Nhất Thế Chi Tôn

Lượt đọc: 29933 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 63
ta chỉ biết một chút

Kim An Thành nhảy nhót lung tung, vơ vét trước sau, lúc trái lúc phải, chạy loạn trong thành Thiên Định chừng hai khắc mới mò vào một cái sân nom có vẻ bình thường.

Đây không phải hắn phát hiện Mạnh Kỳ, mà là kinh nghiệm nhiều năm mách bảo, thành thói quen vòng vo đổi hướng, luôn cho rằng có người theo dõi.

Mạnh Kỳ nhẹ nhàng đáp xuống mái ngói, như một sợi lông vũ, không phát ra nửa điểm tiếng động, rồi nhìn Kim An Thành quen thuộc đi tới một gian sương phòng, gõ cửa có tiết tấu.

"Gã này cũng gian xảo thật, suýt nữa lạc mất." Mạnh Kỳ nấp trong chỗ tối trên mái hiên, thầm nhủ.

Đây là lần đầu hắn theo dõi người khác, nếu không nhờ Thần Hành Bách Biến đã tiểu thành, bộ pháp tinh diệu, thoắt ẩn thoắt hiện, đối mặt với thói quen thoát thân của Kim An Thành, chỉ sợ đã bị phát hiện, hoặc lo sợ bị phát hiện mà lạc mất dấu. Dù vậy, một chặng đường cũng khiến Mạnh Kỳ toát mồ hôi lạnh, chẳng khác nào luyện công nửa ngày.

“Trạch viện bình thường thế này, chắc chắn không phải phủ đệ Phí Chính Thanh. Kim An Thành rốt cuộc muốn tìm ai.” Mạnh Kỳ nhíu mày suy tư. Là tổng bộ đầu quyền thế xếp hạng trong top mười ở Thiên Định thành, "Keo kiệt” như Phí Chính Thanh tuyệt đối không thể ở một cái sân hai gian thế này. "Chăng lẽ lời Kim An Thành vừa rồi vẫn còn giấu giếm?"

Cộc cộc cộc, cộc cộc cộc, Kim An Thành gõ có tiết tấu một hồi, cửa phòng lặng lẽ mở ra, hắn luồn vào trong rồi thành thói quen đóng cửa ngay.

Thấy vậy, Mạnh Kỳ men theo lương trụ, chậm rãi trượt xuống từ mái hiên, như lá cây phiêu linh, không gây chút chú ý nào trong đêm tĩnh lặng.

Vừa chạm đất, Mạnh Kỳ triển khai bộ pháp, thân như khói nhẹ, hai ba bước đã trốn đến ngoài cửa sổ gian sương phòng kia.

Lắng tai nghe ngóng, phát hiện bên trong không có động tĩnh, Mạnh Kỳ lặng lẽ đứng lên, ngón tay dính nước miếng chọc vào giấy cửa sổ màu trắng.

Sau một tiếng động rất nhỏ, trên giấy cửa sổ có thêm một lỗ thủng, Mạnh Kỳ dán một mắt lên, đánh giá bên trong.

Không ai!

Bên trong là một gian sương phòng bình thường đầy đủ bàn tủ giường, nhưng không có ai!

Kim An Thành vừa vào đâu rồi?

Mạnh Kỳ căng thẳng, lại đánh giá, xác nhận bên trong thật sự không có người, nhẹ nhàng đẩy cửa sổ, như cá nhảy vào trong.

Vừa đặt chân xuống đất, Mạnh Kỳ bỗng nhớ ra một chuyện, nếu bên trong không có ai, vậy ai vừa mở cửa cho Kim An Thành?

Bốp bốp bốp, tiếng vỗ tay vang lên từ phía giường, Mạnh Kỳ vội rút giới đao, không hề kinh hoảng, ngước mắt nhìn qua.

Chỉ thấy một thùng đặt cạnh giường bị người đẩy ra, lộ ra một cái động đen ngòm, bên cạnh là Kim An Thành và một người đàn ông trung niên mặt ngựa râu dài, người sau đang vỗ tay.

Quả nhiên là chính chủ. Kim An Thành xem ra muốn đi đến trạch viện phụ cận từ đây, đó mới là mục đích của hắn, bên cạnh còn có một tòa phủ đệ rộng lớn... Mạnh Kỳ đại khái hiểu ra chuyện gì đang xảy ra.

Kim An Thành thổi bùng que đóm trong tay, cười dữ tợn, bướu thịt trên trán giật giật: "Cũng nhờ lão tử kinh nghiệm giang hồ phong phú, nán lại trong địa đạo một lúc, nếu không thì chẳng đợi được Thân Hầu tiên sinh đây."

Lúc này, có lẽ thấy ánh lửa, các sương phòng khác lục tục mở cửa, tiếng nói chuyện rất nhỏ, nhanh chóng bao vây gian phòng này, có vẻ rất đâu vào đấy.

"Vị này là?" Mạnh Kỳ chẳng thèm liếc Kim An Thành, mặt nạ đầu khỉ vui cười nhắm ngay người đàn ông mặt ngựa râu dài.

"Thân Hầu tiên sinh, giả bộ không quen biết không phải thói quen tốt đâu, mười hai Thú các ngươi còn nhận không ra Phí mỗ sao?" Người đàn ông trung niên giọng hào sảng, nhưng có chút the thé kỳ quái.

"Ra là Phí tổng bộ đầu, ta chỉ tò mò, sao nửa đêm ngươi lại ở đây, chẳng lẽ một mình ngắm trăng?" Mặt nạ vui cười che giấu biểu tình của Mạnh Kỳ.

Phí Chính Thanh cười nói: "Không hổ là mười hai Thú thần bí quỷ dị nhất giang hồ, Thân Hầu tiên sinh thật trấn định, đổi là ta, lúc này chắc đã tìm đường trốn rồi."

“Nói đến cũng thật đúng dịp, Phí mỗ đêm nay có việc trong người, tính từ địa đạo ra ngoài, lại đụng ngay Thân Hầu tiên sinh."

Vừa nói, Kim An Thành đi sang hướng khác, chuẩn bị giáp công Mạnh Kỳ, miệng nịnh hót: "Nhờ có tổng bộ đầu mưu tính sâu xa, lập ra quy củ lui tới, nếu không thật không bắt được Thân Hầu tiên sinh."

"Ha ha, cũng là ngươi kiến thức rộng rãi, kinh nghiệm phong phú." Phí Chính Thanh có thêm một đôi phán quan bút trong tay, thuận miệng khen Kim An Thành một câu, "Thân Hầu tiên sinh, sao không bó tay chịu trói? Với thực lực của ngươi, thành chủ hẳn có ý muốn chiêu mộ."

Mạnh Kỳ hừ một tiếng: "Thật ra, mặc kệ các ngươi tính toán chu đáo đến đâu, kinh nghiệm giang hồ phong phú thế nào, ta chỉ biết một điều."

"Cái gì?" Thấy Thân Hầu trấn định, Phí Chính Thanh có chút ngưng trọng.

“Ta chỉ biết, các ngươi đánh không lại ta.”

Lời còn chưa dứt, Mạnh Kỳ đã quỷ dị đánh về phía Phí Chính Thanh, dưới chân bộ pháp biến hóa liên tục, khiến người không thể nắm bắt thân ảnh hắn, giới đao trong tay hư trảm, thẳng chỉ cổ Phí Chính Thanh.

Đối mặt với thân pháp như vậy, Phí Chính Thanh thầm khen một câu danh bất hư truyền, nghiêng người tránh ra, phán quan bút đánh mạnh vào huyệt đạo trên đầu Mạnh Kỳ.

Cùng lúc đó, Kim An Thành từ bên cạnh công tới, mười ngón tay cong lên như ưng trảo, chụp vào huyệt đạo sau lưng Mạnh Kỳ.

Biết ngươi khổ luyện công phu, nhưng đánh huyệt đạo vừa hay khắc chế ngươi!

Mạnh Kỳ thân không lay, chân không động, giới đao đang chém tới đột nhiên từ bên cạnh hất lên, chém vào ngực bụng Kim An Thành, đồng thời hơi nghiêng đầu, toàn lực vận chuyển Kim Chung Tráo, làn da nổi lên một tầng ánh kim sẫm, giống như tượng La Hán trong chùa miếu.

Khi nghiêng đầu, phán quan bút của Phí Chính Thanh không thể đánh trúng huyệt Thái Dương của Mạnh Kỳ, mà trực tiếp điểm vào huyệt đạo gần tai hắn.

Dù có khổ luyện công phu, huyệt yếu bị đánh trúng thì cũng bất lực, ngươi đâu phải Bi Khổ Thần Tăng luyện bốn mươi năm Thuần Dương Đồng Tử Công!

Ngòi bút vừa chạm vào tai Mạnh Kỳ, phát ra một tiếng "đinh" giòn tan, tựa như đánh trúng tượng Phật Kim Thân.

Ánh kim sẫm nội liễm, chiếu rọi ánh lửa, khiến khuôn mặt Phí Chính Thanh vừa sợ hãi vừa e ngại trở nên hết sức khó coi.

Giới đao chém về phía Kim An Thành, thoắt ấn thoắt hiện, từ một góc độ khó tin thu hồi, hất văng phán quan bút của Phí Chính Thanh, vừa rồi lại là chiêu hư

Một chiêu thành công, Mạnh Kỳ như mãnh hổ xuống núi, ánh đao như dệt, không lâu sau đã bắt giữ Phí Chính Thanh và Kim An Thành, những kẻ căn bản không thể phá được phòng ngự của hắn, bịt kín huyệt đạo.

Sau khi Kim Chung Tráo đệ tứ quan luyện thành, trừ mắt, hạ rốn và một vài yếu huyệt như huyệt Thái Dương, huyệt Thiên Trung, những chỗ khác của Mạnh Kỳ đều phải dùng tiêu chuẩn Khai Khiếu cấp hoặc binh khí lợi khí mới có thể phá vỡ hoặc thấu huyệt.

"Ta đã bảo, các ngươi đánh không lại ta." Mạnh Kỳ cười để lộ một loạt răng trắng sau mặt nạ.

Phí Chính Thanh là cao thủ thành danh đã lâu, một đôi phán quan bút nổi danh Nam Bắc, ít có đối thủ, tự nhận là thuộc nhóm cao nhất dưới Tông Sư, nhưng hôm nay, đối mặt với Thân Hầu trong "Mười hai Thú", hắn có một nỗi sợ hãi khó tả, đối phương rõ ràng không có đặc trưng của Tông Sư, vì sao thực lực lại đáng sợ đến vậy? Rốt cuộc hắn đã luyện loại khổ luyện công phu gì?

Trận chiến này khiến lòng tự tin của hắn bị tổn thương nghiêm trọng.

"Phí mỗ quả thật xem nhẹ thực lực của Thân Hầu tiên sinh." Là người từng trải, hắn vẫn nhanh chóng ổn định cảm xúc, "Trước đây, Thiên Định thành đều thu thập tư liệu về các nhiệm vụ mà mười hai Tướng Thần các ngươi ra tay để phán đoán thực lực của các ngươi, ai ngờ Thân Hầu tiên sinh ngươi chưa từng dùng toàn lực, ha ha, hóa ra ngươi giỏi nhất không phải đao pháp."

"Ai nói với các ngươi ta giỏi nhất đao pháp?" Mạnh Kỳ cười hỏi.

Phí Chính Thanh nghe ra ý trêu chọc, thở dài nói: "Là chúng ta phán đoán sai lầm, Thân Hầu tiên sinh ngươi giỏi nhất là khổ luyện công phu, không biết có quan hệ gì với Bi Khổ Thần Tăng của Pháp Huyền Tông?"

"Ta rất bội phục Phí tổng bộ đầu ngươi đó." Mạnh Kỳ đột nhiên cảm khái nói, "Đổi là ta, nếu bị người bắt, chỉ sợ không thể trấn định đông lăng nhăng tây lăng xăng như vậy, còn có nhã hứng hỏi han lai lịch của ta."

Phí Chính Thanh cười khổ nói: "Ta xuất thân bộ khoái, quen đặt câu hỏi, hơn nữa ta biết Thân Hầu tiên sinh ngươi đến là muốn hỏi về chuyện Đoàn công tử mất tích, không phải vì giết người, Phí mỗ chỉ cần thành thật khai báo, đương nhiên sẽ không mất mạng."

"Đúng vậy, Thân Hầu tiên sinh, ta nghe nói 'Mười hai Tướng Thần' các ngươi có câu: 'Không cần thiết giết người vì những chuyện ngoài nhiệm vụ, quá lãng phí tinh lực'." Kim An Thành phụ họa, sợ mình liên tục nói dối và đối nghịch sẽ chọc giận Thân Hầu.

Mạnh Kỳ cười như không cười nói: "Cũng không nhất định, ta giết người xem tâm trạng, đêm nay trăng sáng treo cao, ánh trăng chiếu khắp, đúng là đêm giết người. Nếu các ngươi khiến ta không hài lòng, sang năm hôm nay chính là ngày giỗ của các ngươi, cũng là ngày giỗ của cả nhà các ngươi."

Hắn vốn muốn nói những lời ngoan độc này, hồi trước xem tiểu thuyết, cảm thấy nhân vật phản diện nói những câu này đặc biệt ngầu.

Phí Chính Thanh là tổng bộ đầu Thiên Định thành, rất có thể khắc chế cảm xúc hoảng sợ, sắc mặt không đổi nói: "Phí mỗ biết gì nói nấy, nói không sót gì."

"Ta muốn biết, Kim lâu chủ vì sao đêm khuya tới đây bẩm báo, chắng lẽ hắn nói đối ta?” Mạnh Kỳ thấp giọng hỏi, những người bao vây sân bên ngoài không có mệnh lệnh, vẫn duy trì trạng thái ban đầu.

Kim An Thành trầm giọng nói: "Phí tổng bộ đầu dặn dò, có người đến tìm hiểu việc này, nhất định phải lập tức bẩm báo hắn, bất quá, bất quá, có chỗ, ta vẫn nói dối."

Hắn chủ động thú nhận.

Mạnh Kỳ nghĩ nghĩ, kéo Phí Chính Thanh sang một bên nói: "Nhỏ giọng trả lời chỗ nào Kim An Thành nói dối, sau đó ta sẽ hỏi hắn, nếu không thì, hắc hắc..."

Phí Chính Thanh hạ giọng: "Hắn chỉ có một chỗ nói dối, đó là trong phòng có manh mối lưu lại."

"Dưới gầm bàn có một mảnh lá cây long hòe, loại cây này chỉ có trong chùa Đại Bi ở thành đông mới có, chứng tỏ người thần bí vô tình dính vào người rồi mang đến."

"Cho nên, ta suốt đêm điều động nhân thủ, điều tra chùa Đại Bi, ai ngờ chậm một bước, không bắt được nghi phạm, chỉ tìm được nhiều manh mối hơn, tất cả đều chỉ về dư đảng Tuyết Thần Cung."

"Chúng ta nghi ngờ chuyện Đoàn công tử mất tích là do bọn chúng gây ra, bởi vì Đoàn công tử vẫn rất hứng thú với bảo tàng Tuyết Thần Cung, không ngừng nỗ lực tìm kiếm manh mối."

Mạnh Kỳ lặng lẽ nghe, trong lòng lặp lại hai chữ "bảo tàng Tuyết Thần Cung".

Phí Chính Thanh bỗng cười cười: "Để không đánh động rắn, ta bảo An Thành che giấu chân tướng, nhưng Nhàn Ẩn tiên sinh biết chuyện này."

Mắt Mạnh Kỳ hơi nheo lại, Đoàn Hướng Phi biết việc này? Sao không đề cập đến trong tư liệu?

Tiên Hiệp
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »