Nhân Chứng Cuối Cùng

Lượt đọc: 3569 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ba mươi lăm

Tin nhắn tiếp theo đến vào lúc 11 giờ sáng.

Victor đang làm việc tại nhà. Ông bước vào phòng ngủ của Pip lúc 8 giờ và bảo cô rằng họ sẽ tìm kiếm lần nữa, sẽ quay về vào giờ ăn trưa. “Con ở nhà tập trung sửa bài luận đi. Kỳ thi này rất quan trọng. Để Barney bố lo.” Ông nói.

Pip gật đầu. Cô cảm thấy nhẹ nhõm theo cách nào đó. Cô không nghĩ mình có thể đi cùng người thân, gọi tên Barney khắp nơi mà trong lòng biết rằng họ sẽ không thể tìm ra nó, bởi Barney không đi lạc, nó đã bị bắt, bởi hung thủ sát hại Andie.

Nhưng cô không có thời gian để tự trách bản thân, chất vấn tại sao cô không nghe theo lời đe dọa. Cô thật ngu ngốc nghĩ mình bất khả chiến bại. Cô phải mang Barney về. Đó là tất cả những gì thực sự quan trọng.

Vài tiếng sau, một tin nhắn khác bất ngờ gửi đến, khiến Pip giật thót, làm đổ cả cà phê ra chăn. Cô đọc đi đọc lại nó. “Mang theo laptop và bất kỳ USB hoặc thẻ nhớ nào có lưu dự án nghiên cứu của mày. Mang chúng đến bãi đỗ xe của câu lạc bộ tennis và bước thêm một trăm bước vào cánh rừng bên phải. Đi một mình, không được nói với ai. Nếu mày làm theo, mày sẽ gặp lại con chó.”

Pip nhảy dựng lên, làm đổ thêm cà phê ra giường. Cô hành động rất nhanh, trước khi nỗi sợ hãi kịp đông lại và làm cô tê liệt. Cô thay đồ ngủ, mặc áo len và quần bò, chộp lấy ba lô, mở khóa kéo và dốc ngược nó xuống, trút sách giáo khoa và bảng kế hoạch học tập lên sàn, rút dây laptop , đút sạc vào ba lô. Có hai thẻ nhớ lưu dự án nghiên cứu của cô nằm trong ngăn kéo bàn làm việc. Cô lấy chúng ra và đặt lên trên chiếc laptop .

Pip chạy xuống cầu thang, suýt vấp ngã đoạn mải đeo ba lô nặng lên vai. Cô xỏ đôi bốt đi bộ và mặc áo khoác, chộp lấy chìa khóa xe trên bàn cạnh hành lang. Không có thời gian để suy nghĩ về chuyện này. Nếu cô dừng lại để suy nghĩ, cô sẽ chùn bước và mất Barney mãi mãi.

Ra ngoài, cơn gió lạnh buốt lùa vào cổ và ngón tay Pip. Cô chạy ra chỗ xe ô tô, khởi động xe. Tay lái của cô nhớp nháp và run rẩy lúc cô lùi xe ra đường.

Mất năm phút để Pip đến được địa điểm đó. Cô đã có thể lái nhanh hơn nếu không bị kẹt sau một tài xế lái chậm quá mức, cô phải nháy xi nhan liên tục để bảo họ nhường đường.

Cô rẽ vào bãi đỗ xe đằng sau sân tennis và lùi vào chỗ đậu xe gần nhất. Lấy chiếc ba lô từ ghế lái phụ, cô ra khỏi xe và đi thẳng về phía khóm cây quanh bãi xe.

Trước khi bước từ mặt sàn bê tông xuống phần đất lấm bùn, Pip dừng lại một lúc để nhìn qua vai. Có vài đứa nhỏ tụ tập chỗ sân tennis , đang la hét đập bóng vào hàng rào. Vài bà mẹ với những đứa trẻ chập chững biết đi đang đứng cạnh một chiếc xe ô tô, trò chuyện rôm rả với nhau. Không có ai ở đó đang nhìn chằm chằm vào cô. Không có chiếc xe nào có vẻ quen thuộc. Không có ai cả. Cô không biết chắc mình có đang bị theo dõi hay không.

Pip quay lại phía những tán cây và bắt đầu đi bộ. Cô nhẩm đếm trong đầu từng bước chân một, sợ bước chân của mình quá dài hoặc quá ngắn, sợ mình sẽ không dừng lại đúng địa điểm mà hắn muốn cô dừng. Bước thứ ba mươi, tim cô đập mạnh tới mức nó khiến hơi thở cô trở nên dồn dập.

Bước thứ sáu mươi bảy, cô bắt đầu nổi da gà, mồ hôi ứa ra.

Bước thứ chín mươi bốn, cô bắt đầu không ngừng lầm bầm trong từng hơi thở. “Làm ơn, làm ơn, làm ơn.”

Pip dừng lại khi đã bước đủ một trăm bước. Cô đợi.

Chẳng có gì xung quanh, chẳng có gì hết ngoài bóng râm lốm đốm từ các thân cây trơ trọi và mặt đất lấm tấm bùn phủ đầy lá đỏ đến vàng nhạt.

Có tiếng huýt dài và cao phía trên cô, kéo dài thành bốn tiếng ngắn. Cô nhìn lên và thấy một con diều màu đỏ đang bay qua, chỉ có đường viền cánh sắc nét của nó nổi bật trên nền trời xám xịt. Con diều phút chốc đã bay khỏi tầm mắt và cô lại đứng một mình.

Vài phút sau, điện thoại kêu ré lên. Cô lóng ngóng lôi ra và nhìn xuống tin nhắn.

“Đập hết mọi thứ và bỏ lại ở đó. Không được nói với ai về những gì mày biết. Không thắc mắc gì thêm về Andie. Mọi chuyện dừng ở đây.”

Pip dò qua từng con chữ. Cô cố gắng hít một hơi thật sâu xuống cổ họng, cất điện thoại. Làn da cô như bỏng rát dưới ánh mắt của kẻ sát nhân - đang quan sát cô từ một nơi mà cô không thể nhìn thấy.

Quỳ một chân trên đất, Pip đặt ba lô xuống, lấy laptop , cục sạc và hai thẻ nhớ. Cô đặt tất cả lên nền đất đầy lá và mở máy.

Pip đứng dậy, mắt ầng ậng nước và cả thế giới nhòe đi, cô dùng gót ủng giẫm mạnh chân lên cái thẻ nhớ đầu. Một bên vỏ nhựa của nó bị nứt và bung ra, phần đầu nối kim loại móp lại. Cô giẫm chân trái lên thẻ nhớ còn lại, nhảy và giẫm mạnh lên cả hai cho đến khi chúng tan thành từng mảnh.

Sau đó, cô quay sang chiếc máy tính với màn hình đang phản chiếu vệt nắng mờ, nhìn bóng đen của mình trên kính trước khi giơ chân đá mạnh. Màn hình duỗi thẳng trên bản lề, nằm rạp xuống, vết nứt lớn chạy dọc qua bàn phím.

Pip giẫm mạnh một lần nữa, lần này lên bàn phím. Một vài phím ký tự bắn ra theo cú giậm của cô, rơi xuống lớp đất bùn. Pip giậm chân thêm một lần nữa, đôi ủng đâm xuyên qua kính màn hình, đẩy nó văng ra khỏi lớp vỏ kim loại của máy.

Cô cứ nhảy và giẫm mạnh hết lần này đến lần khác, những giọt nước mắt lăn dài trên má, lã chã rơi xuống cằm và xuống đất.

Khung kim loại xung quanh bàn phím nứt ra, để lộ bo mạch chủ và quạt tản nhiệt bên dưới. Bo mạch màu xanh lá vỡ tan thành từng mảnh dưới gót ủng, quạt tản nhiệt bị đá tung ra xa. Pip giậm mạnh lần nữa, cô vấp vào chiếc máy cong queo không hình thù, ngã ngửa xuống lớp lá khô lạo xạo.

Pip nằm đó khóc một lúc. Gạt nước mắt, cô ngồi dậy, nhặt máy lên, màn hình nát tan của nó còn lủng lẳng một bên bản lề, cô quật mạnh vào gốc cây gần nhất. Nó chính thức tan thành từng mảnh, nằm chết im làm giữa đống rễ cây.

Pip ngồi đó, họ sù sụ, chờ đợi không khí trở lại lồng ngực. Mặt cô ngứa râm ran vì những vệt nước mắt đã khô.

Và cô chờ đợi.

Cô không chắc mình phải làm gì lúc này. Cô đã làm mọi thứ hắn bảo, liệu Barney có được thả về với cô ngay ở đây không? Cô nên chờ xem. Chờ một tin nhắn khác. Cô gọi tên Barney và chờ đợi.

Hơn một tiếng rưỡi trôi qua. Không gì cả. Không tin nhắn. Không Barney. Không có âm thanh từ bất kỳ ai trừ những tiếng la nhỏ dần của bọn trẻ chơi trên sân tennis .

Pip gắng gượng đứng dậy, lòng bàn chân đau nhức và sưng rộp. Cô cầm ba lô rỗng và lảo đảo rời đi, nhìn chiếc máy tính đã bị phá hủy lần cuối.

“Con đã đi đâu thế?” Victor nói khi thấy cô về đến nhà.

Pip đã ngồi trong xe một lúc tại bãi đỗ xe của sân tennis . Để đôi mắt đỏ ngầu của cô bình thường trở lại trước khi vào nhà.

“Con không tập trung được ở đây.” - cô thều thào nói - “nên con ra quán cà phê để sửa bài luận.”

“Cũng phải,” ông mỉm cười. “Đôi khi thay đổi cảnh sắc một chút sẽ giúp ta tập trung hơn nhiều.”

“Nhưng mà, bố này...” Cô ghét lời nói dối mà mình sắp nói ra. “Có chuyện đã xảy ra. Con đi vệ sinh một lúc ngắn thôi mà chẳng biết thế nào, khi con quay lại, laptop đã không còn ở chỗ cũ. Không ai để ý chuyện gì đã xảy ra. Con nghĩ ai đó lấy cắp nó rồi.” Cô nhìn xuống đôi ủng đã mòn. “Con xin lỗi, con không nên hớ hênh như vậy.”

Victor “suỵt” nhẹ và ôm cô vào lòng. Một cái ôm mà cô đang rất, rất, rất cần.

“Đừng ngốc thế, đồ đạc không phải quan trọng nhất. Chúng có thể thay thế được. Bố chỉ quan tâm con có ổn không thôi.”

“Con ổn ạ. Có tin gì sáng nay không bố?” Pip nói.

“Chưa có gì, nhưng Josh và mẹ đã ra ngoài lần nữa chiều nay, bố sẽ gọi hỏi các trạm cứu hộ thú cưng địa phương xem sao. Dưa Chuột Muối à, chúng ta sẽ tìm được nó thôi.”

Cô gật đầu và lùi lại. Họ sẽ tìm lại được Barney, cô đã làm mọi thứ được bảo. Đó là thỏa thuận. Cô ước mình có thể nói gì đó với gia đình mình, để bớt đi chút âu lo trên gương mặt họ. Nhưng điều đó là không thể. Đó là một bí mật về Andie Bell khác mà Pip biết mình đã bị mắc kẹt bên trong.

Còn việc dừng điều tra, liệu bây giờ cô còn có thể không? Liệu cô có thể quay lưng bước khi đã biết Sal Singh không hề có tội? Biết có một tên sát nhân đang cùng đi trên chính những con đường tại thị trấn Kilton, với cô? Cô buộc phải dừng lại, đúng không? Vì chú chó cô yêu mến đã mười năm - chú chó đã đáp lại cô với một tình yêu thậm chí còn lớn hơn. Vì sự an toàn của gia đình. Vì cả Ravi nữa. Làm sao cô có thể thuyết phục anh bỏ cuộc bây giờ? Anh cũng phải dừng lại thôi, nếu không anh có thể sẽ thành thi thể tiếp theo được tìm thấy trong rừng. Chuyện này không thể tiếp diễn nữa, mọi chuyện không còn an toàn. Chẳng có lựa chọn nào khác. Quyết định đó như mảnh kính vỡ từ màn hình laptop , găm vào tim Pip, cứa sâu theo từng nhịp thở.

Pip ngồi tại bàn làm việc trên tầng, xem qua các tài liệu đã chuẩn bị cho kỳ thi ELAT. Thấy trời tối, cô bật đèn bàn hình nấm, ngồi làm bài trên nền nhạc Gladiator , bấm bút theo nhịp giai điệu. Cô tạm dừng nhạc khi nghe tiếng người gõ cửa.

“Vâng ạ?” Cô lên tiếng và xoay ghế lại.

Victor bước vào và đóng cửa. “Con làm việc chăm chỉ quá nhỉ, Dưa Chuột Muối?”

Cô gật đầu.

Ông đi tới bàn cô, tựa hông vào bàn, đứng bắt chéo chân.

“Nghe này, Pip, có người tìm thấy Barney rồi.” Ông nhẹ nhàng nói. Hơi thở của Pip bỗng nghẹn trong cổ họng. “Vậy... vậy sao nhìn bố không vui thế?”

“Nó đã trượt chân hay sao đó. Họ tìm thấy nó dưới sông.” Victor nắm tay cô. “Bố rất tiếc, con yêu. Nó chết đuối rồi.”

Pip rút tay, lắc đầu nguầy nguậy.

“Không, làm sao lại thế được? Chuyện đó không giống với thỏa... không, sao lại thế được...?” Pip ấp úng.

“Bố rất tiếc,” ông nói, môi dưới run run. “Barney chết rồi. Chúng ta sẽ chôn nó ngày mai, ngay trong vườn nhà mình.”

“Không, không thể như thế được!” Pip nhảy dựng lên, đẩy bố cô ra lúc ông cố trao cho cô một cái ôm an ủi. “Không, nó không chết được. Chuyện đó không công bằng. Không... không công bằng...”

Cô khuỵu xuống và ngồi bệt trên sàn, ôm chặt đầu gối. Một vực sâu thăm thẳm với nỗi đau khôn tả đang lan rộng trong cô.

“Tất cả là lỗi của con.” Cô tì miệng vào đầu gối, nghẹn giọng. “Xin lỗi, rất xin lỗi.”

Victor ngồi cạnh cô và ôm cô vào lòng. “Pip, bố không muốn con tự trách bản thân, dù chỉ một giây. Chuyện Barney chạy đi đâu phải lỗi của con.”

“Chuyện đó không công bằng, bố ơi,” Pip áp mặt vào ngực bố, khóc nức nở. “Tại sao chuyện này lại xảy ra? Con chỉ muốn nó trở về thôi. Con chỉ muốn gặp lại Barney thôi mà.”

“Bố cũng vậy.” Ông thì thầm.

Họ cứ ngồi bệt trên sàn như vậy, khóc một lúc lâu. Cô thậm chí còn không nghe thấy tiếng mẹ và Josh bước vào phòng. Cô không biết họ đã đến cho đến khi họ chen vào, Josh ngồi lọt thỏm trong lòng Pip, tựa đầu lên vai cô.

“Chuyện này không công bằng.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »