Pip tiến gần hơn, bước vào vùng sáng ngả vàng của đèn ngủ. Cô hít một hơi sâu, cố giữ mình tập trung giữa đống suy nghĩ ngồn ngộn trong đầu. Cô nheo mắt nhìn kỹ gương mặt phía trước.
Giờ đây khi đã ở khoảng cách gần hơn, cô có thể thấy rõ những khác biệt: đôi môi đầy đặn có độ nghiêng hơi khác, đôi mắt hướng xuống trong khi đáng lẽ chúng phải xếch lên, đôi gò má hóp lại và thấp hơn bình thường. Những thay đổi mà thời gian không thể tạo ra trên một gương mặt.
Pip đã nhìn vào những bức ảnh quá nhiều lần trong mấy tháng qua, cô biết từng đường thẳng, từng nếp nhăn trên khuôn mặt của Andie Bell. Đây không phải cô ấy.
Pip thấy thế giới bỗng chốc sụp đổ, bay tán loạn về nơi xa. Mọi giác quan của cô trở nên tê liệt.
“Chị không phải Andie.” Pip nói nhỏ, ngay lúc viên sĩ quan chạy đến đặt tay lên vai cô.
Cơn gió gào thét trên những tán cây, ánh đèn xanh nhấp nháy trong bóng tối thắp sáng căn nhà số 42 Đường Mill End. Bốn chiếc xe cảnh sát đỗ thành một hình vuông mở, giờ đây đã lấp kín lối vào nhà. Pip vừa thoáng thấy thanh tra trưởng Richard Hawkins - mặc đúng bộ áo khoác đen ông từng mặc trong tất cả các buổi họp báo năm năm về trước - đang bước vào nhà.
Pip không còn để tâm tới viên sĩ quan nữ đang lấy lời khai của mình, cô để mặc cho lời nói của cô ấy trôi dạt như đợt sụt lở của các âm tiết.
Ánh mắt Pip bám sát Elliot khi ông ta bị cảnh sát đưa ra ngoài, tay còng sau lưng. Hai viên cảnh sát áp giải mỗi bên. Dưới ánh đèn xanh nhập nhèm, khuôn mặt đẫm nước mắt của ông ta trông càng tiều tụy. Những tiếng nấc nghẹn muộn màng đánh thức một nỗi sợ nguyên thủy và bản năng trong cô. Đây là người đàn ông biết rằng cuộc đời mình đã chấm hết. Ông ta thực sự tin cô gái mình giam giữ trên gác mái là Andie ư? Ông ta đã bám víu vào niềm tin đó trong suốt khoảng thời gian ấy sao? Họ nhấn đầu Elliot xuống, đẩy ông ta vào và lái xe đi. Pip nhìn không dời mắt cho đến khi đường hầm của những tán cây nuốt chửng mọi góc cạnh của chiếc xe.
Lúc cô khai xong số điện thoại của mình với viên sĩ quan, cô nghe tiếng cửa xe sập lại sau lưng.
“Pip!” Cơn gió mang giọng nói của Ravi đến tai cô.
Khoảnh khắc ấy, Pip cảm nhận được lực hút trong lồng ngực đang đẩy cô về phía Ravi. Cô chạy ù đến chỗ anh. Ravi dang tay đỡ Pip, siết chặt, ôm ghì lấy cô. Họ dựa vào nhau trong cơn gió lạnh.
“Cô có làm sao không?” Ravi buông Pip, nhìn vào mắt cô.
“Tôi không sao. Anh làm gì ở đây?”
“Tôi á?” Ravi chỉ vào ngực. “Mãi không thấy cô tới nên tôi đã mở ứng dụng Tìm bạn bè để xem cô ở đâu. Sao cô dám đến đây một mình chứ?” Anh nhìn những chiếc xe cảnh sát và viên sĩ quan đằng sau cô.
“Tôi phải đến. Tôi phải hỏi ông ta lý do. Tôi không biết anh còn phải đợi chờ sự thật bao lâu nữa nếu tôi không làm vậy.”
Cô ngập ngừng một lúc mới có thể bắt đầu kể cho Ravi mọi thứ. Dưới những tán cây xào xạc và ánh đèn xanh nhập nhoạng xung quanh, Pip kể cho Ravi những khoảnh khắc cuối đời của anh trai anh. Nước mắt lã chã rơi trên mặt Ravi, tất cả những gì Pip có thể nói là xin lỗi, như thể cô đang cố dùng một mũi khâu nhỏ để hàn gắn cả miệng núi lửa.
“Đừng thấy có lỗi,” anh nói, vừa cười vừa khóc. “Chẳng gì có thể mang anh ấy trở lại, tôi biết điều đó. Nhưng chúng ta đã làm được theo một cách nào đó. Sal đã bị sát hại, Sal vô tội và từ giờ, tất cả mọi người sẽ biết điều đó.”
Họ xoay người, nhìn thanh tra trưởng Richard Hawkis đang dìu cô gái - vai choàng một chiếc chăn màu hoa cà - ra khỏi nhà.
“Chắc chắn đó không phải cô ấy, đúng không?” Ravi nói.
“Cô ấy trông rất giống Andie.” Pip trả lời.
Cô gái mở to mắt, ngơ ngác nhìn xung quanh, cố gắng nhớ lại khung cảnh bên ngoài. Hawkins đưa cô ấy lên ghế sau của xe, cùng lúc hai viên sĩ quan còn lại lên ngồi hàng ghế trước.
Pip không biết làm thế nào Elliot có thể tin cô gái ông tìm thấy bên vệ đường này là Andie. Đó có phải một loại ảo tưởng không? Có phải ông ta cần tin rằng Andie vẫn chưa chết như một cách thức chuộc tội nào đó sau những gì ông ta làm với Sal, trên danh nghĩa Andie không? Hay chính nỗi sợ hãi đã làm ông ta mù quáng?
Đó là những gì Ravi nghĩ: rằng Elliot sợ chết điếng việc Andie Bell có thể còn sống và sẽ trở về nhà một ngày nào đó, khiến ông ta bị bắt vì đã sát hại Sal. Trong nỗi sợ hãi tột cùng ấy, tất cả những gì ông ta cần là một cô gái tóc vàng hao hao giống, để ông ta có thể tự thuyết phục chính mình rằng ông ta đã tìm thấy Andie. Ông ta nhốt cô ấy, để nhốt lại cả nỗi sợ kinh hoàng về việc bị bắt đi.
Pip gật đầu đồng ý, nhìn chiếc xe cảnh sát đang đi xa. “Tôi nghĩ cô ấy chỉ là cô gái có màu tóc sai lầm, gương mặt sai lầm bị bắt gặp bởi một gã đàn ông sai lầm lái xe ngang qua.” Cô nói nhỏ.
Và một câu hỏi khác vẫn day dứt Pip, khiến cô chưa thể đưa ra câu trả lời: Vậy điều gì đã xảy ra với Andie Bell thật sau khi cô ấy trốn thoát khỏi nhà Ward vào đêm hôm đó?
Viên sĩ quan nữ lấy lời khai của Pip hỏi cô với một nụ cười ấm áp. “Em có cần người chở em về nhà không, cô bé?”
“Không ạ, em có đi xe.” Pip nói.
Cô kéo Ravi vào trong xe, không đời nào cô cho phép anh tự lái xe về nhà trong tình trạng run lập cập. Thú thực, cô cũng không muốn phải ở một mình lúc này.
Pip vặn chìa khóa khởi động xe, bất giác nhìn khuôn mặt trong gương chiếu hậu trước khi đèn tối đi. Trông cô hốc hác và xám xịt, đôi mắt trũng sâu có thể nhận ra ngay cả trong bóng tối. Cô mệt mỏi. Một mỏi vô cùng.
“Cuối cùng tôi cũng có thể nói chuyện với bố mẹ,” Ravi nói lúc họ trở lại con đường chính dẫn ra khỏi Wendover. “Tôi thậm chí không biết phải mở lời thế nào.”
Đèn pha của xe Pip chiếu sáng tấm bảng Chào mừng đến với Little Kilton , những con chữ đậm dần với bóng mờ đổ xuống khi họ đi qua chúng và tiến vào thị trấn. Pip lái xe xuống con phố lớn, hướng về nhà Ravi. Cô dừng lại ở bùng binh chính. Có một chiếc xe đang đợi ở đầu bùng binh phía bên kia, cũng bật đèn pha chói mắt. Quyền ưu tiên đang ở phía họ.
“Sao họ không di chuyển nhỉ?” Pip nói, nhìn chiếc xe hình hộp sẫm màu đối diện, những vệt sáng vàng từ ngọn đèn đường trên cao hắt ngang thân xe.
“Chẳng biết. Cứ đi thôi.” Ravi nói.
Cô làm theo, lái chầm chậm về phía bùng binh. Chiếc xe kia vẫn chưa di chuyển. Lúc họ đến gần hơn và ra khỏi ánh đèn pha chói lóa, Pip thả lỏng chân ga và tò mò nhìn qua cửa kính.
“Chết tiệt.” Ravi nói.
Đó là nhà Bell. Cả ba người bọn họ. Jason đang ngồi ở ghế lái, mặt đỏ bừng, những dòng nước mắt nửa khô vẫn đọng lại trên mặt ông ta. Có vẻ như ông ta đang la lối, đập tay xuống vô lăng, miệng mấp máy những lời nói giận dữ. Dawn Bell ngồi ghế phụ, co rúm người. Bà ấy đang khóc, cơ thể phập phồng giữa những cơn nức nở, nét mặt bối rối cực độ.
Pip lái chậm gần như dừng hẳn. Cô thấy Becca ngồi ở ghế sau phía bên cô. Nét mặt tái nhợt phản chiếu trên cửa kính mờ sương lạnh. Miệng hơi mở hé, lông mày nhíu lại, ánh mắt nhìn vô định vào một điểm phía trước dường như đang lạc trôi ở đâu đó khác.
Khi Pip lái xe vượt qua, ánh mắt của Becca bỗng có hồn trở lại và “dán chặt” vào Pip. Một thoáng nhận ra, một thoáng nặng nề và một thoáng khẩn cấp, một thứ gì đó như thể sự kinh hãi trong đáy mắt Becca. Pip lái xe xuống phố, Ravi thở hắt ra hơi thở đã nín đủ lâu trong lồng ngực.
“Cô nghĩ họ biết tin rồi à?” Ravi nói.
“Hình như họ vừa biết. Cô gái kia luôn miệng nói tên mình là Andie Bell. Có thể họ phải đến đó để xác nhận rằng cô ấy không phải.” Pip nói.
Qua gương chiếu hậu, Pip nhìn xe nhà Bell cuối cùng cũng chịu lăn bánh qua bùng binh, hướng về phía sự thật trá hình rằng con gái họ đã quay trở về.