Nhân Chứng Cuối Cùng

Lượt đọc: 3589 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bốn mươi bảy

Pip ngồi cuối giường của bố mẹ đến tận đêm, kể cho chú chim hải âu đậu trên vai câu chuyện của mình. Việc kể lại nó cũng khó khăn không khác gì việc trải qua.

Phần tệ nhất là Cara. Lúc đồng hồ trên điện thoại của cô nhảy qua 10 giờ, Pip biết mình không thể né tránh thêm. Ngón cái của cô đã lưỡng lự trên nút gọi màu xanh được lúc lâu nhưng vẫn không thể nào nhấn xuống. Cô không thể nói to rõ ràng những lời đang chôn chặt và nhìn cuộc đời của người bạn thân nhất thay đổi vĩnh viễn, trở nên đen tối và xa lạ. Pip ước mình đủ mạnh mẽ, nhưng cô đã học được rằng mình không phải bất khả chiến bại, cô cũng có thể sụp đổ. Cô nhấn sang phần tin nhắn và bắt đầu nhập.

“Tớ nên gọi điện để nói với cậu chuyện này, nhưng tớ không nghĩ là tớ có thể nói sao cho nổi, càng không thể khi tớ nghe giọng cậu bên kia đầu dây. Đây là cách bộc bạch của một kẻ hèn nhát và tớ thực sự xin lỗi rất nhiều. Chuyện là về bố cậu, Cara ạ. Bố cậu chính là người đã sát hại Sal Singh. Ông ấy còn giam giữ một cô gái mà ông ấy tin là Andie Bell trong căn nhà cũ của gia đình cậu ở Wendover. Ông ấy bị bắt rồi. Naomi sẽ an toàn, tớ đảm bảo. Tớ sẽ kể cậu lý do vì sao ông ấy làm vậy, khi cậu đã chuẩn bị tinh thần để lắng nghe. Tớ xin lỗi nhiều. Ước gì tớ có thể giải thoát cậu khỏi tất cả những chuyện này. Yêu cậu.”

Pip đọc lại lần nữa và nhấn gửi. Nước mắt cô tuôn như mưa, lã chã rơi lên chiếc điện thoại cầm khum khum trong bàn tay.

Mẹ Pip làm bữa sáng cho cô khi cuối cùng cô cũng chịu “bò dậy” lúc 2 giờ chiều. Họ không nói về trường học, không còn gì để nói nữa, vẫn chưa. Nhưng câu hỏi về Andie Bell vẫn quẩn quanh trong tâm trí Pip, một bí ẩn cuối cùng chưa được vén màn.

Pip cố gắng gọi Cara mười bảy lần nhưng điện thoại chỉ đổ chuông. Điện thoại của Naomi cũng vậy.

Chiều hôm đó, Leanne lái xe vòng qua nhà Ward sau khi đón Josh. Bà trở về và nói không có ai ở nhà, cũng không thấy xe của họ.

“Có thể họ ghé nhà dì Lila.” Pip nói, nhấn nút gọi lại lần nữa.

Victor về nhà sớm sau giờ làm. Như thường lệ, cả nhà Pip sẽ ngồi quây quần trong phòng khách, cùng xem mấy chương trình đố vui cũ rích mà Pip và bố thường hét lên giành quyền trả lời trước. Nhưng hôm nay, họ chỉ xem trong im lặng, trao đổi những cái nhìn lén lút qua đầu Josh, bầu không khí căng thẳng với nỗi buồn và sự bất an.

Ngay khi nghe tiếng gõ cửa trước, Pip nhảy bật dậy để thoát khỏi sự bí bách trong phòng. Cô mở cửa, cơn gió buốt lạnh phả vào bộ đồ ngủ có họa tiết cà vạt thiếu ấm của cô.

Đó là Ravi, đang đứng trước bố mẹ mình, khoảng cách giữa họ cần bằng hoàn hảo như thể đã có sự sắp xếp vị trí từ trước.

“Chào trung sĩ,” Ravi nói, mỉm cười trước bộ đồ ngủ sặc sỡ của cô. “Đây là mẹ tôi, bà Nisha.” Anh vừa nói vừa làm động tác giống người dẫn chương trình game-show . Mẹ anh mỉm cười với Pip, mái tóc đen của bà buộc lỏng thành hai bím. “Và đây là bố tôi, ông Mohan.” Mohan gật đầu, cằm chạm vào đỉnh bó hoa to mà ông đang cầm trong tay, khuỷu tay kẹp một hộp sô-cô-la. “Bố mẹ, đây chính là Pip.”

Câu “Xin chào” lịch sự của Pip hòa vào lời chào của họ.

“Chuyện là, cảnh sát vừa gọi chúng tôi lên đồn. Họ đã kể với chúng tôi mọi chuyện, mọi chuyện mà tôi và cô đã biết. Họ nói sẽ tổ chức một buổi họp báo sau khi xét xử Ward và sẽ đưa ra tuyên bố vô tội của Sal.”

Pip nghe thấy tiếng mẹ, tiếng bước chân nặng nề của bố bước ra hành lang và đứng sau lưng cô. Ravi giới thiệu lại với Victor, còn Leanne đã từng gặp họ mười lăm năm trước, khi bà bán cho gia đình Ravi chính căn nhà mà họ đang ở lúc đó.

“Cho nên, gia đình chúng tôi muốn đến đây để cảm ơn cô, Pip. Chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra nếu không có cô.” Ravi nói tiếp.

“Tôi không biết phải nói gì,” Nisha nói, đôi mắt tròn giống Ravi - Sal của bà lấp lánh. “Nhờ những gì mà hai đứa, cháu và Ravi, đã làm mà giờ đây chúng tôi mới có lại đứa con trai của mình. Hai đứa đã trả lại Sal cho chúng tôi, không lời nào có thể diễn tả được điều đó có ý nghĩa như nào.”

“Cái này tặng cháu,” Mohan nói, nghiêng người ra trước để đặt vào tay Pip bó hoa và hộp sô-cô-la. “Thông cảm nhé, chúng tôi không rõ nên mua gì để bày tỏ tấm lòng biết ơn vô cùng tới người đã giúp minh oan cho đứa con trai đáng thương.”

“Google có rất ít gợi ý.” Ravi nói.

“Cháu cảm ơn ạ.” Pip nói. “Mời mọi người vào nhà.”

“Đúng rồi, vào nhà đi, để tôi pha trà.” Leanne nói.

Đoạn Ravi bước vào, anh kéo tay Pip và trao cho cô một cái ôm chặt, làm nát mấy bông hoa xui xẻo kẹp giữa họ. Anh vừa buông cô ra thì Nisha cũng bước tới và ôm chầm lấy Pip, mùi nước hoa ngọt ngào của bà cho cô cảm giác trở về những tối hè ở nhà với mẹ. Và rồi, chẳng biết tại sao hay làm thế nào, cả sáu người bọn họ cùng ôm chầm lấy nhau, bật cười trong những giọt nước mắt hạnh phúc.

Và cứ thế, nhà Singh đã đến và lấy đi nỗi buồn ngột ngạt, bức bối đang hiện hữu trong nhà Pip bằng những bông hoa dập nát và một loạt những cái ôm. Họ đã mở rộng “cánh cửa trái tim” và đuổi những con ma u uất ra ngoài, ít nhất là trong một chốc lát. Bởi vì có một kết thúc có hậu đã đóng lại tất cả chuyện này: Sal vô tội. Gia đình họ đã được giải thoát khỏi gánh nặng chết chóc đeo đẳng suốt mấy năm qua. Niềm tin chai sần vì những nỗi đau và sự ngờ vực, sau tất cả, đã không trở thành vô ích.

“Mọi người đang làm gì vậy?” Giọng nói bối rối, nhỏ nhẹ của Josh vang lên.

Trong phòng khách, họ ngồi quây quần bên bàn trà chiều mà Leanne đã tùy cơ ứng biến.

“Vậy, anh chị có đi xem pháo hoa tối mai không?” Victor nói.

“Thực ra,”- Nisha nhìn từ chồng sang con trai - “Tôi nghĩ năm nay nhà tôi nên đi. Đây sẽ là lần đầu tiên kể từ khi... anh hiểu mà. Nhưng mọi chuyện giờ đã khác. Đây là khởi đầu cho những điều khác biệt.”

“Đúng ạ,” Ravi nói. “Cháu muốn đi. Mọi người chẳng thể xem được pháo hoa từ nhà cháu đâu.”

“Tuyệt vời ông mặt trời,” - Victor vỗ tay hào hứng - “Nhà tôi có thể gặp anh chị ở đó không? Để xem, khoảng 7 giờ ở chỗ quầy nước nhé?”

Josh đứng dậy, nhanh nhảu nuốt hết miếng sandwich nhai dở để nói liến thoắng như một cái máy: “Hãy nhớ ngày 05 tháng Mười một, vụ phản quốc và âm mưu dùng thuốc súng. Con chẳng biết tại sao vụ phản quốc bằng thuốc súng lại bị lãng quên.”

Little Kilton không lãng quên, họ chỉ quyết định chuyển nó sang ngày 04 vì các chàng trai nướng thịt nghĩ rằng họ sẽ có nhiều cử tri hơn vào ngày thứ Bảy.

“Để con đun ấm mới.” Pip nói, cầm ấm trà cạn trên bàn và mang vào bếp.

Cô bật ấm đun nước và nhìn đờ đẫn vào hình ảnh phản chiếu méo mó của mình trong khung mạ crôm, cho đến khi một Ravi méo mó xuất hiện phía sau.

“Cô ít nói hơn bình thường đấy. Có gì đang xảy ra trong bộ não vĩ đại của cô thế? Thực ra, tôi còn chẳng cần phải hỏi cơ, tôi đã biết cô sẽ nói gì rồi, lại là Andie chứ gì.” Ravi nói.

“Tôi không thể giả vờ như mọi chuyện đã kết thúc,” Pip nói. “Chưa xong đâu.”

“Pip, nghe này. Cô đã làm tất cả những gì có thể. Chúng ta đã biết Sal vô tội và chuyện gì đã xảy ra với anh ấy.”

“Nhưng chúng ta chưa biết chuyện gì xảy ra với Andie. Sau khi cô ấy rời nhà Elliot vào đêm hôm đó, cô ấy vẫn mất tích và chưa được tìm thấy.”

“Đó không còn là chuyện của cô nữa, Pip. Cảnh sát đã mở lại vụ án của Andie. Hãy để họ lo phần còn lại. Cô làm đủ rồi mà.”

“Tôi biết,” Pip nói và đó không phải một lời nói dối. Cô mệt rã rời. Cô cần được giải thoát khỏi tất cả chuyện này. Cô chỉ muốn gánh vác lấy chuyện cá nhân. Bí ẩn cuối cùng về Andie Bell không còn là nhiệm vụ cô phải theo đuổi nữa.

Ravi nói đúng, phần việc của họ đã xong.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »