, ngoài cần cẩu ra thì còn là gì được nữa?
Nghĩ xong, Trần Gia Hâm vội kêu lên: “Mau đuổi theo!” rồi vừa hô vừa chạy ra phía ngoài nhà kho. Lục Phong Bình mặc dù đã được cần cẩu đưa lên, nhưng nhất định phải có lúc hạ xuống, chỉ cần cảnh sát đuổi kịp thì cũng coi như còn vớt vát được. Nhưng, Trần Gia Hâm chỉ chạy được mấy bước rồi buồn rầu nói: “Chúng ta không ra được rồi!”
Đúng là không ra được, vì cánh cửa sắt của nhà kho đã đóng kín, muốn mở ra thì phải cần đến vân tay của Lục Phong Bình.
“Đội trưởng La!” Máy bộ đàm của La Phi lại vang lên, người gọi vẫn là Tiết Băng cảnh giới bên ngoài.
La Phi lập tức đáp: “Tôi đây!”
“Bên trong đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao lại có vật gì đó bay ra?” Giọng của Tiết Băng có vẻ rất lo lắng, anh cảm thấy có chuyện không bình thường, nhưng dưới ánh trăng rất mờ, không thể nhìn rõ đó là gì.
“Lục Phong Bình chạy thoát rồi, là chiếc cần cẩu tháp kia nâng hắn lên, cậu hãy nhanh chóng đến đài chỉ huy của chiếc cần cẩu!” La Phi truyền đạt mệnh lệnh qua máy bộ đàm.
Tiết Băng đứng ở phía ngoài nhà kho, nhìn chiếc lồng sắt treo lo lửng giữa trời mà sững người. Chuyện này xảy ra quá nhanh, anh không kịp có phản ứng gì. Đúng lúc đó, thì trong máy bộ đàm lại có một giọng nói vang lên: “Rõ rồi, tôi sẽ lập tức tới đài chỉ huy khống chế chiếc cần cẩu đó.”
La Phi nghe giọng nói đó thì hơi ngẩn người ra: “Lương Âm? Cô đang ở đâu?”
“Tôi đang ở phía dưới của chiếc cần cẩu. Tôi sẽ tới đó ngay!” Giọng nói của Lương Âm vừa dứt khoát vừa gấp gáp, nghe thì thấy cô đã bắt đầu hành động!
“Đừng, đừng, đừng! Cô không tới đó một mình được đâu, nguy hiểm lắm!” La Phi vội kêu lên đầy vẻ lo lắng.
Giọng nói của La Phi truyền đến người ở đầu dây bên kia, người đang cầm chiếc máy bộ đàm ấy chính là Lương Âm. Cô không nghe theo lời anh mà một mình chạy vào cầu thang giản tiện dưới chân cần cẩu. Cô nhấn nút đi lên, thang máy khởi động, từ từ chạy đến nơi đã xác định, đó là đài chỉ huy cần cẩu.
Lương Âm biết rõ hoàn cảnh mà cô đang đối mặt. Trên đài chỉ huy đó, chắc chắn có kẻ tiếp tay cho Lục Phong Bình, còn cô thì chỉ là một nữ nhân viên pháp y vừa không biết đấm đá lại cũng không có vũ khí, cô sẽ phải đối diện như thế nào với cuộc đâu tranh đầy nguy hiểm sắp tới đây?
Nhưng cô không có thời gian để mà nghĩ nhiều như vậy. Cô chỉ biết rằng mình không thể để cho Lục Phong Bình thoát khỏi vòng vây của cảnh sát, đây là sứ mệnh mà cô buộc phải hoàn thành!
Khi thang máy dừng lại, Lương Âm đưa cổ tay ra, cô hôn lên chiếc vòng ngọc trai. Một dòng máu nóng dâng lên đầu, bỗng nhiên cô cảm nhận thấy một dũng khí vô bờ trong mình.
Cửa thang máy mở ra, phía trước là đài điều khiển cần cẩu giữa không trung. Lương Âm nhìn thấy một người mặc áo đen lưng quay về phía mình đang chăm chú điều khiển tay của chiếc cần cẩu.
“Dừng lại, không được động đậy!” Lương Âm quát to, “Tôi là cảnh sát!”
Người mặc áo đen quay đầu lại, hắn đội mũ và đeo khẩu trang, che mất gần hết khuôn mặt. Khi nhìn rõ người vừa quát đó là một cô gái, hắn bèn cười với vẻ coi thường, sau đó quay người lại tiếp tục điều khiển chiếc cần cẩu, coi như không có Lương Âm.
Cánh tay dài của chiếc cần cẩu đã xoay được một nửa vòng tròn trên không, và bây giờ đang từ từ hạ chiếc lồng sắt xuống dưới đất. Lương Âm biết, khi chiếc lồng sắt chạm đất, cũng là lúc Lục Phong Bình chạy thoát, nên cô nhất quyết không để cho chuyện đó xảy ra. Thế là, cô kêu to một tiếng “a…” rồi lao mạnh về phía tên mặc áo đen.
Thân hình của kẻ mặc áo đen kia cứng như sắt, nên dù bị Lương Âm va rất mạnh cũng không hề ngã. Hắn vẫn giữ chặt chiếc cần điều khiển, để cho chiếc lồng sắt từ từ hạ xuống. Lương Âm càng lo lắng, cô dùng toàn bộ sức lực định giằng lấy chiếc cần điều khiển. Tên mặc áo đen thấy thế cười một tiếng lạnh lùng, đột nhiên quay người, dùng cánh tay túm chặt lấy cổ Lương Âm. Lương Âm bị ngạt thở, vùng vẫy mấy cái, nhưng không sao thoát khỏi bàn tay của đối phương. Rất nhanh sau đó, cảm giác sẽ bị chết ngạt mỗi lúc một rõ rệt, tư duy của cô cũng dần dần mờ đi.
“Không, không được! Mình không thể khuất phục như vậy!” Lương Âm thầm kêu như thế trong lòng. Cô dồn chút sức lực cuối cùng, giơ chân đá về phía tên mặc áo đen. Hắn chỉ hơi né người cũng đã tránh được cú đá của cô, nhưng bàn chân của cô đã đạp vào cần điều khiển. Quỹ đạo vận hành của chiếc cần cẩu xảy ra thay đổi bất ngờ, cánh tay của chiếc cần cẩu nhanh chóng xoay nửa vòng, đồng thời nâng lên cao. Ở một đầu kia của tay cần cẩu, một vật to và nặng theo đà rơi xuống.
“Ầm!”, một tiếng động lớn rung chuyển cả một vùng bán kính hàng trăm mét chẳng khác gì động đất. Lương Âm đồng thời mất hết ý thức và rũ người xuống.
Lúc đó, Tiết Băng đang chạy như điên về phía chiếc cần cẩu, thấy tiếng động mạnh từ dưới chân giội đến, anh không khỏi giật mình. Cũng lúc đó, từ trong máy bộ đàm vang lên tiếng của La Phi: “Bên ngoài đã xảy ra chuyện gì thế ?”
“Không rõ lắm.” Tiết Băng chỉ chú ý đến việc chạy đến đích mà không để V đến quá trình vật năng rơi xuống. Lúc này anh mới dừng chân, ngẩng đầu lên quan sát xung quanh, thì thấy cánh tay của chiếc cần cẩu ở phía không xa dường như mất điều khiển đang loạng quạng chúi xuống phía mặt đất, nên anh bổ sung thêm: “Hình như cần cẩu đã xảy ra chuyện gì đó.”
La Phi liên tiếp gọi: “Lương Âm! Lương Âm!” nhưng không nghe thấy tiếng trả lời. Anh cuống quýt cao giọng quát lên: “Tiết Băng! Cậu hãy nhanh chóng tăng viện cho đài điều khiển cần cẩu!”
Tiết Băng cũng biết tình thế hiểm nghèo nên vội vã lao đi ngay lập tức. Chạy một hồi thì tới dưới chân của chiếc cần cẩu. Kiểm tra một lượt, không thấy bóng dáng của Lương Âm đâu. Ngẩng đầu lên quan sát thì thấy thang máy đưa lên đài điều khiển đang ở trên cao. Đoán rằng Lương Âm đã lên đó, nên anh bước tới, nhấn nút thanh đi lên. Chiếc tời kéo của thang máy hoạt động, tác động đến sợi dây cáp, cầu thang máy từ từ hạ xuống.
Tiết Băng cài chiếc bộ đàm vào thắt lưng, hai tay cầm súng, trong tư thế cảnh giác cao độ. Chiếc thang máy từ từ hạ xuống, mỗi lúc một gần, cuối cùng thì dừng hẳn. Tiết Băng chĩa nòng súng vào cửa thang máy, sẵn sàng nhả đạn. Cùng với tiếng cót két rất lạ, cánh cửa thang máy từ từ mở ra, bên trong không có bóng người nào.
Thấy vậy, Tiết Băng bước vào bên trong, định lên đài điều khiển tháp cẩu kiểm tra. Đúng lúc anh bước vào khoang thang máy thì chợt nghe thấy phía trên đầu có tiếng động khẽ, anh giật mình, vội ngẩng đầu lên thấy một bóng đen từ trên nóc thang máy tung người nhảy xuống, và bất ngờ xuất hiện sau lưng anh. Tiết Băng thầm kêu lên: “Không được rồi!” và vội quay người nhưng đã muộn. Bóng đen kia vung tay phải lên, giáng mạnh vào gáy anh một cái, Tiết Băng không kịp kêu lên một tiếng nào, gục ngay xuống như một sợi bún.
Đến khi Tiết Băng dần dần tỉnh lại thì thấy mình đang nằm trong lòng của Lương Âm, còn cô thì đang dùng đầu ngón tay cái day vào huyệt nhân trung của anh. Thấy anh tỉnh lại, Lương Âm thở phào, hỏi: “Thế nào? Không sao chứ?”
Tiết Băng đáp: “Không sao”, đồng thời ngồi bật dậy, ánh mắt cảnh giác như chim sợ cành cong.
Lương Âm đưa khẩu súng lại: “Đây là súng của anh phải không?”
Tiết Băng gật đầu, đón lấy khẩu súng, tay sờ lên thắt lưng, hỏi: “Bộ đàm của tôi đâu nhỉ?”
“Không tìm thấy, cái của tôi cũng không thấy đâu.” Lương Âm nhún vai bất lực, sau đó đưa tay chỉ về phía bên phải, “Khoan hãy lo những việc đó, mau chóng tới đằng kia cùng tôi đã.”
“Sao thế ?”
“Tôi nhìn thấy Lục Phong Bình chạy về phía đó.” Giọng của Lương Âm rất lo lắng.
Tiết Băng vung súng: “Mau đuổi theo!” thế là hai người cùng chạy về phía trước. Chạy được chừng hai, ba phút thì họ rẽ qua một đống phế thải của công trường tới một vạt đất trống.
Mắt của Lương Âm rất tinh, nên đã nhìn thấy trước: “Chiếc lồng ở đằng kia!”
Tiết Băng cũng đã nhìn thấy. Ở chỗ cách đó chừng ba, bốn chục mét có một chiếc lồng sắt đứng sừng sững trên đất, có thể thấy thấp thoáng bóng của một cô gái mặc đồ trắng trong đó.
Lương Âm rảo bước. Tiết Băng thì nắm chặt khẩu súng, sợ sẽ xảy ra biến cố nào đó. Có điều, chỗ này là một khu vực đất trống khá rộng rãi nên khả năng bị mai phục rất ít.
Lương Âm nhanh chóng tới bên chiếc lồng sắt, cô đã nhìn thấy cô gái bị nhốt trong lồng và lên tiếng hỏi: “Cô là Hồ Phán Phán đúng không?”
Cô gái lờ đờ đưa con ngươi, nhìn lướt qua Lương Âm một lượt, vẻ mặt đờ đẫn, không nói câu nào.
Tiết Băng giơ súng lên, tiến đến trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, tiếp đó hạ thấp giọng hỏi: “Chuyện gì thế ?”
“Là Hồ Phán Phán”, Lương Âm xác nhận thân phận của cô gái, sau đó phân tích: “Trạng thái của cô ấy không được bình thường, rất có khả năng là đã bị thôi miên.”
“Bây giờ phải làm thế nào? Có đuổi theo không?” Tiết Băng nói, mắt nhìn qua chiếc lồng sắt về phía trước. Anh để ý thấy, cứ chạy về phía trước từ vạt đất trống này thì sẽ tới bờ sông, nếu Lục Phong Bình muốn trốn thoát thì hướng này rất đáng để xem xét.
Lương Âm không trả lời thẳng, cô nhìn bốn xung quanh, đột nhiên kéo Tiết Băng, khẽ nói: “Có người đến đấy!”
Tiết Băng nhìn theo hướng mắt của Lương Âm, thấy phía sau đống đất mà lúc trước họ đi qua có sự chuyển động của luồng sáng, rõ ràng là có người cầm đèn pin đang đi về hướng này. Anh vội giơ súng, chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.
Một lát sau, một bóng người lướt qua đống đất, nhưng rồi lại lập tức lui ra. Có lẽ người đó đã nhìn thấy Tiết Băng và Lương Âm nên không dám liều lĩnh đi tới.
Tiết Băng khẽ thì thầm với Lương Âm: “Cô hãy nhanh chóng tìm một nơi ẩn nấp đi.”
Lương Âm hỏi lại: “Thế còn anh?”
“Tôi phải ở lại đây để trông chừng”, Tiết Băng vừa nói vừa chỉ vào chiếc lồng sắt phía sau, ý muốn nói là đối tượng cần giải cứu đang ở đây thì làm sao mà tôi có thể đi được?
Lương Âm đáp: “Thế thì tôi cũng không đi đâu.”
Tiết Băng có vẻ nôn nóng: “Cô ở lại đây làm gì? Trong tay không một tấc sắt, có tác dụng gì đâu?”
“Còn anh thì có hơn gì?” Lương Âm lườm đối phương một cái, “Khẩu súng kia của anh cũng là do tôi nhặt lại cho!”
Tiết Băng ngây người, trong lòng không vui nhưng cũng chẳng thể phản bác. Đang lúc lúng túng thì đột nhiên nghe thấy có người nói: “Là Tiết Băng phải không?”
Tiết Băng và Lương Âm đưa mắt nhìn nhau rồi cùng đồng thanh nói: “Đội trưởng La!” Lương Âm lập tức vẫy tay và nhảy lên gọi to: “Đội trưởng La, tôi là Lương Âm. Chúng tôi ở đây!”
3
Liên tiếp mất liên lạc với Lương Âm và Tiết Băng, nên khi bị nhốt ở trong nhà kho La Phi đã cảm thấy vô cùng áp lực. Là một người từ trước đến nay luôn rất điềm tĩnh mà anh cũng không kiềm chế được, giơ chân đạp mạnh vào cánh cửa sắt. Tuy nhiên, cánh cửa vẫn đóng kín, không mảy may suy chuyển.
Trần Gia Hâm đến bên La Phi, thử khuyên nhủ anh: “Đội trưởng La, tôi đã gọi điện về đề nghị tăng viện rồi. Cảnh sát đặc nhiệm và cứu hộ sẽ đến ngay thôi.”
La Phi bất lực gật đầu. Cho dù anh có muốn hay không thì tình hình cũng đã như thế rồi. Anh điều chỉnh lại tâm trạng, để mình bình tĩnh lại, sau đó bắt đầu sắp xếp lại suy nghĩ.
Trong nhà kho, nước vẫn liên tục giội xuống, khi nhìn kỹ thì mới thấy đó là vòi nước phòng cháy tự lắp đặt trên trần nhà. Đoán chắc là hệ thống phòng cháy trong nhà kho đã được cải tạo, Lục Phong Bình có thể dùng vân tay để điều khiển vòi nước, còn công tắc thì lại đặt trong lồng sắt, ngoài ra, ở vị trí đặt chiếc lồng sắt lúc trước, trên nền còn vương rất nhiều mảnh ván ép, trên nóc nhà vẫn còn để lại một lỗ thủng to tướng. Điều đó cho thấy, kiến trúc của nhà kho cũng đã được cải tạo, nóc nhà kho chỉ được che bằng những tấm ván ép mỏng, khiến cho chiếc lồng sắt dễ dàng xuyên qua và đưa lên cao.
Rõ ràng là, nhà kho này đã được Lục Phong Bình dày công cải tạo, đó là một mánh khóe, một sự chuẩn bị tinh vi để anh ta đấu lại với cảnh sát. Có được mánh khóe đó rồi, thì dù có bị bắt, anh ta cũng vẫn có cơ hội trốn thoát.
Trong cuộc đọ sức này, dường như cảnh sát thất bại là cái chắc. Bây giờ, niềm mong mỏi duy nhất là tình hình sẽ không xấu đi thêm nữa, nhất là sự an nguy của ba người Lương Âm, Tiết Băng và Hồ Phán Phán.
10 phút sau, lực lượng cảnh sát chi viện đã đến hiện trường. Qua nói chuyện điện thoại, các cảnh sát đặc nhiệm sẽ tới tăng viện cho Lương Âm và Tiết Băng ở hướng cần cẩu tháp trước, còn các cảnh sát cứu hộ sẽ tới bên ngoài nhà kho, phá cửa sắt bằng máy cắt thủy lực.
Cuối cùng thì La Phi và những người khác đã được giải cứu, họ nhanh chóng đến đến công trường gặp các cảnh sát đặc nhiệm.
Các cảnh sát đặc nhiệm đã tìm kiếm một lượt quanh khu vực đài điều khiển cần cẩu tháp, nhưng không tìm thấy các cảnh sát bị mất liên lạc, cũng không phát hiện thấy dấu vết của Lục Phong Bình. La Phi ra lệnh chia các cảnh sát tham chiến thành từng nhóm, mỗi nhóm hai người, lấy cần cẩu tháp là trung tâm, phân nhau tìm kiếm bốn xung quanh.
Không lâu sau, tổ của Trần Gia Hâm đã có phát hiện: khi rẽ qua một đống đất, họ nhìn thấy có bóng người đứng ở chỗ không xa. Trần Gia Hâm không manh động, cậu rút về phía sau đống đất, báo cáo tình hình với La Phi trước.
La Phi lập tức đến nơi, anh dùng ống nhòm nhìn đêm do cảnh sát đặc biệt cung cấp quan sát. Trong ống nhòm hiện rõ ở phía trước có ba người tất cả, một đàn ông và hai phụ nữ, người đàn ông tay cầm vũ khí trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.
La Phi đã đoán được phần nào, anh bèn hô lên: “Tiết Băng phải không?”, ở đằng kia, Lương Âm lập tức đáp lại. Sau khi xác nhận thân phận của nhau xong, La Phi và mọi người đi ra khỏi đống đất, cùng tiến tới bên chiếc lồng sắt.
Khi gần tới nơi, La Phi lên tiếng hỏi trước: “Sao hai người lại ở đây? Gọi mà không thấy trả lời.”
Lương Âm đáp: “Chúng tôi bị kẻ khác tấn công, máy bộ đàm đều bị rơi mất.”
La Phi “ồ” một tiếng, “Người không sao là tốt rồi”. Nói xong, anh đưa mắt nhìn về phía chiếc lồng sắt, hỏi: “Cô ấy cũng không sao chứ?”
Lương Âm cũng quay đầu lại nhìn Hồ Phán Phán một cái: “Người thì có lẽ không sao, nhưng tinh thần thì có vẻ không ổn.”
La Phi gật đầu, vấn đề tinh thần của Hồ Phán Phán lúc trước cũng đã thấy khi ở trong nhà kho rồi. Anh quay người lại, nói với Tiêu Tập Phong cách đó không xa: “Chủ nhiệm Tiêu, phiền anh kiểm tra giúp cô gái đó.”
Tiêu Tập Phong nói: “Được.”
La Phi đưa tay gõ vào lồng sắt rồi nói: “Hãy nhanh chóng mở cái này ra đã,” các cảnh sát cứu hộ hiểu ý, cầm máy cắt thủy lực đến, đưa mấy nhát là cắt được chốt cửa bằng sắt.
Lồng sắt đã được mở ra, nhưng Hồ Phán Phán vẫn đứng im trong lồng, vẻ mặt hốt hoảng. Tiêu Tạp Phong bước tới, khom người chui vào trong lồng. Ông đi một vòng quanh Hồ Phán Phán, sau cùng dừng lại bên trái của cô gái. Tiếp đó ông ghé sát vào tai cô, khẽ nói mấy câu gì đó. Hồ Phán Phán bỗng nhiên nhắm mắt lại, thân hình thẳng đơ, đổ nghiêng về phía sau, Tiêu Tập Phong kịp thời đưa hai tay ra đỡ lấy ngang hông cô, thế là Hồ Phán Phán nằm gọn trong lòng Tiêu Tập Phong.
“Thế nào?” La Phi hỏi với vẻ quan tâm, “Không sao chứ?”
“Có lẽ vấn đề không lớn lắm.” Tiêu Tập Phong nhìn La Phi rồi lại nhìn cô gái trong lòng, “Tìm một chỗ nào đó để cho cô ấy ngủ một lát đã.”
La Phi đưa mắt tìm Trần Gia Hâm: “Cậu đưa theo hai người sắp xếp việc này đi. Cần nơi như thế nào, tất cả đều nghe theo Tiêu Tập Phong, có yêu cầu gì thì cố gắng đáp ứng.”
Trần Gia Hâm đáp: “Rõ!” Sau đó, cậu giúp Tiêu Tập Phong đưa Hồ Phán Phán ra khỏi chiếc lồng sắt, rồi cùng với hai cảnh sát khác hộ tống rời khỏi hiện trường tìm nơi cho Hồ Phán Phán nghỉ ngơi và điều trị.
La Phi đưa mắt nhìn theo đoàn của Trần Gia Hâm, trong lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Mục đích chính của hành động lần này là giải cứu Hồ Phán Phán, bây giờ cô gái đó đã được an toàn, nhiệm vụ coi như cũng đã hoàn thành được một nửa. Mặc dù Lục Phong Bình nhân cơ hội đó đã chạy thoát, nhưng may vẫn chưa làm tổn thương đến cơ sở của cảnh sát. Nhiệm vụ tiếp theo đây là phải phân tích ra đường chạy trốn của đối phương, từ đó tổ chức truy bắt.
“Hai người nói đi”, La Phi quay sang nhìn Lương Âm và Tiết Băng, hỏi với vẻ mặt nghiêm nghị: “Trước đó đã xảy ra chuyện gì?”
Tiết Băng trả lời trước: “Chẳng phải anh bảo tôi tăng viện cho vị trí có cần cẩu sao? Tôi vừa đến chỗ thang máy thì bất ngờ bị tấn công từ phía sau, bị ngất một lúc. Sau đó thì Lương Âm đã làm cho tôi tỉnh lại. Cô ấy dẫn tôi đuổi theo đến đây, nhìn thấy chiếc lồng sắt này, sau đó thì các anh đến.”
Nghe Tiết Băng nói vậy, La Phi đành dồn sự mong đợi sang Lương Âm: “Còn cô?”
Lương Âm kể: “Tôi nghe thấy anh nói trong bộ đàm rằng Lục Phong Bình đã mượn cần cẩu để chạy thoát. Lúc đó, tôi đang đứng dưới chân đài điều khiển, thế là tôi đi thang máy lên. Tôi nhìn thấy có một người mặc áo đen đang điều khiển cần cẩu để đưa một vật gì đó xuống khoảng đất trống. Tôi nhận ra rằng, có lẽ Lục Phong Bình đang ở trong vật đó, thế là tôi vật lộn nhau với gã mặc áo đen đó. Người đó rất khỏe, hắn bóp chặt cổ tôi, khiến tôi ngạt thở. Tôi dần dần mất đi ý thức. Đến khi tỉnh lại thì thấy mình nằm một mình trên đài điều khiển, còn gã áo đen kia thì không thấy đâu nữa. Tôi vội đi thang máy xuống, kết quả là nhìn thấy Tiết Băng ở cửa thang máy, anh ấy cũng đang ngất lịm. Tôi bèn ra sức ấn vào huyệt nhân trung của anh ấy cho đến khi anh ấy tỉnh lại. Sau đó chúng tôi cùng đuổi đến chỗ này.”
“Thế à?” La Phi gần như đã hiểu rõ, “Cô đã nhìn thấy điểm hạ xuống của chiếc lồng sắt này từ trên đài điều khiển, nên mới đuổi đến đây? “
“Đúng vậy. Nếu cần cẩu đã thả Lục Phong Bình xuống đây, vậy thì chúng tôi phải đuổi theo Lục Phong Bình, chẳng phải sẽ bắt đầu từ đây sao?”
La Phi cười buồn bã, kể lại một lượt chuyện Lục Phong Bình mượn lồng sắt thoát khỏi nhà kho. Lương Âm nghe xong nghiến răng, giận dữ nói: “Thằng cha đó đúng là rất nguy hiểm, nhất định không thể để cho hắn chạy thoát!”
“Nhất định phải bắt lại hắn bằng được!” La Phi dừng một chút, rồi chìa hai ngón tay ra nói: “Mặc dù hắn đã chạy thoát khỏi hiện trường, nhưng ít nhất chúng ta cũng có hai đầu mối để lần theo, một là kẻ mặc áo đen tấn công hai người, hai là Hồ Phán Phán.”
Lương Âm gật đầu đồng ý. Kẻ mặc áo đen là tay chân của Lục Phong Bình, còn Hồ Phán Phán thì bị Lục Phong Bình giam cầm mấy tháng nay. Muốn điều tra về Lục Phong Bình thì đương nhiên hai người này là khâu đột phá tốt nhất.
La Phi hỏi Lương Âm và Tiết Băng: “Hai người có thể miêu tả một chút về đặc điểm của người mặc áo đen được không?”
“Người đó rất cao, phải tới một mét tám.” Lương Âm nhớ lại và nói, “Thân hình không béo cũng không gầy. Không rõ về tuổi tác và mặt mũi, vì người đó đeo khẩu trang và đội mũ.” Nói xong những lời này, cô bèn quay sang nhìn Tiết Băng, như muốn để đối phương bổ sung thêm điều gì đó.
“Tôi càng không thể nói rõ được.” Tiết Băng tỏ ra bất lực, “Lúc đó người ấy nhảy từ trên nóc thang máy xuống sau lưng tôi, tôi chỉ cảm thấy có một bóng đen vụt qua, còn lại không nhìn thấy gì nữa.”
La Phi hỏi dồn: “Hắn nhảy từ trên nóc thang máy xuống?”
“Đúng thế, toàn bộ sự chú ý của tôi đều tập trung vào trong thang máy, không ngờ hắn lại nấp ở trên nóc.”
“Như vậy là cậu chưa kịp tránh thì đã bị hắn đánh ngất à?”
“Đúng thế.” Tiết Băng trề môi, tuy có phần xấu hổ, nhưng anh đành phải nói thật.
“Khoang thang máy ít nhất cũng phải cao tới 2 mét. Từ trên cao nhảy xuống, sau đó lập tức ra tay đánh người…” La Phi trầm ngâm. “Thân thủ của kẻ này cũng không thường đâu.”
Lương Âm chợt nhớ ra điều gì đó, cô vỗ tay, nói: “Hồ Đại Dũng chưa biết chừng dã bị hắn giết cũng nên!”
Lúc trước, La Phi từng phân tích về vụ án mạng của Hồ Đại Dũng, trong đó có một điểm nghi vấn: với tố chất sức khỏe của một vận động viên chuyên nghiệp, sao lại có thể bị chết dưới một mũi dao trong tình trạng không có sự phản kháng nào? Nhưng nếu đó là do bàn tay của kẻ mặc áo đen kia thì có thể giải thích được rồi.
“Đúng là có khả năng đó”, La Phi chau mày, “Không hiểu Lục Phong Bình đã có được kẻ tiếp tay như thế này từ đâu?”
“Hắn là một nhà thôi miên, hắn rất biết cách mê hoặc người khác.” Lương Âm nhớ đến lời của Lục Phong Bình nói khi trong phòng thẩm vấn, cô tin kẻ mặc áo đen kia chính là con rối bị điều khiển bởi thuật thôi miên.
“Phải nghĩ cách để điều tra ra thân phận của người này.” La Phi quay sang nhìn Tiết Băng, “Cậu sắp xếp một chút, xoay quanh Lục Phong Bình, điều tra kỹ các mối quan hệ qua lại gần đây của hắn. Bao gồm nhật ký cuộc gọi, hình ảnh từ các camera ở các địa điểm hoạt động liên quan… Hãy tiến hành một cách kỹ lưỡng, tôi nghĩ nhất định sẽ tìm ra được chút manh mối.”
Tiết Băng nhận lệnh, đáp: “Vâng!”
Bây giờ La Phi mới bắt đầu quan sát kĩ chiếc lồng sắt bên cạnh. Một lát sau, anh lại hỏi Lương Âm: “Lúc ở trên đài điều khiển, cô đã tận mắt nhìn thấy chiếc lồng này được đặt xuống đây à?”
Lương Âm trả lời ngay: “Đúng thế.” Chuyện này, cô đã nói một lần rồi.
“Vậy, cô có nhìn thấy Lục Phong Bình chạy về hướng nào sau khi xuống đất không?”
“Chuyện này thì không.” Lương Âm lắc đầu, sau đó giải thích: “Một là vì đài điều khiển cao quá, trời tối nên không nhìn rõ, hơn nữa lúc đó tôi đang vật lộn với tên mặc áo đen nên cũng không kịp nhìn.”
La Phi “ừ” một tiếng, rồi nói: “Nhưng, có một người chắc chắn đã nhìn thấy.”
Lương Âm lập tức hiểu ra: “Là Hồ Phán Phán chứ gì?”
“Đúng. Đáng tiếc là lúc này cô ấy không nói ra được.” La Phi vừa nói vừa đưa mắt nhìn bốn phía xung quanh.
Lương Âm nhìn theo ánh mắt của La Phi, thế rồi cô chợt nảy ra một ý: “Ở đây toàn là bùn đất. Có thể lần theo dấu chân.”
La Phi cũng đang định nói như vậy. Bốn phía xung quanh chiếc lồng chủ yếu là bùn đất, là nơi rất dễ nhận ra dấu chân. Mặc dù, hiện trường sát với chiếc lồng đã có phần hỗn độn vì sự xâm nhập của cảnh sát, nhưng chỉ cần mở rộng phạm vi kiểm tra thì có lẽ cũng không khó tìm ra dấu chân bỏ chạy của Lục Phong Bình.
Thế là, La Phi bố trí người, lấy chiếc lồng sắt làm trung tâm, tiến hành kiểm tra xung quanh, và họ đã nhanh chóng phát hiện ra dấu chân đáng nghi. Dấu chân ấy hướng về phía nam, khoảng cách giữa các bước chân khá lớn, cho thấy đó là dấu chân của một người trong trạng thái đang chạy rất nhanh.
La Phi soi đèn pin, truy tìm theo dấu chân đó, chừng 50 mét, anh nhìn thấy một chướng ngại vật lớn ngăn trên đường những dấu chân đó.
La Phi rọi đèn pin vào chướng ngại vật thì thấy đó là một khối bê tông cao tới 4 mét, dài hơn 3 mét, chặn sừng sững trước mặt như một bức tường.
“Cái gì thế này?” La Phi ngạc nhiên, lẩm bẩm, đồng thời đi vòng sang bên cạnh khối bê tông. Nhìn từ bên cạnh thì thấy khối bê tông đó trên rộng dưới hẹp, trông giống như hình chữ T, có điều, dù ở chỗ tương đối hẹp ở phía dưới thì cũng phải dày tới 3 mét.
Lương Âm đi sau, chợt nghĩ ra điều gì đó, nên lên tiếng: “Vật này có lẽ là rơi từ trên cần cẩu xuống.”
“Sao?” La Phi chợt nhớ ra, lúc ở trong nhà kho có nghe thấy một tiếng động lớn giống như động đất. Lúc đó, anh đã hỏi qua máy bộ đàm thì Tiết Băng đáp: “Hình như ở chỗ cần cẩu có sự cố.” Gắn hai sự việc đó lại với nhau, có lẽ tiếng động đó chính là tiếng của tảng bê tông này rơi xuống đất phát ra.
La Phi hỏi Lương Âm như muốn xác nhận: “Cô nhìn thấy vật này rơi xuống?”
Lương Âm gật đầu: “Lúc tôi và tên mặc áo đen kia vật lộn, có lẽ chân tôi đã đạp vào cần điều khiển. Cần cẩu quay nửa vòng trên không, rõ ràng là mất điều khiển. Tiếp đó, tôi nhìn thấy một vật đen sì to tướng từ cuối cần cẩu rơi xuống, “ầm” một tiếng rất lớn. Nghĩ đến vị trí của vật đó lúc rơi thì có lẽ là vật này.”
Trong lúc Lương Âm nói, La Phi đưa mắt nhìn về phía cầ cẩu tháp, anh thấy cánh tay dài cần cẩu chúc xuống đất, còn đuôi phía bên kia thì nghếch lên cao. Chờ Lương Âm nói xong, La Phi đưa ra phán đoán: “Tôi biết rồi, đó là đối trọng của cần cẩu”.
“Đối trọng?” Lương Âm chớp mắt, không hiểu lắm.
La Phi chỉ vào chiếc cần cẩu giải thích: “Cô nhìn kìa, cánh tay cần cẩu dài như vậy, muốn nâng lên, thì phần đuôi phải có sự cân bằng của một vật nặng.”
“Giống như cầu bập bênh?” Lương Âm ví dụ.
“Cũng gần như vậy.” La Phi nói nửa đùa: “Chân của cô cũng lợi hại thật đấy, đạp đổ cả đối trọng.”
“Vật đó vốn không buộc chặt mà.” Lương Âm dẩu môi, “Tại dây đều đứt ra, có liên quan đến tôi đâu?”
“Dây thừng?” La Phi dở khóc dở cười: “Vật nặng như vậy, cô tưởng rằng dùng dây thừng buộc lên trên được ư?”
“Không phải như thế sao?”
La Phi dùng đèn pin soi lên đối trọng: “Cô nhìn kết cấu chữ T này đi, nó được đặt trên thép máng, sau đó hai đầu được vít chặt lại bằng đinh vít.” Dừng lại một chút, anh nói tiếp: “Chân của cô lúc đó có phải đã đạp khiến cho tay cần điều khiển nghếch lên không?”
Lương Âm ngẫm nghĩ một lát: “Hình như thế.”
“Nếu như vậy, đối trọng lập tức bị dồn xuống phía đuôi… hơn nữa, chất lượng của đinh vít cũng không tốt lắm, nên không giữ được một tải trọng lớn như vậy, thế là cái đám này mới trượt từ đuôi xuống.”
Lương Âm “ồ” một tiếng, vẻ như đã hiểu ra. Nhưng cô vẫn chưa chịu thôi hẳn mà vẫn lẩm bẩm: “Khi vật này rơi xuống, đúng là tôi có nhìn thấy một sợi dây thừng bị đứt bay trong không trung mà.”
“Cứ cho là dây thừng đi nữa thì cũng không phải được dùng để buộc đối trọng.” Nghĩ đến việc đuôi của chiếc cần cẩu cũng không xa đài điều khiển, La Phi không nghi ngờ mắt của Lương Âm, anh đặt ra một giả thiết: “Sợi dây thừng đó có lẽ được dùng vào việc khác, chỉ có điều nó cùng rơi với đối trọng mà thôi.”
“Thôi được rồi.” Lương Âm có vẻ đã chấp nhận suy đoán của đối phương.
Nói chuyện ngoài lề đến đây xong, La Phi tiếp tục cầm đèn pin soi quanh vật đối trọng, tìm kiếm dấu chân của Lục Phong Bình, nhưng kết quả khiến anh có phần bất ngờ: dấu chân bắt đầu từ chiếc lồng sắt sau khi biến mất trước tảng đối trọng, không còn thấy đâu nữa.
La Phi lẩm bẩm một mình: “Quái lạ nhỉ.” Anh đưa tay sờ lên tảng bê tông xù xì, to tướng trước mặt như đang nghĩ đến điều gì đó.
“Không tìm thấy dấu chân đâu nữa à?” Lương Âm cũng đi vòng xung quanh tảng bê tông một lượt, sau đó chau mày nói: “Liệu hắn có dùng cách nào đó để giấu dấu chân đi không nhỉ?”
La Phi lắc đầu. Giấu dấu chân đi không phải là việc gì khó, ví dụ như buộc một miếng gỗ xuống dưới đế giày, hoặc là rời khỏi hiện trường bằng cách lăn người, những dấu vết để lại đó rất dễ lẫn với vết bánh xe hoặc vết kéo nguyên vật liệu vốn có ở công trường và cũng rất khó nhận ra. Nhưng trong hoàn cảnh lúc đó của Lục Phong Bình thì có cần thiết phải làm như vậy không? Bây giờ, dấu chân để lại đã đủ để cảnh sát phát đoán hướng chạy thoát của Lục Phong Bình. Mặt khác, chỉ cần Lục Phong Bình chạy ra khỏi công trường này thì sẽ tới bên bờ sông, đến lúc đó, anh ta chỉ việc nhảy xuống sông là phía cảnh sát sẽ không thể nào truy đuổi được nữa. Trong tình huống như vậy, thì ý nghĩa của việc anh ta xử lý dấu chân là gì nhỉ?
Nói một cách đơn giản hơn, hoặc là Lục Phong Bình bắt đầu giấu dấu chân ngay từ chỗ lồng sắt, hoặc là cứ chạy mãi cho tới tận chỗ bờ sông thì dấu chân cũng không cần phải xử lý nữa, còn việc chạy đến giữa chừng rồi mới giấu thì chẳng phải là thừa hay sao?
Đang suy nghĩ như vậy di động của La Phi đột nhiên đổ chuông, nhìn vào màn hình, thì ra là Trần Gia Hâm gọi đến. La Phi giật mình, đoán là chỗ Hồ Phán Phán đã có tin tức, nên anh vội nhấn nút nghe.
Trần Gia Hâm báo cáo một số tình hình, La Phi nghe xong, không nén được, hỏi lại: “Sao?” Giọng anh đầy vẻ ngạc nhiên. Sau đó, anh lại hỏi: “Chuyện này cậu chắc chắn chứ?”
Trần Gia Hâm do dự một chút, rồi đưa ra một đáp án có vẻ như không muốn chịu trách nhiệm: “Theo lời của chủ nhiệm Tiêu thì có lẽ là thật.”
“Ừ”, La Phi tắt di động, anh nhìn chăm chú về phía tảng bê tông, vẻ mặt rất phức tạp.
Lương Âm tiến đến gần, hỏi: “Sao vậy?”
La Phi hơi quay đầu lại nhìn Lương Âm: “Là Trần Gia Hâm gọi, nói rằng Hồ Phán Phán đã tỉnh lại rồi. Chủ nhiệm Tiêu tiến hành điều trị thôi miên đối với cô ấy và đã giúp cô ấy khôi phục lại một phần trí nhớ.”
“Thế à?” Lương Âm nhướn mày, “Vậy cô ấy có cung cấp được manh mối nào có giá trị không?”
La Phi trầm ngâm một lát, như thể đang tập trung suy nghĩ việc gì đó, sau đó anh mới nói với cô: “Hồ Phán Phán biết Lục Phong Bình ở đâu.”
“Thật không?” Lương Âm vui mừng, “Ở đâu?”
La Phi đá vào tảng bê tông xù xì trước mặt, đưa ra câu trả lời khiến Lương Âm hoàn toàn bất ngờ: “Ở dưới đây….”
4
Một vật đối trọng nặng mấy chục tấn rơi từ trên cao xuống, để lại một hố lõm sâu tới hơn chục phân trên công trường. Khi vật đối trọng đó được một chiếc xe công trình lật sang bên, dưới hố lộ ra một cái xác.
Nói là xác, thực ra chỉ là cách gọi về khoa học. Nếu hình dung một cách chuẩn xác hơn, thì đó là một đám xương thịt dính ở đáy hố.
Trương Vũ ngồi dưới hố, đang dùng chiếc xẻng lấy chúng ra khỏi đất đá. Công việc anh đang làm không giống của một pháp y, mà giống một nhà khảo cổ học chuyên nghiệp hơn.
“E rằng đến cả một đoạn xương nguyên vẹn cũng không tìm thấy.” Một cảnh sát làm nhiệm vụ cảnh giới lẩm bẩm.
“Đã tìm thấy ngón tay rồi”, Trương Vũ đột nhiên nói to, anh cho vào trong túi ni lông, nhìn kỹ một lát rồi bổ sung: “Da của đốt ngón tay còn nguyên, có lẽ có thể đối chiếu dấu vân tay được rồi”.
La Phi cũng đứng bên cạnh hố, nhìn xuống đó như đang suy nghĩ điều gì.
Với tình trạng thảm hại như vậy của nạn nhân, muốn khôi phục lại diện mạo của người ấy khi còn sống khó chẳng khác gì lên trời. Nhưng trong thời gian bị bắt, Lục Phong Bình đã được ghi lại dấu vân tay, và bây giờ nó trở thành một chứng cứ rất hữu ích trong việc xác định nhân thân của nạn nhân.
Ngoài ra, quần áo của nạn nhân cũng còn khá nguyên vẹn, có thể nhìn thấy đó là một chiếc quần dài mặc ở nhà và một chiếc áo phông. Đó chính là bộ quần áo mà Lục Phong Bình đã thay trước khi xuất phát ở đồn cảnh sát. Lúc đó, La Phi đã đích thân kiểm tra bộ quần áo này nên ấn tượng của anh về nó rất rõ.
La Phi quay lại nhìn Lương Âm đứng cách đó không xa.
Là một đồ đệ của Trương Vũ, lẽ ra Lương Âm nên cùng làm việc với sư phụ. Nhưng lần này cô là đương sự trong vụ án, theo nguyên tắc là phải tránh nên không tham gia công tác khám nghiệm tử thi, cô chỉ có thể đứng ngoài hàng rào phong tỏa, lặng lẽ quan sát. Lúc này, trời đã dần sáng, những tia nắng sớm chiếu trên khuôn mặt xinh đẹp của cô gái, chỉ nhìn thấy vẻ mặt lờ mờ của cô, trong lòng anh không khỏi dậy lên rất nhiều suy nghĩ.
La Phi chậm rãi đi đến bên cạnh Lương Âm. Cô đã nhận ra điều đó và hơi xoay mặt lại rồi khẽ nói: “Lưới trời lồng lộng.”
La Phi cũng đáp: “Đúng thế. Hắn đã lên một kế hoạch rất hoàn hảo, ai ngờ lại bị bàn chân đạp vào phần điều khiển đối trọng của cô phá tan. Chuyện tình cờ như vậy chỉ có thể nói là ý trời.”
“Ý trời?” Lương Âm xoay hẳn mặt lại, cô nhìn La Phi, đôi mắt rưng rưng lệ. Một lát sau, dường như cô đã tìm ra một đáp án tìm kiếm bấy lâu nay, đột nhiên thốt lên thành tiếng: “Đúng vậy, chính là ý trời!”
Trong buổi sáng yên tĩnh, tiếng kêu đột ngột của cô không khỏi khiến các cảnh sát khác quay lại nhìn. Đến cả Trương Vũ cũng ngẩng đầu lên, đưa một ánh mắt ngạc nhiên lại phía cô.
La Phi cảm thấy Lương Âm hơi bị kích động, anh lo điều đó sẽ ảnh hưởng đến công việc khám nghiệm hiện trường, bèn khẽ kéo tay cô và nói: “Chúng ta lại đằng kia nói chuyện đi.”
Lương Âm gật đầu, đi theo La Phi. Hai người đi ra phía cổng của công trường. Đi được mấy bước, nhìn thấy chiếc cần cẩu tháp cao tít ở chỗ không xa. La Phi nhớ đến một chuyện, bèn nói: “Có một chuyện này tôi thấy rất lạ nên muốn hỏi cô.”
“Anh hỏi đi.”
“Lúc chúng tôi nói sẽ đi đến nhà kho, cô nói là không muốn đi mà ở lại chờ chúng tôi ở ngã rẽ. Tôi nhớ, ngã ba đó cách cần cẩu ít nhất cũng là ba, bốn chục mét. Nhưng sau đó, khi tôi ra lệnh qua máy bộ đàm rằng đến chỗ đài điều khiển cần cẩu thì cô lập tức trả lời là đã đang ở dưới chân đài.” La Phi dừng bước, đưa ra thắc mắc. “Sao cô lại có thể tới đó nhanh như vậy?”
“Vì tôi đã tới đó trước rồi.” Lương Âm cũng dừng lại, cô nhìn La Phi, đáp: “Khi mọi người tới nhà kho, thực ra tôi luôn ở dưới chân cần cẩu.”
“Tại sao?” La Phi không hiểu. Nên nhớ, cần cẩu và nhà kho ở hai phía của ngã ba đó, cho dù Lương Âm đổi ý không muốn đợi nữa, thì hướng đi hợp lý của cô cũng phải là về phía nhà kho, có lý do gì mà lại đi ngược về phía cần cẩu?
Lương Âm không trả lời ngay, mà chỉ nói một câu: “Anh đi theo tôi.” Nói rồi Lương Âm dẫn đường, La Phi đi theo, hai người tiếp tục đi về phía trước. Họ nhanh chóng đến trước chân của tháp cẩu. Lương Âm lại dẫn La Phi đi nửa vòng quanh tháp cẩu, sau đó chỉ vào một chỗ trên cao, nói: “Anh có nhìn thấy khẩu hiệu kia không?”
La Phi vươn cổ, anh nhìn thấy những tấm biếu ngữ bằng gỗ treo trên thân tháp cẩu, tổng cộng có 8 tấm, trên nền trắng là những dòng chữ đỏ: “An toàn sản xuất, trọng như Thái Sơn.”
“Dòng khẩu hiệu đó… Thì sao?” La Phi ngoái nhìn lạí phía sau, anh để ý thấy vị trí của mình đang đứng chính là ở giữa ngã ba đường và tháp cẩu, cũng có nghĩa là, khi Lương Âm đứng ở ngã ba, cô cũng đã có thể nhìn thấy dòng khẩu hiệu này như vậy.
Không lẽ Lương Âm đã bị dòng khẩu hiệu này thu hút mà đi đến? La Phi quay lại nhìn dòng khẩu hiệu đó một lần nữa, nhưng nhìn đi nhìn lại vẫn không thấy điểm đặc biệt của tám chữ đó.
Đúng lúc đó, Lương Âm lên tiếng nói: “Năm xưa, khi tôi bị gã kia bắt cóc, may mà có một cô tốt bụng cứu sống tôi. Anh có biết câu nói cuối cùng cô ấy nói với tôi là gì không?”
La Phi lắc đầu. Mặc dù anh đã xem hồ sơ năm đó, nhưng trong đó không có những dòng ghi chép chi tiết như vậy.
Mắt của Lương Âm nhòa đi, dường như cô đã thấy lại cảnh tượng hồi đó, cô nói bằng một giọng đầy vẻ hoài cổ: “Cô ấy nói: “An toàn sản xuất, trọng như Thái Sơn”, cháu nhất định phải chạy về phía đó.”
“Vậy sao?” Nghe đến đây, La Phi lờ mờ cảm thấy giữa chuyện cũ và hiện thực có một mối liên hệ nào đó, nhưng anh vẫn chưa hiểu được chi tiết bên trong đó.
Lương Âm tiếp tục kể: “Hồi đó tôi bị bắt đến một công trường. Cô ấy đã giúp đỡ tôi chạy trốn, nhưng tôi không phân biệt được phương hướng. Vì vậy mà cô ấy đã cho tôi biết ở trên bức tường ở hai bên cổng của công trường có viết dòng khẩu hiệu 8 chữ này, tôi chỉ cần nhìn thấy và chạy theo phía những dòng chữ ấy. Tôi ghi nhớ tám chữ đó trong lòng, ấn tượng sâu sắc đó cho đến tận bây giờ vẫn không sao xóa mờ được.”
“Vì vậy…”, La Phi chỉ dòng khẩu hiệu trên thân tháp cẩu, nói như suy nghĩ điều gì, “Khi ở ngã ba, nhìn thấy tám chữ này, cô đã nhớ đến đoạn ký ức đó?”
“Đúng vậy. Lời của cô ấy năm xưa lại vang bên tai tôi, giọng nói đó bảo tôi phải chạy về phía có khẩu hiệu. Mặc dù không còn là năm đó nữa, nhưng tiếng nói mà tôi nghe được lúc ấy hoàn toàn không thể nào gạt đi được.”
La Phi gật đầu tỏ ý hiểu cô. Năm xưa, chính giọng nói đó đã mang đến cho cô dũng khí chạy thoát để tìm đường sống, ký ức đó sớm đã in sâu trong lòng cô, mặc cho thời gian trôi qua, cuối cùng cũng vẫn không gạt bỏ được.
“Thực ra, lúc đó tôi cũng đã nhìn ra: việc đường không dễ đi chỉ là lý do để cô dừng chân lại thôi.” La Phi dừng một lát rồi lại nói, “Chỉ có điều, tôi không nghĩ được ra là vì nguyên nhân này.”
“Nghe ra thì có vẻ hoang đường nhỉ? Vì vậy mà tôi đã không nói thật. Với hoàn cảnh lúc đó cũng không có thời gian để giải thích với anh nhiều.” Lương Âm cười tự giễu, sau đó đổi giọng: “Bây giờ nghĩ lại, may mà tôi đã nghe theo sự mách bảo của tiếng nói ấy, nếu không thì đã để Lục Phong Bình chạy mất tiêu rồi.”
Lần này, La Phi không lên tiếng phụ họa cùng cô mà im lặng suy nghĩ.
Lương Âm thấy anh một hồi lâu không nói gì, bèn hỏi bằng giọng thăm dò: “Sao thế ?”
La Phi ngẩng đầu lên nhìn dòng khẩu hiệu tám chữ, rồi lại nhìn về phía vật đối trọng rơi ở đằng xa, cuối cùng quay lại nhìn Lương Âm, nói: “Tôi chỉ cảm thấy, tất cả chuyện này quá trùng hợp.”
Lương Âm nhìn La Phi, ánh mắt chân thành và kiên định: “Giống như lời anh nói: trong sự mênh mông của trời đất, tất có ý trời.”
“Sao cơ?” La Phi hiểu vì sao mà Lương Âm lại tỏ ra kích động như thế khi ở bên hố đất lúc nãy, thì ra là mình đã nói ra một câu như vậy trong lúc vô tình, và câu nói đó đã được cô gắn thêm cho nó một hàm nghĩa sâu hơn.
La Phi tránh ánh mắt của Lương Âm, anh nhìn về phía vạt đất trống cách đó không xa lắm. Lục Phong Bình đã từng từ tháp cẩu đến vạt đất trống, nhưng trong lúc chạy trốn anh ta đã bị vật đối trọng rơi xuống đè nát. Đối với chuyện này, La Phi còn có một việc cần phải hỏi.
“Cô nói là khi vật đối trọng rơi xuống, cô đã nhìn thấy có sợi dây thừng bị đứt?”
“Đúng vậy.”
“Sợi dây thừng đó cũng rơi xuống chứ?”
“Khẳng định như vậy.”
La Phi quay đầu lại: “Nhưng, tôi đã tìm kỹ ở vạt đất trỏng đó mà chẳng thấy sợi dây thừng bị đứt đó đâu.”
“Thế à?” Nghe thấy La Phi nói vậy, Lương Âm bỗng trở nên do dự, “Có lẽ là tôi đã nhìn nhầm chăng?”
“Có lẽ vậy…”, La Phi đưa tay trái ra sau lưng, nhíu mày suy nghĩ.