Chiếc xe giật mạnh khi Pip tấp vào lề đường một cách thô bạo. Cô bước ra con phố tối và đi đến cửa trước.
Cô gõ cửa.
Chiếc chuông gió đung đưa kế bên phát ra những âm thanh cao vút và lanh lảnh trong gió chiều.
Becca mở cửa hờ, hé nửa mặt qua khe cửa. Cô ấy nhìn thấy Pip và mở hẳn ra.
“Ồ, Pippa.” Cô ấy nói.
“Chào chị Becca. Em... em đến để xem chị có ổn không, sau buổi tối thứ Năm ấy. Em có thấy chị trong xe và...”
Becca gật đầu. “Ừ, cảnh sát nói với nhà chị rằng em là người đã phát hiện ra thầy Ward, phát hiện ra những gì thầy ấy đã làm.”
“Vâng, xin chia buồn với gia đình chị.”
“Em có muốn vào chơi không?” Becca nói, lùi lại để nhường cho Pip bước vào.
“Cảm ơn chị.”
Pip bước qua Becca, vào đoạn hành lang mà cô và Ravi đã từng đột nhập vài tuần trước. Becca mỉm cười ra hiệu cho cô vào phòng bếp màu xanh trứng ngỗng.
“Em muốn uống trà không?”
“Em không, cảm ơn chị.”
“Em chắc chứ? Đằng nào chị cũng pha một tách cho mình.”
“À, vậy em xin một tách trà đen nhé, cảm ơn chị.”
Pip ngồi xuống ghế tại bàn ăn, cô ngồi thẳng lưng, đầu gối cứng lại, quan sát Becca đang lấy hai chiếc cốc in họa tiết hoa nhí từ tủ chén, thả túi trà vào và lấy ấm rót nước vừa đun sôi.
“Đợi chút nhé, chị cần lấy ít khăn giấy.” Becca nói.
Becca vừa ra khỏi phòng thì điện thoại Pip reo lên tiếng còi tàu. Đó là tin nhắn từ Ravi. “Ê trung sĩ, cô đang ở đâu đấy?” Cô chuyển điện thoại sang chế độ im lặng và nhét lại vào túi áo khoác.
Becca trở lại phòng, nhét một ít khăn giấy trong tay áo. Cô ấy mang hai cốc trà tới và đặt cốc của Pip trước mặt cô.
“Em cảm ơn.” Pip nói, nhấp một ngụm. Trà không quá nóng và cô thầm biết ơn điều đó, ít ra cô đã có thứ gì đó để làm với đôi bàn tay trống trải bồn chồn của mình.
Con mèo đen với chiếc đuôi vểnh cao khệnh khạng đi tới chỗ Pip, cọ đầu vào mắt cá chân cô cho đến khi Becca xua nó ra chỗ khác.
“Bố mẹ chị thế nào rồi ạ?” Pip hỏi.
“Không ổn lắm,” Becca nói. “Sau khi nhà chị xác nhận rằng cô ấy không phải Andie, mẹ chị đã bị sang chấn, bà phải đặt ngay một liệu trình trị liệu. Bố chị thì đòi kiện tất cả mọi người.”
“Họ biết cô gái ấy là ai chưa chị?” Pip nói, môi kề thành cốc.
“Có, họ gọi cho bố chị sáng nay. Cô ấy có tên trong danh sách những người mất tích: Isla Jordan, 23 tuổi, từ Milton Keynes. Họ nói cô ấy có vấn đề về tâm thần và tuổi tâm lý chỉ khoảng 12 tuổi. Cô ấy xuất thân từ một gia đình bạo hành, có lý lịch bỏ nhà ra đi và nghiện thuốc.” Becca vân vê nghịch mái tóc ngắn của mình. “Họ nói cô ấy bối rối lắm, cô ấy đã sống như thế quá lâu rồi - trở thành Andie vì đó là điều khiến thầy Ward an tâm - đến mức cô ấy thực sự tin mình là một cô gái tên Andie Bell đến từ Little Kilton.”
Pip hớp một ngụm trà lớn, lấp đầy sự im lặng khi câu từ trong đầu cô đang tự sắp xếp lại. Miệng cô khô khốc, cuống họng như rung theo tiếng tim đập hai nhịp một. Cô nâng cốc và uống cạn trà.
“Đúng là cô ấy trông rất giống Andie,” cuối cùng Pip cũng lên tiếng. “Em đã tưởng cô ấy là Andie trong vài giây. Em đã nhìn thấy ánh mắt hy vọng của bố mẹ chị, ánh mắt mong mỏi rằng cô ấy thực sự là Andie. Rằng em và cảnh sát có thể đã sai. Nhưng chị đã biết chắc rồi, phải không?”
Becca đặt cốc xuống và nhìn Pip không chớp.
“Biểu cảm của chị không giống họ, Becca. Chị trông có vẻ bối rối, sợ hãi. Chị biết chắc đó không thể là chị mình được. Vì chính chị đã hại chị ấy mà, phải không?”
Becca bất động. Con mèo nhảy lên bàn, đến sát cạnh cô ấy nhưng Becca vẫn không động đậy.
Pip tiếp tục. “Tháng Ba năm 2012, chị đã đến một bữa tiệc thảm họa với bạn mình, Jess Walker. Trong lúc ở đó, một điều gì đấy đã xảy ra với chị. Chị không nhớ gì cả nhưng lúc thức dậy, chị biết có gì đó không ổn. Chị nhờ Jess mua giúp thuốc tránh thai khẩn cấp và lúc cô ấy hỏi chị đã ngủ cùng ai, chị không nói được. Không phải như những gì Jess nghĩ, chị không nói không phải vì xấu hổ, mà vì chính chị cũng không biết. Chị không biết điều gì đã xảy ra hay ai đã làm điều đó. Có người đã đánh thuốc đồ uống của chị, loại thuốc khiến chị mộng mị và quên hết những gì đã diễn ra, đó là lý do chị không thể phản kháng khi bị tấn công tình dục.”
Becca chỉ ngồi im, bất động như không phải người, sững sờ như một hình nộm nhỏ bằng xương bằng thịt đang quá sợ hãi để động đậy, quá lo sợ mình lỡ chạm phải phần tối trong cái bóng của chị gái. Rồi cô ấy bắt đầu khóc. Những giọt nước mắt lăn dài, chảy xuống cằm như những chú cá nhỏ. Có thứ gì đó quặn đau sâu trong Pip, thứ gì đó đông cứng và lạnh lẽo bao trùm trái tim cô khi cô nhìn vào mắt Becca và thấy sự thật được viết lên trong đó. Bởi sự thật là chẳng có “chiến thắng” nào, chỉ có nỗi buồn, thẳm sâu và mục nát.
“Em không thể tưởng tượng nổi chị đã cảm thấy kinh khủng và cô đơn đến nhường nào.” Pip nói, cảm thấy không vững. “Không thể nhớ bất cứ gì nhưng chị vẫn biết chắc chắn có điều tồi tệ đã xảy ra. Chị hẳn đã cảm thấy như không ai có thể giúp được mình. Chị không làm gì sai và không có gì phải xấu hổ. Nhưng em nghĩ ban đầu chị đã không cảm thấy như vậy, cuối cùng chị phải vào bệnh viện. Rồi chuyện gì xảy ra sau đó? Chị có quyết định tìm hiểu về những gì đã xảy ra với mình không? Ai là người phải chịu trách nhiệm?”
Cái gật đầu của Becca nhẹ đến mức gần như không thể nhận ra.
“Em nghĩ chị đã đoán ra người đánh thuốc mình là ai. Bữa tiệc thảm họa đó là nơi chị bắt đầu điều tra phải không? Bắt đầu hỏi vòng quanh xem ai đã mang thuốc đến và họ đã mua từ ai. Và rồi những câu hỏi dẫn chị về chị gái mình. Becca, chuyện gì đã xảy ra vào hôm thứ Năm ngày 20 tháng Tư? Chuyện gì đã xảy ra sau khi Andie đi bộ về từ nhà thầy Ward?”
“Tất cả những gì chị tìm hiểu được là có người từng mua cần sa và MDMA một lần,” Becca nói, nhìn xuống, đưa tay gạt nước mắt. “Nhân lúc Andie ra ngoài, chị đã vào phòng chị ấy. Chị tìm thấy chỗ Andie giấu chiếc điện thoại thứ hai và chỗ thuốc. Chị xem qua điện thoại: tất cả mọi liên hệ đều được lưu với một chữ cái duy nhất, chị có đọc qua vài tin nhắn và đã tìm ra kẻ mua thuốc xâm hại tình dục từ chị ấy. Andie có nhắc đến anh ta trong một tin nhắn.”
“Max Hastings.” Pip nói.
“Và chị đã nghĩ,” - cô ấy bật khóc - “bọn chị có thể sửa chữa mọi thứ lại cho đúng đắn. Chị đã nghĩ khi Andie về nhà, chị sẽ kể với chị ấy mọi thứ, nghĩ Andie sẽ để chị khóc trên vai và nói rằng chị ấy xin lỗi nhiều, rằng bọn chị sẽ làm rõ chuyện này, sẽ khiến anh ta phải trả giá. Tất cả những gì chị cần chỉ là một người chị gái đúng nghĩa, một sự giải thoát, bởi cuối cùng chị cũng có thể kể cho ai đó về chuyện đã xảy ra.”
Pip gạt nước mắt, cảm thấy run rẩy và rã rời.
“Và rồi Andie về nhà...” Becca nói.
“Với vết thương trên đầu ạ?”
“Không, lúc đó chị không biết. Chị không thấy gì hết. Chị ấy chỉ ở đó, trong phòng bếp và chị không thể chờ được nữa. Chị phải kể với chị ấy và...” - giọng Becca vỡ vụn - “lúc Andie nói, chị ấy chỉ lạnh lùng nhìn chị và nói mình chẳng quan tâm. Chị đã cố giải thích nhưng Andie còn chẳng buồn lắng nghe. Chị ấy chỉ bảo chị không được phép kể cho bất cứ ai, nếu không thì chị ấy sẽ gặp rắc rối. Andie quay người bỏ đi nhưng chị đã chặn lại. Rồi chị ấy nói rằng đáng lẽ chị nên thấy vui vì đã có người thực sự muốn chị, bởi chị chỉ là một phiên bản mập mạp, xấu xí hơn của chị ấy. Andie cố đẩy chị ra. Chị không thể tin nổi, không thể tin nổi chị gái mình lại có thể độc mồm độc miệng đến vậy. Chị đẩy Andie ra và cố gắng giải thích một lần nữa, bọn chị cãi nhau, lớn tiếng, xô đẩy và rồi... mọi thứ diễn ra quá nhanh.”
“Andie ngã ra sàn. Chị không nghĩ mình đã đẩy chị ấy mạnh thế. Mắt chị ấy nhắm nghiền, mồm sùi bọt mép và bắt đầu nôn mửa, tràn khắp cả mặt, mũi, tóc tai. Rồi...” - Becca thút thít - “chị ấy ho sù sụ và lên cơn nghẹt thở. Chị... chị đứng im như phỗng. Chị không biết tại sao, chị quá giận chị ấy. Bây giờ nhớ lại, chị không biết lúc đó mình có đưa ra quyết định gì hay không nữa. Chị không nhớ mình có nghĩ gì không, chị chỉ đứng yên bất động. Chị chắc hẳn đã ý thức được việc chị mình đang chết dần, nhưng chị chỉ đứng thôi, không làm gì cả.”
Rồi Becca di chuyển ánh mắt đến một chỗ nào đó trên sàn bếp, cạnh cửa. Đó hẳn là nơi mọi chuyện đã xảy ra.
“Rồi chị ấy bất động, chị bừng tỉnh và nhận ra điều mình vừa làm. Chị hoảng loạn, cố hô hấp nhân tạo, nhưng đã quá muộn. Chị đã rất muốn, rất muốn quay ngược thời gian, trở về thời điểm đó. Chị vẫn luôn ước mình đã có thể làm khác đi. Nhưng mọi chuyện đã quá muộn. Chỉ đến lúc đó chị mới nhìn thấy vết máu trên đầu Andie, chị nghĩ mình đã gây ra vết thương đó, trong suốt năm năm trời chị luôn nghĩ như vậy. Chị chưa từng biết sự thật mãi đến tận hai ngày trước, rằng hóa ra Andie bị thương ở đầu từ trước đó, lúc gặp thầy Ward. Đó hẳn là lý do khiến chị ấy bất tỉnh và nôn mửa. Cơ mà, chẳng quan trọng nữa. Chị vẫn là người bỏ mặc chị ấy ngạt thở đến chết. Chị vẫn là người đứng nhìn chị ấy chết dần mà chẳng làm gì hết. Chị nghĩ mình chính là người đã gây ra vết thương ở đầu đó, cánh tay Andie đầy vết cào xước, ai nhìn cũng biết là đã có một cuộc vật lộn xảy ra, chị biết tất cả mọi người - kể cả bố mẹ chị - sẽ nghĩ chị cố tình giết chị ấy. Bởi vì Andie lúc nào cũng tỏa sáng hơn. Bố mẹ chị luôn yêu Andie hơn chị nhiều.”
“Chị đã kéo Andie vào cốp xe của chị ấy phải không?” Pip nói, nghiêng người về trước, đưa tay chống cằm vì bỗng nhiên cô cảm giác đầu mình nặng trịch.
“Xe của Andie đậu sẵn trong ga-ra. Chị kéo chị ấy vào trong. Chị không biết làm thế nào mình có đủ sức mạnh để làm điều đó. Không nhớ nổi nữa, mọi ký ức đều mờ nhạt. Chị đã xem kha khá phim tài liệu, đủ để biết cách làm sạch mọi thứ, biết mình cần dùng loại chất tẩy rửa nào.”
“Sau đó vào khoảng 10 giờ 40 phút, chị ra khỏi nhà.” Pip nói. “CCTV đã quay lại hình ảnh chị lái xe của Andie ra đường cái. Chị đã mang chị ấy đến... em đoán là trang trại cũ trên đường Sycamore, chính trang trại mà chị từng viết bài, vì chị không muốn mấy nhà hàng xóm mua lại và cải tạo nó, có phải chị đã chôn Andie ở đó không?”
“Chị không chôn.” - Becca sụt sịt - “Chị để Andie lại trong hầm phân bón.”
Pip gật nhẹ, trí óc mờ mịt của cô đang cố nắm bắt các chi tiết về số phận cuối cùng của Andie. “Rồi chị bỏ xe của Andie lại và đi bộ về nhà. Vì sao chị bỏ nó ở đường Romer Close?”
“Lúc xem qua điện thoại thứ hai của Andie, chị đã biết được chỗ ở của tay đầu nậu bán thuốc. Chị đã nghĩ nếu bỏ chiếc xe ở đó, cảnh sát sẽ tìm ra sự liên quan và anh ta sẽ trở thành kẻ tình nghi số một.”
“Chị nghĩ gì khi Sal đột nhiên trở thành người có tội và vụ án đóng lại?”
Becca nhún vai. “Chị chẳng biết nữa. Chị nghĩ có thể là một loại dấu chỉ nào đó, rằng chị đã được tha thứ. Mặc dù chị chẳng bao giờ có thể tha thứ cho bản thân.”
“Và rồi năm năm sau, em bắt đầu đào lại mọi chuyện. Chị có số của em từ điện thoại của Stanley, lúc em phỏng vấn anh ta.”
“Anh ấy bảo có một đứa nhóc nghĩ Sal vô tội, đang làm dự án nghiên cứu về vụ án cũ. Chị đã rất hoảng. Chị nghĩ nếu em chứng minh được Sal vô tội, chị sẽ buộc phải tìm ra một nghi phạm khác. Chị đang giữ chiếc điện thoại ổ ghi của Andie nên chị biết chị ấy có một mối quan hệ bí mật, có vài tin nhắn gửi đến một liên hệ được đặt tên là E , trao đổi về việc gặp gỡ tại khách sạn Ivy House. Chị đã đến đó để xem liệu mình có thể tìm ra người đàn ông đó là ai không. Nhưng chị chẳng tìm được gì, bà lão chủ khách sạn đó hơi lẩn thẩn rồi. Vài tuần sau, chị thấy em lượn lờ ở bãi đỗ xe trạm tàu và chị biết đó là chỗ mà tay đầu nậu dính líu với Andie hay hoạt động. Chị đã theo dõi em, em bám theo anh ta, chị bám theo em. Chị thấy em đến nhà anh ta cùng em trai Sal. Chị chỉ muốn làm gì đó để khiến em dừng lại.”
“Đó là lần đầu tiên chị nhắn tin cho em,” Pip nói. “Nhưng em đã không dừng lại. Lúc em đến nói chuyện với chị ở văn phòng, chị hẳn đã nghĩ em sắp lần ra chị, vì em nói về chiếc điện thoại ổ ghi và Max Hastings. Thế nên chị đã xuống tay với chó của em, bắt em phải tiêu hủy tất cả tài liệu nghiên cứu.”
“Chị xin lỗi.” - Becca nhìn xuống - “Chị không có định giết chó của em. Chị đã thả nó đi, nhưng lúc đó trời tối quá, hẳn nó đã hoảng loạn sao đó và ngã xuống sông.”
Pip thở dồn dập. Dù vô tình hay cố ý, điều đó cũng chẳng thể mang Barney quay về.
“Em thương nó nhiều lắm.” - Pip thấy hơi chóng mặt - “Nhưng em chọn tha thứ cho chị. Đó là lý do vì sao em đến đây, Becca. Nếu em công bố tất cả chuyện này, cảnh sát sẽ sớm “đánh hơi” ra, chứ không phải đợi tới bây giờ mới mở lại vụ án. Câu chuyện của thầy Ward rõ là đã đục vài lỗ thủng trong câu chuyện của chị?” Cô nói nhanh, líu lưỡi. “Chị đã sai, Becca, khi để mặc Andie chết như vậy. Em biết chị cũng biết điều đó. Nhưng những gì xảy ra với chị cũng thật không công bằng. Chị không yêu cầu bất cứ điều gì trong chuyện này. Luật pháp thì vô tình. Em đến để nói lời cảnh báo. Chị cần phải rời đi, hãy rời xa khỏi đất nước này và làm lại cuộc đời của mình ở đâu đó khác, Becca ạ. Vì họ sẽ sớm lần ra chị thôi.”
Pip nhìn Becca. Cô ấy hẳn đang nói gì đó, nhưng mọi âm thanh trên thế giới chợt biến đâu hết cả, chỉ còn tiếng ù ù như tiếng bọ đập cánh.
Chiếc bàn trở nên méo mó và chuyển động, một thế lực ma quái nào đó bắt đầu kéo mí mắt trĩu nặng của Pip xuống.
“Em, em...” Cô lắp bắp. Quang cảnh bắt đầu tối dần, thứ duy nhất còn sáng là chiếc cốc cạn nước trước mặt cô, nó rung rinh, những vệt màu chảy thành hàng dài trong không khí. “Chị... bỏ gì đó vào... CỐC của em?”
“Còn vài viên thuốc của Max trong chỗ giấu đồ của Andie. Chị đã giữ chúng lại.”
Giọng Becca oang oang, sắc nhọn và chói tai, một tiếng cười giống gã hề ma quái cứ liên tục hét vào tai Pip, hết bên này đến bên kia và ngược lại.
Pip cố đứng dậy nhưng chân cô mềm nhũn. Nó gấp khúc và khiến cô ngã dập người xuống sàn bếp. Có thứ gì đó vỡ tan tành, các mảnh vỡ bay lòng vòng quanh cô như những đám mây lởm chởm, cứ thế lên cao, cao nữa khi mọi thứ xung quanh đều đang xoay tròn.
Cả căn phòng chao đảo. Pip loạng choạng bước tới bồn rửa, dúi đầu và thô bạo thọc tay vào sâu cổ họng. Cô nôn mửa, mắt cô đầy những đốm đen và nâu có cảm giác gai gai. Cô nôn thốc nôn tháo một lần nữa. Một giọng nói rất gần mà cũng rất xa rót vào tai cô. “Chị phải giải quyết vài thứ, chị phải làm vậy thôi. Sẽ không có bằng chứng nào đâu. Ở đây chỉ có em và những gì em đã biết. Chị xin lỗi. Chị không muốn làm thế này. Sao em không để yên mọi chuyện chứ?”
Pip loạng choạng lùi lại và lau miệng. Trong căn phòng quay cuồng, Becca đứng đó, trước mặt cô, dang đôi tay run rẩy.
“Không.” Pip cố hét lớn nhưng giọng nói của cô đi lạc vào bên trong. Cô bấu víu, cố gắng đi men cạnh bàn. Ngón tay cô bấu chặt vào một chiếc ghế đẩu để lấy hết sức đứng vững. Cô nắm lấy nó và quăng mạnh ra sau. Một tiếng vang đinh tai nhức óc nổ ra lúc nó đập trúng chân Becca.
Pip chạy ra phía tường ngoài hành lang. Tại cô ong ong và vai đau nhói, cô tựa vào tường để cảnh vật ngừng biến dạng, lết đôi chân nặng như chì về phía cửa trước. Cửa không mở, nhưng rồi cô chớp mắt và bằng cách nào đó, cô đã ra được bên ngoài.
Trời tối đen và mặt đất quay cuồng, lơ lửng trên trời là thứ gì đó, như thể những cây nấm lòe loẹt phát sáng đủ thứ màu và những đám mây u ám đang bay loạn xạ khắp nơi. Pháo hoa rực sáng cùng tiếng “đoàng” xé toạc không gian. Pip cố gắng đứng lên và chạy về phía những đốm sáng đủ màu, về phía bìa rừng.
Những cái cây mọc chân đang bước đi song song với Pip trên chính đôi chân bằng gỗ bé nhỏ của chúng, trong khi chân cô thì tê liệt, như thể nó đã hoàn toàn tách rời cơ thể. Một tiếng gầm xé trời khác nổ ra, ngay tiếp sau là thứ ánh sáng chói lóa như muốn làm mù mắt Pip.
Cô quờ quạng. Một vết nứt khác xẹt qua và Becca xuất hiện, ngay trước mặt cô.
Becca xô mạnh Pip ngã ngửa trên nền đất xốp bùn đầy lá vụn. Cô ấy đứng trên cô, tay dang rộng, hướng xuống và... bỗng chợt, một nguồn năng lượng nhỏ bé vùng thoát khỏi Pip. Cô dồn hết sức lực xuống chân và vung mạnh cú đá. Becca ngã lăn ra đất, lọt thỏm trong đống lá vụn u ám.
“Em đã c-cố gắng g-giúp chị.” Pip lắp bắp.
Cô lật sấp người và cố bò đi, tay cô bỗng dưng muốn làm chân và chân muốn làm tay. Cô lồm cồm bò dậy, chạy xa khỏi Becca, chạy về phía nhà thờ.
Thêm nhiều tiếng nổ lớn vang lên, bầu trời vụn vỡ thành từng mảng, rơi lả tả xuống chân Pip. Cô bấu chặt vào những thân cây đang vặn vẹo uốn éo, lấy lực để khiến chúng đẩy cô về phía trước. Cô tóm bừa một thân cây nhưng nó ấm áp như làn da người.
Có bóng ai đó vọt tới và tóm lấy cô bằng hai tay. Hai người ngã lăn ra đất. Đầu Pip đập vào thân cây, một dòng chất lỏng ấm nóng, mơn man chảy xuống mặt cô, khoang miệng cô bắt đầu có vị gỉ sắt của máu. Thế giới tối đen lần nữa khi màu đỏ chảy tràn xuống mắt Pip. Becca leo lên người cô và bắt đầu dùng thứ gì đó lạnh lẽo quấn quanh cổ cô. Pip lần mò để tóm lấy nó, đó là những ngón tay của Becca, nhưng những ngón tay mất sức của Pip chẳng thèm nghe lời. Cô không thể tự mình gỡ chúng ra.
“Làm ơn.” Tiếng nói thều thào, thiếu dưỡng khí bị bóp nghẹn trong cổ họng Pip.
Cánh tay Pip kẹt trong lớp lá rụng và chúng chẳng còn nghe theo ý cô, chẳng còn động đậy được.
Pip nhìn vào mắt Becca. Cô biết Becca sẽ giấu cô ở đâu, biết Becca sẽ làm gì để không ai có thể tìm ra cô nữa. Ở một nơi tối đen như mực, cùng mớ xương cốt của Andie Bell.
Tay chân Pip như thể đã biến mất và cô dường như cũng sắp tan biến theo chúng.
“Chị ước có ai đó giống em đã ở đó cùng chị.” - Becca bật khóc “Nhưng tất cả những gì chị có là Andie. Chị ấy là cánh cửa duy nhất để chị thoát khỏi bố. Chị ấy là hy vọng duy nhất sau những chuyện liên quan đến Max. Thế mà chị ấy chẳng quan tâm. Có lẽ chị ấy chưa bao giờ quan tâm. Giờ thì chị bị mắc kẹt vào mớ bòng bong này và chẳng còn cách nào khác cả. Chị không muốn làm vậy đâu. Xin lỗi.”
Khoảnh khắc này, Pip không còn nhớ nổi cảm giác thở là thế nào. Mắt cô bắt đầu nứt ra và có tàn lửa bùng lên từ những kẽ hở. Little Kilton đang bị nuốt chửng bởi một chùm bóng tối còn to lớn hơn rất nhiều.
Những tia lửa đủ màu lấp lánh trong đêm tối thực sự rất đẹp, rất đẹp để ngắm nhìn, một lần cuối cùng trước khi mọi thứ chìm nghỉm vào hố đen.
Và khi thế giới nhạt nhòa dần, cô cảm nhận được những ngón tay lạnh lẽo trên cổ đang bắt đầu buông lỏng.
Pip hớp lấy một ngụm không khí lớn, sặc sụa khi hơi thở đầu tiên lấy lại được đang đứt quãng trôi xuống phổi cô. Bóng tối lùi xa một chút và âm thanh bắt đầu quay trở lại.
“Chị không thể,” - Becca nói, rút tay lại và ôm đầu - “Không thể.”
Ngay sau đó có tiếng bước chân sột soạt, một bóng đen nhảy bổ về phía họ và kéo Becca ra. Nhiều âm thanh nổi lên. Có tiếng la hét và giọng nói quen thuộc. “Con ổn không, Dưa Chuột Muối?”
Pip nghển cổ và thấy bố cô đang ở đây, ghì Becca đang giãy dụa và kêu khóc xuống đất.
Còn một người nữa ở đằng sau cô, đang cố đỡ cô ngồi dậy, nhưng người Pip nhũn nhão như một dòng nước lỏng tuột không thể cầm nắm.
“Hít thở đi, trung sĩ.” - Ravi nói, vuốt tóc cô - “Có bọn tôi đây rồi, bọn tôi đến rồi đây.”
“Ravi, nó bị làm sao vậy?”
“Thuốc.” - Pip thều thào, đờ đẫn nhìn Ravi - “Thuốc trong... trà.”
“Ravi, gọi cấp cứu ngay. Cảnh sát nữa.”
Âm thanh lại trôi về phía xa. Chỉ còn những mảng màu chớp nhoáng và giọng nói rung trong lồng ngực Ravi, truyền qua lưng cô, đến tận biên giới xa xôi của tất thảy mọi giác quan.
“Cô ấy bỏ mặc Andie đến chết,” Pip nói, hoặc ít ra cô nghĩ mình đã nói. “Nhưng chúng ta phải để Becca đi. Mọi chuyện quá bất công với cô ấy, không công bằng chút nào, hoàn toàn không công bằng... Tôi có thể không nhớ. Tôi có thể... mất trí nhớ. Cô ấy nằm trong hầm phân bón. Trang trại... Sycamore. Đó là nơi...”
“Ổn rồi, Pip,” Ravi nói, ôm chặt cô để giữ cô ở thực tại. “Mọi chuyện kết thúc rồi, tất cả đã kết thúc. Có tôi ở đây.”
“Anh l-làm s-sao tìm được tôi?”
“Định vị của cô vẫn hoạt động.” Ravi nói, giơ màn hình điện thoại bông xù đang nhảy giật cục với một chấm cam nhấp nháy trên bản đồ Tìm bạn bè . “Ngay khi thấy cô ở đây, tôi đã biết mọi chuyện. Ổn rồi Pip, có tôi ở đây. Cô sẽ ổn thôi.”
Ravi và bố cô lại nói gì đó với nhau, nhưng không phải bằng thứ ngôn ngữ mà cô có thể hiểu được, nó nghe giống thứ âm thanh lạo xạo của loài kiến. Cô không nhìn rõ nữa. Trong mắt Pip giờ đây chỉ là bầu trời ngàn hoa bung nở. Những bông hoa tận thế. Đỏ, đỏ đến sáng bóng, đỏ đến chói mắt.
Cô lại thoáng tỉnh lần nữa, nằm trên mặt đất bằng phẳng lạnh lẽo, hơi thở của Ravi lướt qua tai cô. Lấp ló sau những thân cây là ánh đèn màu xanh đang soi rọi những bóng người mặc đồng phục đen.
Pip đờ đẫn nhìn, nhìn thẳng vào ánh đèn quyện tàn pháo hoa. Chẳng còn âm thanh nào. Chỉ có hơi thở khò khè của cô, những tia lửa lấp lánh và rất nhiều ánh sáng.
Đỏ và xanh.
Đỏ
Và xanh. Đả v à
X e n.
V
à