Nhân Chứng Cuối Cùng

Lượt đọc: 3565 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ba mươi hai

“Và vẫn còn quá nhiều thanh niên lảng vảng ở khu chung cư vào buổi tối.” Một bà lão rên rỉ, tay giơ ngang đầu.

“Chúng ta đã nói về điều này trong một cuộc họp trước đó,” bà Faversham, một nữ cảnh sát với mái tóc bồng bềnh nói. “Chúng không tham gia vào bất kỳ hành vi chống đối xã hội nào. Chúng chỉ đá bóng sau giờ học thôi mà.”

Pip đang ngồi trên chiếc ghế nhựa màu vàng sáng, trong số vỏn vẹn mười hai thính giả. Thư viện tối om, ngột ngạt, bầu không khí tràn ngập hỗn hợp mùi rất khó hình dung, pha trộn giữa mùi sách cũ, mùi ẩm mốc và mùi của những người già.

Cuộc họp diễn ra chậm chạp và buồn tẻ, nhưng Pip rất tỉnh táo và tinh mắt. Daniel da Silva là một trong ba sĩ quan tham gia cuộc họp. Anh ta cao hơn cô tưởng, đứng đó trong bộ đồng phục màu đen, mái tóc gợn sóng màu nâu nhạt vuốt ra sau trán. Anh ta cạo râu nhẵn nhụi, có mũi hếch và môi dầy. Pip cố gắng không nhìn về phía anh ta trong thời gian dài, đề phòng anh ta nhận thấy.

Ở đây cũng có một gương mặt quen thuộc khác, ngồi cách Pip chỉ ba ghế. Ông ta đột ngột đứng dậy, mở bàn tay hướng về các sĩ quan.

“Tôi là Stanley Forbes, thuộc tòa soạn Kilton Mail .” ông ta nói. “Vài độc giả của tôi có than phiền là mọi người vẫn lái xe quá tốc độ trên đường cao tốc. Các anh dự định giải quyết vấn đề này như thế nào?”

Lúc này Daniel bước lên phía trước, gật đầu ra hiệu cho Stanley ngồi xuống. “Cảm ơn, Stan,” anh ta nói. “Chúng tôi đã áp dụng một số biện pháp giảm tốc trên đường phố, đồng thời thảo luận về việc tiến hành kiểm tra tốc độ thường xuyên hơn, nếu vấn đề thực sự đáng lo ngại, tôi rất sẵn lòng thảo luận với cấp trên của mình thêm một lần nữa.”

Bà Faversham có hai khiếu nại nữa cần thông qua rồi cuộc họp cuối cùng cũng kết thúc.

“Nếu mọi người có bất kỳ mối quan tâm về chính sách nào khác.” - viên sĩ quan thứ ba lên tiếng, lảng tránh ra mặt việc giao tiếp bằng mắt với bà cô già Faversham - “Xin vui lòng điền vào bảng câu hỏi phía sau.” Cô ấy ra hiệu. “Nếu mọi người có nhu cầu nói chuyện riêng với người nào trong số chúng tôi, chúng tôi sẽ nán lại thêm mười phút nữa.”

Pip dừng lại một lúc, không muốn tỏ ra quá háo hức. Cô chờ đến khi Daniel nói chuyện xong với một tình nguyện viên tại thư viện rồi đứng dậy đi về phía anh ta.

“Xin chào.” Cô nói.

“Xin chào,” anh ta mỉm cười. “Trông cô còn quá trẻ để đến dự mấy cuộc họp kiểu này, sớm ít nhất vài thập kỷ đó.”

Cô nhún vai. “Tôi rất hứng thú với pháp luật và tội phạm.”

“Chẳng có gì hay ho lắm ở Kilton đâu, chỉ có vài đứa nhóc thích lảng vảng và vài chiếc xe chạy hơi quá tốc độ thôi.” Anh ta nói.

Ồ, nếu chỉ vậy thì tốt quá.

“Vậy là anh chưa từng bắt giữ một ca xử lý cá hồi bất hợp pháp à?” Cô nói, cười nhạt.

Daniel ngây người nhìn Pip.

“A... thực ra đó là một bộ luật của Vương quốc Anh.” Cô thấy mình đang đỏ mặt. Tại sao cô không có thói quen nghịch tóc hay vân vê đầu ngón tay như người bình thường hay làm lúc lo lắng chứ? “Đạo luật Cá hồi năm 1986* quy định rằng... à mà thôi,” - cô lắc đầu - “Thực ra tôi có vài câu hỏi muốn hỏi anh.”

“Mời cô, miễn là đừng hỏi về cá hồi.” Anh ta nói.

“Không đâu.” Cô che miệng ho nhẹ. “Anh có nhớ về các báo cáo - đâu đó khoảng năm hoặc sáu năm trước - về việc sử dụng thuốc và việc đồ uống bị bỏ thuốc ở các bữa tiệc tại gia không? Người báo cáo là học sinh trường Ngữ pháp Kilton.”

Cằm anh ta căng lên, môi mím lại, nhíu mày suy tư. “Không. Tôi không nhớ có vụ nào như thế. Cô muốn báo cáo một vụ phạm tội à?” Cô lắc đầu. “Không. Anh biết Max Hastings không?”

Daniel nhún vai. “Tôi có biết đôi chút về nhà Hastings. Nhà họ là nơi đầu tiên tôi tiếp nhận cuộc gọi và phụ trách sau khi hoàn thành huấn luyện. Vụ gì thế?”

“À, cũng chẳng có gì nghiêm trọng. Con trai họ đâm xe vào thân cây trước nhà. Họ cần báo cáo xác nhận của cảnh sát để thanh toán bảo hiểm. Sao thế?”

“Chẳng sao cả.” Pip giả vờ thờ ơ, cô thấy bàn chân của Daniel bắt đầu hướng ra phía khác với cô. “Chỉ là còn một điều nữa tôi rất muốn biết.”

“Là?”

“Anh là một trong những sĩ quan đầu tiên có mặt lúc Andie Bell được trình báo mất tích. Anh đã thực hiện việc khám xét sơ bộ tại nhà của gia đình Bell.”

Daniel gật đầu, các nếp nhăn siết chặt hơn quanh mắt.

“Đó không phải một dạng xung đột lợi ích sao, vì anh quá thân thiết với bố cô ấy?”

“Không, không phải vậy. Tôi là chuyên gia khi mặc bộ cảnh phục này và tôi phải nói với cô rằng tôi không quá thích mấy câu hỏi kiểu đó. Xin phép nhé.” Anh ta nhích xa Pip. Ngay sau đó, một người phụ nữ xuất hiện từ sau Daniel, bước đến cạnh anh ta và Pip. Cô ấy có mái tóc dài vàng hoe, mũi đầy tàn nhang và cái bụng khổng lồ nhô lên phía trước. Cô ấy hẳn đang mang thai được ít nhất bảy tháng.

“Chà, xin chào.” Cô ấy nói với Pip bằng một chất giọng dễ chịu đầy gượng ép. “Tôi là vợ của Dan. Thật bất thường làm sao khi tôi bắt gặp anh ấy nói chuyện với một cô gái trẻ. Phải nói rằng cô không phải gu thông thường của anh ấy.”

“Kim,” - Daniel nói, vòng tay ra sau lưng cô ấy - “Thôi nào.”

“Cô ấy là ai?”

“Chỉ là một bạn trẻ đến tham dự cuộc họp thôi. Anh không biết.” Anh ta dẫn vợ mình về phía đầu kia căn phòng.

Ở lối ra của thư viện, Pip ngoái nhìn một lần nữa. Daniel đứng cùng vợ, nói chuyện với bà Faversham, cố tình không nhìn về phía cô. Pip đẩy cửa bước ra ngoài, co ro trong chiếc áo khoác kaki bởi luồng không khí lạnh bao trùm lấy cô. Ravi đang đợi cô ngay bên đường, đối diện quán cà phê.

“Anh đã đúng khi không tham dự. Anh ta có thái độ khá thù địch, chỉ với tôi. Cả Stanley Forbes cũng ở đó nữa.”

“À, anh chàng “dễ thương”.” Ravi nói một cách mỉa mai, đút tay vào túi để tránh cơn gió lạnh cắt da. “Vậy là cô không tìm hiểu được gì thêm?”

“Tôi không nói thế,” Pip nói, đứng gần Ravi hơn để cản bớt gió. “Anh ta lỡ miệng nói một thứ, chẳng biết anh ta có nhận ra không.”

“Ê đừng có dừng để tạo thêm kịch tính chứ.”

“Xin lỗi. Anh ta nói anh ta biết nhà Hastings, rằng anh ta là người đã ghi chép báo cáo lúc xe của Max đâm vào cây trước nhà.”

“Ồ, vậy là anh ta... có thể anh ta biết về vụ đâm xe bỏ chạy?”

“Có khả năng.”

Bàn tay Pip bây giờ đã lạnh cóng đến mức chúng bắt đầu cong lại như chân gà. Cô vừa định bảo quay về nhà thì cô thấy Ravi sững người, ánh mắt anh “dán chặt” vào một điểm đằng sau Pip.

Cô quay người.

Daniel da Silva và Stanley Forbes vừa rời khỏi thư viện, cửa đóng sầm lại sau lưng. Họ mải nói chuyện, một cuộc trò chuyện thầm lặng, Daniel giải thích điều gì đó với những cử chỉ bằng tay. Đầu Stanley quay qua quay lại như một con cú vọ, lấm lét kiểm tra xung quanh, đó là lúc ông ta nhìn thấy Pip và Ravi.

Ánh mắt của Stanley ngay lập tức trở nên lạnh lùng, lạnh băng như cơn lốc mùa đông lúc chúng quét qua hai người bọn họ. Daniel cũng quay đầu và nhìn chằm chằm, nhưng ánh mắt của anh ta chỉ “dán chặt” vào Pip, một cái nhìn sắc bén và hằn học.

“Đi thôi.” Ravi nói, nắm chặt tay cô.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »