Trong Đại Hùng Bảo Điện, Thiếu Lâm Tự.
"Phương Trượng, thương thế của ngài thế nào rồi?" Khi Mạnh Kỳ và những người khác vừa rời đi, Bạch Mi lão tăng ân cần hỏi.
Khuôn mặt khô vàng của Tâm Tịch bỗng ửng hồng, ông há miệng phun ra một ngụm máu tươi, như mưa rơi xuống, nhuộm đỏ cả vạt áo cà sa trước ngực.
"Phương Trượng!"
"Sư phụ!"
. Các tăng nhân kinh hãi, lập tức hiểu ra rằng Phương Trượng vừa rồi chỉ cố gắng kìm nén thương thế, không muốn để lộ sự suy yếu trước mặt đám người không rõ lai lịch kia.
Tâm Tịch khoát tay, thở hổn hển nói: "Không sao, lão nạp tạm thời không sao, chỉ là một thân công lực phát huy không được năm thành."
Các tăng nhân đều im lặng. Phương Trượng vốn đã tuổi cao sức yếu, phần lớn không phải đối thủ của đại tướng quân Đóa Nhi Sát. Giờ chỉ còn lại năm thành công lực, thì càng là hy vọng xa vời. Về phần các cao thủ Tiên Thiên khác, trong chùa trên dưới cũng chỉ có hai vị, đều mới sơ nhập Tiên Thiên, không nói đến đại tướng quân Đóa Nhi Sát, ngay cả thủ hạ của hắn là "Bạch Mi Ác Lang" và "Chưởng Thượng Càn Khôn" cũng chưa chắc so được.
Bạch Mi lão tăng thở dài: "Phương Trượng, sự đã đến nước này, chúng ta nên lo bảo toàn hương khói của bản tự trước đã."
"Tâm Thiện sư đệ, ý của ngươi, lão nạp hiểu." Tâm Tịch khẽ gật đầu, vẻ mặt tang thương nhìn tượng Kim Thân Phật, "Man tộc được thiên thời, đang là thời kỳ hưng thịnh. Không bàn đến cái gọi là quốc sư, lang chủ, chỉ riêng đại tướng quân Đóa Nhi Sát đã là cao thủ thiên hạ đều biết, tung hoành một đời, hiếm khi thất bại, lại còn có ba trăm thiết lang binh dưới trướng, đánh đâu thắng đó không gì cản nổi."
"Nếu Thiếu Lâm ngọc đá cùng tan, may ra còn có hy vọng ngăn trở Đóa Nhi Sát, nhưng cũng chỉ có thể ngăn trở nhất thời. Hơn nữa, hiện tại xem ra, ngay cả nhất thời e cũng không thể.”
"Lời lão nạp vừa nói, không phải là không muốn bảo toàn hương khói, mà là nguyện dùng thân già yếu này, cầm chân Đóa Nhi Sát, tạo cơ hội cho tăng nhân trong chùa đào tẩu, dù sao nếu lão nạp không chết, Đóa Nhi Sát nhất định sẽ truy sát đến cùng, quyết không buông tay, vô cớ liên lụy đến các ngươi, lỡ dở việc dời kinh thư bí tịch và Xá Lợi tử."
Nghe nói ba trăm thiết lang binh của Đóa Nhi Sát được huấn luyện bằng bí pháp, người nào người nấy đều sức mạnh vô song, không hề biết đau đớn, gan dạ không sợ chết.
Bạch Mi lão tăng và những người khác lại lần nữa im lặng, đều biết Đóa Nhi Sát coi Phương Trượng như cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Lần này bao vây tiễu trừ, phần lớn là để tiêu diệt tuyệt đỉnh cao thủ. Nếu mục tiêu không thành, dù bổn môn có từ bỏ tổ nghiệp, cũng sẽ tàn khốc truy giết không ngừng. Còn nếu Phương Trượng viên tịch, việc truy giết họ sẽ lơi lỏng hơn không ít, ít nhất đại tướng quân Đóa Nhi Sát tuyệt đỉnh cao thủ sẽ không tự thân xuất mã, đến lúc đó xé lẻ ra mà trốn, hương khói may ra còn kéo dài được.
"Sư phụ, đệ tử cùng ngài lưu thủ Thiếu Lâm." Một vị tăng nhân trung niên mặt lộ vẻ bi thương quỳ xuống trước mặt Tâm Tịch.
Tâm Tịch thở dài: "Làm gì cố chấp như vậy?”
Ông không đáp ứng lời thỉnh cầu của đệ tử, mà nhìn quanh nói: "Bản tự có một mật đạo, từ trước đến nay chỉ có Phương Trượng biết được. Các vị mau chóng an bài đệ tử, thu thập bí tịch, chờ đợi đêm khuya. Còn những đệ tử bình thường khác, khi các ngươi rời đi, hãy để lại tờ giấy, bảo họ tự xuống núi đi."
"Vậy những thí chủ dưới núi thì sao? Có nên báo cho họ không?" Một vị tăng lữ cười ha hả như Phật Di Lặc hỏi.
Bạch Mi lão tăng Tâm Thiện trầm mặt nói: "Báo cho họ ư? Trong số họ không biết tiềm tàng bao nhiêu gian tế của Man tộc, giống như Bách Biến Thư Sinh vừa rồi. Đến lúc đó Đóa Nhi Sát nghe tin trước, Thiếu Lâm ta sẽ nguy mất!"
"Khi đệ tử bình thường xuống núi, họ đương nhiên sẽ biết mà tản đi." Tâm Tịch không muốn mạo hiểm để lộ tin tức.
"Sự phụ, nếu Đóa Nhi Sát đã an bài Bách Biến Thư Sinh đánh lén, con nghĩ hắn hẳn là đang ở phụ cận. Việc này không nên chậm trễ, không thể kéo đến đêm khuya." Vị tăng nhân trung niên đang quỳ đứng lên, "Thí chủ dưới núi, nếu thấy thiết lang binh của Đóa Nhi Sát đột kích, mà sơn môn không mở, cũng sẽ không liều mạng, đương nhiên sẽ rời đi.”
Tâm Tịch trịnh trọng gật đầu: "Nói có lý."
............
Khách sạn dưới chân núi.
"Tiểu Tang, Tiểu Tang đến đây......" Tiểu Tử phảng phất gặp ác quỷ nói mê khiến Ngụy Vô Kỵ và các hiệp khách bàng quan không lý do nổi da gà, tóc gáy dựng đứng.
Tiểu Tang là ai vậy? Nghe quái dị khủng bổi
Giang Chỉ Vi và Trương Viễn Sơn ngạc nhiên ngẩng đầu, nhìn Tiểu Tử, đồng thanh nói: "Tiểu Tang? Cố Tiểu Tang?"
Cô ta là ai vậy...... Mạnh Kỳ trước đây đã nghe Tiểu Tử nhắc đến Cố Tiểu Tang, không ngờ cái tên này lại nổi danh đến vậy? Ngay cả Giang Chỉ Vi và Trương Viễn Sơn cũng tỏ vẻ đã nghe danh từ lâu.
"Ừ, Cố Tiểu Tang, cô ta đến rồi, cô ta muốn giết ta, ô ô ô......" Tiểu Tử cảm thấy sắp khóc thét lên.
Mạnh Kỳ thấy biểu tình của Giang Chỉ Vi và Trương Viễn Sơn đều trở nên thận trọng, âm thầm suy đoán, Cố Tiểu Tang là nhân vật thành danh ở chủ thế giới sao? Bằng không họ không có lý gì lại nghe qua?
Nhưng lần này luân hồi giả chăng phải chỉ có mấy người chúng ta thôi sao?
Chẳng lẽ là luân hồi giả của phe địch?
Nhưng cũng không giống, Lục Đạo Luân Hồi Chi Chủ không có nhắc nhở!
Mấy người liếc nhau, đúng lúc Giang Chỉ Vi muốn truyền âm nhập mật, nói cho Mạnh Kỳ Cố Tiểu Tang là ai thì bên ngoài đột nhiên có tiếng kèn vang lên, chấn động khiến mọi người đều giật mình.
Ô!
Tiếng kèn dài thê lương sâu xa lại ẩn chứa sự kịch liệt. Tiếp đó, tiếng vó ngựa vang lên, như sóng lớn vỗ bờ, nhanh chóng từ xa lại gần.
"Thiết lang binh! Thiết lang binh!" Biểu tình Ngụy Vô Kỵ đại biến, hai tay run rẩy, bởi vì thiết lang binh đến, nghĩa là đại tướng quân Đóa Nhi Sát đang ở phụ cận!
Ông ta cao giọng hô: "Các vị hảo hán hiệp sĩ, thiết lang binh đột kích, chúng ta mau lui vào Thiếu Lâm, dựa vào sơn lộ quan ải mà cố thủ."
Địa thế dưới chân núi trống trải, ông ta tự hỏi không thể ngăn được nhiều thiết lang binh như vậy.
"Ngụy đại hiệp nói có lý!"
“Chúng ta nhanh đi sơn môn”
Mấy hiệp khách nghĩa sĩ kia thấy xa xa khói bụi bốc lên, mờ mịt một mảnh, nhớ lại hung danh của thiết lang binh, không khỏi cảm thấy sợ hãi, liền tranh nhau chạy về phía sơn môn.
Mạnh Kỳ và Giang Chỉ Vi cũng từ cửa sổ khách sạn nhìn về phía xa, chỉ thấy thiết kỵ kéo đầy trời bụi đất, trùng trùng điệp điệp mà đến, kỵ sĩ đều mặc giáp đen kín mít, chỉ có đôi mắt lộ ra bên ngoài.
"Quỳ xuống đất không giết!" Trong đám thiết kỵ, đột nhiên có một giọng nói uy nghiêm hùng hậu lại lạnh lùng như sắt vang lên, dù cách xa xôi cũng khiến mọi người dưới chân núi nghe được rõ ràng.
"Đóa Nhi Sát, đại tướng quân Đóa Nhi Sát!" Sắc mặt Ngụy Vô Kỵ trắng bệch, thất thanh hô lên, kích động nói với Đức Quang đang thủ vệ sơn môn: "Mở cửa nhanh, đại tướng quân Đóa Nhi Sát đến rồi!"
Đức Quang cũng tái mặt: TNgụy thí chủ, không có mệnh lệnh của Phương Trượng, bần tăng không được mở cửa.”
"Vong ân phụ nghĩa! Chúng ta mạo hiểm tính mạng đến tương trợ, các ngươi lại coi sinh tử của chúng ta ra không thấy!" Ngụy Vô Kỵ phẫn nộ mặt đỏ lên.
Xung quanh, các hiệp sĩ nhao nhao, trường hợp hỗn loạn.
"Hừ, dũng cảm nội chiến, sợ hãi ngoại chiến, người Trung Nguyên, trời sinh đê tiện." Giọng Đóa Nhi Sát vang lên như sấm rền.
Hắn xuất hiện ở phía trước thiết kỵ, khôi ngô hùng tráng, tay cầm độc cước đồng nhân, dù chưa cưỡi ngựa, vẫn cao hơn các thiết lang binh khác.
Hắn cất bước về phía trước, súc địa thành thốn, chỉ vài hơi thở đã vượt qua một khoảng cách rất dài.
Theo hắn đến gần, sắc trời đột nhiên tối sầm lại, cuồng phong nổi lên, mây đen kéo đến, sấm rền vang vọng.
Mạnh Kỳ lại ngửi thấy một mùi máu tanh nồng nặc, một nỗi sợ hãi vô biên vô hạn đè nặng trong lòng.
"Nửa bước ngoại cảnh, nửa bước ngoại cảnh." Trương Viễn Sơn rút trường kiếm, bấm tay bắn ra, tiếng kiếm ngân như tiếng rồng, đánh thức tinh thần Mạnh Kỳ và Tề Chính Ngôn, cảnh tượng núi thây biển máu trước mắt họ lập tức biến mất.
Giang Chỉ Vi lộ vẻ nóng lòng muốn thử: "Đóa Nhi Sát xem ra quả thật mạnh hơn Tâm Tịch đại sư, không chỉ cửu khiếu đều mở, hơn nữa đã bước đầu chạm đến ngoại thiên địa, chỉ thiếu một bước giao hội trong ngoài. Ta dù thi triển 'Kiếm xuất vô ngã' e cũng khó làm gì hắn."
“Nửa bước ngoại cảnh?” Mạnh Kỳ ngơ ngác hỏi.
Giang Chỉ Vi nhếch mép: "Trong ngoài thiên địa giao hội, giơ tay nhấc chân đều có thể dẫn động thiên địa biến hóa, đó là ngoại cảnh. Ngoại cảnh chi cảnh, một chiêu một thức đều uy lực vô cùng, ẩn chứa huyền cơ, hủy phong diệt thành, không phải chuyện đùa. Đóa Nhi Sát có thể bước đầu thay đổi thiên tượng, chứng tỏ hắn chỉ thiếu nửa bước."
"Lần này địch nhân quá mạnh......" Chỉ nghe Giang Chỉ Vi miêu tả, Mạnh Kỳ đã biết Đóa Nhi Sát mạnh hơn Ẩn Hoàng Bảo Bảo Chủ lần trước không biết bao nhiêu lần, huống chi trước mắt còn có gió nổi mây phun, lôi minh vũ lạc dị tượng, "Hắn hoàn toàn vượt quá phạm vi thực lực chúng ta có thể đối phó!"
Mạnh Kỳ đoán rằng Giang Chỉ Vi đã mở bốn khiếu [mắt và tai mỗi thứ hai khiếu], nếu dùng "Kiếm xuất vô ngã" liều mạng, cao thủ bảy tám khiếu cũng có thể chém giết, cửu khiếu cũng có cơ hội làm bị thương, nhưng đối với cường nhân đã bước đầu chạm đến thiên địa huyền cơ như vậy, không thể chỉ dựa vào tuyệt chiêu mà thắng được. Rõ ràng nhiệm vụ lần này độ khó vượt quá tưởng tượng!
"Cũng không hẳn, nếu Tâm Tịch đại sư khỏe mạnh, Giang sư muội phối hợp với ông ấy, có lẽ có cơ hội chém giết Đóa Nhi Sát." Trương Viễn Sơn bất đắc dĩ nói.
Hắn chỉ mở mắt khiếu, đối mặt Đóa Nhi Sát, e chỉ có thể cản được vài chiêu, ngay cả kề vai chiến đấu cũng khó có khả năng - tuy rằng hắn cũng có tuyệt chiêu, nhưng cảnh giới chênh lệch quá lớn.
Mạnh Kỳ nghĩ ngợi nói: "Dù sao nhiệm vụ lần này của chúng ta là thủ vững Thiếu Lâm đến giây phút cuối cùng, không nhất thiết phải nghênh chiến Đóa Nhi Sát."
Oanh!
Sấm sét nổ vang bên tai mọi người, núi thây biển máu, vô số ác quỷ dường như càng hiện rõ.
Những giang hồ nhân sĩ kia bị ảnh hưởng bởi sự biến đổi thiên địa và áp lực tinh thần do Đóa Nhi Sát gây ra, có người vỡ trận, người thì bỏ chạy, người thì la lớn: "Bọn hòa thượng chết tiệt này tâm địa độc ác, mọi người xông vào đi!"
`ˆ Am ầm!
Đức Quang và những người thủ vệ sơn môn bị tiếng sấm làm cho tê liệt, muốn dựa vào địa hình mà ngăn cản đám người đang nổi điên, lại không còn sức ra tay, chỉ trơ mắt nhìn họ phá tan sơn môn, xông vào, Ngụy Vô Kỵ dẫn đầu.
"Ngụy thí......" Đức Quang nhìn thấy bộ mặt dữ tợn của Ngụy Vô Kỵ, bị một chưởng đánh vào đầu.
Ào ào, mưa lớn rốt cuộc đổ xuống, mặt đất nhuộm một màu huyết thủy.
Đóa Nhi Sát đứng trước sơn môn, nghiêng đầu, lạnh lùng nhìn về phía khách sạn gần đó, giọng bình thản ra lệnh cho đám thiết lang binh vừa đuổi tới: "Năm mươi người ở lại đây, không tha một con chó con gà, còn lại theo ta lên núi."
Trên mặt hắn chằng chịt vết sẹo, căn bản không thấy rõ hình dáng ban đầu.
Thiết lang binh chia ra năm mươi người, tỏa ra hai bên. Họ toàn thân mặc giáp sắt, chỉ có đôi mắt đỏ ngầu như máu lộ ra bên ngoài.
"Trong vòng một chén trà phải vào sơn môn, bằng không nhiệm vụ chính tuyến hai thất bại." Một dòng chữ xuất hiện trên mặt đất lầy lội.
"Cùng bọn chúng vào chùa, bằng không nhiệm vụ chính tuyến sẽ thất bại." Mạnh Kỳ nhìn thấy nhắc nhở của "Lục Đạo Luân Hồi Chi Chủ", nghiến răng nghiến lợi nói.
Vào lúc này, chúng ta lại còn phải bám đuôi vào chùa, quả thực là tấm gương "Nghĩa bạc vân thiên, hiệp can nghĩa đảm".