Cô đã định vứt nó đi.
Đó là điều cô tự nhủ, rằng tấm bảng điều tra cần được vứt đi vì cô đã làm xong. Đã đến lúc gỡ “giàn dáo” Andie Bell và xem những gì còn lại của Pip bên dưới. Tay cô thoăn thoắt gỡ ghim các tờ giấy và chất chúng thành đống trong chiếc túi đổ rác để dưới chân.
Và rồi không hiểu sao và tự lúc nào mà Pip lại xem qua mọi thứ một lần nữa: miệng cô lẩm nhẩm đọc các mục “Phần” của nhật ký, tay cô dò theo những đường chỉ màu đỏ, mắt cô nhìn chăm chú vào ảnh các nghi phạm, tìm gương mặt của kẻ sát nhân.
Cô đã rất chắc chắn mình sẽ đứng ngoài cuộc từ đây. Cô không để mình nghĩ đến nó cả ngày lúc “cắm đầu” chơi board game với Josh, lúc cô xem đi xem lại mấy tập phim sitcom Mỹ, lúc cô nướng bánh sô-cô-la hạnh nhân với mẹ, lén nhón bỏ miệng mấy mẩu bánh khi không có ai. Nhưng chỉ với nửa giây và một cái nhìn không được lên kế hoạch trước, Andie đã tìm ra cách để lôi kéo cô lần nữa.
Lẽ ra cô phải lên đồ chuẩn bị đi ngắm pháo hoa, vậy mà giờ này cô lại lúi húi bên tấm bảng điều tra. Vài trang manh mối chỉ về Elliot Ward đã bị vứt vào túi rác. Mọi thứ về khách sạn Ivy House, số điện thoại trong sổ kế hoạch, vụ đâm xe bỏ chạy, bằng chứng ngoại phạm bị tước đoạt của Sal, tấm ảnh khỏa thân của Andie mà Max đã nhặt được cuối lớp học và các bản in tin nhắn từ Kẻ Giấu Mặt cũng đang “nằm chờ” để được vứt bỏ.
Nhưng tấm bảng cần được bổ sung thêm chi tiết, vì giờ đây cô đã biết Andie từng ở đâu vào đêm cô ấy mất tích. Cô cầm lấy tờ giấy in bản đồ Kilton và bắt đầu viết nguệch ngoạc bằng bút dạ xanh.
Andie đã đến nhà Ward và rời đi không lâu sau đó với một vết thương khá nghiêm trọng ở đầu. Pip khoanh tròn nhà Ward ở Hogg Hill. Elliot đã nói lúc đó khoảng 10 giờ hơn, nhưng ông ta hẳn đã có chút nhầm lẫn. Mốc thời gian mà ông ta và Becca Bell cung cấp không khớp nhau, tuy nhiên, lời khai của Becca đã được củng cố bởi đoạn băng CCTV cho thấy cảnh Andie lái xe trên đường cao tốc lúc 10 giờ 40 phút. Đó hẳn là lúc cô ấy lái xe đến nhà Ward. Pip vẽ một đường nét đứt và ghi chú lại thời gian. Cô nhận ra Elliot đã nhớ nhầm, vì nếu không thì điều đó có nghĩa là Andie đã trở về nhà với một vết thương ở đầu trước khi rời đi lần nữa. Nếu là trường hợp đó, Becca hẳn đã báo cảnh sát về chi tiết này. Vì vậy, Becca không còn là người cuối cùng nhìn thấy Andie còn sống, Elliot mới là.
Nhưng nếu thế... Pip cắn nhẹ cán bút, suy nghĩ. Elliot nói Andie không lái xe đến nhà ông, ông nghĩ cô ấy đi bộ. Và nhìn vào bản đồ, Pip có thể thấy lý do vì sao chuyện này hợp lý. Nhà Bell và nhà Ward rất gần nhau, nếu đi bộ thì chỉ cần đi tắt qua nhà thờ, đi qua cầu vượt trên cao cho người đi bộ là đến. Đi bộ có khi còn nhanh hơn lái xe. Nhưng chuyện đó không khớp: xe của Andie đã được ghi lại bởi CCTV, chứng tỏ cô ấy chắc chắn đã lái xe. Có thể cô ấy đã đỗ xe ở đâu đó gần nhà Elliot nhưng không đủ gần để ông ta nhìn thấy.
Vậy làm thế nào mà Andie đi từ điểm đó đến chỗ biến mất hoàn toàn? Làm sao để liên kết chuyện ở Hogg Hill với chuyện vết máu của cô ấy được phát hiện trong cốp chiếc xe bị bỏ lại gần nhà Howie?
Pip gõ đầu bút vào tấm bản đồ, mắt lướt từ Howie tới Max, Nat, Daniel rồi tới Jason. Có đến hai sát nhân ở Little Kilton: một người nghĩ mình đã giết chết Andie rồi sát hại Sal để che giấu điều đó, và một kẻ khác thực sự đã giết chết Andie Bell. Khuôn mặt nào trong số những khuôn mặt đang nhìn trừng trừng vào cô có thể là kẻ đó?
Hai kẻ sát nhân, tuy nhiên chỉ có một người đã cố ngăn cản Pip, nghĩa là...
Chờ đã.
Pip ôm mặt, nhắm mắt để tập trung suy nghĩ, những chi tiết tranh nhau bật nảy trong đầu cô, vụt tắt rồi xuất hiện trở lại với một vài thay đổi chớp nhoáng và mới mẻ. Có một hình ảnh xẹt qua: khuôn mặt của Elliot, ngay khi cảnh sát bước vào. Khuôn mặt nhăn nhó của ông ta lúc Pip nói rằng cô sẽ không bao giờ tha thứ vì ông ta đã giết Barney. Nhưng giờ đây khi hình dung lại, cô nhận ra ông ta không có chút biểu cảm hối lỗi nào. Không, chỉ có sự bối rối.
Và lời mà ông ta nói dở, bây giờ Pip đã có thể điền nốt vế sau: “Pip, thầy không biết em đang nói gì. Thầy không... giết Barney .”
Pip lầm bầm chửi thề, quờ quạng lấy cái túi rác. Cô lùng lọi, lấy ra các trang giấy và rải chúng khắp sàn. Hai tay cầm đầy những lời đe dọa: mẩu giấy nhắn trong buổi cắm trại và trong tủ đựng đồ, bản in các tin nhắn của Kẻ Giấu Mặt.
Chúng được gửi từ hai người khác nhau. Rõ ràng như ban ngày.
Sự khác biệt không chỉ ở dạng thức mà còn ở giọng điệu. Trong các lời nhắn đánh máy, Elliot gọi cô là Pippa và lời đe dọa có vẻ tế nhị, ẩn ý. Kể cả lời đe dọa trong file EPQ của cô. Nhưng Kẻ Giấu Mặt gọi cô là “Con điếm ngu ngốc”, lời đe dọa cũng không ẩn ý: kẻ đó bắt cô phá hỏng laptop và giết chó của cô.
Cô ngồi thẳng và thở hắt ra một hơi dài. Hai người khác nhau. Elliot không phải Kẻ Giấu Mặt và ông ta không giết Barney. Không, hung thủ sát hại Andie hẳn là người đã làm chuyện đó.
“Pip! Họ bắt đầu đốt lửa trại rồi này.” Bố cô gọi từ dưới nhà.
Cô mở hé cửa phòng. “Ờm, chắc bố mẹ đi trước đi ạ. Con sẽ gặp bố mẹ ở đó.”
“Gì? Không nhé. Xuống đây ngay, Pipsy .”
“Con chỉ... con chỉ muốn thử gọi Cara thêm vài cuộc nữa. Con rất cần nói chuyện với cậu ấy. Không mất nhiều thời gian đâu. Đi mà bố. Con sẽ gặp bố mẹ ở đó.”
“Thôi được rồi, Dưa Chuột Muối.” Ông đáp lại.
“Con sẽ đi trong hai mươi phút, hứa đấy ạ.” Cô nói.
“Được rồi, gọi điện nếu con không tìm ra bố mẹ nhé.”
Lúc cửa trước đóng, Pip ngồi lại cạnh tấm bảng điều tra, tay cô run run lướt qua những dòng tin nhắn của Kẻ Giấu Mặt. Cô đọc lướt qua các mục nhật ký, cố gắng nhớ xem mình đang ở bước nào trong cuộc điều tra lúc nhận được các tin nhắn ấy. Tin nhắn đầu tiên đến ngay sau khi cô tìm ra Howie Bowers, sau khi cô và Ravi nói chuyện với anh ta và biết chuyện Andie bán thuốc, về chuyện Max có mua thuốc xâm hại tình dục. Rồi Barney bị bắt đi trong tuần giữa học kỳ. Có rất nhiều việc xảy ra trước đó: cô tình cờ gặp Stanley Forbes hai lần, cô đã đến gặp Becca và đã nói chuyện với Daniel tại buổi họp mặt lắng nghe ý kiến do cảnh sát tổ chức.
Pip vò nát những mẩu giấy và ném chúng ngang phòng với một tiếng gừ mà chính cô cũng chưa từng nghe từ mình. Vẫn còn quá nhiều nghi phạm. Giờ đây khi các bí mật của Elliot đã bị vạch trần và Sal đã được minh oan, liệu tên sát nhân có tìm cách trả thù không? Liệu kẻ đó có làm như những lời đe dọa của mình không? Liệu Pip có nên ở nhà một mình không?
Pip cau có nhìn xuống những bức ảnh chụp. Cô dùng bút đánh dấu màu xanh vẽ một chữ X to đùng lên mặt Jason Bell. Không thể là ông ta. Cô đã nhìn thấy ánh mắt của họ trong xe, sau khi bên cảnh sát gọi. Cả gương mặt ông ta và gương mặt của bà Dawn: khóc lóc, giận dữ, bối rối. Nhưng còn thứ gì đó ẩn sâu trong đôi mắt cả hai người họ, giống một tia hy vọng nhỏ nhoi nhất. Có thể họ đã được báo rằng đó không phải Andie nhưng một phần nào đó trong họ vẫn hy vọng rằng đó thực sự là con gái. Jason không thể giả vờ như thế được. Sự thật hiện rõ trên mặt ông ta.
Sự thật hiện rõ trên mặt...
Pip nhặt lên bức ảnh chụp Andie cùng bố mẹ và em gái Becca, cô nhìn chăm chú. Nhìn chằm chằm. Vào những đôi mắt đó.
Chúng không ập đến cùng một lúc.
Chúng lóe sáng thành từng đốm nhỏ, thắp sáng từng mảng ký ức. Từng mảng rơi rớt thành hàng.
Cô vơ lấy tất cả những trang có liên quan trên tấm bảng điều tra. Bài phỏng vấn với Stanley Forbes. Bài phỏng vấn đầu tiên với Emma Hutton. Bài phỏng vấn với Jess Walker về nhà Bell. Dẫn chứng Max mua thuốc từ Andie. Howie và những loại thuốc anh ta cung cấp cho cô ấy. Vụ đánh thuốc đồ uống tại các bữa tiệc thảm họa. Tờ giấy mà Ravi đã viết “Ai có khả năng lấy đi chiếc điện thoại ổ ghi???” bằng chữ in hoa lớn. Cả thời điểm mà Andie rời khỏi nhà Elliot.
Cô nhìn một lượt và cô đã biết đó là ai.
Kẻ sát nhân có một gương mặt và một cái tên.
Nhân chứng cuối cùng nhìn thấy Andie còn sống.
Chỉ còn một điều cần xác nhận. Pip rút điện thoại, lướt một dọc danh bạ và quay số.
“Xin chào?”
“Max à?” Cô nói. “Tôi cần hỏi anh một câu hỏi.”
“Tôi không quan tâm. Thấy chưa, cô đã nhầm rồi. Tôi đã nghe về những chuyện đã xảy ra, thủ phạm chính là thầy Ward nhé.”
“Rồi, vậy chắc anh cũng biết bây giờ tôi rất có uy tín với cảnh sát. Tôi đã bảo thầy Ward che giấu vụ đâm xe bỏ chạy, nhưng nếu anh không trả lời câu hỏi của tôi, tôi sẽ gọi cho cảnh sát ngay bây giờ và cho họ biết tất cả mọi chuyện.” Pip nói.
“Cô không dám đâu.”
“Có đấy. Cuộc đời của Naomi đằng nào cũng tiêu tùng rồi, tôi không nghĩ có thứ gì có thể ngăn tôi lại được nữa.” Cô đánh bài lừa.
“Cô muốn gì?” Anh ta quát lên.
Pip dừng lại chốc lát. Cô mở loa ngoài trên điện thoại và kéo xuống ứng dụng ghi âm. Cô nhấn nút ghi âm màu đỏ và khịt mũi thật to để át đi tiếng “bíp”.
“Max, trong bữa tiệc thảm họa tháng Ba năm 2012, có phải anh đã đánh thuốc và cưỡng hiếp Becca Bell không?”
“Cái gì? Không nhé, chưa bao giờ.”
“MAX!” - Pip hét qua điện thoại - “Đừng hòng nói dối, nếu không tôi thề là tôi sẽ cho anh ra bã đấy! Có phải anh đã bỏ thuốc xâm hại tình dục vào đồ uống của Becca và làm chuyện đồi bại không?”
Max ho khan. “Ờ thì, nhưng mà, như kiểu... đâu phải cưỡng hiếp đâu đúng không? Cô ấy đâu có từ chối.”
“Vì anh đánh thuốc cô ấy còn gì thằng khốn nạn!” Pip hét lên. “Anh không hiểu mình đã làm chuyện tày đình thế nào đâu.”
Pip dập máy, dừng đoạn ghi âm và khóa điện thoại. Cô nhìn vào màn hình đen ngòm, ánh mắt sắc lạnh phản chiếu ngược lại cô.
Người cuối cùng nhìn thấy Andie còn sống là ai? Becca. Đó luôn là Becca.
Pip nháy mắt và đưa ra quyết định.