Nhân Chứng Cuối Cùng

Lượt đọc: 3577 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bốn mươi

Cô nhìn chằm chằm xuống tờ giấy và lắc đầu nguây nguẩy.

Có thứ gì đó nguyên sơ mà không lời nào diễn tả được đang chiếm hữu cô. Cơn tê liệt thịnh nộ bị nhuộm đen bởi nỗi kinh hoàng. Một sự phản bội ghê tởm gặm nhấm cô từng chút một.

Cô loạng choạng lùi lại và nhìn đi chỗ khác, ra ngoài khung cửa sổ đang tối dần.

Elliot Ward là Kẻ Giấu Mặt.

Elliot Ward là tên sát nhân. Kẻ đã sát hại Andie, Sal và cả Barney.

Cô nhìn những cành cây sống dở chết dở đang đung đưa trong gió. Với hình ảnh phản chiếu của mình trong kính, cô nhớ lại toàn bộ cảnh tượng. Việc cô tình cờ gặp Elliot Ward trong lớp học Lịch sử, mảnh giấy đe dọa - chính mảnh giấy mà ông ta đã để lại cho cô - trượt xuống sàn. Khuôn mặt tử tế giả tạo của ông ta lúc hỏi cô có phải bị bắt nạt không. Khi Cara đem chỗ bánh quy mà cô ấy và Elliot đã nướng qua nhà Pip để chia buồn và động viên gia đình cô vượt qua nỗi buồn mất chó cưng.

Dối trá. Tất cả đều là dối trá. Người đàn ông mà cô xem như người bố thứ hai trong suốt quá trình trưởng thành. Người đàn ông đã chơi những trò đi tìm kho báu đầy kịch tính trong vườn nhà với Pip. Người đàn ông đã mua cho Pip đôi dép bông xù có hình móng vuốt gấu để đi trong nhà họ. Người đàn ông hay kể trò cười “cốc-cốc-cốc, ai gọi đó” với giọng cười cao và sảng khoái. Thế mà ông ta lại là kẻ sát nhân. Một “con sói đội lốt cừu non” trong chiếc áo sơ mi nhạt màu và kính gọng dày.

Pip nghe tiếng Cara gọi tên mình.

Cô gấp tờ giấy lại và nhét nó vào túi áo blazer . “Cậu bỏ đi cả thế kỷ rồi đấy.” Cara nói lúc Pip đẩy cửa bước vào phòng bếp.

“Tớ đi vệ sinh chút,” cô nói, đặt laptop xuống trước mặt Cara. “Nghe này, tự dưng tớ thấy không khỏe lắm. Mà tớ cũng cần nghiêm túc ôn bài cho kỳ thi, còn có hai ngày thôi. Tớ nghĩ tớ phải về đây.”

“Ơ,” - Cara cau mày - “Nhưng Lauren sắp đến rồi và tớ muốn cùng xem Blair Witch * với các cậu. Bố tớ thậm chí đã đồng ý và tất cả chúng ta có thể cười nhạo ông ấy vì ông ấy quá là yếu đuối với mấy bộ phim kinh dị.”

“Bố cậu đâu?” Pip nói. “Đang đi dạy kèm à?”

“Cậu đến đây bao lần rồi chứ? Cậu biết lịch dạy kèm của bố tớ là thứ Hai, thứ Tư và thứ Năm mà. Tớ nghĩ ông ấy bận gì đó nên cần ở lại trường muộn chút thôi.”

“Ờ nhỉ, xin lỗi nhé, mấy ngày nay tớ rối trí quá.” Cô dừng lại một lát, ngẫm nghĩ. “Tớ luôn thắc mắc sao bố cậu phải đi dạy kèm nhỉ, rõ ràng là ông ấy chẳng cần tiền mấy.”

“Tại sao á? Chắc tại nhiễm tính bên nhà ngoại tớ?” Cara nói.

“Hẳn rồi.”

“Chị nghĩ ông ấy thích vậy thôi,” Naomi nói, đặt một ngọn đèn hương trà trong miệng quả bí ngô. “Biết đâu ông ấy sẵn sàng trả tiền cho học sinh để ngồi nghe ông kể lịch sử cũng nên.”

“Em không nhớ ông ấy bắt đầu dạy kèm từ lúc nào.” Pip nói.

“Ừm.” Naomi nghĩ. “Bố chị bắt đầu dạy kèm mới từ lúc chị gần tốt nghiệp đại học thì phải.”

“Vậy là mới khoảng năm năm trước thôi ạ?”

“Chắc vậy,” Naomi nói. “Sao em không hỏi ông ấy? Bố chị vừa về kìa.”

Pip cứng người, hàng triệu nốt da gà nổi lên da. “Thôi ạ, dù sao em cũng phải về bây giờ. Em xin phép.” Cô chộp lấy túi, liếc nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ đang nhạt dần.

“Đừng ngốc thế,” Cara nói, ánh mắt phảng phất chút lo lắng. “Tớ hiểu rồi. Có thể cậu và tớ nên tổ chức lại một buổi Halloween lúc cậu đỡ bận hơn nhỉ?”

“Ừ.”

Có tiếng xoay chìa khóa, tiếng cửa sau bật mở, tiếng bước chân đang bước nhanh qua ga-ra.

Elliot xuất hiện ở cửa. Tròng kính mắt mờ hơi sương lúc ông bước vào căn phòng ấm áp, mỉm cười với ba người bọn họ. Ông đặt va-li và một chiếc túi ni lông xuống quầy bếp.

“Chào cả nhà. Trời đất, mấy người giáo viên đúng là cực kỳ thích giọng của họ. Cuộc họp dài nhất trong đời bố luôn.” Elliot nói.

Pip cười gượng

“Ôi, nhìn đống bí ngô này xem.” Ông nói, nhìn bọn họ một lượt và cười tươi. “Pip, em có ở lại ăn tối không? Thầy vừa “lượm” được ít khoai tây có hình dạng kỳ quái hợp với Halloween lắm.”

Ông vẫy vẫy chiếc túi đông lạnh trong tay, ngân nga hát một làn điệu ma quái kinh dị.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »