Nhân Chứng Cuối Cùng

Lượt đọc: 3584 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bốn mươi bốn

“Pip, em làm gì ở đây?” Naomi đứng ở hành lang trước. “Giờ này em đang phải ở trường chứ?”

“Em được rảnh một lúc ạ,” Pip cố gắng thở lấy hơi. “Em chỉ có một câu cần hỏi chị thôi.”

“Sao thế?”

“Chị có nhận điều trị từ lúc mẹ chị mất phải không ạ? Điều trị về trầm cảm và rối loạn lo âu.” Pip nói. Cô không có thời gian để nói giảm nói tránh nữa.

Naomi nhìn cô với vẻ kỳ lạ, mắt sáng lên. “Ừ.”

“Chuyên viên trị liệu có bảo chị viết nhật ký không?”

Naomi gật đầu. “Nó là một cách để quản lý căng thẳng. Hiệu quả lắm. Chị viết nhật ký từ năm 16 tuổi.”

“Chị có viết lại vụ đâm xe bỏ chạy không?”

Naomi nhìn Pip, nhíu mày. “Có chứ, dĩ nhiên chị có viết. Chị phải viết về nó. Nó thật khủng khiếp và chị đã không thể nói với bất kỳ ai. Không ai từng nhìn thấy điều đó trừ chị.”

Pip thở hắt ra, bụm tay quanh miệng để giữ nó lại.

.“Em nghĩ đấy là lý do vì sao người khác biết chuyện ư?” Naomi lắc đầu. “Không, không thể nào. Chị luôn khóa sổ nhật ký và cất kín trong phòng.”

“Em phải đi ạ,” Pip nói. “Xin lỗi chị.”

Cô chạy hộc tốc về xe của mình, mặc kệ Naomi không ngừng gọi “Pip! Pippa!”

Xe của Leanne đỗ trước nhà lúc Pip về. Nhưng ngôi nhà im lìm và không có tiếng mẹ cô trả lời khi cô mở cửa bước vào. Đi dọc hành lang,

Pip nghe được một âm thanh khác ngoài tiếng tim mình đập: tiếng mẹ cô đang khóc.

Pip dừng ở cửa phòng khách, nhìn mẹ qua thành ghế sofa . Bà đang cầm điện thoại bằng hai tay, một đoạn ghi âm đang phát ra từ đó.

“Mẹ ơi?”

“Ôi, cưng ơi, con làm mẹ sợ muốn chết.” Bà nói, bấm tạm dừng đoạn video trên điện thoại và quệt vội nước mắt. “Con về sớm à. Vậy là bài thi cũng ổn phải không?” Bà háo hức vỗ chiếc ghế nệm, cố gắng thu lại biểu cảm đẫm nước mắt. “Bài luận về gì đấy? Kể mẹ nghe xem nào.”

“Mẹ, sao trông mẹ buồn thế?” Pip nói.

“À, không có gì đâu, không có gì hết.” Bà cười, mắt rưng rưng. “Mẹ vừa mới xem lại mấy bức ảnh cũ của Barney. Mẹ tìm thấy một đoạn video hồi Giáng sinh hai năm trước, lúc Barney đi vòng quanh bàn, đưa cho mỗi người một chiếc giày. Mẹ không ngừng xem được.”

Pip ôm mẹ từ phía sau. “Con xin lỗi đã làm mẹ buồn.” Cô thì thầm, rúc vào tóc mẹ.

“Mẹ không buồn.” - Bà sụt sịt - “Thực ra là buồn kiểu hạnh phúc ấy. Thật là một chú chó ngoan.”

Pip ngồi với mẹ, xem lại những bức ảnh và video cũ của Barney, bật cười lúc nó rướn mình nhảy lên để cố đớp mấy bông tuyết, lúc nó sủa inh ỏi với cái máy hút bụi, lúc nó lăn trên sàn rồi chống bốn chân lên trời, Josh bé tí teo đang gãi bụng còn Pip thì vuốt tai nó. Họ cứ ngồi xem như thế cho đến lúc mẹ cô phải đi đón Josh.

“Ờm,” Pip nói. “Con nghĩ con phải lên trên nhà chợp mắt một chút.” Lại một lời nói dối khác. Cô lên phòng, nhìn chằm chằm đồng hồ, nôn nóng bước tới bước lui từ giường đến cửa. Chờ đợi trong giày vò. Nỗi sợ hãi lên men thành cơn giận và nếu cô không liên tục đi đi lại lại, cô sẽ không kìm được mà hét to lên. Hôm nay là thứ Năm, lại một ngày dạy kèm và Pip muốn thấy Elliot có mặt ở đó.

Lúc Little Kilton khó khăn lắm mới bước qua 5 giờ chiều, Pip rút dây sạc ra khỏi điện thoại và vơ vội chiếc áo khoác.

“Con qua nhà Lauren vài tiếng nhé mẹ.” Cô gọi to với mẹ đang ở trong bếp giúp Josh làm bài tập về nhà môn Toán. “Gặp mẹ sau.”

Ra ngoài, Pip mở khóa xe, ngồi vào ghế và buộc tóc cao lên. Cô nhìn xuống điện thoại, nhìn hết dòng tin nhắn này đến dòng tin nhắn khác từ Ravi. “Mọi chuyện ổn cả, cảm ơn vì đã hỏi. Tôi sẽ ghé qua nhà anh sau bữa tối rồi chúng ta sẽ gọi cho cảnh sát.” Cô nhắn trả lời Ravi. Lại thêm một lời nói dối nữa, nhưng Pip đã quen rồi.

Cô mở ứng dụng bản đồ trên điện thoại, nhập địa chỉ vào thanh tìm kiếm và nhấn nút Đi trên mục tìm đường.

Một chất giọng cơ khí khô khan vang lên. “Bắt đầu tìm đường đến Duong Mill End, Wendover.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »