Họ chôn Barney vào buổi chiều, Pip và Josh định trồng vài bông hướng dương trên mộ vào mùa xuân, vì loài hoa này cũng có màu vàng và luôn hạnh phúc, như nó.
Cara và Lauren ghé qua một lúc, Cara mang một túi đầy bánh quy tự nướng cho họ. Pip gần như không nói được gì, câu từ thốt ra từ miệng cô hầu như biến thành tiếng nấc hoặc tiếng hét đầy giận dữ. Mỗi lời định nói đều khuấy động cảm giác khó tả, rằng cô quá buồn để có thể giận dữ nhưng quá giận dữ để có thể buồn. Các bạn cô cũng không ở lại lâu.
Buổi tối, tai Pip vẫn bị ù. Nỗi đau mất thú cưng của cô còn nặng nề hơn, cô thấy tê liệt và khô kiệt. Barney sẽ không bao giờ quay lại và cô không thể nói cho ai biết vì sao. Bí mật đó cùng cảm giác tội lỗi đi kèm với nó, chính là thứ nặng nề nhất.
Có người gõ cửa. Pip đặt bút xuống tờ giấy trắng.
“Vâng ạ?” Cô nói, giọng nhỏ và khàn.
Cửa mở và Ravi bước vào.
“Chào Pip.” Anh nói, gạt phần tóc mái ra sau. “Cô sao rồi?”
“Không ổn chút nào.” cô nói. “Anh làm gì ở đây?”
“Tôi lo vì không thấy cô trả lời tin nhắn. Tôi thấy áp phích đã được gỡ xuống sáng nay. Bố cô vừa kể tôi nghe chuyện đã xảy ra.” Anh đóng cửa lại, đứng tựa lưng. “Xin lỗi, Pip. Tôi biết nói như vậy cũng chẳng ích gì, nói chỉ là nói thôi. Nhưng tôi thực sự xin lỗi.”
“Chỉ có một người cần nói xin lỗi.” Pip nói, nhìn xuống trang giấy trắng.
Ravi thở dài. “Chúng ta đều như vậy, luôn trách cứ bản thân đầu tiên khi điều chúng ta yêu mến rời bỏ đi. Tôi cũng từng vậy, Pip. Phải mất một thời gian khá lâu để tôi chấp nhận rằng đó không phải lỗi của mình, đôi khi những điều tồi tệ cứ thế xảy ra thôi. Sau đó mọi chuyện sẽ nhẹ nhàng hơn. Tôi hy vọng cô sớm cảm thấy như thế.”
Pip nhún vai.
Ravi hắng giọng. “Tôi cũng muốn nói thêm, cô nên tạm ngừng lo lắng về chuyện của Sal một thời gian. Thời hạn mà chúng ta đã giao kèo về việc đưa tấm ảnh chụp cho cảnh sát ấy, hiện tại nó không còn quan trọng nữa. Tôi biết việc bảo vệ Naomi và Cara đối với cô quan trọng đến mức nào. Nhưng cô vẫn còn thời gian. Cô đã quá gồng mình thời gian qua, cô cần nghỉ ngơi một chút, ừ, sau chuyện vừa xảy ra. Mà cô còn có kỳ thi vào Cambridge sắp tới nữa.” Anh gãi đầu, phần tóc mái lại lòa xòa vào mắt. “Bây giờ tôi đã biết anh trai mình vô tội, dù vẫn chưa ai biết điều đó. Tôi đã chờ tận năm năm, tôi có thể chờ lâu thêm chút nữa. Trong lúc đó, tôi sẽ tiếp tục lần theo các manh mối mà chúng ta đang có.”
Tim Pip thắt lại, tự làm tê liệt các cơ quan trong cơ thể. Cô phải làm tổn thương Ravi. Đó là cách duy nhất. Cách duy nhất để khiến anh bỏ cuộc, để giữ anh an toàn. Kẻ sát hại Andie và Sal đã chứng minh hắn sẵn sàng ra tay một lần nữa. Cô không thể để Ravi trở thành nạn nhân tiếp theo.
Pip không dám nhìn vào Ravi. Không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt hiền lành, nụ cười giống anh trai y như đúc, hay màu mắt nâu chân thành. Thế nên cô không nhìn gì cả.
“Tôi không làm tiếp dự án đâu. Tôi đã xong việc rồi.” Pip nói.
Ravi đứng thẳng người. “Ý cô là sao?”
“Ý tôi là, dự án này kết thúc rồi. Tôi đã gửi email cho giáo sư hướng dẫn và nói rằng tôi sẽ đổi chủ đề hoặc hủy bài nghiên cứu. Mọi việc đã kết thúc.”
“Nhưng..... tôi không hiểu. Đây không chỉ là một dự án nghiên cứu, Pip. Chuyện này là về anh trai tôi, là về những thứ đã thực sự xảy ra ở đây. Cô không thể dừng lại một cách đơn giản như thế. Còn Sal thì sao?” Giọng anh vỡ ra, khàn đặc.
Cô vẫn nghĩ đến Sal. Vì trên tất cả, anh ấy sẽ không muốn em trai mình bỏ mạng trong rừng như anh đã từng.
“Tôi xin lỗi, nhưng nó xong rồi.”
“Tôi không... này... nhìn tôi đi.” Ravi nói, nhưng cô không nghe theo.
Ravi đến bàn và khom người, cố nhìn khuôn mặt đang cúi gằm của Pip. “Có chuyện gì? Có gì đó không đúng ở đây. Cô sẽ không làm vậy nếu..”
“Tôi chỉ không muốn làm nữa, Ravi.” Pip nhìn Ravi và ngay lập tức nhận ra mình đáng lẽ không nên làm vậy. Mọi chuyện giờ trở nên khó khăn hơn nhiều. “Tôi không làm được. Tôi không biết ai đã giết họ. Tôi không tìm ra cách. Tôi dừng rồi.”
“Nhưng chúng ta sẽ làm được.” Ravi nói một cách bất lực. “Chúng ta sẽ tìm ra cách mà.”
“Tôi không thể. Tôi chỉ là đứa nhóc thôi, nhớ chứ?”
“Một thằng ngu đã nói điều đó với cô. Cô không chỉ là bất kỳ ai cả. Cô là Pippa-siêu-hạng Fitz-Amobi.” Ravi cười mỉm và đó là điều buồn nhất cô từng thấy ở anh. “Tôi không nghĩ có ai trên thế giới này giống cô. Ý tôi là, cô cười với những trò đùa nhạt nhẽo của tôi, cho nên hẳn có điều gì đó không đúng lắm đã xảy ra với cô. Chúng ta đến gần đích lắm rồi, Pip. Chúng ta biết Sal vô tội, chúng ta biết có ai đó đã gài bẫy anh ấy trong vụ Andie rồi ra tay sát hại. Cô dừng lại được. Cô đã hứa với tôi mà. Cô cũng muốn điều này nhiều như tôi vậy.”
“Tôi đổi ý rồi, anh không thay đổi được đâu. Tôi không liên quan đến Andie Bell. Cả Sal nữa.” Cô nói thẳng thừng.
“Nhưng anh ấy vô tội.”
“Chứng minh điều đó không phải việc của tôi.”
“Chính cô đã biến điều đó thành việc của mình.” Anh chống đầu gối và đứng thẳng, cao giọng. “Cô xông vào cuộc đời tôi, mang đến cho tôi cơ hội này, cơ hội tôi chưa từng có trước đây. Sao cô có thể đường đột lấy nó đi khỏi tôi được, cô biết tôi cần cô mà. Cô không được bỏ cuộc. Đây không phải Pip mà tôi biết.”
“Tôi xin lỗi.”
Một sự im lặng kéo dài mười hai nhịp tim chặn ngang họ. Pip “dán chặt” mắt xuống sàn.
“Được thôi.” Ravi lạnh lùng nói. “Tôi không biết tại sao cô như thế, nhưng được thôi. Tôi sẽ tự đến gặp cảnh sát với bức ảnh về bằng chứng ngoại phạm của Sal. Gửi nó cho tôi đi.”
“Tôi không thể,” Pip nói. “ Laptop của tôi bị mất trộm rồi.”
Ravi liếc tới mặt bàn của Pip. Anh lao tới đó, lục tung đống giấy tờ và bài tập, dáo dác tìm trong tuyệt vọng.
“Còn mấy bản in của bức ảnh đâu?” Ravi nói, quay sang Pip, tay nắm chặt mấy tờ giấy.
Và giờ đến lời nói dối sẽ hoàn toàn đánh gục anh. “Tôi hủy chúng rồi.” Pip nói.
Cái nhìn của Ravi khiến cô như bốc cháy và khô héo.
“Tại sao cô làm thế? Tại sao cô phải làm như vậy?” Những tờ giấy trượt khỏi tay Ravi, rơi lả tả xuống sàn như những đôi cánh gãy. Chúng rải rác khắp xung quanh chân của Pip.
“Vì tôi không muốn là một phần của chuyện này nữa. Đáng ra ngay từ đầu tôi không nên bắt đầu mới đúng.”
“Chuyện này thật không công bằng!” Gân cổ anh bắt đầu nổi lên như những sợi dây leo. “Anh trai tôi vô tội, và cô vừa tiêu hủy vài chứng cứ nhỏ nhoi duy nhất chúng ta có. Nếu bây giờ cô rút lui, Pip, cô cũng xấu xa như những người khác ở thị trấn Kilton này. Những người đã sơn dòng chữ rác rưởi lên tường nhà chúng tôi, ném vỡ kính nhà chúng tôi. Những người đã bắt nạt tôi tại trường. Những người đang nhìn tôi theo cách họ vẫn nhìn. Không, cô còn tệ hơn thế, ít ra họ nghĩ anh ấy có tội ngay từ đầu.”
“Tôi xin lỗi.” Cô lí nhí.
“Không, tôi mới phải xin lỗi.” Ravi nói, giọng vỡ ra, quệt nhanh những giọt nước mắt giận dữ bằng tay áo và bước nhanh ra cửa. “Xin lỗi vì đã nghĩ cô là con người mà cô chưa từng là. Cô chỉ là một đứa trẻ. Một đứa trẻ độc ác, như Andie Bell.”
Pip lẳng lặng nhìn Ravi rời đi. Khi cô nghe tiếng cửa trước mở và đóng sầm lại, cô nắm chặt tay và đấm mạnh xuống mặt bàn. Chiếc lọ đựng bút lắc lư rồi rơi xuống, vương vãi khắp nơi.
Cô hét to, tay bụm chặt lấy miệng, cố bóp nghẹt tiếng hét, ghì chặt chúng giữa những ngón tay.
Ravi đã ghét cô, nhưng bây giờ anh sẽ an toàn hơn.