“Bố ơi, mẹ ơi!” Cô chạy một mạch vào trong nhà, vấp phải tấm thảm chùi chân và ngã quỳ. Những giọt nước mắt mặn chát lã chã chảy xuống cằm. “Bố ơi!”
Victor xuất hiện ở cửa phòng bếp.
“Sao đấy Dưa Chuột Muối? Pippa, có chuyện gì?” Ông lo lắng, bước vội tới chỗ cô.
“Barney lạc mất rồi. Nó không quay lại lúc con gọi. Con đã tìm khắp rừng, gọi tên liên tục. Nó đi đâu mất rồi. Con không biết phải làm gì nữa. Con để lạc mất nó rồi bố ơi.” Pip òa khóc.
Leanne và Josh cũng bước ra hành lang.
Victor nắm chặt cánh tay Pip. “Không sao đâu, Dưa Chuột Muối,” ông nói với chất giọng trong và ấm áp. “Chúng ta sẽ tìm ra nó thôi, đừng lo.”
Ông chộp lấy chiếc áo khoác dày từ tủ dưới gầm cầu thang, cầm thêm hai ngọn đuốc. Ông bắt Pip đeo găng tay vào trước khi đưa một ngọn cho cô.
Màn đêm tối đen và nặng nề lúc họ quay trở lại rừng. Pip dẫn bố quay lại con đường mà cô đã đi. Chùm sáng trắng từ hai ngọn đuốc cắt xuyên bóng tối.
“Barney!” Bố cô lớn tiếng gọi bằng chất giọng oang oang. Tiếng gọi văng vẳng vọng lại từ phía trước và cả hai bên, va vào những thân cây. Hai tiếng sau trời đã lạnh hơn nhiều, Victor nói đã đến lúc phải về nhà.
“Chúng ta không thể về nhà mà chưa tìm ra nó!” Cô sụt sùi. “Nghe này,” ông quay sang cô, ngọn đuốc chiếu sáng gương mặt họ từ bên dưới. “Bây giờ trời tối quá rồi. Sáng mai chúng ta sẽ đi tìm. Có thể nó lang thang đâu đó, chỉ một đêm bên ngoài thôi, nó sẽ ổn thôi.”
Pip lên giường ngủ ngay sau bữa tối muộn trong im lặng của cả nhà. Bố mẹ sang phòng cô, ngồi lên giường. Leanne dịu dàng vuốt tóc Pip khi cô đang cố gắng hết sức để không khóc nữa.
“Con xin lỗi,” Pip nói. “Con rất xin lỗi.”
“Không phải lỗi của con, cưng à.” Leanne nói. “Đừng lo. Nó sẽ tìm được đường về nhà thôi. Bây giờ con cố ngủ một chút đi.”
Cô không ngủ được, thực ra là không ngủ được nhiều. Một ý nghĩ trồi lên trong đầu cô và bám chặt ở đó: Lỡ đâu nó đúng là lỗi của cô thì sao? Lỡ đâu chuyện này xảy ra vì cô đã bỏ qua lời cảnh cáo ấy? Lỡ đầu Barney không phải chỉ đi lạc mà bị bắt đi? Tại sao cô không để ý nhiều hơn?
Họ ngồi trong phòng bếp, ăn bữa sáng hơi sớm mà chẳng ai trong số họ cảm thấy đói bụng. Victor trông có vẻ cũng không ngủ được nhiều, ông đã gọi đến công ty để xin nghỉ một ngày. Ông lập kế hoạch những đầu mục cần làm, miệng vẫn nhai ngũ cốc: ông và Pip sẽ quay trở lại rừng. Sau đó họ sẽ mở rộng phạm vi tìm kiếm, gõ cửa nhà hàng xóm để hỏi về Barney. Mẹ và Josh sẽ ở nhà in một vài tấm áp phích tìm chó lạc. Họ sẽ đến dán nó ở đường cái và phát cho người qua đường. Khi đã xong việc, tất cả sẽ tập hợp lại và cùng tìm ở những khu rừng lân cận.
Họ nghe tiếng chó sủa trong rừng, nhưng đó chỉ là một gia đình đang dắt chó đi dạo, hai chú chó săn và một chú chó labradoodle . Họ nói họ không nhìn thấy chú chó golden retriever nào bị lạc nhưng bây giờ họ sẽ bắt đầu để ý.
Giọng Pip khàn đi lúc họ tìm quanh khu rừng lần thứ hai. Họ đã gõ cửa từng nhà trên đường Martinsend, không ai nhìn thấy chú chó nào bị lạc cả. Vào đầu giờ chiều, tiếng chuông điện thoại còi tàu của Pip đột ngột reo lên giữa khu rừng yên tĩnh.
“Mẹ gọi à?” Bố cô hỏi.
“Không ạ.” Pip nói, cúi đầu đọc tin nhắn từ Ravi: “Ê, tôi vừa nhìn thấy áp phích mất tích của Barney trong thị trấn. Cô ổn không vậy? Có cần giúp đỡ gì không?”
Ngón tay Pip đã quá tê cóng vì lạnh để có thể nhắn một câu trả lời. Họ nghỉ ngơi một lúc, ăn vội vài miếng bánh rồi lại tiếp tục tìm kiếm, cả mẹ và Josh cũng đã tham gia. Họ lách qua bụi cây, đi qua trang trại tư nhân, những tiếng hét “Barney” hòa vào nhau, tạo thành một bản hòa âm kỳ dị cuốn theo chiều gió.
Nhưng thế giới quay lưng với họ và màn đêm lại buông xuống.
Trở về nhà trong tình trạng kiệt sức, Pip chọn đại mấy món Thái mà bố đã mua dưới thị trấn. Mẹ cô mở một bộ phim Disney để cải thiện bầu không khí, nhưng cô chỉ nhìn vô định vào mấy sợi mì trơn tuột như những con sâu.
Pip buông nĩa khi tiếng còi tàu vang lên, điện thoại rung trong túi quần cô. Cô rút điện thoại, màn hình sáng lên.
Pip cố kìm chặt vẻ kinh hoàng, nghiến răng cố giữ vẻ bình thản và úp điện thoại xuống ghế sofa .
“Ai đấy?” Mẹ cô hỏi.
“Cara nhắn tin ạ.”
Không phải. Đó là tin nhắn từ Kẻ Giấu Mặt: “Muốn gặp lại con chó của mày không?”