Ngày hôm sau, Pip ở trong phòng khách với Josh, dạy nó cách chơi cờ. Họ vừa chơi xong ván cờ nháp đầu tiên và bất chấp mọi nỗ lực khó khăn của cô để nhường nó thắng, cờ của Josh đã bị ăn sạch chỉ còn quân vua và hai quân tốt, hay còn gọi là “tôm càng”, theo cách nó gọi.
Có tiếng gõ cửa trước. Sự trống vắng mà Barney để lại như một cú đấm trực diện khiến ruột cô quặn đau. Không còn tiếng móng vuốt sượt trên mặt sàn gỗ bóng khi nó chạy ra cửa vẫy đuôi mừng.
Leanne xuống cầu thang và mở cửa, giọng bà loáng thoáng vọng vào phòng khách. “Ồ, chào Ravi.”
Bao tử của Pip phút chốc nhảy loạn xạ.
Pip bối rối đặt quân mã xuống và lò dò ra khỏi phòng, sự bất an của cô dần lên men thành cơn hoảng loạn. Tại sao Ravi còn quay lại sao những gì đã xảy ra hôm qua? Sao anh có thể chịu nổi cảm giác phải nhìn cô lần nữa? Trừ khi Ravi đủ tuyệt vọng để đến phục kích bố mẹ cô, kể với họ mọi thứ mà anh và cô đã tìm ra và buộc Pip tới gặp cảnh sát. Cô sẽ không làm vậy, còn ai nữa sẽ phải chết nếu cô tiếp tục?
Khi cô lấp ló nhìn thấy cửa trước, cô thấy Ravi đang mở chiếc túi thể thao to và thò tay lấy gì đó.
“Mẹ cháu có chút quà chia buồn cùng gia đình,” anh nói, rút ra hai chiếc hộp Tupperware to. “Mẹ cháu làm ít cà-ri gà, để phòng trường hợp cô không có tâm trạng để nấu ăn.”
“Ôi,” Leanne nói, nhận mấy chiếc hộp từ tay Ravi. “Chu đáo quá. Cô cảm ơn, vào nhà chơi đi. Cháu phải cho cô số điện thoại của mẹ để cô gọi cảm ơn đấy.”
“Ravi?” Pip lên tiếng.
“Xin chào Rắc Rối , tôi có thể nói chuyện với cô được không?” Ravi nói. Họ vào phòng Pip, Ravi đóng cửa và đặt túi xuống thảm.
“Ờm... tôi...” Pip lắp bắp, cố nắm bắt chút dấu hiệu trên vẻ mặt Ravi. “Tôi không hiểu sao anh còn quay lại.”
Anh tiến một bước nhỏ đến gần cô. “Tôi đã nghĩ về nó cả đêm, cả đêm theo đúng nghĩa đen, đến tờ mờ sáng mới ngủ được. Lý do duy nhất tôi có thể nghĩ ra, điều duy nhất khiến mọi chuyện có lý. Vì tôi hiểu cô, tôi đã không nhìn lầm cô.”
“Tôi không.”
“Có người đã bắt Barney, đúng không?” Anh nói. “Ai đó đã đe dọa cô, bắt cóc rồi giết nó để bắt cô giữ kín chuyện về Sal và Andie.”
Sự im lặng trong phòng đặc quánh lại, khiến tai Pip ong ong. Cô gật đầu và òa khóc.
“Đừng.” Ravi nói, lấp đầy khoảng cách giữa họ bằng một bước chân gấp rút. Anh kéo cô vào lòng. “Cô còn tôi mà. Tôi ở đây.”
Pip dựa vào ngực Ravi và tất cả mọi thứ - mọi nỗi đau, mọi bí mật cô phải chôn sâu trong lòng - bất chợt vùng thoát, tỏa ra như một cơn nóng. Cô bấm chặt móng tay vào lòng bàn tay, cố không khóc.
“Kể cho tôi chuyện đã xảy ra đi.” Ravi nói, buông cô ra. Nhưng lời nói của Pip trở nên lộn xộn, tiếng được tiếng mất. Cô rút điện thoại và nhấp vào tin nhắn từ Kẻ Giấu Mặt, đưa cho Ravi. Anh chớp mắt như thể đó là điều rất khó tin.
“Ôi, Pip,” Ravi nói, trợn tròn mắt nhìn cô. “Điên thật.”
“Hắn nói dối,” Pip sụt sịt. “Hắn đã nói sẽ trả lại Barney, vậy mà hắn giết nó.”
“Đây không phải lần đầu tiên.” Ravi lướt lên phía trên. “Tin nhắn đầu tiên là vào ngày 08 tháng Mười.”
“Đó không phải lần đầu tiên,” Pip kéo hộc tủ dưới cùng trên bàn làm việc, đưa cho Ravi hai tờ giấy in và chỉ vào tờ bên trái. “Tờ giấy này được bỏ vào túi ngủ của tôi lúc tôi cắm trại trong rừng với bạn ngày 01 tháng Chín. Tôi đã thấy có ai đó theo dõi chúng tôi. Còn cái đó...” - Cô chỉ vào tờ giấy còn lại - “được bỏ vào tủ đựng đồ của tôi thứ Sáu tuần trước. Tôi mặc kệ nó và tiếp tục điều tra. Đó là lý do vì sao Barney chết. Chỉ vì sự ngạo mạn của tôi. Vì tôi nghĩ mình bất khả chiến bại mà sự thực thì không. Chúng ta phải dừng lại. Ngày hôm qua... tôi xin lỗi, tôi không biết làm cách nào khác để khiến anh dừng lại, trừ việc khiến anh ghét tôi, đủ căm hận tôi để anh tránh thật xa khỏi nguy hiểm.”
“Khó mà loại tôi được lắm.” Ravi nói, ánh mắt chuyển từ tờ giấy sang Pip. “Chuyện này chưa xong đâu.”
“Không, nó phải xong.” Cô giật chúng lại và để lên bàn. “Barney đã chết, Ravi. Rồi ai sẽ là người kế tiếp nữa? Anh? Hay tôi? Kẻ sát nhân đã ở đây, ngay trong nhà tôi, đột nhập vào phòng tôi. Hắn đọc bài nghiên cứu của tôi và để lại lời cảnh báo ngay trong nhật ký EPQ của tôi. Đây này, Ravi, trong cùng căn nhà với đứa em trai 9 tuổi. Chúng ta sẽ đặt quá nhiều người vào vùng nguy hiểm nếu tiếp tục. Bố mẹ anh có thể mất nốt đứa con trai còn lại của họ.” Cô vỡ òa, một cảnh tượng ám ảnh hiện lên trong đáy mắt, Ravi nằm sõng soài trên nền lá vàng, Josh nằm ngay kế bên. “Kẻ sát nhân biết mọi thứ chúng ta biết. Hắn đã đánh bại chúng ta và chúng ta còn quá nhiều thứ để mất. Tôi xin lỗi, điều đó nghĩa là tôi phải bỏ rơi Sal. Thật lòng xin lỗi anh.”
“Tại sao cô không kể với tôi về những lời đe dọa?” Ravi nói.
“Ban đầu tôi nghĩ nó chỉ là một trò đùa ác ý.” Pip nói, nhún vai. “Nhưng rồi tôi không muốn anh biết, tránh việc anh bắt tôi phải dừng lại. Rồi thì “đâm lao phải theo lao”, phải giữ bí mật mọi chuyện. Tôi từng nghĩ chúng chỉ là những lời đe dọa. Tôi đã nghĩ mình có thể đánh bại hắn. Tôi đã quá ngu ngốc và giờ tôi phải trả giá cho sai lầm của mình.”
“Cô không hề ngu ngốc, mọi điều cô đoán về Sal đều đúng. Anh ấy vô tội. Bây giờ chúng ta đã biết điều đó nhưng còn chưa đủ. Sal xứng đáng được tất cả mọi người biết đến như người đã sống tốt và tử tế đến tận cuối đời. Bố mẹ tôi xứng đáng với điều đó. Mà giờ thậm chí chúng ta còn không có được bức ảnh để chứng minh.”
“Tôi vẫn còn bức ảnh,” Pip nhỏ giọng nói, lấy bức ảnh in từ ngăn tủ dưới cùng và đưa cho Ravi. “Dĩ nhiên tôi chưa tiêu hủy nó. Nhưng nó không giúp gì được chúng ta nữa rồi.”
“Tại sao?”
“Kẻ sát nhân đang theo dõi tôi, Ravi. Theo dõi chúng ta. Nếu chúng ta mang bức ảnh đó đến gặp cảnh sát và họ không tin, nếu họ nghĩ chúng ta đã chỉnh sửa bức ảnh hay gì đó, mọi chuyện sẽ là quá muộn. Chúng ta đã đánh xuống lá bài tẩy cuối cùng và nó không đủ mạnh. Rồi mọi chuyện sẽ ra sao? Josh có bị bắt cóc không? Anh có gặp nguy hiểm không? Chuyện này có thể gây chết người đấy.” - Pip ngồi xuống giường, vân vê tất - “Chúng ta không có bằng chứng hiển nhiên nào. Chỉ bức ảnh thôi thì chẳng chứng minh được gì, đó chỉ là suy đoán. Vả lại bức ảnh cũng không còn trên mạng nữa. Tại sao họ phải tin lời chúng ta - em trai của Sal và một cô học sinh trung học 17 tuổi? Tôi còn khó mà tin nổi chúng ta. Tất cả những gì chúng ta có là những câu chuyện dài dòng về một cô gái đã bị sát hại, mà anh biết cảnh sát nghĩ gì về Sal rồi, cũng như những người còn lại ở Kilton. Chúng ta không thể đánh cược mạng sống của mình chỉ với bức ảnh đó.”
“Không.” - Ravi nói, đặt bức ảnh xuống bàn và gật đầu - “Cô nói đúng. Một trong số những nghi phạm chủ yếu của chúng ta lại là một sĩ quan cảnh sát. Đây không phải một nước cờ thông minh. Thậm chí nếu cảnh sát tin tưởng chúng ta và mở lại vụ án, họ sẽ mất rất nhiều thời gian để tìm ra hung thủ thực sự theo cách đó. Khoảng thời gian quý giá mà chúng ta không có.” Ravi đẩy ghế đến chỗ đối diện Pip và ngồi xuống. “Vì vậy, tôi đoán lựa chọn duy nhất của chúng ta là tự mình tìm ra hắn.”
“Chúng ta không thể...” Pip nói.
“Cô nghiêm túc nghĩ rằng bỏ đi là nước cờ tốt nhất à? Làm sao cô còn cảm thấy an toàn ở Kilton nữa, khi biết kẻ sát hại Andie, Sal và cả chó của cô vẫn còn lảng vảng ngoài đó? Biết hắn vẫn đang theo dõi cô? Làm sao cô có thể sống như vậy?” Ravi nói.
“Tôi phải làm thế.”
“Đối với một người thông minh như cô thì giờ cô đang kém thông minh hơn hẳn đấy.” Ravi chống cùi chỏ vào lưng ghế, tì cằm lên nắm tay.
“Hắn đã giết chó của tôi.” Pip nói.
“Hắn đã giết anh trai tôi, và chúng ta phải làm gì với chuyện đó?” Ravi nói, đứng thẳng lưng. “Chúng ta sẽ giả vờ quên đi mọi chuyện, thu mình lại và trốn tránh ư? Sống cả đời biết rằng kẻ sát nhân vẫn tự do? Hay chúng ta sẽ chiến đấu, sẽ tìm ra hắn và trừng phạt hắn vì những gì hắn đã làm với chúng ta? Tống hắn về sau song sắt để hắn không thể làm tổn thương thêm bất kỳ ai nữa?”
“Hắn sẽ biết chúng ta chưa dừng lại.” Pip nói.
“Không, hắn sẽ không biết được, nếu cô đủ cẩn thận. Không còn nói chuyện với những người trong danh sách, không còn nói chuyện với bất kỳ ai nữa. Câu trả lời phải nằm ở đâu đó trong những thứ mà chúng ta đã tìm ra. Cô nói là cô từ bỏ dự án. Nhưng chỉ có cô và tôi biết thực tế là như nào.” Ravi nói.
Pip im lặng không nói gì.
“Nếu cô cần thuyết phục thêm.” - Ravi bước về phía túi của mình - “Tôi có mang laptop cho cô. Nó sẽ là của cô cho đến lúc mọi chuyện kết thúc.” Anh cầm nó, lắc lắc.
“Nhưng...”
“Nó là của cô. Cô có thể dùng nó để sửa bài luận và đánh máy lại tất cả những gì cô còn nhớ về nhật ký, các bài phỏng vấn... Tôi cũng đã tự ghi chú lại vài thứ trong đó. Tôi biết cô đã làm mất hết kết quả nghiên cứu nhưng...”
“Tôi không làm mất bài nghiên cứu.” Pip nói.
“Gì cơ?”
“Tôi luôn gửi mọi thứ qua email cho chính mình, để đề phòng.” Pip nhìn Ravi nhoẻn miệng cười. “Anh nghĩ tôi là ai chứ, Ruth-hấp-tấp nào đó chắc?”
“Ồ không, trung sĩ. Tôi biết cô là Carol-cẩn-trọng mà. Vậy giờ cô sẽ đồng ý hay để tôi mang theo ít bánh muffin hối lộ đây?”
Pip với tay lấy chiếc laptop . “Chiến đến cùng thôi. Chúng ta có vụ án mạng kép cần phá giải đây.”
Họ in tất cả mọi thứ ra: tất cả các phần trong Nhật ký điều tra của Pip, tất cả trang sổ kế hoạch học tập của Andie, ảnh các nghi phạm; “bức ảnh đòn bẩy” chụp Howie đứng với Stanley Forbes ở bãi đỗ xe; ảnh Jason Bell và cô vợ mới của ông ta; ảnh khách sạn Ivy House; nhà của Max Hastings; ảnh Andie trên các trang báo; ảnh nhà Bell mặc đồ đen; ảnh Sal vẫy tay với máy ảnh; tin nhắn lừa đảo mà Pip đã nhắn với Emma Hutton; các email mà Pip giả danh phóng viên BBC để hỏi về vụ đánh thuốc đồ uống; một bản in các công dụng của thuốc xâm hại tình dục; ảnh trường ngữ Pháp Kilton; ảnh của Daniel da Silva và các sĩ quan khác đang khám xét nhà Bell; một bài viết trên mạng về loại điện thoại ổ ghi; các bài báo của Stanley Forbes viết về Sal; ảnh Nat da Silva bên cạnh thông tin về Tội hành hung gây thương tích ; ảnh chụp chiếc Peugeot 206 đen bên cạnh bản đồ khu vực đường Romer Close và nhà của Howie; thông cáo báo chí về vụ đâm xe bỏ chạy vào đêm giao thừa năm 2011 trên đường A413; ảnh chụp màn hình các tin nhắn từ Kẻ Giấu Mặt; các bản scan lại của những tờ giấy đe dọa có kèm thời gian và địa điểm của chúng.
Họ cùng nhìn hàng chồng giấy trên thảm.
“Không được thân thiện với môi trường lắm nhỉ, nhưng tôi vẫn luôn muốn làm một bảng điều tra phá án thế này đây.” Ravi nói.
“Tôi cũng vậy,” Pip nói. “Mà tôi chuẩn bị kỹ lắm, văn phòng phẩm đầy đủ cả.” Từ hộc tủ ngăn kéo bàn làm việc, cô lôi ra một lọ ghim đầy màu sắc cùng một cuộn dây len màu đỏ mới toanh.
“Và cô chỉ tình cờ có một cuộn dây len màu đỏ để sẵn trong tủ à?”
“Tôi có dây len đủ mọi màu.”
“Phải rồi.”
Pip lấy tấm bảng bằng ván ép đang treo phía trên bàn xuống. Hiện tại, nó đang được ghim đầy ảnh cô chụp cùng bạn bè, ảnh Josh và Barney, thời gian biểu ở trường và trích dẫn từ Maya Angelou. Cô gỡ hết xuống và họ bắt tay vào việc.
Họ ngồi bệt trên sàn, cặm cụi ghim các tờ giấy lên bảng với ghim phẳng màu bạc, xếp các trang xung quanh đối tượng tương ứng, tạo ra hình ảnh giống như các quỹ đạo va chạm của các thiên thể lớn. Khuôn mặt của Andie và Sal nằm chính giữa. Họ vừa làm đến phần nối các sợi chỉ len với ghim nhiều màu thì điện thoại của Pip đổ chuông. Lại là một số điện thoại lạ. Cô nhấn nút nhận cuộc gọi màu xanh. “Xin chào?”
“Chào Pip, Naomi đây.”
“Chào chị Naomi. Lạ ghê, sao em chưa lưu số chị vào danh bạ nhỉ?”
“À, vì chị vừa làm rơi vỡ điện thoại. Chị đang dùng tạm điện thoại dự phòng trong lúc đợi điện thoại sửa.” Naomi nói.
“À đúng rồi, Cara có kể với em. Chị gọi em có việc gì không?”
“Cuối tuần trước, chị sang nhà bạn chơi nên không biết chuyện của Barney, Cara mới kể với chị. Chị rất tiếc, Pip.” Chị mong là em ổn.
“Hiện tại là chưa,” Pip nói. “Nhưng em sẽ sớm ổn thôi ạ.”
“Chị biết bây giờ có thể em đang chưa có tâm trí đâu để nghĩ về chuyện này, nhưng chị mới biết em họ của bạn chị có học môn Anh ngữ tại Cambridge. Chị nghĩ là chị có thể nhờ em ấy gửi em email về kỳ thi và phỏng vấn các kiểu, nếu em muốn.” Naomi nói.
“Thực ra, vâng, nhờ chị ạ,” Pip nói. “Nó sẽ giúp em nhiều lắm. Em đang bị chậm tiến độ sửa bài luận.” Cô nhìn Ravi đang lúi húi chỗ bảng điều tra.
“Tuyệt, chị sẽ bảo bạn chị liên hệ với em ấy. Kỳ thi sẽ diễn ra vào thứ Năm này phải không?”
“Vâng ạ.”
“Được rồi, nếu chị không có dịp gặp lại em trước hôm thi thì chúc may mắn trước nhé. Em chắc chắn sẽ đậu thôi.”
Ravi nói lúc Pip cúp máy. “Được rồi, các manh mối mở của chúng ta hiện tại là khách sạn Ivy House, số điện thoại được ghi chép lại từ sổ kế hoạch của Andie...” - anh chỉ vào các trang đó - “và chiếc điện thoại ổ ghi. Cũng như tin tức về vụ đâm xe bỏ chạy, quyền truy cập đến số điện thoại của bạn bè Sal và của cô. Pip, có thể chúng ta đang phức tạp hóa vấn đề.” Anh nhìn thẳng Pip. “Theo tôi thấy, mọi manh mối đều đang chỉ về một người.”
“Max ư?” Pip nói.
“Hãy chỉ tập trung vào những thông tin chắc chắn ở đây.” Ravi nói. “Không có “nếu” hay “có thể” nào hết. Anh ta là người duy nhất trực tiếp biết về vụ đâm xe bỏ chạy.”
“Đúng.”
“Anh ta là người duy nhất ở đây có số điện thoại của Jake, Millie và Naomi, và dĩ nhiên là của chính anh ta.”
“Nat và Howie cũng có thể có.”
“Ừ, “có thể” có. Nhưng chúng ta đang tập trung vào những điều chắc chắn.” Ravi quay sang phần manh mối về Max trên bảng. “Anh ta nói mình nhặt được, nhưng anh ta có một tấm ảnh khỏa thân của Andie chụp ở khách sạn Ivy House. Vì vậy Max có lẽ là người đã gặp gỡ Andie ở đó. Anh ta mua thuốc xâm hại tình dục từ Andie và đánh thuốc các cô gái tại bữa tiệc thảm họa, có thể anh ta đã tấn công tình dục họ. Rõ ràng là anh ta rất lôi thôi, Pip.”
Ravi đang có những suy nghĩ rối bời y như Pip và cô biết anh sắp đi vào ngõ cụt.
Ravi nói tiếp. “Còn nữa, anh ta là người duy nhất chúng ta biết chắc là có số điện thoại của cô.”
“Thực ra là không.” Pip nói. “Nat có số của tôi lúc tôi phỏng vấn cô ấy qua điện thoại. Howie cũng có, tôi đã gọi anh ta lúc cố xác nhận và quên ẩn số điện thoại của mình đi. Tôi nhận tin nhắn đầu tiên từ Kẻ Giấu Mặt không lâu sau đó.”
“Và chúng ta đều biết rằng Max đã đang ở trường và trả lời câu hỏi của cảnh sát vào thời điểm Sal mất tích.”
Ravi ngồi thụp xuống. “Chúng ta hẳn đã bỏ lỡ manh mối nào đó.”
“Hãy quay lại với các mối liên hệ nào.” Pip lắc hộp ghim nhiều màu trước mặt Ravi. Anh cầm lấy và cắt một đoạn chỉ len đỏ.
“Được rồi. Hai người nhà Da Silva rõ ràng có kết nối với nhau. Daniel da Silva có kết nối với bố Andie. Daniel cũng có liên quan đến Max, vì anh ta đã nộp báo cáo về chiếc xe bị đâm và cũng có thể đã biết về vụ đâm xe bỏ chạy.” Ravi nói.
“Đúng vậy, và có thể còn cố tình che giấu vụ đánh thuốc đồ uống.” Pip bổ sung.
“Ừ.” Ravi nói, quấn sợi len quanh chiếc ghim rồi nhấn nó lên bảng, xuýt xoa lúc lỡ chọc kim vào ngón cái. Máu hơi rỉ ra trên đầu ngón tay.
“Làm ơn đừng rây máu ra khắp bảng được không?” Pip nói.
Ravi giả vờ hành động phi ghim vào cô. “Vậy là Max cũng biết Howie và cả hai người bọn họ đều có liên quan đến chuyện bán thuốc của Andie.” Anh nói, khoanh tròn ba gương mặt bằng ngón tay.
“Đúng. Mà Max còn biết Nat tại trường,” - Pip chỉ tay - “còn có tin đồn Nat cũng từng bị đánh thuốc đồ uống.”
Những sợi len màu đỏ giờ đã phủ đầy tấm bảng, dệt thành một tấm lưới chồng chéo lên nhau.
Ravi nhìn Pip. “Vậy về cơ bản, tất cả bọn họ đều có liên quan gián tiếp với nhau, bắt đầu với Howie ở một bên và Jason Bell ở bên còn lại. Có thể cả năm người bọn họ đã cấu kết với nhau.”
“Thật á? Chắc tiếp theo anh sẽ nói là họ còn có anh chị em song sinh xấu xa nhỉ.”