Nhân Chứng Cuối Cùng

Lượt đọc: 3586 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bốn mươi lăm

Đường Mill End rất hẹp và rậm rạp, một đường hầm các thân cây tối đen bủa vây từ mọi phía. Pip tấp vào bờ cỏ ngay sau số nhà 40 và tắt đèn pha.

Tim cô đập mạnh hơn trống đánh, từng sợi tóc, từng lớp da của cô râm ran như tích điện.

Cô cầm điện thoại, gắn nó lên giá đỡ và quay số 999.

Sau hai tiếng chuông ngắn, một giọng nói đều đều vang lên. “Xin chào, đây là đường dây khẩn cấp, bạn cần giúp đỡ gì?”

“Cảnh sát.” Pip nói.

“Xin chờ nối máy.”

“Xin chào?” Một giọng nói khác vang lên phía bên kia đầu dây. “Cảnh sát đây, tôi có thể giúp gì cho bạn?”

Giọng Pip run run. “Tôi là Pippa Fitz-Amobi sống ở Little Kilton. Xin vui lòng lắng nghe cẩn thận. Các anh cần cử người đến số 42 Đường Mill End ở Wendover. Bên trong có một người đàn ông tên là Elliot Ward. Năm năm trước, Elliot đã bắt cóc một cô gái tên là Andie Bell ở Kilton và giam giữ cô ấy tại căn nhà đó. Ông ta đã sát hại một thanh niên tên là Sal Singh. Các anh cần liên hệ với thanh tra trưởng Richard Hawkins - người đứng đầu vụ án Andie Bell - và báo cho ông ấy biết. Tôi tin Andie vẫn còn sống và cô ấy đang bị giam giữ bên trong. Tôi sẽ đi vào đối mặt với Elliot Ward ngay bây giờ và tôi có thể gặp nguy hiểm. Vui lòng gửi sĩ quan đến nhanh nhất có thể.”

“Chờ đã, Pippa. Vui lòng cho tôi biết cô đang gọi điện ở đâu?” Đầu dây bên kia nói.

“Tôi đang bên ngoài căn nhà đấy và tôi chuẩn bị vào trong.”

“Được rồi, hãy ở yên vị trí. Tôi sẽ cử sĩ quan đến địa điểm của cô ngay lập tức. Pippa, cô có thể...”

“Tôi sẽ vào trong bây giờ,” Pip nói. “Xin vui lòng nhanh lên.”

“Pippa, đừng vào.”

“Xin lỗi, tôi phải làm vậy?” Cô nói.

Pip hạ điện thoại, giọng nói bên kia đầu dây vẫn đang gọi tên cô. Cô cúp máy.

Cô xuống xe, băng qua bờ cỏ đến đường dẫn vào nhà số 42, cô thấy xe của Elliot đỗ phía trước ngôi nhà gạch đỏ. Hai cửa sổ tầng trệt có ánh đèn, xua đi bóng tối dày đặc xung quanh.

Khi Pip bắt đầu tiến về phía ngôi nhà, đèn pha cảm biến chuyển động bật sáng và chiếu rọi cả con đường bằng thứ ánh sáng chói lóa. Cô che mắt và tiếp tục bước tới phía cửa trước, để lại sau lưng chiếc bóng khổng lồ to bằng cả thân cây.

Cô gõ cửa. Ba tiếng rõ ràng. Có tiếng lạch cạch bên trong nhưng không có gì xảy ra.

Cô gõ cửa lần nữa, đập mạnh nhiều lần.

Đèn bật sáng sau lớp kính mờ ngả vàng. Pip nhìn thấy một bóng người đang đi về phía mình.

Có tiếng dây xích cạ vào cánh cửa và tiếng ổ khóa mở lạch cạch.

Elliot trợn mắt, bàng hoàng nhìn cô. Ông vẫn mặc chiếc áo sơ mi màu xanh lá cây nhạt từ trường học, vắt trên vai một đôi găng tay làm bếp sẫm màu. “Pip?” Ông nói với giọng dè dặt. “Em... em đang làm gì ở đây?”

Cô nhìn vào đôi mắt đang trợn to như kính lúp của ông.

“Thầy chỉ... Thầy chỉ là...” Elliot lắp bắp.

Pip lắc đầu. “Cảnh sát sẽ đến đây trong vòng mười phút. Thầy có chừng đó thời gian để giải thích với em.” Cô bước một chân qua ngưỡng cửa. “Giải thích với em để em còn giúp con gái thầy vượt qua chuyện này. Để nhà Singh cuối cùng cũng có thể biết sự thật sau ngần ấy thời gian.” Cô nói.

Mặt Elliot trắng bệch. Ông loạng choạng lùi ra sau và đâm vào tường. Ông day mắt và thở hắt ra một hơi dài, thì thào. “Xong rồi. Cuối cùng mọi chuyện cũng kết thúc.”

“Thời gian đang cạn đó, thầy Elliot.” Giọng Pip can đảm hơn cô nghĩ. “Được rồi. Em muốn vào nhà không?” Ông nói.

Pip lưỡng lự, cảm giác bao tử của cô đang cuộn lại, chạm vào tận sống lưng. Nhưng cảnh sát đang trên đường tới, cô có thể làm được. Cô phải làm được. “Chúng ta sẽ để cửa mở, đợi cảnh sát.” Cô nói, đi theo vào hành lang, giữ khoảng cách ba bước.

Ông dẫn cô rẽ phải vào phòng bếp. Chẳng có đồ nội thất gì cả, không có gì hết, nhưng quầy bếp bày đầy thực phẩm đóng gói và đồ làm bếp, thậm chí có cả kệ gia vị. Một chiếc chìa khóa nhỏ sáng lấp lánh trên quầy bên cạnh một gói mì ống khô. Elliot cúi người tắt bếp và Pip đi sang phía bên kia căn phòng, giữ khoảng cách xa nhất có thể.

“Tránh xa mấy con dao ra.” Cô nói.

“Pip, thầy sẽ không.”

“Tránh xa chúng ra.”

Elliot bước ra xa, dừng lại ở bức tường đối diện cô.

“Cô ấy ở đây, đúng không?” Pip nói. “Andie đang ở đây và cô ấy vẫn còn sống ạ?”

“Ừ.”

Pip rùng mình, toàn thân run lên dưới lớp áo ấm.

“Thầy và Andie Bell đã hẹn hò với nhau vào tháng Ba năm 2012,” cô nói. “Bắt đầu từ đầu đi, thầy Elliot, chúng ta không có nhiều thời gian.”

“Nó không phải như..” - Ông lắp bắp - “Nó...” Ông rên rỉ và ôm đầu. “Thầy Elliot!”

Ông khịt mũi, đứng thẳng người. “Được rồi, lúc đó vào khoảng cuối tháng Hai. Andie bắt đầu... để ý đến thầy ở trường. Thầy không dạy em ấy, em ấy không học môn Lịch sử. Nhưng Andie hay bám theo thầy ở hành lang, hỏi xem một ngày của thầy thế nào. Thầy... không biết nữa, thầy nghĩ cảm giác được để ý khá là... tốt. Thầy đã quá cô đơn từ ngày Isobel mất. Rồi Andie bắt đầu hỏi xin số điện thoại của thầy. Lúc đó chưa có gì xảy ra, thầy và em ấy chưa hôn nhau hay gì cả, nhưng em ấy cứ liên tục gợi ý. Thầy bảo Andie rằng như vậy là không đúng đắn. Vậy mà chẳng bao lâu sau, thầy đến cửa hàng điện thoại, mua một chiếc SIM khác để có thể thoải mái trò chuyện với em ấy mà không bận tâm lo sợ có ai biết. Thầy chẳng biết tại sao mình làm vậy nữa. Có lẽ nó như một sự sao nhãng giúp thầy quên đi nỗi nhớ Isobel. Thầy chỉ muốn có ai đó để trò chuyện. Thầy chỉ dùng chiếc SIM đó vào buổi tối nên Naomi không biết, và từ đó, thầy và Andie bắt đầu nhắn tin cho nhau. Em ấy rất tốt với thầy, lắng nghe thầy kể chuyện về Isobel và rằng thầy đã lo lắng về Naomi và Cara nhiều như nào.”

“Thầy đang lan man đấy ạ.” Pip lạnh lùng nói.

Ông sụt sịt. “Rồi Andie bắt đầu gợi ý gặp thầy ở nơi nào đó khác ngoài trường. Như là khách sạn chẳng hạn. Thầy bảo tuyệt đối không. Nhưng trong một giây phút điên cuồng, một giây phút yếu đuối, thầy đã đặt phòng. Andie rất giỏi thao túng tâm lý. Bọn thầy đã quyết ngày giờ, nhưng thầy phải hủy hẹn vào phút chót vì Cara bị thủy đậu. Thầy đã cố chấm dứt mối quan hệ đó, bất kể nó là mối quan hệ gì vào thời điểm ấy, nhưng em ấy vẫn tiếp tục, và thầy lại đặt phòng vào tuần kế tiếp.”

“Khách sạn Ivy House ở Chalfont.” Pip nói.

Ông gật đầu. “Đó là lần đầu tiên.” Giọng nói của ông nhỏ hẳn đi bởi sự nhục nhã. “Thầy và em ấy đã không ở lại qua đêm, thầy không thể để con gái ở nhà một mình cả đêm được. Bọn thầy chỉ ở lại vài tiếng.”

“Và thầy có ngủ với cô ấy không?”

Elliot không nói gì.

“Cô ấy mới 17 tuổi! Bằng tuổi với con gái thầy. Thầy là một giáo viên. Andie dễ tổn thương và thầy đã lợi dụng điều đó. Thầy là người trưởng thành, lẽ ra thầy phải hiểu chuyện hơn chứ.” Pip gần như không giữ nổi bình tĩnh.

“Em nói gì cũng không làm thầy thấy tự ghê tởm bản thân hơn nữa đâu. Thầy đã nói điều này không thể tiếp tục và cố gắng kết thúc. Nhưng Andie không để thầy yên. Em ấy bắt đầu đe dọa sẽ khai thầy ra. Em ấy cắt ngang một lớp dạy của thầy, đến chỗ thầy và nói nhỏ rằng em ấy đã để lại một bức ảnh khỏa thân tự chụp ở đâu đó trong phòng học, thầy nên tìm ra nó trước khi ai đó khác có cơ hội. Andie đã cố đe dọa thầy. Vì vậy, thầy phải đến Ivy House lần nữa vào tuần tiếp theo, vì thầy không biết em ấy dám làm gì nữa nếu thầy không tới. Thầy nghĩ Andie sẽ nhanh chóng chán mối quan hệ này cho dù nó có là gì đi nữa.”

Elliot gãi gáy trong tủi hổ.

“Đó là lần cuối cùng. Nó chỉ xảy ra hai lần. Rồi đến kì nghỉ Lễ Phục sinh, thầy đã dành một tuần ở cùng con gái tại nhà bố mẹ của Isobel, có thời gian rời xa khỏi Kilton, thầy dần lấy lại lý trí. Thầy nhắn tin cho Andie và nói rằng mọi chuyện đã kết thúc, em ấy có khai thầy ra thì thầy cũng chẳng quan tâm. Em ấy nhắn tin lại, bảo rằng em ấy sẽ phá hỏng cuộc đời thầy lúc trường nhập học trở lại, nếu thầy không làm theo những gì em ấy muốn. Thầy không biết em ấy muốn gì. Thế rồi, hoàn toàn do trùng hợp, thầy đã có cơ hội chặn đứng em ấy. Thầy phát hiện ra vụ bắt nạt trên mạng của Andie và đã gọi cho bố em ấy, như thầy đã kể với em, thầy nói nếu Andie không cải thiện hành vi, thầy sẽ buộc phải báo cáo lên trường và em ấy sẽ bị đuổi học. Dĩ nhiên Andie biết điều đó có nghĩa là gì: cá chết lưới rách. Andie có thể khiến thầy bị bắt và bỏ tù vì mối quan hệ của bọn thầy, nhưng thầy cũng có thể khiến em ấy bị đuổi học và uổng phí tương lai. Bọn thầy dồn nhau vào thế bí và thầy đã nghĩ mọi chuyện có thể kết thúc.”

“Vậy sao thầy lại bắt cóc cô ấy vào hôm thứ Sáu ngày 20 tháng Tư?” Pip nói.

“Không phải vậy... Mọi chuyện không như em nghĩ đâu. Thầy đang ở nhà một mình thì Andie đến, thầy nghĩ đâu đó khoảng 10 giờ. Em ấy đã rất kích động, rất nổi nóng. Em ấy la hét, nói thầy thật đáng trách và đáng ghê tởm, rằng em ấy chỉ ngủ với thầy vì cần thầy giới thiệu vào Đại học Oxford, như thầy đã từng giúp Sal. Andie không muốn cậu ấy rời đi mà không có em ấy, rằng em ấy phải bỏ nhà đi, ra khỏi Kilton vì nơi này đang khiến em ấy chết dần chết mòn. Thầy cố gắng giúp Andie bình tĩnh lại nhưng chẳng có ích, em ấy biết chính xác cách để làm tổn thương thầy.”

Elliot lờ đờ chớp mắt.

“Andie chạy đến phòng đọc sách của thầy và bắt đầu xé những bức tranh mà Isobel đã vẽ lúc sắp mất, bức có cầu vồng. Andie đập vỡ hai bức và thầy quát bảo em ấy dừng lại, nhưng em ấy vẫn cố phá cho bằng được bức tranh thầy thích nhất. Thầy... thầy chỉ đẩy Andie ra để khiến em ấy dừng lại, thầy không có ý làm đau em ấy. Nhưng Andie vấp ngã và đập đầu vào bàn làm việc, khá mạnh, xong” - ông sụt sịt - “em ấy nằm sõng soài trên sàn, đầu chảy máu, nhưng chưa bất tỉnh hẳn. Thầy vội chạy đi lấy bộ sơ cứu nhưng lúc quay lại, Andie đã đi mất, cửa trước mở toang. Em ấy không lái xe đến, không có cái xe nào trên đường, cũng không có tiếng xe đang chạy gần đó. Andie cứ thế ra ngoài và biến mất. Điện thoại của em ấy rơi trên sàn phòng đọc sách, hẳn là từ lúc giằng co.”

Ông nói tiếp. “Hôm sau, thầy nghe Naomi nói rằng Andie đã mất tích. Andie rời khỏi nhà thầy với vết thương ở đầu và bây giờ thì em ấy mất tích. Thầy bắt đầu hoảng loạn khi cuối tuần cứ thế trôi qua mà không có bất cứ thông tin nào: thầy nghĩ mình đã giết Andie. Nghĩ xem, Andie trốn khỏi nhà thầy trong tình trạng như thế, vừa bị thương vừa thiếu tỉnh táo, có thể em ấy đã bị lạc đâu đó và thiệt mạng do mất nhiều máu. Rằng có lẽ em ấy đang nằm trong một con mương ở đâu đó và việc họ tìm thấy thi thể em ấy chỉ là vấn đề thời gian. Nếu họ tìm ra, chắc chắn họ sẽ tìm ra bằng chứng dẫn về thầy: mẫu sợi vải của chiếc áo thầy mặc, dấu vân tay. Thầy biết, tất cả những gì mình có thể làm là tạo ra một nghi phạm khác bị tình nghi mạnh hơn để bảo vệ bản thân. Để bảo vệ con gái thầy. Nếu thầy bị bắt vì tội sát hại Andie, thầy không nghĩ Naomi có thể sống nổi với điều đó. Cara lúc ấy mới 12 tuổi. Chúng đã mất mẹ rồi, chúng chỉ còn có thầy.”

“Không có thời gian bao biện đâu ạ. Vậy là thầy đã dàn dựng để đổ tội cho Sal Singh. Thầy biết về vụ đâm xe bỏ chạy vì thầy đã đọc qua nhật ký trị liệu của Naomi.” Pip nói.

“Dĩ nhiên thầy phải đọc. Thầy phải đảm bảo đứa con gái bé bỏng của mình không suy nghĩ về chuyện tự làm hại bản thân.”

“Thầy ép Naomi và bạn bè chị ấy lấy đi bằng chứng ngoại phạm của Sal. Rồi chuyện gì đã xảy ra vào thứ Ba?”

“Thầy xin nghỉ ốm và chở con gái đến trường. Thầy đợi bên ngoài và thấy Sal đứng một mình trong bãi đỗ xe nên đã đến nói chuyện. Nhìn Sal như ngã bệnh đến nơi vì vụ mất tích của Andie, thấy vậy, thầy đã bảo em ấy vào nhà nói chuyện. Ban đầu thầy định làm điều đó bằng con dao trong nhà Singh. Nhưng rồi thầy tìm thấy vài viên thuốc ngủ trong phòng tắm, và đó là lúc thầy quyết định dụ em ấy vào rừng, thầy nghĩ làm như vậy sẽ nhân đạo hơn một chút. Thầy không muốn gia đình em ấy tìm thấy thi thể con trai họ. Thầy bỏ ba viên thuốc vào tách trà của Sal, nói rằng để làm dịu cơn nhức đầu của em ấy. Thầy thuyết phục Sal rằng bọn thầy nên tự vào rừng tìm kiếm Andie, điều đó sẽ giúp vơi bớt phần nào cảm giác bất lực. Sal tin thầy không chút mảy may. Em ấy còn không băn khoăn vì sao thầy lại đeo găng tay da trong nhà. Thầy cầm theo một chiếc túi ni lông lấy từ phòng bếp và bọn thầy đi bộ vào rừng. Thầy có một con dao rọc giấy, lúc đã đi đủ xa, thầy kề dao vào cổ Sal, bắt em ấy uống thêm vài viên thuốc nữa.”

Giọng Elliot vỡ vụn. Mắt ông ầng ậng nước, nước mắt chảy dài xuống cằm. “Thầy nói rằng thầy đang giúp em ấy, rằng em ấy sẽ không còn là một nghi phạm nếu bản thân em ấy trông có vẻ cũng bị tấn công. Sal uống thêm vài viên nữa và bắt đầu vùng vẫy. Thầy ấn em ấy xuống và ép em ấy uống thêm. Lúc Sal đang mơ màng, thầy ôm em ấy và kể cho em ấy nghe về Đại học Oxford, về những thư viện đáng ngưỡng mộ, các bữa tối chính thức tại hội trường, rằng thành phố mùa xuân trông đẹp đến mức nào. Chỉ để em ấy chìm vào giấc ngủ khi đang nghĩ về những điều tốt đẹp. Lúc Sal mất ý thức, thầy trùm túi bóng lên đầu và giữ chặt tay cho đến lúc em ấy tắt thở.”

Pip không có một chút tiếc thương nào cho người đàn ông này. Mười một năm ký ức quen thuộc về ông ta tan biến, chỉ còn lại một người đàn ông xa lạ đang đứng trước mặt cô.

“Rồi thầy gửi tin nhắn tự thú đến điện thoại bố Sal bằng máy của em ấy.” Pip nói tiếp.

Elliot gật đầu, dụi mắt bằng mu bàn tay.

“Còn về vết máu của Andie?”

“Nó khô lại trên bàn làm việc, thầy bỏ sót một ít lúc vệ sinh lần đầu nên đã dùng nhíp để đặt chúng dưới móng tay Sal. Cuối cùng, thầy bỏ điện thoại của Andie vào túi Sal và bỏ em ấy lại. Thầy không muốn giết em ấy. Thầy chỉ đang cố cứu con gái mình, chúng đã phải trải qua quá nhiều nỗi đau. Sal không đáng chết, nhưng con gái thầy cũng vậy. Đó là một lựa chọn bất khả thi.”

Pip ngửa mặt để cố ngăn những giọt nước mắt. Không còn thời gian để nói cho Elliot biết rằng ông ta đã sai đến mức nào.

“Rồi thêm nhiều ngày nữa trôi qua.” - Elliot bật khóc - “Thầy nhận ra mình đã phạm sai lầm kinh khủng khiếp. Nếu Andie chết ở đâu đó vì vết thương ở đầu, họ hẳn đã tìm ra thi thể của em ấy. Rồi họ tìm thấy xe ô tô của Andie cùng vết máu trong cốp xe, hẳn là em ấy vẫn đủ sức để lái xe đi đâu đó khác sau khi rời nhà thầy. Thầy đã quá hoảng loạn và tưởng rằng đó là vết thương chí mạng, dù thực tế chứng minh là nó không phải. Nhưng đã quá muộn. Sal đã chết và thầy đã biến em ấy thành kẻ sát nhân. Họ đóng vụ án và mọi thứ lắng xuống.”

“Vậy làm sao mà thầy tìm thấy Andie và “cầm tù” cô ấy trong căn nhà này?” Pip hỏi.

Elliot hơi nao núng trước lời nói đầy tức giận của cô.

“Lúc đó khoảng cuối tháng Bảy. Thầy đang lái xe về nhà thì nhìn thấy em ấy. Andie đang đi bộ bên lề con đường chính từ Wycombe, hướng về phía Kilton. Thầy tấp vào lề và thấy rõ ràng rằng Andie đang phê thuốc... em ấy không tỉnh táo lắm. Andie trông ốm yếu quá mức, đầu bù tóc rối. Mọi chuyện diễn ra như thế. Thầy không thể để Andie về nhà, nếu vậy, tất cả mọi người sẽ biết Sal bị sát hại. Thầy nhân lúc em ấy đang mất cảnh giác liền kéo vào xe. Thầy giải thích với Andie lý do vì sao thầy không thể để em ấy về nhà, nhưng thầy sẽ chăm sóc cho em ấy. Thầy vừa mới đăng bán căn nhà này thôi nên đã kịp gỡ tin rao bán xuống và đưa Andie đến đây.”

“Trước lúc ấy, Andie đã ở đâu? Chuyện gì đã xảy ra vào cái đêm cô ấy mất tích?” Pip nhấn mạnh, cảm thấy từng giây từng phút đang vùng thoát khỏi mình.

“Andie không nhớ hết các chi tiết, thầy nghĩ em ấy đã bị chấn thương não. Andie bảo mình chỉ muốn thoát khỏi mọi thứ. Em ấy đến nhà một người bạn có dính dáng đến ma túy và anh chàng đó đã đưa em ấy đến ở với một số người mà cậu ta biết. Nhưng Andie thấy ở đó không an toàn nên đã trốn thoát để tìm đường về nhà. Em ấy không muốn nói nhiều về khoảng thời gian đó.”

“Howie Bowers,” giọng nói trong đầu Pip oang oang. “Cô ấy đang ở đây ạ, thầy Elliot?”

“Trên gác mái.” Ông liếc nhìn chiếc chìa khóa nhỏ trên quầy. “Thầy đã sửa lại phòng, để em ấy thoải mái. Thầy bọc cách nhiệt, dán vách bằng ván ép và lát sàn. Em ấy chọn giấy dán tường. Trên đó không có cửa sổ nhưng thầy lắp rất nhiều đèn. Thầy biết em đang nghĩ thầy thật bệnh hoạn, Pip, nhưng thầy chưa bao giờ chạm vào Andie một lần nữa, không một lần nào kể từ lần cuối cùng ở Ivy House. Mọi chuyện không như em nghĩ đâu. Andie cũng không còn như lúc trước. Giờ đây em ấy đã là một con người khác, điềm đạm và lễ phép hơn trước nhiều. Thầy có để đồ ăn sẵn ở đây nhưng cũng thường ghé qua nấu cho em ấy ba lần trong tuần, một lần vào cuối tuần. Bọn thầy hay ngồi trên gác xem tivi. Em ấy chẳng bao giờ thấy chán.”

“Cô ấy bị nhốt trên đó và kia là chìa khóa ạ?” Pip chỉ vào nó. Elliot gật đầu.

Rồi họ nghe tiếng bánh xe nghiến trên mặt đường bên ngoài.

Pip nói vội. “Lúc thẩm vấn, thầy đừng kể với họ về vụ đâm xe bỏ chạy, cũng đừng nói về vụ lấy đi bằng chứng ngoại phạm của Sal. Cara không đáng phải mất cả gia đình, không đáng phải bơ vơ một mình. Từ bây giờ em sẽ bảo vệ Naomi và Cara.”

Có tiếng cửa xe đóng sập lại.

“Em có thể hiểu lý do thầy làm điều này. Nhưng thầy sẽ không bao giờ được tha thứ. Thầy đã lấy đi mạng sống của Sal để cứu mạng mình. Thầy đã phá hoại gia đình anh ấy.”

“Xin chào, cảnh sát đây!” Có tiếng la từ phía cửa trước đang mở.

“Nhà Bell đã sống trong đau khổ suốt năm năm trời. Thầy đe dọa em và gia đình em, thầy thậm chí còn đột nhập vào nhà em để đe dọa.”

“Thầy xin lỗi.”

Có tiếng bước chân nặng nề vang lên dọc hành lang.

“Thầy còn giết Barney nữa.”

Elliot nhăn mặt. “Pip, thầy không biết em đang nói gì, thầy không.”

“Cảnh sát đây!” Viên sĩ quan nói và tiến vào phòng bếp. Ánh sáng từ cửa sổ trần lấp lánh trên vành mũ. Một sĩ quan nữ bước ngay theo sau, cô ấy nhìn từ Elliot sang Pip rồi ngược lại.

“Được rồi, chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?” Cô ấy lên tiếng.

Pip nhìn sang Elliot cùng lúc Elliot cũng đang nhìn cô. Ông đứng thẳng người và đưa hai tay ra phía trước.

“Các anh đến đây để bắt giữ tôi vì tội bắt cóc và giam giữ Andie Bell trái phép.” Ông nhìn Pip.

“Và vì tội sát hại Sal Singh.” Pip bổ sung.

Hai viên sĩ quan nhìn nhau một lúc. Viên sĩ quan nữ tiếp cận Elliot và nam sĩ quan nhấn nút gì đó trên bộ đàm đeo trên vai. Anh ấy ra ngoài, trao đổi ở hành lang.

Khi cả hai quay lưng lại, Pip lao nhanh đến phía trước, chộp lấy chiếc chìa khóa trên quầy. Cô chạy nhanh qua hành lang và lên cầu thang. “Này!” Viên sĩ quan nam hét lên sau lưng cô.

Ở tầng trên cùng, cô thấy một cửa sập gác mái nhỏ màu trắng trên trần nhà. Có ổ khóa lớn được lắp vào chốt và vòng kim loại được đính vào khung gỗ, chiếc thang hai bậc nhỏ được đặt bên dưới.

Pip bước lên thang, tra chìa khóa vào ổ và để sợi dây xích rơi xuống sàn kêu lẻng xẻng. Viên sĩ quan đuổi theo ngay sau Pip nhưng cô không quan tâm. Cô vặn chốt và cúi đầu để cánh cửa gia cố hạ được xuống và mở ra.

Ánh đèn vàng lấp đầy ô cửa mở. Có những âm thanh: tiếng nhạc kịch tính, tiếng nổ và tiếng la hét bằng giọng Mỹ. Pip bám lấy chiếc thang gác mái và kéo nó xuống sàn lúc viên sĩ quan chạy vội những bước cuối cùng.

“Chờ đã.” Anh ấy la lớn.

Pip bám lấy chiếc thang và trèo lên, bàn tay đầy mồ hôi trơn tuột cố vịn lấy thanh kim loại.

Cô chui qua và nhìn quanh. Căn phòng được thắp sáng bởi mấy chiếc đèn chân cao và được trang trí với giấy dán tường hình bông hoa đen trắng. Một bên của gác xép có chiếc tủ lạnh nhỏ với ấm đun nước và lò vi sóng để ở trên, có cả kệ đựng thức ăn và giá sách. Một tấm thảm lông mềm màu hồng ở giữa phòng và đằng sau nó là chiếc tivi màn hình phẳng lớn vừa tạm dừng.

Và cô ấy đây rồi.

Ngồi bắt chéo chân trên chiếc giường đơn chất đầy gối nhiều màu sắc. Mặc một bộ đồ ngủ có họa tiết chim cánh cụt xanh, cùng loại mà Cara và Naomi có. Cô ấy nhìn chằm chằm Pip, mắt mở to đầy hoang dại.

Cô ấy trông già hơn một chút, nặng nề hơn một chút. Tóc dày và da nhợt nhạt hơn. Cô ấy há hốc miệng nhìn Pip, tay cầm điều khiển tivi và một gói bánh quy Jammie Dodger.

“Xin chào. Em là Pip.”

“Xin chào. Tôi là Andie.”

Nhưng cô ấy không phải.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang