Nhân Chứng Cuối Cùng

Lượt đọc: 3579 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bốn mươi mốt

Cô về đến nhà ngay trước lúc bố mẹ chuẩn bị dẫn Josh - trong bộ đồ phù thủy của Harry Potter* - đi chơi trò “cho kẹo hay bị ghẹo”.

“Đi cùng đi, Dưa Chuột Muối.” Victor nói lúc Leanne đang kéo khóa bộ trang phục “Stay-Puft Marshmallow Man” trong phim Biệt đội săn ma * cho ông.

“Con phải ở nhà học bài và tiếp mấy đứa nhóc “cho kẹo hay bị ghẹo”.”

“Con không tự cho mình một tối “nghỉ xả hơi” được à?” Leanne hỏi. “Không được ạ, xin lỗi mẹ.”

“Thôi được rồi, con yêu. Mẹ để kẹo ở chỗ cửa nhé.”

“Vâng. Gặp lại bố mẹ sau.”

Josh bước ra ngoài, vẫy đũa phép và la lớn. “Accio candy.”

Victor chộp lấy cái đầu marshmallow và đi sau. Leanne dừng lại chốc lát để hôn lên trán Pip rồi đóng cửa.

Pip nhìn qua ô kính cửa trước. Khi họ đã đi đến cuối đường, cô rút điện thoại và nhắn tin cho Ravi: ĐẾN NHÀ TÔI NGAY!

Ravi nhìn không chớp mắt vào chiếc cốc đang siết chặt trong tay. “Thầy Ward ư?” Anh lắc đầu. “Không thể nào.”

“Có thể đấy,” Pip nói. “Thầy ấy không có bằng chứng ngoại phạm vào đêm Andie mất tích. Tôi biết thầy ấy không có. Hai người con gái của thầy, một người thì sang chơi nhà Max cả đêm, một người thì qua nhà tôi ngủ.”

Ravi thở hắt ra, làm trà sữa trong cốc sóng sánh. Bây giờ nó hẳn đã nguội ngắt, như của cô.

“Và thầy ấy cũng không có bằng chứng ngoại phạm vào hôm thứ Ba, ngày Sal chết. Thầy ấy đã xin nghỉ ốm vào hôm đó, chính thầy ấy nói với tôi.” Pip nói.

“Nhưng Sal quý thầy Ward lắm.” Ravi nói bằng chất giọng nhỏ nhất mà cô từng nghe thấy từ anh.

“Tôi biết.”

Mặt bàn bỗng chốc trải rộng ra gần như vô tận giữa hai người họ. “Vậy thầy ấy chính là “anh chàng lớn tuổi bí ẩn” mà Andie hẹn hò?” Ravi nói sau một lúc. “Là người cô ấy gặp ở khách sạn Ivy House?”

“Có thể lắm. Andie đã nói về việc sẽ phá hủy người đàn ông này, Elliot có địa vị danh dự là giáo viên. Thầy ấy sẽ gặp rất nhiều rắc rối nếu cô ấy kể cho ai đó nghe về bọn họ. Tội hình sự, đi tù đấy.” Pip nhìn xuống cốc trà còn nguyên và hình ảnh phản chiếu mờ ảo của chính mình trong đó. “Andie gọi Elliot là “thằng khốn” với bạn mình vài ngày trước khi cô ấy mất tích. Elliot nói nguyên nhân là vì ông đã biết được Andie là kẻ bắt nạt và đã nói chuyện với bố cô ấy về đoạn video ngực trần. Nhưng có thể đó không phải lý do.”

“Làm sao thầy ấy biết về vụ đâm xe bỏ chạy? Naomi kể với thầy à?” Ravi thắc mắc.

“Tôi không nghĩ vậy. Chị ấy nói mình chưa từng kể với ai. Tôi không biết làm sao thầy ấy biết được.”

“Vẫn còn vài lỗ hổng ở đây.” Ravi nói.

“Tôi biết. Nhưng thầy ấy chính là người đã đe dọa tôi và giết Barney. Chính thầy ấy đó, Ravi.”

“Được rồi.” Ravi nhìn Pip bằng đôi mắt mệt mỏi. “Làm sao chúng ta chứng minh được điều đó bây giờ?”

Pip gạt cốc của mình sang bên và tì tay lên bàn. “Elliot đi dạy kèm ba lần một tuần. Tôi chưa bao giờ nghĩ chuyện này kỳ cục, mãi cho đến tối nay. Nhà Ward chẳng cần lo lắng về tiền bạc, bảo hiểm nhân thọ của vợ thầy ấy đã trả một số tiền khá lớn và bố mẹ của Isobel vẫn còn sống, họ còn cực giàu. Ngoài ra, Elliot là trưởng khoa của trường, mức lương của thầy ấy hẳn là khá cao. Thầy ấy chỉ mới bắt đầu đi dạy kèm khoảng năm năm trước, vào năm 2012.” Pip nói.

“Rồi sao nữa?”

“Vậy chuyện gì xảy ra nếu thực ra thầy ấy không đi dạy kèm ba lần một tuần? Chuyện gì xảy ra nếu... chẳng biết nữa, như kiểu thầy ấy sẽ ghé qua kiểm tra chỗ đã chôn Andie? Ghé thăm mộ cô ấy như một hình thức sám hối nào đó?” Pip nói.

Ravi nhăn mặt hoài nghi. “Không đến mức ba lần một tuần chứ?”

“Ừ, hơi quá,” cô thừa nhận. “Vậy thì, lỡ đâu thầy ấy ghé thăm... cô ấy thì sao?” Cô chỉ vừa mới nghĩ ra chuyện đó. “Biết đâu Andie vẫn còn sống và thầy ấy đang giữ cô ấy ở đâu đó? Cho nên thầy ấy phải đến trông chừng cô ấy ba lần mỗi tuần.”

Ravi nhăn mặt lần nữa.

Một số ký ức gần như bị quên lãng bất chợt len lỏi vào tâm trí cô. “Những bịch bánh quy biến mất.” Cô lẩm bẩm.

“Sao cơ?”

Mắt cô đảo qua đảo lại, chật vật nắm bắt ý tưởng đó. “Những bịch bánh quy biến mất,” cô nói một lần nữa, lớn tiếng hơn. “Cara cứ liên tục thấy đồ ăn biến mất khỏi nhà. Những thực phẩm mà chính mắt cậu ấy thấy bố mình đã mua. Trời đất ơi. Thầy ấy đang giam giữ và nuôi cô ấy.”

“Có thể cô đang kết luận vội vàng rồi đấy, trung sĩ.”

“Chúng ta phải tìm ra nơi thầy ấy đến.” Pip nói, ngồi thẳng lưng như có thứ gì đó chọc vào cột sống của cô. “Ngày mai là thứ Tư, một ngày dạy kèm.”

“Vậy lỡ đâu thầy ấy đi dạy kèm thật thì sao?” Ravi nói.

“Lỡ không thì sao?”

“Cô nghĩ bọn mình nên bám đuôi thầy ấy ư?”

“Không.” cô nói lúc một ý tưởng tự nhiên bật ra. “Tôi có ý hay hơn. Đưa điện thoại cho tôi.”

Ravi lấy ra khỏi túi và đẩy nó ngang qua mặt bàn cho cô.

“Mật khẩu?” Cô nói.

“1122. Cô định làm gì đấy?”

“Tôi sẽ bật tính năng Tìm bạn bè trên điện thoại chúng ta.” Cô nhấp vào ứng dụng và gửi lời mời đến điện thoại của mình, mở nó lên và bấm chấp nhận. “Bây giờ chúng ta có thể chia sẻ vị trí cho nhau vô thời hạn. Chỉ cần như này, chúng ta đã có một thiết bị theo dõi.” Cô nói, lắc điện thoại trong tay.

“Cô làm tôi hơi sợ rồi đấy?” Ravi nói.

“Ngày mai lúc tan học, tôi phải tìm ra cách nào đó để tuồn điện thoại mình vào xe của thầy ấy.”

“Bằng cách nào?”

“Tôi có một ý tưởng.”

“Đừng gặp thầy ấy một mình ở bất cứ đâu, Pip.” Ravi nghiêng người về trước, ánh mắt kiên định. “Nghiêm túc đấy.”

Đúng lúc ấy, họ nghe tiếng gõ cửa chính.

Pip đứng bật dậy, Ravi lò dò theo cô dọc hành lang. Cô cầm tô kẹo lên và mở cửa.

“Cho kẹo hay bị ghẹo?!” Một dàn đồng ca những tiếng la của trẻ con ập vào tai cô.

“Ôi!” Pip nói, nhận ra hai cậu “ma cà rồng” là con nhà Yardley sống cách họ ba căn nhà. “Sợ chưa kìa.”

Cô hạ tô kẹo xuống và sáu đứa nhóc ngay lập tức bu quanh cô, tranh nhau thò tay lấy kẹo trước.

Pip mỉm cười với nhóm người lớn đứng phía sau, chờ lũ trẻ nhà họ tranh nhau và phân chia chỗ kẹo xong. Rồi cô nhận thấy ánh mắt của họ, đen tối và lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào một điểm phía sau vai Pip, nơi Ravi đứng.

Có hai người phụ nữ tiến đến gần nhau, vừa nhìn vừa che miệng thì thầm với ánh mắt phán xét.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »