“Ngoài kia có nhiều người lắm, trung sĩ ạ.”
“Thật á?”
“Ừ, nhiều lắm, chắc phải cỡ hai trăm người.”
Cô không nghe hết được, chủ yếu là tiếng ghế xô dịch trong sảnh của trường lúc mọi người ngồi xuống.
Cô đang chờ trong cánh gà, mảnh giấy ghi chú nội dung diễn thuyết nắm chặt trong tay, mồ hôi tay làm nhòe mực in.
Những người khác trong niên khóa của cô đã hoàn thành phần thuyết trình EPQ từ đầu tuần trước, trong phòng học và trong phòng hội đồng bảo vệ. Nhưng nhà trường và hội đồng chấm thi nghĩ rằng sẽ là một ý kiến hay nếu bài thuyết trình của Pip được trình bày theo kiểu “một sự kiện nhỏ” , hoặc ít ra, đó là điều giáo viên đã nói với cô. Nhà trường đã thông báo rộng rãi trên các trang mạng và cả tờ Kilton Mail . Họ mời phóng viên đến tham dự, Pip đã thấy xe của BBC tấp vào trước đó, thiết bị và máy quay đang được chuyển xuống.
“Cô thấy lo không?” Ravi nói.
“Có cần phải hỏi câu hiển nhiên không vậy?”
Khi câu chuyện về Andie Bell nổ ra, nó đã leo lên khắp các tạp chí toàn quốc và các chương trình truyền hình của đủ mọi đài trong suốt nhiều tuần. Trên đỉnh của sự điên cuồng ấy, Pip đã có cuộc phỏng vấn tại Đại học Cambridge. Hai sinh viên nhận ra cô từ bản tin trợn mắt nhìn cô và hỏi dồn dập về vụ án. Thư mời nhập học của cô là một trong những lá thư đầu tiên được gửi đi.
Trong những tuần đó, các bí mật và bí ẩn của Kilton đã theo sát Pip đến nỗi cô phải mang chúng trên người như thể một lớp da mới. Trừ một bí mật duy nhất được chôn chặt trong lòng Pip, bí mật mà cô thể sẽ mãi mãi giấu kín để bảo vệ Cara - người bạn thân nhất của cô, người chưa một lần rời Pip nửa bước trong bệnh viện.
“Tí nữa tôi ghé qua nhà cô nhé?” Ravi hỏi.
“Đương nhiên là được rồi. Cara và Naomi cũng ghé qua ăn tối đấy.”
Họ nghe thấy tiếng dập gót sắc nhọn và cô Morgan xuất hiện, đang chật vật bước qua tấm rèm vướng víu.
“Cô nghĩ mọi người đã sẵn sàng nghe em thuyết trình rồi đấy, Pippa.”
“Vâng, em ra ngay đây ạ.”
“Ờ thì,” - Ravi lên tiếng khi chỉ còn họ ở đó - “tốt nhất là tôi nên ra ngoài tìm chỗ ngồi thôi.”
Anh mỉm cười, đưa tay đỡ gáy Pip và áp trán mình lên trán cô. Ngày trước, khi cô chuẩn bị lên tàu để đến Cambridge nhận phỏng vấn, anh đã làm vậy và bảo đó là vì anh muốn lấy đi một nửa nỗi buồn, một nửa cơn nhức đầu và một nửa sự lo lắng của cô. Bởi ít đi một nửa điều xấu nghĩa là sẽ có thêm một nửa không gian cho điều tốt.
Ravi hôn nhẹ Pip. Khoảnh khắc ấy, mọi thứ chung quanh như ngưng lại, nhường phần sáng cho thứ tình cảm ấm áp đang chảy trong cô.
“Cho họ biết cô là ai đi, Pip.”
“Nhất định rồi.”
“À mà,” - anh nói, quay người lại trước ngưỡng cửa - “đừng có nói cho họ biết lý do duy nhất cô bắt tay làm dự án này là vì cô đã mê tôi như điếu đổ đấy nhé, hãy nghĩ đến một lý do cao thượng hơn.”
“Biến giùm đi.”
“Đừng cảm thấy tệ, cô cũng đâu làm gì được, tôi là Ravishing mà”. Anh cười khúc khích. “Hiểu hông? Ravi-shing. Ravi Singh ấy.”
“Tôi ghi nhận sự cố gắng hài hước này của anh nhé. Giờ thì đi đi.”
Sau khoảng một phút lẩm nhẩm câu đầu tiên trong bài diễn thuyết, Pip tự tin bước ra sân khấu.
Mọi người chưa chắc mình phải làm gì lắm. Một nửa thính giả bắt đầu vỗ tay, máy quay ghi hình nhanh chóng lia về phía họ, nửa còn lại ngồi im như tượng, một đám đông đầy ánh mắt tò mò dõi theo từng bước chân của cô.
Ở hàng ghế trước, bố cô đứng dậy và chụm tay huýt sáo, la lớn. “Chiến đi, Dưa Chuột Muối.” Mẹ cô vội vàng kéo ông ngồi xuống và đánh mắt sang Nisha Singh đang ngồi cạnh bà.
Pip sải bước về phía bục phát biểu và đặt tờ giấy lên.
“Xin chào tất cả mọi người.” Cô nói và chiếc micro rít lên, phá tan bầu không khí yên tĩnh. Máy ảnh chớp nháy liên hồi. “Tên tôi là Pip và tôi biết khá nhiều thứ. Tôi biết từ typewriter * là từ dài nhất có thể viết ra chỉ với một dòng trên bàn phím. Tôi biết cuộc chiến Anglo-Zanzibar là cuộc chiến chóng vánh nhất trong lịch sử, chỉ kéo dài vỏn vẹn ba mươi tám phút. Tôi cũng biết dự án nghiên cứu này đã đặt bản thân, bạn bè và gia đình tôi vào vùng nguy hiểm, cũng đã thay đổi cuộc đời rất nhiều người, dẫu cho sự thay đổi ấy không phải lúc nào cũng tốt. Nhưng điều tôi không biết,” - cô dừng lại - “là tại sao thị trấn này và truyền thông quốc gia vẫn chưa thực sự hiểu về những gì đã diễn ra ở đây. Tôi không phải một “sinh viên thần đồng” tìm ra sự thật về Andie Bell trong các bài báo dài dằng dặc mà trong đó, Sal Singh và em trai của anh ấy - Ravi, đã chỉ được đề cập một cách sơ sài, nội dung tóm gọn chắc chưa đủ để viết kín một tờ giấy ghi chú. Dự án này, bắt đầu từ Sal. Để tìm ra sự thật.”
Sau đó, Pip nhận ra Stanley Forbes. Anh ta đang ngồi ở hàng thứ ba, tốc ký vào một quyển sổ nhỏ. Cô vẫn còn những câu hỏi mở về anh ta và những cái tên khác trong Danh sách tình nghi , những cuộc đời và bí mật khác đã vô tình sượt ngang qua vụ án này. Little Kilton vẫn còn đầy những bí ẩn, đầy những hòn đá chờ được lật ngửa và những nghi vấn không lời giải đáp. Nhưng thị trấn này cũng có quá nhiều góc tối, Pip đã học cách chấp nhận rằng cô không thể soi sáng từng cá nhân và từng điều một.
Stanley ngồi ngay sau các bạn cô, Cara không xuất hiện ở đó. Mặc dù đã rất dũng cảm bước qua mọi chuyện, Cara vẫn không thể đối mặt với ngày hôm nay.
“Tôi đã không thể lường trước rằng,” - Pip nói tiếp - “khi dự án này kết thúc, nó sẽ kết thúc với bốn người tra tay vào còng và một người được trả tự do sau suốt năm năm tự giam giữ trong “nhà ngục” của chính mình. Elliot Ward đã nhận tội trong vụ sát hại Sal Singh, bắt cóc Isla Jordan và làm sai lệch quá trình xét xử. Phiên tòa của ông ấy sẽ diễn ra vào tuần tới. Becca Bell sẽ đối mặt với phiên tòa cuối năm nay với những cáo buộc sau: ngộ sát do sơ suất nghiêm trọng, cản trở việc chôn cất hợp pháp và làm sai lệch quá trình xét xử. Max Hastings, người bị cáo buộc bốn vụ tấn công tình dục và hai vụ hãm hiếp, cũng sẽ ra tòa sau đó trong năm nay. Cuối cùng, Howard Bowers đã nhận tội cung cấp chất gây nghiện và tàng trữ với mục đích buôn bán.”
Cô xốc lại tập giấy ghi chú và hắng giọng.
“Vậy tại sao các sự kiện của hôm thứ Sáu ngày 20 tháng Tư năm 2012 đó lại xảy ra? Theo quan điểm của tôi, có khá nhiều người sẽ phải nhận một phần trách nhiệm về những gì đã diễn ra, không chỉ vào đêm hôm đó mà còn cả những tháng ngày về sau, nếu không phải trên bình diện pháp luật thì là trên bình diện đạo đức. Họ là: Elliot Ward, Howard Bowers, Max Hastings, Becca Bell, Jason Bell và đừng quên, cả Andie nữa. Mọi người đã tô vẽ Andie như một nạn nhân “hồng nhan bạc phận” và cố tình bỏ qua những tầng nhân cách phức tạp của cô ấy, chỉ vì chúng không phù hợp với câu chuyện mà mọi người muốn kể. Nhưng đây là sự thật: Andie Bell là kẻ bắt nạt đã thao túng tâm lý người khác nhằm đạt được thứ mình muốn. Cô ấy bán chất gây nghiện mà không hê quan tâm hay để ý đến cách chúng có thể được sử dụng. Chúng ta sẽ không bao giờ biết liệu cô ấy có biết mình đang tạo điều kiện cho các vụ tấn công tình dục bằng thuốc hay không, nhưng khi em gái của Andie phải đối diện với sự thật này, chính cô ấy đã nói rằng mình không thể chấp nhận, và sẽ không tha thứ hay dành nổi một chút lòng trắc ẩn nào cho chị của cô.”
“Và chưa hết, khi nhìn gần hơn, chúng ta sẽ thấy điều gì đằng sau Andie thật này? Chúng ta thấy một cô gái, dễ tổn thương và quá tập trung vào bản thân. Vì Andie được nuôi dạy bởi bố mình, rằng giá trị duy nhất mà cô có là ngoại hình và sự khao khát của người khác dành cho cô. Nhà là nơi cô bị bắt nạt và hạ nhục. Andie chưa bao giờ có cơ hội trở thành một người phụ nữ trẻ mà lẽ ra cô ấy có thể trở thành khi rời khỏi ngôi nhà đó, để tự mình quyết định điều sẽ khiến cô trở nên có giá trị và định hình tương lai mà cô mong ước.”
“Mặc dù câu chuyện này vẫn tồn tại những “con quái vật” khác, nhưng với tôi, đây không phải một câu chuyện mà mọi người có thể dễ dàng chia thành hai phần tốt và xấu. Đoạn kết, tôi muốn nhấn mạnh rằng đây là câu chuyện về những người mang trong mình nhiều sắc thái của sự tuyệt vọng. Chúng va đập vào nhau và khiến họ đánh mất bản thân. Nhưng trên tất cả, có một người vẫn luôn giữ cho mình bản tính tốt đẹp, từ đầu đến tận những phút giây sau cuối, tên anh ấy là Sal Singh.”
Pip nhìn Ravi đang ngồi giữa bố mẹ mình.
“Chuyện là, em không làm dự án này một mình như hướng dẫn yêu cầu. Em không bao giờ có thể tự mình hoàn thành nó. Vì vậy, em nghĩ thầy cô nên đánh loại em ạ.”
Vài thính giả thở hắt đầy vẻ ngạc nhiên, cô Morgan là dễ nhận ra nhất. Xen kẽ với đó là một vài tiếng cười khúc khích.
“Tôi không thể phá được vụ án này nếu không có sự giúp đỡ của Ravi Singh. Thực ra, tôi còn suýt chút nữa đã mất mạng. Vì vậy, nếu có ai đó nên nói về việc Sal Singh là một người tốt như nào, vào ngay lúc này đây khi cuối cùng mọi người cũng chịu lắng nghe, thì đó chính là em trai của anh ấy.”
Ravi nhìn cô với ánh mắt quở trách đầy tinh nghịch, đúng như cách cô thích. Nhưng cô biết anh cần điều này. Và anh cũng biết điều đó. Cô nghiêng đầu ra hiệu và Ravi đứng dậy. Victor cũng đứng dậy, lại chụm tay huýt sáo và vỗ tay to. Một số thính giả cũng hùa theo vỗ tay lúc Ravi bước lên sân khấu, tiến về phía bục phát biểu.
Pip lùi lại, nhường micro cho Ravi. Anh nháy mắt với cô, bước lên bục, ngại ngùng gãi gáy. Nhìn Ravi, Pip dường như cảm nhận được một niềm tự hào không nhỏ đang trào dâng trong mình. Anh vừa nói với cô ngày hôm qua là anh sẽ thi lại để có thể theo học ngành Luật.
“Ờm... xin chào.” Ravi nói và chiếc micro cũng rít lên. “Tôi chưa từng trông đợi điều này, nhưng đâu phải ngày nào cũng có một cô gái xinh xắn tình nguyện vứt bỏ một điểm A “chắc như bắp” chỉ vì bạn.” Một tràng cười trầm lan khắp khán phòng. “Nhưng tôi đoán là mình cũng chẳng cần chuẩn bị gì mấy để nói về Sal. Bởi tôi đã chuẩn bị sẵn trong gần sáu năm trở lại đây. Anh trai tôi không chỉ là một người tốt, anh ấy là một trong những người tốt nhất. Anh ấy tử tế, đặc biệt tử tế, lúc nào cũng giúp đỡ người khác và chưa điều gì làm anh ấy cảm thấy phiền phức. Anh ấy cũng là một người vị tha. Tôi nhớ hồi bé, tôi đã đổ vấy Ribena* ra khắp thảm trải sàn và Sal đã nhận tội thay tôi để tôi không gặp rắc rối. Ối, con xin lỗi mẹ, con đoán là lúc nào đó mẹ cũng sẽ biết chuyện thôi.”
Có nhiều tràng cười hơn nổ ra từ phía dưới.
“Sal cũng rất vui tính. Anh ấy có những trò đùa kỳ cục nhất quả đất, làm bạn không còn cách nào khác ngoài việc tham gia. Và, đúng rồi, anh ấy còn dành hàng giờ để vẽ đống truyện tranh này cho tôi đọc trước lúc đi ngủ, vì tôi không phải người dễ ngủ cho lắm. Tôi vẫn còn giữ tất cả đây. Sal còn cực kỳ thông minh nữa. Tôi biết anh ấy có thể làm rất nhiều điều phi thường với cuộc đời mình, nếu anh ấy không bị tước đi mạng sống. Thế giới không bao giờ còn có thể tỏa sáng như lúc anh ấy còn trên đời.” - Giọng Ravi vỡ ra - “Và... tôi ước gì mình có thể nói với Sal tất cả những điều này lúc anh ấy còn sống. Nói rằng anh ấy là người anh trai tốt nhất mà ai cũng muốn được một lần làm em trai. Nhưng ít ra giờ đây, tôi đã có thể nói lên điều này, trên sân khấu này và biết lần này tất cả mọi người sẽ chịu tin tôi.”
Ravi nhìn Pip, mắt lấp lánh, bước về phía cô. Pip cất bước lên đứng cùng anh, nghiêng người về micro để nói nốt đoạn kết cho bài thuyết trình.
“Nhưng vẫn còn một nhân tố cuối cùng trong câu chuyện này, tại Little Kilton, đó là chúng ta. Chúng ta từng biến một cuộc đời tươi đẹp thành “giai thoại về một con quái vật”. Chúng ta từng biến một ngôi nhà ấm áp hạnh phúc gia đình thành một ngôi nhà lạnh lẽo không ai muốn đến gần. Từ giờ trở đi, xin hãy cùng nhau biến Little Kilton thành một nơi tốt đẹp hơn, để những ký ức đau buồn này sẽ dần trôi vào dĩ vãng.” Pip đan tay mình vào tay Ravi. Bàn tay họ khớp một cách vừa vặn, như thể chúng được sinh ra là để dành cho nhau.
“Còn ai có câu hỏi nào không?”