Các bài thơ và đoạn trích từ tác phẩm gốc dưới đây trình bày về cảm giác tội lỗi. Chúng được sắp xếp theo thứ tự thời gian về ngày xuất bản. Hãy đọc tài liệu một cách cẩn thận rồi hoàn thành các bài tập bên dưới.
Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ là tiếng trống vang vọng trong đầu Pip. Cô mở tập giấy trả lời và kiểm tra chéo lần cuối. Giám thị đang ngồi gác chân lên bàn, “mắt dán” vào một cuốn sách bìa mềm có gáy sách gồ ghề. Pip đang ngồi trên chiếc bàn nhỏ cập kênh trong một lớp học trống có tới ba mươi chỗ ngồi. Ba phút đã trôi qua.
Cô ngồi xuống, nói thầm trong đầu để chặn đi âm thanh từ chiếc đồng hồ và nhấn bút xuống trang giấy. Lúc giám thị báo hiệu dừng, Pip đã làm xong hết từ bốn mươi chín giây trước, cô nhìn kim phút của đồng hồ khệnh khạng đi về điểm cuối của vòng tròn. Cô gấp tập giấy lại và đưa nó cho người giám thị trên đường ra khỏi phòng thi.
Cô viết về cách mà một số văn bản thao túng việc đổ lỗi bằng cách dùng thể bị động trong hành vi phạm tội của nhân vật. Cô vừa ngủ một giấc gần bảy tiếng tròn và cô nghĩ mình làm bài khá ổn.
Gần đến giờ ăn trưa, cô nghe tiếng Cara gọi tên mình lúc rẽ vào đoạn hành lang tiếp theo.
Pip oi!
Cô chỉ kịp nhớ mình phải giả vờ bước khập khiễng ở những giây cuối cùng.
“Làm được bài không?” Cara bắt kịp cô.
“Ừ, tớ nghĩ là ổn.”
“Sướng, cậu tự do rồi nhé!” Cô ấy nói, lắc tay Pip để chúc mừng. “Cổ chân cậu sao rồi?”
“Cũng đỡ hơn nhiều. Tớ nghĩ đến mai chắc sẽ gần khỏi hẳn.”
“Ồ, mà này, cậu nói đúng.” Cara nói, tìm trong túi và rút ra chiếc điện thoại của Pip. “Thế nào mà cậu lại để quên điện thoại trên xe bố tớ. Nó bị kẹt ở dưới ghế sau.”
Pip cầm lấy. “Ờ, chẳng hiểu kiểu gì.”
“Chúng ta nên chúc mừng sự tự do này thôi, tớ đã mời mọi người đến, khoảng 9 giờ ngày mai nhé, bọn mình có thể chơi game thâu đêm hay gì đó đại loại vậy.” Cara nói.
“Ừ, hay đó.”
Pip đợi đến lúc có khoảng lặng rồi mới nói tiếp. “À, cậu biết mẹ tớ hôm nay có đến Đường Mill End ở Wendover để xem một căn nhà. Lúc trước gia đình cậu từng sống ở đó phải không?”
“Ừ, trùng hợp làm sao.” Cara nói.
“Nhà số bốn 44 à?”
“Không, nhà tớ số 42.”
“Bố cậu còn ghé qua đó không?” Pip hỏi, giọng đều đều kiểu hờ hững.
“Không, ông ấy bán nó cả thế kỷ trước rồi ấy chứ,” Cara nói. “Bố tớ giữ nó lại lúc gia đình tớ chuyển nhà vì mẹ tớ có nhận được một khoản thừa kế lớn từ bà. Họ cho thuê để kiếm thêm thu nhập lúc mẹ tớ còn vẽ. Nhưng bố tớ đã bán nó đi vài năm sau khi mẹ mất, tớ nghĩ vậy?”
Pip gật đầu. Rõ ràng Elliot đã nói dối trong một khoảng thời gian rất lâu. Thực ra, ít nhất phải hơn năm năm.
Cô “mộng du” trong suốt bữa trưa, đến khi Cara phải đi sang hướng khác, Pip khập khiễng đứng lên ôm cô ấy.
“Được rồi, Bé Kẹo Dính,” Cara vùng vằng. “Có chuyện gì với cậu đấy?”
“Không gì cả.” Pip nói. Nỗi buồn của cô dành cho Cara đen đặc, co thắt và cồn cào. Làm sao những chuyện này có thể công bằng được? Pip không muốn để cô ấy đi, cô không nghĩ mình có thể. Nhưng cô buộc phải làm như thế.
Connor đuổi kịp và giúp Pip bước lên cầu thang về phía lớp học Lịch sử, mặc dù cô bảo cậu ấy đừng làm thế. Thầy Ward, trong chiếc áo sơ mi màu xanh lá cây nhạt, đã có mặt trong lớp và đang ngồi trên bàn giáo viên. Pip không nhìn ông lúc cô tập tễnh bước qua chỗ ngồi quen thuộc của mình để xuống ngồi phía cuối lớp.
Tiết học như kéo dài vô tận. Chiếc đồng hồ cười nhạo cô khi cô ngồi ngán ngẩm nhìn nó, lơ đãng đưa mắt khắp nơi, trừ việc nhìn vào Elliot. Cô sẽ không nhìn vào ông ta. Cô không thể. Hơi thở của cô đặc quánh lại, như thể chúng đang cố làm cô ngạt thở.
“Thú vị là khoảng sáu mươi năm trước, nhật ký của một trong số các bác sĩ tư của Stalin, một người tên Alexander Myasnikov, đã được công bố. Myasnikov viết lại rằng Stalin đã mắc một chứng bệnh về não có thể hạn chế khả năng ra quyết định và làm trầm trọng thêm chứng hoang tưởng của ông ấy. Vì vậy...” Elliot nói.
Tiếng chuông tan học ngắt lời ông.
Pip giật bắn người. Nhưng không phải vì tiếng chuông, mà vì có thứ gì đó vừa khớp đến “cạch” một tiếng nhẹ lúc Elliot nói ra từ “nhật ký”, từ khóa ấy lặp đi lặp lại trong đầu cô, chậm rãi điền vào chỗ trống.
Cả lớp thu dọn sách vở và nối đuôi nhau bước ra cửa. Pip đi cà nhắc từ hàng ghế sau, là người cuối cùng bước ra khỏi lớp.
“Chờ đã, Pippa.” Giọng của Elliot kéo cô lại. Cô quay đầu, cứng nhắc và cực kỳ gượng ép.
“Bài thi của em thế nào rồi?” Ông hỏi.
“Cũng ổn ạ.”
“Ồ, thế thì tốt.” - Ông mỉm cười - “Vậy là giờ em có thể “xả hơi” rồi.”
Cô đáp lại bằng một nụ cười trống rỗng và bước ra hành lang. Vừa ra khỏi tầm mắt của Elliot, cô kết thúc màn kịch khập khiễng và bắt đầu chạy. Cô không quan tâm mình còn một tiết học Chính trị cuối cùng. Cô chạy rất nhanh, một từ duy nhất ấy trong bài nói của Elliot đuổi theo cô trong lúc chạy. Cô không dừng lại, mãi cho đến khi đâm sầm vào cửa xe, hấp tấp tìm cách mở.