Nhân Chứng Cuối Cùng

Lượt đọc: 3580 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bốn mươi hai

“Cậu đã làm gì vậy?” Cara nói.

“Tớ không biết. Tớ trượt chân trên cầu thang lúc đi ra từ lớp Chính trị. Tớ nghĩ tớ bị bong gân rồi.”

Pip giả vờ đi khập khiễng về phía Cara.

“Sáng nay tớ không đi xe, tớ đi bộ,” cô nói. “Ôi chết tiệt, hôm nay mẹ tớ còn về muộn nữa.”

“Cậu có thể đi nhờ xe nhà tớ,” Cara nói, luồn tay dưới nách Pip để đỡ cô đến chỗ tủ đồ. Cara lấy vở trên tay Pip và đặt nó lên chồng sách bên trong. “Chẳng hiểu sao cậu chọn đi bộ trong khi có ô tô riêng. Bây giờ Naomi về nhà rồi, tớ còn chẳng được sờ tới xe của mình.”

“Tớ chỉ thích đi bộ thôi.” Pip nói. “Bây giờ không lấy Barney làm cớ được nữa rồi.”

Cara nhìn cô đầy mủi lòng và đóng cửa tủ lại. “Vậy thì, mình đi từ từ ra bãi đỗ xe cũng được. May cho cậu, tớ là “McGee cơ bắp” đấy, tớ vừa chống đẩy hẳn chín cái hôm qua.” Cara nói.

“Hẳn chín cái?” Pip cười.

“Tớ biết mà. Chơi đúng cách là sẽ thắng sạch.” Cô cong người gầm gừ.

Tim Pip nhói đau. Cô hy vọng, nghĩ thầm trong đầu “làm ơn làm ơn làm ơn” hết lần này đến lần khác, rằng Cara sẽ không đánh mất cái tôi vui vẻ, hồn nhiên này sau những điều sắp xảy ra.

Pip tựa vào Cara, tập tễnh đi qua hành lang và bước ra cửa.

Pip nheo mắt khi làn gió lạnh táp vào mặt cô. Họ chậm rãi vòng ra phía sau và hướng tới bãi đỗ xe của giáo viên, Cara nói không dứt về đêm Halloween “luyện phim” của cô ấy. Pip căng cứng người mỗi lần Cara nhắc đến bố mình.

Elliot đang đứng chờ cạnh xe.

“Con đây rồi,” ông nói lúc nhìn thấy Cara. “Có chuyện gì vậy?”

“Pip bị bong gân cổ chân.” Cara nói, mở cửa sau. “Và cô Leanne hôm nay tăng ca. Bố cho bạn ấy đi nhờ được không?”

“Ồ, dĩ nhiên!” Elliot đến đỡ tay Pip và giúp cô ngồi vào xe.

Da ông chạm vào da cô.

Cô phải gom hết sức lực để không vùng thoát.

Pip đặt túi của mình bên cạnh, nhìn Elliot đóng cửa và ngồi vào ghế lái. Đợi Cara và Pip đã thắt dây an toàn xong, ông khởi động xe.

“Vậy, đã có chuyện gì vậy Pip?” Ông hỏi, chờ một đám nhóc băng qua đường trước khi lùi xe khỏi bãi đậu.

“Em cũng không hiểu, chắc do xui thôi ạ.” Cô nói.

“Em chắc là không cần đi khám đấy chứ?”

“Không ạ, em chắc chắn nó sẽ lành trong vòng vài ngày thôi.” Cô kiểm tra xem nó có đang ở chế độ im lặng không. Cô đã tắt máy gần như cả ngày hôm nay và pin vẫn còn gần đầy.

Elliot gạt tay Cara ra và bắt đầu chỉnh qua các kênh phát thanh.

“Xe của bố, nhạc của bố,” ông nói. “Pip này,” Cô giật thót, suýt làm rơi điện thoại. “Mắt cá chân của em có bị sưng không?”

“Ờm..” Cô gập người để sờ nó, tay cầm khư khư điện thoại. Giả vờ xoa mắt cá chân, cô xoay cổ tay và luồn chiếc điện thoại vào sâu bên dưới ghế sau. “Một chút ạ,” cô nói, ngồi thẳng người, mặt đỏ bừng. “Cũng không sưng nhiều lắm.”

“Tốt đấy,” ông nói, lách qua những chiếc xe trên đường cao tốc. “Lúc ngồi thì em cố dơ chân lên cao lên nhé.”

“Vâng ạ, em sẽ làm thế,” cô nói và bắt gặp ánh mắt của ông ấy qua gương chiếu hậu. “Em chợt nhớ ra hôm nay là ngày dạy kèm của thầy, em không làm thầy muộn giờ chứ ạ? Chỗ thầy dạy có xa lắm không?”

“Ôi đừng lo.” Ông nói, xi nhan rẽ trái vào đường về nhà Pip.

“Thầy chỉ cần đến Old Amersham chút thôi. Không có gì phiền hết.”

“Phù, vậy thì được ạ.”

Cara đang hỏi bữa tối ăn gì thì Elliot giảm tốc độ và rẽ vào nhà Pip. “Ô, mẹ em về nhà rồi này.” Ông nói, gật đầu về phía xe của Leanne lúc dừng xe lại.

“Thật ạ?” Pip cảm giác tim mình đang đập hai nhịp một, cô sợ không khí xung quanh cũng rung lên theo nó. “Vụ tăng ca của mẹ em chắc đã bị hủy vào phút chót. Đáng lẽ em nên kiểm tra trước, xin lỗi thầy.”

“Đừng ngốc thế.” Elliot quay sang cô. “Em có cần đến bác sĩ không?”

“Không ạ,” cô nói nhanh, chộp lấy túi. “Cảm ơn thầy, em sẽ sớm khỏi thôi.”

Cô mở cửa xe và bước ra ngoài.

“Chờ đã.” Cara đột nhiên nói.

Pip đông cứng. Làm ơn nói là cô ấy không vô tình nhìn thấy chiếc điện thoại đi, làm ơn.

“Tớ gặp cậu trước giờ kiểm tra ngày mai được không?”

“À,” Pip nói, bắt đầu thở đều trở lại. “Chắc không được đâu, tớ phải lên văn phòng đăng ký rồi đến phòng học ngay.”

“Được rồi, vậy... chúc mayyy mắnnn,” cô ấy nói, ngân từ thành giai điệu. “Cậu sẽ làm tốt thôi, đảm bảo luôn. Gặp cậu sau nhé.”

“Ừ, chúc may mắn, Pip,” Elliot mỉm cười. “Thầy định nói “cứ chạy hết tốc lực đi em” mà lại thôi, có vẻ không đúng lắm thì phải.”

Pip bật cười, tiếng cười trống rỗng như cho có. “Cảm ơn thầy đã cho em quá giang.” Cô đóng cửa xe.

Pip vừa cà nhắc đi vào nhà, vừa không quên để ý tiếng xe Elliot rời đi. Cô mở cửa trước và ngừng diễn ngay lúc đó.

“Chào con,” Leanne gọi cô từ nhà bếp. “Có muốn uống trà nóng không?”

“Thôi ạ, cảm ơn mẹ.” Cô nói, đung đưa người. “Ravi sẽ ghé qua giúp con ôn thi.”

Leanne liếc mắt nhìn Pip.

“Sao ạ?”

“Mẹ không nghĩ mẹ còn hiểu con gái mình nữa rồi,” bà nói, tay vẫn rửa mớ nấm trong rổ. “Từ trước đến giờ nó chỉ học một mình và chuyên gia làm mấy đứa nhóc trong các dự án khác khóc thét. Học nhóm cơ đấy, thật luôn?” Bà lại nhìn Pip. “Nhớ để cửa mở đấy.”

“Đương nhiên rồi mẹ.”

Ravi gõ cửa ngay lúc cô chuẩn bị bước lên cầu thang.

Pip mời Ravi vào nhà, anh nói “Xin chào” với mẹ cô lúc bước theo cô lên tầng.

“Cửa mở.” Pip nói khi Ravi đang định đóng nó lại.

Cô ngồi bắt chéo chân trên giường và Ravi kéo ghế lại ngồi đối diện cô. “Trót lọt chứ?” Anh nói.

“Ừ, tôi nhét nó dưới ghế sau.”

“Tuyệt.”

Anh mở khóa điện thoại và bật ứng dụng Tìm bạn bè . Pip ngả người tới gần hơn. Chụm đầu vào nhau, họ nhìn xuống bản đồ hiển thị trên màn hình.

Ảnh đại điện màu cam bé tí của Pip dừng lại bên ngoài nhà Ward ở đường Hogg Hill. Ravi nhấn làm mới nhưng nó vẫn ở đó.

“Thầy ấy chưa rời đi.” Pip nói.

Có tiếng dép loẹt quẹt dọc hành lang, Pip ngẩng lên và thấy Josh đang đứng ở cửa phòng.

“Pippo,” nó nói, nghịch mái tóc xoăn như lò xo. “Chị để anh Ravi xuống dưới nhà chơi FIFA với em chút được không?”

Ravi và Pip quay sang nhìn nhau.

“Ừm, bây giờ chưa được, Josh,” cô nói. “Bọn chị đang khá bận.”

“Anh xuống chơi với em sau được không, chiến hữu?” Ravi nói.

“Vâng ạ.” Josh buông tay chịu thua và bỏ đi.

“Thầy ấy đang di chuyển.” Ravi nói, làm mới lại bản đồ.

“Đi đâu?”

“Lúc này đang đi dọc đường Hogg Hill, chưa tới bùng binh.”

Chấm định vị không di chuyển theo thời gian thực, họ phải liên tục nhấn làm mới và đợi vòng tròn màu cam thoắt ẩn thoắt hiện trên cả tuyến đường. Nó dừng lại ở bùng binh.

“Làm mới đi,” Pip nói một cách thiếu kiên nhẫn. “Nếu thầy ấy không rẽ trái, rõ ràng là thầy ấy không đến Amersham.”

Nút làm mới xoay tròn với những đoạn thẳng mờ dần. Đang tải. Đang tải. Chấm định vị màu cam biến mất.

“Đâu rồi?” Pip nói.

Ravi lướt quanh bản đồ để xem chấm định vị đã nhảy đến đâu. “Dừng.” Pip phát hiện ra nó. “Ở đó, thầy ấy đang hướng về phía Bắc, ra đường A413.”

Họ nhìn nhau.

“Thầy ấy không đến Amersham.” Ravi nói.

“Rõ ràng là không.” Pip nói bồi.

Họ không dời mắt trong mười một phút tiếp theo khi Elliot lái xe trên đường. Thỉnh thoảng chấm định vị lại nhảy một đoạn xa sau mỗi lần Ravi nhấn mũi tên làm mới.

“Thầy ấy đến gần Wendover,” Ravi quay sang Pip. “Sao thế?”

“Nhà Ward từng sống ở Wendover trước khi họ chuyển đến ngôi nhà lớn hơn ở Kilton. Trước khi nhà tôi gặp họ.”

“Thầy ấy rẽ vào con đường nào đó tên là Mill End.” Ravi nói và Pip nhìn gần hơn.

Pip nhìn chấm định vị màu cam bất động trên con đường pixel trắng. “Làm mới tiếp đi.” Cô nói.

“Tôi bấm rồi, nó kẹt ở đó đấy chứ.” Ravi nhấn nút làm mới lần nữa, thanh tải quay trong một giây rồi dừng lại, chấm màu cam vẫn nằm im một chỗ. Anh nhấn thêm lần nữa và nó vẫn không chịu di chuyển.

“Thầy ấy dừng xe rồi.” Pip nói, nắm cổ tay Ravi và xoay máy về phía mình để nhìn rõ hơn. Cô đứng dậy, chộp lấy laptop của Ravi trên bàn và đặt lên đùi. “Để xem thầy ấy đang ở đâu nào.”

Cô mở trình duyệt và bật Google Maps, đánh Đường Mill End, Wendover vào thanh công cụ tìm kiếm và nhấn xem chế độ vệ tinh.

“Anh nói thầy ấy đang ở đâu nhỉ? Đây phải không?” Cô chỉ vào màn hình. “Tôi nghĩ là sang trái một chút.”

“Được rồi.” Pip thả biểu tượng hình người màu cam bé xíu xuống đường và khung cảnh địa điểm nhảy lên.

Con đường nông thôn hẹp bao quanh bởi cây cối và bụi rậm lấp lánh dưới ánh mặt trời khi Pip nhấp và kéo màn hình để xem toàn cảnh. Dãy nhà nằm ở một bên, cách mặt đường một khoảng.

“Anh nghĩ thầy ấy đang ở trong căn nhà này à?” Cô chỉ vào ngôi nhà gạch có cửa ga-ra màu trắng, lấp ló đằng sau những thân cây và cột thu sóng điện thoại.

“Hừm...” Ravi nhìn từ điện thoại mình sang màn hình laptop . “Hẳn là ngôi nhà đó hoặc ngôi nhà liền kề bên trái.”

Pip nhìn số nhà. “Vậy là nhà số 42 hoặc 44.”

“Đó có phải nơi họ từng sống không?” Ravi hỏi. Pip không biết, cô nhún vai.

“Nhưng cô có thể hỏi Cara mà, đúng không?”

“Ừ, tôi đã giả vờ và nói dối nhiều lắm rồi.” Ruột cô quặn đau và cổ họng thắt lại. “Cô ấy là bạn thân nhất của tôi và chuyện này sẽ phá hủy cuộc đời cậu ấy mất. Nó sẽ phá hủy mọi người, mọi thứ.”

Ravi nắm tay cô. “Mọi chuyện sắp kết thúc rồi, Pip.”

“Nó sẽ kết thúc ngay bây giờ,” cô nói. “Chúng ta phải đến đó tối nay và xem Elliot đang che giấu điều gì. Andie có thể vẫn còn sống, ở đó.”

“Đó chỉ là suy đoán thôi.”

“Toàn bộ câu chuyện này đều là suy đoán.” Cô rút tay về để dạy phần trán đang nhói đau. “Tôi cần kết thúc chuyện này.”

“Được rồi,” Ravi nhẹ nhàng nói. “Chúng ta sẽ kết thúc chuyện này. Nhưng không phải tối nay. Ngày mai nhé. Cô cần hỏi Cara để biết địa chỉ mà thầy ấy ghé qua, nếu đó đúng là nhà cũ của họ. Sau khi cô ấy rời trường ngày mai, chúng ta có thể đến đó vào ban đêm, lúc Elliot không có mặt để xem thầy ấy đang giấu diếm chuyện gì. Hoặc chúng ta có thể gọi điện trình báo ẩn danh với cảnh sát và gửi cho họ địa chỉ đó, được chứ? Nhưng không phải bây giờ Pip ạ. Cô không thể làm đảo lộn cuộc đời mình trong đêm nay được, tôi sẽ không để cô làm thế. Tôi không để cô buông bỏ Cambridge đâu. Bây giờ ấy à, cô phải ôn thi rồi “cắm đầu ngủ” cho nhiều vào. Được chứ?”

“Nhưng mà...”

“Không nhưng nhị gì hết, trung sĩ.” Anh trừng mắt, nhìn cô với vẻ kiên định. “Ngài Ward đây đã phá hủy quá nhiều cuộc đời rồi. Tôi sẽ không để ông ta phá hủy cả cuộc đời cô nữa.”

“Được rồi.” Cô lí nhí.

“Tốt. Cô sẽ quên sạch mọi thứ về Andie Bell và Sal trong thời hạn mười tám tiếng tiếp theo và tôi muốn cô lên giường ngủ lúc 10 rưỡi.”

Cô nhìn Ravi, nhìn đôi mắt ân cần và gương mặt nghiêm túc của anh, bỗng dưng không biết phải nói gì, không biết phải cảm thấy ra sao. Cô đứng nơi mỏm đá cao chót vót đâu đó giữa muốn cười thật to, muốn khóc thật đã và muốn hét lên thật dữ dội.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »