Cả ngày ở trường, các bạn của Pip đối xử với cô hết mực nhẹ nhàng và ân cần, họ không một lần nhắc đến Barney như để tránh làm cô buồn thêm. Lauren nhường Pip cái bánh Jaffa * cuối cùng của cô ấy. Connor nhường cô chỗ ngồi chính giữa bàn nhà ăn để Pip không phải ngồi ghế cuối dãy. Cara ở bên cạnh cô suốt, nói chuyện đúng lúc, im lặng đúng lúc. Không ai trong số bọn họ dám cười quá to, thậm chí còn thậm thụt liếc mắt nhìn cô mỗi khi họ muốn cười.
Pip dành phần lớn thời gian trong ngày tập trung xem qua các tài liệu cũ cho kỳ thi ELAT, cố gắng gạt hết mọi thứ khác ra khỏi đầu. Cô làm bài tập, nhẩm dàn ý những bài luận trong đầu trong lúc giả vờ nghe giảng trong tiết Lịch sử của thầy Ward và tiết Chính trị của cô Welsh. Bà Morgan dồn cô vào góc tường, khuôn mặt tròn trịa của bà nghiêm nghị giải thích lý do vì sao không thể thay đổi đề tài của bài nghiên cứu EPQ muộn thế này. Pip chỉ mấp máy câu “Vâng ạ” rồi rời đi, loáng thoáng nghe giọng bà Morgan nói nhỏ sau lưng. “Ôi, đúng là tuổi teen .”
Ngay khi trở về nhà sau giờ học, cô đi thẳng đến góc làm việc và mở laptop của Ravi lên. Cô sẽ chỉnh sửa bài luận thêm sau đó, sau bữa tối đến tận đêm, mặc dù mắt cô đã bắt đầu có quầng thâm đen như gấu trúc. Mẹ cô nghĩ rằng cô không ngủ được vì chuyện của Barney. Nhưng thực ra cô không ngủ vì cô không có đủ thời gian.
Pip mở trình duyệt và bật trang TripAdvisor của khách sạn Ivy House. Đây là manh mối được chỉ định cho cô, Ravi sẽ làm việc với số điện thoại đã được ghi lại từ sổ kế hoạch. Pip đã nhắn tin cho vài người đã bình luận về khách sạn Ivy House vào khoảng tháng Ba và tháng Tư 2012, hỏi xem họ có nhìn thấy cô gái tóc vàng nào ở khách sạn không. Nhưng chưa ai trả lời.
Pip nhấp chuột vào trang web đã hoàn thành việc xử lý các đơn đặt phòng cho khách sạn. Trên trang thông tin liên hệ, cô tìm thấy số điện thoại của họ và câu ngạn ngữ thân thiện: “Cứ gọi chúng tôi bất cứ lúc nào!” Biết đâu cô có thể giả vờ làm họ hàng của bà lão chủ khách sạn và xem liệu cô có thể truy cập thông tin đặt phòng cũ của họ hay không. Có thể là không, nhưng cô phải thử. Danh tính của “anh chàng lớn tuổi bí ẩn” có thể nằm ở cuối đầu dây này. Cô mở khóa điện thoại và nhấn vào ứng dụng gọi điện, mở danh sách cuộc gọi gần đây. Cô nhấn qua phần bàn phím và bắt đầu nhập số điện thoại của công ty đó vào. Nhưng ngón tay cô chững lại. Cô nhìn chằm chằm xuống tay mình, đầu quay cuồng, những suy nghĩ bắt đầu quay lại và nổi lên tầng ý thức.
“Chờ đã.” Cô nói to, nhấn trở lại danh sách các cuộc gọi gần đây.
Cô nhìn chăm chú vào cuộc gọi ngay trên cùng, cuộc gọi từ Naomi hôm qua. Trên số điện thoại dùng tạm của cô ấy. Ánh mắt của Pip dõi theo từng con số, một cảm giác vừa đáng sợ vừa lạ lẫm cuộn lên trong lồng ngực.
Cô nhảy ra khỏi ghế nhanh đến mức nó quay mòng mòng và va vào bàn làm việc. Cầm điện thoại trong tay, cô kéo tấm bảng điều tra dưới gầm giường, mắt nhắm ngay đến vùng manh mối về Andie và những trang giấy được ghim như vệ tinh xoay quanh khuôn mặt mỉm cười thân thiện.
Cô đã tìm thấy nó. Trang giấy từ sổ kế hoạch của Andie. Số điện thoại nguệch ngoạc và mục “Phần” trong nhật ký của cô. Cô đưa điện thoại ngang mắt, nhìn qua nhìn lại giữa số điện thoại dùng tạm của Naomi và số điện thoại trong manh mối.
7700900476
Nó không nằm trong số mười hai tổ hợp mà cô đã viết ra. Nhưng nó rất giống. Cô đã nghĩ số thứ ba kế cuối hẳn phải là 7 hoặc 9. Nhưng lỡ đâu nó chỉ là một con số viết ngoáy? Lỡ đâu nó thực sự là số 4?
Cô nằm ngửa ra sàn. Không có cách nào để hoàn toàn chắc chắn cả, không có cách nào để giải mã chính xác con số nguệch ngoạc để biết nó là gì. Nhưng đó sẽ là một sự trùng hợp không thua gì chuyện trúng số độc đắc, nếu chiếc SIM cũ của Naomi tình cờ giống với số điện thoại Andie viết trong sổ kế hoạch. Nó hẳn phải là cùng một số điện thoại, nó phải là như vậy.
Và điều này có nghĩa là gì, nếu đúng là như thế? Liệu số điện thoại này có còn liên quan không, hay chỉ là một manh mối vô nghĩa, vì Andie chỉ tiện tay chép lại số của bạn thân bạn trai mình? Số điện thoại chẳng liên quan gì hết và không còn có thể dùng như một manh mối.
Vậy cảm giác bồn chồn trong cô là gì?
Vì nếu Max là một nghi phạm nặng ký, thì Naomi thậm chí còn hơn thế. Naomi biết về vụ đâm xe rồi bỏ chạy. Naomi biết số điện thoại của Max, Millie và Jake. Naomi có số của Pip. Naomi có thể đã rời khỏi nhà Max trong lúc Millie ngủ và chặn đường Andie trước 0 giờ 45 phút. Naomi thân nhất với Sal. Naomi biết nơi Pip và Cara cắm trại trong rừng. Naomi biết Pip đưa Barney vào khu rừng nào, cũng chính là khu rừng mà Sal đã chết.
Naomi có rất nhiều thứ để mất vì những sự thật mà Pip đã khám phá ra. Nhưng nếu cô ấy còn có nhiều hơn thế thì sao? Chuyện gì xảy ra, nếu cô ấy thực sự liên quan đến cái chết của Andie và Sal?
Pip đang vượt lên chính mình, bộ não mệt mỏi của cô đang hoạt động hết công suất đến nỗi chính cô cũng không theo kịp. Nó chỉ là một số điện thoại Andie tiện tay ghi xuống, nó không ràng buộc Naomi với bất cứ thứ gì khác. Nhưng có điều gì đó mà cô có thể nhận ra, một khi cô bắt kịp với bộ não của mình.
Kể từ khi cô loại Naomi khỏi Danh sách tình nghi , cô đã nhận thêm một tờ giấy nữa từ kẻ sát nhân: mẩu giấy nằm trong tủ đựng đồ của cô.
Vào đầu học kỳ, Pip đã cài đặt laptop của Cara để ghi lại mọi thứ được in qua máy in nhà Ward.
Nếu Naomi có liên quan đến chuyện này, bây giờ Pip đã có một cách chắc chắn để xác nhận.