Nhân Chứng Cuối Cùng

Lượt đọc: 3575 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ba mươi chín

Naomi cầm dao và Pip bước lùi lại.

“Cẩn thận chút nào.” Pip nói.

“Ôi không!” Naomi lắc đầu. “Hai mắt chẳng đều gì cả.”

Cô xoay trái bí lại để Pip và Cara có thể thấy.

“Nhìn hơi giống Trump*?” Cara cười khúc khích.

“Đáng lẽ nó phải trông như một con mèo ma mị.” Naomi đặt dao xuống cạnh tô ruột bí ngô.

“Đừng từ bỏ “cái cần câu cơm” này chứ.” Cara nói, lau chỗ nhựa bí ngô dính trên tay và đi về phía tủ.

“Chị đang thất nghiệp mà.”

“Ôi trời ơi.” Cara càu nhàu, kiễng chân nhìn qua tủ. “Hai gói bánh quy biến đâu rồi? Rõ ràng tớ mới đi mua cùng bố hai ngày trước mà nhỉ.”

“Chị không biết, chị không ăn nhé. Sợ thế.” Naomi nói. “Không, chuyện này mới đáng sợ.”

Naomi đã chuẩn bị sẵn bí ngô và dao, chỉ chờ đến lúc Cara và Pip đi học về. Và Pip chưa có cơ hội để lẻn đi.

“Naomi, cảm ơn chị vì bữa trước đã gọi em. Em nhận được email từ em họ của bạn chị về kỳ thi Cambridge rồi. Nó giúp ích cho em rất nhiều.” Pip nói.

“Ồ, tốt rồi,” cô ấy mỉm cười. “Không có gì.”

“Vậy khi nào điện thoại của chị mới sửa xong?”

“Thực ra là ngày mai, bên cửa hàng bảo vậy. Chị đã đợi lâu lắm rồi.”

Pip gật đầu, căng cằm ra để hy vọng mặt mình trông giống như đang thông cảm. “À thì, ít ra chị còn giữ được cái điện thoại cũ có chiếc SIM còn hoạt động. May mắn là chị còn giữ chúng đấy.”

“Ờ, cũng may bố còn giữ được cái SIM rác. Ghê hơn nữa: tài khoản còn tận 18 bảng. Chỉ có một hợp đồng đã hết hạn.”

Pip suýt làm rơi con dao, tai cô ong ong.

“SIM của bố chị ạ?”

“Ừ.” Naomi nói, rọc con dao dọc quả bí ngô một cách đầy tập trung. “Cara tìm thấy trong hộc tủ bàn của bố chị. Dưới đáy hộc tủ để đồ cũ của ông. Em biết kiểu hộc tủ mà gia đình nào cũng có ấy, chất đầy mấy cục sạc cũ vô dụng, tiền ngoại tệ và mấy thứ “bỏ thì thương vương thì tội””.

Tiếng ong ong lớn dần thành tiếng ù ù, ré lên, xoáy thẳng vào đầu Pip. Cô thấy phát bệnh, họng đầy vị kim loại.

Đó là chiếc SIM của Elliot.

Số điện thoại cũ của Elliot được ghi lại nguệch ngoạc trong sổ kế hoạch của Andie. Andie gọi thầy Ward là “thằng khốn” với bạn mình vào cái tuần cô ấy mất tích.

Elliot.

“Cậu ổn không, Pip?” Cara hỏi lúc bỏ một chiếc đèn cầy đã thắp sáng vào quả bí ngô của mình để mang lại sự sống cho nó.

“Ờ.” Pip gật đầu dứt khoát. “Tớ chỉ... ờm... hơi đói.”

“Tớ định cho cậu bánh quy nhưng có vẻ tụi nó lại “mất tích” rồi, như thường lệ. Bánh mì nướng không?”

“Ừm... không nhé, cảm ơn.”

“Yêu lắm mới cho đấy.” Cara nói.

Miệng Pip đầy nước bọt, chúng nhơm nhớp và khiến cô buồn nôn. Không, có thể mọi chuyện không như cô nghĩ. Có thể Elliot chỉ đề nghị dạy kèm cho Andie và đó là lý do vì sao cô ấy ghi lại số điện thoại của ông ấy. Có thể lắm chứ. Không thể nào là Elliot được. Cô cần bình tĩnh, cố hít thở sâu. Chuyện này chưa chứng minh được bất cứ điều gì.

Nhưng cô có một cách để tìm ra bằng chứng.

“Tớ nghĩ bọn mình nên bật chút nhạc Halloween rùng rợn lên trong lúc khắc bí ngô,” Pip nói. “Cara này, tớ đi lấy laptop của cậu nhé?”

“Ừ, tớ để nó trên giường đấy.”

Pip đóng cửa phòng bếp. Cô chạy nhanh lên cầu thang, vào phòng Cara. Kẹp laptop vào nách, cô nhón chân bước xuống dưới nhà, tim cô đập thình thịch, chiến đấu dữ dội để lấn át tiếng ong ong trong tai.

Cô lẻn vào phòng làm việc của Elliot và nhẹ nhàng đóng cửa, nhìn chằm chằm chiếc máy in trên bàn của Elliot một lúc. Những nhân vật sặc sỡ trong bức vẽ của Isobel Ward “chăm chú nhìn” cô đặt laptop của Cara xuống chiếc ghế da bò, “nhìn” cô lúi húi quỳ trên sàn, mở nó lên.

Khởi động xong, cô nhấp vào mục Control panel (Bảng điều khiển) và chọn Devices and Printers (Thiết bị và máy in) . Di chuột trên máy in đặt tên Freddie Prints Jr , cô nhấp phải, nín thở một lúc, nhấp vào mục đầu tiên trên thanh menu cuộn: See what’s printing (Xem tài liệu đã in) .

Một hộp thoại khung xanh nhỏ bật lên. Bên trong là một bảng biểu có sáu cột: tên tài liệu, trạng thái, người sở hữu, số trang, kích thước và ngày in.

Nó đầy các mục sao lưu. Một tệp của Cara có tên Bản nháp thứ hai của bài luận cá nhân . Một tệp từ máy tính của Elliot vài ngày trước: Công thức bánh quy không đường . Nhiều tệp liên tiếp của Naomi: CV 2017, đơn xin việc tổ chức từ thiện, thư xin việc, thư xin việc 2 .

Tờ giấy đe dọa được bỏ vào tủ đồ của Pip hôm thứ Sáu ngày 20 tháng Mười. “Dán mắt” vào cột ngày in, Pip kéo chuột xuống dưới.

Cô dừng tay. Ngày 19 tháng Mười, 12 giờ kém 20 phút, máy tính của Elliot đã in Microsoft Word - Tài liệu 1 .

Một tài liệu không được lưu trữ, không được đặt tên.

Ngón tay Pip để lại từng vệt mồ hôi dài trên bàn di chuột lúc cô nhấp phải vào tài liệu đó. Một thanh cuộn khác hiện ra. Cô cắn lưỡi, nhấp vào lựa chọn Restart (In lại) .

Tiếng máy in lách cách sau lưng khiến cô nao núng.

Cô xoay người tiến đến chỗ chiếc máy in lúc nó đang loạch xoạch hút trang giấy trên cùng vào trục in.

Cô đứng thẳng người khi nó bắt đầu rè rè đẩy giấy ra, từng chút một. Cô đến gần.

Trang giấy nằm trên khay để giấy, lấp ló nét mực in màu đen tươi mới, nội dung lộn ngược.

Máy in hoàn thành và đẩy trang giấy ra. Pip cầm lấy lên.

Cô xoay lại.

Đây là lời cảnh báo cuối cùng, Pippa. Biến đi.

Cô đứng chết trân.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »