Bạn có thể trở thành người “không thể thiếu” không?
Có, bạn có thể.
Đây là một câu hỏi quan trọng và nó xứng đáng với một câu trả lời thấu đáo.
Điều đầu tiên bạn cần nhận ra là người khác đã làm điều này trước bạn. Những người khác đã sống sót qua hệ thống trường học đoàn thể, trải qua công việc đầu tiên của họ, trải qua việc mẹ chồng bảo họ phải làm gì – mà vẫn vượt qua thách thức để trở thành người không thể thiếu.
Điều cốt yếu là bạn phải hiểu được chuyện này, vì nó đồng nghĩa đây không phải là việc bất khả thi.
Điều thứ hai – thậm chí còn quan trọng hơn điều đầu tiên – là những ai đã trải qua bước chuyển mình này vốn chẳng hơn gì bạn. Chẳng hơn gì cả.
Trong mọi trường hợp, những nòng cốt trong số chúng ta không phải những người có tài năng kỳ diệu bẩm sinh. Không, họ chỉ là những người kết luận rằng loại hình công việc mới thực sự quan trọng, và rèn luyện bản thân để làm công việc đó.
Tất nhiên, chiều cao sẽ giúp bạn trở thành ngôi sao bóng rổ, nhưng bao nhiêu người có được một cú úp rổ khi chơi trong giải NBA 6 ? Đối với những người còn lại, vấn đề không phải là bạn có gì khi sinh ra, mà là bạn làm được gì.
6 Viết tắt của National Basketball Association – Hiệp hội Bóng rổ Quốc gia Mỹ. (ND)
Dạy để nổi bật
Những họa sĩ, văn hào, nhà phát triển sản phẩm, người viết quảng cáo, nhà phát minh, nhà khoa học, kỹ sư quy trình và bếp trưởng vĩ đại đến từ đâu?
Hãy giải thích điều này: Nếu tôi lập một danh sách những họa sĩ vĩ đại (như Alice Waters, Herschell Gordon Lewis, Spike Lee, Eliyahu Goldratt, Muddy Waters, Richard Feynman, Shepard Fairey), thì chẳng cái tên nào trong danh sách cụ thể trên là sản phẩm của một ngôi trường được thành lập để tạo ra họ.
Kinh nghiệm tuyệt vời ở trường học không ngăn bạn trở nên nổi bật, nhưng thường không đủ để đảm bảo bạn sẽ trở thành người như thế. Còn yếu tố nào đó khác tham gia ở đây.
Trường học tuyệt vời có thể hiệu quả; còn những ngôi trường vớ vẩn chắc chắn sẽ chẳng dạy được gì cho bạn. Vì sao xã hội lại cố gắng giết chết chất nghệ sĩ bẩm sinh trong bạn? Khi cố gắng rèn giũa và huấn luyện ai đó phải quỵ lụy phục tùng, chúng ta đã nghiền nát người nghệ sĩ sống bên trong họ.
Xin phép nói thật rõ: Những người thầy vĩ đại thật tuyệt vời. Họ đã thay đổi nhiều cuộc đời. Chúng ta cần họ. Nhưng vấn đề là hầu hết các ngôi trường không ưa những người thầy vĩ đại. Chúng được tổ chức để chà đạp, làm phiền, quan liêu hóa họ và biến họ thành kẻ tầm thường.
Vì sao bạn lại cố gắng chôn vùi bản năng bẩm sinh của mình? Tôi chưa từng gặp ai không có chất nghệ thuật nào trong họ, nhưng đôi khi, nó lại bị vùi lấp. Thị trường đang than khóc. Chúng ta phải đứng lên và trở nên nổi bật. Hãy thực sự làm người. Hãy đóng góp. Hãy tương tác. Hãy mạo hiểm dù bạn có thể khiến ai đó phật lòng vì sáng kiến, phát minh và vốn hiểu biết của mình – rồi thay vì thế, có lẽ bạn sẽ khiến họ thích thú.
Người tiêu dùng nói rằng tất cả những gì họ muốn là hàng hóa giá rẻ. Tuy nhiên, nếu được lựa chọn, đa số chúng ta đều tìm kiếm chất nghệ thuật. Chúng ta tìm kiếm những trải nghiệm và sản phẩm đem đến nhiều giá trị, sự kết nối và kinh nghiệm hơn, đồng thời thay đổi chúng ta theo hướng tốt hơn. Bạn có thể học cách làm điều đó nếu muốn.
Nếu bạn muốn...
Nếu muốn một công việc giúp bạn dễ tuân thủ luật lệ, đừng ngạc nhiên nếu bạn nhận được một công việc mà tuân thủ luật lệ là tất cả những gì bạn phải làm.
Nếu muốn một công việc mà người khác làm chính xác những gì bạn bảo, đừng ngạc nhiên nếu cấp trên của bạn cũng kỳ vọng chính xác điều tương tự ở bạn.
Nếu muốn một công việc mà bạn không cần phải sáng tạo vì cấu trúc chi phí của công ty gắt gao đến mức khách hàng cũng vật chất hóa mọi thứ, đừng ngạc nhiên nếu cấu trúc chi phí thấp khiến bạn phải trả giá bằng công việc của mình.
Nếu muốn một công việc mà bạn phải làm nhiều hơn là tuân theo chỉ thị, đừng ngạc nhiên nếu bạn bị yêu cầu làm những việc bạn chưa từng được dạy ở trường.
Nếu muốn một công việc khiến bạn phải chấp nhận mạo hiểm trí tuệ suốt ngày dài, đừng ngạc nhiên nếu tri thức của bạn giúp bạn thăng tiến.
Giới hạn hay vô hạn
Bạn có thể xem thị trường của mình là nơi giới hạn, một cuộc chơi thiệt hơn, một nơi được tạo ra có người thắng kẻ thua.
Hoặc bạn có thể xem nó là chốn vô hạn, nơi các nhân tài tạo nên sự tăng trưởng và thị trường liên tục mở rộng quy mô.
Hãy xem trường hợp của Kim Berry, người điều hành Programmers Guild, một tổ chức phi lợi nhuận đang vận động hành lang để Quốc hội giới hạn hoặc bãi bỏ thị thực H-1B 7 đối với các lập trình viên máy tính tài năng từ nước ngoài. Anh nói rằng với mỗi người Ấn Độ hoặc Trung Quốc nhận được công việc lập trình tại Mỹ, nghĩa là một ai đó sinh ra tại đây sẽ mất công việc đó. Theo anh, đó là cuộc chơi thắng/thua, chứ không phải là cùng thắng.
7 Thị thực tại Mỹ theo Đạo luật Di trú và Quốc tịch, cho phép chủ lao động Mỹ tạm thời sử dụng lao động nước ngoài trong các ngành nghề đặc biệt. (ND)
Thật khó để tỏ ra rộng rãi nếu bạn có cùng quan điểm này. Trong cuộc chơi thiệt hơn, những kẻ rộng rãi là lũ ngốc dễ bị lợi dụng.
Nhưng mặt khác, nếu bạn tin rằng nhân tài xuất sắc sẽ tạo ra nhiều đổi mới và năng suất cao hơn, từ đó kéo theo nhiều nhu cầu hơn, thì sự hào phóng là chiến lược tốt nhất. Nếu mọi lập trình viên xuất sắc đều được trao những công cụ, phương pháp marketing và công nghệ tốt nhất, thì hãy hình dung xem bao nhiêu công việc mới sẽ được tạo ra cho các thành viên của Programmers Guild. Nếu chúng ta mở rộng chiếc bánh bằng cách đem về những lập trình viên xuất sắc nhất trên thế giới, thì lẽ tất nhiên, vô số công việc cũng sẽ được tạo ra cho các nhân tài bản quốc.
Đối với tôi, dường như quan điểm của bạn sẽ hoàn toàn phụ thuộc vào thế giới quan. Nếu bạn tin rằng mọi lập trình viên đều bình bình như nhau, thì chiếc bánh sẽ có hạn. Nếu bạn tin rằng nhiệm vụ của mình chỉ là làm việc (đi theo bản đồ) rồi về nhà, thì tất nhiên, đó sẽ là cuộc chơi thiệt hơn.
Một nòng cốt sẽ nhìn thế giới theo cách rất khác. Tri thức xuất chúng, năng suất và sự hào phóng sẽ biến thị trường trở nên to lớn hơn, hiệu quả hơn. Tình thế này sẽ mở ra thêm cơ hội và sau cùng là kết quả tốt cho tất cả những ai tham gia. Càng cho đi nhiều, bạn càng nhận được nhiều từ thị trường.
Sung túc, đủ đầy là chuyện khả thi, nhưng chỉ khi nào chúng ta hình dung ra nó và theo đuổi nó.
Bạn vẫn sẽ được yêu mến chứ?
Đây là câu hỏi khó và có tác động mạnh hơn cả. Rất có khả năng khi bạn chọn trở thành người không thể thiếu, người khác sẽ không còn yêu thương bạn nữa. Có lẽ những người bạn yêu thương cũng không còn yêu bạn, vì cùng các lý do.
Nhưng rồi những người đó sẽ thay đổi suy nghĩ, hay họ đã không yêu mến bạn ngay từ đầu?
Những hoàn cảnh đặc biệt
Thật dễ để lập luận rằng thứ tài năng này là dành cho người khác, không phải cho bạn. Đó là những người có biệt tài thiên phú, do di truyền, do giáo dục, do gốc gác hoặc do móc nối. Bạn thật dễ đánh lừa bản thân rằng tài năng chỉ tốt cho họ, chứ chẳng giúp ích gì cho bạn.
Hẳn là thế rồi. Ngoại trừ Jeff Bezos và Steve Jobs được cha mẹ dưỡng dục, còn Nelson Mandela thay đổi thế giới từ sau song sắt nhà tù. Ngoại trừ Jill Sobule phải vật lộn kiếm sống như bao ca-nhạc sĩ acoustic khác nhưng không từ bỏ. Ngoại trừ Cathy Hughes thôi học Đại học Nebraska, Omaha, cuối cùng trở thành người phụ nữ da đen đầu tiên điều hành một doanh nghiệp công tại Mỹ. Tôi không đủ giấy bút để liệt kê toàn bộ những người ít tiếng tăm sở hữu cùng các nguồn lực như bạn, nhưng họ đã sẵn sàng chấp nhận cái mác “thiên tài” và đưa ra lựa chọn.
Bạn không thể ư?
Năm 4 tuổi, bạn là một họa sĩ.
Năm 7 tuổi, bạn là một nhà thơ.
Và đến năm 12 tuổi, nếu có một quầy bán nước chanh, thì bạn là một nhà khởi nghiệp.
Tất nhiên, bạn có thể làm điều gì đó ý nghĩa. Tôi tự hỏi rằng bạn có muốn thế không.
Có thể một giọng nói trong đầu bạn tuyên bố rằng bạn không có khả năng làm những điều tôi đang mô tả. Bạn không có những điều kiện cần thiết, không đủ thông minh, không được đào tạo đủ, hoặc không đủ tài để thành công.
Tôi chỉ muốn bạn làm rõ một điều đơn giản:
Bạn không thể/không muốn làm?
Tôi sẽ chấp nhận vế thứ hai. Rất có thể bạn không muốn làm. Rất có thể việc đặt ra cam kết này quá đáng sợ hay quá vất vả. Rất có thể bạn cảm thấy quá rủi ro để dấn thân và cam kết trở thành người không thể thiếu. Một cam kết như vậy sẽ nâng cao chuẩn mực, và đối với một số người, có lẽ như thế là quá cao.
Hoặc có thể bạn không muốn vì cảm thấy nó vô trách nhiệm về tài chính. Tôi cho rằng đây là lỗi phán đoán thuộc về bạn, vì thực ra, trở thành nòng cốt là lựa chọn có trách nhiệm nhất về tài chính mà bạn có thể đưa ra. Nhưng đó là quyền của bạn, và nếu bạn quyết định rằng mình không muốn, thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tôi.
Nhưng, không thể thật ư?
Tôi không tin dù chỉ một giây.
Giấc mơ Mỹ mới
Bạn vẫn còn nhớ Giấc mơ Mỹ chứ?
Nó đã đánh động hàng triệu người (tại Mỹ và cả phần còn lại của thế giới). Và nó nghĩa là thế này:
Cúi đầu xuống;
Tuân theo chỉ thị;
Có mặt đúng giờ;
Làm việc chăm chỉ;
Nuốt nhục vào trong;
... Và bạn sẽ được tưởng thưởng. Như chúng ta đã thấy, giấc mơ đó đã qua rồi.
Tuy nhiên, một giấc mơ Mỹ mới mà các thị trường trên toàn thế giới đang đuổi theo nhanh nhất có thể, lại như thế này:
Hãy nổi bật;
Hãy hào phóng;
Hãy tạo ra tuyệt tác;
Hãy đưa ra phán đoán đúng;
Hãy kết nối con người và ý tưởng;
... Và chúng tôi chẳng có lựa chọn nào khác ngoài tưởng thưởng cho bạn.
Điều gì có thể khiến bạn trở nên giỏi giang trong công việc của mình?
Nếu tổ chức của bạn muốn thay thế bạn bằng ai đó giỏi hơn bạn rất nhiều, họ sẽ tìm kiếm ai? Tôi cho rằng ít có khả năng họ sẽ tìm một người sẵn sàng làm nhiều giờ hơn, có nhiều kinh nghiệm trong ngành hơn hay đạt điểm cao hơn trong bài kiểm tra chuẩn hóa.
Không, lợi thế cạnh tranh trong các nhu cầu thị trường chính là một người nhân văn, kết nối và trưởng thành hơn. Một người có đam mê và nghị lực, có thể nhìn ra nhiều điều khi họ đàm phán nhiều mức ưu tiên khác nhau, để đưa ra các quyết định hữu ích mà không lo sợ. Họ linh hoạt khi đối diện với thay đổi, và kiên cường khi đối diện với sự hoang mang.
“Không phải việc của tôi”
Đó là năm chữ có thể giết chết cả một tổ chức.
Khi thế giới chuyển động nhanh hơn và những ràng buộc trở nên dễ thay đổi, nhóm người “không phải việc của tôi” sẽ ngày càng lớn dần.
Amazon từng có một sự cố phân loại nhỏ vào ngày thứ Sáu. Vì một lỗi nhỏ, hàng nghìn cuốn sách có nội dung đồng tính người lớn đã bị cấm trong danh mục của họ. Suốt hai ngày cuối tuần, hàng chục nghìn người đã viết blog và tweet 8 về trò “kiểm duyệt” của Amazon. Phải đến cuối ngày Chủ nhật, công ty mới có câu trả lời. Trên mạng Internet, 36 tiếng đồng hồ chẳng khác gì một tháng. Vì sao họ lại mất nhiều thời gian đến thế? Có lẽ vì họ chẳng có ai chịu trách nhiệm giám sát Internet và có thẩm quyền trả lời nhân danh Amazon.
8 Tweet là những nhận xét ngắn hoặc một phần thông tin được đăng trên mạng xã hội Twitter. (BTV)
Phòng vệ sinh của Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên New York không có đủ thùng rác đựng giấy, thế nên thùng nào tại đó cũng ngập trong giấy. Công việc của người lao công là đổ sạch thùng rác thường xuyên nhất có thể, nhưng ai sẽ chịu trách nhiệm lắp đặt thùng rác thứ hai?
Trong một nhà máy, làm công việc không phải của bạn là điều nguy hiểm. Nhưng nay, nếu là nòng cốt, làm một công việc chưa được làm là điều thiết yếu.
Phục tùng hơn nữa
Tổ chức của bạn có thành công hơn nếu các nhân viên biết phục tùng hơn?
Hoặc, hãy nghĩ một chút: Bạn có thành công hơn nếu nhân viên của bạn có chất nghệ sĩ hơn, có động lực hơn, kết nối hơn, có ý thức hơn, đam mê và chân thành hơn?
Tất nhiên, bạn có thể có cả hai.
Sự nghiệp của bạn có thăng hoa nếu bạn tìm được cách làm việc tốt hơn thay vì tuân theo chỉ thị của sếp?
Hoặc – chỉ có thể thôi – bạn sẽ thành công hơn nếu có chất nghệ sĩ hơn, có động lực hơn, có ý thức hơn và chân thành hơn?
Đó là một lựa chọn của bạn.
Thỏa ước bí mật cho nhân viên
Nếu được trao cơ hội, bạn nên lựa chọn trở thành nhân tố “không thể thiếu”.
Xét cho cùng, nếu là nòng cốt, công ty sẽ phải đối xử với bạn tốt hơn, trả lương cho bạn công bằng hơn. Bạn sẽ không phải là người đầu tiên bước ra khỏi cửa trong giai đoạn bán chậm hàng; thực ra, bạn sẽ là người cuối cùng.
Bạn có cả sự an toàn lẫn sự tự tin. Sự tự tin để làm nên điều khác biệt cho tổ chức và thực hiện những việc quan trọng.
Nếu thể hiện cá tính khi làm việc (tức không phải là máy móc), bạn sẽ khám phá ra niềm đam mê công việc mà bạn không biết mình sở hữu. Khi công việc trở thành chuyện cá nhân, khách hàng và đồng nghiệp của bạn sẽ gắn kết hơn, vui vẻ hơn. Và điều đó càng tạo thêm nhiều giá trị.
Khi bạn không phải là bánh răng trong một cỗ máy, hay một thứ hàng hóa dễ thay thế, bạn sẽ được trả lương xứng đáng, tức là nhiều lương hơn.
Thỏa ước bí mật cho ông chủ
Bạn muốn nhân viên của mình trở thành nhân tố không thể thay thế.
Thật vậy chứ? Vì xét cho cùng, nếu họ là nòng cốt, bạn phải đối xử với họ tốt hơn. Hãy trả lương công bằng cho họ. Bạn sẽ không thể sa thải họ nhanh chóng bởi bất kỳ lý do nào, chỉ vì biết rằng có thể dễ dàng thay thế họ bằng những kẻ đang đứng chờ. Nòng cốt đại diện cho nguy cơ không thể thực thi kế hoạch của bạn, vì nòng cốt là nhân tố cần thiết. Nòng cốt nắm trong tay quyền lực!
Tất nhiên, không ai là không thể thay thế, vì theo thời gian, một người khác có thể được đào tạo để đứng vào vị trí của nhân viên nòng cốt này. Nhưng ngay lúc này, cảm giác phải phụ thuộc vào ai đó đang khiến bạn khiếp sợ. Anh ta không chỉ có quyền lực, mà còn có thể bỏ mặc bạn trơ trọi. Đây không phải điều bạn được dạy ở trường.
Sau đây là cách giành thắng lợi (thực ra là có đến hai cách):
Đầu tiên, hãy hiểu rằng đối thủ đã chế tạo được một cỗ máy vô cảm hệt như bạn. Và khi phải lựa chọn giữa các phương án, khách hàng sẽ chọn thứ rẻ nhất, nhanh nhất và trực tiếp nhất. Nếu muốn khách hàng kéo đến chỗ mình, bạn sẽ bị cám dỗ tranh đua đến cuối bảng giá. Tuy nhiên, chẳng còn mấy lợi nhuận ở đó. Bạn nghĩ mình có thể đánh bại Amazon bằng chiêu của Amazon không?
Trong một thế giới mà tất cả không ngừng đua xuống đáy, bạn sẽ thua nếu bạn cũng đua xuống đáy. Cách duy nhất để chiến thắng là phải đua lên đỉnh.
Khi tổ chức của bạn trở nên nhân bản hơn, nổi bật hơn, tốc độ hơn và có nhiều khả năng kết nối trực tiếp với khách hàng hơn, nó sẽ trở thành nhân tố “không thể thiếu”. Chính điều biến nhân viên của bạn trở thành nòng cốt sẽ biến BẠN trở thành nòng cốt. Một tổ chức với những con người không thể thiếu sẽ làm các việc quan trọng phi thường, sinh lãi và khiến tự bản thân nó trở nên không thể thiếu.
Thứ hai, những người làm việc cho bạn, được bạn giải phóng để thành nghệ sĩ, sẽ vươn đến một tầm cao mà bạn không thể tưởng tượng nổi. Khi nhận ra mình không phải là bánh răng trong một cỗ máy, hay một thứ hàng hóa dễ thay thế, mọi người sẽ chấp nhận thử thách và vươn mình. Họ sẽ sản xuất nhiều hơn số tiền bạn trả cho họ, vì bạn đang trả cho họ thứ gì đó giá trị hơn cả tiền. Về phần mình, họ làm nhiều hơn mức họ được trả vì họ xem trọng chính giá trị đem lại và muốn hoàn thành công việc thật tốt. Họ cần phải làm công việc thật tốt. Mọi thiếu sót khác đều là sự không trung thực trong tâm trí, và là sự lãng phí thời gian. Đổi lại, bạn sẽ cho họ tự do, trách nhiệm và sự tôn trọng – toàn những điều vô giá.
Từ những món quà vô giá trên, hãy kỳ vọng các nòng cốt trong đội ngũ nhân viên của bạn không lạm dụng quyền lực của họ. Thực ra, họ sẽ làm việc chăm chỉ hơn, trụ lại lâu hơn và sản xuất nhiều hơn mức lương mà bạn trả. Vì tất cả đều là con người, và con người khao khát sự kết nối và tôn trọng.
Không có thời gian cho những công cụ ngu ngốc
Kiến trúc hệ thống của bạn được thiết lập sao cho những người ở đỉnh hệ thống hiểu biết nhiều hơn. Mục tiêu là tuyển càng nhiều người tài với giá càng rẻ càng tốt, đưa cho họ một cuốn nội quy, và yêu cầu họ tuyệt đối tuân theo chỉ thị.
Hãy đến một cửa hàng McDonald’s, gọi một phần Big Mac và một cốc sữa lắc sô-cô-la.
Hãy uống nửa cốc sữa lắc.
Hãy ăn nửa phần Big Mac.
Hãy nhét phần Big Mac vào cốc sữa rồi đến quầy tính tiền, và nói:
“Tôi không thể uống cốc sữa lắc này, có một chiếc Big Mac trong đó.”
Người thu ngân tại quầy sẽ hoàn tiền cho bạn. Vì sao? Vì việc bắt cô ấy học quy định dễ hơn nhiều so với tuyển một người có óc phán đoán tốt. Quy định là: “Khi không chắc chắn, hãy hoàn tiền.”
Hãy nhân nó lên hàng triệu công việc tại hàng triệu tổ chức và bạn sẽ thấy điều này dẫn tới đâu: các hệ thống, cẩm nang, quy định và số ít người trên đỉnh cao ở khắp nơi phải làm việc chăm chỉ để mơ về những mục tiêu mới.
Khi máy móc xuất hiện, chúng ta lại tái lập quy trình này. Hãy dạy cho cánh tay robot cách phun sơn và tuân theo những luật nhất định.
Thế rồi, một điều kỳ diệu xảy ra. Kevin Kelly lần đầu viết về điều này từ 10 năm trước: Thực tế, GM đang tiết kiệm 1,5 triệu đô-la mỗi năm nhờ việc cho các cánh tay robot tự suy nghĩ! GM càng cho phép lũ máy móc ngu ngốc tự ra quyết định, đấu thầu với hãng khác, kết nối mạng lưới và tương tác nhiều bao nhiêu, họ càng hoạt động hiệu quả bấy nhiêu.
Thế giới vận hành quá nhanh so với khả năng kiểm soát tập trung. Các hệ thống này không thể do một giám sát viên đứng đầu sơ đồ tổ chức đích thân vận hành.
Tàu điện siêu tốc tại Nhật Bản chạy nhanh và đúng giờ mà không cần tổng đài trung tâm. Thực tế, việc trao quyền quyết định cho các cấp bên dưới sơ đồ lại nhanh và hiệu quả hơn.
Thế nên giờ đây, khi đã học hỏi từ máy móc, các tổ chức đang áp dụng cùng logic đó cho con người. Việc cho phép mọi người trong tổ chức áp dụng phán đoán đúng đắn nhất hóa ra lại nhanh và rẻ hơn – nhưng chỉ khi nào bạn thuê đúng người và tưởng thưởng cho họ nếu có thái độ đúng – tức thái độ của một nhân sự cốt cán.
Lời nói dối của sếp
“Thứ tôi muốn là ai đó làm chính xác theo những gì tôi bảo họ.”
“Thứ tôi muốn là ai đó làm việc với mức lương thấp.”
“Thứ tôi muốn là ai đó có mặt đúng giờ và không làm khó tôi.”
Nếu đây là những gì vị sếp thực sự cần, thì sẽ thế nào nếu các ngôi sao trong công ty không tuân thủ ba nguyên tắc trên? Sẽ thế nào nếu những người được đề bạt, có đặc quyền và tài khoản chi tiêu riêng lại bị dụ dỗ sang các công ty khác, gia tăng giá trị cho họ và có người phục vụ, pha cà phê cho…? Sẽ thế nào nếu những kẻ đó không chịu làm công việc này?
Điều vị sếp thực sự muốn là một nghệ sĩ, người có thể thay đổi mọi thứ, biến giấc mơ thành sự thật. Điều vị sếp thực sự muốn là ai đó có thể nhìn ra hiện thực hôm nay và mô tả một hiện thực tốt đẹp hơn vào ngày mai. Điều vị sếp thực sự muốn là một nòng cốt.
Và nếu không có người đó, ông ấy sẽ phải xoay xở với một kẻ lười biếng rẻ tiền.