“Được rồi, puppuccino ,” Pip nói với Barney, cúi người tháo dây xích khỏi chiếc vòng cổ kẻ sọc của nó. “Đi đi.”
Nó ngước lên nhìn cô với đôi mắt xếch và ánh mắt biết cười. Lúc Pip đứng thẳng lên thì nó đã lao đi mất, băng qua con đường lầy lội và quanh co theo kiểu chạy mãi-mãi-là-cún-con đặc trưng của mình.
Mẹ cô đã đúng, giờ này có vẻ hơi muộn để ra ngoài đi dạo. Khu rừng đã chập tối, bầu trời xám xịt lấp ló qua kẽ hở giữa những tán cây lốm đốm vàng. Đã 6 giờ kém 15 phút và ứng dụng thời tiết của cô thông báo mặt trời sẽ lặn trong vòng hai phút nữa. Cô sẽ không ở ngoài lâu, cô chỉ cần thư giãn một chút để dứt mình khỏi công việc. Cô cần không khí, cần không gian.
Cả ngày hôm nay, Pip chỉ nghĩ luẩn quẩn giữa việc ôn tập cho kỳ thi tuần tới, hoặc nhìn rất lâu vào những cái tên trong Danh sách tình nghi . Cô đã nhìn đến mức hoa cả mắt, đến mức những đường cong tưởng tượng đầy gai góc mọc lên từ các chữ cái của một cái tên quấn sang những cái tên khác, cho đến khi cả danh sách chỉ còn là mớ hỗn độn những chữ cái mắc vào nhau trong mớ ràng buộc rối rắm.
Cô không biết phải làm gì. Có lẽ cô nên thử nói chuyện với vợ của Daniel da Silva, chắc chắn có xích mích giữa hai vợ chồng họ. Mà tại sao chứ, bí mật nào đã gây ra sự rạn nứt đó? Hay cô nên trở lại tập trung vào chiếc điện thoại ổ ghi, cân nhắc việc đột nhập vào nhà các nghi phạm biết về chiếc điện thoại và thử tìm ra nó?
Không được.
Cô đã ra đây tản bộ để tạm quên Andie Bell và làm khuây khỏa đầu óc. Cô thò tay vào túi, lấy tai nghe, nhét vào tai rồi nghe tiếp tập podcast tội phạm dang dở. Trên con đường đầy lá rơi, cô vặn to âm lượng để át đi tiếng xào xạc dưới chân, cố gắng nghe cho xong.
Tập trung lắng nghe nội dung câu chuyện về một cô gái bị sát hại khác, Pip cố gắng quên đi câu chuyện mình đang có.
Cô đi tắt qua cánh rừng, dõi mắt theo bóng đen của những cành cây khẳng khiu như những chiếc bóng lơ lửng khi không gian xung quanh dần tối. Khi ánh chiều tà chuyển hẳn sang tối, Pip ra khỏi lối mòn, đi đường tắt qua rừng để trở lại đường chính nhanh hơn. Cô gọi Barney khi nhìn rõ đường.
Pip nhấn tạm dừng chương trình podcast và quấn tai nghe quanh điện thoại.
“Barney, thôi nào.” Cô gọi, đút điện thoại vào túi.
Một chiếc xe chạy vụt qua, đèn pha sáng của nó làm Pip lóa mắt khi cô lỡ nhìn vào.
“Barney!” Cô gọi, lần này lớn tiếng và cao giọng hơn. “Barney, lại đây nào!”
Những thân cây đứng im lìm trong bóng tối.
Pip liếm môi và huýt sáo. “Barney! Ở đây này, Barney!”
Không có tiếng chân chó nào chạy trên thảm lá rụng. Không có chiếc bóng màu vàng nào chạy vụt qua những thân cây. Chẳng có gì hết.
Nỗi sợ lạnh lẽo bắt đầu len lỏi đến từng ngón tay, ngón chân cô. “Barney!” Cô la lớn và giọng cô vỡ òa ra.
Cô chạy trở lại con đường mà cô đã đến. Trở lại với rừng cây bị nhấn chìm trong bóng tối.
“Barney!” Cô hét to, dáo dác tìm dọc con đường, sợi dây xích vung vẩy theo những cung tròn trống rỗng trên tay.